Bức Thư Tình Mùa Hạ - Chương 15
Chương 15: Anh cũng không ngủ được
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngoài cửa sổ mưa gió, sấm sét đột nhiên ập đến, khiến tim Tống Tình Thư đập kịch liệt.
Cô đột nhiên quay đầu lại, ấn vào ngực rồi nhìn Đoạn Thư Dao: “Bây giờ tôi không còn phân biệt được do bị sấm sét dọa hay là vì lời nói của cậu mà tim lại đập nhanh thế này nữa”.
Tống Tình Thư quả thực có chút chậm chạp về mặt cảm xúc, nhưng cũng không đến mức không phân biệt được có phải yêu hay không, nhưng đối mặt với Chu Kỳ Nghiễn, cô kỳ thực không dám đưa ra phán đoán tùy tiện.
Đoạn Thư Dao vốn là bạn của cô nhiều năm như vậy, chỉ cần nói một câu liền hiểu ý, do đó liền đi tới ôm lấy Tống Tình Thư: “Nếu cậu không có ý định đó thì cứ coi như tớ đang trêu chọc cậu thôi. Tớ chỉ là muốn nhắc nhở cậu chút, trạng thái hiện tại của cậu rất giống với khi đang yêu”.
Đây không phải là thái độ đối với anh trai.
Tống Tình Thư gật đầu và không nói gì thêm.
Trên thực tế, Tiểu Đoạn rất chắc chắn rằng Tống Tình Thư đã rung động, nhưng cô không tiếp tục ép cung, mối quan hệ của Tống Tình Thư và Chu Kỳ Nghiễn quả thực quá phức tạp.
Rốt cuộc là rung động hay là cảm xúc khác, Tống Tình Thư phải tự mình hiểu rõ.
Cho dù có thật sự rung động, e rằng hai người khó có thể như những người khác tiếp xúc và yêu đương mà không cần phải có gánh nặng.
Tiểu Đoạn ôm lấy bạn mình, xoa bóp một lúc bỗng đột nhiên nói: “Chúng ta tìm chỗ nào đó ăn chút gì đi.” Cô nhéo mặt Tống Tình Thư: “Cậu đánh thức tớ dậy nên giờ tớ chẳng buồn ngủ nỗi nữa rồi”.
Tống Tình Thư có thể nhìn ra Tiểu Đoạn là vì thấy cô không ngủ sợ cô không ngủ được lại suy nghĩ nhiều nên mới bảo muốn đi cùng.
Nhưng cô cũng không từ chối lòng tốt của Tiểu Đoạn, cô biết mình có thể sẽ không ngủ được nên gật đầu: “Tớ nhớ gần đây có quán thịt nướng chưa đóng cửa, chúng ta đi đến đó đi.”
Khu đô thị ngoại ô sôi động nhưng không phồn vinh, gần khách sạn có những con phố, ngõ hẻm cổ kính, hai bên ngõ có quán ăn, buổi tối trời mưa bất chợt, lúc này hầu hết đều đóng cửa.
Con phố này trước đây rất hỗn loạn, nhưng sau đó ở ngã tư đã bố trí một trạm gác tuần tra ngày đêm nên Tiểu Đoạn mới dám đưa cô ra ngoài.
“Gần trường cũ của tớ có một con đường như thế này”, xung quanh không có ai, thời tiết lại xấu, Tống Tình Thư không đội mũ hay đeo khẩu trang, sau khi xuống lầu cô cảm giác mưa cũng không lớn lắm. Hai người họ cầm dù ra ngoài, Tống Tình Thư nắm lấy tay Tiểu Đoạn nhỏ giọng nói: “Lúc đó tớ còn là học sinh ngoan, con đường đó giống như nơi tụ tập của hội anh em xã hội đen, mỗi lần tớ đi ngang qua thấy đều phải đi đường vòng. Đặc biệt là vào những ngày mưa thế này, nơi đó trông cực kỳ giống hiện trường của một vụ án”.
Tiểu Đoạn nghe vậy mỉm cười nói: “Cậu bây giờ cũng là một đứa bé ngoan.”
Vừa nói Tiểu Đoạn vừa giơ tay nhéo mặt Tình Thư. Tiểu Đoạn thi vào đây từ một thành phố nhỏ, điều kiện ở quê nhà còn tệ hơn ở đây rất nhiều, loại đường phố này với cô thực sự chẳng là gì cả.
Khi còn đi học Tiểu Đoạn từng gặp mọi thể loại người, nếu lúc đó cô biết Tống Tình Thư, có lẽ cũng sẽ không kết bạn.
