Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2500
Chương 2500: Mười tồn tại Vô Thượng, trấn giết Đại Hạ! (2)
“Cổ Vực huynh yên tâm.”
Phong Hoa Thiên Đế mở miệng, ánh mắt lạnh lùng, cao cao tại thượng nhìn xuống mấy người Tôn Võ: “Xem ra, các ngươi đều không thần phục, thể thì tiễn các ngươi một đoạn vậy, để cho các ngươi cùng mai táng với Thiên Đình Đại Hạ!”
Rầm!
Bàn tay đáng sợ che trời!
Thực lực của hắn đã mạnh mẽ hơn mười năm trước!
Bàn tay của hắn lập loè ánh sáng màu xám, mang theo một loại cảm giác mênh mông cuồn cuộn, không gì chặn được!
Ầm âm!
Nổ mạnh rung trời!
Trận thế bên ngoài Đại Hạ, có thể vây khốn trận pháp đáng sợ của Cổ Vực Thiên Đế lại mai một hơn phân nửa dưới một chưởng của Phong Hoa Thiên Đế!
Một chưởng này.
Làm Cổ Vực Thiên Đế bị trấn áp mở to hai mắt nhìn, vô cùng ngạc nhiên.
“Đây… Đây… Đây là thực lực của Thiên Cảnh tứ trọng hậu kỳ!!”
Trong lòng hắn kinh hãi.
Đã xảy ra chuyện gì?
Vốn Phong Hoa Thiên Đế vốn là người mạnh nhất trong chín đại Thiên Đế bọn họ nhưng cũng chỉ mạnh hơn so với hắn một bậc, Thiên Cảnh tứ trọng trung kỳ.
Nhưng hiện giờ.
Tại sao lại đột nhiên biến thành Thiên Cảnh tứ trọng hậu kỳ?!
Đây không phải chỉ mạnh hơn một bậc, mà là mạnh hơn hắn rất nhiều!
“Hừ, gàn bướng hồ đồ, chết!”
Bắc Đẩu Thiên Đế cũng ra tay, quyền cương mênh mông cuồn cuộn, như một con sông dài trào dâng, trực tiếp lao thẳng về phía mấy người Tôn Võ!
“Hắn… Tu vi của cũng tăng lên! Thiên Cảnh tứ trọng trung kỳ! Đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ trong Thiên Đình đại hội, ý chí của Chung Cực đại lục đã giáng xuống đại cơ duyên?”
Cổ vực Thiên Đế trợn mắt há hốc mồm.
Sông dài đánh úp lại, khí thế vô cùng đáng sợ chấn động, thiên địa rùng mình, hư không biến mất!
Đám người Tôn Võ, Khổng Thánh, Quỷ Cốc Tử, Thương Ưởng giống như con kiến, dưới thiên uy trực diện dường như trong nháy mắt sẽ bị một đạo quyền cương này chôn vùi trong nháy mắt!
Vẻ mặt mấy người nghiêm túc.
Quỷ Cốc Tử đi ra, ánh sáng trong mắt tăng vọt, vươn tay: “Hợp Tung Liên Hoành!”
Rầm!
Bàn cờ trắng đen che trời!
Khí thế trên người Quỷ Cốc Tử, lập tức phá tan Thiên Cảnh tam trọng đạt tới Thiên Cảnh tứ trọng!
Tóc đen bay múa, hai mắt sắc bén, từng quân cờ lăng không huyền quang trắng đen xông lên trời!
Quân cờ trăng đen tạo thành một đường trên hư không trung, đột nhiên hóa thành một thanh trường kiếm trắng đen, ở trên trời va chạm với quyền cương của Bắc Đẩu Thiên Đế!
Ánh sáng vô tận lập lòe.
Ầm ầm!
Tiếng nổ lớn chấn động chư thiên!
Bên trên lãnh thổ Đại Hạ, từng tòa thành trì, vô số sinh linh đều ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn mười thân ảnh cao lớn khắp trời, nhìn Tôn Võ, Khổng Thánh các trọng thần trong triều chém giết với địch nhân.
