Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bức Thư Tình Mùa Hạ - Chương 18

  1. Home
  2. Bức Thư Tình Mùa Hạ
  3. Chương 18
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 18: Anh đem Tiểu Thư về nhà đi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tống Tình Thư vừa nói xong liền nhận ra bản thân đã nói điều ngu ngốc. Anh công việc bận rộn như vậy, lúc nãy còn không thể đến ăn sáng cùng cô là vì phải họp qua điện thoại. cô vậy mà lại còn mở miệng hỏi anh có thể ở lại với cô vài ngày.

“Em đùa thôi à,” cô nói thêm, “Lịch trình của em cũng được xếp rất kín, thực ra em cũng không có nhiều thời gian rảnh lắm đâu… em chỉ nghĩ khó khăn lắm anh mới đến đây một lần nên…”.

Chu Kỳ Nghiễn nhìn cô chằm chằm một lúc, cuối cùng cũng thỏa hiệp nói: “Quay phim xong anh sẽ đón em.”

Không phải anh thật sự không có thời gian, rảnh rỗi ba năm ngày cũng không khó, nhưng anh cảm thấy mình không thể tiếp tục đắm chìm trong loại cảm giác này nữa.

Cô coi anh như anh trai, anh giữ đúng chừng mực là một người anh trai.

Mặc dù có ý từ chối một cách khéo léo, song anh vẫn rất quan tâm đ ến tâm trạng của cô.

Tống Tình Thư cũng không nghĩ anh sẽ có thời gian để ở bên cô, vậy mà vẫn không nhịn được mà có chút thất vọng, nhưng không hiểu sao vẫn có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

Những cảm xúc phức tạp thế này cô thật sự không thể tiêu hoá hết ngay được, cho nên tạm thời chỉ đành im lặng.

Hai người im lặng kết thúc bữa sáng.

Chủ yếu là lúc Chu Kỳ Nghiễn ngồi đó ăn thì cô chỉ ngồi cạnh nhìn anh ăn nên vừa cảm thấy khó xử vừa cảm thấy xa cách, tựa như cô vẫn còn cô bé mười mấy tuổi năm nào chưa lớn, trong khi anh trai thì đã trưởng thành rồi, như vậy thì cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Tống Tình Thư không thể phân biệt được cảm xúc này, nhưng cô biết rõ trái tim mình đang chua xót và khó chịu đến mức nào.

Sau khi ăn xong, hai người cùng nhau rời đi. Ra đến cửa nhân viên của tiệm gọi Tống Tình Thư lại rồi đưa cho cô một gói kẹo nhỏ gói, nói rằng đây là sản phẩm mới của cửa hàng nên muốn mời hai người dùng thử, còn nói rất mong đợi bộ phim mới của cô và chúc cô quay phim thuận lợi.

Nhưng Tống Tình Thư liếc mắt nhìn xung quanh, phát hiện vốn không hề có chương trình tặng quà gì cho khách cả, có lẽ đây là được đặc biệt chuẩn bị cho cô.

“Cảm ơn.” Cô cúi đầu nhẹ và mỉm cười.

Đây chính là niềm vui khi được công nhận.

Đó là bộ phim điện ảnh đầu tiên cô đóng vai nữ chính. Nhân vật nữ chính này bên ngoài mang hình tượng giản dị, tốt bụng, ngây thơ và đáng thương nhưng cuối cùng lại lừa dối tất cả mọi người.

Tuy nhiên, bộ phim này chưa có lịch chiếu mà chỉ có trailer rò rỉ trên mạng.

Đó là một trong số ít hot search tích cực của Tống Tình Thư, nói rằng gương mặt cô diễn nét đáng thương trông rất chân thực, dù cho có biết cô không phải người tốt thì vẫn bị cô dẫn dắt vào nhân vật.

Sau khi rời khỏi quán ăn, Tống Tình Thư đeo khẩu trang vào, nhưng dường như cũng không để ý lắm nếu bị nhận ra. Cô đã đóng phim từ khi mới ra mắt và cơ bản chỉ ở trong đoàn phim. Cô rất hiếm khi xuất hiện trên chương trình giải trí và hầu như không bao giờ nhận lời phỏng vấn. Nếu như không phải vì bộ phim trước hot lên, gần như chẳng có ai quan tâm đ ến mấy chuyện quá khứ của cô.

Chỉ tiếc là dân mạng lại chẳng tìm được thông tin gì về cô, cô đã đổi tên khi bước chân vào làng giải trí vì sợ liên lụy đến gia đình.

Có rất ít thông tin nên không tránh khỏi sự suy đoán, tin đồn và cái gọi là “thông tin bẩn”.

