Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2363
Chương 2363: Càn quét trên dưới bốn phương, thống nhất thiên hạ!
“Vô lượng chung kiếp sắp đến, vô lượng chung kiếp lần này còn hung dữ mạnh mẽ hơn lần trước, trước đây, Đại Hạ không thể đạt đến cực hạn ở vũ trụ Bàn Cổ, trẫm đến Chung Cực đại lục, thành lập Đại Trăn, chính là ý chí Tần. Trẫm chắc chắn dẫn dắt thần dân Đại Trăn vượt qua vô lượng chung kiếp.”
Giọng Thiên Đế rất hùng hồn, lại mang theo uy nghiêm và bá đạo vô thượng, khiến thân hình đại thần cả triều run run, tràn đầy kính sợ với nóng cháy.
Thủy Hoàng quét trên dưới bốn phương, trời đất cúi đầu!
“Nhất định đi theo Thiên Đế, đạp vỡ tất cả!”
Chúng thần hành lễ thật sâu, lớn tiếng nói, trên mặt là vẻ kiên định.
“Mông Điềm.” Thủy Hoàng lên tiếng.
“Có thần!”
Mông Điềm mặc áo giáp màu đen bước ra, khí tức trên người vô cùng đáng sợ, ánh sáng lạnh tràn ngập trong hai mắt, từng đại đạo đều đang sụp đổ.
“Ngươi lĩnh quân đoàn ba, đi đến Tốn đạo châu, Phù Tô thành lập Đại U Thiên Đình ở đó, ngươi đến hỗ trợ hắn.”
“Trẫm sửa triều vận, sẽ càn quét trên dưới bốn phương, thống nhất thiên hạ, lấy triều lực của cả Đại Trăn, chống lại kiếp uy!” Giọng Thủy Hoàng càng nặng nề, càng uy nghiêm!
“Thần, thề sống chết đi theo Thiên Đế!” Mông Điềm quỳ một gối, giọng vang vang.
…
Theo hơn mười chiến lực Thiên Đế cấp tụ họp về phía Chung Cực đại lục, khí thế đáng sợ khiến trời rung đất chuyển, trời trăng không ánh sáng.
Ánh mắt trên hơn một ngàn lãnh thổ xung quanh đều tập trung về đây.
Phần lớn thần tử của hai Thiên Đình cổ xưa Di La Thiên Đình và Thái Cổ Thiên Đình đều vẻ mặt ngưng trọng, dõi theo một trận chiến kinh thiên do thế lực lớn bốn phương tham gia.
Ầm rầm!
Ngoài Nguyên Thủy thiên đô.
Khổng Tử ngồi trên xe Liệt Quốc, đứng sau lưng hắn là bốn Mẫu Hoàng, hai Á Thánh Nho gia Mạnh Tử, Tuân Tử cùng với bảy mươi hai hiền nhân, ba ngàn đệ tử.
Vẻ nho nhã ngập trời thổi quét, mênh mông bát ngát, che khuất mặt trời.
Cho dù trên người của bốn Mẫu Hoàng đều có tài hoa cuồn cuộn bao phủ muôn vàn dặm hư không, ánh sáng trắng chìm nổi, trời đất chính trực, từng uy thế cấp Thiên Đế ngang trời, thiên hạ run rẩy.
Đặc biệt là một trăm triệu năm trăm ngàn Đại Đế của Trùng tộc thét lên ở phía sau Mẫu Hoàng, khí thế ngập trời, đáng sợ đến cực điểm.
Bọn họ nằm ở ngoài cửa Đông của Nguyên Thủy thiên đô.
Còn ở ngoài cửa Tây của Nguyên Thủy thiên đô.
Tôn Vũ cầm “Tôn Tử binh pháp” lẳng lặng đứng.
Bên cạnh hắn có Hạng Vũ khí phách ngập trời.
Bạch Khởi sát ý lơ lửng.
Lữ Bố ma ý thâm trầm.
Lý Tồn Hiếu chiến ý xung thiên.
Lý Nguyên Bá lực xé bầu trời.
Hoắc Khứ Bệnh vô song cái thế.
Lý Tĩnh nho nhã thong dong.
