Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2548
Chương 2548: Luân Hồi tộc chân chính, Luân Hồi chi lộ (2)
Không thể nào phỏng đoán được.
“Không lo chuyện này nữa, việc cấp bách là phải tăng cường thực lực!”
“Cho dù là âm mưu gì thì ở trước mặt thực lực đều là hổ giấy.”
“Mưu đồ nhiều năm của Hồng Quân, kết quả không phải là chết đó ư?”
Trong lòng Lý Bắc Thần kiên định.
Còn chuyện Thiên Đình Vạt Vật, Thiên Đình Hư Nguyên thì có thể từ từ xử lý, không cần phải vội.
“Luân Hồi Chi Chủ, có mở ra Luân Hồi chi lộ hay không?”
Trong lúc đó, âm thanh của Chư Thiên Luân Hồi Bàn vang lên trong đầu hắn.
Hắn hơi ngẩn người ra, Luân Hồi chi lộ?
“Đó là cái gì?”
Hắn dò hỏi.
Hiện nay hắn đã có chút chắc chắn rằng Chư Thiên Luân Hồi Bàn này là chí bảo mà kiếp trước hắn đã luyện chế ra.
Đây là bảo vật hộ đạo.
“Luân Hồi chi lộ, Luân Hồi tộc chi lộ, nếu đi đến cuối có thể bước vào Thiên Cảnh lục trọng!”
Âm thanh của Chư Thiên Luân Hồi Bàn như có chút gợn sóng.
Thiên Cảnh lục trọng?
Lý Bắc Thần tròn mắt kinh ngạc.
Lợi hại như vậy?
Nhưng hắn rất nhanh đã phát hiện ra một vấn đề, cau mày nói: “Chỉ có Luân Hồi tộc mới có thể đi sao? Nhân kiệt Hoa Hạ thì sao?”
Mặc dù Luân Hồi tộc có thể được Chư Thiên Luân Hồi Bàn chiêu mộ ra, dốc sức vì hắn nhưng nói cho cùng thì hắn vẫn chưa quen lắm.
Chỉ có Hoa Hạ nhân kiệt, từ nhỏ hắn đã nghe truyền kỳ cố sự về những tồn tại này mà lớn lên, mới có cảm giác đồng cảm!
“Nhân kiệt Hoa Hạ là Luân Hồi tộc chân chính.”
“Luân Hồi tộc trên núi Luân Hồi là một Luân Hồi tộc không đầy đủ.”
Âm thanh của Chư Thiên Luân Hồi Bàn có vẻ kích động và tự hào.
Cái gì?
Lý Bắc Thần ngây ngẩn cả người.
Hoa Hạ nhân kiệt mới thật sự là Luân Hồi tộc?
“Có phải ngươi đã nhớ lại được nhiều thứ rồi hay không?”
Đột nhiên hắn hỏi.
“Luân Hồi Chi Chủ, trí nhớ của ta và ngài gắn chặt với nhau, thân ảnh của Nguyên Cổ đạo nhân lưu lại trong ngọc giản lúc nãy có kích thích với Chư Thiên Luân Hồi Bàn. Bởi vậy nên ta mới khơi dậy Luân Hồi chi lộ, biết được Luân Hồi tộc chân chính.”
Chư Thiên Luân Hồi Bàn nói.
“Theo lý thuyết, Hoa Hạ nhân kiệt đi đến cuối Luân Hồi chi lộ thì có thể chứng đạo Thiên Cảnh lục trọng?”
Lý Bắc Thần nói.
“Không tệ!”
“Mỗi một vị Hoa Hạ nhân liệt đều có thể bước vào Luân Hồi chi lộ nhưng có thể bước tới đâu thì chỉ có thể dựa vào bản thân bọn họ.”
“Nhân tộc có tư chất tốt xấu khác nhau, Luân Hồi tộc đương nhiên cũng vậy.”
Chư Thiên Luân Hồi Bàn trịnh trọng nói.
Lý Bắc Thần như có điều suy nghĩ, gật đầu một cái.
Đây chính là thủ đoạn cuối cùng mà kiếp trước hắn lưu lại?