Cô cũng có những người hâm mộ của riêng mình, những người tụ tập hàng ngày để trò chuyện và thảo luận về các chủ đề cá nhân trong siêu thoại. Cô cũng thành lập một fandom của riêng mình, họ sẽ hỗ trợ cô trong những sự kiện công khai.

Đồng thời Tống Tình Thư cũng đọc được rất nhiều lời chỉ trích và góp ý, chẳng hạn như đường nét trên khuôn mặt của cô không đủ trưởng thành, trông cô trẻ con và kỹ năng diễn xuất còn hạn chế. Nhiều ý kiến cũng chỉ trích cô vì nhận phim có thể loại na ná nhau.

Nhiều người còn nói rằng cô tài nguyên mạnh, cướp đi cơ hội của những nghệ sĩ xuất sắc khác.

Làm thế nào để cân bằng giữa rất nhiều ý kiến trái chiều chính là bài học đầu tiên cô học được khi bước vào ngành này.

Vì vậy trong một thời gian rất dài, Tống Tình Thư không coi mình là nghệ sĩ, Lâm Sa Sa cũng không yêu cầu cô phải trở thành một sao nữ thế nào, nhưng mọi thứ xung quanh lại đang nhắc nhở cô rằng cô là sao nữ.

Cảm giác mờ hồ đó thật khiến người khác khó chịu.

Tống Tình Thư đút hai tay vào túi quần, chậm rãi đi bên cạnh Chu Kỳ Nghiễn.

Mưa vẫn rơi, nhưng không nặng hạt, cả hai người đều không cầm ô, trong không khí tràn ngập hơi nước ẩm ướt, Tống Tình Thư vô số lần bị tụt lại phía sau, nhân cơ hội ngẩng đầu nhìn anh. Cô không biết mình đang nhìn cái gì, nhưng cô cứ cảm thấy rất quan trọng.

Trong lúc thất thần cô nghĩ, bản thân dường như không cẩn thận cắn phải một loại trái cây có vị vừa chua vừa chát, vị chát khiến cô muốn co rúm người lại, nhưng không hiểu vì sao vẫn muốn ăn thêm miếng nữa.

“Anh…” Tống Tình Thư gọi.

“Ừ.” Chu Kỳ Nghiễn đáp.

Từ ngữ điệu thoải mái của cô, anh cũng biết cô dường như cũng chẳng có gì để kể, chỉ là theo thói quen gọi anh, nên anh cũng bình tĩnh mà đáp lại.

Giống như nhiều lần trước đây đều như vậy.

“Ngày 23 em sẽ kết thúc quay phim”, Tống Tình Thư đột nhiên nói, dường như sợ lời anh nói chỉ khách sáo.

Nhưng trong lòng cô lại thầm nghĩ: Nhớ đón em nhé.

Ý nghĩ gần như bướng bỉnh đó khiến Chu Kỳ Nghiễn không khỏi quay đầu lại nhìn cô, nhưng anh tình cờ nhìn thấy một chiếc lá đang xoáy tròn từ trên trời rơi xuống đầu cô.

Chu Kỳ Nghiễn Không khỏi giơ tay giúp cô gỡ lá cây xuống. Khi anh nhìn xuống cô, lông mi cô rũ xuống, trong mắt có vài giọt nước mắt, có lẽ ký ức tối qua đột nhiên ập đến khiến ngón tay anh đột nhiên hơi cứng lại.

Cô ấy trước đây… cũng hay khóc nhè thế này sao?

Trong trí nhớ của anh, khoảnh khắc cô hoạt bác dễ thương nhiều hơn hẳn, ngoại trừ thỉnh thoảng có những lúc cô dính người thì trong đôi mắt mới có chút u sầu, còn lại đa số đều là vô lo vô nghĩ.

Có thể tính cách của cô đã thay đổi khi lớn lên nhưng anh luôn cảm thấy cô vẫn như xưa. Có lẽ sẽ có chút thay đổi, Chu Kỳ Nghiễn không khỏi suy nghĩ.

Vào tháng 9, lá bạch quả vẫn còn xanh nhưng đã bắt đầu rụng.

Trước đây anh hiếm khi chú ý đến những điều này. Sự thay đổi của mặt trời và mặt trăng, sự thay đổi của các mùa… kể cả thế giới này, đều không liên quan nhiều đến anh.

Đối với anh, thời gian giống như chiếc đồng hồ cát đặt trên bàn, trôi nhanh, đều và không thay đổi.

Nhưng gần đây thời gian dường như lại trôi qua chậm lại, anh bắt đầu chú ý tới rất nhiều chi tiết.

