Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2489
Chương 2489: Trực tiếp xuất thủ, chém giết cùng Cổ Thiên Đế!
Dù chỉ là thứ tám, bài danh phía sau nhưng vẫn cực kỳ đáng sợ!
“Trật Tự, lại ở trong Thiên Đình Đại Hạ.”
Đôi mắt Bàn Cổ chớp lên, cũng hơi kinh ngạc.
Nguyên linh sáng lập thứ tám che giấu rất kỹ, vô lượng chung kiếp lần trước không thấy tăm hơi, vô lượng chung kiếp lần này cũng chưa từng xuất hiện.
Không ngờ lúc này xuất hiện, lại là ở phe cánh của Thiên Đình Đại Hạ?
“Thú vị! Nguyên linh sáng lập thứ tám?”
Phong Hoa Thiên Đế bước ra, dáng người hắn hùng vĩ, hai mắt sáng chói, uy áp Thiên Đế chấn nhiếp các phương.
Khí thế của hắn bộc phát còn hơn cả Đại Dạ Thiên Đế!
Khí thế ngút trời, mênh mông vô tận, uy thế vô địch khiến cả núi Vô Đạo tựa như đang run rẩy!
Cây trà cổ thụ rung động, cành lá lao xao.
Rầm!
Phong Hoa Thiên Đế ra tay không chút do dự, trên đầu hắn xuất hiện một thanh kiếm màu vàng, kiếm quang dày dặc xé rách mọi thứ xung quanh.
Các Thiên Đế không dùng kiếm thì dùng quyền. Rất ít Thiên Đế dùng đao thương.
Đương nhiên cũng có Thiên Đế dùng tháp, đỉnh, chuông, hồ lô, nhận làm vũ khí.
Có điều số lượng đó rất ít.
Phong Hoa Thiên Đế chính là một Thiên Đế dùng kiếm, dùng Thiên Đế Kiếm để trở thành tồn tại vô thượng uy chấn bốn phương.
Kiếm quang rung chuyển, chiếu rọi thiên hạ!
“Ngâm nga!”
Trật Tự hừ lạnh một tiếng, ba búi tóc đen tung bay, đôi mặt hiện lên ánh sáng màu xanh.
Đôi bàn tay trắng muốt tạo thành kết ấn, từng tàn ảnh lưu lại trên không trung.
Nàng không lên tiếng, nhưng có thiên âm truyền ra, dường như là thanh âm của thiên địa!
Trật Tự Chi Liên!
Rầm rầm…
Thần Liên màu xanh xuất hiện từ hư vô, vượt qua không gian, không bị trói buộc bởi bất kỳ vật chất gì, lao lên quấn quanh Phong Hoa Thiên Đế!
Trời đất dạo động!
Tạch tạch tạch…
Thiên Đế Kiếm va chạm với Trật Tự Chi Liên!
Núi đá nứt vỡ, tạo thành một khe rãnh.
Phải biết, nơi đây là núi Vô Đạo, đệ nhất thần sơn của Chung Cực đại lục, cứng rắn không thể tưởng tượng.
Chung Cực đại lục có ba món đồ vật trong truyền thuyết, trước nay chưa ai từng thấy nhưng chẳng biết tại sao vẫn lưu truyền kỳ danh.
Tựa hồ có một loại quy tắc bí ẩn khiến kỳ danh mãi lưu truyền.
Cửu Thế Thiên Quan, Luân Hồi Chi Môn, Chung Cực đạo đồ.
Mà từng có người nói, nếu tồn tại vô thượng có thể chém đôi núi Vô Đạo, dùng một phần trong đó luyện thành binh khí thì cũng có thể tạo ra đồ vật không kém gì ba thứ trong truyền thuyết kia.
Bởi vậy, có thể thấy núi Vô Đạo cực kỳ cứng rắn.
Nhưng dù là vậy, khi Phong Hoa Thiên Đế giao thủ cùng Trật Tự vẫn tạo ra được một khe nứt!
