Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2415
Chương 2415: Cổ Phương Thiên Đế vẫn lạc! (2)
Mênh mông uy năng cuộn quét, một đòn mà thôi, thần tướng của Cổ Phương Thiên Đế trong sự không cam lòng, trực tiếp bị chém nát, tiêu tan thành mây khói.
Một bên khác.
Đôi mắt Nhiễm Mẫn mang theo khí cơ đáng sợ nghịch loạn trời đất, cất bước đi, Song Nhận Loạn Thiên Mâu đâm ra, Thanh Đồng Nghịch Tiên Kích chém xuống!
Cổ Phương tổ long kêu thảm, máu rồng màu vàng chảy xuôi, vẻn vẹn chỉ chống đỡ được mấy hiện, đã trực tiếp vỡ vụn dưới sự tấn công của Nhiễm Mẫn và Lý Bạch!
Ầm đùng đùng!
Theo sau sự biến mất của tổ long, khí vận của Thiên Đình Cổ Phương chấn động kịch liệt, sau đó đột nhiên tan rã!
…
“Không!!”
Phía bắc Thiên Đình Cổ Phương, Cổ Phương Thiên Đế phát ra tiếng gào thét cực kỳ tức giận.
Nhưng làm thế cũng không hề thay đổi được gì.
Khí thế trên người hắn bắt đầu suy yếu nhanh chóng!
Từ Chuẩn Thiên Cảnh tứ trọng, trực tiếp vẫn lạc Thiên Cảnh tam trọng vô địch!
Yếu hơn hơn một cảnh giới nhỏ!
“Đám người Ngô Khởi đã thành công rồi sao?”
Thần quang trong mắt Quỷ Cốc Tử bùng nổ.
Hắn đứng trên bàn cờ máu đen trắng, bàn tay duỗi ra, nhất thời các loại năng lượng vô tận tụ hội trong tay hắn, ngưng đọng thành hai quân cờ.
Một đen một trắng, hai quân cờ toả ra uy năng kinh thế!
“Đi!”
Hắn quát nhẹ một tiếng.
Hắn cực kỳ thận trọng với Cổ Phương Thiên Đế.
Đây là một sinh linh rất mạnh mẽ!
Ầm đùng!
Trời đất nổ tung, hai quân cờ một đen một trắng vây quanh Cổ Phương Thiên Đế, hắc bạch thần quang ngập tràn, bao trùm Cổ Phương Thiên Đế!
“Á…!!”
“Phá tan cho trẫm!”
Cổ Phương Thiên Đế tức giận gầm rống, điền cuồng đánh ra Thiên Đế Quyền, mỗi một đấm đều đã đạt đến cực hạn của hắn, bát hoang lục hợp sụp đổ, cửu tiêu hư không vỡ vụn, tất cả mọi thứ, đều vẫn diệt dưới nắm đấm của hắn!
Nhưng chỉ có hai quân cờ trắng đen này bất diệt!
Một sức mạnh to lớn đáng sợ trấn áp xuống.
Cơ thể hắn đột nhiên lảo đảo, giống như phải gánh vác một phương Nguyên Thuỷ vũ trụ.
“Quỷ Cốc!”
Quỷ Cốc Tử quát lạnh.
Cho dù thực lực của Thiên Đình Cổ Phương đã vẫn lạc một cảnh giới nhỏ, nhưng vẫn khá đáng sợ.
Muốn chém chết hắn, cũng không phải chuyện dễ dàng.
Ầm!
Từng quân cờ loé lên xung quanh hai quân cờ trắng đen kia, đột nhiên hình thành một sơn cốc bao la, mà chỗ của Cổ Phương Thiên Đế, lại chính là trung tâm của sơn cốc!
Từng tia lửa đen cuộn quét.
Từng cơn lốc trắng thổi thốc.
Gió trợ thế cho lửa, lửa trợ thế cho gió, cả một sơn cốc hình thành từ quân cờ đều đang bốc cháy hừng hực!
“Á…”
“Trẫm bất diệt!”
Cổ Phương Thiên Đế hô lớn.