Những điều liên quan đến Tống Tình Thư, cũng giống như lúc này, anh luôn chăm chú quan sát cô và mọi thay đổi nhỏ xung quanh cô.

Chu Kỳ Nghiễn nhặt chiếc lá bạch quả rồi nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay day day, nhưng lại không vứt đi. Anh theo dòng suy nghĩ mà cầm chiếc lá trong tay, những chiếc lá ẩm ướt dính vào lòng bàn tay khiến anh khẽ cau mày, như chợt nhận ra mười năm qua dài thế nào.

Bởi vì anh căn bản không thể tưởng tượng ra thời đại học của cô ra sao, cô đã gặp, tại sao anh lại cảm thấy cô thay đổi đến vậy.

Từ tối qua đến giờ, cô vẫn bám lấy anh, giống như khi cô còn nhỏ, anh có thể cảm nhận được điều đó.

Cô có lẽ hiểu rằng anh rất bận, biết không nên phiền anh nhưng vẫn mong chờ. Cô âm thầm thấy tủi thân, theo đó là có chút làm nũng với anh.

Bởi vì hiểu quá rõ nên Chu Kỳ Nghiễn cảm thấy không thích hợp khi ở lại cùng cô, anh không nỡ nhìn cô thất vọng và buồn bã nên tìm cách thỏa hiệp, cô có vẻ cũng không vui hơn chút nào.

“Anh biết rồi, anh sẽ đến đón em. Em xem em lớn thế này rồi, anh có bao giờ lừa em không?” Anh nhìn xuống cô.

Tống Tình Thư gật đầu, sau đó lại ngẩng đầu nhìn anh mỉm cười: “Em không có không vui, anh không cần dỗ dành em, em chỉ là ngủ không ngon, với lại… em có chút không nỡ để anh đi”.

“Ừm.”

Rõ ràng là cô đang rất đau lòng, vậy mà vẫn cố gắng an ủi anh, giọng nói của anh cũng bỗng trở nên khô khốc.

“Lớn thế này rồi sao em vẫn dính người vậy?”

Kỹ năng giả vờ như đang bình tĩnh của anh ấy cũng không mấy giống thật.

Giọng điệu của anh thật sự rất giống một người lớn tuổi đang nói chuyện với trẻ con, Tống Tình Thư có chút chua chát, nhưng vẫn giả vờ thản nhiên cười: “Đúng vậy, lần nào mẹ cũng nói anh cứ trực tiếp bỏ đi là được, em sẽ chỉ buồn một chút rồi thôi. Nhưng anh lại cứ không học được, nên anh xác định là sẽ bị em làm phiền”.

Vậy à? Chỉ buồn một lúc thôi sao…

Đêm qua cô vẫn còn kể về việc cô đã buồn thế nào khi anh ra đi mười năm trước.

Chu Kỳ Nghiễn cảm thấy mình thực sự không phải là một người anh tốt.

Anh thực sự không giỏi làm một người anh trai cho lắm, ngoài việc giúp cô làm bài tập, giặt quần áo, nấu ăn và đưa đón cô đến trường… anh dường như không làm được gì nhiều.

Bởi vì chuyện của Giang Dũng mà hại cô đến giờ vẫn còn nỗi ám ảnh với trời mưa bão.

Cô hết lòng tin tưởng và chưa bao giờ phòng thủ về anh. Cô thậm chí còn đặt mật khẩu nhà trùng với ngày sinh nhật của anh, nhưng anh lại đang muốn gì vậy?

Những suy nghĩ đó của anh có vẻ sai trái và không thể chấp nhận được.

“Không nỡ thấy cô đau lòng nhưng vẫn thờ ơ”.

Cũng giống như khi người lớn đối với những đứa trẻ khó dỗ, luôn chọn cách lặng lẽ rời khỏi tầm mắt của đứa trẻ rồi lẻn đi, hoặc trên mặt giả vờ lạnh lùng mà trực tiếp rời đi, dù sao thì trẻ nhỏ cũng không thể làm gì được.

Không phải là Chu Kỳ Nghiễn không biết làm thế nào, chỉ là anh không nỡ nhẫn tâm mà thôi.

Lời nói này anh không nên nói ra, nhưng dù sao nói thì cũng đã nói rồi.

Tống Tình Thư khịt mũi, giữa hai người họ có quá nhiều kỷ niệm, nên dù chỉ một câu nói thôi cũng gợi nhớ về những gì họ cùng trải qua. Tất cả những chuyện trong quá khứ vẫn còn sống động trong suy nghĩ cô, khoảng cách mười năm dường như không dài đến vậy.

