Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bí Mật Tân Hôn - Chương 56

  1. Home
  2. Bí Mật Tân Hôn
  3. Chương 56
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 56 : “Anh muốn em tự làm hay là anh hướng dẫn em?”

Mấy năm nay Thẩm Hàm Cảnh là tiểu hoa mới nổi, hình ảnh vẫn luôn rất hoàn hảo.

Tuy rằng nghe đồn cô ta có thế lực phía sau, nhưng lúc đóng phim cô ta luôn giữ thái độ khiêm tốn, không có scandal gì xấu, mỗi khi xuất hiện trước công chúng đều là hình tượng dịu dàng khiêm tốn, rất được lòng người hâm mộ.

Ngoại hình của cô ta không phải là kiểu quá nổi bật trong giới, nhưng thoạt nhìn rất thanh thoát đáng yêu. Cộng thêm bộ phim vừa bùng nổ trong thời gian gần đây, độ nổi tiếng và nhận diện cũng bắt đầu tăng cao, có thể nói là tương lai rộng mở.

Ở độ tuổi của cô ta mà có thể đi đến được bước này đã là trường hợp hiếm thấy.

Sự cố về tấm kính cách đây mấy ngày cũng khá là ồn ào, do ngay từ đầu không xác định được người bị thương và hoàn cảnh như thế nào. Đương nhiên là mọi người vẫn còn nhớ rõ, nhưng chỉ nghĩ là một vụ tai nạn nên cũng không chú ý lắm.

Bọn họ cũng biết rõ Thẩm Hàm Cảnh không có tham gia vào đoàn phim này, cho nên luôn cho rằng cô ta không liên quan đến chuyện này.

Khi blogger đăng bài tag tên cô ta vào chuyện này, bình luận phía dưới bài đăng toàn là những lời lẽ cảnh cáo và châm biếm.

Bịa đặt phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Nghĩ Thẩm Hàm Cảnh dễ bắt nạt lắm sao? Tuy tiếng tăm và lượng fans của người ta chưa đủ lớn, nhưng gửi thư luật sư tới là chuyện không hề khó khăn.

Fans của Thẩm Hàm Cảnh lập tức ùa vào bài đăng, ầm ĩ cãi nhau vô cùng hỗn loạn.

Căn bản không có ai tin.

Nhưng blogger lại không hề sợ những bình luận ồn ào phía dưới bài đăng, chỉ tung ra một đoạn video.

Trong video có những nhân vật không thể đề cập đến nên anh ta không dám đăng đầy đủ lên hết, trước khi đăng đã cắt nối biên tập xử lý lại một chút. Trong video này chủ yếu là Thẩm Hàm Cảnh, vài câu đối thoại trong đó có thể nghiệm chứng tính chân thật của bài đăng mà anh ta vừa đăng lên.

“Con không muốn giết cô ta… chỉ muốn tạo ra chút tai nạn mà thôi… là do cuộc sống của cô ta quá tốt.”

Những câu nói khiến người nghe kinh ngạc không thôi.

Bên dưới khu bình luận náo nhiệt đột nhiên yên tĩnh một lúc lâu.

Tiếng ồn ào cãi vã vừa rồi bỗng chốc dừng lại, biến mất không thấy tăm hơi.

Bọn họ trừng lớn mắt, cùng vô cùng nghi ngờ, nhưng người nói chuyện trong video chính là Thẩm Hàm Cảnh không sai đi đâu được.

Từng câu từng chữ như đang xác minh những gì blogger nói trên bài đăng đều là sự thật.

Một câu chuyện giống như bịa đặt không ngờ lại là sự thật.

Nhưng cô ta đang nói gì thế? Cô ta điên rồi sao? Cái gì gọi là “chỉ là muốn tạo chút tai nạn”?!

Trong thời đại công nghệ phát triển, tin tức truyền đi rất nhanh, video bị cộng đồng mạng điên cuồng chia sẻ.

Mà blogger sau khi đăng video ‘vả mặt’ công chúng một cách vừa trực tiếp và đơn giản đã thành công lui thân, giấu kín danh tiếng.

Cái tên “Thẩm Hàm Cảnh” bay thẳng lên hot search, nhiệt độ càng đẩy càng cao.

Cô ta là nhân vật của công chúng, nhưng giờ đây thân phận đó đã hóa thành vũ khí sắc bén đâm ngược lại cô ta. Thật khó tưởng tượng được cô ta lại có một mặt như thế. Hình tượng ở trước mặt công chúng trước đây cũng hoàn toàn bị lật đổ.

Video đã cắt đi không ít các câu thoại có tính riêng tư, chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy câu nói cuối cùng kia: “…Cô ấy sẽ sống tốt hơn cô nhiều.”

Có thể nhận ra được câu nói này là cọng rơm cuối cùng cắt đứt dây thần kinh đang lung lay chực đổ của cô ta.

Thẩm Hàm Cảnh hoàn toàn tuyệt vọng.

Khu bình luật náo nhiệt hẳn lên. Fans của cô ta thay cô ta vào công kích blogger và người qua đường giờ im như gà, ngược lại là người qua đường hưng phấn vây xem.

[Tuyệt vời, quá tuyệt vời. Lâu lắm rồi mới thấy giới giải trí trong nước có tin sốt dẻo như thế!]

[Thấy hot search tôi còn thấy thắc mắc là ai, đây không phải là cô minh tinh hạng ba có bộ phim vừa hot đó sao?]

[Bề ngoài dịu dàng hiền lành, do sức khỏe cũng không tốt nên trông không có tính công kích nào. Không ngờ cô ta lại lù lù vác lu mà chạy, dịu dàng hiền lành mà lấy kính đập người ta!]

[“Do cuộc sống của người ta quá tốt”…người ta sống tốt thì liên quan quái gì đến cô?]

[Tôi đã từng tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng minh tinh sập phòng, nhưng thật không ngờ, đúng là được mở mang tầm mắt.]

[Chậc chậc chậc, không thể trông mặt mà bắt hình dong được.]

[Giọng nói cuối cùng là của ai vậy? Chỉ nghe thấy tiếng không thấy người, giọng hay quá! Anh ấy đang chống lưng cho ai vậy? Khí phách quá đi www.]

Có người còn nhanh tay cắt những hình ảnh yếu đuối nhu nhược trước đây và những hình ảnh trong video này của Thẩm Hàm Cảnh rồi ghép thành một video khác. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, đoạn video này đã viral trên khắp mạng xã hội, tốc độ lan truyền nhanh đến chóng mặt.

Một số lượng lớn người qua đường tràn vào Weibo của Thẩm Hàm Cảnh hóng hớt.

Fans của cô ta mạnh mẽ chiếm sóng:

[Tôi tin mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, bình tĩnh chờ phản hồi.]

[Thời buổi bây giờ người bị dắt mũi nhiều thật đấy, không có đầu óc gì cả. Đừng có sang bên này lây nhiễm bầu không khí, cảm ơn.]

[Không biết blogger kia có âm mưu gì, dù sao tôi cũng không tin lời anh ta nói.]

Mức độ phổ biến nhanh chóng bùng nổ trên Weibo.

Trong cơn hỗn loạn, đột nhiên có một người tự xưng là người trong cuộc xuất hiện.

[Theo tôi được biết thì những tin đồn đó đều là thật, xuất thân của Thẩm Hàm Cảnh quả thật không hề nhỏ. Nhưng không phải kim chủ gì cả, mà là con của một gia đình có điều kiện. Âm thầm nói một câu, không phải điều kiện bình thường đâu.]

