Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2455
Chương 2455: Nô dịch nhân kiệt Hoa Hạ!
Lão Tử mở to mắt, ánh mắt vô hình giống như chiếu khắp tám phương trời đất!
Gật đầu nhẹ nhàng với hai bóng dáng ở xa xa, sau đó bước chân vừa động, biến mất không thấy gì nữa.
Ở xa xa, Nguyên Thủy Thiên Tôn và giáo chủ Thông Thiên giáo đều có vẻ mặt phức tạp.
Cuối cùng, vẫn là Lão Tử của Đại Hạ thắng.
…
Đô thành của Thiên Đình Vô Niệm.
Hỗn Loạn ngồi trên ngôi báu Thiên Đế, mặc áo trắng hơn tuyết, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười quỷ dị, nhìn về phía hư không trước mặt.
Rắc rắc –
Hư không vỡ ra.
Lão Tử mặt không biểu cảm đi ra từ giữa, nhìn thẳng vào Hỗn Loạn.
Hơi thở của đạo ngang dọc trên dưới trời đất, bao phủ toàn bộ mọi thứ!
“Hỗn Loạn, bái kiến đạo hữu.” Hỗn Loạn mặc áo trắng nhẹ nhàng cười, vẫn ngồi trên ngôi báu Thiên Đế, nhưng nâng tay cúi người thi lễ, lễ tiết cổ xưa mà phiền phức dầy rẫy vẻ đẹp khác thường.
“Ngươi đang chờ ta?” Lão Tử lên tiếng, giọng nói của hắn giống như hơi thở của hắn, đều cực kỳ bình tĩnh.
“Thiên Đình Đại Hạ, chỉ có đạo hữu đột phá rãnh trời, đạt đến Thiên Cảnh tứ trọng, tự nhiên đang chờ đạo hữu.” Hỗn Loạn mặc áo trắng gật đầu.
“Sinh linh vô tận có tội gì?” Lão Tử nhìn xung quanh, trong mắt hắn đã thành không gì trở ngại, tự nhiên nhìn thấy được sinh linh của Thiên Đình Vô Niệm đang phát sinh kỳ quái.
Thân hình to lên! Tiềm lực kích phát! Hơn nữa toàn thân đều dung hợp lực lượng hỗn loạn, đại biểu cho hỗn loạn và giết hại!
Vù –
Trên người Lão Tử đột nhiên tràn ngập ra từng tia sáng màu tím, trực tiếp bao phủ lấy đô thành Thiên Đình Vô Niệm, ánh mắt thần chí của vô số sinh linh bị lực lượng hỗn loạn cảm nhiễm bình thường lại, thân hình khôi phục, mờ mịt nhìn tử khí mênh mông, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì.
Sau đó tử khí đầy trời bay ra khỏi Thiên Đình Vô Niệm, bay về bốn phương tám hướng.
Hỗn Loạn mặc áo trắng nhìn xem cười tủm tỉm, không hề có bất cứ động tác gì.
Nhưng ở trên vòm trời, khe hở lớn bị xé mở trên hư không kia lại đột nhiên kéo dài, phát triển từ hơn trăm triệu năm ánh sáng đến một tỷ năm ánh sáng, mười tỷ năm ánh sáng!
Mỗi một giọt nước mưa màu đen đại biểu cho hỗn loạn cực hạn trên thế gian tăng vọt lên gấp mười, gấp trăm lần!
Gió lớn màu đen thổi quét, nước mưa màu đen ngưng tụ thành sông dài ngàn vạn, mênh mông cuồn cuộn, giao tranh với tử khí, cùng chôn diệt nhau!
Cả Thiên Đình Vô Niệm lập tức hóa thành chiến trường đánh nhau của hai người.
Không ít sinh linh của Thiên Đình Vô Niệm mới vừa khôi phục thần trí dưới tử khí lại lập tức bành trướng lên dưới bao phủ của nước mưa màu đen!