Ký ức Tống Tình Thư nhớ rõ nhất là khoảng thời gian một tháng trước khi anh rời đi, cha mẹ ruột của anh đã liên lạc với nhà họ Tống để xác minh danh tính và bàn giao. Thời điểm đó Tống Tình Thư dường như đã ngờ ngợ nhận ra mình sắp phải chia xa anh nên ngày nào cũng dính anh rất chặt. Có lần cuối tuần, anh hứa với các bạn cùng lớp sẽ tham dự tiệc sinh nhật nên phải ra ngoài từ sáng sớm, mặc dù vốn thích ngủ nướng nhưng hôm đó Tống Tình Thư đã thức dậy ngay sau khi nghe thấy tiếng động, sau đó đuổi theo hỏi anh vô số câu hỏi như anh đi đâu, là tiệc sinh nhật của ai, tên gì, đi bao lâu, khi nào anh về…

Cô vừa lo lắng vừa sợ hãi, luôn cảm thấy anh sẽ biến mất trong giây tiếp theo.

Cuối cùng, Chu Kỳ Nghiễn đành bất lực nhéo mặt cô: “Vậy em muốn đi cùng anh không?”

Trước khi đi khi mẹ cô đưa hai người ra ngoài, mẹ thậm chí còn nắm lấy cánh tay của Tống Tình Thư lại khuyên cô đừng làm phiền bữa tiệc của anh trai, đồng thời ra hiệu cho Chu Kỳ Nghiễn cứ len lén đi đi để cô đó mẹ sẽ dỗ sau.

Tống Tình Thư lo lắng nắm lấy tay áo Chu Kỳ Nghiễn, Chu Kỳ Nghiễn vậy mà cũng để cô ôm lấy cánh tay mình, cuối cùng nói với mẹ cô: “Không sao đâu ạ, con thích em ấy đi theo con. Các bạn cùng lớp cũng rất thích em ấy, đi chơi một lát không sao đâu ạ”.

Nhưng lúc ấy Tống Tình Thư cũng mười hai, mười ba tuổi rồi nên chẳng thể gọi là trẻ con được nữa, nhưng cô lại chẳng giống người lớn chút nào. Cho dù cô có đáng yêu đến mấy thì lúc các anh các chị đi chơi làm sao có thể thích cô lẽo đẽo theo sau được.

Sau khi tặng quà, chúc mừng, ăn bánh kem và ăn trưa, Chu Kỳ Nghiễn rời đi cùng Tống Tình Thư.

Tống Tình Thư cũng biết cô làm phiền anh, nên cúi đầu không nói gì, trong lòng có chút buồn bực. Anh hỏi cô có chuyện gì, cô lắc đầu, nhịn một lúc mới nói dối: “Chân em đau quá. ”

Trước đây mỗi lần viện cớ cô thường nói mình đau đầu hay đau bụng, sợ bị lộ nên đã nói ra cái cớ mà trước giờ mình chưa từng dùng, nhưng có lẽ vì thấy lo lắng, nên cô đã bổ sung thêm lời giải thích: “Chắc là do sắp cao lên”.

Tống Tình Thư dậy thì muộn, khi còn nhỏ bố mẹ luôn cho rằng cô sẽ không cao hơn.

Chu Kỳ Nghiễn vậy mà vẫn phát hiện ra cô nói dối, nhưng anh cũng không vạch trần cô, chỉ ngồi xổm xuống nói: “Anh cõng em.”

Cô vừa ngại lại không muốn khiến anh tốn sức, nhưng có lẽ muốn lưu lại nhiều kỷ niệm hơn nên vẫn quyết định leo lên lưng anh.

Lưng Chu Kỳ Nghiễn có vẻ gầy, nhưng bờ vai lại rất rộng. Tống Tình Thư từ phía sau nhìn anh, chậm rãi tựa mặt vào vai anh, nhỏ giọng nói: “Anh, em nói dối anh á, chân em không có đau. ”

Anh không hỏi gì thêm cả, chỉ nói “Ừ, anh biết mà.”

Tống Tình Thư tựa hồ cuối cùng cũng có thể an tâm mà khóc, tâm hồn cô khàn khàn gào thét trong lòng, thực chất chỉ là im lặng rơi hai giọt nước mắt.

Thực sự rất kỳ lạ, rõ ràng khi còn nhỏ dù có buồn thế nào cô cũng không khóc nhiều đến vậy, nhưng bây giờ cảm giác như trở về mười mấy năm trước lúc khi biết tin anh sắp về với gia đình cha mẹ ruột.

Chỉ là lúc đó cô đã khóc nhiều như sắp không thở được, đến mức không phát ra được âm thanh nào.

