Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố - Chương 1021
Chương 1021: Sách lược kiêu ngạo lạnh lùng, tuyên bố thất bại
Đêm nay, Lục Thâm được khiêng về phòng.
Hồ Chí Bắc ở ngay bên cạnh, nhưng lại không dám mở cửa, đi ra xem xét.
Cũng không biết có phải là do xấu hổ không dám nhìn mặt Lục Thâm, hay là sợ bị Quyền Hãn Đình nhìn thấy tóm đi ‘sai việc’.
Ngày hôm sau, Lục Thâm không ra khỏi phòng.
Sáng trưa tối, ba bữa cơm đều giải quyết ở trong phòng.
Cũng may Quyền Hãn Đình không tiếp tục nổi điên, dậy sớm tập thể dục buổi sáng, sau khi ăn xong thì nghỉ ngơi, bắn bia tập đấm bốc… dường như lại khôi phục như lúc bình thường.
Ngoại trừ chiếc điện thoại di động lưu giữ hình ảnh của Thẩm Loan…
Từ lúc Hồ Chí Bắc giao nộp ra, đã không trông cậy vào việc có thể lấy lại, tất nhiên, Quyền Hãn Đình đúng là không trả lại cho anh ta.
Cốc cốc cốc —
Ba giây trôi qua, bên trong không hề phát ra một tiếng động.
Hồ Chí Bắc tiếp tục gõ cửa.
Vẫn không trả lời.
Khóe miệng anh ta nhếch lên: “Tiểu Thất, mở cửa!”
“…”
“Anh biết cậu ở trong đấy, lần chần cái gì nữa? Mở cửa nhanh lên!”
Hai giây sau, cửa mở ra.
Thật ra cũng không xem như là mở cửa, chỉ hơi mở he hé ra một chút, một con mắt ẩn núp sau khe cửa, vừa ra vẻ cẩn thận lại cảnh giác.
“Gì đấy?” Lục Thâm hỏi.
“Cậu mở cửa ra, anh đi vào rồi nói.”
“Không được —”
Hồ Chí Bắc: “?”
“Ai biết anh lại nghĩ ra cái gì cách gì hành hạ em thì sao?”
Tam gia vô cùng oan uổng: “Anh nghĩ cách hành hạ cậu lúc nào hả?”
“Ngăn cản Lục ca không cho anh ấy ra ngoài đi tìm Thẩm Loan, nói cái gì mà đường lối kiêu ngạo lãnh đạm, phải kiêu căng lên, không được để mất giá, kết quả thì sao? Chưa hết một tuần em đã bị lôi đi thao luyện hai lần rồi, lần sau lại càng thảm hơn lần trước, anh cho ý kiến trẩu tre gì thế!”
“Lúc ấy không phải mày cũng gật đầu như gà mổ thóc à?”
Lục Thâm: “Đó là do em bị anh mê hoặc, đầu óc mụ mị không nghĩ ra được! Em vẫn cảm thấy có gì đó sai sai, Lục ca tìm em, tìm Lăng Vân, Sở Ngộ Giang, nhưng tại sao lại bỏ qua anh nhỉ?”
Hồ Chí Bắc: “…” Người ta số may, trách anh mày à?
“Đi chỗ khác chơi đi, nhìn thấy anh là bực cả mình!” Lục Thâm nói xong, đang chuẩn bị đóng cửa lại.
Hồ Chí Bắc tiến lên một bước, trực tiếp cậy mạnh chen vào trong.
Lục Thâm: “!”
“Cái đồ ăn cướp nhà anh — ”
“Câm miệng!” Hồ Chí Bắc quay đầu, trầm giọng mắng: “Còn muốn giải quyết vấn đề không? Cậu nghĩ rằng đuổi anh mày đi, lão Lục sẽ không điểm danh lôi cậu ra sân huấn luyện nữa à?”
Vẻ mặt Lục Thâm lập tức cứng đờ.
Bây giờ anh ta vừa nghe thấy ba chữ “Sân huấn luyện” liền sợ run người: “Rốt cuộc anh muốn nói cái gì?!”
Hồ Chí Bắc: “Bình tĩnh một chút, chúng ta từ từ thương lượng.”
“Thương lượng? Thương lượng như thế nào? Bây giờ bị huấn luyện như chó chết chính là em, anh chỉ cần nói hai ba câu nhẹ nhàng. Tam ca, Tam gia, Tam đại gia, em xin anh mau chóng khuyên Lục ca kết thúc cái chính sách công lược cao ngạo lạnh lùng chó chết này đi được không? Anh ấy có ra vẻ kiêu ngạo như thế nào chăng nữa mà Thẩm Loan không thèm nhìn anh ấy lấy một cái, thì còn có tác dụng chó gì?!”
