Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2516
Chương 2516: Quang Minh vẫn lạc, thế gian tối tăm vĩnh viễn!
“Người thứ hai, Kiếp Số bổn tôn.”
“Người thứ ba, Thanh Mộc cô nương.”
“Còn lại như là Bàn cổ, Tam Thiên đạo nhân, Hồn Nguyên đạo nhân đều có vài phần khả năng, Thủy Hoàng của Đạo Trăn cũng có vài phần khả năng.”
Nhưng mà đây là những người thường xuyên xuất hiện trên võ đài Chung Cực đại lục, trong âm thầm vẫn còn có những tồn tại chưa được biết đến.”
Giọng Trương Lương bình tĩnh.
Mọi người nghe vậy đều nhẹ nhàng gật đầu.
Những tồn tại theo lời Trương Lương đều là tồn tại cao nhất hiện giờ của Chung Cực đại lục!
“Trương đại nhân, có lẽ ngươi còn bỏ sót một người.” Quách Gia đột nhiên mở miệng nói, vẻ mặt trịnh trọng.
“Bỏ sót một người?” Trương Lương nhíu mày, thoáng trầm tư, rồi kinh ngạc nói: “Ngươi đang nói đến Đạo Tổ Hồng Quân của vũ trụ Bàn Cổ?”
Đại Hạ gần như chưa từng biết đến tồn tại này.
Nhưng từ trong một vài tin tức, bọn họ đều có thể tính ra được, tồn tại này khiến không ít người kiêng kỵ.
Nhưng mà đó là trước kia, khi Chung Cực đại lục gần như không có tồn tại Thiên Cảnh tam trọng.
Mà hiện giờ, Thiên Cảnh tam trọng đã thành đám ở trên Chung Cực đại lục, Thiên Cảnh tứ trọng cũng đã không thể xưng hùng.
Đạo Tổ Hồng Quân này còn có thể đứng ở cao nhất sao?
Không ít người hoài nghi thật sâu, Vương Việt không hiểu nói: “Sao Phụng Hiếu lại nói lời ấy? Tuy rằng trước đây Hồng Quân thật sự khiến cho người ta kiêng kỵ, nhưng nhìn khắp thực lực vũ trụ Bàn Cổ lại không phải mạnh, nếu không phải về sau Tam Thanh bước chân vào núi Thiên Tôn, khả năng tồn tại Thiên Đế cấp đều ít lại càng ít.”
“Các vị, vũ trụ Bàn Cổ đã biến mất, không còn ở biển vũ trụ nữa rồi.” Quách Gia ngưng trọng nói.
“Hả?” Lý Bắc Thần nghe vậy nhất thời sửng sốt.
Không thấy vũ trụ Bàn Cổ nữa?
Hắn lập tức đưa mắt nhìn biển vũ trụ.
Chỗ ban đầu thuộc vũ trụ Bàn Cổ, quả thật đã hóa thành hư vô!
Hắn kinh hãi trong lòng, Hồng Quân lấy vũ trụ Bàn Cổ đi rồi?
Có thể thu một vũ trụ nguyên thủy, thực lực của Hồng Quân tuyệt đối không thể khinh thường!
Chẳng lẽ trong vô thanh vô tức, Hồng Quân đã bước chân vào Thiên Cảnh ngũ trọng?
Không thể tin được!
Khó thể tin được!
Không bao lâu sau, sắc mặt Vương Việt đột nhiên thay đổi, lảo đảo lui về sau mấy bước, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Tồn tại thật khủng khiếp! Ta bám tâm thần lên trên người một Lục Phiến Môn đồ ở gần đó mà lại đã bị tồn tại này phát hiện, còn trực tiếp hủy diệt, thậm chí nếu không phải thần đang ở trên triều đình, có lẽ đã bị tồn tại này xuyên thấu qua không gian vô tận xóa bỏ!”
Tu vi của hắn cũng là Thiên Cảnh tam trọng.
Lại có người có thể dựa vào một tia tâm thần, xuyên qua không gian vô cùng xóa bỏ hắn?
