Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2436
Chương 2436: Lấy chí bảo của Thiên Đình Đại Hạ đi (2)
“Thiên Đình Hằng Hà đã bị hủy diệt.”
“Tiếp theo, chính là Thiên Đình Đại Hạ.”
“Nghe nói Thiên Đình Đại Hạ, chỉ bằng mấy nghìn năm ngắn ngủi đã ra đời không ít tồn tại cấp Thiên Cảnh tam trọng, trong tay vậy mà cũng nắm giữ chí bảo khó có thể tưởng tượng nổi.”
“Chư vị, ai nguyện ý tiến về phía trước, lúc Thú kiếp tấn công Thiên Đình Đại Hạ, vì trẫm đi lấy chí bảo của Thiên Đình Đại Hạ?”
Ở sâu trong chỗ cực sâu của Thiên vực, phía trên một ngôi sao cực lớn có đường kính phải vượt qua mấy tỷ năm ánh sáng có một tòa cung điện nguy nga đứng sừng sững, đế đạo uy nghiêm phủ kín trời.
“Thần nguyện đi!”
Trong đại điện, giọng nói mang ý chí kiên cường bất chất cả hy sinh vang lên điếc tai, thoáng chốc, dường như có bóng dáng một thần tướng cái thế cao đến hàng tỷ trượng đang bước đến, từng bước san phẳng cả thiên địa.
“Thần nguyện đi!”
“Thần nguyện đi!”
“Thần nguyện đi!”
Từng giọng nói vang lên.
“Thanh Đồng, Bạch Ngân, Tử Kim, Tinh Huy, bốn người các ngươi đi đi.”
“Đây là kiếp quang, trong tay có kiếp quang thì Thú kiếp sẽ không tấn công các ngươi.”
Đế âm cổ xưa uy nghiêm dày nặng.
“Thiên Đế, Hắc Thiết phải xử lý như thế nào?”
Tinh Huy thần tướng cất tiếng, giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị.
“Hắn dám đầu hàng, trảm!”
Cổ Vực Thiên Đế hờ hững nói.
“Vâng!”
Không chỉ Thiên Đình Cổ Vực.
Trong số chín Thiên Đình cổ đại lớn được hồi sinh, còn có một Thiên Đình khác cũng cảm thấy khá là quan tâm tới Đại Hạ.
Suy cho cùng.
Thời gian quật khởi của Đại Hạ quá ngắn.
Mặc cho là ai cũng biết, trong chuyện này chắc chắn phải có bảo vật kinh thiên động địa thì trong khoảng thời gian ngắn mới sáng lập ra từng tồn tại cấp Thiên Cảnh tam trọng chứ!
“Tôn Vũ, Bạch Khởi, Bá Vương, Lữ Bố, Lý Nguyên Bá, Nhiễm Mẫn.”
“Sáu người các ngươi, hãy dẫn quân đoàn của mình đi ra biên cương, chiến đấu chống lại Thú kiếp từ Thiên Đình Hằng Hà cuốn tới.”
Thiên cung Đại Hạ, Lý Bắc Thần thản nhiên nói.
Ba người Tôn Vũ, Bạch Khởi và Bá Vương đều có thể phát huy được sức mạnh bất khả chiến bại của Thiên Cảnh tam trọng.
Ba người Lữ Bố, Lý Nguyên Bá, Nhiễm Mẫn cũng có thể phát huy sức mạnh cực hạn của Thiên Cảnh tam trọng.
Phần sức mạnh này.
Phối hợp với quân đoàn cầm quyền đã vượt qua thử thách lớn mà trời giáng xuống, còn thay thế hết các binh sĩ mới, sức mạnh còn có thể tăng thêm một bậc.
“Thần, tuân chỉ!”
Sáu người hành lễ, sắc mặt trịnh trọng.
“Trương Lương, ngươi cũng cùng đi chứ.”
“Thiên phú của ngươi có thể làm suy yếu sức mạnh của kẻ địch, tăng sức mạnh của quân mình lên.”