[Nhưng cô ta không phải con ruột mà là được người ta nhận nuôi. Đều là người cùng một giới nên tôi có biết cô ta. Thế nhưng cuộc sống của cô ta không hề tệ hại, thậm chí còn tốt hơn cả con ruột của người ta. Lúc ấy tôi còn nói với mẹ tôi là con người cô ta chắc chắn rất mưu mô.]

[Có một người chứng kiến kể lại với tôi, câu “chỉ là do cuộc sống của cô ta quá tốt” là đang nói với người con ruột kia đó.]

Càng ngày càng có nhiều chuyện bị tung ra, người qua đường hóng drama kinh ngạc không thôi.

[Đệch, đây là màn combat của chị em nhà giàu sao?]

[Hội chị em nhà giàu Bắc Kinh bị bốc phốt trên mạng?]

[Không phải con ruột mà dám làm vậy với con ruột người ta. Mẹ nó, thế giới này thật vi diệu. Nhận nuôi em đi, em tuyệt đối ngoan ngoãn hiểu chuyện cung kính, chị nói một em tuyệt đối không nói hai, bảo em đi hướng đông em tuyệt đối không đi hướng tây nam bắc!]

Khi Chung Du gọi điện thoại đến, tình trạng hỗn loạn đã bị lật ngược tình thế, sức nóng đã lên đến đỉnh điểm.

Nhưng cho đến bây giờ bên Thẩm Hàm Cảnh vẫn không đưa ra phản hồi gì.

Chung Du lén lút chia sẻ chiến tích với Thẩm Di: “Những topic hót hòn họt đó đều do tớ tìm thủy quân đó, ha ha ha!”

Cô ấy ghét Thẩm Hàm Cảnh đã lâu, thế nên vừa thấy đối phương bị lật xe là cô ấy không ngại dẫm thêm một cước.

Nhưng có thể là vì có người dẫn đầu nên sau đó cũng có người học theo thủy quân của cô ấy, để lại rất nhiều bình luận.

Chiến trường vốn đã loạn lạc càng thêm náo nhiệt.

Chung Du trà trộn vào trong đó vô cùng thuận lợi.

Thẩm Di còn đang lướt Weibo xem tình hình, nghe thấy thế thì bật cười.

Nói chuyện một hồi, động tác trên tay cô cũng khẽ buông lỏng, bất giác ngả người ra sau, khiến cho người đàn ông vô thức thốt ra một tiếng rên rỉ.

Chung Du đang nói hăng say thì nghe thấy tiếng gì đó, cô ấy khựng lại, tò mò hỏi: “Di Di, bên cậu có tiếng gì vậy?”

Thẩm Di giật cả mình, theo phản xạ có điều kiện nhào về phía trước bịt chặt miệng anh lại. Bốn mắt nhìn nhau, hai người mặt đối mặt.

Thấy được sự bất mãn trong ánh mắt anh, cô chột dạ cắn môi dưới, nghe thấy câu hỏi của Chung Du thì nhỏ giọng nói: “Ừm… tiếng phim.”

“Phim? Giọng nghe rất hay, phim tên gì vậy? Tớ cũng muốn xem.”

Thẩm Di căng da đầu nói đại một bộ phim. Giọng cô vang lên trong thùng xe yên tĩnh, Chu Thuật Lẫm nhìn cô, mấp máy môi hỏi: “Phải không?”

Đương nhiên là không phải.

Hàng mi của Thẩm Di khẽ run lên, cô cụp mắt xuống không dám nhìn anh.

Chu Thuật Lẫm nhớ bộ phim cô vừa nói là bộ phim bọn họ mới xem cùng nhau, giọng của nam chính đó… đâu có hay như anh?

Chung Du cũng không nghi ngờ gì.

Nhưng có một người khác nghi ngờ. Ngón tay thon dài vuốt ve bên eo cô, giống như hồi chuông cảnh báo treo trên đỉnh đầu.

Chung Du vẫn đang nói gì đó, song lực chú ý của Thẩm Di đã bị anh hấp dẫn, có hơi thấp thỏm không yên.

Cho đến khi Chung Du đột nhiên hỏi một câu: “…Cậu thì sao? Gần đây hai người thế nào rồi? Có sơ múi được gì anh ta chưa?”

Thẩm Di: “…”

Hôm nay không thể tiếp tục nói chuyện được nữa.

Giọng nói trong điện thoại vang vọng rõ ràng trong thùng xe.

Cô cảm nhận được động tác của người đàn ông chợt khựng lại.

Lần đầu tiên Thẩm Di có cảm giác bị người ta hắt một thùng sơn lên người, không thể nào xóa sạch được.

Tâm cô như chết lặng, thậm chí còn không dám ngước mắt lên, vội vàng cúp máy.

Cô hơi hé môi muốn giải thích gì đó với anh, nhưng lại không biết nên giải thích như thế nào.

Ngược lại anh rất thoải mái dựa ra đằng sau ghế.

Cuối cùng xe cũng dừng ở Lộc Viên, cảm giác gai đâm vào lưng tạm thời được tháo bỏ. Tay anh gõ nhẹ lên eo cô ra hiệu. Thẩm Di chợt phản ứng lại, chuẩn bị xuống xe thì tầm mắt vô ý liếc xuống.

Cô cũng không biết tại sao lại lâu như vậy…

Anh nói ‘đợi anh một lát’ nhưng cô lại bị anh giữ chặt cả một đoạn đường dài.

Sau khi về đến nhà, anh đi tắm trước.

Thẩm Di cắn ngón tay nhìn vài giây rồi mới dời tầm mắt.

Cô đăng ảnh vừa chụp ở bãi biển lên vòng bạn bè, ghi caption là câu thơ kia, khi chỉnh sửa không khỏi mỉm cười.

Nhưng chỉ một lát sau, người không thể tự tắm rửa kia lại gọi cô.

Nhớ lại chuyện xảy ra sau khi chụp những bức ảnh này, Thẩm Di thoáng do dự, có hơi khẩn trương.

Nhất là khi hình dáng rõ ràng và uy phong của thứ nào đó vẫn còn khắc sâu trong đầu cô.

Nhưng mà, trong nhà cũng không có bao.

Nghĩ vậy cô mới thả lỏng được một chút: “Tới ngay.”

Cô đã hỏi bác sĩ rồi, nửa tháng sau là có thể cắt chỉ.

Nửa tháng, cô nhẫn nhịn.

Đến cửa phòng tắm, cô hỏi lại một tiếng, anh đáp: “Lấy giùm anh bộ quần áo được không? Vừa rồi vào vội quá nên quên rồi.”

Thẩm Di bấu chặt ngón tay.

Vào vội quá… vì sao lại vội? Hình như cô cũng không phải không biết.

Cô đáp lại một tiếng rồi đi về phòng thay đồ tìm đồ ngủ cho anh. Cô chọn bộ màu đen, trên đó còn có hoa văn, sau đó lại quay sang tìm đồ lót.

Tầm mắt chợt khựng lại ở nơi đó.

Ừm.

Lần trước không dám nhìn kỹ. Lần này nhìn thấy, cô có cảm giác như đang im lặng đối mặt với thứ nào đó.

Khuôn mặt đỏ lựng lên, khóe môi mím chặt, cô kiềm chế liếc sang chỗ khác, lấy đại một cái rồi đóng ngăn kéo lại.

Sau đó đi đến gõ nhẹ cửa phòng tắm.

Chu Thuật Lẫm vẫn rất lịch sự, thò tay ra lấy.

