Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố - Chương 1008
Chương 1008: Dẫn người đến đây, nơi ở của hai mẹ con
Sở Ngộ Giang đang khoanh tay đứng trước bàn nheo nheo mắt.
Ảnh chụp là do anh ta đưa tới trước mặt Quyền Hãn Đình, đương nhiên anh ta biết cơn tức giận này của anh đến từ đâu.
Chỉ thấy trên ảnh chụp, người đàn ông ngồi ở trong xe, người phụ nữ đứng ở ngoài xe khom lưng cúi đầu xuống cửa sổ xe, đôi môi đỏ mọng nhếch lên thành hình vòng cung đẹp mắt nói chuyện với người đàn ông đang ngồi bên trong.
Hai người nói cười vui vẻ.
Bởi vì góc độ quay, chỉ có thể nhìn đến sườn mặt của cô, cách cửa sổ xe chạm mắt với người đàn ông nọ.
Mà người đàn ông thì…
Sườn mặt của người phụ nữ đã che đi gương mặt của anh ta. Trên ảnh chụp chỉ có thể thấy anh ta mặt áo màu xanh lá, sống mũi cao thẳng.
Lông mi dày che phủ ánh mắt, không thấy rõ thần sắc.
Nhưng sắc đẹp trước mặt, làm sao có thể thờ ơ?
Quyền Hãn Đình nhìn chằm chằm ảnh chụp, giống như muốn đục một cái lỗ thật to lên đó!
“Là ai?” Sở Ngộ Giang nghe thấy giọng nói âm trầm của anh, hai chữ lộ ra sát ý vô tận, xung quanh tràn ngập lệ khí.
“… Tống Chân.” Sợ anh không biết đây là ai, Sở Ngộ Giang còn giải thích thêm nói: “Cháu trai nhà họ Tống, được Tống Khải Phong coi trọng, thường xuyên dẫn theo bên người, ngày mà cô Thẩm trở về nhà họ Tống, anh ta là người đến đón.”
“Tống, Chân? À…”
Anh cất tiếng cười khẽ, làm người da đầu tê dại, Sở Ngộ Giang nghe vậy càng không dám thở mạnh.
Một lúc lâu sau, Quyền Hãn Đình mở miệng: “Dẫn người đến đây.”
Sở Ngộ Giang ngạc nhiên, theo nghĩa mà anh ta hiểu đúng không?
Quả nhiên ——
“Không cần khách sáo.”
Được, Tống Chân phải không.
…
Sáng sớm.
Ánh mặt trời chiếu vào cửa sổ, tuy rằng đã bị tấm rèm chắn bớt, nhưng cường độ sáng vẫn rất rực rỡ.
Thẩm Loan thức dậy trước, khi cô nhẹ nhàng nhấc chăn bông lên thì Tán Tán cũng thức dậy theo.
Cô bật cười, ôm gối hỏi cậu bé: “Con ngủ ngon không ?”
Cậu nhóc mới vừa tỉnh, gương mặt hồng hồng, trên mặt vẫn nét mờ mịt mông lung khi vừa mới tỉnh dậy..
Nghe vậy, cậu bé gật đầu, bộ dạng ông cụ non của cậu bé từ đó tới giờ đã biến đâu mất, khóe miệng cong cong cười nhẹ.
“Con có muốn nằm thêm một tí nữa không?”
Dưới chăn bông. Móng vuốt nhỏ của cậu bé đặt lên bụng của Thẩm Loan.
Thẩm Loan liền biết cậu bé còn muốn nằm thêm một chút.
Cô cũng nằm xuống theo: “Mười phút đủ không?”
Lắc đầu.
“Hay mười lăm phút?”
Gật đầu.
Thẩm Loan cười sờ sờ đầu tóc xù xù của cậu bé: “Bé cưng ngoan, chừng nào con mới nguyện ý mở miệng nói chuyện với mẹ đây…”
Âm cuối nhẹ nhàng, phảng phất giống như đang lẩm bẩm.
Tán Tán cọ cọ trong lòng ngực của cô, dáng vẻ hoàn toàn ỷ lại.
Trái tim Thẩm Loan nháy mắt mềm như bông.
Cô nghĩ, nếu cậu bé không muốn thì không muốn vậy, cũng không có vấn đề gì cả…
Mười lăm phút sau, Tán Tán thức dậy.
Thẩm Loan hỏi cậu bé có muốn ngủ thêm một lát hay không, cậu bé lắc lắc đầu, Thẩm Loan liền dẫn cậu bé mặc quần áo rồi rửa mặt, sau đó cùng xuống lầu ăn bữa sáng.
