Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2448
Chương 2448: Một câu của Lão Tử, diệt một Thiên Đình!
(*Thần hang không chết, nên gọi Huyền tẫn. Cửa của Huyền tẫn, là gốc rễ của đất trời – Chương 6 Đạo Đức Kinh)
Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên…
Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật…
Đạo âm mờ ảo vang vọng thiên địa.
Binh lính vô tận khắp cả chiến trường đều vì vậy mà chấn động, đều dừng chém giết, lắng nghe đạo âm.
Nhưng Đạo phân âm dương.
Đạo âm binh lính Đại Hạ nghe thấy chính là diệu pháp vô thượng, khiến trên mặt bọn họ lộ ra vẻ vui mừng điên cuồng, một thân tu vi đều đang tinh tiến!
Mà mặc dù đạo âm đám người Thiên Đình Vô Ma nghe thấy huyền diệu, nhưng lại cách vạn trượng, nghe không chút chân thật, lại có cảm giác muốn tẩu hỏa nhập ma!
Ầm!
Từng binh lính trực tiếp tẩu hỏa nhập ma.
Đạo hỏa hừng hực, thêu đốt vòm trời!
Ba trăm đội đại quân của Thiên Đình Vô Ma trong nháy mắt đều tẩu hỏa nhập ma dưới đạo âm mờ ảo, bị đạo hỏa bao trùm!
Nhưng điều quỷ dị là dù tẩu hỏa nhập ma, dù đạo hỏa đốt người, thì những tướng sĩ của Thiên Đình Vô Ma đang vò đầu bứt tai vẫn nghiêm túc lắng nghe đạo âm!
Sau đó, Lão Tử bước từng bước đến.
Đạo âm ngày càng vang dội.
Một phương Đại Hạ, tu vi mọi người đột nhiên tăng mạnh.
Một phương Thiên Đình Vô Ma, từng Thiên Đế đều chìm vào cảnh giới tẩu hỏa nhập ma, đạo hỏa đốt cháy, cốt nhục thành bùn!
Thậm chí đợi đến lúc Lão Tử bước gần đến đám người Khương Thượng, những Vô Ma Thiên Tôn đang giao thủ với đám người Hàn Tín, Nhạc Phi, Lý Tĩnh, Triệu Vân đều không nhịn được mà tẩu hỏa nhập ma!
Đạo âm xông lên trời.
Một phương như si như say, một phương vạn kiếp bất phục!
Nếu như có người ngoài nhìn thấy cảnh này.
Tất nhiên sẽ cảm khái.
Một bước tiên cảnh, một bước địa ngục!
“Ngươi… ngươi…”
Da đầu Vô Ma Thiên Đế tê dại, hoảng sợ nhìn lấy Lão Tử.
Thân thể hắn nhẹ nhàng run rẩy.
Chỉ là bước từ xa đến đã khiến tướng sĩ, Thiên Tôn dưới trướng hắn bỏ mình?
Sao có thể có tồn tại đáng sợ như vậy giữa thiên địa chứ!
“Danh xưng Đạo Tổ, danh xứng với thực!”
Khương Thượng cũng hít vào một hơi, có chút khiếp sợ.
Thực lực như vậy, tuyệt đối là Thiên Cảnh tứ trọng!
Hơn nữa đối phương còn là Đạo!
“Đến từ đâu thì về lại đó đi.”
Lão Tử mở miệng nói.
Đôi mắt hắn bình thản, không có chút gợn sóng.
Khí tức hắn bình thản, không có chút phập phồng.
Đối với hắn, tẩu hỏa nhập ma cũng được, đạo hỏa đốt người cũng chẳng sao, đều là trở về thiên địa tự nhiên mà thôi.
Bịch…
Vô Ma Thiên Đế không có chút sức lực kháng cự, toàn thân trực tiếp hồng hóa, đại đạo bay lả tả, hóa Đạo mà đi!
Mà vô số tướng sĩ, Thiên Tôn Vô Ma bị tẩu hỏa nhập ma cũng đều hóa Đạo.
Đất trời trong sáng.
Chỉ còn đám người Đại Hạ với vẻ mặt mơ màng, rung động đứng ở không trung.
“Lý Đam bái kiến Khương thái sư.”
Lão Tử nhẹ nhàng hành lễ với Khương Thượng.
Hắn từng vào Chu Vương thất nhậm thủ tàng thất sử.
Mà Khương Thượng là thái sư Đại Chu, hắn cũng không ít tư tưởng, cũng đạt được điển tích dẫn dắt mà Khương Thượng để lại.
Khương Thượng đáp lễ: “Thành tựu của ngươi đã vượt qua ta.”
Hắn cảm giác vui mừng.
Nói ra thì Lão Tử cũng là người thuộc Đại Chu.
Hắn đi theo Vũ Vương chinh phạt Đại Chu, có thể sinh ra nhân kiệt như vậy, cũng được xem là một chuyện may mắn!
“Ngày sau sẽ thảo luận học vấn với thái sư.”
Lão Tử lại gật đầu với đám người Hàn Tín, Nhạc Phi, Lý Tĩnh, Lý Tồn Hiếu đang hành lễ với hắn, sau đó bước một bước ra, hoàn toàn biến mất.
Nhưng không biết tại sao, đạo âm mơ hồ vẫn còn vang vọng, từng binh lính vẫn đang chìm đắm, tu vi tiến triển thần tốc!
“Đạo Tổ không hổ là Đạo Tổ, thực lực cực mạnh, nghe đến rất khiếp người.”
Lý Tĩnh sợ hãi nói.
Thiên Đình Vô Ma có mười chín tồn tại Thiên Cảnh tam trọng, lại thêm cường giả đáng sợ Chuẩn Thiên Cảnh tứ trọng là Vô Ma Thiên Đế.
Cho dù là nhóm bọn họ có thể chống lại, nhưng rất khó đánh bại.
Nhưng Lão Tử vừa đến, đã dễ dàng hóa hết tất cả mọi người từ trên xuống dưới của Thiên Đình Vô Ma thành Đạo!
Thủ đoạn như vậy.
Đáng sợ cỡ nào.
“Năm ngàn năm, cũng chỉ có một người mà thôi.”
Hàn Tín hạ giọng nói.
Mọi người chấp nhận.
Năm ngàn năm, cũng chỉ có một Đạo Tổ!
Năm ngàn năm, cũng chỉ có một bộ Đạo Đức Kinh!
Năm ngàn năm, cũng chỉ có một nhân kiệt tuyệt thế như vậy!
Trời không sinh Đạo Tổ, muôn đời Nhân tộc như đêm dài!
Thiên Đình Minh Hoàng mới vừa đến nơi giáp ranh với Đại Hạ ở phía đông nam của Đại Hạ, còn chưa kịp đánh nhau với Đại Hạ.
Hoắc Khứ Bệnh và Tiết Nhân Quý lãnh binh ở đây, nhìn Minh Hoàng đại quân thanh thế to lớn, che khuất mặt trời cùng với một long liễn có khí thế ngập trời ở trong quân đội, đều nhíu mày.
Hai người bọn họ phát huy đến mức tận cùng, vẫn chỉ có thể đạt đến trình độ Thiên Cảnh tam trọng cực hạn, đều không phải là đối thủ của Minh Hoàng Thiên Đế.
Minh Hoàng Thiên Đế được xưng là Minh Hoàng, trong mười sáu Thiên Đình cấp một, thực lực cũng thuộc về cao nhất, chỉ kém hơn Thiên Đế của Thiên Đình Tu La, Thiên Đình U Minh, Thiên Đình Bách Tộc.