Cô nhìn chằm chằm những bọt nước dính trên cánh tay anh hai giây, chậm chạp không đưa quần áo cho anh.

Ngay cả cánh tay cũng tràn đầy hoocmon của đàn ông trưởng thành, khi nó dùng lực sẽ trở nên như thế nào cô cũng đã từng nhìn thấy.

“Hửm?”

“À.” Cô hoàn hồn lại, đưa quần áo cho anh.

Giọng của người đàn ông hơi khàn: “Cảm ơn em.”

Còn rất nghiêm túc và lịch sự.

Thẩm Di vẫn đang thấp thỏm không yên nên không để ý nhiều, cho đến khi anh muốn rụt tay lại, cô lại túm lấy cánh tay anh.

Hơi lạnh.

Rõ ràng anh đang tắm nhưng nhiệt độ cơ thể lại lạnh.

Chu Thuật Lẫm dừng lại động tác như cô mong muốn, rất có kiên nhẫn chờ xem cô chuẩn bị làm gì.

Thẩm Di muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng hỏi: “Anh có muốn em giúp anh không?”

Cô có một loại dự cảm…

Vân Chi Sơn cũng có thể chinh phạt tứ phương trong phương diện tình cảm.

Chu Thuật Lẫm cứ để tay như thế giữa không trung rất lâu, như thể đang tiếp nhận tình cảnh trước mắt.

Thẩm Di vuốt ve gân xanh trên mu bàn tay của anh.

“Vào đi.” Anh trầm giọng nói.

Trái tim của Thẩm Di đập lỡ một nhịp, cô nắm lấy then cửa, ánh mắt sáng lên, có một loại cảm giác nguy hiểm vào được nhưng không ra được.

Vừa mới bước vào cửa, Chu Thuật Lẫm đã kéo cô vào lòng, cả người cô cũng đồng thời ướt đẫm. Anh không chút khách sáo cúi đầu gặm cắn môi cô, trong mắt là vẻ tối tăm u ám.

Hôm nay nữa đã là hai lần.

Cô Thẩm có thể nói là học một ra ba, rất có tiến bộ.

Những ngón tay thon dài của anh trực tiếp khống chế cánh tay yếu ớt mảnh mai của cô, giọng nói có phần gay gắt: “Giúp như thế nào?”

Người đàn ông từ trước tới nay luôn bình tĩnh điềm đạm giờ lại bị cô làm rối loạn.

Thẩm Di hít sâu một hơi, cô đã được anh hướng dẫn qua vài lần, hôm nay thấy anh bị mình chọc ghẹo có phần phần đáng thương nên cũng không đành lòng.

Cô không quan tâm anh đang khống chế mình, ngón tay tự di chuyển xuống dưới.

Ngay khoảnh khắc cô nắm lấy anh, Chu Thuật Lẫm khẽ nheo mắt mại, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường, nhìn cô chăm chú.

Đúng là có triển vọng.

“Nhịn lâu nên không ra được sao…” Cô nghiêng đầu ghé vào tai anh, nhẹ giọng hỏi.

Anh nhắm mắt lại.

“Em giúp anh nhé…”

Nói thì rất dễ nhưng thực tế cô lại không làm được trơn tru cho lắm. Thẩm Di để anh tự chọn: “Anh muốn em tự làm, hay là anh hướng dẫn em?”

Cô làm như không phát giác ra anh đang căng cứng, vẫn đang nhảy nhót ở một nơi nào đó chứ chưa thực sự chạm vào.

Anh không trả lời nên cô đành tự sờ soạng, khẽ cắn môi nuốt nước bọt.

Thực tiễn thì có thể biết nhưng kỹ thuật của cô chưa đủ tốt, sức lực và tốc độ đều kém xa anh.

Gân xanh trên trán nổi lên, qua một lúc lâu sau, cuối cùng Chu Thuật Lẫm cũng nắm lấy tay cô, vô cùng kiềm chế lên tiếng: “Đủ rồi.”

Không biết là đang nói với điều trước mắt hay là mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay.

Cô như đang thách thức các vị thần, ép họ phải xuống trần gian.

Thẩm Di mê mang ngước mắt lên, đối diện với vẻ mặt bị cô làm rối loạn kia.

Anh như đang chỉ cô cầm lái, bắt lấy tay cô rồi đích thân hướng dẫn.

Đảo khách thành chủ, một lần nữa nắm giữ cục diện.

Khi tay cô bắt đầu tê mỏi muốn dừng lại thì anh lên tiếng chỉ thị: “Làm cho anh ra đi.”

Thẩm Di nghiêng đầu qua, khóe mắt phiếm hồng như màu hoa anh đào, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp. Tầm mắt của anh dừng lại trên đó rất lâu mới dời đi.

Mông lung mờ mịt.

Cây lặng gió ngừng.

Dây thần kinh của cô như căng ra.

Anh vừa hôn lên vành tai của cô, vừa thì thầm: “Sao hôm nay em lại dũng cảm vậy? Có phải nếu tiến thêm một bước nữa em cũng dám không?”

Thẩm Di giả bộ bình tĩnh, đằng hóng giọng rồi tự tin nói: “Không có bao…”

Chu Thuật Lẫm nhướng mày, nhàn nhã nhìn cô.

Ai nói với cô là không có?

Hình như vừa rồi anh chỉ trả lời là trên xe không có thôi mà?

Thấy cô không dám ngước mắt lên, để mặc cho anh rửa sạch tay giúp cô, khóe môi Chu Thuật Lẫm bỗng cong lên.

Không có gan mà dám nhảy múa bên râu hổ.

____

Tắm xong, Chu Thuật Lẫm xem điện thoại.

Lục Khởi gửi ảnh chụp màn hình vòng bạn bè của Thẩm Di cho anh xem.

Chu Thuật Lẫm: [?]

Lục Khởi: [Người quen của tôi chụp được đấy. Anh nhìn giúp tôi xem trong vòng bạn bè này có gì?]

Chu Thuật Lẫm: […]

Anh nhấn mở hình ảnh, là những bức ảnh hôm nay cô chụp, caption là câu thơ kia.

Chu Thuật Lẫm cong môi, ngón tay vuốt nhẹ viền điện thoại.

Lục Khởi: [Haiz, anh không hiểu đâu. Bọn tôi thích theo dõi trang cá nhân của của tác giả và biên kịch lắm, đây là thông tin trực tiếp đó. Ví dụ như, nếu gần đây thấy người ta tiêu rất nhiều tiền thì có thể đưa ra lời mời xem sao, nói không chừng người ta sẽ sẵn sàng đồng ý nhận lời.]

Lục Khởi: [Các thông tin ẩn giấu trong vòng bạn bè rất quan trọng. Anh mau giúp tôi nhìn xem như vậy là có ý gì?]

Chu Thuật Lâm: [Không có ý gì cả.]

Lục Khởi bất mãn nói: [Chu Thuật Lẫm, anh không đủ thú vị.]

[Tôi dẫn vợ tôi đi hẹn hò.] Chu Thuật Lẫm lười biếng nói, [Cậu nhìn trộm vợ chồng tôi tình tứ làm gì?]

Lục Khởi: [???]

Lục Khởi cố gắng nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng vẫn gào lên: [Con mẹ nó anh chỉ kết hôn thôi chứ không phải con công mà xòe đuôi nhé!]

Tâm trạng Chu Thuật Lẫm khá tốt, không so đo với anh ta. Anh nhấn vào album ảnh, bên trong có một bức ảnh được chụp cùng thời điểm với ảnh của Thẩm Di.

Anh đặt nó thành hình nền điện thoại.