Nụ cười trên mặt Hỗn Loạn mặc áo trắng càng đậm.
…
Vực thành trung tâm nhất ở Thiên Quy vực của Thiên Đình Đại Hạ.
Một bóng dáng mặc áo trắng đang chậm rãi đi trên đường cái, nở nụ cười, dáng vẻ công tử văn nhã.
“Thiên Đình Đại Hạ quả nhiên khác thường, phồn hoa hơn các Thiên Đình còn lại không ít, không quan tâm đến kiếp nạn sẽ sinh lòng chấn động, thật sự nên phá hủy Thiên Đình này từ sớm.” Nhẹ giọng nói thầm, người mặc áo trắng đã đi đến vực chủ phủ.
Thị vệ canh phòng hai bên không hề phát hiện ra sự xuất hiện của hắn, không bị trở ngại gì, đi thẳng đến nơi quan trọng nhất của vực chủ phủ.
Vực chủ Hầu Quân Tập của Thiên Quy vực đang xử lý công vụ.
Một vực rộng lớn đến cỡ nào? Trên hai trăm tỷ năm ánh sáng.
Thành trì càng trên ngàn vạn, sinh linh trên mười tỷ tỷ tỷ.
Sự vụ nhiều đến khó có thể tưởng tượng.
Đương nhiên, làm vực chủ một vực, Hầu Quân Tập chỉ cần xử lý một ít sự vụ quan trọng, không cần tự mình làm mọi việc.
“Hả?” Đột nhiên, hắn nhướng mày, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn nam tử mặc áo trắng.
Nhưng tầm mắt đạt tới lại không phát hiện ra gì cả.
“Có chuyện gì vậy?” Trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy hồi hộp, giống như người thường trên thế gian bị hồng hoang mãnh thú nhìn chằm chằm vậy, trong lòng hốt hoảng, trái tim đập loạn.
“Không đúng!” Hắn đột nhiên nhanh chóng lùi lại, trong miệng càng hét lớn: “Người đâu!!”
“Hả? Cảnh giác như vậy?” Hỗn Loạn hơi kinh ngạc.
Trong mắt hắn, tu vi của nam tử này vốn không đáng nhắc đến, còn chưa đạt đến Thiên Đế cấp, nhưng trong mơ hồ lại cảm nhận được sự hiện hữu của hắn?
Thật ly kỳ.
Tuy rằng thực lực của phân thân này không mạnh mẽ bằng phân thân đang đánh nhau với Lão Tử trong lãnh thổ Thiên Đình Vô Niệm, nhưng không thể bị một Chủ Tể Vĩnh Hằng cảm giác được mới đúng!
Theo tiếng gào to của Hầu Quân Tập, ngoài đại điện lập tức chấn động, từng binh lính cầm chiến mác trong tay đột nhiên vọt đến, binh đạo sát khí ngang trời, bao phủ cả đại điện!
“Thú vị đấy.” Ánh mắt Hỗn Loạn kỳ dị, nhìn Hầu Quân Tập đã phá tan đại điện, lui vào trong từng lớp bảo vệ của binh lính.
Hắn nhẹ nhàng cất bước.
Vù –
Lập tức có hắc khí vô hạn thổi quét đến!
Trong hắc khí mang theo ý chí hỗn loạn vô tận!
Đây là bổn nguyên của Hỗn Loạn, tất cả bổn nguyên của Hỗn Loạn ở Chung Cực đại lục!
Rầm!
Hỗn loạn bổn nguyên vừa xông lên, binh đạo sát khí lập tức tan thành mây khói, trong mắt từng binh lính binh đạo đỏ lên, sắc mặt bắt đầu điên cuồng vặn vẹo.
Nhưng lại ngoài dự đoán của Hỗn Loạn, tuy rằng những binh lính này mang theo vẻ điên cuồng, nhưng không giống với sinh linh của Thiên Đình Vô Ma, Thiên Đình Vô Niệm, thân hình bành trướng, hóa thành sinh vật hỗn loạn!