Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2386
Chương 2386: Thiên Đình mọc lên như nấm
“Thần nghĩ rằng, bia cổ lời nguyền phù hợp với Gia Cát, bia cổ thái âm hợp với Điêu Thuyền, bia cổ triều tịch phù hợp với Lữ Mông, bia cổ pháp lệnh thích hợp với tả tướng Lý Tư, bia cổ phổ độ hợp với Huyền Trang đại sư, bia cổ mưu lược thích hợp với Phạm Tăng, bia cổ hung ác hợp với Điển Vi, bia cổ biến hóa phù hợp với Thường Ngộ Xuân!”
Gia Cát Lượng đi ra, trầm giọng nói.
“Thần, tán thành!”
Quách Gia hành lễ.
Hắn có hy vọng chứng đạo nhân kiệt tuyệt thế, bởi vậy không muốn dung hợp với bia cổ mưu lược kia.
“Thần cũng tán thành!”
Các chư thần hành lễ.
“Vậy theo lời Khổng Minh.”
Lý Bắc Thần gật đầu.
Theo như lời của Gia Cát Lượng lại vô cùng phù hợp.
Nhân kiệt đỉnh cấp, thậm chí bán tuyệt thế bình thường, dựa vào bản thân để chứng đạo Thiên Cảnh tam trọng là không có nhiều khả năng.
Bởi vậy tất cả đều có thể hợp nhất bia cổ Thiên Tôn.
“Đa tạ Thiên Đế!”
Đám người Gia Cát, Điêu Thuyền, Lữ Mông, Lý Tư cung kính nói.
Vù…
Tám tấm bia cổ Thiên Tôn bay ra, lơ lửng trước mặt bọn họ.
Bia cổ Thiên Tôn, có thể lựa chọn luyện hóa ở núi Thiên Tôn, như vậy sẽ không có ai quấy rầy.
Đương nhiên.
Cũng có thể lựa chọn lấy ra bia cổ Thiên Tôn, tìm kiếm địa phương để luyện hóa nhưng lại có rất nhiều mối nguy hiểm.
Nhưng ở Thiên Đình Đại Hạ thì ai dám đến cướp đi?
Khi cuộc tranh đoạt trên núi Thiên Tôn kết thúc.
Chung Cực đại lục yên tĩnh không đổi, ngược lại trận tàn sát càng dữ dội hơn.
Một số thế lực Thiên Đế vẫn lạc, bắt đầu chịu đả kích đáng sợ.
Một số thế lực biết được Thiên Đế trong tộc mình tiến vào núi Thiên Tôn thì bắt đầu tiến công các thế lực xung quanh.
Kẻ không tuân theo thì vong!
Người không phục thì chết!
Trong lúc nhất thời, không biết bao nhiêu thế lực truyền thừa hàng tỷ năm đã tan thành mây khói, hoàn toàn bị tàn sát.
Vô số cường giả vẫn lạc.
Vô số căn nguyên chảy vào sâu trong Chung Cực đại lục.
Bỗng nhiên có một ngày.
Không biết tin tức từ đầu truyền ra, tràn qua Chung Cực đại lục.
“Thiên địa còn có cơ duyên lớn thứ hai vẫn lạc cơ duyên lớn thứ hai cần khí vận vô tận mới có thể chịu nổi!”
Trong khoảnh khắc, lập tức thiêu cháy vô số thế lực cổ xưa.
“Lão tổ còn chưa ra khỏi núi Thiên Tôn, chúng ta mở ra cơ nghiệp vì lão tổ!”
“Truyền mệnh lệnh của ta lập Xích Quỷ Thiên Đình!”
Mấy vị trưởng lão của bộ tộc Xích Quỷ thương nghị hai ngày, quyết định lập triều.
Khí vận vô tận?
Chỉ có lập triều mới có thể thu thập vô số khí vận một cách nhanh chóng!
“Truyền mệnh lệnh của ta, kiến lập Thiên Nghị Thiên Đình!”
“Truyền mệnh lệnh của ta, lập Thanh Nguyên Thiên Đình!”