–

Chuyện của Thẩm Hàm Cảnh xôn xao trong giới Bắc Thành.

Người trong giới ai cũng rất để ý thể diện của mình, nghe thấy chuyện của cô ta thì chỉ cảm thấy không dám tin tưởng.

Không ai ngờ được rằng một thiên kim tiểu thư tỏa sáng xinh đẹp như cô ta lại dám làm ra chuyện này. Làm vậy không khác gì hạ thấp thân phận, cuối cùng còn cuốn cả bản thân mình vào.

Tin đồn mỗi lúc một lan nhanh. Ngoại trừ chuyện cô ta sắp đặt tấm kính thì còn có tin đồn cô ta nhúng tay vào hôn sự giữa Thẩm Di và Chu Diệc Hành nữa.

Những người nghe thấy không khỏi hít sâu một hơi, có người tự xưng là người trong cuộc còn đồn rằng hôm diễn ra buổi lễ đính hôn của Thẩm Di, sở dĩ Lạc Sa vào hội trường được là do Thẩm Hàm Cảnh giúp đỡ, vì cô ta muốn phá hỏng buổi đính hôn của Thẩm Di. Nếu không, làm sao người phụ nữ đó có thể xông qua được lớp bảo vệ của nhà họ Chu?

Hơn nữa còn có tin đồn rằng cô ta cũng thích Chu Diệc Hành, làm nhiều chuyện như vậy thật ra là muốn thay thế Thẩm Di.

Các loại tin đồn ngày càng bùng nổ, thật giả lẫn lộn.

Quả thật khiến người ta cắn lưỡi, ai dám ngờ rằng một người có vẻ ngoài hiền lành lại có nhiều thủ đoạn như vậy?

Thiên kim tiểu thư chân chính của nhà họ Thẩm bị cô ta tính kế, cũng không biết cô ta lấy tư cách gì mà dám nghĩ rằng mình có thể thay thế Thẩm Di?

Những người ở trong giới làm gì có ai không phải là huyết thống chính gốc? Thế nên không tránh khỏi việc coi thường cô ta.

Bất chấp bên ngoài loạn lạc như thế nào thì nhà họ Thẩm từ đầu tới cuối vẫn không ra mặt can ngăn.

Có người dũng cảm hơn một chút, khi gặp Thẩm Hồi ở bên ngoài thì lên tiếng hỏi. Thẩm Hồi chỉ lạnh nhạt trả lời đúng một câu: “Mẹ tôi chỉ sinh một trai một gái.”

Rất đỉnh.

Ý của nhà họ Thẩm đã rõ ràng.

Những tin đồn đó đương nhiên cũng truyền tới tai Chu Diệc Hành.

Anh ta im lặng nhắm mắt lại.

Khá tốt.

Cùng lúc đó, một tin tức khác cũng truyền tới tai anh ta.

Chu Thuật Lẫm có đứng tên một chiếc Cullinan.

Nếu đi sâu hơn một chút cũng không khó điều tra ra. Người bị Thẩm Di tông xe vào khoảng thời gian trước… chính là Chu Thuật Lẫm.

Ban đầu khi nghe cô nhắc tới vụ tai nạn đó, anh ta cũng không quan tâm mấy. Đâu ngờ được rằng người trong vụ tai nạn đó lại là người mà anh ta dè chừng nhất, Chu – Thuật – Lẫm.

– Ừ, tôi thích người của anh

Chu Thuật Lẫm về nhà họ Chu một chuyến.

Mâu thuẫn giữa anh và Chu Diệc Hành ngày càng trở nên gay gắt, bây giờ nội bộ Chu thị không còn bình yên nữa.

Chờ thêm một khoảng thời gian, Chu Phục Niên bắt đầu nghỉ hưu và giao quyền thừa kế lại thì có lẽ cuộc chiến càng khốc liệt lơn.

Mà đương nhiên Chu Phục Niên đã nhìn thấy hết những chuyện đó.

Sau khi bàn xong công việc kinh doanh, ông ấy chủ động hỏi: “Con có muốn ở lại ăn cơm trưa không? Bố bảo dì Tần chuẩn bị.”

Chu Thuật Lẫm đã lâu không về đây, vẻ mặt anh vẫn không thay đổi, lịch sự từ chối: “Thôi ạ, Thẩm Di đang chờ con về.”

Chu Phục Niên gật đầu, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Hai con định khi nào thì sinh con?”

Chu Thuật Lẫm thoáng khựng lại, chỉ nói: “Không gấp ạ. Giai đoạn hiện tại bọn con chưa có dự định này.”

Sinh con gì chứ? Anh còn chưa được ‘thực chiến’ nữa đấy.

Chu Phục Niên nhìn anh, thấy sắc mặt anh điềm tĩnh lạnh lùng thì cũng không nói thêm gì nữa. Cứ tưởng rằng sau khi kết hôn với Thẩm Di rồi anh sẽ thay đổi một chút, nhưng bây giờ xem ra, dù có là Thẩm Di thì cũng không ảnh hưởng đến anh được.

Chu Thuật Lẫm đứng dậy rời đi.

Bởi vì sáng nay ông ấy có nhắc qua với Tần Tuyết nên Tần Tuyết gọi điện tới hỏi ông ấy: “Có cần chuẩn bị cơm không?”

Chu Phục Niên tạm dừng giây lát: “Nó không ở lại ăn cơm, cứ chuẩn bị như ngày thường là được.”

Tần Tuyết cũng thở dài một hơi, nói được rồi.

Bà ấy không thân thiết với Chu Thuật Lẫm lắm, cũng may đứa trẻ này không quyến luyến gì với bên đây, lần nào nói xong chuyện chính cũng đi ngay.

Do dự một hồi, bà ấy vẫn hỏi thẳng: “Lão Chu, ông chưa từng kể cho tôi nghe về mẹ thằng bé.”

Tuy Chu Phục Niên đã giải thích với bà ấy rằng đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, theo thời gian trôi qua cơn giận trong lòng bà ấy đã được ông ấy xoa dịu, nhưng dù sao cũng là con của chồng mình và người phụ nữ khác, đương nhiên trong lòng bà ấy vẫn còn nút thắt.

Một nút thắt không thể nào tháo gỡ được.

Chu Phục Niên im lặng, cuối cùng cũng chỉ nói nhẹ như một cơn gió thoáng qua: “Chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi, nhắc đến bà ấy làm gì?”

Ông ấy từ từ siết chặt tay.

Dấu vết của năm tháng khắc trên khóe mắt ông ấy những nếp nhăn sâu dài.

Nghe ông ấy bình tĩnh nói như chuyện không đáng nhắc đến, tâm trạng của Tần Tuyết cũng tốt hơn không ít: “Ừm, vậy ông xuống ăn cơm nhanh nhé, tôi đi gọi Diệc Hành luôn, cũng không biết thằng nhóc này chạy đi đâu rồi.”

Bàn tay đang đặt dưới gầm bàn của Chu Phục Niên nổi lên gân xanh.

Trong trí nhớ của ông ấy, người đó có một đôi mắt rất đẹp, cho dù là con ruột của bà ấy thì cũng chỉ thừa hưởng được bảy phần giống nhau.

“Chu Phục Niên, là phục nào, niên nào?”

“Này, anh đã ăn vạ trước của nhà tôi ba ngày rồi đó.”

“Ai dạy anh theo đuổi người khác như vậy hả?”

Trong cổ họng trào dâng một mùi máu tanh đau đớn.

Trên thế gian này không còn một đôi mắt nào như thế nữa.

