Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2406
Chương 2406: Thiên Đình Cổ Phương phức tạp (2)
“Giao Cửu Phượng tộc ra, giao ra hung thủ chém chết Cổ Nguyên, hơn nữa còn phải bồi thường trăm món trân bảo cho Thiên Đế, cắt nhượng ba mươi khu vực lãnh thổ, có thể miễn được trận chiến này!”
Bàn Dương Thiên Tôn mặt không biểu cảm nói.
Cắt đất bồi thường, trò này là hắn học được ở vị diện phàm nhân.
Hắn cảm thấy, đây chính là thủ đoạn tốt nhất để đả kích một triều vận.
Chỉ cần làm vài lần, căn bản không cần ra tay, cả một triều vận cũng sẽ sụp đổ.
“Không biết vị Thiên Tôn này xưng hô thế nào?”
Trương Lương thản nhiên cười đáp.
Hắn một thân trường bào màu xanh, lời nói ôn hòa, giống như đây không phải là chiến trường, mà là dạo chơi ở ngoại thành.
“Ta là Bàn Dương Thiên Tôn.”
Bàn Dương Thiên Tôn hờ hững nói, ánh mắt nhìn Trương Lương: “Hỏi danh hào ta làm chi?”
“Hóa ra là Bàn Dương Thiên Tôn.”
Trương Lương vuốt cằm, khẽ cười một tiếng: “Đề nghị của Thiên Tôn cũng có chút làm ta động lòng.”
“Vị này, chính là Bạch Khởi tướng quân chém chết sứ thần quý triều.”
Hắn giơ tay ra chỉ về Bạch Khởi sắc mặt bình tĩnh.
Nhất thời.
Bốn mươi Thiên Tôn phía đối diện, có không ít ánh mắt đều nhìn về Bạch Khởi, sát cơ bùng cháy.
“Bàn Dương Thiên Tôn, hay là ngươi đích thân báo thù cho sứ thần của triều ngươi, thế nào?”
“Bạch Khởi tướng quân, đột phá Thiên Cảnh tam trọng chưa tới trăm năm, ngươi và hắn chiến một trận, nếu như ngươi thắng, phía ta ít đi một Thiên Cảnh tam trọng, không thể nào ngang hàng với các ngươi, ta thay mặt Thiên Đế đáp ứng yêu cầu của ngươi.”
Trương Lương cười nói.
“Nếu ngươi thua thì hai bên lui quân, chung sống hoà thuận, thế nào?”
Mặc dù giọng nói của Trương Lương mang theo ý cười, nhưng lại dường như là đang gượng cười, có phần nặng nề, như thể hắn buộc phải làm theo cách này bởi vì khoảng cách thực lực giữa hai bên quá lớn.
“À?”
Bàn Dương Thiên Tôn động dã tâm.
Tuy hắn chỉ là một Thiên Tôn bình thường, nhưng tộc Bàn Dương bọn họ rất thạo thuật tích trữ sức mạnh.
Mà hắn, kể từ lúc thăng cấp lên Thiên Tôn, vẫn chưa từng ra tay lần nào.
Hắn đã tích trữ lượng sức mạnh hàng trăm năm.
Bạch Khởi trước mặt hắn chưa tới một trăm năm đã đột phá Thiên Cảnh tam trọng, cũng chỉ là một Thiên Cảnh tam trọng bình thường mà thôi.
Chỉ cần hắn dùng một phần sức mạnh đã tích trữ, nhất định có thể giết chết Bạch Khởi.
Đến lúc đó, Thiên Đình Đại Hạ sẽ nhượng đất đền bù, Thiên Đình Cổ Phương bọn họ chẳng cần binh lính mà vẫn giành được ba mươi vùng của Thiên Đình Đại Hạ, chẳng phải chuyện tốt hay sao?
Bàn Dương Thiên Tôn hắn chẳng phải một bước đã trở thành đại công thần của Thiên Đình Cổ Phương, địa vị chỉ đứng sau Thiên Đế thôi sao?
