Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2505
Chương 2505: Đại triệu hoán! Chiến thần Đại Hạ!
Ầm!
Khí thế ngút trời bùng nổ!
Khoảnh khắc này, vạn đạo đồ chợt đình trệ!
Lý Bắc Thần giẫm trên vạn đạo đồ tập trung ánh mắt, trường bào bay phần phật, lùi về sau mấy bước.
Hắn cau mày, nhìn về phía tồn tại có khí thế khủng bố hơn cả vạn đạo đồ, trầm giọng nói: “Mệnh Số?”
Một trong ba Nguyên linh sáng lập trước đó, Mệnh Số!
Đã từng mở pháp mộng trụng chứng đạo, tồn tại vô thượng lập ra cửu đại Thiên Đình!
“Chính là bản tôn.”
Đen tím xen kẽ nhau, ánh mắt Mệnh Số hướng về phía Lý Bắc Thần.
Hắn không có gương mặt, dưới hắc bào là một mảng đen mờ tối, chỉ có đôi mắt lộ ra hai mắt màu đỏ, vô tình rét lạnh, cao cao tại thượng.
“Cuối cùng ngươi cũng không đợi được nữa, muốn đích thân kết thúc sao?”
Lý Bắc Thần thờ ơ nói.
“Đích thân kết thúc? Không.”
Mệnh Số lại lắc đầu, trong mắt lộ ra nụ cười kỳ lạ.
Ầm!
Hắn đánh ra một chưởng.
Sâu trong không gian lại nứt vỡ.
Lần này đối diện có cảnh tưởng truyền sang.
Lý Bắc Thần nheo mắt.
Bên kia là khí tức của Càn Đạo châu!
Mà dưới vết nứt không gian là một cố đô khổng lồ, bên cố đô có núi Vô Đạo chợt hiện ra!
Đô thành của Thiên Đình Đại Dạ!
Mệnh Số muốn làm gì?
Trong lòng hắn thoáng dao động, đột nhiên nghĩ đến gì đó.
Pháp một trung chứng đạo, không phải chỉ có cửu đại Thiên Đế tu thành rồi, cửu đại Thiên Đình rất nhiều thần tử, tướng sĩ, thậm chí nhiều bách tính cũng đã tu luyện rồi.
Mà bây giờ Mệnh Số mở thông đạo ra…
Trong mắt hắn rét lạnh.
Chưa đợi hắn phản ứng.
Đôi mắt đỏ au của Mệnh Số đã lướt vào trong vết nứt, giọng nói vô tình vang lên: “Bụi về với bụi, đất về với đất, các ngươi chịu pháp của bản tôn, bây giờ nên dâng hiến tất cả vì bản tôn.”
Ầm ầm!
Hắn vừa dứt lời, khí vận tổ long của Thiên Đình Đại Dạ đã gào lên bi thương, khí vận vô lượng hóa thành trường hà, tràn về phía Mệnh Số!
Mà từng thần tử của Thiên Đình Đại Dạ đều lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhưng vốn không kịp nói gì, cơ thể đã nổ tung!
Trong cả Thiên Đình Đại Dạ, phút chốc không biết có bao nhiêu sinh linh nổ tung mà chẳng có dấu hiệu báo trước!
Tinh khí vô lương xông lên.
Trong đó, ít nhất có hơn một trăm tồn tại trên cấp Thiên Đế!
Ầm ầm ầm!
Trời đất lung lay, tinh khí dung nhập vào cơ thể Mệnh Số!
Khí thế trên người hắn tăng mạnh.
“Sức của một triều thật sự bất phàm…”
Mệnh Số thấp giọng nói, ánh đỏ trong mắt càng trở nên vượng hơn.
Lý Bắc Thần cau chặt mày, thẳng thừng ra tay.
Hắn không thể ngồi nhìn Mệnh Số tiếp tục mạnh lên được!