____

Biết hôm nay Chu Thuật Lẫm sẽ đến nên Chu Diệc Hành đã ở đây chờ anh rất lâu.

Nghe thấy tiếng bước chân ở đằng sau, anh ta dập tắt điếu thuốc đang hút trong tay, uể oải nhắm mắt lại.

Anh ta chưa từng quên cuộc trò chuyện lần trước của bọn họ, Chu Thuật Lẫm luôn miệng nói “hợp tác theo nhu cầu mà thôi”, khiến anh ta mất đi cảnh giác lớn nhất của mình.

Thế mà anh ta tin thật mới đau.

Dù sao ở trong mắt của bọn họ, mãi cho đến tối hôm đó Chu Thuật Lẫm mới bước vào buổi tiệc, trước đó bọn họ cũng không có giao lưu gì, cho nên khó nghĩ đến chuyện anh có mục đích gì khác.

Chu Diệc Hành cười lạnh.

Kết quả của cái gọi là hợp tác theo nhu cầu mà thôi…. Đó là bọn họ đã quen biết nhau từ trước rồi.

Tai nạn xe cộ đó anh không cần Thẩm Di bồi thường, hơn nữa còn liên lạc riêng với nhau.

Mãi đến sau đêm hôm đó, anh tự nhiên tiếp nhận bàn tay này ——ai dám nói anh không có dã tâm gì khác?

Đều là đàn ông với nhau, lúc nghe Thẩm Di nhắc đến vị chủ nhân của chiếc Cullinan kia, Chu Diệc Hành cũng nhạy bén phát hiện ra có chỗ không đúng. Không ngờ ở đây đã có sẵn một cái bẫy chờ anh ta sập hố!

Thật hay cho cái gọi là hợp tác mà thôi đó!

Chu Thuật Lẫm hình như không hề bất ngờ khi thấy anh ta chờ ở đây, anh dừng chân.

Chu Diệc Hành siết chặt nắm tay, quay người lại, mỉa mai nhếch môi: “Chỉ là hợp tác thôi?”

Sắc mặt Chu Thuật Lẫm lạnh nhạt, yên lặng nhìn anh ta.

Chu Diệc Hành nhìn thẳng vào mắt anh, cắn răng nói: “Cullinan.”

Một cái tên đơn giản đủ để làm rõ mọi thứ, cũng vạch trần lý do thoái thác đường hoàng của anh lần trước.

Chu Thuật Lẫm hơi mím môi, trong đôi mắt phượng hẹp dài chỉ còn nét lạnh lùng. Mặc dù bị chọc thủng ngay trước mặt nhưng biểu cảm của anh không hề có chút chột dạ.

“Thả Lạc Sa đi rồi giúp cô ta vào bữa tiệc. Chu Thuật Lẫm, bàn cờ của cậu cũng lớn thật đấy!”

Chu Thuật Lẫm đút một tay vào túi áo khoác đen, nhìn đối phương rồi nói: “Ừ, là tôi thích người của anh đấy.”

Kiêu ngạo cuồng vọng, không hề che giấu.

Vừa dứt lời, một luồng gió mạnh lập tức quét qua, nắm đấm của Chu Diệc Hành mạnh mẽ nện thẳng vào mặt Chu Thuật Lẫm.

“Mẹ cậu chen chân vào gia đình người khác rồi sinh ra một đứa con riêng, nên cậu cũng học theo đúng không? Cố gắng hết sức để cướp mất người của tôi—— Ha, bản lĩnh của cậu cũng lớn đấy!” Trong mắt anh ta tóe ra lửa, một cú đấm hoàn toàn không hả giận được.

Anh ta đã điều tra rõ ràng mọi chuyện rồi. Một người hai người, tất cả đều hợp lại mong muốn cuộc hôn nhân của anh ta thất bại!

Lời nói của anh ta khó tránh khỏi liên quan đến ân oán đời trước. Trong khoảng thời gian Chu Thuật Lẫm mới xuất hiện, ngày nào Tần Tuyết cũng lấy nước mắt rửa mặt, luôn cảm thấy mơ màng bối rối, cho đến gần đây tâm trạng của bà ấy mới tốt lên được một chút.

Đáng giận hơn là thân phận của Chu Thuật Lẫm rõ ràng đáng hổ thẹn, thế mà còn dám làm chuyện thản nhiên như thế!

Khiến anh ta phải đấm cho một quyền.

Chu Thuật Lẫm nhíu chặt chân mày.

Mùi máu tanh dâng lên trong miệng, nhưng anh không quan tâm đến, chỉ nắm lấy cổ áo của đối phương rồi gằn từng chữ một: “Nhớ cho kỹ vào—— là Chu Phục Niên nợ anh, không phải là tôi nợ anh.”

Khóe miệng anh rỉ máu, nhưng không làm ảnh hưởng đến sự âm hiểm ngoan độc trong ánh mắt.

Vốn anh muốn nói ra một câu, nhưng anh không muốn nghe đối phương nhắc đến Tạ Thư Ngọc nữa. Nếu là người khác thì bọn họ có thể ở đây tranh luận với nhau, nhưng riêng Tạ Thư Ngọc thì không được.

Là do Chu Phục Niên đã có gia đình còn dám chủ động đi kén rễ nhà họ Tần.

Là do Chu Phục Niên giấu cả hai bên, để Tần Tuyết không hề biết rằng bản thân là người chen chân vào gia đình người khác, còn sinh con cho ông ấy.

Nếu muốn nói nợ thì cũng là Chu Phục Niên nợ, Chu Thuật Lẫm anh không nợ anh ta bất cứ điều gì.

Chu Diệc Hành sửng sốt, nhưng vẫn siết chặt nắm tay, nghiến răng nói: “Cho dù là vậy, cậu dựa vào cái gì mà cướp vợ của tôi?”

Chu Thuật Lẫm đón nhận ánh mắt của anh ta, không hề sợ hãi, lạnh lùng cười nói: “Cho anh bao nhiêu năm như thế mà anh cũng có cưới được người ta đâu?”

Một câu nói mang đầy ác ý.

Từ khi Thẩm Di tám tuổi đến nay đã được hai mươi năm, đâu phải là anh không cho anh ta thời gian?

Tại sao cứ quan trọng thời gian mấy tháng anh vừa xuất hiện như vậy làm gì?

Chi bằng anh ta nghĩ lại đi, vì sao người khác chỉ dùng mấy tháng mà đã có thể đảo ngược thế cờ?

Chu Diệc Hành thoáng sửng sốt, nỗi tức giận tràn ngập trong lồng ngực lập tức ngừng sinh sôi nảy nở.

Ánh mắt của Chu Thuật Lẫm như nhìn thấu hết mọi chuyện khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Bầu không khí giương cung bạt kiếm nhất thời giảm đi, dung nham đang sôi trào cũng dừng lại.

Nhiều năm qua Chu Thuật Lẫm không phải chưa từng gặp Thẩm Di. Bảy năm trước anh đã từng gặp cô. Khi đó bên cạnh cô cũng giống như mấy tháng trước, đâu đâu cũng là tên của Chu Diệc Hành.

Nhưng mà, đã trôi qua bảy năm rồi.

Chu Thuật Lẫm gắt gao vạch thẳng ra: “Nếu không có tôi thì anh cũng sẽ không vội kết hôn với cô ấy.”

Anh ta đang hưởng thụ sự tự do, không muốn bị ràng buộc. Đương nhiên là cũng có thích cô, nhưng anh ta không có hứng thú với hôn nhân lắm.