Tống Tình Thư đem đến cảm giác là cô gái được nuông chiều, tạo cảm giác đặc biệt khác lạ.
Nói chính xác hơn thì… đó là một cảm giác xa cách, Tống Tình Thư giống như đến từ một thế giới khác, kiểu công chúa sống trong toà lâu đài.
“Tớ cắn cậu à nha”, Tống Tình Thư không thích bị nói là đứa bé ngoan nên vỗ nhẹ Tiểu Đoạn, “Tớ lại nhớ đến Chu Kỳ Nghiễn nữa rồi… Tớ không biết bản thân mình rốt cuộc bị làm sao nữa”.
Cô cảm thấy tình cảm của mình dành cho Chu Kỳ Nghiễn không khác gì trước đây.
Điều duy nhất thay đổi là đã mười năm không gặp, tuổi tác cũng đã thay đổi, làm gì cũng không thể thản nhiên thoải mái như thuở còn bé. Lời nói của Tiểu Đoạn như sét đánh vào đầu Tống Tình Thư, khiến toàn thân cô choáng váng, sau đó chợt cảm thấy áy náy, bất an và cáu kỉnh.
Cô không trốn tránh, nhưng cũng cảm thấy không phải như vậy.
Nhưng cô biết rõ là có điều gì đó không ổn đang xảy ra với mình. Thậm chí chỉ cần đi bộ xuống phố, cô cũng có thể nghĩ về Chu Kỳ Nghiễn.
So với Tống Gia Lan thì loại nhớ nhung của Tống Tình Thư đối với Chu Kỳ Nghiễn hình như thật sự khác biệt, nhưng để nói thích như kiểu thích người khác giới thì lại không hoàn toàn đúng.
“Tớ luôn rất thích anh ấy, nhưng tớ không biết có phải là loại thích đó không. Trước đây anh ấy cảm thấy khu vực gần trường học tớ quá loạn nên ngày nào cũng đưa đón tớ đi học, lúc đó tớ rất vui. Mặc dù tớ miệng nói tự mình đi được không cần đưa đón hàng ngày nhưng thực ra mỗi ngày trong lòng tớ đều mong ngóng giờ đi học, mỗi ngày đều háo hức khi chuẩn bị đến giờ tan học”.
“Đường về nhà đi mất nửa tiếng, đi xe buýt mất 20 phút, từ trạm xe buýt đi bộ về đến nhà sẽ mất khoảng 8 phút nữa. Chúng tớ sẽ đi ngang qua một cái công viên, một cái hồ và ven đường có bày rất nhiều quầy bán đồ ăn vặt. Mùa hè mỗi lần đi ngang qua anh ấy sẽ mua cho tớ kẹo táo và kem. Tớ hỏi anh ấy lấy tiền ở đâu ra, anh ấy nói mẹ đưa, thật ra tiền mẹ cho là tiền ăn sáng, của hai đứa gộp lại cũng chỉ có 10 tệ.”
Giá cả ở Diêm Thành năm đó không cao, hai cái bánh bao hấp chỉ có 5 tệ.
Nhưng 10 tệ cũng chỉ đủ cho hai người ăn sáng.
Tiểu Đoạn thích thú lắng nghe: “Hai người chỉ cách nhau có năm tuổi, bố mẹ vẫn tin tưởng giao cậu cho anh ấy chăm hả?”
Tống Tình Thư suy nghĩ một chút, không biết nên giải thích thế nào với Tiểu Đoạn, suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Trẻ con với trẻ con, cũng nói thể nói rõ thế nào mới là chăm sóc. Tớ cũng có thể tự chăm sóc mình, bình thường cũng không có vấn đề gì, bạn bè tớ chơi cùng cũng toàn là con đồng nghiệp của bố mẹ, đa số đều là kiểu gia đình có bố mẹ đều làm giáo viên nên tớ cũng sẽ cảm thấy tủi thân. Lúc anh ấy còn chưa đến nhà tớ, cũng là lúc trước khi tớ 8 tuổi, tôi cũng đã cố gắng tự mang theo chìa khóa đến trường và tự mình mua bữa sáng.”
Vì vậy thay vì nói rằng anh đang chăm sóc cô, sẽ thích hợp hơn nếu nói rằng anh đang bầu bạn cùng cô.
Không ai giao phó cô cho anh, nhưng cuối cùng, anh đã chăm sóc cô bằng mọi cách.
