Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2414
Chương 2414: Cổ Phương Thiên Đế vẫn lạc!
Không đến một hơi thở.
Ba người Vũ Văn Thành Đô, Ngô Khởi, Nhiễm Mẫn đa đuổi kịp bọn họ.
Không hề có ý mở miệng nói.
Ba người ra tay toàn lực!
Phượng Kí Lưu Kim Đảng ngang trời, binh đạo sát kiếm cuộn quét, Song Nhận Loạn Thiên Mâu và Thanh Đồng Nghịch Tiên Kích đảo loạn âm dương, đánh vỡ càn khôn!
“Á…!”
Kỳ Mộc Thiên Tôn và Thanh Hồng Thiên Tôn phát ra tiếng kêu lớn bất cam.
Nhưng dưới sự bao vây tàn sát của ba người phía Vũ Văn Thành Đô, chỉ kiên trì được mười mấy hơi thở, là triệt để vẫn lạc, để lại hai luồng Thiên Tôn bổn nguyên.
Mà lúc này trong Cổ Phương thiên đô.
Tào Tháo, Mông Điềm và Lý Bạch đứng trên khoảng không của Cổ Phương thiên đô, khí vận cuồn cuộn trong biển may.
“Ngang!”
Tiếng rồng gầm vang cùng trời cuối đất, một con tổ long hào hùng vút lên, trong mắt rồng toàn là sát ý, nhìn chằm chằm ba người.
Trên thân rồng toả ra khí thế, không hề thua kém Thiên Cảnh tam trọng!
Hơn nữa trên khí vận vân hải, còn có từng thần tướng đột ngột mở mắt ra, nhìn ba người phía Tào Tháo kinh ngạc.
Ở trung ương nhất, thần tướng của Cổ Phương Thiên Đế cũng mở mắt ra.
“Người của Thiên Đình Đại Hạ!”
Sắc mặt hắn khó coi vô cùng.
Vốn không ngờ rằng, Thiên Đình Đại Hạ thế mà còn có lực lượng dư thừa, đột kích sào huyệt của hắn!
Chỉ là vừa nghĩ đến thiên đô bị diệt, khí vận đầy trời biết mất một nửa, hắn bèn có chút không rét mà run.
Tại sao hắn có thể phát huy ra được thực lực Chuẩn Thiên Cảnh tứ trọng?
Vô tận khí vận của Thiên Đình Cổ Phương, phát huy tác dụng rất lớn.
Một khi khí vận tan rã, hắn lập tức phải rơi khỏi Chuẩn Thiên Cảnh tứ trọng, thậm chí bởi vì thiên đô bị diệt, khí vận chấn động, đến cả việc hắn mượn sức mạnh của chúng sinh trong Thiên Đình cũng phải chịu ảnh hưởng rất lớn!
Thiên Đình chi chủ, sao có thể mượn Thiên Đình chúng sinh chi lực?
Nói cho cùng, đây cũng là một loại công năng của vô tận khí vận.
Lấy khí vận chi lực chuyển dời sức mạnh to lớn vô tận, dung nhập vào trong cơ thể của hắn.
Một khi khí vận sụp đổ, hậu quả quả thật không dám tưởng tượng!
Đến lúc đó, bổn tôn của hắn vốn không cách nào chống lại Quỷ Cốc Tử, thậm chí còn bị đánh chết dễ như ăn cháo!
Sinh tử tồn vong.
Bước ngoặt sinh tử tồn vong chân chính.
“Thiên Đế, làm sao đây?”
Bên dưới, từng tên thần tướng của Thiên Tôn đều đã hoảng loạn.
Bổn tôn của bọn họ đều đang ở biên giới xa xôi, trong thời gian ngắn vốn không thể quay về!
“Ba…”
Cổ Phương Thiên Đế hít một hơi, muốn mở miệng kéo dài thời gian.
Nhưng Tào Tháo là nhân vật gì chứ?
Tuyệt thế kiêu hùng, căn bản không cần nhìn, hắn cũng biết Cổ Phương Thiên Đế dự tính cái gì.
Vì thế.
Hắn vốn không để tâm.
Trực tiếp ra tay luôn.
Đạo hắn tu hành là Tự Ngã đại đạo, lấy Tự Ngã đại đạo dung hoà ba ngàn đại đạo, đột nhi đi ra, giống như một tồn tại vô thượng, tung hoành trời đất, vô địch thế gian!
Ầm!
Đánh ra một quyền, sách mặt lãnh đạm mà bá đạo.
Quyền cương cuộn quét ngút trời, khí vận vân hải vô tận kịch liệt chấn động, từng vị thần tướng, căn bản không hề có bất kỳ năng lực phản kháng nào, đã trực tiếp vỡ vụn!
Cho dù là những thần tướng của Thiên Tôn cũng như thế.
Bọn họ vốn không thể mượn thần tướng chi lực, phát huy ra thực lực Thiên Cảnh tam trọng!
Cộng thêm thần tướng không có đặc tính bất tử bất diệt của thân thể Thiên Tôn, bị đánh nát rồi, thì trực tiếp hoá thành khí vận đầy trời tiêu tan.
“Ha ha… nước Hoàng Hà từ trên trời đến, chảy về biển cả không quay về!”
Lý Bạch cười lớn, tóc đen phất phới, trường kiếm màu xanh trong tay đột nhiên chém về phía Cổ Phương tổ long, kiếm ý ngút trời chém diệt hư không, phát mở trời đất!
“Ngang!”
Tổ long gầm rú, tức giận gào rống giết về phía Lý Bạch.
“Sát!”
Mông Điềm đạp bước, một con sóng quỷ dị cuộn trào, mênh mông chân trời, giống như đột nhiên có thêm một bóng dáng cự nhân, huyết quang chói mắt!
Bóng dáng này hái to miệng lớn, nuốt chửng từng tên thần tướng vào!
Sau một phần mười hơi thở.
Từng tên thần tướng lần nữa đi ra, nhưng lúc này trong mắt bọn họ đã lấp lánh vô tận huyết quang và sát ý, không hề có trí tuệ, gào thét giết về phía đám thần tướng còn lại.
Đây là năng lực của thuỷ tổ Cương Thi tộc, có thể biến bất kỳ sinh linh thành cương thi.
Cho dù là thần tướng, cũng không ngoại lệ!
Trong tay Mông Điềm, xuất hiện một thanh trường mâu màu máu, sát quang ngút trời, trực tiếp giết về hướng thần tướng của Cổ Phương Thiên Đế.
“Tìm chết!”
Sắc mặt Cổ Phương Thiên Đế âm lãnh.
Thần tướng này của hắn, ngược lại có thể phát huy ra thực lực Thiên Cảnh tam trọng!
Ầm!
Thiên Đế Quyền!
Trong trời đất, mọi thứ đều mà hư ảo, duy chỉ có trẫm là Vĩnh Hằng!
Ầm đùng!
Trường mâu màu máu và nắm đấm màu vàng kim đâm xuyên hư không đến va chạm trên vân hải.
Mười vạn thiên khung đều bị rách toác!
Ầm ầm ầm…!
Từng tên thần tướng bị Tào Tháo đánh nát, Lý Bạch chém giết với tổ long, Mông Điềm chém giết với Cổ Phương Thiên Đế!
Khí vận vân hải chấn động kịch liệt, lại có một loại cảm giác sắp tiêu tan!
“Chết!”
Lúc này, đám người Vũ Văn Thành Đô đã quay về, Phượng Sí Lưu Kim Đảng sừng sững, tức thời chém về hướng thần tướng của Cổ Phương Thiên Đế!