Đánh ra Thiên Đế quyền, Quỷ Cốc ầm vang, kịch liệt chấn động, giống như có thể bị đánh vỡ bất cứ lúc nào!
Nhưng ngay sau đó Quỷ Cốc Tử một bước đi ra, đứng trên Quỷ Cốc.
Sơn cốc này lập tức tĩnh lặng.
Cho dù vẫn truyền ra tiếng gào rống của Cổ Phương Thiên Đế, nhưng kết quả đã quá rõ ràng.
Một vị Thiên Đế vô địch, Chủ Tể của một trong tứ đại Thiên Đình, định sẵn là vẫn lạc!
“Có thể bắt đầu rồi.”
Trong Cổ Phương thiên đô, Hạo Khởi chắp hai tay sao lưng, trước mặt hắn, là từng luồng linh quang.
Mỗi một luồng linh quang, đều mang một tia khí tức Thiên Tôn!
Nếu đếm tỷ mỉ, có thể phát hiện, những linh quang này tổng cộng có ba mươi bảy luồng.
Chính là ba mươi bảy vị Thiên Tôn đã giao chiến với đám người Trương Lương, Lữ Bố, Bá Vương!
“Yên tâm.”
Vu Cát mỉm cười không biết đã đến từ lúc nào.
Thân là một trong tam tiên thời Hán Mạt, hắn rất tinh thông chú thuật.
Hiện tại, dung hợp Nguyền Rủa đại đạo hình thành Thiên Tôn cổ bia, chú thuật của hắn xem như là viên mãn rồi.
Nếu có môi giới, Thiên Tôn cũng phải còn da bọc xương, thần hồn rệu rã dưới sự nguyền rủa của hắn.
Tuy rằng khó thể thật sự nguyền rủa chết một vị Thiên Tôn, nhưng làm phụ trợ, thì thủ đoạn của hắn chắc chắn doạ người.
Ba mươi bảy luồng linh quang trước mắt, là được tinh luyện ra từ trong chư Thiên Tôn Thần tướng của Thiên Đình Cổ Phương.
Không chỉ hàm chứa khí tức của chư Thiên Tôn, thậm chí còn có một tia thần thồn của chư Thiên Tôn!
Quả thực là môi giới tốt nhất.
Đám người Vũ Văn Thành Đô, Nhiễm Mẫn, Tào Tháo, Trương Tam Phong ở bên cạnh, đều hiếu kỳ nhìn ngó.
Nguyền rủa một lần ba mươi bảy vị Thiên Tôn sao?
Thật mạnh tay.
Phỏng chừng trên lịch sử Nguyền Rủa nhất đạo, chắc chắn là tiền vô cổ nhân, hậu vô lại giả.
Phù—
Vu Cát phất tay.
Nhất thời ba mươi bảy tế đàn xuất hiện từ trong Hư Vô, tản ra một loại khí tức tai ách, nguyền rủa, không may mắn.
Trên mỗi một tế đàn, có một tảng đá màu máu tươi, khiến người ta nhìn thấy, không khỏi run sợ.
“Sinh linh từ cấp Thiên Đế trở xuống nhìn thấy những tế đàn này, e là khí vận khắp người đều bị cướp sạch, từ đây vận mệnh thăng trầm, sớm chiều không may.”
Trương Tam Phong ngưng trọng nói.
Nguyền rủa đại đạo, tu hành đến cực điểm, quả nhiên đáng sợ.
Một tế đàn thế này, nếu rơi vào trong Thiên Đình Cổ Phương ở bên dưới, e là chưa đến một tháng, tất cả sinh linh đều phải bị giết sạch, hơn nữa còn là sự giết sạch vô cùng thảm khốc.
“Lên!”
Sắc mặt Vu Cát nghiêm nghị, chỉ tay một cái.
Lập tức ba mươi bảy luồng linh quang bị Ngô Khởi ràng buộc trên hư không chấn động, đột nhiên bay về phía từng tế đàn.
Nói chính xác hơn, chính là đi đến dung nhập vào trong từng tảng đá màu máu đỏ!
“Hoá!”