Nghe rợn cả người!
Các đại thần nhíu mày lại!
Thiên Cảnh ngũ trọng!
Tuyệt đối là tồn tại Thiên Cảnh ngũ trọng!
Nếu không, cho dù Chuẩn Thiên Cảnh ngũ trọng đều không thể xuyên thấu qua không gian vô cùng, căn cứ vào một tia tâm thần xóa bỏ một tồn tại Thiên Cảnh tam trọng.
“Có tin tức gì không?” Lý Bắc Thần hỏi.
Tuy rằng Vương Việt bị đổ máu, nhưng không bị thương quá nặng.
“May mắn không làm nhục mệnh!” Vương Việt gật đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng, vẫy tay hiện ra một bức tranh ngay trên hư không.
Trong bức hình này, quang nhân vĩ đại vẫn vô cùng dễ nhìn thấy.
Mà một bóng dáng mặc đạo bào màu xám, khuôn mặt không hề có cảm xúc lọt vào trong mắt Lý Bắc Thần và các đại thần Đại Hạ, hiển nhiên càng hấp dẫn bọn họ hơn!
“Hồng Quân, quả nhiên là Hồng Quân!” Trong mắt Lý Bắc Thần chớp động sáng rọi.
Hồng Quân, lại che giấu được sâu như vậy!
Một Thiên Cảnh ngũ trọng, không đến Chung Cực đại lục mà vẫn luôn trấn giữ ở một vũ trụ Nguyên Thủy?
Thậm chí mặc cho không ít tồn tại chưa đủ Thiên Cảnh tam trọng khiêu khích!
Đáng sợ!
…
“Thiên Đình Đại Hạ?”
Trên Thiên Đình Quang Minh, Hồng Quân thu hồi ánh mắt, thấp giọng nói.
Nhưng mà bây giờ còn chưa phải là thời cơ tốt nhất để ra tay với Thiên Đình Đại Hạ.
Hắn cảm thấy thực lực của mình vẫn còn chưa đủ.
Từ trước đến nay hắn thích tính trước làm sau, cũng thích lấy thực lực mạnh mẽ nghiền áp đối thủ, giống như lấy tu vi Thiên Cảnh ngũ trọng nghiền áp Thần Thánh đạo nhân Chuẩn Thiên Cảnh ngũ trọng trước mắt, hành vi này mới là chuyện hắn thích nhất.
Đại Hạ có tồn tại Thiên Cảnh ngũ trọng.
Hắn cảm thấy mình ít nhất phải đạt đến Thiên Cảnh ngũ trọng hậu kỳ thậm chí đỉnh phong thi mới có thể ra tay với Thiên Đình Đại Hạ.
Không ra tay thì thôi, một khi ra tay sẽ diệt tất cả!
“Nhưng mà cũng sắp rồi… cắn nuốt Thần Thánh, lại cắn nuốt Thiên Đình Vạn Vật, sau đó là Thiên Đình Hư Nguyên, Thiên Đình Đại Trăn…”
“Sau đó, tu vi của ta nhất định sẽ bước vào Thiên Cảnh ngũ trọng hậu kỳ thậm chí đỉnh phong…”
“Mệnh Số? Kiếp Số? Ý chí Chung Cực đại lục?” Khóe miệng Hồng Quân lộ ra ý cười trào phúng.
Cho dù các ngươi bặt tăm vô số năm, cuối cùng tất cả đều thuộc về hắn!
Hắn dùng nó để chứng đạo Thiên Cảnh lục trọng từ xưa đến nay chưa từng có!
“A… Ta không cam lòng!! Ta sinh ra cùng trời đất, chứng đạo cùng Thái cổ, sao có thể vẫn lạc! Sao có thể vẫn lạc!! Tam Thiên! Chúng ta chờ ngươi! Chờ ngươi ngày nào đó vẫn lạc!!”
Trong lồng giam do ba ngàn đại đạo hóa thành, Thần Thánh đạo nhân tóc tai bù xù, điên cuồng kêu to.