Lúc này, Tống Tình Thư đã rơi hai giọt nước mắt nhưng vẫn quay đầu sang một bên, giả vờ như trong mắt có gì đó khó chịu rồi nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt.

Chu Kỳ Nghiễn cau mày, vô thức đưa tay lên lau nước mắt cho cô. Nhìn cô cố gắng diễn như vậy, anh thực sự không đành lòng vạch trần cô.

“Anh đối với em tốt như vậy, sau này em sẽ khó tìm bạn trai đó. Nếu chàng trai đó không tốt bằng anh thì em nhất định sẽ không suy xét tới”, Tống Tình Thư tìm chủ đề nói nhưng chớt nhận ra lại bản thân không hề sáng suốt chút nào.

Hôm nay cô cứ liên tục lỡ lời, tới mức cô cũng cảm thấy bất lực với chính bản thân mình.

Hoặc là… sự thiên vị của anh đã mang lại cho cô sự tự tin vô tận, cô không khỏi liên tục thăm dò điểm mấu chốt của anh.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Nếu anh ấy là anh ruột của tôi thì tốt biết mấy.”

Ngày 23 dường như đến rất nhanh. Trong văn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng đầu bút cọ vào giấy, trong đầu Chu Kỳ Nghiễn chỉ lặp đi lặp lại câu nói trên. Cuối cùng, anh cau mày, nặng nề đặt cây bút xuống, tựa lưng vào ghế, nới lỏng cà vạt để dễ thở hơn.

Câu nói này là do Lương Trí Viễn truyền đạt lại cho anh. Lương Trí Viễn đã tư vấn tâm lý cho Tống Tình Thư nhưng hiệu quả không như mong đợi, thái độ Tống Tình Thư đối với anh vốn đã dịu đi rất nhiều, nhưng không biết vì sao sau bữa ăn sáng cùng, cô như dựng lên bức tường để che dấu lòng mình, phòng bị anh một cách quá đáng và không hề hề để lộ lòng mình với anh.

“Với khuôn mặt tràn đầy sự thân thiện này của tớ, bệnh nhân ai cũng hoàn toàn tin tưởng và phụ thuộc vào tớ nhé. Vốn dĩ lúc ăn sáng chúng tớ đang nói chuyện rất ổn, cô ấy còn kể cho tớ về đối tượng hồi đại học cô ấy thích. Từ khi cậu đến thì mọi thứ mới bị thay đổi, cậu làm gì cô ấy rồi hả?”.

Chu Kỳ Nghiễn sắc mặt lạnh lùng, không nói gì.

“Tớ cảm thấy vấn đề vẫn là ở chỗ cậu, cậu có thể suy ngẫm lại chút được không?” Lương Trí Viễn nói.

“Không có giây phút nào tớ không suy ngẫm cả.” Chu Kỳ Nghiễn trả lời rồi tự cười nhạo chính mình, “Có lẽ tớ không nên đến gần cô ấy quá.”

“Vậy thì cậu yên tâm, vấn đề tâm lý của cô ấy chắc chắn sẽ chuyển biến xấu hơn, thậm chí còn tệ hơn cả việc cậu không gặp lại cô ấy sau mười năm.”

Mất đi rồi lại có có được một lần nữa, việc này rất khó chịu đựng được.

Nhưng điều này cũng nhắc nhở Chu Kỳ Nghiễn rằng: anh rất quan trọng với cô.

Không một ai vui vẻ khi anh rời đi ngày hôm đó, cơn mưa năm đó dường như vẫn còn đang rơi trên đầu anh.

Tâm trạng của Chu Kỳ Nghiễn trước nay luôn ổn định đến mức khiến người khác khó chịu, đến mức khi anh tỏ ra thiếu kiên nhẫn thì đó chắc chắn là chuyện không thể cứu vãn được. Những lúc thế này Từ Trạch đến thở cũng không dám thở mạnh, qua một lúc anh thấy tâm trạng của sếp vẫn khác lạ so thường ngày, cuối cùng lấy hết can đảm, nói: “Chu tổng, đây là một số tài liệu cần ngài ký. Cuộc họp lúc năm giờ đã được dời sang bốn giờ, tôi đã cho người thông báo với mọi người rồi”.

Cuối cùng, Từ Trạch liếc nhìn Chu tổng, nhẹ nhàng nói: “Tiệc đóng máy của đoàn phim cô Tống diễn ra vào buổi tối, chúng ta vẫn có thể kết thúc cuộc họp kịp lúc.”