“Chắc anh ấy cũng chỉ muốn báo đáp công ơn nên luôn quan tâm đ ến chuyện của tớ. Lúc đầu anh ấy chỉ giúp tớ những chuyện như phụ đạo bài tập về nhà và đưa đón tớ đi học, từ từ sau này anh ấy thậm chí còn giặt quần áo, nấu cơm cho tớ, cuối tuần cùng tớ đến lớp học thêm… Anh ấy từ nhỏ đã có vẻ rất lạnh lùng, tâm sự nhiều, bố mẹ tớ cảm thấy anh ấy lòng tự trọng cao nên luôn hết sức quan tâm anh ấy, nhưng bố mẹ cũng rất ít khi can thiệp chuyện anh ấy đối với tớ thế nào”.
Một mặt là vì lòng tự trọng cao của Chu Kỳ Nghiễn, hơn nữa vì họ cũng biết anh muốn báo đáp nhà họ Tống. Mặt khác bố mẹ Tống Tình Thư cũng mong anh có được một chỗ dựa tinh thần, nếu có thể sống chung hoà hợp với em gái nhỏ, có lẽ Chu Kỳ Nghiễn cũng sẽ cảm thấy mình là thành viên của gia đình.
“Còn cậu thì sao? Cậu từ nhỏ đã thích anh ấy, là kiểu vì tinh thần nghĩa hiệp hay vì cậu thích được anh ấy quản như vậy hả?”, Tiểu Đoạn từng gặp qua Tống Gia Lan nhiều lần, cô cảm thấy Tình Thư cũng không quá ỷ lại vào anh trai như vậy.
Điều này thực sự khiến Tống Tình Thư bối rối.
Tình cảm của cô dành cho anh có lẽ bắt đầu từ khi cô còn học mẫu giáo.
“Không, tớ chỉ thích anh ấy vậy thôi.” Tống Tình Thư nhớ lại Chu Kỳ Nghiễn khi còn bé, không khỏi mỉm cười, “Nếu cậu gặp anh ấy khi còn nhỏ, cậu cũng sẽ thích anh ấy.”
Đẹp trai, sầu muộn, quyết đoán và tàn nhẫn nhưng cũng vô cùng dịu dàng và ân cần.
Mưa lớn đã ngừng rơi nhưng vẫn còn lộp độp ngoài cửa sổ.
Tối nay Chu Kỳ Nghiễn đã châm không biết bao nhiêu điếu thuốc, Lương Trí Viễn đưa tay dập tắt điếu thuốc.
“Đừng hút nữa, nếu thật sự không ngủ được thì đi tìm em gái cậu đi. Hai người cùng nói chuyện, không nói tình cảm thì cũng có thể nói chuyện khác, xoá bỏ nhưng nhạy cảm cậu hiểu không? Càng sợ hãi cậu lại càng muốn đối mặt, hoặc sau này nếu có ngày cậu nhìn thấy cô ấy kết hôn sinh con, lúc đó bản thân cậu sẽ thấy thản nhiên hơn”, Lương Trí Viễn bắt đầu múa rìu qua mắt thợ.
Chu Kỳ Nghiễn ngước mắt liếc một cái: “Đi cái đầu cậu á.”
Anh dường như trút bỏ vẻ ngoài lịch lãm, bộc lộ khía cạnh th ô tục bên trong.
Lương Trí Viễn mỉm cười, cũng không có cảm giác chán ghét gì lời chửi thề của Chu Kỳ Nghiễn, ngược lại hơi nhướng mày, nhân cơ hội dẫn dắt anh mở lòng: Kể cho tớ nghe về tuổi thơ của cậu đi, kể đi được không?”.
Lần đầu tiên Chu Kỳ Nghiễn đến gặp Lương Trí Viễn là khoảng ba năm trước, lúc đó anh vẫn đang ở nước ngoài, còn Lương Trí Viễn đang đi nghỉ và được một người bạn giới thiệu.
Đó là lần đầu tiên Lương Trí Viễn đến nơi ở của Chu Kỳ Nghiễn, một căn hộ nhỏ với đồ trang trí cũ kỹ, anh thậm chí còn không mua mà chỉ thuê ở tạm.
Lương Trí Viễn hơi ngạc nhiên khi biết đây chính là thiếu gia nhà họ Chu, sống ở nước ngoài mười tám năm, sau khi nhà Chu đưa anh về nước đã cố gắng bù đắp cho anh như bảo bối. Bản thân Chu Kỳ Nghiễn cũng nỗ lực để đạt được thành công, nhà họ Chu rất hài lòng, mọi nguồn lực đều ủng hộ anh, nhưng bản thân anh lại sống trong một căn hộ cũ kỹ.
Không phải anh thanh cao hay gì, chỉ là anh không quen ở căn nhà quá rộng vì lý do tâm lý.
