Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bí Mật Tân Hôn - Chương 50

  1. Home
  2. Bí Mật Tân Hôn
  3. Chương 50
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 50: Đột nhiên ngã ngựa

Chu Thuật Lẫm đứng trước cửa sổ sát đất, ngoài cửa sổ là tầm nhìn rộng rãi ngàn dặm. Anh vừa lắng nghe giọng nói phát ra từ điện thoại, vừa nhìn thấy Thẩm Di nhảy xuống khỏi bàn làm việc, dừng lại một lát rồi tò mò lật xem đồ vật trên bàn.

Cuộc sống của anh thường khá riêng tư, rất ít người tự tiện xông vào. Đồ đạc trong phòng làm việc lại càng như thế, bình thường sẽ không có ai chạm vào.

Có thứ có thể xem được nhưng có thứ thì không thể, anh cũng không tỉ mỉ phân biệt, dù sao cũng không có ai có thể chạm vào.

Lần này lại đột nhiên mở hé cánh cửa này với thế giới bên ngoài.

Nhưng anh cũng chỉ bàng quan, không hề ngăn cản.

“Chuyện tấm kính thủy tinh nhìn qua thì không có gì bất thường.” Đối phương báo cáo tiếp, “Hiện tại chúng tôi đang điều tra thêm nhiều camera giám sát để xem thử. Bởi vì vận chuyển từ bên ngoài vào nên muốn điều tra kỹ lưỡng cần tốn chút thời gian và công sức.”

“Phải kiểm tra.” Chu Thuật Lẫm nói mấy chữ ngắn gọn bằng giọng điệu lạnh lùng.

Đó có thể là một tai nạn, nhưng cũng chỉ là có thể.

Nếu nói kính thủy tinh đã dùng nhiều năm bất ngờ phát nổ trong quá trình sử dụng thì có lẽ sẽ đáng tin hơn một chút. Nhưng tình huống hiện tại lại không phải như vậy.

“Được, tôi hiểu rồi.”

Chu Thuật Lẫm kết thúc cuộc gọi, lại ngước mắt nhìn về phía Thẩm Di, ánh mắt hơi khựng lại.

Cô đang nhìn vào một bức ảnh đặt trên chiếc kệ phía sau.

Nơi đó bày rất nhiều ảnh, chỉ dùng để trang trí. Không ngờ cuối cùng cô lại đứng trước tấm ảnh đó.

Chu Thuật Lẫm đi qua, cô nghiêng đầu nhìn anh, đúng lúc hỏi: “Đây là ai vậy?”

Anh đứng bên cạnh cô, ánh mắt bình tĩnh rơi vào bức ảnh đó, nhìn người phụ nữ mặc bộ sườn xám xanh bi đứng trước mặt hồ: “Là mẹ anh.”

Thẩm Di ngẩn người.

Bức ảnh trông rất cũ kỹ, người trong ảnh tuy nhìn còn trẻ nhưng sẽ không khiến cô hiểu lầm điều gì. Chỉ là không ngờ rằng đó là mẹ anh.

Cô lại ngoái đầu nhìn thêm lần nữa, lần này nghiêm túc hơn một chút.

Người phụ nữ trong ảnh mặt mày dịu dàng như tranh vẽ, khí chất nổi bật.

Nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện đôi mắt của họ giống nhau như đúc. Chẳng trách ban nãy vừa nhìn thấy cô đã cảm thấy rất quen thuộc, còn đang cố gắng nhớ lại xem mình có biết bà ấy hay không.

Chu Thuật Lẫm bình tĩnh kéo cô đi: “Không phải em muốn bôi thuốc à?”

“À đúng rồi.” Bị anh cắt ngang còn trì hoãn một lúc lâu, Thẩm Di nhắc nhở anh: “Anh phải bôi thuốc đúng giờ thì vết thương mới nhanh khép miệng được. Nếu bình phục tốt sẽ không để lại sẹo đâu.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc khi bôi thuốc của cô, Chu Thuật Lẫm trầm ngâm nói: “Lo anh bị sẹo đến thế sao?”

Thẩm Di khẽ gật đầu.

Anh lơ đãng hỏi: “Vậy nếu để lại sẹo thì sao?”

Cô không hề tỏ ra hoảng hốt: “Vậy thì tôi sẽ đi tìm thuốc mỡ xóa sẹo để bôi cho anh.” Sau đó lại bôi cho anh một ngày ba lần.

Chu Thuật Lẫm nhướng mày: “Ngại anh xấu à?”