Lệ Hiểu Đàm làm bảo mẫu của “Mật Đường”, vừa tươi cười tiếp khách, vừa phải quản lý đám thuộc hạ không bớt lo được kia, trong lúc kinh doanh có xảy ra sự cố gì thì cô ta lại phải ngay lập tức tìm ra giải pháp, quả thật bận rộn vô cùng.
Ngày thường không tới giờ ăn trưa thì không thể nào thấy được mặt của cô ta, thời gian buổi sáng của cô ta toàn dành thời gian cho việc bổ sung giấc ngủ.
Nhưng hiện tại mới 9 giờ, cô ta đã ở nhà bếp dưới lầu bận rộn từ sớm, mặc tạp dề, bận rộn như những chú ong mật siêng năng.
“Dậy rồi à?” Cô ta ngẩng đầu nhìn về phía giữa cầu thang xoắn ốc.
Thẩm Loan nắm tay Tán Tán bước xuống lầu: “Dì làm xong rồi à? Cháu còn chuẩn bị dẫn thằng nhóc này đi ra ngoài ăn.”
“Bên ngoài làm sao có thể sạch sẽ bằng trong nhà được? Đứa trẻ còn nhỏ thì càng phải chú ý chứ.”
“Tối hôm qua bận đến khi nào mới nghỉ?”
Lệ Hiểu Đàm dừng lại một chút, ăn ngay nói thật: “Bàn xong việc thì cũng 3 giờ rưỡi, so ngày thường thì sớm hơn nửa tiếng.”
Thẩm Loan kéo ghế dựa ra ngồi xuống, cậu nhóc bị ôm đến bên cạnh ngồi xuống, cô đưa đũa cho cậu bé: “Ngủ sớm nửa tiếng, dậy sớm ba tiếng?”
“Này không phải là vì thương Tán Tán nên làm bữa sáng sao?” Nói rồi cô ta gắp trứng gà chiên được trang trí màu sắc đẹp đẽ tới bát của Tán Tán.
Tán tán ngẩng đầu nhìn cô ta, tròng mắt đen bóng không tiếng động nói lời cảm ơn.
Lệ Hiểu Đàm rất muốn sờ mặt của cậu nhóc, suốt ba năm, cô vẫn là không thể quên được, thật ra là, không thể nhịn được.
Ai kêu thằng nhóc này lại có khuôn mặt cực kì họa thủy như cha của nhóc chứ?
Vốn dĩ Quyền Hãn Đình còn xinh đẹp hơn phụ nữ rất nhiều lần…
Thẩm Loan: “Không vội, ngồi xuống cùng nhau ăn đi.”
“Được.” Lệ Hiểu Đàm mới vừa cởi tạp dề xuống, nhị tử và tam tử ở bên ngoài hấp tấp tiến vào.
“Chà, có bữa sáng.” Tam tử cười ha hả ngồi xuống.
Nhị tử theo sát ngồi xuống theo.
Vốn không cần có người mời, rất tự nhiên mà ngồi vào bàn.
Lệ Hiểu Đàm đưa chén đũa ở bên cạnh đưa cho bọn họ, vốn dĩ lúc đầu cô ta cũng đã chuẩn bị phần ăn cho hai người bọn họ.
Nhưng lúc đưa xong vẫn còn có thừa một phần.
Vốn là là phần dành cho cô bé Thẩm Thanh.
Mũi Lệ Hiểu Đàm bỗng nhiên chua xót, cô ta giương mắt nhìn trần nhà, rốt cuộc có thể ngăn lại nước mắt sắp trào ra.
Lúc trước nghĩ kế hoạch này bọn họ đã tính đường lui sau này cho Thanh Thanh.
Hiện giờ từng bước đều giống như đã dự đoán, bọn họ hẳn là nên vui mừng mới đúng.
Nhưng mà…
Dù sao cũng là cô bé mà bọn họ đã nhìn lớn lên, khó tránh khỏi có chút buồn bã mất mát.
Thẩm Loan cũng thấy: “Cất đi, về sau điều chỉnh lại số lượng.”
“Haiizzi.”
Không khí có chút buồn, tam tử cùng nhị tử như chưa nhận ra cái gì, cúi đầu ăn cơm sáng.
Tán Tán vốn dĩ vẫn luôn không nói lời nào.
Vẫn là Thẩm Loan mở miệng đánh vỡ trầm mặc: “Nhà ở Tưọng Sơn khi nào có thể dọn dẹp xong?”
Tam tử dừng lại động tác, nuốt hết đồ ăn trong miệng rồi mới mở miệng: “Đã cho người quét dọn, trang trí cũng đã xong, đồ vật trong nhà cũng đầy đủ hết rồi, nhưng hệ thống an ninh còn cần một chút thời gian để thiết lập.”