Nghĩ đến đây, hắn lập tức lạnh lùng nói: “Người này đã giết sứ thần của Thiên Đình ta nên ta phải giết hắn.”
Lúc này, không chỉ mình hắn có dã tâm mà những Thiên Tôn còn lại cũng có dã tâm.
Công lao lớn đã dâng đến tận tay rồi.
Thiên Đình Cổ Phương gồm có sáu mươi bốn gia tộc, bọn họ nhiều năm qua đã thu thập được rất nhiều bảo vật, đều cất giữ vào kho bảo vật chung, chỉ có thể đổi lấy bằng công lao.
Ngay cả Cổ Phương Thiên Đế cũng phải như thế.
Trong kho bảo vật chung, thậm chí còn có một số bảo vật có giá trị không nhỏ đối với bọn họ.
Ai mà không thèm thuồng cơ chứ?
Giờ đây, chỉ cần Bàn Dương Thiên Tôn chém đầu tên tướng quân Đại Hạ này, thì đã có thể dễ dàng chiếm cứ ba mươi vùng của Đại Hạ, đây chính là một công lao lớn, e rằng có thể lấy được hơn ba bảo vật từ trong kho bảo vật chung!
Điều này đương nhiên khiến cho ai nấy cũng phải đố kỵ.
Tuy không đến nỗi phải làm gì đó để cướp công.
Nhưng vô hình trung, trong lòng của rất nhiều Thiên Tôn của Cổ Phương, đều hy vọng Bàn Dương Thiên Tôn thất bại, đến lượt bọn họ ra tay, giành lấy công lao to lớn này.
Bạch Khởi điềm tĩnh bước tới.
Đứng đối diện với Bàn Dương Thiên Tôn, toàn thân toả ra sát khí.
“Xem ra ngươi ở Thiên Đình Đại Hạ bị chèn ép, vậy mà lại cử ngươi đến đây nộp mạng?”
Bàn Dương Thiên Tôn cười cợt, toàn thân đột nhiên bộc phát ra khí lực của Giảo Sát chi đạo, cuồn cuộn ngất trời, xé toạc không trung!
Khí thế oai phong của đỉnh phong Thiên Tôn không hề che giấu, hùng mạnh, cuộn trào mãnh liệt.
Trong nháy mắt.
Những con thú hung dữ đang bò bên dưới kinh hãi rồi nổ tung trên không trung!
Những ngọn núi vang lên tiếng ầm ầm, tan thành nhiều mảnh!
Một số khu vực có thú dữ xung quanh, thân hình chúng vô cùng to lớn, nhưng lúc này đều đang run rẩy dữ dội!
Long trời lở đất, vạn vật nát vụn!
Từ trước, uy thế của đỉnh phong Thiên Tôn đã là một thế lực gần như bất khả chiến bại.
Ngay cả bây giờ vẫn đứng đầu!
“Vạn đạo Giảo Sát!”
Bàn Dương Thiên Tôn lạnh lùng nói.
Hắn tu hành Giảo Sát chi đạo, lấy Giảo Sát chi đạo làm chính, dung hợp ba nghìn đại đạo, từ đó hình thành nên đại đạo thông thiên khủng khiếp, biến thành hàng trăm triệu nguồn lực đáng sợ, bao phủ lấy Bạch Khởi, điên cuồng bóp nghẹt hắn!
Mặt đối mặt, Bạch Khởi dường như phải chịu tổn thất lớn, máu trên người hắn trào ra.
“Bốp!”
Bạch Khởi tung ra một cú đấm, là Sát đạo Vĩnh Hằng lưu truyền trong thiên hạ!
Trên đời thứ gì cũng có thể không có, nhưng chỉ có giết chóc là không thể thiếu!
Giết chóc giữa sinh linh và sinh linh.
Giết chóc giữa cây cối và cây cối.