Thẩm Di như đang vội bày tỏ thành ý với hoàng đế, lập tức nói: “Không xấu.” Đây không chỉ là một lời an ủi suông. Cô nghĩ đi nghĩ lại, cho dù trên cánh tay anh có thêm một vết sẹo thì từ ‘xấu xí’ này cũng khó có thể liên quan đến anh. Chỉ sợ có khi còn được xem là nam tính.

Sau đó cô lại nói: “Anh vì tôi mới bị thương, tôi phải chịu trách nhiệm với anh.”

Anh vốn hoàn hảo như thế, cô không nỡ thấy anh bị sẹo vì cô.

Chu Thuật Lẫm nghiêm túc suy nghĩ như thật, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía cô: “Mấy chuyện khác sao không thấy em chịu trách nhiệm?”

“…”

Nhọc cho cô còn tưởng anh đang nghiêm túc thảo luận với cô về chuyện vết sẹo.

“Tôi đã cố ý nhờ họ tìm một bác sĩ khâu vết thương đẹp nhất đến khâu cho anh. Anh nhìn xem, vết khâu thật sự rất đẹp.” Thẩm Di giả vờ nghe không hiểu, chuyển đề tài.

Chu Thuật Lẫm cười khẽ một tiếng. Rõ ràng không thèm để ý đến những thứ này.

Khi Thẩm Di bôi thuốc lên vết thương trên cánh tay, có lẽ đoán được cô sẽ tò mò, anh chủ động nói: “Bà ấy là một người rất tốt.”

Thẩm Di nhận ra anh đang nói đến người trong ảnh chụp vừa rồi, hơi thở không khỏi chậm lại.

Chu Thuật Lẫm nhếch môi: “Bà ấy rất tốt với mọi người, cũng rất dễ bắt nạt.” Rồi anh đột nhiên cúi người, giọng nói nhẹ nhàng lướt qua tai cô: “Thẩm Di, em đừng dễ bắt nạt như bà ấy.”

Thẩm Di ngẩn người, lúc anh đến gần cô cũng đồng thời ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt thoáng dao động.

Thoạt nhìn rất giống với dáng vẻ dễ bị bắt nạt.

Và anh đang dạy cô.

Tay cô siết chặt miếng bông gòn, mím môi “ừm” một tiếng.

Cô sẽ không để ai bắt nạt mình đâu.

Hơn nữa, hình như anh cũng sẽ không để cho điều đó xảy ra.

Nghĩ đến đây, cô bỗng nhiên cảm thấy mình không còn áp lực quá lớn.

Chu Thuật Lẫm rũ mắt nhìn cô dùng băng gạc cẩn thận băng bó lại vết thương.

Khi Tạ Thư Ngọc qua đời vì bạo bệnh cũng đồng nghĩa với việc anh không còn gia đình nữa. Lúc đó anh cũng không ngờ rằng, bảy năm sau anh lại có một gia đình mới với một người khác.

Cũng đã gần đến giờ tan làm, bọn họ có thể ra về cùng nhau.

Thẩm Di có hơi trầm mặc, từ sau khi anh nhắc tới mẹ anh, trong đầu cô vẫn luôn suy nghĩ chuyện này. Tài xế đang lái xe, cô vô thức bắt lấy một ngón tay của anh, do dự giây lát rồi vẫn hỏi ra: “Mẹ, qua đời từ lúc nào?”

Cô đã kết hôn với anh, mẹ anh đương nhiên cũng là mẹ cô, cho nên cô gọi theo anh.

Lúc này đổi lại là Chu Thuật Lẫm không kịp phản ứng. Mấy giây sau, ánh mắt anh không khỏi ấm lên.

Cô gái của anh thật sự rất biết cách chăm sóc người khác.

Anh cụp mắt nói: “Bảy năm trước.”

Cuộc đời bà ấy không được xem là viên mãn, cho đến trước khi chết sợ rằng vẫn không cam lòng.

Năm đó Tạ Thư Ngọc nổi tiếng khắp Giang Thành cứ thế lặng lẽ qua đời vào một ngày bình thường nhất.

Anh còn chưa kịp phản ứng, bàn tay không bị thương kia đã được Thẩm Di ôm vào lòng.

Chu Thuật Lẫm khẽ nhếch môi, xoa đầu cô.

Không muốn khiến anh rơi vào tâm trạng buồn bã, Thẩm Di muốn chuyển đề tài. Cô bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, nói: “Hồi nhỏ không có ai thích tôi cả.”