Trên mặt mỗi người đều toàn là vẻ chấn động.
Uy thế khủng bố làm cho mặt trăng mặt trời dường như đều trầm hẳn xuống!
Làm đại địa của Thiên Đình Đại Hạ giống như sắp lún xuống!
Tường thành đang rùng mình, dãy núi cũng giống như sắp sập.
“Vạn Lý Trường Thành, mở!”
Viên Thiên Cương đứng ở trên không Khâm Thiên giám, cả người tản ra ánh sáng vô tận, long bàn hùng cứ sau lưng bỗng nhiên gầm lên.
Ầm ầm!
Một tòa tường thành thật thể từ chân trời lan đến.
Cổ xưa, tang thương, nặng nề!
Cứ giống như một chân long vô biên vô hạn, kéo dài qua thiên địa, tung hoành Cửu Tiêu.
Trận thế lúc trước bị một chưởng của Phong Hoa Thiên Đế đánh vỡ lập tức khôi phục, lại lần nữa bao phủ thiên địa, bảo vệ vạn dân của Đại Hạ.
“Hừ, giãy giụa lúc hấp hối!”
Tu La Thiên Đế lạnh lùng nói, sát khí vô hạn.
Hắn dẫm một chân xuống!
Phanh!
Vạn Lý Trường Thành chấn động!
Nhưng vẫn trường tồn trên bầu trời, người bảo vệ con dân Đại Hạ, không hề vỡ nát.
Tuy Tu La Thiên Đế chứng đạo Thiên Cảnh tứ trọng nhưng cũng chỉ là mới vào, chỉ có thể xem như là Thiên Cảnh tứ trọng sơ kỳ, còn không bằng cả Cổ Vực Thiên Đế lúc trước, căn bản không đánh nát được trận thế của Đại Hạ.
“Để trẫm.”
Vẻ mặt Ly Đạo Thiên Đế bình tĩnh, lấy ra một thanh trường kiếm u tối, đây là thanh kiếm hắn luyện từ nhánh cây Chung Cực Đạo hắn lấy được hồi trước, uy năng khủng bố vô cùng.
Giống như tay của Phong Hoa Thiên Đế, chỉ dung hợp một phần nhánh cây của cây Chung Cực Đạo đã không gì chặn được.
Trường kiếm màu xám vung lên!
Một đạo kiếm quang màu xám dài đến hàng tỷ dặm trực tiếp chém về phía Vạn Lý Trường Thành!
Một kiếm này, uy thế lớn hơn không ít so với đòn đánh của Tu La Thiên Đế!
Càng đáng sợ hơn chính là.
Nó để lộ ra một loại hơi thở sắc nhọn đến cực điểm, không gì chặn được!
“Một kiếm này, không thể ngăn được!”
Viên Thiên Cương trong lòng trầm xuống.
Nếu Vạn Lý Trường Thành bị phá, mười luồng uy áp của Vô Thượng Thiên Cảnh tứ trọng có thể trực tiếp mênh mông cuồn cuộn ập xuống lãnh thổ phát Đại Hạ!
Đến lúc đó.
Sẽ có bao nhiêu sinh linh không chịu nổi uy áp ngập trời bậc này, trực tiếp bị áp chết?
Không thể tính được!
“Không ngăn được, cũng phải ngăn!”
Quang mang trong mắt hắn xông lên trời.
Nhưng mà còn không đợi hắn động thủ.
Một nơi trong sân Vũ Đô.
Trực tiếp truyền ra một luồng đạo ý.
Đạo ý thuận theo tự nhiên cuồn cuộn!
Trong nháy mắt, thiên địa tĩnh lặng, vạn đạo thần phục!
Thiên địa Bát Hoang bỗng nhiên trầm xuống.
Tứ Hải Cửu Tiêu đều đình trệ lại!
“Đạo khả đạo, phi thường đạo, danh khả danh, phi thường danh.”
“Vô danh, thiên địa chi thủy, hữu danh, vạn vật chi mẫu.”
…