Chu Diệc Hành siết chặt ngón tay, giọng khản đặc: “Nhưng cô ấy là của tôi.”

Chu Thuật Lẫm lạnh lùng nói: “Cô ấy không phải của anh, cô ấy chỉ là Thẩm Di. Cô ấy là của riêng bản thân cô ấy.”

“Giữa đường bị người ta cắt đứt là điều mà anh xứng đáng được nhận lấy.”

“Anh đã sống quá an nhàn thảnh thơi, từ trước tới giờ không thèm nghĩ tới sẽ có nguy hiểm hay không.”

Chu Diệc Hành không còn lời gì để nói.

Sau một lúc lâu, anh ta lại cười một tiếng, hung dữ trừng anh: “Cho dù tôi có ra làm sao thì thủ đoạn của cậu cũng chẳng trong sáng gì. Cậu cho rằng tôi cứ vậy bỏ qua sao?”

Trong giọng nói của anh ta đầy thị uy và không cam lòng.

Chu Thuật Lẫm không tỏ ý kiến gì, chỉ kiêu ngạo liếc anh ta: “Cô ấy đã là vợ của tôi. Anh nghĩ anh còn có thể làm gì?”

Hàm ý là cho dù quá trình có vài phần quanh co thì sự thật cũng đã được xác lập, anh ta cũng không thay đổi được bất cứ điều gì.

Chu Diệc Hành tức đến hộc máu.

Ngạo mạn liều lĩnh, lên mặt thể hiện!

Chu Thuật Lẫm mặc kệ anh ta, nhanh chóng cất bước rời đi.

—– Tiếp phần 2 —–

Quản lý của Thẩm Hàm Cảnh sắp phát điên rồi. Chị ta không biết vì sao Thẩm Hàm Cảnh đang yên đang lành tự dưng nhận được đơn kiện!

Mấy hôm nay chị ta còn đang gấp gáp kiếm tài nguyên cho bà cô này, vậy mà vừa chớp mắt, người này đã leo lên thẳng hot search!

Mới chỉ có một ngày mà topic đã nhiều vô số kể, độ hot càng ngày càng cao.

Chị ta gọi điện cho Thẩm Hàm Cảnh, nhưng gọi cả một đêm cũng không có ai bắt máy. Còn tưởng là cô ta đã biến mất, lật đật chạy về xem thử, vừa mở cửa ra đã thấy cô ta trốn trong nhà tự bao giờ.

Thẩm Hàm Cảnh không ngẩng đầu lên, chỉ cắn chặt môi

Quản lý tức giận đóng sầm cửa lại, vứt túi sang một bên rồi bật đèn lên: “Nào, nói tôi nghe xem là tôi bị điên hay là cô bị điên đây?”

Thẩm Hàm Cảnh cắn chặt môi, ôm hai đầu gối im lặng không nói gì. Khuôn mặt không trang điểm thoáng trắng bệch, từ khi cô ta trở về thì không dám lên mạng nữa.

“Cô có biết tôi vừa lấy được bộ phim gì cho cô không? Còn có hai đại ngôn* và một thiệp mời dự tiệc tối nữa! Chị hai ơi, tổ tông ơi, kiếp trước tôi có thâm cừu đại hận gì với cô hả?!” Tương lai của cô ta đầy tươi sáng, nhưng chỉ vừa chớp mắt đã bị người ta ngáng đường chặn mất!

(*Đại ngôn: Đại diện/quảng cáo cho các thương hiệu, sản phẩm.)

Thẩm Hàm Cảnh thờ ơ, vì những chuyện đó giờ không còn liên quan đến cô ta nữa.

Cánh môi quá khô, vừa mới động đậy đã đau như muốn nứt toác ra vậy.

Quản lý tức giận vỗ đầu: “Cô muốn chết thì cứ đi một mình được không? Đừng có kéo theo tôi chứ!”

Sau đó chị ta như sực nhớ ra, lấy một bìa thư trong túi xách ra ném cho Thẩm Hàm Cảnh: “Thư luật sư!”

Chị ta lấy lại bình tĩnh: “Tôi tìm hiểu rồi, nghiệp vụ của đoàn đội luật sư này rất giỏi, bọn họ sẽ không bỏ qua vụ án lần này đâu.”

Chỉ sợ là cô ta bị truy tố ở mức án nặng nhất.

Nhưng dù có nặng hay nhẹ, một khi đã dính vào kiện tụng thì cô ta cũng khó lăn lộn tiếp trong giới này.

Ngày đó không biết là ai quay video lại, sau khi đoạn video lan truyền thì tội danh của cô ta xem như đã hoàn toàn thành lập.

Hai ngày nay trên mạng tràn ngập sóng gió, ai ai cũng biết đến cái video viral đó, hoàn toàn không thể nào cứu vãn được.

Con đường kiếm ăn này của cô ta coi như xong.

Thư luật sư rơi vào người cô ta rồi trượt xuống đất.

Thẩm Hàm Cảnh bất giác tránh đi, cứng đờ cả người. Hành động mang tính sỉ nhục nhưng người quản lý đã tức giận đến mức không còn quan tâm đến những chi tiết đó.

Cả đời này cô ta chưa từng bị đối xử như vậy. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám đối xử với cô ta như thế.

Cô ta là hòn ngọc quý trên tay Thẩm Bách Văn và Phù Lam, cô ta là thiên kim của nhà họ Thẩm. Cô ta đã quen với việc được mọi người đối đãi lễ phép tôn kính, a dua nịnh hót càng không thiếu, chưa từng thấy thế gian lạnh lẽo cỡ nào.

Bắt đầu từ khi nào, quản lý dám lên mặt với cô ta?

Có lẽ là từ khi nhà họ Thẩm không cung cấp tài nguyên cho cô ta nữa, cũng là từ lúc cô ta dọn khỏi nhà họ Thẩm.

Quản lý đã gần như tuyệt vọng, nghĩ tới những lời đồn đãi trên mạng, cũng không biết nên xác nhận với cô ta cái nào trước.

Cuối cùng chị ta bỗng nghĩ đến một chuyện, quay đầu hỏi: “Ngày đó cô nói chuyện với ai!? Trên mạng có người đoán rằng người đó là Vân Chi Sơn?”

Ánh mắt Thẩm Hàm Cảnh hơi lấp lóe, đương nhiên cô ta biết Vân Chi Sơn có ý nghĩa như thế nào. Bây giờ quản lý đã gần như sụp đổ, nếu biết người hôm đó giằng co với cô ta là Vân Chi Sơn, e rằng kích nổ cuối cùng sẽ được kích hoạt.

Cô ta dựa vào việc cô ta và Thẩm Di quá quên thuộc nên cố gắng không quan tâm đến, nhưng hoàn toàn không thể phớt lờ được….

Trái tim người quản lý chùng xuống.

Tốt, quá tốt, thật sự rất tốt.

Có lẽ kiếp trước chị ta giết cả nhà Thẩm Hàm Cảnh nên kiếp này chị ta mới phải chịu báo ứng.

Cuối cùng chị ta không kìm nén được nữa, tức giận hung hăng nói: “Thẩm Hàm Cảnh, nếu cô đã muốn bước chân vào giới này thì đừng học theo người ta nghĩ mình là công chúa! Đừng có ở đây ra vẻ thuần khiết với tôi làm gì!?”

Câu nói châm biếm đầy mỉa mai như tát thẳng vào mặt.