Chu Kỳ Nghiễn gõ gõ các khớp ngón tay lên bàn, như thể đang suy nghĩ, một lúc sau hơi đứng thẳng lên đáp: “Ừm.”

Lúc này, vẻ mặt của anh đã trở lại trạng thái bình thường.

Hôm qua Tống Tình Thư đã hoàn thành cảnh quay cuối cùng của mình, còn tiệc đóng máy sẽ diễn ra vào tối nay và hầu như tất cả mọi người đều tham gia. Bữa tiệc đóng máy cũng sẽ được diễn ra tại khách sạn nơi bộ phim khai máy.

Trong lúc đạo diễn đang tổng kết quá trình quay phim, Tống Tình Thư trở nên hơi lơ đãng. Cô tự hỏi liệu Chu Kỳ Nghiễn có đến hay không.

Anh hứa với cô sẽ đến tức là anh nhất định sẽ đến, nhưng cô vẫn lo lắng. Có lẽ vì quá quan tâm và mong chờ nên cô cứ lo được lo mất.

Gần đây Chu Kỳ Nghiễn không để ý nhiều đến cô, cô thường mở cửa sổ chat xem anh có nhắn tin hay gọi điện cho mình không.

Tiểu Đoạn nói: “Cậu cũng không phải là bạn gái người ta, lẽ nào người ta cần phải mỗi ngày đều ân cần hỏi thăm cậu sao? Cậu đã bao lâu rồi không liên lạc với Tống Gia Lan hả?”.

Tiểu Đoạn khéo léo nhắc nhở cô rằng anh em ruột còn chẳng dính nhau đến vậy.

Tống Tình Thư cụp mắt xuống và tự cười mỉa chính mình, tự hỏi mình đang mong đợi điều gì và muốn gì ở anh.

Khi đạo diễn nói đến phần xúc động, giọng không kiềm lại được mà nghẹn ngào.

Mọi người có mặt tại bữa tiệc cũng không khỏi xúc động. Trong bộ phim lần này các cảnh quay của Tống Tình Thư tuy không nhiều nhưng đều rất khó, của những người khác thậm chí còn khó hơn.

Cũng giống hôm đó mặc dù Hoắc Bân rất phiền phức, nhưng diễn xuất của Tống Tình Thư cũng không được tốt cho lắm. Vài ngày sau đó, cô thậm chí còn rơi vào trạng thái chán nản, nghi ngờ bản thân có thực sự biết quay phim hay không. Mỗi ngày sau giờ quay cô đều về khách sạn trong trạng thái suy sụp, đến mức Tiểu Đoạn ngày nào cũng phải động viên cô, chị Sa Sa cũng dành thời gian trò chuyện với cô mỗi ngày.

Có lẽ vì quá buồn nên cô càng nhớ anh nhiều hơn và muốn trò chuyện cùng anh. Nhưng anh chỉ phớt lờ cô.

Tống Tình Thư tập trung lắng nghe một hồi, không khỏi có chút cảm động, sóng mũi có chút cay cay.

Nhưng cho dù hòa mình vào bầu không khí bữa tiệc, cô cũng không thể không để lại một khoảng trống trong tâm trí cho Chu Kỳ Nghiễn.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến anh, cô đều không khỏi có chút thất vọng.

Cô cảm thấy anh quá lạnh lùng, nhưng cũng không thể không thừa nhận bản thân đang kiếm chuyện vô lý.

Cô sẽ không bao giờ trách Tống Gia Lan dù có phớt lờ cô cả một hai tháng, thậm chí còn không thèm để ý đến anh ấy. Thỉnh thoảng cô sẽ nghĩ đến Tống Gia Lan và gọi video cho anh.

Mặc dù lần trước đã thoả thuận cô có thể gọi video cho Chu Kỳ Nghiễn nhưng cô vẫn không dám tùy ý làm phiền anh.

Đầu óc cô hỗn loạn, cô thì thầm với Tiểu Đoạn: “Tớ buồn quá.”

Tiểu Đoạn cho rằng Tình Thư không nỡ đóng máy phim nên nghiêng người vỗ về cô: “Đến đây tớ ôm Thư Thư của tớ.”

Tống Tình Thư buồn cười ôm lưng Tiểu Đoạn: “Cảm ơn cậu, Đoạn bảo bối của tớ.”

Hai người phát ra những âm thanh kỳ lạ rồi cùng nhau cười lớn.

Nơi này ồn ào đến mức không ai có thể chú ý đến hai người họ.

Nhưng khi phân tâm, Tống Tình Thư vẫn nhớ đến Chu Kỳ Nghiễn. Những kỳ vọng của cô dành cho anh trai dường như vượt xa tình cảm người thân, nên dù anh có quan tâm cô đến đâu, cô vẫn luôn thấy chưa đủ và hụt hẫng.

