Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2514
Chương 2514: Hồng Quân ra tay, muốn cuốn lấy thiên hạ!
Chợt có linh cảm của hắn, chắc có liên quan đến!
Tuy rằng Trương Lương xác định thú kiếp sẽ không tấn công Đại Hạ bọn họ, nhưng bất cứ chuyện gì đều có sơ sẩy.
“Thần, tuân chỉ!” Hai người Lý Nguyên Bá, Lý Tồn Hiếu cúi người hành lễ, trong mắt sáng rọi lên, giọng nói vang vang.
…
Trong Tử Tiêu cung.
Trước mắt Hồng Quân chợt lóe lên sáng rọi, một thủy kính tối đen như mực tự dưng xuất hiện, ở trong đó truyền ra một giọng nói trầm thấp tràn ngập khí tức hủy diệt: “Hồng Quân, khi nào thì ngươi ra tay?”
“Ba ngày sau?” Giọng Hồng Quân vẫn bình tĩnh.
“Được, bổn tôn chờ tin lành của ngươi!”
“Sau trận chiến này, chúng ta sẽ mở dung kiếp chi chiến, để bổn tôn cắn nuốt Kiếp Số với Hỗn Loạn, đến lúc đó cả Chung Cực đại lục đều là thiên hạ của ta và ngươi, khà khà khà…”
Trong thủy kính tối đen lại truyền ra một giọng nói trầm thấp, ánh sáng hủy diệt vọt ra, chôn vùi một mảng hư không ở trước mặt Hồng Quân.
“Yên tâm.” Hồng Quân thản nhiên nói, vẫy tay lên, thủy kinh tối đen biến mất.
Giờ phút này, trên mặt hắn mới lộ ra một chút thần sắc kỳ dị: “Dung kiếp chi chiến? A…”
…
Thời gian ba ngày thoáng cái đã qua.
Trên không Thiên Đình Quang Minh, trong im hơi lặng tiếng, bóng dáng của Hồng Quân chậm rãi xuất hiện.
Hắn mặc áo đạo bào màu xám, toàn thân không ánh sáng, không có khí thế gì, thoạt nhìn vô cùng bình thường.
Đôi đồng tử đang lẳng lặng nhìn Quang Minh thiên đô.
Mặt không biểu cảm.
Hắn thản nhiên nâng tay phải lên, một luồng đạo quang ngưng tụ trong tay hắn.
Kỳ dị là lại vẫn không hề có bất cứ khí tức gì, giống như tất cả đều đã bị bản thân hắn cắn nuốt gần như không còn, vốn không thể truyền ra ngoài chút nào.
Đạo quang lưu chuyển, hóa thành một thanh đao màu xám.
Rắc rắc –
Đao màu xám trực tiếp chém xuống!
Không hề có âm thanh gì, không hề có sáng rọi gì, không hề có khí thế gì, cả Quang Minh thiên đô đã bị chém thành hai nửa!
Đao khí đáng sợ tung hoành.
Kể cả là Đại Đế hay Chủ Tể Vĩnh Hằng, hoặc tồn tại cấp Thiên Đế, một khắc này đều toàn thân cứng đờ.
Vù!
Vô số sinh linh vỡ vụn, hóa thành hạt nhỏ bé.
Một tia năng lượng bổn nguyên vô cùng tinh thuần bay lên, được Hồng Quân đưa tay thu hồi.
Lúc này núi Thiên Đường trên Quang Minh thiên đô mới phản ứng kịp.
Ánh sáng vô lượng mênh mông!
Càng có một giọng nói đáng sợ ẩn chứa sát ý vô tận, ý lạnh vô tận vang vọng trời đất: “Ai! Dám ra tay với Thiên Đình của ta!!”
Rầm!
Ánh sáng bắn thẳng lên trời, trực tiếp phá tan trời cao, tiến vào chỗ sâu vũ trụ, phá hủy không biết bao nhiêu tinh thần ở bên ngoài!