Đến mấy chữ cuối cùng, người quản lý như nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Ở trong giới giải trí này cô ta chỉ là một minh tinh nhỏ nhoi, bày ra tư thái kiêu ngạo như thế cho ai coi? Người khác chỉ ước gì được làm thân, còn cô ta thì hay rồi, dùng hết sức bình sinh đẩy người ta ra! Hận không thể đắc tội người ta!

Người quản lý tức đến mức muốn đăng xuất.

Một con đường rộng thênh thang như thế bị cô ta lấp lại, còn lấp vô cùng kín mít nữa!

Nhưng mà, chị ta nhận thấy bản thân nói còn dễ nghe chán, chờ Thẩm Hàm Cảnh mở các trang mạng xã hội lên đi, xem những tin nhắn người ta gửi đến đi, lúc đó mới biết lời khó nghe nó ra làm sao!

Người quản lý nhấn mạnh lần cuối: “Thư luật sư của đoàn phim, thư luật sư của bên Chu thị… cô tự đi mà giải quyết đi!”

Chuyện bất ngờ lần này xảy ra một cách khó hiểu. Nếu lần này Thẩm Hàm Cảnh bị đẩy ra ngoài, những người từng bị cô ta làm cho đau khổ đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô ta.

Tiền đồ như gấm giờ đã bị hủy hoại.

Cư dân mạng biết chuyện Vân Chi Sơn bị thương trong sự cố nổ kính ngày đó, nhưng không biết rõ số người bị thương và tình huống như thế nào.

Sau khi chuyện này lan truyền ầm ĩ, có người đã liên kết hai việc lại với nhau, bất chợt đưa ra nghi vấn: Người nói chuyện với Thẩm Hàm Cảnh là ai?

Phía dưới có bình luận được nhiều lượt like nhất là Vân Chi Sơn. Người bị kính vỡ đập lên người chẳng phải là cô sao?

Ban đầu có chỗ hơi kỳ lạ, khó có thể kết nối hai sợi dây này lại với nhau. Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, hình như cũng không phải không có khả năng.

Nếu là Vân Chi Sơn, vậy giọng nam trong video thì sao? Đó là ai?

Có người mò vào Weibo của Vân Chi Sơn để hỏi thăm, người bình luận càng lúc càng nhiều, vấn đề cũng nhanh chóng chuyển từ uyển chuyển sang kịch liệt.

[Chuyện lần này của Thẩm Hàm Cảnh có liên quan đến Chi Chi không?]

[Nói nhỏ cho em nghe thôi, vai chính khác trong video đó có phải là chị không? Đừng ép em cầu xin chị!! (cắn khăn tay)]

[Nếu như người trong video là Chi Chi, vậy người cuối cùng kia có phải là anh rể không?]

[Mau nói cho em biết đi, em sắp phát điên rồi. Chị ơi, có thể đưa ảnh anh rể cho bọn em ngắm được không? QaQ]

[Ngắm anh rể! Ngắm anh rể! Ngắm anh rể!!]

[Anh rể!!! Anh rể anh rể anh rể!!!]

Ngay cả phần bình luận trong cuốn sách mới của cô cũng có những bình luận tương tự.

Thẩm Di không muốn thấy cũng không được.

Cô căng da đầu, cố gắng làm bộ không nhìn thấy, update một chương mới lên diễn đàn.

Cô cứ cảm thấy nếu không che chắn kỹ thì đến cả nick phụ này cũng không chống đỡ nổi, vậy nên bây giờ cô không dám lộ liễu quá.

Trong mấy chương cô up lên gần đây, tuyến tình cảm hoàn chỉnh đã được vạch ra. Cô viết xong một lần lại cân nhắc sửa thêm một lúc, tuy có hơi khó khăn nhưng cũng không phô bày nhiều.

Chu Thuật Lẫm ra ngoài từ sáng sớm vẫn chưa về, nói là buổi tối còn tiệc rượu, vừa lúc cho cô thời gian để chỉnh sửa rồi update chương mới lên.

Sau khi update, cô tắt máy tính đi, thu dọn các loại tài liệu trên bàn.

Chung Du xuất hiện: [Di Di, tớ nhìn thấy chồng nhà cậu rồi nha]

Thẩm Di đi rót nước trái cây uống, cười đáp lại: [Cậu đang ở đâu vậy?]

Chung Du chống má, gửi tin nhắn cho cô: [Tớ và Lương Văn Thức cùng đến buổi tiệc rượu, chồng cậu cũng ở đây nè.]

Thẩm Di: [Gần đây quan hệ giữa cậu và Lương Văn Thức không tệ nhỉ.]

Không chỉ không còn gặp nhau là đánh lộn nữa mà còn hai người còn cùng nhau đi dự tiệc.

Cô cảm thấy vui mừng không thôi.

Chung Du làm sáng tỏ: [Cũng được, hình như anh ta có đối tượng đính hôn rồi, tớ không cần lo bị người ta gán ghép hai đứa bọn tớ nữa, có hơi yên tâm nên mới dám đi chung với anh ta đó.]

Thẩm Di có chút kinh ngạc chớp chớp mắt, hỏi Chung Du: [Là ai?]

Chung Du: [Nghe nói là nhà họ Hề.]

Thẩm Di: [Có thông tin chính xác không?]

Chung Du: [Không chính xác lắm. Một trong ba vị thiên kim của nhà họ Hề, tớ cũng không biết là ai.]

Đây không phải là chuyện Thẩm Di muốn hỏi, nhưng Chung Du chẳng quan tâm đến vấn đề này, cô ấy lại nói tiếp sang chủ đề vừa rồi: [Chồng cậu khác hoàn toàn với lời cậu kể.]

Thẩm Di: [Khác chỗ nào?]

Chung Du ngẫm nghĩ: [Nói thế nào nhỉ, không thua kém gì Lương Văn Thức cả.]

Thẩm Di: […?]

Đây là kiểu hình dung gì thế?

Chung Du lặng lẽ nhìn người đàn ông bên bàn kia.

Anh ngồi ở vị trí chính giữa, trên người là bộ đồ vest được cắt may thủ công, tư thái kiêu ngạo tự tin, có loại khí chất của một người đứng trên vị trí cao lâu năm, khiến người khác nhìn thôi đã thấy sợ, xung quanh trò chuyện rơm rả nhưng anh lại hiếm khi lên tiếng.

Lạnh nhạt thờ ơ, trông không hề dễ tiếp cận.

Dính dáng gì đến “dễ nói chuyện” và “lễ phép khiêm tốn” mà Thẩm Di nói tới?

Lúc Chung Du còn định chụp lén gửi cho Thẩm Di xem thì điện thoại của cô ấy bị Lương Văn Thức giơ tay chặn lại. Cô ấy muốn giãy ra… nhưng sức lực của anh ta cứng như sắt, điện thoại không nhúc nhích được miếng nào.

Cô ấy cắn răng, vừa định dùng sức với anh ta thì đúng lúc này chú của Lương Văn Thức tới nói chuyện với cô ấy, cô ấy lập tức nở nụ cười xã giao.

“Tiểu Du, nghe bố cháu nói là cháu muốn đi xem mắt cậu nhóc nhà họ Tề à?”

Chung Du nhớ lại, hình như có chuyện như thế thì phải. Cô ấy ngoan ngoãn trả lời: “Đúng ạ.”

Lương Văn Thức liếc nhìn cô ấy.

Chú Lương hiền lành gật đầu, nhìn người bên cạnh cô rồi thuận miệng sai sử: “Đến lúc đó để Văn Thức đưa cháu đi.”

Sườn mặt Lương Văn Thức lạnh băng như ngọc, đường nét trên khuôn mặt sắc nét.