Chu Kỳ Nghiễn vô cùng lo lắng về những trải nghiệm thời thơ ấu của mình, không thể thiết lập mối liên hệ tình cảm với mẹ ruột và gia đình của mình, đồng thời hơi thờ ơ về mặt cảm xúc.
“Cuộc đời cậu không tìm được điểm tựa.” Lương Trí Viễn từng nhận xét về Chu Kỳ Nghiễn và cố gắng hướng dẫn anh nhớ lại một số khoảnh khắc vui vẻ, hạnh phúc, những con người và sự việc mà anh quan tâm.
Và đó là lần đầu tiên Lương Trí Viễn biết đến cái tên Tống Gia Nghĩa.
Nói chung anh biết về thời gian ở nhà họ Tống, nhưng anh không biết nhiều về cuộc sống trước đó của Chu Kỳ Nghiễn.
Chu Kỳ Nghiễn châm một điếu thuốc khác, phòng khách khách sạn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, tiếng mưa ngoài cửa sổ dường như đến từ một thế giới khác.
Đầu ngón tay Chu Kỳ Nghiễn cử động nhẹ, động tác phun khói chậm rãi trầm tư, xuyên qua làn sương xám, khuôn mặt trở nên mơ hồ và sâu thẳm.
“Không có gì đặc biệt, cha bạo hành, mẹ câm, bà ngoại bệnh tật, một đống rách nát, thỉnh thoảng có người tới đòi nợ.”
Về việc vì sao đứa trẻ nhà họ Chu sao lại rơi vào tình trạng này, cũng là một sự trùng hợp vô cùng.
Mẹ ruột của Chu Kỳ Nghiễn – Thư Lan sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó nhưng lại thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu và tham gia nghiên cứu hóa học. Một doanh nhân và một sinh viên nghèo, không bị ngăn cách bởi ngàn núi sông đi nữa thì cách biệt cũng đã rất lớn, mối quan hệ của hai người bị nhà họ Chu phản đối kịch liệt.
Không phải nhà họ Chu không thích Thư Lan, chỉ là có ứng cử viên khác phù hợp hơn mà thôi.
Thư Lan chủ động chia tay, hai người giằng co mấy tháng mới hoàn toàn xa cách, sau đó Thư Lan lại phát hiện mình có thai, cô không có ai là người thân thiết nên tràn đầy kỳ vọng vào đứa con của mình. Mặc dù không biết tương lai phía trước thế nào, cô vẫn muốn sinh đứa trẻ này.
Vào ngày hạ sinh em bé, Thư Lan và Tần Như Nguyệt sinh cùng bệnh viện, vào thời điểm đó, hệ thống bệnh viện ở các thành phố nhỏ chưa được tiên tiến nên đứa bé đã bị bế nhầm.
Tần Như Nguyệt và Giang Dũng cho đến khi qua đời cũng không biết con của họ không phải là con ruột mình sinh.
Sở dĩ nhà họ Chu sau mười tám năm mới đến nhận Chu Kỳ Nghiễn về nhà là vì khi Thư Lan một mình nuôi đứa bé kia cho đến năm sáu tuổi thì nhà họ Chu biết được. Chu gia đã cử người đi làm xét nghiệm quan hệ cha con và phát hiện ra đó là không phải cháu nhà họ Chu. Thư Lan nói dối đứa nhỏ là của người khác, đồng thời cắt đứt hoàn toàn quan hệ với nhà họ Chu.
Thư Lan nhiều năm liền đi tìm kiếm con ruột của mình nhưng khi ấy bệnh viện đóng cửa do quản lý kém, không để lại thông tin hay manh mối nào.
Nhiều năm sau, cha ruột của Chu Kỳ Nghiễn – Chu Băng Trạch bất ngờ biết được Thư Lan đã sinh con cho mình, ông đã tìm hiểu suốt mấy tháng mới tìm được Chu Kỳ Nghiễn.
Chu Kỳ Nghiễn có phần giống cha mình, sâu sắc, hướng nội và điềm tĩnh.
Nhưng những trải nghiệm thời thơ ấu khiến anh có phần u ám và bạo lực.
Cũng giống như việc có lúc anh sẽ đột ngột cởi bỏ lớp nguỵ ngang, dùng vẻ mặt mệt mỏi và chán nản ma chửi thề một câu “Đệt”.
Lương Trí Viễn hỏi: “Cậu cảm thấy có lỗi với mẹ nuôi của mình phải không?”
Chu Kỳ Nghiễn nhắm mắt lại: “Ừ.”
