Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2464
Chương 2464: Nguyên linh sáng lập thứ nhất
Hiện giờ trong tình thế như thế này, bất luận là vô lượng chung kiếp hay là chín đại Thiên Đình lão tổ cũng đều là thủ bút của Nguyên linh sáng lập.
Tuy rằng hắn không hoàn toàn chắc chắn về số mệnh và kiếp số, rốt cuộc ai là đệ nhị Nguyên linh sáng lập và ai là đệ tam Nguyên linh sáng lập.
Nhưng với khả năng trấn áp số mệnh và kiếp số, lại còn xưng là sự hiện hữu của Nguyên linh sáng lập thứ nhất thì nó thật đáng sợ đến nhường nào?!
Tại nơi này, cảm nhận được khí tức của đối phương?
Hắn không thể nào tin được.
“Không chắc lắm…”
Hàng lông mày nhíu chặt, mắt nhìn về những đuốc đèn sáng rực trên chiếc thuyền hoa kỳ dị, nhẹ giọng nói.
Suy cho cùng cảm giác này đôi khi không đáng tin cậy lắm.
“Đi xem trước rồi nói sau.”
Lý Bắc Thần nói.
Nguyên linh sáng lập thứ nhất?
Trong mắt hắn lộ ra vẻ nghiêm túc.
Có thể đứng thứ nhất trong Nguyên linh sáng lập, tất nhiên phải có bản lĩnh hơn người!
Được một thiếu niên trẻ tuổi dẫn dắt, một vài người đi vòng quanh, rồi sau đó đi lên một chiếc thuyền hoa màu xanh lam cực kỳ to lớn.
Chiếc thuyền hoa màu xanh lam này nằm trải dài tới tám ngàn vạn dặm trên sông Dương Hà, nó tựa như một hòn đảo với ánh sáng xanh bao phủ, tỏa sáng rọi khắp bốn phương.
Trên thuyền hoa lúc này đã có không ít tài tử một thân văn sĩ bào, bọn họ tụm năm tụm ba tụ tập lại một chỗ.
Cũng có không ít thiếu nữ xinh đẹp kiều diễm đi cùng họ, bọn họ ca hát, hoặc nhảy múa, hoặc đánh đàn, hoặc ngâm thơ.
Hồn văn hùng hồn lưu chuyển trong chiếc thuyền hoa khổng lồ này làm cho người ta có một cảm giác như phiêu diêu vào chốn bồng lai.
“Thanh lâu danh kỹ, tài tử phong lưu, mặc kệ thế giới nào cũng đều là như thế.”
Lý Bạch nhìn cảnh tượng như vậy, có chút cảm khái nói.
Thời Đại Đường, cũng như kỹ nữ thành phong.
Nhưng mà văn nhân tài tử xưa nay chính là như thế.
Nói không chừng, nếu không có những thanh lâu và danh kỹ này xuất hiện thì văn chương thơ ca cũng không có khả năng phát triển cường thịnh đến như vậy.
“Tám ngàn vạn dặm sông Dương Hà của Thiên Đình Đại Dạ cũng có thể tạo ra không ít văn đạo đại tài.”
Lý Bắc Thần đứng trong thuyền hoa, đưa mắt nhìn bốn bề xung quanh.
Xa xa gần gần, từng chiếc thuyền hoa đang trôi trên sông Dương Hà, một số chiếc màu đỏ thẫm như lửa, một số chiếc màu trắng sáng chói cả trời, một số chiếc màu sáng xanh chói mắt, một số chiếc thì ánh lên sắc thủy.
Mỗi chiếc thuyền hoa đều có những nét đặc trưng riêng.
Nhưng không thể nghi ngờ, mỗi một chiếc thuyền đều mang theo tài khí ngút trời.
“Quả thật.”
Trương Lương gật đầu, hắn nhìn trong thuyền hoa, hai đám văn sĩ vì một vị cô nương mà tranh giành cãi nhau, ai cũng đang tự mình vắt óc làm thơ, từng nét tài hoa mãnh liệt chảy xuôi tám hướng.
Đó chính là một loại khích lệ.
Lần này bị người ta dùng thơ từ đè đầu cưỡi cổ, nếu lần sau gặp lại, quả thật chẳng muốn bị người ta làm cho mất mặt trước người con gái mình yêu quý, cũng chỉ có cách về nhà cần cù tu văn đạo để lấy lại danh dự.
“Mặc dù có chút tiêu hao ý chí, nhưng mà đó cũng là một phương pháp hữu hiệu.”
Lý Bắc Thần mỉm cười.
Đại Hạ cũng có thanh lâu, nhưng mà bởi vì Đại Hạ phát triển quá nhanh nên những thứ này hoàn toàn không thể nào sánh kịp.
So với quy mô tám ngàn vạn dặm trên sông Dương Hà thì đương nhiên là kém xa rồi.
“Đi thôi, đi xem mấy vị đương gia ‘Thanh Phù lâu’ này có tài cán gì không?”
Vài người lập tức hướng về trung tâm thuyền hoa mà đi.
Về phần thiếu niên dẫn đường, tất nhiên đã bị đuổi đi từ sớm rồi.
“Thiên Đế, luồng khí tức kia lại xuất hiện ngay trong thuyền hoa này.”
Trật tự một lần nữa truyền thanh.
Lý Bắc Thần mắt sáng lên, hắn khẽ gật đầu.
…
Ở phía bên kia thuyền hoa, Đại Dạ Thiên Đế đứng ở bên mạn thuyền, nhìn dòng nước trên sông nhấp nhô, rồi đưa mắt nhìn sang ánh đèn lấp lánh phía xa xa với khuôn mặt không chút cảm xúc.
“Vẫn chưa tìm ra sao?”
Đại Dạ Thiên Đế bình tĩnh nói.
Mái tóc hắn đen dày phủ kín đầu, phía trên đôi mắt có ba lông mày trông đen như mực, giống như đêm khuya tĩnh mịch, không có một tia sáng nào lộ ra.
Hắn mặc áo bào dài màu đen bên trên điểm xuyết một vài điểm màu vàng, thể hiện ý nghĩa của sự tối cao và cao quý.
Cùng với khí chất lạnh lùng uy nghiêm, bên trong ẩn chứa một sự hấp dẫn lạ thường.
“Không có…”
Ở bên cạnh hắn có một nữ tử áo xanh, lúc này nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt ôn nhu, ánh mắt dịu dàng đặt trên người Đại Dạ Thiên Đế, ngoài ra, dường như không còn chứa đựng được những thứ khác.
“Rất nhiều năm về trước ta đã tìm kiếm chiếc thuyền hoa này, nhưng mãi cho tới bây giờ ta vẫn chưa tìm thấy bất cứ thứ gì.”
Đại Dạ Thiên đế cau mày.
Trước kia khi hắn còn chưa tu luyện pháp môn ‘Mộng Trung chứng đạo’ này, thì hắn đã là chủ tể của Càn Đạo Châu này rồi, giờ đây hắn đã có được chiếc thuyền hoa này.
Tìm kiếm biết bao nhiêu năm mà cũng không thu hoạch được gì.
Lần này tỉnh lại sẽ cho xây dựng lại Thiên Đình Đại Dạ, hắn sẽ lấy chiếc thuyền hoa này, ngoài ra còn vì mục đích đó mà tạo nên tám ngàn vạn dặm Dương Hà, tập họp vô số lực lượng văn nhân, muốn tìm ra bí mật ẩn chứa bên trong chiếc thuyền này.