Trong lúc ôm Tiểu Đoạn, trong đầu Tống Tình Thư chợt lóe lên một ý nghĩ: cô muốn ôm anh.

Không có đứa em gái nào lại muốn ôm anh trai mình cả, mỗi lần Tống Gia Lan ôm cô cô đều rất chê.

Những suy nghĩ về anh cứ quanh quẩn mãi trong đầu cô, bầu không khí tại bữa tiệc cũng đầy xúc cảm, mọi người đều rất xúc động và không muốn rời đi. Tống Tình Thư cũng không thể thoát ra khỏi những suy nghĩ vu vơ, cứ thế mà liên tục uống rượu.

Tửu lượng của cô cũng được, không phải quá tốt nhưng cũng không quá tệ, cô có thể đối phó với hầu hết các bữa tiệc rượu, nhưng hôm nay cô hơi say.

Buổi tiệc đóng máy kết thúc, mọi người lần lượt giải tán, Tiểu Đoạn nhìn đồng hồ, nhỏ giọng nói: “Hôm nay Chu tổng chắc sẽ không đến rồi, may là tớ đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng, xe đang đợi sẵn ở ngoài rồi, đợi tí nữa tụi mình sẽ trực tiếp về chung cư luôn”.

Tống Tình Thư cảm thấy mình không say, nhưng mới đi được hai bước, Tiểu Đoạn đã khoa trương đỡ cô: “Này, cậu sao lại đi xiêu vẹo thế này.”

“Không, không có mà.” Tống Tình Thư lắc đầu, “Tớ đi đàng hoàng đó chứ.”

Tống Tình Thư đứng nghiêm, suýt chút nữa là làm động tác cúi chào Tiểu Đoạn.

Tiểu Đoạn liếc nhìn cô không nói lời nào, sau đó đột nhiên cúi người cười nói: “Cậu uống say sẽ trông như thế này á hả?”

Tiểu Đoạn gọi tài xế và muốn tìm người đến giúp, nếu không cô cảm thấy hai người họ đều phải xiêu xiêu vẹo vẹo cùng nhau, đến cô cũng không đỡ nổi Tống Tình Thư nữa rồi.

Giám đốc sản xuất còn chưa rời đi, liền đi tới hỏi: “Tiểu Tống có sao không đó? Để tôi tìm người…”

Tiểu Đoạn vội vàng ngắt lời anh: “Không sao, tài xế của chúng tôi đang ở bên ngoài, lát nữa tôi sẽ đưa cô ấy lên xe.”

Tống Tình Thư vẫn rất được người khác yêu mến và cả đoàn đều rất tốt, ngoại trừ tên khốn Hoắc Bân đó, nững người còn lại đều chăm sóc rất tốt cho cô.

Tống Tình Thư vẫy tay với Giám đốc Hoàng: “Anh trai tôi đến đón tôi, tôi có một người anh trai.”

Cô đột nhiên lại do dự một lần nữa: “Ồ, anh trai…”

Anh trai mình ở đâu rồi? Anh ấy sẽ không đến.

Cô đột nhiên lại thất vọng, tựa vào vai Tiểu Đoạn: “Tớ muốn đi tìm anh trai tớ.”

May mắn là Tống Tình Thư hôm nay có vẻ như đã uống quá nhiều, giọng nói ngọng nghịu và không rõ ràng. Tiểu Đoạn che miệng cô rồi nói xin lỗi với giám đốc Hoàng: “Cậu ấy uống nhiều quá, rồi tôi thực sự xin lỗi.”

“Không sao cả. Hôm nay là ngày vui mà!” Giám đốc Hoàng thấy bọn họ không cần giúp đỡ nên đi bận việc khác.

Trang Hàn Sơn đi tới, anh vốn đến dự tiệc chỉ là để góp vui mà thôi, cũng chưa từng nói chuyện với Tống Tình Thư, lúc này mới đi tới, hơi nhướng mày: “Cô ấy uống say rồi hả? Hay là đưa cho tôi tôi đỡ cô ấy cho, tôi cảm thấy cô cũng không dìu nổi cô ấy”.

Tiểu Đoạn đang do dự thì cánh cửa xoay bị đẩy ra, một người đàn ông mặc vest đen bước tới với vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm túc.

Anh giơ tay chặn bàn tay đang đưa ra của Trang Hàn Sơn, lặng lẽ ôm lấy Tống Tình Thư, khéo léo đặt cô lên vai, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên mặt cô: “Tiểu Thư.”