Luân Hồi chi lộ có thể dẫn người ta chứng đạo Thiên Cảnh lục trọng!
Thật sự không thể tưởng tượng nổi, mạnh đến dọa người.
Hắn không thể nào tưởng tượng ra được.
Kiếp trước rốt cuộc mình đã đạt đến cảnh giới gì?
Thiên Cảnh lục trọng cực hạn?
Hoặc là đã vượt qua Thiên Cảnh lục trọng, đạt đến một cấp độ khác?
Nghĩ tới đây, hắn lập tức phân phó, triệu tập toàn bộ Hoa Hạ nhân kiệt tới điện Thái Huyền nghị sự!
Lập tức.
Toàn bộ Thiên Đình Đại Hạ đều oanh động.
Vô số quan viên lộ ra vẻ mặt kinh sợ.
Đến bây giờ, dù là nhân kiệt nhất lưu bình thường nhất cũng đều thuộc về cao tầng của Thiên Đình Đại Hạ, tọa trấn một phương, thuộc về quan to nơi đó.
Mỗi một vị đều bước vào cấp độ Thiên Đế, uy danh hiển hách, trấn áp bát hoang.
“Bái kiến Thiên Đế!”
Mười ngày sau, tất cả nhân kiệt Hoa Hạ đều tụ hội lại ở điện Thái Huyền, chia ra văn võ, mặt mũi tràn đầy nghiêm túc.
Bao nhiêu năm tới giờ.
Đây là lần đầu tiên Lý Bắc Thần triệu tập mọi nhân kiệt Hoa Hạ lại cùng một chỗ!
Uy năng mênh mông cuồn cuộn đáng sợ bao phủ, điện Thái Huyền như cao hơn ngàn vạn dặm, đỉnh thiên lập địa!
Khí thế nguy nga từ trong điện Thái Huyền truyền ra khiến cho toàn bộ Vũ Đô kinh hãi, để cho Chấn Đạo châu phải run sợ!
“Miễn lễ.”
Lý Bắc Thần mở miệng, âm thanh uy nghiêm bá đạo, đè ép mọi thứ.
Nhìn quần thần phía dưới, trong lòng hắn cảm khái.
Từng có đoạn thời gian, khi vừa mới xuyên qua, hắn chỉ là một thiếu thành chủ của một thành trì, còn đối mặt với nguy cơ lớn, chuyện sinh tử trong gang tấc.
Từng có đoạn thời gian, hắn hăng hái thiết lập vương triều Đại hạ.
Từng có đoạn thời gian, Đại Hạ tấn thăng thành hoàng triều, huyết chiến với dị tộc.
Từng có đoạn thời gian, đế quốc khắp nơi tham dự vào sự kiện trọng đại của Chư Thiên Vạn Giới, dậy sóng ầm ầm.
——–
Mà bây giờ.
Đại Hạ đã đứng ở đỉnh chóp của Chung Cực đại lục, quần thần Đại Hạ có nhân tài đông đuc, đã có hơn hai ngàn người vượt qua cấp Thiên Đế.
Nhân kiệt Hoa Hạ cũng có hơn ba trăm, một một người đều cường đại vô song, đặt ở vũ trụ Hư Nguyên trong quá khứ đều là tồn tại vô địch.
Vạn cổ dài đằng đẵng, xảy ra quá nhiều chuyện.
“Tạ Thiên Đế!”
Mọi người nghiêm nghị nói.
Bọn họ cũng có thể nhận thấy được nhất định là có chuyện lớn xảy ra, nếu không tại sao Thiên Đế lại triệu tập tất cả mọi người tới đây?
Hàn hùng, Hàn Cầm Hổ, Trần Cung, Dự Nhượng, Thích Kế Quang, Liêm Pha, Tôn Tư Mạc, Lý Thuần Phong, Chu Thái, Thẩm Vạn Tam…
Từng nhân kiệt đều nhìn Thiên Đế đang ngồi trên cao, trong thoáng chốc bọn họ như nhìn thấy được vị thành chủ trẻ tuổi của mấy vạn năm trước.
“Các khanh, đi theo trẫm!”