“Lúc đó bên cạnh cô nhi viện có một dì, dì ấy rất thích tôi.” Cô nhớ lại, nhịn không được nói với anh, “Dì ấy rất hay sờ đầu tôi, ngồi xổm xuống nói chuyện với tôi, lúc cười rộ lên vừa dịu dàng lại xinh đẹp. Khi đó tôi đã nghĩ, nếu dì ấy là mẹ của tôi thì tốt biết bao. Nếu là mẹ nuôi của tôi cũng được, như vậy dì ấy sẽ không trả tôi lại cho cô nhi viện —— Tất nhiên đó chỉ là những suy nghĩ khi còn bé của tôi, có hơi ngây thơ.”

Sau này khi Phù Lam xuất hiện trong cuộc sống của cô, đương nhiên không giống với người dì đó. Nhưng người này không phải đến nhận nuôi cô, dì viện trưởng nói đây là người mẹ đã sinh cô ra.

Cô có chút bất ngờ, bởi vì cô chưa bao giờ tưởng tượng bố mẹ ruột của mình trông như thế nào, cũng không ngờ có một ngày bọn họ sẽ xuất hiện trước mặt cô như thế này.

Trong viện có rất nhiều trẻ em bị bỏ rơi từ khi mới sinh ra, có người bị khuyết tật về thể chất, cũng có rất nhiều đứa trẻ khỏe mạnh.

Trong số đó, phần lớn trẻ em bị bỏ rơi là bé gái.

Trong những năm phải thực hiện nghiêm ngặt kế hoạch hóa gia đình, việc các bé gái bị bỏ rơi là chuyện thường xuyên. Thậm chí bị bỏ rơi là vẫn còn tốt, ít nhất là để cho các cô có thể sống sót.

Ở một số khu vực, tình trạng này vẫn còn tràn lan. Thời gian trôi qua, mọi thứ mới dần dần được cải thiện. Nhưng vẫn không thể xóa bỏ tận gốc những tư tưởng phong kiến và tệ nạn từ xa xưa.

Đã từng tiếp xúc với nhiều hoàn cảnh, cho nên dù còn trẻ nhưng cô vẫn có thể hiểu được. Khi đó cô cũng cho rằng mình bị bố mẹ bỏ rơi.

Cho đến khi họ đến đón cô, cuộc gặp gỡ đầu tiên của cô với họ đã đảo ngược suy nghĩ của cô.

Khi đó tuy rằng Phù Lam không giống với người dì kia, nhưng sau khi cùng họ về nhà, cô cảm thấy cũng rất tốt.

Có lẽ là vì trước đây cô chẳng có gì, cho nên dù sau này chỉ có được một chút thì cô cũng không hề cảm thấy ghét bỏ.

Nhưng bắt đầu từ khi nào cô cảm thấy không còn thỏa mãn?

Có lẽ là từ lúc được nhắc nhở nhiều lần và định hình lại nhận thức, cô đã nhận ra rằng có người nào đó đang thay cô trải qua một cuộc sống mà đáng ra phải là của cô.

Cô không muốn so đo chuyện này, nhưng Thẩm Hàm Cảnh cứ liên tục nhắc nhở cô hết lần này đến lần khác.

Nghe vậy, Chu Thuật Lẫm cúi đầu nhìn cô.

Nghĩ đến người dì kia, Thẩm Di còn nhớ rõ khi đó bà ấy rất thích thắt bím tóc cho cô. Bà ấy thường xuyên đứng dưới ánh mặt trời chầm chậm vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, bên môi nở nụ cười, giống hệt như một bức tranh.

Có điều lúc đó cô còn quá nhỏ nên không thể nhớ rõ được nhiều chuyện, chỉ còn lại một số ký ức mơ hồ.

Cô cong môi cười, giọng nói cũng mềm mại: “Nhà dì ấy có một anh trai rất đẹp trai.”

Mặc dù ký ức mơ hồ nhưng cô vẫn nhớ rõ chuyện này.

Chu Thuật Lẫm ra vẻ tò mò hỏi: “Đẹp trai thế nào?”

“Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng thật sự rất đẹp trai.” Cô khẳng định một câu chắc nịch xong bỗng khựng lại, phân biệt xem trong câu nói của anh có ý ghen tuông nào không.

Cô đã học được một bài học to lớn, cũng đã nhìn thấu nội tâm của người này, coi như đã hiểu ra tại sao người này không phải là không biết ghen tuông, thế nên hiện tại cô không khỏi chú ý.

Chu Thuật Lẫm liếc nhìn gương mặt trắng nõn xinh đẹp của cô, “ừm” một tiếng rồi lại hỏi: “Thích lắm à?”

Thẩm Di khẽ ‘ồ’, khiêm tốn nói: “Cũng bình thường.”