“Nhất Khí Thiên Đình!”
“Ngạo Đế Thiên Đình!”
“Nguyệt Mãn Thiên Đình!”
…
Ầm ầm!
Trên Chung Cực đại lục, từng Thiên Đình được bắt đầu lập nên.
Từng lãnh thổ quốc gia đều bị phân chia lệ thuộc.
Ai cũng không biết, hiện giờ trên Chung Cực đại lục xuất hiện bao nhiêu Thiên Đình!
“Các khanh cho rằng, đây là tin tức do ai truyền ra, là thật hay giả?”
Lý Bắc Thần nhíu mày hỏi.
Chuyện núi Thiên Tôn còn chưa kết thúc, một vị Thiên Tôn còn chưa xuống núi, đang có mưu đồ chuyện đại cơ duyên tiếp theo của Chung Cực đại lục hay sao?
Điều này khiến hắn không biết nói gì.
Nhưng người âm thầm truyền ra tin tức như vậy cũng có tai mắt, hơn nữa tu vi chắc chắn hơn người mới có thể làm ra tin tức truyền ra khắp Chung Cực đại lục trong thời gian ngắn như thế.
“Tin tức nói rằng, nhất mệnh nhị vận tam phong thủy, tứ tích âm đức, ngũ đọc sách. Trong đó nhất mệnh chính là tu lập triều, mà nhất mệnh chi đạo là thiên địa chi đạo, được Chung Cực đại lục ưu ái nhấ. Nghe cũng rất hợp lý.”
“Dù sao thì triều vận chi đạo, quản lý sông núi, hàng tỷ sinh linh cẩn thận có trật tự rõ ràng thì tự nhiên sẽ được thiên địa ưu ái.”
Khương Thượng trầm giọng nói.
“Nếu như không phải rất có đạo lý, thì cũng không có khả năng khiến cho đông đảo thế lực lớn của Chung Cực đại lục tin tưởng đến như vậy.”
“Thiên Đế, lời của người này, khả năng có bảy phần là thật.”
Quỷ Cốc Tử vuốt cằm nói.
Khắp nơi trên Chung Cực đại lục đều là thế lực lớn, tu hành biết bao nhiêu năm, tên nào mà chẳng là cáo già xảo quyệt?
Không nắm chắc thành công, sao có thể dễ dàng tin tưởng?
“Chỉ là không biết kẻ đứng phía sau bức màn này là ai, không ngờ lại có uy năng khủng khiếp tới mức như vậy, sợ là còn đang bày mưu tính kế gì nữa.”
Tôn Vũ lên tiếng.
Mọi người đều gật đầu.
Bút tích của kẻ đứng sau bức màn này lớn tới như vậy, tiên đoán được cả hành động tiếp theo của ý chí Chung Cực đại lục, nếu như nói hắn không tính kế gì thì sẽ chẳng có ai tin cả.
Chỉ có điều rốt cuộc là đang tính kế cái gì, chỉ sợ là ngay cả đám người Gia Cát Khổng Minh, Quách Gia, Phạm Tăng cũng khó có thể đoán ra được.
“Rất nhiều Thiên Đình được lập nên, từ đó về sau Chung Cực đại lục tranh chấp kịch liệt thêm gấp trăm lần, thậm chí vì để tranh đoạt, đại cơ duyên lần thứ hai vẫn còn chưa xuất hiện, e rằng chém giết chẳng thể nào dừng lại được nữa.”
Khổng Tử lắc đầu nói.
Đại cơ duyên lần thứ hai, yêu cầu khí vận phải vô tận mới có thể chống chịu được.
Làm thế nào mới có thể thu thập được khí vận vô tận một cách nhanh nhất đây?
Dĩ nhiên là huỷ diệt kẻ địch, tiến hành cướp đoạt rồi!
Thiên Đình thống lĩnh Thập Vực, khí vận có thể sánh với Thiên Đình thống lĩnh Trăm Vực hay sao?
Áng chừng chênh lệch nhau gấp mười lần.