Thần Thánh đạo nhân mặc áo bào trắng, tóc vấn tùy tiện, hai tròng mắt chói sáng, anh tuấn đến mức tận cùng chậm rãi đi xuống, đưa mắt nhìn Hồng Quân.
Nhưng mà chỉ vừa liếc mắt, sắc mặt của hắn đột nhiên thay đổi, vẻ mặt khiếp sợ: “Ngươi là… Tam Thiên!”
“Vậy ở Thiên Đình Tam Thiên là ai?”
“Hai Tam Thiên?”
Vô lượng chung kiếp lần trước, bốn Nguyên linh sáng lập bọn họ thường xuyên ngồi tám chuyện, hắn vô cùng quen thuộc với khí tức của Tam Thiên đạo nhân.
Nhưng hắn đã từng gặp Tam Thiên đạo nhân của Thiên Đình Tam Thiên kia, hắn có thể khẳng định chắc chắn, đây tuyệt đối là Tam Thiên đạo nhân.
Nhưng còn người trước mắt, lại cũng cho hắn một cảm giác là Tam Thiên đạo nhân!
“Trăm triệu năm không gặp, Thần Thánh, ngươi vẫn vô dụng như vậy.” Sắc mặt Hồng Quân vẫn lạnh nhạt.
Hắn lẳng lặng đứng trong hư không, ánh mắt bình tĩnh nhìn Thần Thánh đạo nhân.
“Vô dụng?” Thần Thánh đạo nhân nghe vậy, sắc mặt lập tức âm trầm.
Trong xếp hạng của các Nguyên linh sáng lập, Bàn Cổ là Nguyên linh sáng lập thứ tư, Tam Thiên đạo nhân là Nguyên linh sáng lập thứ năm, còn hắn thật sự là Nguyên linh sáng lập thứ bảy!
Vô lượng chung kiếp lần trước, tu vi của hắn vẫn luôn kém Bàn Cổ, Tam Thiên, Hỗn Nguyên một bậc, đây là nguyên nhân khiến hắn đi về phía Tây.
“Ngươi vô dụng, toàn bộ bổn nguyên sáng lập này cũng đã vô dụng, không bằng để ta phát triển mở rộng thay cho ngươi nhé?” Hồng Quân tiếp tục nói.
Tiếng nói vừa dứt, hắn đã bước về phía Thần Thánh đạo nhân.
Mỗi một bước ra, hư không đều nhẹ nhàng dao động, có một luồng khí cơ thật đáng sợ phát ra!
“Bổn nguyên sáng lập? Ngươi nhằm về phía bổn nguyên của ta?” Sắc mặt của Thần Thánh đạo nhân lại thay đổi, hắn nhìn chằm chằm vào Hồng Quân.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được khí tức của một Nguyên linh sáng lập khác từ trên người Hồng Quân.
Trong nháy mắt hắn khiếp sợ, da đầu run lên: “Ngươi… Nguyên Thủy Thiên Đế lúc trước, hóa ra bị ngươi giết chết! Ngươi lại cắn nuốt bổn nguyên sáng lập của hắn, còn dung hợp!”
Dung hợp bổn nguyên sáng lập!
Sao có thể chứ!
Quy tắc bổn nguyên mà mỗi vị Nguyên linh sáng lập nắm giữ đều hoàn toàn khác nhau, muốn dung hợp nó, vốn không thể!
Đây là một phần quy tắc của ý chí Chung Cực đại lục mới có thể nắm giữ, bọn họ có thể nắm giữ, đơn giản là vì thân phận.
Nhưng muốn nắm giữ quy tắc của Nguyên linh sáng lập khác?
Không thể!
“Ngươi… ngươi làm như thế nào!!” Hắn kinh hãi kêu to, thân hình không nhịn được lui về sau.
Nắm giữ hai loại quy tắc sáng lập?
Hắn không thể tưởng tượng được, người trước mắt trở nên mạnh mẽ đến cỡ nào!
Không hề nghi ngờ, thực lực tuyệt đối còn hơn hắn!