Cũng may anh không đào sâu, chỉ hỏi như thường lệ: “Sau đó còn liên lạc không?”

Cô lắc đầu. Một là khoảng cách quá xa, không quá thuận tiện; hai là về sau đã mất thông tin liên lạc, cho nên cũng chỉ còn là ký ức tuổi thơ.

Nhưng mối quan hệ lúc đó thực sự rất tốt.

Ánh mắt Thẩm Di vô tình đảo qua chiếc cà vạt của anh, chợt cảm thấy nó rất hợp với anh.

Trong lòng đột nhiên có chút vui vẻ.

……

Buổi tối, sau khi bôi thuốc cho anh xong, Thẩm Di vào phòng sách tìm kiếm tài liệu. Chu Thuật Lẫm đang đợi cô ra xem phim chung, rảnh rỗi không có việc gì làm nên bước đến chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, sắp xếp lại đống giấy tờ lộn xộn trên đó.

Tư thái cao quý, động tác tùy hứng nhưng không mất đi vẻ tao nhã, trông không giống như đang sắp xếp lại bàn làm việc của vợ mình chút nào.

Trên bàn có rất nhiều giấy, trên đó đều có dấu vết viết và vẽ, nhìn thoáng qua thì có rất nhiều bản phác thảo.

Chu Thuật Lẫm cũng không nhìn kỹ, chỉ gom gọn chúng lại rồi quay sang thu dọn sách vở và một số thứ khác.

Chỉ trong chốc lát, bàn làm việc bừa bộn đã trở nên gọn gàng.

Tầm mắt của anh bỗng xẹt qua thứ gì đó, ánh mắt thoáng khựng lại rồi nhìn chằm chằm vào những trang giấy kia, đầu ngón tay cũng chạm vào phần chân trang.

Là ba chữ cái viết tay.

——yzs.

Chu Thuật Lẫm chợt nghĩ đến điều gì đó, lật qua lật lại, quả nhiên ở mỗi trang giấy đều có nội dung này.

Không biết là sở thích nhỏ gì.

Trong lòng anh nhanh chóng đưa ra một số suy đoán, nhưng không có suy đoán nào phù hợp với cách viết tắt này.

Trên mặt thoáng qua vẻ dịu dàng và ấm áp, anh đặt trang giấy về lại chỗ cũ rồi dùng vật gì đó ấn nó xuống để tránh bị gió thổi bay.

Không phải chuyện gì anh cũng rõ như lòng bàn tay, vẫn còn rất nhiều chuyện về cô mà anh chưa biết đến. Ví dự như, cô đến Lục thị để làm gì, ở đoàn làm phim làm việc gì, đang tham dự vào dự án nào? Và, chữ viết tắt này có nghĩa là gì?

Thẩm Di vẫn chưa ra khỏi phòng sách.

Xem phim một mình trước hiển nhiên cũng không thú vị, Chu Thuật Lẫm tiện tay cầm quyển sách lên lật xem, nhưng ba chữ cái kia cứ chạy đi chạy lại trong đầu anh.

Sự tò mò ngày càng ăn sâu bén rễ, mong muốn khám phá cũng ngày càng mạnh mẽ. Anh bất giác liên tưởng ba chữ cái này với một số đồ vật, nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều thất bại. Như thể cái gì cũng không đúng.

Càng về sau, sự tò mò của anh dần dần trở nên mãnh liệt hơn. Đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại, trong mắt có chút hứng thú.

Anh đóng cuốn sách kia lại, vừa suy nghĩ vừa vô thức gõ góc sách vào mặt bàn bên cạnh.

y, z, s.

Nó sẽ là cái gì?

Ở phía bên kia, vì muốn cho Chu Thuật Lẫm một lời giải thích càng sớm càng tốt mà Lục Khởi đã từ bỏ cuộc sống về đêm, hiện tại vẫn đang chăm chỉ kiểm tra camera giám sát, dưới hai mắt là một mảnh xanh đen. Anh ta cảm thấy mình như đang ‘bị thương’ với Chu Thuật Lẫm. Anh bị thương ở chỗ anh ta, cho nên vì để đền tội, anh ta cũng phải cùng nhau chịu đựng.

Anh ta đã nhẫn nhịn cả ngày, không nhịn được gọi một cú điện thoại.

Câu đầu tiên Chu Thuật Lẫm mở miệng chính là: “Điều tra được rồi à?”

“….”

Lục Khởi nghẹn họng, nhưng dù sao cũng đang có lỗi với người ta, chỉ có thể thiếu tự tin nói: “Vẫn đang điều tra đây, sẽ sớm có thôi.”

