Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2379
Chương 2379: Núi Thiên Tôn giáng xuống, ba ngàn Thiên Tôn! (2)
Hắn khiếp sợ trong lòng.
Thiên Cảnh tam trọng!
Nguyên Thủy Thiên Đế là Nguyên linh sáng lập thứ chín, thủ đoạn quỷ dị, đã mưu toan lâu như vậy mới chứng đạo Thiên Cảnh tam trọng.
Hư Nguyên Thiên Đế nhân kiệt tuyệt thế, từ bốn vũ trụ đánh vào Chung Cực đại lục, lại sáng lập ra một vô thượng Thiên Đình, cũng không biết tiêu tốn bao nhiêu trăm triệu năm mới chứng đạo Thiên Cảnh tam trọng.
Mà hiện giờ, ý chí của Chung Cực đại lục lại đánh xuống ba ngàn núi Thiên Tôn, đây là có ý phù hợp với ba ngàn đại đạo.
Trong đại điện, tất cả nhân kiệt Hoa Hạ cũng đều vô cùng khiếp sợ.
Tin tức này đến quá bất ngờ, không ai có thể ngờ nổi, ý chí của Chung Cực đại lục lại sẽ đánh thứ nghịch thiên như vậy xuống!
Thực lực của Thiên Đình Đại Hạ bọn họ vốn đã có thể quét ngang Chấn đạo châu, thậm chí tiến quân đến các đạo châu còn lại.
Dù sao bọn họ có thể phát huy ra chiến lực Thiên Cảnh tam trọng cực hạn.
Chiến lực khủng bố như vậy, ai có thể chặn?
Nguyên linh sáng lập thứ chín như Nguyên Thủy Thiên Đế còn không ngăn cản được, huống chi là người khác?
Nhưng hiện giờ, ý chí của Chung Cực đại lục nhúng tay, trực tiếp giáng ba ngàn núi Thiên Tôn xuống, nói cách khác, tương lai sẽ xuất hiện ba ngàn Thiên Tôn!
Ba ngàn tồn tại Thiên Cảnh tam trọng?
Mọi người đều nhíu mày, rất ngoài ý muốn!
“Thiên Đế, địa vị Thiên Tôn này chắc cũng giống như địa vị Thánh nhân trước đó, thực lực cụ thể như thế nào, còn phải đợi Thiên Tôn xuất hiện, tranh tài một phen mới biết được, thần vốn phỏng đoán, Thiên Cảnh tam trọng tự đột phá chắc tốt hơn.” Khương Thượng trầm giọng nói.
Không hề nghi ngờ, Thiên Tôn chính là cường giả do ý chí của Chung Cực đại lục sáng lập ra số lượng lớn!
Giống như Thánh nhân của Cửu Thiên Tiên giới trước kia.
“Xem ra, vô lượng chung kiếp lần này mạnh chưa từng có, ý chí của Chung Cực đại lục cũng đã cảm giác được mối nguy nên mới ra thủ đoạn lớn như vậy.”
Quỷ Cốc Tử nói.
Vô lượng chung kiếp lần trước, ý chí của Chung Cực đại lục đã không nhúng tay vào.
Nhưng đến lần này, ba ngàn núi Thiên Tôn, ba ngàn Thiên Cảnh tam trọng!
“Thiên Đế, đây là Dưỡng cổ chi thuật.”
“Ba ngàn Thiên Tôn đấu đá, tranh đoạt lẫn nhau, tất nhiên sẽ sinh ra Thiên Cảnh tứ trọng.”
Gia Cát Lượng nói.
“Các khanh nghĩ, ta nên xử lí như thế nào?”
Sắc mặt Lý Bắc Thần bình tĩnh, uy nghiêm nói.
Mặc dù hành động đột ngột của ý chí của Chung Cực đại lục đã làm xáo trộn sự sắp xếp của hắn, nhưng Thiên Đình Đại Hạ không sợ!
“Thiên Đế.”
“Thần cho rằng, có thể cố gắng hết sức cướp lấy bia cổ Thiên Tôn, luyện hóa nó!”
