Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2550
Chương 2550: Là ngươi? Tiểu Chính Tử
“Đại nhân…!!”
Hai người kinh hãi kêu to.
“Các ngươi vốn thuộc về tay, bây giờ ta chỉ là để các ngươi quay về dưới trướng ta mà thôi.”
Thanh Mộc thản nhiên nói.
Hồng Quân muốn thu thập Sang Thủy Thập Linh, dung hợp với mười loại quy tắc để chứng đạo Thiên Cảnh lục trọng.
Đương nhiên dự định của nàng cũng giống thế.
Thậm chí bởi vì thân phận của nàng ta, nên đối với bất cứ Nguyên linh sáng lập nào cũng đều có một loại áp chế tự nhiên, tốt hơn việc thu thập!
“Đại nhân…!!”
Kiếp Số và Mệnh Số giãy dụa trong tuyệt vọng, nhưng dưới hai sự trấn áp của Thanh Mộc và ý chí Chung Cực đại lục, bọn họ căn bản không có cách nào thoát khỏi cục diện này.
Thanh Mộc phất tay.
Trên bổn nguyên chi hải lập tức trồi lên từng tế đàn cổ xưa, quy cách của các tế đàn này đều giống nhau, có một loại khí tức cực kỳ quỷ dị chìm nổi trên đó.
Tạch tạch tạch—-
Xích sắt chuyển động, vừa trói chặt Kiếp Số và Mệnh Số, vừa đi thẳng về hướng một cái tế đàn.
Mà trong tay Thanh Mộc bỗng xuất hiện ba bổn nguyên.
Mỗi một phần lóe lên ba ngàn quang mang, chấn động ba ngàn đại đạo, thuộc về Tam Thiên đạo nhân, cũng chính là Hồng Quân.
Mỗi một đoàn quang minh thần thánh, quang minh quy tắc chiếu rọi thiên địa, thuộc về Thần Thánh đạo nhân.
Ba bổn nguyên run lên, bay về phía ba cái tế đàn.
Hồn Nguyên đạo nhân ở bên cạnh hôn mê bất tỉnh, đang hấp hối cũng bay về một cái tế đàn.
Trong khoảnh khắc, chín cái tế đàn đã có sáu cái có chủ.
“Còn thiếu quy tắc lực lượng, quy tắc tạo quá, quy tắc trật tự…”
Thanh Mộc nói nhỏ, ba búi tóc đen bay bay trong gió, đôi mắt bình tĩnh nhìn thấu qua bổn nguyên chi hải, nhìn thấu qua hư không vô tận, dường như có thể nhìn thấy được Bàn Cổ ở Chung Cực đại lục và trật tự nội bộ trong Thiên Đình Đại Hạ.
“Còn có, sư tôn…”
Lời lẩm bẩm thật thấp truyền ra, chậm rãi tiêu tan.
Sáu đạo quang mang óng ánh vọt lên từ trên sáu cái tế đàn, tràn vào trong thân thể của nàng ta!
Quy tắc của kiếp, quy tắc của mệnh, quy tắc của đạo, quy tắc quang minh, quy tắc phân thân, quy tắc hỗn nguyên…
Sáu loại lực lượng của sáu quy tắc ở quanh thân nàng ta phun trào.
Đây là sức mạnh bổn nguyên cường đại nhất!
————–
Trên núi Vô Đạo, Chung Cực đại lục.
Bàn Cổ tóc tai bù xù, lẳng lặng ngồi xếp bằng.
Quanh thân thể hắn có hai loại lực lượng quy tắc đang kịch liệt phun trào, dung hợp hoàn mỹ.
Một loại là quy tắc của lực.
Còn một loại thuộc về quy tắc tạo hóa của Thanh Đế.
Trong thời khắc sống còn, Thanh Đế đã đưa hết một thân bổn nguyên cho hắn.
Quy tắc của lực dưới sự thai nghén của tạo hóa quy tắc, nhanh chóng mở rộng.
Khí thế trên người hắn càng ngày càng kinh khủng.
Hơn nữa, sau khi bị hai loại lực lượng quy tắc bao phủ, rìu Bàn Cổ ở bên cạnh hắn cũng ẩn ẩn lộ ra một cỗ khí thế phong duệ hơn xa trước đây.
“Hả? Ai đang rình rập ta?”
Ngay khi ánh mắt của Thanh Mộc nhìn về phía hắn, trên mặt hắn không có chút gợn sóng nhưng trong lòng lại chấn động.
Với tu vi của hắn, lại có thêm quy tắc của lực và quy tắc tạo hóa, ai có thể rình rập hắn?
Kể cả Hồng Quân cũng không có khả năng!
“Trong vô lượng chung kiếp, năng lực nhận biết của ta với Chung Cực đại lục chỉ là một góc của ngọn núi băng.”
“Đại lục này có quá nhiều bí mật, quá nhiều cường giả.”
Bàn Cổ than nhẹ, không truy tung xem đối phương là ai, mà toàn lực lĩnh ngộ quy tắc của lực và quy tắc tạo hóa.
Thậm chí hắn đã dần dần nắm giữ được vĩ lực vô thương sau khi hai loại quy tắc dung hợp lại.
———–
Thiên Đình Đại Trăn, Doanh Chính ngồi trên long ỷ nhìn xuống đại điện trống rỗng, sắc mặt băng lãnh.
Sau một trận chiến, gần như không còn gì!
Trầm tư một lúc lâu, hắn mở ra không gian, đi tới Đoái Đạo châu.
Đây là một chỗ thần bí.
Bị ngăn cách với ngoại giới.
Nhưng ở đây có tám loại màu sắc lóe lên.
“A? Sao lại có người tới đây? Chỗ chim không thèm ỉa này mà cũng có người tới ư?”
Vừa mới xuất hiện, Doanh Chính đã nghe thấy âm thanh hạ tiện truyền đến.
Mặt hắn không có biểu cảm gì, đứng thẳng người nhìn về phía trước, ở đó có một con rùa đen lớn lấm la lấm lét.
“Ồ? Là người? Tiểu Chính Tử!”
Âm thanh của rùa đen lớn lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng lại vẫn nhanh chóng thể hiện ra mùi vị đê tiện như ban nãy.
Tiểu Chính Tử?
Khóe miệng Doanh Chính co giật.
Không để ý đến con rùa đen vô lương này, hắn trịnh trọng mở miệng nói: “Doanh Chính, xin gặp Phục Hi đạo hữu!”
“Đến đây đi.”
Một âm thanh bình tĩnh nhưng không hề uy nghiêm từ nơi phía trước truyền đến.
Doanh Chính bước lên.
Không bao lâu sau, hắn nhìn thấy phía trước có một cảnh tượng khiến cho hắn có chút rung động.
Một đại lục chỉ có diện tích trăm ức dặm đang lơ lửng trong hư không.
Khối đại lục này lóe lên quang mang tám màu khác nhau, ở trong đó có tám loại sức mạnh phun trào, mênh mông vô song.
Đây không phải là nguyên nhân khiến hắn rúng động.
Hắn rúng động là bởi khối đại lục này giống như đúc với Chung Cực đại lục.
Ngoại trừ nhỏ hơn rất nhiều thì gần như là không có gì khác cả.
“Hả?”