Lý Bắc Thần nhìn về phía Trương Lương đang mặc một thân áo bào xanh kia.
Thiên phú duy nhất mà Trương Lương thức tỉnh được rất quái lại, không thể tăng sức mạnh của mình lên được, nhưng lại có thể làm suy yếu kẻ địch, tăng sức mạnh phe mình lên.
“Thần, tuân chỉ!”
Trương Lương lĩnh mệnh.
“Thiên Đế, thần đi trước mở thông đạo vĩnh cửu của Cấn Đạo châu!”
Quỷ Cốc Tử đột nhiên tiến lên, cất tiếng nói.
Trước đó lần đầu tiên núi Thiên Tôn hạ xuống, hắn đã từng mở thông đạo dẫn đến các đạo châu khắc, nhưng đấy chỉ là tạm thời thôi.
Nhưng bây giờ.
Tiêu tốn vô số tài nguyên, cuối cùng hắn cũng có thể mở ra được thông đạo có tính vĩnh cửu rồi.
Trong nháy mắt.
Cho dù là Lý Bắc Thần, hay là quần thần trong đại điện, hai mắt đều bừng sáng.
Thông đạo có tính vĩnh cữu!
Điều này có ý nghĩa gì, bọn họ đều hiểu.
“Đối diện là Thiên Đình nào? Có sức mạnh ra làm sao?”
Lý Bắc Thần hỏi.
“Là Thiên Đình Dương Nguyệt!”
“Thực lực rất mạnh, không khác gì Thiên Đình Tu La là mấy, trước đây từng tiêu diệt tám tổ Thú kiếp bên trong lãnh thổ.”
Quỷ Cốc Tử nói, hắn mở thông đạo, đương nhiên phải đi thăm dò thử rồi mới có thể nói ra trong triều hội chứ: “Nhưng mà Thiên Đình này, tình thế bây giờ đã có sự thay đổi.”
Nói đến đây, sắc mặt Quỷ Cốc Tử cũng có vẻ quái lạ: “Thiên Đình Dương Nguyệt do hai tộc lớn Dương tộc và Nguyệt tộc làm chủ, nhưng không hiểu tại sao, bây giờ hai tộc này lại mỗi tộc một ngả, đều tự mình xây dựng triều đình mới, nhưng lại không tách rời ra, đối ngoại vẫn là Thiên Đình Dương Nguyệt như trước!”
Lời này vừa nói xong, chúng quần thần trong đại điện lập tức ngạc nhiên.
Trong một Thiên Đình lại có hai triều đình?
“Mạnh Tử, Gia Cát Lượng, Lý Bạch và Mặc Tử, các ngươi đi theo trẫm một chuyến.”
Lý Bắc Thần suy nghĩ, ra lệnh.
Nếu chia thành hai triều đình, như vậy đúng là không cần dụng binh vội.
Nhưng mà mở ra một đạo châu khác là việc rất trọng đại, hắn phải đích thân đi trước mới được.
“Vâng, Thiên Đế!”
Bốn người hành lễ.
Không bao lâu.
Mấy người Lý Bắc Thần theo Quỷ Cốc Tử đi vào một nơi thần bí.
Trong không trung có một cánh cửa phát sáng lúc ẩn lúc hiện, tỏa ra ánh sáng màu xanh u.
“Cái tài của Quỷ Cốc tiên sinh, Lượng đây không theo kịp.”
Gia Cát Lượng khen.
Ở Chung Cực đại lục, tạo ra một thông đạo có tính vĩnh cửu nối liền các đạo châu với nhau đúng là khó có thể tin nổi.
Đại đạo thời không đều bị ý chí của Chung Cực đại lục chặn hết lại.
Bất luận là kẻ nào cũng khó lòng vận dụng được.
Bởi vậy nên ở Chung Cực đại lục, phạm vi truyền tống trận có hạn, khoảng cách cường giả thuấn di cũng có hạn,
Muốn vượt qua đạo châu, khéo đến cả tồn tại Thiên Cảnh tam trọng cũng phải tốn một khoảng thời gian cực dài!