Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố - Chương 881

  1. Home
  2. Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố
  3. Chương 881
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 881: Thẩm tra Tam Tử, lạnh lẽo vô tình

“Em muốn làm gì?” Thiệu An Hành không khỏi cảnh giác.

“Họ là người của Diêm Tẫn, cạy ra miệng, ít nhiều có thể hỏi ra được vài tin tức hữu dụng.”

“Chưa chắc. Nếu chỉ là một tên tay sai thì rất khó được tiếp xúc với trung tâm. Huống chi, biết là một chuyện, nói hay không lại là một chuyện khác.”

Sau khi nghe xong, Thẩm Loan lại không dao động, đôi mắt lạnh nhạt nghiêm nghị: “Thử qua mới biết được.”

“… Ngày mai đưa cô qua đó.”

“Bây giờ đi luôn.”

Lông mày người đàn ông như xoắn quẩy: “Sao lại phải gấp như vậy?”

Thẩm Loan cắn răng, gằn từng chữ một: “Người sống chết có số.”* Mà “người” này không phải ai khác chính là Quyền Hãn Đình!

*Nguyên văn câu là Nhân (người) mệnh quan thiên.

“Được, tôi đưa em đi.”

…

Bến tàu Ninh Giang, kho hàng số 7.

Gió đêm lành lạnh, ánh trăng lạnh lẽo, mặt sông nổi một tầng hơi nước, như một tấm lụa mỏng, thần bí mông lung.

Thời điểm cánh cổng sắt được đẩy ra, xích sắt chạm nhẹ vào cánh cổng sắt, phát ra âm thanh giòn vang, trong đêm đen thanh tĩnh càng rõ ràng hơn.

“Nhị ca, có người đến!” Tam Tử đột nhiên giật mình, quay đầu nhìn vào đôi mắt bình tĩnh của Nhị Tử.

Mới biết được hóa ra anh ta không ngủ.

“Nhị ca, em nghe thấy có người mở cửa.”

“Ừm.”

“Chúng ta có phải sẽ chết không?”

“… Không biết.”

“Nhưng em muốn sống…” Trong mắt Tam Tử có ánh sáng, nhưng rất nhanh đã biến mất không thấy tăm hơi.

Đôi mắt Nhị Tử đen hơn cả bóng đêm, trầm hơn cả ánh trăng: “Nếu có thể, ai muốn chết chứ?”

“Nếu Diêm Tẫn xong đời, chúng ta có phải cũng không —”

Giây tiếp theo, ánh đèn sáng chưng, Tam Tử chưa nói xong cũng đột nhiên im bặt.

Hai người đều không hẹn cùng híp híp mắt để có thể thích ứng với luồng ánh sáng mạnh bất thình lình này, chờ đến khi thích ứng được với độ sáng này, mới từ từ ngẩng đầu, nhìn về phía người tới…

Lọt vào tầm mắt là đôi chân thon dài tinh tế của người phụ nữ.

Tầm mắt Nhị Tử một đường hướng lên, cuối cùng dừng lại trên gương mặt vô cảm đó.

Nếu khi bị bắt cóc Thẩm Loan như một cây leo yếu đuối không nơi nương tựa, vậy thì bây giờ người phụ nữ đứng trước mặt bọn họ này chính là đóa hoa vua ăn thịt người thấy máu!

Cô cứ nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng không chút độ ấm, khiến người ta cảm thấy như có một luồng tử khí ập vào mặt.

“Con khốn mày muốn làm gì?! Thức thời thì cút…”

Bốp!

Tam Tử bị tát lệch mặt, như bị niệm Định Thân Chú, không nhúc nhích.

Sau một lúc lâu, anh ta mới từ từ quay đầu lại, như thước phim quay chậm, kéo dài từng chữ: “Mày — đánh, tao?”

Đôi mắt tràn ngập kinh ngạc.

Tam Tử anh ta thế mà bị một người phụ nữ đánh?

Bốp!

Lại một cái tát rơi xuống bên mặt còn lại.

Thẩm Loan: “Cái tát thứ nhất là để cảnh cáo mày nên giữ cái mồm sạch sẽ vào, cái tát thứ hai là để mày hiểu thế nào gọi là — tù nhân! Tao nhớ rõ, ba chữ ‘thức thời’ này là mày dạy tao, sao đến lượt mình lại quên sạch vậy?”

“Mày!”

Thẩm Loan trực tiếp bước lên, nhấc chân đá anh ta lăn ra đất, giày dẵm thẳng vào yết hầu, ấn thẳng vào khí quản.