Loại cảm giác tội lỗi đó có lẽ xen lẫn một chút tiếc nuối, hận thù không nơi nào trút bỏ được.
Tần Như Nguyệt là một người mẹ rất tốt, dũng cảm và bất khuất, tuy yếu đuối nhưng luôn chiến đấu để bế con ra khỏi vũng lầy. Bà giống như loài cỏ dại mọc trong vũng bùn, nỗ lực hướng về phía mặt trời, nhưng cuối cùng vẫn là bị nhấn chìm trong vũng bùn đó.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi, dù chỉ còn vài năm nữa là Chu Kỳ Nghiễn lớn lên, anh có thể đảm bảo rằng cuộc sống của bà sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Nhưng số phận luôn trêu ngươi con người.
Hôm đó anh xảy ra chuyện.
Là bà ngoại bị bệnh, anh biết rõ bà ngoại bệnh nặng, Tần Như Nguyệt vay tiền để chữa bệnh cho bà, ông chủ cũng ứng trước một phần tiền lương cho.
Thời đó Giang Dũng đi đánh bạc và vay mượn rất nhiều kẻ cho vay nặng lãi, chủ nợ ngày nào cũng chặn và đánh đập hắn, hắn biết mẹ bị bệnh Tần Như Nguyệt sẽ tìm mọi cách để đi mượn tiền, thế là hắn đã đến trộm mất số tiền đó.
Chu Kỳ Nghiễn hận đến mức chỉ muốn hắn chết đi.
Anh không nhịn được mà đuổi hắn ra ngoài.
Với suy nghĩ sai lầm trong phút chốc, anh suýt chút nữa đã hại chết Tống Tình Thư. Khi bệnh viện gọi điện thoại cho mẹ anh, bà ngoại tình cờ nghe được, tâm trạng bị đả kích đến mức đột ngột nhồi máu cơ tim, cộng thêm sức khỏe cũng đang vô cùng yếu ớt, lại biết số tiền cứu mạng giờ cũng không còn, bà cuối cùng đã trút hơi thở cuối cùng. Tần Như Nguyệt chưa kịp đau khổ đã phải chạy đến gặp con trai, thấy Chu Kỳ Nghiễn đang nằm trên giường bệnh, người đầy máu và vẫn hôn mê. Tần Như Nguyệt muốn hỏi gì y tá cũng không hiểu. Sau đó cảnh sát đưa Chu Kỳ Nghiễn đi xem camera giám sát, còn mẹ anhn vẫn liên tục hỏi liệu sau này có để lại di chứng gì không.
Tần Như Nguyệt bị câm, cô biết rất rõ khuyết tật đối với một người nghèo là như thế nào.
Cô không biết mình đã phải trải qua những đấu tranh và đau đớn như thế nào trong sự bất an, cuối cùng quyết định chết cùng với Giang Dũng.
“A Nham, đó không phải lỗi của cậu.” Lương Trí Viễn giơ tay vỗ vỗ vai Chu Kỳ Nghiễn, “Là cha nuôi của cậu đã giết mẹ nuôi của cậu, không phải cậu, cậu cũng là nạn nhân.”
Chu Kỳ Nghiễn nhắm mắt lại, dùng giọng bình tĩnh nói: “Tớ biết.”
Nhưng trong lòng Lương Trí Viễn vẫn như thắt lại, loại đau đớn tỉnh táo này càng có sức tàn phá khủng khiếp hơn.
“Chúng ta đi dạo đi.” Lương Trí Viễn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, kéo rèm nhìn ra ngoài, “Mưa đã tạnh hơn một chút, tớ nghĩ cậu cũng không ngủ được.”
Chu Kỳ Nghiễn rất ít để ý đến chuyện gì, ngay cả Lương Trí Viễn cũng cảm thấy anh đối với nhà họ Chu chẳng mấy quan tâm, nhưng anh lại ngụy trang rất tốt, như thể sống ở nhà họ Chu rất thoải mái, ông bà cha mẹ hay cô dì chú bác trong nhà họ Chu đối với anh đều không tệ, dù vẫn có cạnh tranh nhưng suy cho cùng thì vẫn là tình thân.
Chu Kỳ Nghiễn tạo cho người khác cảm giác như anh đang sống rất chăm chỉ và nghiêm túc hoàn thành trách nhiệm của mình, nhưng ngay cả khi mọi thứ biến mất trong chốc lát, anh cũng sẽ không có biến động gì quá lớn về mặt cảm xúc.
“Ừ.” Chu Kỳ Nghiễn đứng dậy.