Có thể thấy thực lực hai người khủng bố đến nhường nào.
“Chín triều chúng ta đồng khí liên chi, Thiên Đình Đại Hạ giam cầm Cổ Vực huynh cùng Thế Tôn huynh nên chính là đại địch của chín triều ta. Hôm nay chúng ta trảm địch!”
Bắc Đẩu Thiên Đế bước ra, trên trán hắn hiện ra ba cái sừng màu vàng, uy nghiêm đáng sợ, ánh mắt hắn nhìn đám người Lý Bắc Thần vừa đi ra từ tiểu thế giới, lạnh lùng mở miệng.
Rầm!
Hắn cũng không chút do dự, trực tiếp ra tay.
Một bảo tháp ngang trời, toả ra ngàn tỷ hào quang, mỗi đám hào quang nặng như ngàn vạn Thái Sơn, lao tới trấn áp đám người Lý Bắc Thần.
Phía sau, Đại Dạ Thiên Đế vừa bị Trật Tự bức lui thì nhìn chằm chằm vào Thanh Mộc bên cạnh Lý Bắc Thần.
Lúc này, lẽ ra hắn nên cùng xuất thủ với Bắc Đẩu Thiên Đế, nhưng hắn không ra tay, chỉ nhìn.
Nơi đây, ngoại trừ Lý Bắc Thần thì chỉ có hắn mới biết nữ tử này kinh khủng đến nhường nào!
Không ngoài dự liệu của hắn, Lý Bắc Thần vẫn đứng yên tại chỗ, mà Thanh Mộc bên cạnh hắn bước ra.
Hơn nữa sắc mặt nàng rất lạnh lùng, ngước mắt nhìn lên, dùng tay phải làm kiếm, chém một cái!
Ầm ầm!
Trên vòm trời tựa như có thêm một ngọn kiếm sơn! Kiếm sơn vô cùng sáng chói, vô cùng sắc bén, vô cùng nặng nề.
Còn nặng hơn cả chứng đạo Chí Bảo ‘Thiên Đế Tháp’ của Bắc Đẩu Thiên Đế.
Kiếm Sơn và tháp va vào nhau!
Một cơn giông tố thổi quét khủng khiếp, từng tiểu thế giới do các Thiên Đế tạo ra lần lượt nổ tung, bọn họ thay đổi sắc mặt, nhanh chóng rút lui, kinh hãi nhìn trận giao chiến này.
Dù gì thì các Thiên Đế đều không phải Thiên Cảnh tứ trọng!
“Hả?”
Bắc Đẩu Thiên Đế đột nhiên cảm giác được một cự lực không cách nào tưởng tượng được đang tấn công tới.
Mặt hắn biến sắc nặng, nhưng không còn phản ứng kịp nữa, chứng đạo chí bảo của hắn đột nhiên bị đánh trả, đập ngược lại trên người hắn!
Ầm!
Thân thể hắn bay ra ngoài, máu văng tung tóe.
Chỉ một đòn!
Hắn đã bị trọng thương!
“Hả?”, “Hả?”, “Hả?”…
Vẻ mặt còn lại của bốn người Nam Hoang Thiên Đế, Hư Không Thiên Đế, Ly Đạo Thiên Đế và Đại Hồi Thiên Đế đều thay đổi.
Một đòn có thể làm Bắc Đẩu Thiên Đế bị thương?
Đây là sức mạnh gì?
Vẻ mặt Thanh Mộc bình tĩnh, thậm chí có chút bình thản.
Nhưng chân lại không một chút do dự, trực tiếp lao thẳng về phía Bắc Đẩu Thiên Đế!
Trên đỉnh đầu nàng, từng ngọn lửa chập chờn xuất hiện, ánh lửa chiếu rọi, mang đến một tia ấm áp cho các Thiên Đế, nhưng lại khiến cho bọn họ tái mặt.
Ngọn lửa gì mà lại có thể ảnh hưởng đến bọn họ, khiến họ đều cảm thấy ấm áp?
Đây còn là một tia sáng lấp lánh!