Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố - Chương 885

  1. Home
  2. Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố
  3. Chương 885
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 885: Lão già xấu tính, chạm đúng tâm sự

Sau khi Thẩm Loan rời đi, Hạ Hoài ngay lập tức chạy vào văn phòng thì thấy Hạ Hồng Nghiệp vừa lúc buông di động kết thúc nói chuyện.

“Ba gọi điện thoại cho ai vậy?”

“Thằng nhóc thúi, không gõ cửa đã xông vào… thói xấu gì đây!”

“Con đến văn phòng có gõ cửa bao giờ đâu?”

Hạ Hồng Nghiệp: “…” Ông ta thế nhưng không có lời gì để nói.

“Ba còn chưa nói với con ba gọi điện thoại với ai”

Hạ Hồng Nghiệp nghi ngờ nhìn anh ta: “Anh bắt đầu quan tâm đến chuyện của cha mình từ khi nào vậy?”

Mọi ngày ép Hạ Hoài đến văn phòng khó như là lôi heo vào lò mổ vậy, còn chưa kịp lấy dao cắt đã nghe thấy tiếng tru réo inh ỏi.

Bây giờ thì còn chưa kêu đã đến, còn rảnh rỗi mà hỏi ông ta nói chuyện điện thoại với ai…

Hừm, thật thú vị!

“Con vẫn luôn quan tâm đến người, nhá?” Chỉ cần là lời ngon tiếng ngọt, cậu hai nhà họ Hạ mở miệng thì có thể ngay lập tức nói ra: “Ai bảo người là cha của con chứ?”

Khóe miệng Hạ Hồng Nghiệp khẽ co rút: “Ồ, ra anh vẫn còn biết tôi là cha của anh đấy, nói đi, rốt cuộc có chuyện gì, đừng có quanh co lòng vòng, vòng tới vòng lui.”

“Không thấy chú Lục là thật hay giả vậy?”

Vẻ mặt vốn đang cười giễu cợt của Hạ Hồng Nghiệp biến mất: “Thẩm Loan đã nói với con?”

“Vâng. Đến cùng sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Chú Lục nói biến mất thì ngay lập tức biệt tăm biệt tích, chả có dấu hiệu gì… Thảo nào cô ấy không thể chấp nhận được…”

Hạ Hồng Nghiệp thở dài: “Cha ở ngay trước mặt anh còn không quan tâm lại đi để ý đến vợ của người khác.”

Vẻ mặt Hạ Hoài đen như đít nồi: “…Đừng nói nhảm.”

“Anh là con của tôi, anh suy nghĩ gì chẳng lẽ tôi không biết?”

“Chú Lục có người khác?”

Hạ Hồng Nghiệp: “Anh hỏi tôi?”

Hạ Hoài vội vàng gật gật đầu, đúng vậy, chính là cha đấy.

“Vậy tôi hỏi ai?”

Hạ Hoài: “…”

“Được rồi, chuyện này không đơn giản như vậy đâu, không cần anh phải quản, đừng có xen vào.”

“Nhưng mà…”

“Thằng nhóc thúi…” Hạ Hồng Nghiệp ngắt lời anh ta, ánh mắt hứng thú: “Con tích cực như vậy đến cùng là mong lão Lục nhanh chóng trở về hay tiếp tục không rõ tung tích?”

Càng nghe Hạ Hồng Nghiệp nói vẻ mặt Hạ Hoài càng thay đổi nhiều lần.

Cuối cùng thẹn quá hóa giận: “Ông già này xấu thiệt sự! Không nói gì thì hỏi mấy câu kỳ quái, đầu óc ba có vấn đề…”

Ngoài miệng thì cậy mạnh nhưng thân thể thì ảo não bỏ chạy.

Hạ Hồng Nghiệp nhìn thằng con trai của mình bỏ chạy trối chết, nghĩ tới những gì lão Ngũ đã giải thích trên điện thoại, tuy rằng ông ta không biết vì sao lão Lục muốn làm như vậy, nhưng việc đó cũng ảnh hưởng việc ông ta chấp hành nhiệm vụ.

…

Ban đêm, phố Thanh Đồng bắt đầu náo nhiệt, “Paris Night” chiếm hết phong cảnh đẹp.

Xa hoa trụy lạc, giọng hát yểu điệu lả lơi.

Thẩm Loan vừa bước vào cửa, nhịp điệu sôi động của nhạc cụ đập thẳng vào mặt.

Cô đi thẳng đến quầy bar, ngón tay gõ gõ nhẹ vào mặt bàn, người pha chế ngẩng đầu lên: “Xin hỏi ngài…”

Giây tiếp theo giọng nói dừng lại, nụ cười lịch sự ban đầu lập tức chuyển thành lời giễu cợt: “Ồ, ra là người quen.”

Thật khó để anh ta không nhớ đến Thẩm Loan, bởi lẽ cảnh tượng một người phụ nữ đến chỗ bọn họ cầm một xấp tiền mặt lớn xếp hàng “Yêu cầu gà” quả thật là hiện tượng lạ, từ lúc anh ta bắt đầu làm việc ở đây cũng chỉ thấy được một lần đó mà thôi.

Lần đó quả thật là cảnh tượng cả đời khó quên.

“Muốn uống cái gì? Tôi lấy cho.”

“Không cần, tôi tìm Lệ Hiểu Đàm.” Vẻ mặt lạnh lẽo, giọng điệu nghiêm nghị: “Làm phiền anh gọi cô ấy giúp tôi.”

Nói xong, cô rút trong túi ra hai tấm vé mời đưa qua: “Vất vả rồi.”

Mười phút sau, Lệ Hiểu Đàm đứng trước mặt Thẩm Loan, bốn mắt nhìn nhau, một ánh mắt trong trẻo sạch sẽ, một ánh mắt bất đắc dĩ.

“Cô lại tìm tôi làm gì?” Lời này nghe có chút cáu kỉnh, giọng điệu y như lúc trước mỗi lần cô ta nhìn thấy Thẩm Loan.

Nhưng chỉ Lệ Hiểu Đàm hiểu bản thân nhất, từ sau khi Thẩm Loan cứu cô ta ra khỏi hiểm nguy ngục tù, rất nhiều chuyện không giống như lúc trước nữa.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 885"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

bon-cung-khong-the.jpg
Bổn Cung Không Thể
30 Tháng 3, 2025
qua-han.jpg
Quá Hạn
23 Tháng mười một, 2024
loan-nhip.jpg
Loạn Nhịp
25 Tháng mười một, 2024
em-be-dang-yeu-mem-mai-ga-cho-tong-tai-nong-nay.jpg
Em Bé Đáng Yêu Mềm Mại Gả Cho Tổng Tài Nóng Nảy
10 Tháng 4, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online