Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2460
Chương 2460: Đại Trăn dời đô, đại hội Thiên Đình
“Dời đô Tốn đạo châu, trong ngày hôm nay, Thiên Đình Đại U nhập vào Thiên Đình Đại Trăn, sắc phong Phù Tô là U vương của Thiên Đình Đại Trăn!” Giọng Thủy Hoàng mênh mông.
Nhưng các đại thần lại kinh hãi, dời đô?
…
“Tồn tại thật mạnh.”
Thiên Đình Hư Nguyên, sắc mặt của Bàn Cổ với Thanh Đế đều mang theo vẻ ngưng trọng, nhìn về phía Thiên Đình Đại Hạ.
“Thiên Đình Đại Hạ phát triển quá nhanh.” Hư Nguyên Thiên Đế nhíu mày.
Hiện giờ hắn mới chỉ là Chuẩn Thiên Cảnh tứ trọng, nhưng Thiên Đình Đại Hạ đã xuất hiện tồn tại Thiên Cảnh tứ trọng? Trong lòng hắn cực kỳ phức tạp.
Nhớ năm đó, khi Lý Bắc Thần mới vừa bước vào Thiên Đế cấp, hắn còn gặp mặt một lần ở ý chí vũ trụ Hư Nguyên.
Nhưng giờ mới trôi qua bao lâu? Thiên Đình Đại Hạ lại đột nhiên xuất hiện cường giả khủng bố Thiên Cảnh tứ trọng!
Khó có thể tin.
“Thiên Đình Đại Hạ, có lẽ là một thế lực quan trọng để vượt qua vô lượng chung kiếp lần này!” Bàn Cổ mở miệng nói.
Tóc hắn rối bù, diện mạo quê mùa, nhưng hai mắt lại để lộ ra sáng rọi của trí tuệ.
“Thật khó tưởng tượng nổi, một triều vận nho nhỏ lúc trước, hiện giờ lại trưởng thành đến kinh khủng như thế.” Thanh Đế lắc đầu cảm thán.
Hắn tiếp xúc với Thiên Đình Đại Hạ còn sớm hơn Hư Nguyên Thiên Đế.
Khi đó, Thiên Đình Đại Hạ chỉ là một thánh đình của Cửu Thiên Tiên giới mà thôi, không có cả Đại Đế.
Nhưng hiện giờ thì sao? Xuất hiện cả tồn tại Thiên Cảnh tứ trọng!
Mới được bao nhiêu năm? Bao nhiêu năm? Có cần dọa người đến như vậy không!!
Cho dù hắn là Nguyên linh sáng lập, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
“Xem ra chí bảo đó vượt xa tưởng tượng của trẫm.” Hư Nguyên Thiên Đế nói.
Hiện giờ hắn vẫn nhớ được lục sắc thiên bàn bay ra từ tinh thần thần bí.
Nhưng cho dù nghĩ như thế nào đều không nghĩ ra được, lục sắc thiên bàn này lại có thể khủng bố đến mức độ như thế!
“Đáng tiếc, tinh thần thần bí này chỉ tình cờ xuất hiện, nếu không, ta cũng phải đi thăm dò một phen, nhìn xem tại sao lại xuất hiện chí bảo trái với lẽ thường như vậy.” Bàn Cổ trầm giọng nói.
…
Thời gian ngàn năm thoáng qua rồi biến mất.
Ngàn năm trước, sau khi Lão Tử trấn áp Hỗn Loạn, bốn phía Đại Hạ đã sóng êm gió lặng.
Cho dù là thú kiếp hay Thiên Đình khác đều không có ai ra tay với bọn họ.
Đây là thời gian ngàn năm khó có được của Thiên Đình Đại Hạ, ngàn năm yên ổn phát triển.
“Ngàn năm này chắc là ngàn năm yên ổn cuối cùng của chúng ta.” Lý Bắc Thần ngồi trên ngai vàng Thiên Đế, nhàn nhạt cất tiếng.
Tuy rằng giọng của hắn bình thản, nhưng vẫn mang theo uy nghiêm và khí phách đáng sợ.