Bước ra khỏi nhà, con đường yên tĩnh và hoang vắng, đi được vài bước, họ đi ngang qua một con phố ăn vặt có chút náo nhiệt, đột nhiên bụng Lương Trí Viễn réo lên, chậm rãi nhận ra mình có chút đói nên liền nghiêng đầu nói: “Đi ăn cái gì đó với tớ đi”.
Hai người đều không thay quần áo, mặc vest đi giày da, nửa đêm xuất hiện ở phố ăn vặt nên có chút kỳ quái.
Trên đường người ta đi chơi theo đôi theo nhóm, đều không khỏi quay đầu lại nhìn hai người họ.
Lương Trí Viễn cầm dù, nói: “Nơi này thật sự không hợp với khí chất của cậu”.
Chu Kỳ Nghiễn nhẹ nhàng khịt mũi, “Tớ cũng không phải được nuôi dưỡng bởi một gia đình giàu có.”
Lúc này chỉ có quán thịt nướng ven đường còn sáng đèn, trong không gian thoáng đãng trên đường phố, một chiếc đèn lồ ng được treo trên mái hiên nhựa, hai cô gái ngồi đối diện nhau, nhìn có vẻ ấm áp hơn rất nhiều.
“Những người còn ra ngoài ăn vào giờ này ít nhiều gì cũng sẽ có tâm sự”, Lương Trí Viễn nghĩ đến một trong những bệnh nhân của mình, mỗi lần cô đến tư vấn tâm lý bốn mươi phút, cô sẽ dành cả nửa giờ để chửi mắng ông chủ của mình. Trong số đó, sếp của cô là một đại gia thế hệ thứ hai, ban ngày ngủ, ban đêm mới hoạt động, thỉnh thoảng có suy nghĩ muốn làm việc chăm chỉ thì cũng toàn là đêm khuya ngủ được nên muốn làm, còn lôi theo cô ấy cùng làm việc, dẫn đến cô gái bị mất ngủ trong thời gian dài lại cộng thêm lao lực, kết quả là tinh thần sụp đổ.
Chu Kỳ Nghiễn vẻ mặt lạnh lùng, đột nhiên quay đầu nhìn về phía hai cô gái, sau đó khẽ cau mày: “Tiểu Thư”.
Tống Tình Thư không ăn gì, chỉ ăn một nửa con cá nướng.
Tiểu Đoạn ăn đến no căng bụng, nhấp một ngụm bia hoa quả, tiếc nuối nói: “Cái chỗ khỉ ho cò gáy này, thậm chí còn không có gì để ăn.”
Mặc dù đã rất no nhưng cô vẫn có thể ăn thêm.
Tống Tình Thư rất tin tưởng thực lực của Tiểu Đoạn, thuở còn đi học Tiểu Đoạn đi ngang qua còn đường bán đồ ăn vặt, dù đã ăn no từ đầu đường thì vẫn có thể tiếp tục ăn tiếp cho đến cuối đường.
Mặc dù ở thành phố vào giờ này vẫn còn nhiều nhà hàng mở cửa 24/24, nhưng ở đây thì rất ít.
“Chỗ này mà còn không có gì á, lần trước lên núi quay phim, ngay cả phòng tắm tử tế cũng không có, trong phạm vi mấy dặm cũng chỉ có một cửa hàng tiện lợi.” Tống Tình Thư cười nói: “May mà cậu không đi lần đó, nếu không hai đứa mình đã phải ôm đầu khóc trong đau khổ rồi”.
Lần trước Tiểu Đoạn có việc liên quan đến gia đình nên công ty tạm thời phái trợ lý khác đi theo Tình Thư.
Dù không quen thì Tình Thư cũng không thể ôm đầu mà khóc.
Tiểu Đoạn cảm thấy buồn cười, lần trước cô có nghe nói nhưng cũng không hỏi chi tiết, bây giờ muốn hỏi rõ thì bỗng nhiên phát hiện bên trong có người vẫn luôn nhìn về phía này. Cô cảnh giác nhìn chằm chằm qua phía đó, sau đó đột nhiên cau mày, thăm dò hỏi: “Thầy Hoắc?”
Hoắc Bân quấn mình như xác ướp cùng quản lý uống rượu, hai người rúc vào góc uống rượu không nói một lời, Đoạn Thư Dao căn bản không nhận ra anh, nếu không phải đối phương thường xuyên về phía này, cô có lẽ cũng không chú ý đến bên đó.
Thế giới này thật nhỏ bé.
Nói cách khác, nơi này thực sự nhàm chán và có quá ít nơi để ở.