Dựa vào cách nhìn của hắn có thể thấy Mệnh Số lúc này đã đạt đến mức cực kỳ khủng bố rồi, thậm chí đã bước nửa bước vào Thiên Cảnh ngũ trọng!
Nếu tiếp tục mạnh lên.
Thì có thể bước một bước hay thậm chí là bước hoàn toàn vào Thiên Cảnh ngũ trọng!
Đến lúc đó là kiếp nạn đến.
Dưới thông thiên, chắc chắn không ai có thể ngăn được Nguyên linh sáng lập này!
“Tuy bản tôn không biết vì sao ngươi có thể lấy được vạn đạo đồ này từ trong sườn núi Vô Đạo, nhưng dựa vào tu vi của ngươi vẫn không thể phát huy uy năng của toàn bộ vạn đạo đồ…”
“Ngươi, không được!”
Mệnh Số thờ ơ lên tiếng, đánh ra một chưởng.
Ánh đen vô tận tràn ngập.
Hình thành một bàn tay khổng lồ trên vòm trời, vân tay rõ rệt như vực thẳm, chí ít cũng dài đến mấy nghìn tỷ năm ánh sáng!
Bàn tay khổng lồ vút ngang trời, ánh đen cuộn trào, ngăn vạn đạo đồ Lý Bắc Thần tế ra!
“Đã nói rồi, ngươi không được.”
Mệnh Số phất tay lần nữa.
Lại có một vết nứt xuất hiện.
Ngoài vết nứt là Bắc Đạo châu.
Bên dưới là đô thành của Bắc Đẩu Thiên Đình.
Mệnh Số liếc mắt sang, bỗng dưng cả Thiên Đình lung lay đổ sập.
Khí vận vô tận, mấy nghìn vạn trọng thần, hàng tỷ sinh linh đều nổ tung, hóa thành bổn nguyên vụt về phía Mệnh Số!
Ầm!
Khí tức trên người Mệnh Số lại tăng lên.
Bàn tay màu đen chấn động!
Vạn đạo đồ bị chấn động, Lý Bắc Thần lùi về, khóe miệng có vệt máu tươi.
Hắn cau mày.
Lúc thúc đẩy Chư Thiên Luân Hồi Bàn đánh ra đòn vô thượng.
Giọng của Chư Thiên Luân Hồi Bàn truyền đến: “Luân Hồi Chi Chủ, triệu hồi bốn nhân kiệt bán tuyệt thế xuất thế nữa là có thể lấy tất cả nhân kiệt Hoa Hạ làm nền tảng tổ hợp thành Đại Hạ chiến thần.”
“Đại Hạ chiến thần, trận chiến tình nghĩa của nhân kiệt Hoa Hạ, biên độ cực lớn.”
“Đại Hạ chiến thần?”
Lý Bắc Thần sững sờ, trong đầu thay đổi suy nghĩ, hắn không hề do dự: “Triệu hồi!”
“Chúc mừng Luân Hồi Chi Chủ triệu hồi được Lưu Bá Ôn xuất thế từ luân hồi!”
“Chúc mừng Luân Hồi Chi Chủ triệu hồi được Vương Dương Minh xuất thế từ luân hồi!”
“Chúc mừng Luân Hồi Chi Chủ triệu hồi được Lỗ Ban xuất thế từ luân hồi!”
“Chúc mừng Luân Hồi Chi Chủ triệu hồi được Úy Liễu Tử xuất thế từ luân hồi!”
Ầm ầm ầm!
Bốn tiếng ầm vang!
Gió nổi mây vờn!
Bốn khí thế cường đại chợt xông lên trời!
Lưu Bá Ôn cầm quạt lông, mặc trường bào văn sĩ.
Sắc mặt Vương Dương Minh nghiêm túc, biểu cảm bình thản.
Ông cụ Lỗ Ban bước tới bước lui nhìn đông ngó tây.
Úy Liễu Tử phảng phất khí thế trang nghiêm, uy nghiêm cực kỳ.