“Đương nhiên, không phải giao cho nhân kiệt tuyệt thế, mà giao cho nhân kiệt đỉnh cấp!”
Gia Cát Lượng tiếp tục nói.
Nhân kiệt tuyệt thế đều nắm chắc mấy phần chứng đạo Thiên Cảnh tam trọng, hiển nhiên không cần dùng đến bia cổ Thiên Tôn.
Hơn nữa bây giờ.
Cũng không ai biết liệu bia cổ này có nguy hại gì hay không.
Dẫu sao thì các Thánh nhân của thời kì Cửu Thiên Tiên giới đã bị Thiên khắc chế!
“Đúng vậy!”
Lý Bắc Thần cân nhắc một lúc, sau đó gật đầu.
Nhân kiệt đỉnh cấp đều có mấy phần hi vọng vào chứng đạo Thiên Đế, nhưng đối với chứng đạo Thiên Cảnh tam trọng thì hoàn toàn không có khả năng.
…
“Thiên Đế!”
Tại thư phòng Kim Khuyết điện, Luân Vĩnh Hằng hành lễ hướng về Lý Bắc Thần.
“Ngươi có biết tại sao có núi Thiên Tôn này không?”
Lý Bắc Thần thản nhiên hỏi.
Luân Hồi tộc cực kì thần bí.
Sức mạnh lại càng khó lường.
Luân Vĩnh Hằng tuy đã triệu hoán được Chư Thiên Luân Hồi Bàn tới giúp hắn.
Nhưng chẳng biết tại sao bí mật về Luân Hồi tộc cũng bị phong ấn.
Trước Luân Vô Duyên, Luân Vô Mệnh cũng bị như vậy.
Chỉ có Luân Vô Tiên không bị phong ấn.
Nhưng tiểu tử chỉ biết một ít, không dám nói nhiều.
“Thiên Đế, theo như ý chí của Chung Cực đại lục đã nói, Thiên Tôn cũng chính là Thiên Tôn, đấy là địa vị cực kì cao trong Chung Cực đại lục.”
“Sau khi lên ngôi Thiên Tôn, ngươi sẽ nắm trong tay quyền hành thiên địa, lại được thiên địa rửa tội, sau này sẽ chứng đạo Thiên Cảnh tam trọng.”
“Đương nhiên, có được sẽ có mất.”
Nói đến đây, Luân Vĩnh Hằng liếc nhìn Lý Bắc Thần, tiếp tục nói: “Thiên Tôn sẽ chịu sự khống chế của ý chí Chung Cực đại lục, mặc dù ý chí của Chung Cực đại lục không có trí tuệ, nhưng lại có bản năng.”
“Nói cách khác, một khi trở thành Thiên Tôn, thân bất do kỷ.”
Mặt Lý Bắc Thần không có chút cảm xúc, đấm nhẹ lên bàn trước mặt.
Thân bất do kỷ?
“Nhưng có điều…”
Luân Vĩnh Hằng đột ngột chuyển chủ đề, cười nói: “Trong tay Thiên Đế có một chí bảo, hoàn toàn có thể thanh tẩy bia cổ Thiên Tôn, thoát khỏi sự khống chế của ý chí Chung Cực đại lục…”
“Hả?”
Lý Bắc Thần sửng sốt.
Hắn đương nhiên biết chí bảo mà Luân Vĩnh Hằng nói là cái gì.
Chư Thiên Luân Hồi Bàn còn có công dụng này?
“Chí bảo đó, chính là Luân Hồi tộc của chúng ta…”
Luân Vĩnh Hằng lắc đầu thở dài, nói tới đây, hắn đột nhiên ngừng lại, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Luân Hồi tộc của chúng ta thì sao?
Kí ức của hắn đã bị gián đoạn.
…
“Núi Thiên Tôn…”
Ở giữa dãy núi Côn Luân trong vũ trụ Bàn Cổ, Nguyên Thủy Thiên Tôn từ từ mở mắt, một tia sáng hỗn độn xuất hiện.
Không biết vì sao.
Nghe được ba chữ này, hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi.
Giống như thể.