Hoắc Bân đơn giản đi tới, xách theo bình rượu, có chút nịnh nọt cười: “Tống lão sư cũng tới à, lúc này anh có để ý thấy em, nhưng cũng không dám đến quấy rầy.”
Tống Tình Thư thực sự không dám ngưỡng mộ kiểu người cứ gặp người khác lại gọi là lão sư thế này, hơn nữa nếu cô nhớ không nhằm thì người này lúc buổi chiều còn mở miệng là kêu cô là “Tiểu Thư”.
Tiểu Đoạn cũng chú ý tới, trong lòng cười lạnh, nhưng trên mặt lại mỉm cười hiền lành.
Chị Sa Sa nghiêm khắc cảnh cáo cô phải nhã nhặn khi ra ngoài và không được gây thù chuốc oán ở mọi nơi.
Lúc này, Tiểu Đoạn chỉ có thể yên lặng tự an ủi mình, thái độ nhã nhặn đem đến tiền tài, thái độ nhã nhặn đem đến tiền tài.
“Thầy Hoắc, ngày mai không phải thầy còn có cảnh quay sao? Sao bây giờ lại ra ngoài uống rượu thế này?”, Tiểu Đoạn giúp đỡ chào hỏi.
Hoắc Bân kỳ thực rất chán nản, ở trong giới này không dễ hòa nhập, những chuyện xảy ra chỗ này chỗ kia trong những năm đầu chỉ là thoáng qua, phù du như vậy, anh vẫn chưa có khả năng tiếp nhận khoảng cách này.
“Thỉnh thoảng thả lỏng một chút, không làm lỡ việc quay phim.” Hoắc Bân mỉm cười nhìn Tống Tình Thư rồi cầm chai rượu lên, “Tôi kính Tống lão sư một ly?”
Tống Tình Thư lắc đầu: “Xin lỗi, tôi uống rượu không tốt lắm.”
Kỳ thực uống rượu cũng không sao, tửu lượng của cô cũng không tệ, nhưng cô không muốn đối phó với người này.
Hoắc Bân không ép buộc, gật đầu, cuối cùng không nhịn được nữa, “Cô Tống và Chu tổng… quan hệ tốt quá ha, sao anh ấy không đi cùng cô?”.
Câu hỏi này nhìn có vẻ mơ hồ, nhưng lại cũng mang chút ý mạo phạm.
“Sao em dám làm phiền ông chủ chứ?” Tống Tình Thư mỉm cười, mơ hồ nói.
Hoắc Bân “ah” một cách cường điệu: “Ngại quá, tôi còn tưởng hai người… Xin lỗi, chủ yếu là nhìn hai người rất xứng đôi.”
Tống Tình Thư biết đối phương đang cố tình cớ nên khóe môi nhếch lên, không trả lời.
Không thừa nhận cũng không phủ nhận, nói nhiều cũng không có ích gì.
Hoắc Bân mím môi dưới, nói thêm: “Cô Tống xinh đẹp như vậy, đứng cạnh ai cũng đều rất xứng, cô đứng cạnh Trang lão sư trông cũng rất bắt mắt”. Hoắc Bân mơ hồ có nghe nói về xào couple, là thông tin nội bộ, nhưng cũng không chắc chắn lắm, hôm nay trên phim trường thấy Trang Hàn Sơn từ đầu đến cuối đều chú ý đến Tống Tình Thư nên mới tin điều này.
Hoắc Bân thậm chí còn cảm thấy Trang Hàn Sơn thực sự có hứng thú với Tống Tình Thư. Trang Hàn Sơn là kiểu người vô cùng kiêu ngạo, năm đó anh nổi tiếng đến mức mọi người đều khách sáo với anh, nhưng đến Trang Hàn Sơn thì đến mặt mũi cũng không nể anh.
Hai người từ nhưng năm đó đã không ưa gì nhau.
Cho nên Hoắc Bân cảm thấy Trang Hàn Sơn khó có thể đồng ý xào couple, nhưng hiện tại xem ra có lẽ anh đã nghĩ sai rồi.
Tống Tình Thư và Trang Hàn Sơn đã ký hợp đồng, cho dù đến lúc đó không xào couple cũng vẫn sẽ cùng nhau xuất hiện trên chương trình, cho nên Tống Tình Thư cũng không thể phủ nhận, liền cười nói: “Thật sao? Cảm ơn thầy Hoắc đã khen”.
Hoắc Bân thấy cô tiếp nhận lời nói về Trang Hàn Sơn mà không phải là Chu tổng nên cũng hiểu ra, trong lòng nhẹ nhõm hơn một chút. Hoắc Bân chỉ là không dám đắc tội Chu Kỳ Nghiễn, còn Trang Hàn Sơn thì chẳng sao.
