Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố - Chương 896

  1. Home
  2. Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố
  3. Chương 896
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 896: Tìm ngõ tới tận cửa, một bé gái

“Nhưng mà …” Tống Kỳ còn muốn nói gì đó.

Tống Chân đã vượt qua anh ta, tiến về phía trước.

“Anh Chân! Anh đợi chút… Đừng đi nhanh như vậy…”

Tống Kỳ vất vả đuổi theo, lẩm bẩm lầm bầm, vẻ mặt oán giận: “Vì sao còn chưa tới vậy… Người phụ nữ kia rốt cuộc ở chỗ nào… Đúng rồi, cô ta họ gì?”

“Thẩm.”

…

Xuyên qua con hẻm hẹp đổ nát, đi đến cuối, lại rẽ vào một góc, trước mắt mở ra một mảnh đất bằng nhưng cũng không thể coi là rộng rãi thoáng mát, bởi vì trên mảnh đất này xây không ít mấy ngôi nhà cũ.

Vẻ ngoài vẫn đổ nát như thế, khoảng cách giữa các ngôi nhà quá nhỏ đến mức nhìn qua cũng thấy chật chội ngột ngạt, ánh sáng tự nhiên cũng không khá hơn là bao.

Tường ngoài không sơn, các căn nhà thấp không có thang máy, ra ra vào vào hầu như đều là người già, ở ngoài nhìn vào, những phòng ở này ít nhất đều đã 40 năm tuổi.

Tống Chân tìm được ngôi nhà số bảy, dừng ở bên ngoài, ngẩng đầu ngước nhìn, đôi mắt đen nheo lại, không ai có thể thấy rõ bên trong rốt cuộc có cảm xúc gì.

Mà Tống Kỳ đến nhìn trực tiếp cũng lười xem, nội tâm không ngừng đặt ra câu hỏi——

Đây là nơi người có thể ở sao?

“Anh Chân, hiện tại chúng ta…”

“Đi lên.”

“Hả?” Ngừng ba giây: “Anh từ từ em…”

Hành lang vốn đã chật chội càng có vẻ áp lực hơn bởi vì thân hình cao to của hai người đàn ông đi ở giữa.

Tống Kỳ không tự giác thở nhẹ hơn, bởi vì có chút tập trung, là có thể nghe thấy tiếng vang.

Tầng 4.

Ngôi nhà bên tay trái kia.

Tống Chân giơ tay gõ cửa, không nhẹ không nặng, cảm giác còn rất có tiết tấu.

“Ai vậy?” Giọng người phụ nữ từ bên trong cửa truyền đến: “Tới đây…”

Cách một khoảng cách, còn có cánh cửa yếu ớt ngăn cản, Tống Kỳ nghe không phải quá rõ, đương nhiên cũng không thể nhận xét dễ nghe hay không dễ nghe, dù sao, anh ta cũng không có hứng thú.

Khoảng nửa phút sau, cửa chậm rãi mở ra từ bên trong.

Không sai, chính là chậm rãi…

Bởi vì người tới mở cửa không đủ lực, cho nên toàn bộ quá trình kéo thật sự chậm rất chậm.

Phí sức của chín trâu hai hổ, rốt cuộc chờ được khe cửa cũng đủ lớn, tầm mắt của Tống Kỳ và Tống Chân mới đồng thời không còn nhìn lên trời, tiện đà mới hậu tri hậu giác hạ xuống.

Chỉ thấy một cái tiểu đậu đinh nhút nhát sợ sệt đứng ở phía sau cửa, trong phòng mở máy sưởi, cho nên trên người cô bé chỉ có một chiếc áo lông, bởi vì rộng thùng thình, vạt áo đung đưa lay động, phần dài quá vừa vặn che khuất một nửa chiếc quần.

Hai bên đầu búi hai búi tóc nhỏ không chải gọn mà là cuộn thành hình tròn, lại dùng lụa đỏ quấn lại, rõ ràng là đầu của Na Tra.

Đôi mắt to đen láy trời sinh trên khuôn mặt như ngọc tuyết, giờ phút này không chớp mắt nhìn hai chú xa lạ trước mắt, ba phần tò mò, sáu phần e lệ, còn có chút cảnh giác.

Đúng vậy, một bé gái như vậy thế nhưng trong mắt xuất hiện cảnh giác.

Tống Chân nhướng mày, trên mặt lướt qua vẻ trầm tư, tiện thể mang theo vài phần hứng thú.

Rồi lại trong giây lát trở lại yên lặng, như thể một con thuyền lướt qua mặt nước không một dấu vết.

Mà Tống Kỳ đầu tiên là trừng lớn mắt, ngay sau đó buột miệng thốt ra một câu “Mẹ kiếp!”: “Không phải nói là một đứa con trai riêng sao? Sao lại là một bé gái?”

Vừa dứt lời, tiểu đậu đinh ở cửa đã bị một đôi tay bế lên, người phụ nữ đứng ở cửa, bởi vì ngược ánh sáng, ở góc độ của Tống Chân nhất thời không nhìn rõ dung mạo của cô ấy.

Nhưng có thể đoán được từ thân hình chính là người phụ nữ này rất cao, khoảng 1m7, yểu điệu mảnh khảnh.

Bộ đồ ở nhà rộng thùng thình cũng không che được vòng eo nhỏ uyển chuyển của cô.

“Các anh tìm ai?”

Ồ, cô ấy còn có một giọng nói thật uyển chuyển động lòng người, hơi lạnh lùng, lộ ra chút nhạt nhẽo cùng xa cách.

Giống như lông chim lướt qua đầu quả tim, không đến mức chấn động, lại khiến trái tim ngứa ngáy.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 896"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-nhanh-van-nhan-me-luon-co-dac-thu-cong-luoc-ky-xao-convert.jpg
Xuyên Nhanh: Vạn Nhân Mê Luôn Có Đặc Thù Công Lược Kỹ Xảo Convert
7 Tháng mười một, 2024
ai-khong-me-muoi-voi-xinh-dep-nu-xung-dau-convert.jpg
Ai Không Mê Muội Với Xinh Đẹp Nữ Xứng Đâu Convert
7 Tháng mười một, 2024
dem-vai-ac-yeu-long-duong-thanh-ngoc-bach-ngot-trung-khuyen-cohet
Đem Vai Ác Yêu Long Dưỡng Thành Ngốc Bạch Ngọt Trung Khuyển Convert
20 Tháng 10, 2024
ca-kinh-thanh-dang-bat-hai-ta-thanh-hon.jpg
Cả Kinh Thành Đang Bắt Hai Ta Thành Hôn
5 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online