Đoạn Thư Dao thậm chí không thể nói ra lời từ chối, cảm giác Tống Tình Thư phải do Chu Kỳ Nghiễn chăm sóc.

Mỗi động tác anh chăm sóc cô đều vô cùng điêu luyện, tựa như sự chênh lệch mười năm thời gian đối với anh không hề tồn tại.

Sự tin tưởng của ĐoạnThư Dao đối với anh cũng dần tăng lên theo thời gian, dù sao thì Tống Tình Thư cũng tin tưởng anh vô điều kiện, còn cô thì lại tin tưởng Tống Tình Thư.

Trang Hàn Sơn vô thức cau mày, cảm thấy có gì đó không ổn.

Nhưng giây tiếp theo, Tống Tình Thư khẽ mở mắt ra, nhìn thấy Chu Kỳ Nghiễn liền vui mừng ra mặt.

Cô dùng một tay ôm lấy cổ anh, hơi cúi người, môi gần như chạm vào tai anh, cô thấp giọng nói: “Anh trông rất giống anh trai em. Anh tên gì vậy? Anh có thể thêm WeChat em không? Anh trai em thậm chí còn không thèm nói chuyện với em, em rất buồn”.

Tống Tình Thư nói rõ ràng lành mạch đến mức thậm chí không giống người say. Nếu không phải cô đang nói nhảm, Đoạn Thư Dao sẽ nghi ngờ rằng cô đang giả vờ say.

Chu Kỳ Nghiễn hơi nghiêng đầu để tránh hơi thở nóng bỏng của cô, co ngón tay vài lần, cuối cùng giơ tay lên, vòng tay qua eo cô, nâng cô lên không trung, “Anh trai nào là của em hả?”

Anh quay đầu lại và sải bước đi, vừa đi vừa nhìn chằm chằm vào đôi mắt nửa tỉnh nửa mê của cô. Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt cô, sau đó quay đầu lại và hơi cười nhạo chính mình. Phản ứng trong tiềm thức của anh là đang hỏi cô rằng anh là ai trong số các anh trai của cô.

Tống Tình Thư thấy chân mình bị nhấc lên khỏi mặt đất, vô thức ôm cổ anh, Chu Kỳ Nghiễn sợ cô bị chụp ảnh nên dùng một tay bảo vệ đầu cô, rời khỏi bằng cửa bên cạnh, bảo tài xế lái xe sang.

Hai người đứng trong bóng tối, Tiểu Đoạn cũng từ từ đi đến.

Tình cờ cô nghe thấy Tống Tình Thư nói: “Anh, anh đến đón em rồi. Em tưởng… em tưởng anh không tới.”

“Ừm, anh hứa với em rồi thì anh nhất định sẽ đến.” Anh quả thực không hề lừa dối cô.

“Em muốn đến nhà anh, em còn chưa được đến căn hộ của anh lần nào.” Tống Tình Thư cúi đầu, đột nhiên bực bội, “Anh quá là lạnh lùng.”

Chu Kỳ Nghiễn im lặng hồi lâu, lâu đến mức Tiểu Đoạn không khỏi nói: “Chu tổng, Thư Thư say rồi, hay là tôi…”

Lúc này anh tựa hồ đã tỉnh táo lại, giọng nói có chút khàn khàn mệt mỏi: “Em ấy hình như rất oán trách tôi.”

Đoạn Thư Dao như nghe được ẩn ý của anh: Nói cho tôi biết tại sao.

Đoạn Thư Dao nghĩ đi nghĩ lại, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng mới nói: “Chu tổng, hay là anh đưa cậu ấy về căn hộ của anh đi. Tôi biết mình nên ngăn anh lại, nhưng nếu bây giờ anh bỏ cậu ấy lại, cậu ấy có thể sẽ khóc cả đêm mất, sau đó lại hối hận vì sao mình say ba ngày ba đêm, sau đó lại không vui mười ngày rưỡi. Cậu ấy mặc dù không phải thuộc tuýp người nhạy cảm đến vậy nhưng cậu ấy thực sự quan tâm mọi thứ liên quan đến anh”.

Đây là câu trả lời của cô.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 18"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

dinh-hon.jpg
Đính Hôn
2 Tháng 12, 2024
y-tuong-khong-an-phan.jpg
Ý Tưởng Không An Phận
1 Tháng mười một, 2024
Ban-yeu-tu-dang-vi-ngu
Bán Yêu Tư Đằng Vĩ Ngư
16 Tháng 6, 2024
sau-khi-xuyen-sach-ta-cung-phung-hoang-de-nuoc-dich.jpg
Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch
24 Tháng 1, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online