“Anh ấy rất tài năng, tính tình kiêu ngạo nhưng lại rất quan tâm đ ến cô.” Hoắc Bân khen ngợi.
Tống Tình Thư cụp mắt xuống, nói: “Anh Trang chỉ là giúp đỡ thôi”.
Có lẽ chính vì Tống Tình Thư mang vẻ ngoài khiêm tốn, thái độ lại hiền dịu, Hoắc Bân uống chút rượu đã trở nên can đảm hơn: “Cô giáo Tống thật đúng là kiểu người người đều thích, tôi cũng đặc biệt thích cô. Hôm nay trên phim trường thật sự có lỗi với cô, nhưng con người tôi chính là thật như vậy, không phải muốn nhắm đến cô, cô đừng để trong lòng nhé. Chúng ta chuyện công việc ra công việc, chuyện cá nhân ra chuyện cá nhân. Thực ra tôi cũng thấy cô có tiềm năng thực sự nên không khỏi khắt khe một chút, nếu là người khác, tôi cũng không buồn khuyên nhủ.
Đôi mắt Tiểu Đoạn gần như trợn ngược lên trời.
Tống Tình Thư không hiểu sao có chút buồn cười, lại sợ mình cười thật, chỉ có thể cúi đầu, nhưng lại có vẻ rất ngượng ngùng.
Hoắc Bân cứ nói xong như ngày càng nhập vai, đột nhiên giơ tay đặt lên lưng ghế của cô, hơi nghiêng người về phía trước: “Em còn trẻ, giới giải trí này có rất nhiều cám dỗ, em phải trân trọng những người la em…”, nói đến đây như bỗng có một ma lực mạnh mẽ khiến Hoắc Bân đứng thẳng lên, hắn ngẩng đầu nhìn thấy Chu tổng của Thần Tinh đang nhìn xuống hắn, trên mặt lộ ra vẻ u ám.
Chu Kỳ Nghiễn đút một tay vào túi quần, tay còn lại giơ ra tùy ý kéo một chiếc ghế đẩu đến ngồi cạnh Tống Tình Thư.
Hoắc Bân lập tức bừng tỉnh, nhưng dường như càng mơ hồ hơn, hắn đứng hồi lâu không nói được lời nào, chỉ nhìn Chu Kỳ Nghiễn đang ngồi xuống, lau tay rồi bóc nửa đ ĩa tôm còn lại trên bàn, bóc xong đem tôm xếp gọn gàng trên đ ĩa trước mặt Tống Tình Thư.
Anh liếc nhìn cô, sau đó nhẹ giọng hỏi: “Sao nửa đêm không ngủ, lại dầm mưa chạy ra ngoài vậy?”
Nhịp tim của Tống Tình Thư hoàn toàn mất kiểm soát, cô thậm chí còn có thể nghe rõ ràng nhịp tim của chính mình đập vào màng nhĩ, thậm chí không thể điều khiển được hơi thở của mình, cô im lặng điều chỉnh hơi thở trong vài giây mới dám nói: “Em ngủ không được. Tại sao anh cũng ra đây vậy?”.
Chu Kỳ Nghiễn ấm áp nói: “Anh cũng không ngủ được.”
Tiểu Đoạn ngồi đối diện, lúc này vô cớ nín thở, cảm thấy giữa hai người này có một bầu không khí không thể giải thích được mà cũng không ai có thể xen vào.
Hoắc Bân đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, quay lại với giọng điệu tâng bốc và khẩn trương: “Xin chào, Chu tổng.”
Chu Kỳ Nghiễn khẽ gật đầu, nhưng cũng không có dời mắt, chỉ nhìn Tống Tình Thư: “Em ăn no chưa?”
Tống Tình Thư no rồi, thực sự không thể ăn thêm nữa, nhưng cô vẫn cúi đầu ăn con tôm anh bóc vỏ, ăn nhanh quá nên bị nghẹn. Trong lúc Tống Tình Thư đang tìm nước uống, Chu Kỳ Nghiễn đã mở một chai nước khoáng rồi thuận tay đưa cho cô.
Cô uống hai ngụm trước khi gật đầu: “Em no rồi.”
“Vậy anh đưa em về, hoặc em có thể cùng anh đi dạo, được không?”, anh hỏi.
Tống Tình Thư bối rối, nhưng vẫn vô thức gật đầu.
Niềm tin của cô dành cho anh gần như đã khắc sâu vào xương tủy.