Đâu có giống người có thể sai khiến?

Chung Du không quá quan tâm, chỉ tùy ý trả lời lại. Dù sao cứ để sau rồi nói, để sau rồi tính tiếp.

Chờ khi cô ấy ứng phó với bên này xong, tiệc rượu bên kia cũng đã tan, Chung Du có chút tiếc nuối thì không chụp cho Di Di xem được.

Giọng của Lương Văn Thức lọt vào tai cô ấy: “Chưa đi gặp thiếu gia nhà họ Tề mà đã để mắt tới người đàn ông khác rồi. Em đang đứng núi này trông núi nọ sao?”

Không khó nghe ra ý mỉa mai trong câu nói của người đàn ông.

Trước sau vẫn thích khiến người khác muốn đánh cho một phát.

Chung Du không phục, siết chặt tay, kìm nén xúc động muốn đấm anh ta, giận dỗi nói: “Anh mới là kẻ đứng núi này trông núi nọ đấy. Đó là chồng của Thẩm Di, tôi chỉ muốn chụp hình cho cô ấy xem thôi.”

Không có ảnh cũng không sao, Chung Du cố gắng dùng ngôn ngữ để hình dung, ngón tay gõ trên bàn phím như bay: [Trông anh ấy lạnh lùng thật, y như một cục đá vậy, trên đó còn viết mấy chữ người sống chớ đến gần, vừa nhìn đã biết là người rất khó đối phó. Cũng may tớ không có làm ăn với anh ấy!]

Thẩm Di không thể tưởng tượng được, đó là dáng vẻ thế nào nhỉ?

Cô xoay xoay điện thoại, thật ra có chút chờ mong.

Tiệc rượu kết thúc cũng không muộn lắm, Thẩm Di vừa mới tắm rửa xong đã nghe thấy ngoài cửa ra vào có tiếng động.

Phùng Dư đưa anh về, nhìn thấy cô như thấy cứu tinh, lúc này mới dám đưa người qua: “Cô chủ, đêm nay sếp Chu uống hơi nhiều, làm phiền cô chăm sóc rồi.”

Thật ra bọn họ vẫn chưa kết hôn được bao lâu, nhưng ở trong mắt Phùng Dư, dường như cô là người có thể tin tưởng được.

Thẩm Di cười cười, nhận người trong tay anh ấy.

Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Cô nói với Phùng Dư mấy câu rồi mới dẫn anh đi, đóng cửa lại.

Vừa mới xoay người lại đã nhìn thấy ánh mắt u tối của Chu Thuật Lẫm dính chặt vào người mình, yên tĩnh bình lặng.

Cô cong môi, đúng là không nhìn ra được anh đang say.

Thẩm Di đi qua, duỗi tay ôm lấy anh, ngửa đầu hỏi: “Anh có muốn uống canh giải rượu không? Hay là nước mật ong?”

Ngày thường cô được anh chăm sóc rất nhiều, cũng không biết sau này còn cơ hội thấy anh uống say cần chăm sóc hay không, đương nhiên không thể bỏ qua.

Chu Thuật Lẫm chớp chớp mắt, “ừm” một tiếng đáp lại.

Thẩm Di nghĩ, hình như có chút giống dáng vẻ trong lời nói của Chung Du.

Dáng vẻ người sống chớ đến gần.

Cô cầm ly nước mật ong trở về, anh đã ngồi xuống sô pha, một tay kéo thả lỏng cà vạt, tùy ý ngả người ra phía sau, vẻ mặt có hơi lười biếng.

Trong phòng khách chỉ còn ánh sáng từ ngọn đèn bên cạnh sô pha.

Thẩm Di đưa nước mật ong cho anh, anh không nhúc nhích gì, cô hơi dừng lại, thông minh đút nước lên miệng anh.

Trong mắt Chu Thuật Lẫm hiện lên ý cười.

Có thể là do thấy cô đút chậm nên anh nắm lấy cổ tay cô, đưa ly lên miệng nhanh chóng uống cạn.

Trong đôi mắt phượng có chút quyến rũ, khi hiện lên ý cười càng hấp dẫn người khác hơn.

Thẩm Di càng nhìn càng rung động.

Trong không khí đều bị nhiễm men say.

Vừa rồi cô không nhìn thấy ly của anh đâu nên dùng tạm ly giấy gần đó. Bây giờ ly nước đã cạn, bị anh nhào nát trong tay rồi bỏ sang một bên, sau đó anh ôm cô vào lòng, xương cổ tay lành lạnh hơi dùng lực.

Dáng vẻ người sống chớ đến gần đột nhiên bị xé tan.

Cô cả kinh, bất ngờ không kịp phòng bị.

Đối diện với đôi mắt đen nhánh như mực gần trong gang tấc, cô hơi hoảng: “Anh uống say rồi, Chu Thuật Lẫm.”

“Ừm.”

Từ trong thâm tâm cô ý thức được cảm giác nguy hiểm.

Ở chung với một người đàn ông uống say, hình như không phải là quyết định sáng suốt gì cho cam.

Hơn nữa, cô biết rất rõ vị trước mặt này cũng không phải thật sự cấm dục không nhiễm bụi đời.

Thẩm Di bỗng muốn rút lui, như đã dự cảm được cảnh tượng không thể lọt vào trong tầm mắt.

Chu Thuật Lẫm im lặng nhìn cô hoảng loạn, đêm nay anh cũng không muốn làm gì, chỉ khẽ cười, cúi đầu hôn lên môi cô.

Bỗng nhiên dịu dàng khiến lòng cô nhốn nháo.

Người đàn ông này đêm nay rất khác với ngày thường.

Những cảm giác nguy hiểm khi xưa không còn nữa, không biết đã chạy trốn đi đâu rồi.

Ngay cả gương mặt anh tuấn cũng ôn hòa hẳn ra.

Chỉ là hôn môi.

Chỉ là hôn môi.

Kiềm chế đúng chỗ, cũng là chiêu quyến rũ người ta nhất.

Trái tim treo lơ lửng một hồi lâu, thấy anh thật sự không có ý tiến xa thêm một bước nữa, Thẩm Di mới lặng lẽ thở phào.

Cô ngồi trên đùi anh, mặc dù chỉ là hôn môi nhưng eo đã nhũn ra từ lâu, hai chân từ từ mềm xuống.

Tay cô vòng qua vai anh, nhắm mắt lại.

Yết hầu anh trượt lên trượt xuống, cúi đầu dùng chóp mũi cọ cọ vào cổ cô.

Cô loáng thoáng nghe ah đang thì thầm gì đó.

Nhẹ như một luồng gió thổi qua.

Giọng nói lọt vào tai cô, Thẩm Di khẽ chớp mắt, hoàn hồn lại từ trạng thái mê mang, như muốn bắt lấy luồng gió lúc nãy, không dám chắc hỏi lại: “Chu Thuật Lẫm, anh vừa gọi gì đó?”

– Anh đã sắp tiến vào… hình như đã quá muộn

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 56"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

mau-xuyen-nu-xung-la-doa-doc-tam-lien-convert.jpg
Mau Xuyên Nữ Xứng Là Đóa Độc Tâm Liên Convert
13 Tháng mười một, 2024
yeu-em-nhu-tuoi-hoa-nien
Yêu em như tuổi hoa niên
8 Tháng 9, 2024
tong-giam-doc-va-be-cam.jpg
Tổng Giám Đốc Và Bé Câm
27 Tháng 10, 2024
ngot-ngao-nho-nho
Ngọt Ngào Nho Nhỏ
25 Tháng 6, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online