“Hai người có quan hệ gì với Diêm Tẫn? Lúc ấy làm thế nào bắt tao đi mà thần không biết quỷ không hay? Vũ khí công kích siêu khoa học trong tay Diêm Tẫn ở đâu mà có? Nếu chúng mày biết thì nói hết ra! Nếu không, tao sẽ khiến bọn mày biết cái gì gọi là… sống không bằng chết.”

Tam Tử cả kinh, sau lưng lạnh buốt.

“Khụ khụ khụ khụ…” Bởi vì không thở nổi, nghẹn đến hai má đỏ bừng.

Ngay lúc anh ta bắt đầu không khống chế được sinh lý trợn trắng mắt, sắp ngất xỉu, Thẩm Loan thu chân lại, nhìn anh ta từ trên cao xuống như nhìn một con chó sắp chết đang kéo dài hơi tàn.

“Nói hay là không nói?”

Tam Tử cắn răng, vì quá dùng sức mà cắn chảy cả máu: “Đừng —mơ —”

“Rất tốt.” Thẩm Loan gật đầu, lấy con dao gấp trong túi ra, không sai, chính là dao gọt hoa quả, cô thuận tay lấy trong đĩa hoa quả.

Dưới cái nhìn đầy tức giận của Tam Tử, mở ra, kéo dài, cầm chuôi đao.

Lưỡi dao dưới ánh đèn lóe lên tia lạnh lẽo.

Thẩm Loan ngồi xổm xuống, một bàn tay giữ chặt cổ người đàn ông, một tay cầm dao dí sát, để ngay tai anh ta.

Sau đó —

Từ từ dùng sức, ấn xuống.

“A —” Chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết khiến người ta sợ hãi, cả người Tam Tử run bần bật.

Máu loang lổ chảy ra từ chỗ tai bị cắt, theo động tác tiếp tục cắt của Thẩm Loan, miệng vết thương càng ngày càng lớn, máu tươi cũng càng chảy càng nhiều.

Mong muốn được sống mãnh liệt khiến anh ta giãy giụa kịch liệt, đáng tiếc, tay chân đã bị trói, bây giờ cũng chỉ có thể như cá nằm trên thớt — mặc người xâu xé.

Đặc biệt, lực bàn tay giữ cổ anh ta của Thẩm Loan vô cùng kinh người, cũng tàn nhẫn tận cùng.

Cảm giác đau đớn nháy mắt mạnh mẽ chạm vào mỗi dây thần kinh.

Mặt Tam Tử, tay Thẩm Loan, máu chảy uốn lượn, nhiễm màu đỏ tươi.

So với gương mặt đau đớn mà dữ tợn của người đàn ông, người phụ nữ lại bình tĩnh như nước, máu mới lại chảy, tiếng thét chói tai lại vang lên cũng không thể ngăn cản động tác tiếp tục cắt xuống của cô, rất chậm rất chậm, cố ý hành hạ người ta.

Sống không bằng chết.

Cô làm được.

“Thật ra, mày có thể cầu cứu.” Thẩm Loan phiêu phiêu mở miệng.

Người Tam Tử chấn động, tầm mắt liếc sang Nhị Tử vẫn đang cắn chặt răng, ẩn nhẫn, đúng, anh ta vẫn có thể cầu cứu…

“Nhị ca! Nhị ca! Em sắp chết rồi —”

Tiếng nói khàn khàn, ánh mắt tuyệt vọng.

“Anh cứu em với… Cô ta thật sự sẽ cắt đứt tai em mất…”

Thẩm Loan lạnh nhạt nhếch môi, lực trên tay đột nhiên mạnh thêm.

“A ——” Tiếng kêu thảm thiết lại vang kên, đau đớn và sợ hãi, áp lực về thể xác và tâm lý khiến Tam Tử muốn phát điên: “Nhị ca… Anh … cứu…”

Cả người Nhị Tử run rẩy.

Ngay cả người vẫn luôn bàng quan như Thiệu An Hành cũng không nhịn được hãi hùng khiếp vía, một Thẩm Loan điên cuồng như vậy, tựa như ác quỷ từ địa ngục bò lên trần gian, không có một chút tính người, toàn bộ cơ thể đều tan ra không khí oán ghét và khát máu.

Giết người không chớp mắt.

Trong không khí tràn ngập mùi rỉ sắt càng ngày càng đậm, tiếng kêu của người đàn ông cũng càng ngày càng yếu.

Thẩm Loan: “Tao đã không còn kiên nhẫn, 30 giây cuối cùng.” Nếu còn không xuất hiện kết quả cô muốn thấy, cục diện cô muốn nhìn, vậy thì tai của Tam Tử không thể giữ được.

