Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2547
Chương 2547: Luân Hồi tộc chân chính, Luân Hồi chi lộ
Nếu không phải Hồng Quân ra tay, hắn còn không biết đằng sau Thiên Đình Vạn Vật có ẩn giấu một vị Chuẩn Thiên Cảnh ngũ trọng.
Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy vị kia.
Đối phương tại sao lại giao đồ vật cho hắn?
Nhíu nhíu mày.
Hắn nghĩ tới cảm giác quen thuộc lúc đó.
Đưa tay tiếp nhận ngọc giản trong tay Vạn Vật Thiên Đế, thần thức Lý Bắc Thần khẽ động, tràn vào trong đó.
Ngay lập tức.
Thần thức của hắn xuất hiện ở một địa phương kỳ dị.
Đây là một ngọn Đảo Huyền phong không biết cao bao nhiêu, rộng không biết bao lớn, xung quanh là biển vũ trụ mênh mông, hỗn độn khí chảy xuôi, vô cùng cuồng bạo. Mặc dù chỉ là hình ảnh nhưng lại mang đến cho hắn cảm giác hỗn độn khí của nơi này còn đáng sợ hơn cả hỗn độn khí bên ngoài Chung Cực đại lục.
“Đây là đâu?”
Nhíu nhíu mày, chẳng hiểu sao hắn lại có cảm giác quen thuộc rất quỷ dị với nơi này.
Trên Đào Huyền phong này quỳnh lâu điện ngọc nhiều không kể xiết, chỉ cần cúi xuống là nhặt được bảo vật Vĩnh Hằng, thần vật cấp Thiên Đế.
Chỗ xa xa.
Có một cung điện hùng vĩ sừng sững ở cuối tầm mắt, hỗn độn khí quấn quanh, ngàn vạn tinh hà làm cầu nối.
Trên cửa chính của cung điện có ba chữ to sặc sỡ lóa mắt, tỏa ra một loại đạo vận vừa kỳ dị vừa khủng bố.
Thiên Đế cung!
“Thiên Đế cung?”
Lý Bắc Thần thì thào, ba chữ này càng khiến cảm giác quen thuộc của hắn rõ ràng hơn.
Chậm rãi bước về phía trước.
Đột nhiên hắn nhíu mày, kinh ngạc nhìn về phía thân ảnh đang quỳ gối bên ngoài Thiên Đế cung.
Đây bóng người duy nhất bên trong ảo cảnh do ngọc giản tạo ra,
Nhưng tại sao người đó lại quỳ trước Thiên Đế cung, nhìn giống như là đang thỉnh tội?
Hắn cảm thấy tò mò trong lòng.
Mọi thứ ở đây điều khiến hắn cảm thấy hiếu kỳ.
Hắn lờ mờ nhận ra có lẽ nơi này có quan hệ rất lớn với kiếp trước của hắn.
“Đệ tử Nguyên Cổ bất hiếu, bái kiến sư tôn!”
Dường như biết được Lý Bắc Thần tới, thân ảnh đang quỳ gối trước cung điện không ngẩng đầu lên mà quay người lại, cung kính quỳ gối trước người Lý Bắc Thần.
Lý Bắc Thần cau mày.
Đệ tử?
Người này giống như Thanh Mộc, cũng là đệ tử của hắn?
Hắn bất đắc dĩ trong lòng, rốt cuộc kiếp trước hắn là người thế nào, thu bao nhiêu đệ tử?
“Trẫm không phải là sư tôn của ngươi!”
Hắn mở miệng nói.
Mặc kệ kiếp trước hắn là ai, kiếp này hắn chỉ là Lý Bắc Thần, chủ nhân Thiên Đình Đại Hạ.
Đệ tử kiếp trước cũng không có nghĩa kiếp này vẫn là đệ tử của hắn!
Thân thể Nguyên Cổ đang quỳ đột nhiên run rẩy, khổ sở nói: “Đệ tử bất hiếu, sư tôn không nhận đệ tử cũng là đúng thôi.”
Lý Bắc Thần không nói nên lời.
Năng lực hiểu biết của người này tại sao vượt qua tiêu chuẩn xa như vậy?
Lời đã nói ra hắn sẽ không giải thích gì thêm. Nhiều năm làm Đế Hoàng như vậy, đạo Đế Hoàng hắn sớm đã tìm hiểu rõ ràng.
Có bao giờ Đế Hoàng đi giải thích với người ngoài?
“Ngươi nói qua một chút tình hình xem.”
Nhíu nhíu mày, hắn mở miệng nói.
Lần gần nhất cảm giác không thích hợp dâng lên trong lòng, hắn cảm thấy khả năng cao là có liên quan tới kiếp trước.
“Đệ tử là đệ tử thứ bảy của sư tôn, tư chất bình thường. May mắn được sư tôn chiếu cố nên lĩnh hội được diệu pháp, mới có cơ may bước vào cảnh giới Chuẩn Thiên Cảnh ngũ trọng.”
“Tu vi sư tôn vô thượng, xây nên Chung Cực đại lục, lệnh cho Thanh Mộc sư tỷ thủ hộ, nhưng…”
Phanh!
Trong lúc đó, không gian trong điện Kim Khuyết bị xé mở, mặc dù qua tầng tầng lớp lớp đã suy yếu dần, công kích đã giảm xuống Thiên Cảnh ngũ trọng nhưng lại vô cùng nhanh, trước khi Lý Bắc Thần phản ứng lại thì công kích đã đánh nát ngọc giản trong tay hắn.
“Ai?”
Thần sắc trên mặt Lý Bắc Thần lạnh lẽo, vươn tay phải ra, trực tiếp xuyên qua hư không trước mặt đánh ra ngoài!
Thân ở Đại Hạ, thực lực của hắn không hề yếu hơn Thiên Cảnh ngũ trọng đỉnh phong.
Một chưởng này không hề kém hơn chưởng lúc trước của Hồng Quân.
Nhưng ở chỗ vết nứt không gian khác, lại có một cỗ sức mạnh còn đáng sợ hơn đụng vào chưởng của hắn!
Ầm ầm!
Không biết bao nhiêu ngôi sao bị tiêu diệt, Lý Bắc Thần thu tay phải lại, nhíu mày một cái.
Hắn không nhìn thấy được là ai ra tay.
Nhưng căn cứ vào giao thủ trong nháy mắt vừa rồi, hắn có thể cảm nhận được thực lực của đối phương cao hơn mình!
“Chung Cực đại lục còn có tồn tại đáng sợ như vậy ẩn nấp?”
“Tại sao lại muốn đánh nát cái ngọc giản này?”
“Là không muốn trẫm nghe được lời của Nguyên Cổ ư?”
“Trong này cất giấu bí mật lớn gì?”
Ý niệm trong lòng Lý Bắc Thần xoay chuyển nhanh chóng.
Chỉ thiếu một chút nữa là hắn đã chạm vào được bí mật lớn của kiếp trước!
Nhưng tiếc là trong Chung Cực đại lục còn ẩn nấp tồn tại thần bí, không muốn để cho hắn biết được bí mật của kiếp trước.
Vị tồn tại thần bí này là ai?
Hắn cau mày, trong lòng suy tư.
“Nguyên Cổ đạo nhân nói hắn là đệ tử thứ bảy, vậy thì ngoại trừ Thanh Mộc, còn có năm đệ tử nữa…”
“Năm vị đệ tử này, rất có khả năng cũng là tồn tại từ Thiên Cảnh ngũ trọng trở lên.”
“Tồn tại thần bí vừa xuất thủ này có khi nào là một người trong số đó không?”
Hiểu biết của hắn quá ít.