Tiết Nhân Quý lợi hại kinh thế.
Ở ngoài cửa Nam của Nguyên Thủy thiên đô.
Quỷ Cốc Tử có vẻ mặt bình tĩnh, chân dẫm bàn cờ Hắc Bạch, thờ ơ đứng yên đó.
Xung quanh hắn.
Khương Thượng cầm Đả Thần Tiên trong tay, Phong Thần bảng hoành không trên đầu, ba đường uy thế đáng sợ cấp Thiên Đế chấn động.
Ba trăm ngàn con rối im hơi lặng tiếng ở sau lưng Mặc Tử.
Trang Tử và Liệt Tử có cảm giác tồn tại cực thấp hờ hững đứng đó.
Hàn Phi Tử, Thương Ưởng, Địch Nhân Kiệt với khí tức pháp đạo lành lạnh, vẻ mặt nghiêm nghị.
Ở ngoài cửa Bắc của Nguyên Thủy thiên đô.
Ba huynh đệ Luân Vô Tiên nóng lòng muốn tỷ thí, lục sắc quang mang của Luân Hồi Thiên bàn kinh thiên.
Vô Tướng Vương, Ngân Vũ Vương đứng ở phía sau, trên mặt hiện lên vẻ khẩn trương.
Vô Thượng Thánh Vương có vẻ bất đắc dĩ, cũng đứng gần đó.
Bốn phương vây kín!
Trong Nguyên Thủy thiên đô, các đại thần Nguyên Thủy đều có vẻ khó coi, cho dù là ai đều không thể nào ngờ được, vì sao Thiên Đình Đại Hạ lại có nhiều chiến lực cấp Thiên Đế đến như vậy?
Hơn nữa, kể cả Trùng tộc đều đã xen lẫn vào trong Đại Hạ?
Nhìn bốn Mẫu Hoàng Trùng tộc cùng với một trăm triệu năm trăm ngàn Đại Đế của Trùng tộc ở phía sau các nàng, không ai mà không cảm thấy dựng cả tóc gáy, da đầu run lên.
Cho dù là thủ tọa của Sơn Hoang nhất mạch cảnh giới Nhị Trọng Thiên là cường giả cấp hai của Bát Hoang đại giáo, vào lúc này đều khẽ cau mày.
Một trăm triệu năm trăm ngàn Đại Đế của Trùng tộc.
Cộng thêm bốn Mẫu Hoàng.
Thực lực như vậy kết hợp với nhau, tuyệt đối có thể đạt đến cực hạn của cảnh giới Nhị Trọng Thiên!
Trong lòng hắn còn hoài nghi, Nguyên Thủy Thiên Đế, tồn tại Thiên Cảnh nhị trọng đỉnh phong này có thể ngăn cản được liên thủ giữa bốn Mẫu Hoàng với Đại Đế dưới trướng hay không?
Hắn lại nhìn xem chiến xa cổ xưa ở phía trước bốn Mẫu Hoàng, cũng cảm thấy khó giải quyết.
Hắn không cảm ứng được khí tức của bất cứ ai!
Không biết là Thiên Cảnh nhất trọng đỉnh phong, hay là Thiên Cảnh nhị trọng.
Sau đó.
Hắn lại nhìn ba cửa khác.
Cảm giác Tôn Vũ mang đến cho hắn cũng tương đối kỳ dị, giống như mơ hồ có thể nhờ vào lực lượng của vài tồn tại Thiên Đế cấp xung quanh.
Còn có Hạng Vũ ở bên cạnh, khí phách đáng sợ khiến trong lòng hắn đều hơi kinh hãi.
Quỷ Cốc Tử ở ngoài cửa Nam.
Ba huynh đệ Luân Vô Tiên ở ngoài cửa Bắc.
Những tồn tại này đều cho hắn cảm giác giống như có thể bộc phát ra uy lực cảnh giới Nhị Trọng Thiên!
Hắn buồn bực trong lòng.
Không phải Thiên Đình Đại Hạ mới vừa thành lập không lâu sao?
Kỳ quái.
Thành lập không lâu đã xuất hiện nhiều chiến lực Thiên Đế cấp như vậy.