Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2356
Chương 2356: Người toả sát khí, đất trời lộn ngược. (2)
Ánh kiếm màu máu che đậy cả trời cao!
Cự nhân quân đạo đánh lâu như vậy, sức lực cũng đã tiêu hao rất nhiều, lúc này đối mặt với một kiếm của Bạch Khởi tất nhiên là không có tý sức phản kháng nào, đầu vọt lên, ngay lập tức nổ tung!
Sương máu bay lả tả khắp trời.
“Sát Đạo duy nhất…”
Lông mày Chiêu Thiên cau chặt vào.
Kẻ bị xiềng tự cháy, đến cả cự nhân quân đạo này xem ra cũng không ngăn lại được!
Chỉ còn thừa lại một mình hắn, có khóc thì làm được cái nỗi gì?
“Cường đại của Thiên Đình Đại Hạ có chút vượt quá sức tưởng tượng rồi!”
Nhẹ lắc đầu, trong lòng thở dài.
Một thương ép Lữ Bố lui ra, hắn ngay lập tức rút lui.
Nhanh chóng quyết định, không có lôi thôi rườm rà gì hết.
Nếu đợi thêm lát nữa, bị ba vị tồn tại cấp Thiên Đế của Thiên Đình Đại Hạ vây lại đánh, dù hắn có muốn rút e rằng cũng khó.
Lữ Bố không đuổi theo đánh.
Hai tròng mắt hắn bễ nghễ, lạnh nhạt đứng trên không trung.
Phương Thiên Hoạ kích vừa chuyển cái, hai cánh tay của cự nhân quân đạo đã bị đánh náy.
…..
Phía nam Thiên Đình Nguyên Thủy.
Là Bát Hoang đại giáo.
Đại giáo ở phương này cường thịnh không gì sáng bằng, chiếm lấy hai mươi ba vực, thế lực kinh khủng, so với Thiên Đình Nguyên Thủy còn đáng sợ hơn.
Một thân một mình Trương Nghi đến đây.
Hắn đã gặp được giáo chủ của Bát Hoang đại giáo.
Một gã đàn ông trung niên nhìn qua chẳng có gì đặc biệt cả.
“Mục đích ngươi đến đây ta đã biết rồi.”
“Đại Hạ của các ngươi có thể nắm chắc thâu tóm được Thiên Đình Nguyên Thủy như vậy ư?”
Giọng nói hờ hừng ở trong đại điện vang lên.
Ở hai bên đại điện, còn có bảy cái ghế dựa, có cái để trống, cái thì có bóng người ngồi trên.
Bát Hoang đại giáo chia làm Bát Hoang đại dãy, cùng nhau nắm quyền cai trị.
Mỗi mười ngàn tỷ năm sẽ thay nhau nắm quyền cao nhất.
Hôm nay.
Bát Hoang đại giáo do Xích Hoang nhất mạch điều hành.
“Bát hoang chưởng giáo.”
“Thiên Đình Hư Nguyên đã xuất thủ rồi, Đại Hạ ta hiện tại có ít nhất tám vị có sức chiến đấu thuộc cấp Thiên Đế đang ở trên lãnh thổ của Thiên Đình Nguyên Thủy.”
“Đấy không phải cái loại sức chiến đấu cấp Thiên Đế nhờ quân đoàn ngưng tụ lại của Thiên Đình Nguyên Thủy đâu.”
“Chưởng giáo cho rằng vẫn không thể trấn áp được Thiên Đình Nguyên Thủy sao?”
Trương Nghi trầm giọng nói.
Chiến lực cấp Thiên Đế dùng quân đoàn tụ lại thành, tuy rằng đúng là cấp Thiên Đế hàng thật giá thật, nhưng lại thuộc về cấp Thiên Đế yếu ớt nhất.
So với Thiên Đế bình thường, còn yếu hơn rất nhiều.
“Ha ha.”
“Các ngươi không hiểu rõ Nguyên Thuỷ Thiên Đế, thủ đoạn mà hắn ta đang cất giấu là gì, thì có ai biết được rõ đâu?”