Cô không cố ý nói với ai, nhưng người nên nghe đã nghe được.

Mười giây cuối cùng.

Chín, tám, bảy…

Ba, hai…

Cuối cùng — “Đủ rồi! Dừng tay!”

Thẩm Loan thu dao lại vô cùng dứt khoát, đứng dậy, lui về sau hai bước, không nhìn Tam Tử bị vất một bên như bao rác, ánh mắt đặt trên người Nhị Tử.

Cười khẽ mở miệng: “Thức thời sớm có phải tốt không? Anh em của mày cũng không bị thương, nhìn nửa cái tai kia đi, cũng không biết có thể nối lại không nữa.”

Người đàn ông đỏ mắt, lạnh lùng nhìn cô, gò má cứng nhắc: “Co muốn hỏi, tôi có thể nói, nhưng tôi có hai điều kiện.”

“Nói.”

“Thứ nhất, tìm người chữa cho nó, không thể để lại tật; thứ hai, sau khi có được đáp án thì thả chúng tôi ra.”

“Được.” Thẩm Loan buột miệng thốt ra, không qua đại não.

Nghiêng người khẽ gật đầu với Thiệu An Hành, rất nhanh đã có hai người đi vào hợp lực nâng Tam Tử đi.

Thẩm Loan: “Điều kiện thứ nhất, tao làm được. Còn cái thứ hai, chờ khi tao có được đáp án, hơn nữa còn phải xác định đúng hay sai rồi bàn lại cũng không muộn.”

“Làm sao tôi biết được cô có lật lọng hay không?”

“Cho dù tao muốn mày cũng còn lựa chọn khác sao?”

“…” Người đàn ông im lặng, anh ta đã cùng đường, không còn lựa chọn nào khác, đây là sự thật!

Rất lâu sau Nhị Tử mở miệng: “Cô muốn biết điều gì?”

Thẩm Loan: “Hai đứa mày có quan hệ gì với Diễm Tẫn?”

“Làm thuê.”

“Thù lao là cái gì?”

“Ba mươi triệu” Anh ta dừng lại một lát: “Đô la.”

Thẩm Loan: “Bọn mày biết nhau bao lâu? Hợp tác mấy lần rồi?”

Nhị Tử: “Chưa đến một tháng. Đây là lần đầu tiên.”

Ánh mắt Thẩm Loạn u ám: “Sao anh ta lại tìm đến bọn mày? Hay là nói, chúng mày có bản lĩnh gì mà anh ta lại không tiếc giá nào để thuê?”

Nhị Tử: “Bởi vì chỉ có chúng tôi mới có thể bắt người ngay dưới mí mắt Quyền Hãn Đình.”

Thẩm Loan: “Dựa vào cái gì?”

Người đàn ông chế nhạo: “Không phải cô đã đoán ra được rồi sao? Thiết bị máy móc công nghệ cao, chẳng qua là chúng tôi không dùng loại có tính công kích, mà chỉ dùng loại có chức năng riêng.”

“Chức năng gì?”

“Dịch chuyển.”

Tuy Thẩm Loan đã dự đoán được trước nhưng vẫn không thể không hít sâu một hơi.

Thiệu An Thành càng kinh ngạc: “Sao lại có thể có loại thiết bị này chứ? Không nói đến vật sống, ngay cả vật chết cũng không thể dịch chuyển được, hiệu quả biến mất là vô căn cứ.”

“Anh không thể không có nghĩa là người khác không thể.” Nhị Tử lạnh giọng mở miệng.

Thẩm Loan lấy lại được giọng nói: “… Sao lại làm được chứ?”

“Dựa vào việc sử dụng các thiết bị thêm cả chương trình và hệ thống chạy sẵn được cài đặt.”

“Thứ đó lấy ở đâu ra?”

Nhị Tử im lặng.

Thẩm Loan: “Đừng có nói với tao là mày tự phát minh và làm ra nó.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 881"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

ve-nguoi-toi-yeu.jpg
Về Người Tôi Yêu
24 Tháng 1, 2025
nu-ton-chi-trong-trot-duong-phu-lang-convert.jpg
Nữ Tôn Chi Trồng Trọt Dưỡng Phu Lang Convert
4 Tháng 12, 2024
hao-mon-sinh-con-hang-ngay.jpg
Hào Môn Sinh Con Hàng Ngày
11 Tháng 12, 2024
hoa-no-roi-minh-khai-da-hop
Tập Truyện Ngắn Hoa Nở Rồi
6 Tháng 9, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online