Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2355
Chương 2355: Người toả sát khí, đất trời lộn ngược.
Trên một đỉnh núi Vĩnh Hằng cổ xưa, có một nam tử để tóc đầu đinh, lưng đeo một thanh trường đao, cặp mắt sắc bén thấp giọng tự nói.
Nếu như bỏ qua cái đuôi dài đang đung đưa đằng sau lưng, cùng với trên người hắn mọc thêm một đôi tay nữa thì quả thật không khác gì một Nhân tộc bình thường cả.
Cảnh giới Thiên Đế.
Thiên cảnh nhất trọng đúc thành “Đại Đạo chí cường” ít nhất cũng phải bao gồm hơn một trăm Vĩnh Hằng chung cực đại đạo trở nên.
Thiên cảnh nhị trọng “Đại Đạo chí cường”, ít nhất cũng phải bao gồm hơn một nghìn Vĩnh Hằng chung cực đại đạo trở nên.
Thiên cảnh tam trọng, phải dùng ba nghìn đại đạo viên mãn dung hợp lại thành một.
Và còn.
Độc nhất trên thế gian này.
Nếu lấy Sát Đạo làm chủ chứng đạo thiên cảnh tam trọng, như thế thì ở trên đời này, không có người nào có thể dùng Sát Đạo làm chủ đi chứng đạo thiên cảnh tam trọng cả!
Đây cũng là sự áp chế giữa Đại Đạo với nhau.
Sau khi hợp nhất được ba nghìn Đại Đạo sẽ sinh ra được áp chế vô song tuyệt vời nhất.
“Dùng Sát Đạo chứng nhận thiên cảnh tam trọng, đây là con đường đạo thuộc về riêng ta! Bất cứ kẻ nào ngăn đạo, sát!”
Trên một Đạo châu khác, một con nhím lớn trên người cắm đầy chông nhọn lạnh lùng nói, sát khí khủng bố trên người loé lên lướt qua, mười vạn toà núi lớn xung quanh trong nháy mắt hoá thành hư vô.
Bên ngoài vòm trời vũ trụ.
Bạch Khởi chân đạp trời.
Trên mặt hắn không có bất cứ biểu tình nào, hai tròng mắt phủ kín huyết sắc, mang theo sát khí đáng sợ khiến cả thế gian phải rùng mình run rẩy.
Trời toả sát khí, dịch chòm chuyển sao; đất phun sát khí, long xà rời non lấp đất; người toả sát khí, đất trời lộn ngược!
Bạch Khởi bước một bước ra.
Kiếm trong tay hắn, không biết từ lúc nào đã biến mất đâu không thấy.
Phâng!
Cơ thể hắn ngay lập tức đánh thẳng về phía kẻ bị xiềng!
Sát khí vô tận xé rách cả cửu trọng thiên!
“Ngươi…”
Sắc mặt âm lãnh của kẻ bị xiềng lộ re vẻ hoảng sợ, hắn căn bản không thể nào nhìn rõ được Bạch Khởi từ lúc nào đã đụng lên trên người mình!
Một luồng sát khí đáng sợ không gì sánh bằng trong nháy mắt xé tan cơ thể hắn thành hai nửa!
Gông xiềng trên cổ không đầu cũng đứt ra thành từng khúc nổ tung!
Đoàng!
Bạch Khởi lần nữa giẫm chân tại chỗ!
Kẻ bị xiềng vừa mới tái sinh lại lần nữa bị đụng trúng!
Cơ thể lần nữa bị xé nứt!
Lúc này.
Như thể Bạch Khởi đã biến bản thân mình thành Sát Đạo vô tận, đụng trúng ai là kẻ đó nổ tung!
Đoàng đoàng đoàng…!
Cho dù kẻ bị xiềng kia có thi triển thủ đoạn nào, nhưng cũng không thể chặn lại sự xuất hiện của Bạch Khởi, mỗi lần hắn vừa khôi phục lại như cũ, cũng sẽ bị xé tan ra thêm một lần nữa!
Kinh hoàng!
Sợ hãi!
Hoảng sợ!
Kèm theo lần bị xé nát ra càng lúc càng nhiều, kẻ bị xiềng tự cảm thấy bản thân mình càng lúc càng yếu đi, không thể nào tránh khỏi những cảm xúc mà thường ngày hắn vô cùng khinh thường xuất hiện được.
Hắn cũng không phải tồn tại cấp Thiên Đế chân chính.
Hắn chỉ là sinh linh từ khí vận của Thiên Đình Nguyên Thủy, hương khói của chúng sinh với một số ít chí bảo hợp thành.
Có được sức chiến đấu của cấp Thiên Đế.
Nhưng không có tâm cảnh của cấp Thiên Đế.
Thậm chí.
Chỗ sâu nhất bên trong ý thức của hắn, còn có vô số cảm xúc tiêu cực của chúng sinh nữa.
Hương khói có độc, độc đấy chính là cảm xúc tiêu cực của chúng sinh!
“Không….!”
Sau một lần nữa bị xé tan, hắn sợ hãi vô cùng, phẫn nộ vô cùng, điên cuồng vô cùng!
Đùng!
Ngọn lửa màu đen thiêu cháy hừng hực.
Hắn tự bốc cháy!
Bạch Khởi lạnh lùng đứng ở không trung, nét mặt vô biểu tình nhìn.
Ánh mắt xoay chuyển.
Hắn nhìn về phía hai chiến trường khác.
Lữ Bố đang điên cuồng chém giết với thái uý của Thiên Đình Nguyên Thủy, thực lực của hai người không chênh nhau là mấy, ngay đó đã đánh nát cả vòm trời, phá vỡ hư không dài mấy trăm tỷ năm ánh sáng thành hư vô.
Mỗi một cái hít thở qua đi, là hai người này đã giao thủ với nhau được ba trăm tỷ lần.
Một cây Phương Thiên Hoạ kích quét ngang trời, một thanh Thiết Huyết trường thương chấn vỡ cả vùng trời mênh mang.
Về phần Vô Tướng Vương đang chém giết với cự nhân quân đạo thì khá là thú vị.
Dù có lạnh lùng như Bạch Khởi, khoé miệng cũng lộ ra cái vẻ quái dị.
Quanh thân Vô Tướng Vương còn quấn lấy đại thuẫn Bát Diện Cổ Lão, trên đỉnh đầu còn có bảo tháp màu vàng kim đang có hàng tỷ sợ khí hỗn độn rủ xuống, bao phủ lấy toàn thân.
Trên người hắn còn mặc một bộ giáp trụ nhiều màu, cái hào quang màu xanh lam soi sáng cả vòm trời.
Mặc cho cự nhân quân đạo đang rống giận rít gào, đại đao huyết sắc trong tay điên cuồng bổ xuống, ánh đao đồ sộ có phạm vi hàng triệu tỷ tung hoàng chém ra toàn bộ.
Nhưng khi vẫn lạc người Vô Tướng Vương thì lại bị dần dần yếu bớt đi, không có tý tác dụng nào hết.
Vô Tướng Vương đứng ở không trung, chắp hai tay ra đằng sau lưng, sắc mặt thong dong, dáng vẻ tuỳ ngươi đánh, tuỳ ngươi đập đấy, ngươi mạnh thì kệ ngươi mạnh đó, gió mát vỗ nhẹ lên núi đồi, ngươi thích hoành hành thì mặc ngươi hoành hành, trăng sáng rọi mặt sông lớn.
Cái dáng vẻ này, đến cả Bạch Khởi nhìn, cũng có loại xúc động muốn đè ra đánh cho một trận.
Keng!
Bạch Khởi xuất kiếm.