Uy Thiên Đế tràn ngập hư không.
“Thiên Đế, ai dám ra tay, thần sẽ đánh nát tất cả móng vuốt thò ra!” Lữ Bố kiêu ngạo nói, sáng rọi vàng thẫm trong mắt khiến người sợ hãi.
Thời gian ngàn năm không dài cũng không ngắn, không hề ngoài ý muốn, tu vi của hắn đã cao đến Chuẩn Thiên Cảnh tứ trọng.
Có không ít nhân kiệt tuyệt thế của Đại Hạ đều đang dừng chân ở cảnh giới này.
Về phần Thiên Cảnh tứ trọng, vẫn chỉ có một mình Lão Tử.
Chứng đạo Thiên Cảnh tứ trọng quá khó khăn.
Không chỉ cần chí bảo tuyệt đỉnh hỗ trợ, dựa vào bản thân, cho dù thiên phú vô song như nhân kiệt tuyệt thế vẫn cần mười vạn, trăm vạn năm!
Ngàn năm chẳng qua chỉ trong chớp mắt mà thôi, vốn không thể khiến bọn họ lột xác.
“Phụng Tiên nói không sai, ai dám thò tay, đánh nát là được!” Trong đồng tử Hạng Vũ đều là bá đạo, giọng nói cũng bá đạo.
Hắn đứng trong các đại thần, giống như một ngọn núi lớn nguy nga, trấn áp tất cả trời đất.
Đều là Chuẩn Thiên Cảnh tứ trọng, nhưng không hề nghi ngờ, thực lực của Bá Vương đứng ở tầng cao nhất trong này!
Một trăm năm trước, một mình hắn chiến với ba người Lữ Bố, Lý Tồn Hiếu, Lý Nguyên Bá.
Vũ chi thần dũng, thiên cổ không hai!
Lời ấy, không phải vô căn cứ.
“Ha ha, ngàn năm yên lặng, lần này đi Càn đạo châu, ai muốn đi?” Lý Bắc Thần cười hỏi.
Càn đạo châu, xưa nay còn có tên gọi châu đệ nhất Chung Cực đại lục.
Đó chính là nơi năng lượng Chung Cực đại lục hùng hậu nhất, đạo vận rõ ràng, nơi đại đạo yêu quý.
Thậm chí di tích cổ, các loại tạo hóa cũng nhiều nhất Chung Cực đại lục!
Mà hiện giờ, Thiên Đình Đại Dạ là một trong những thế lực Chủ Tể của Càn đạo châu, một trong chín Thiên Đình cổ xưa tổ chức đại hội Thiên Đình, mời khắp các Thiên Đình cao nhất của mười hai đạo châu ở Chung Cực đại lục.
Thiên Đình Đại Hạ tự nhiên nằm trong hàng ngũ được mời!
“Thần nguyện đi!” Hạng Vũ đứng ra, trầm giọng nói.
“Thần nguyện đi!” Bạch Khởi mở miệng.
“Thần nguyện đi!” Lý Tồn Hiếu ôm quyền.
“Thần nguyện đi!” Khóe miệng Lữ Bố lộ ra vẻ kiêu ngạo, hành lễ nói.
…
Mỗi một võ tướng đều không chịu yếu thế, tất cả đều tỏ vẻ tình nguyện đi đến Càn đạo châu.
Lần này Thiên Đình Đại Dạ tổ chức đại hội Thiên Đình để làm gì, không cần nói văn thần trong điện đều rõ ràng, kể cả võ thần như bọn họ cũng đều biết rõ.
Thời gian ngàn năm, vô lượng chung kiếp càng phát triển mạnh, Chấn đạo châu đã chỉ còn lại năm Thiên Đình, Đại Hạ, Hư Nguyên, Đại Trăn, Tu La, Bách Tộc.
Hơn nữa Hư Nguyên và Đại Trăn đã dời đô, một nơi đi đến Đoài đạo châu, một nơi đi đến Tốn đạo châu.