Hồ Chí Bắc nhíu mày: “Đừng sốt ruột … Để anh nghĩ lại xem…”
Lục Thâm sắp bị anh ta dày vò đến phát điên rồi: “Còn nghĩ làm cái gì nữa? Anh ấy thích đi ra ngoài, thì để anh ấy đi luôn đi, anh ấy thích đi tìm Thẩm Loan, thì cứ mặc cho anh ấy đi tìm, nói tóm lại hại ai cũng đừng lại gây họa lên đầu em. Thân xác bé nhỏ yếu ớt này của em không chịu nổi mấy lần hành hạ nữa, cứ tiếp tục như vậy, sớm hay muộn thì cũng xong đời!”
…
Đêm đến, Hồ Chí Bắc bước vào trong phòng sách, giống như hôm qua, báo cáo tình hình hoạt động một ngày của Thẩm Loan.
“… Không ra khỏi cửa, cũng không gặp người ngoài, từ sáng đến tối đều ở trong Mật Đường.”
Đáp án này chắc hẳn không có sai lầm gì đi? Tam gia thầm nghĩ.
Nhưng anh ta đã quá xem thường cái lu giấm đổ nghiêng hay đa nghi linh tinh này —
“Trong Mật Đường, có hai vệ sĩ thường xuyên đi đứng bên cạnh cô ấy…” Quyền Hãn Đình nói một nửa.
Hồ Chí Bắc gật đầu: “Đúng là có hai người như vậy, hình như tên là Nhị Tử, Tam Tử gì đó… ”
Quyền Hãn Đình: “Hôm nay bọn họ có ra ngoài không?”
Hồ Chí Bắc: “Không, đều ở trong Mật —”
Còn chưa dứt lời, đột nhiên liền im bặt, anh ta biết Quyền Hãn Đình đang so đo điều gì.
Nhưng, đến mức này sao?
Chỉ là … Hai tên vệ sĩ thôi?
Một luồng khí lạnh bò lên trên gáy, nhưng chỉ vài giây sau không khí dường như đã lạnh đến mức đóng băng.
Áp lực, nặng nề đến nỗi, khiến người ta không thể thở nổi.
Đến lúc này, Hồ Chí Bắc phải thừa nhận rằng Lục Thâm có một câu nói rất đúng —
Quyền Hãn Đình đâu chỉ là điên, anh đã tẩu hỏa nhập ma luôn mất rồi!
“Lão Lục.” Hồ Chí Bắc hít sâu một hơi, từ từ ngước mắt lên: “Tôi nghĩ, chúng ta cần phải nói chuyện một chút.”
“Nói chuyện gì?”
“Khụ… Chiến lược theo đuổi lại vợ của cậu.”
“?”
“Hôm nay ngày thứ sáu, lập tức qua mười hai giờ là sang ngày thứ bảy, cả một tuần trôi qua, nhưng tôi bỗng phát hiện ra biện pháp chúng ta bàn bạc lúc trước hình như… không có tác dụng?”
Quyền Hãn Đình: “Vì vậy?”
Hồ Chí Bắc dứt khoát nói ra: “Đường này không thông, vậy chúng ta đổi đường khác!”
“Đổi thành cái gì?”
“…”
“Hả?”
“Không thể quá mức lạnh lùng, thái độ vẫn nên mềm nhẹ xuống. Phụ nữ mà, đều muốn được dỗ dành, tuy Thẩm Loan khá khó dỗ dành, nhưng cô ấy dù sao cũng là phái yếu, khó dỗ cũng không phải là không thể dỗ.”
Quyền Hãn Đình: “Lì lợm mặt dày tôi đã từng thử rồi, vô dụng thôi.”
“Vậy không mặt dày nữa, chúng ta từ từ tiếp cận, nước ấm nấu ếch. Có câu thơ gọi là gì ấy nhỉ? Đêm tối âm thầm theo gió tới, thấm nhuần vạn vật lặng không lời. Dần dần, trái tim phụ nữ có mạnh mẽ cứng rắn đến đâu đi chăng nữa cũng trở nên mềm yếu. Hơn nữa hai người còn có Tán Tán, đây chính là con ruột của hai người mà, trên người mang dòng máu của hai đứa. Có thằng bé, thì suốt đời này giữa cậu và Thẩm Loan sẽ mai liên quan đến nhau, không thể cắt đứt.”
Quyền Hãn Đình nhíu mày trầm tư.
Thật lâu sau: “… Nhưng cô ấy không muốn gặp em.”
Hồ Chí Bắc: “Vậy thì cậu liền đi gặp cô ấy chứ.”
“Cô ấy sẽ né tránh.”
“Vậy thì tạo tình huống khiến cô ấy không thể tránh được.”
Quyền Hãn Đình: “Ví dụ như?”
Khụ…
“Tôi điều tra được mỗi tháng Thẩm Loan đều đưa Tán Tán đến đại học P một lần…”