“Cho dù có nắm chắc, từ vô số năm về trước, chúng ta đã san bằng Thiên Đình Nguyên Thủy lâu rồi.”
Bát Hoang chưởng giáo cười, nhẹ tênh nói.
“Cho dù Thiên Đình Nguyên Thủy có giấu thật kỹ đi.”
“Thì Đại Hạ ta, Thiên Đình Hư Nguyên, còn thêm cả Bát Hoang đại giáo chẳng lẽ lại không thể huỷ diệt được một cái Thiên Đình?”
“Đến lúc đó, Linh Thần vực, Phi Tiên vực phía nam Thiên Đình Nguyên Thủy thuộc về Bát Hoang đại giáo rồi!”
“Cộng thêm địa bàn của hai vực này, Bát Hoang đại giáo có được hai mươi lăm vực, đứng vị trí hàng đầu tam đại giáo của năm đại Thiên Đình.”
Trương Nghi đứng thẳng tắp ở giữa đại điện đĩnh đạc nói.
“Ha ha.”
“Ngươi nói trái lại cũng có đạo lý thật.”
“Ngươi cứ về trước đi, có xuất thủ hay không, chúng ta tự mình có quyết đoán.”
Bát Hoang chưởng giáo lắc đầu bật cười.
Sao hắn lại không biết tính toán của Thiên Đình Đại Hạ?
Xuất binh.
Bát Hoang đại giáo bọn họ nhất định sẽ xuất hinh rồi.
Nhưng xuất binh khi nào, chuyện này sao lại đến lượt Thiên Đình Đại Hạ đến quyết định được?
Nhẹ nhàng phất tay.
Trương Ninh còn định nói thêm cái gì đó đột nhiên cảm thấy trời đất trước mặt quay cuồng, đã biến mất khỏi Bát Hoang đại giáo rồi.
“Con cáo già này quả thật khó đối phó.”
Cười khổ một tiếng, hắn xoay người rời đi.
Dù sao thì mục đích của hắn ít nhiều gì cũng đạt đến rồi.
Sau khi Trương Ninh biến mất.
Thủ toạ Thanh Hoang nhất mạch mở miệng mang theo chút nghi hoặc hỏi:”Chưởng giáo, mục đích của Đại Hạ thiên triều là gì vậy? Chẳng lẽ đến đây khuyên chúng ta xuất binh?”
“Không.”
“Hắn là đến nghe ngóng xem chúng ta bao giờ xuất binh.”
“Tuy ta đã đuổi hắn đi rồi, nhưng kẻ này cũng đã biết được chúng ta bao giờ xuất binh rồi.”
Bát Hoang chưởng giáo cười nói.
“Hả?”
Thủ toạ Lam Hoang nhất mạch khó hiểu, hơi tò mò:”Ta còn chưa biết bố trí của chưởng giáo thế nào, sao hắn biết được?”
Bát Hoang chưởng giáo lắc đầu, cũng không nói thêm nữa, nhìn thủ toạ Hải Hoang nhất mạch, Sơn Hoang nhất mạch, Huyết Hoang nhất mạch nói khẽ: “Các ngươi ở lại, những người khác tản đi.”
Đợi Thanh Hoang, Lam Hoang, Tử Hoang nhất mạch rời đi xong.
Trên mặt Bát Hoang chưởng giáo không còn sót lại tý ý cười nào hết, hờ hững nói:”Đã biết làm như thế nào chưa?”
“Thiên Đế, chúng ta đương nhiên sẽ hiểu!”
Khoé miệng Huyết Quang nhất mạch Trương Giác lộ ra một tia sát ý khát máu, cười khà khà nói.
“Một trận chiến này.”
“Trẫm không chỉ muốn huỷ diệt Thiên Đình Đại Hạ, còn muốn khống chế hoàn toàn Bát Hoang đại giáo, cũng muốn đạp đổ huỷ diệt Thiên Đình Hư Nguyên.”
“Đi thôi.”
“Trước cứ diệt Thiên Đình Đại Hạ đã, sau đó bước từng bước một.”