Anh ta lại cố gắng nhẫn nhịn, nhưng vẫn không kìm nén được cơn giận: “Mà tôi nói này anh hai, anh cũng kín miệng quá rồi đấy. Nhọc cho tôi lần trước còn nói to nói nhỏ trước mặt anh, còn biểu hiện cho anh thấy cái gì gọi là ‘Cầu mà không được’, không ngờ người ta lại ở ngay bên cạnh anh, anh làm như vậy là định xoay tôi như một tên hề sao? Hả?”

Giọng anh ta dần dần cao lên.

Ai là tên hề chứ?

Lục Khởi hít sâu một hơi. Anh ta càng nói càng tức, không thể ngồi yên được nữa, ném con chuột đi rồi bắt đầu đi đi lại lại trong phòng giám sát.

Chu Thuật Lẫm nhất thời khó hiểu: “Cái gì?”

Lục Khởi hoàn toàn không để ý đến anh, tiếp tục chỉ trích: “Tôi đã sớm biết Chu Thuật Lẫm anh là một người rất xấu xa mà. Ở trước mặt tôi anh giữ kín như bưng, không nói cho tôi biết mối quan hệ mà tôi mơ ước đang ở ngay bên cạnh tôi!”

Anh ta tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Từ đêm qua đã không nhịn được nữa, nhưng lo anh vừa bị thương nên không làm phiền anh.

“Cô ấy quen anh được bao lâu rồi? Có thể so sánh với tình cảm mười năm của chúng ta không? Tôi hỏi anh, tôi quan trọng hơn hay là vợ anh quan trọng hơn?”

Chu Thuật Lẫm: “…”

Lục Khởi hỏi xong lại xua tay, vội vàng ngắt lời: “Được rồi cái đồ khốn nạn, anh đừng nói nữa. Tôi còn chẳng rành anh quá?”

Anh ta che mắt, cảm thấy mười năm qua mình đã trao nhầm chân tình, Chu Thuật Lẫm đúng là cái đồ thấy sắc quên bạn.

Thấy anh ta tự mình biết mình, Chu Thuật Lẫm không khỏi buồn cười, nhếch môi hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”

“Anh còn giả vờ!” Lục Khởi tức giận nhảy dựng lên. Người đàn ông này giỏi giả vờ đến mức một khi anh đã muốn giả vờ thì trên đời này không ai có thể giả vờ qua được anh!

Chu Thuật Lẫm nhéo nhéo sống mũi, nhớ lại: “Cậu ‘nói to nói nhỏ’ với tôi là lần nào ấy nhỉ?”

Cũng khó trách anh không nhớ rõ, vì Lục Khởi ‘nói to nói nhỏ’ bên tai anh đâu phải chuyện gì hiếm lạ. Trình độ lải nhải của anh ta không phải là ngày đầu tiên anh tỏ ra ghét bỏ.

“Vân, Chi, Sơn.” Lục Khởi gần như là nghiến răng nói ra từng chữ.

Chu Thuật Lẫm đang định trả lời là có liên quan gì đến anh, nhưng vừa rồi anh đã làm một việc tương tự vài lần, thế nên lần này anh cũng tự động theo thói quen ráp vào ba chữ viết tắt kia.

——Vừa ráp vào, đôi mắt anh khép hờ lại.

yzs.

Vân Chi Sơn.

(*Vân Chi Sơn đọc là [Yún zhī shān], yzs là ba chữ cái đầu của phiên âm.)

Lúc trước anh đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng ít nhất vẫn thiếu một chữ cái, ví dụ như tên viết tắt của anh “zsl” cũng bị thiếu một chữ cái.

Nhưng lần này thì vừa vặn, cả ba chữ cái đều đúng toàn bộ, không hề thiếu hụt.

Chu Thuật Lẫm hơi khựng lại, nhẩm đọc cái tên đó qua kẽ răng.

Lục Khởi ở đầu dây bên kia vẫn đang kêu gào, thấy anh câm như hến thì cho là anh đang chột dạ, sự kiêu ngạo tự động tăng lên: “Tên khốn nhà anh còn biết áy náy cơ à? Cuối cùng cảm thấy cắn rứt lương tâm sao? Tôi thật sự đã bị anh xoay mòng mòng đấy, lúc tôi cho rằng tên khốn nhà anh theo chủ nghĩa không kết hôn thì anh lại quăng cho tôi một thông báo đã kết hôn. Sau đó thì sao, tôi đã nói rất nhiều lần ở trước mặt anh rằng tôi đang cầu mà không được, vậy mà vừa chớp mắt anh đã nói với tôi người đó là vợ anh? Anh sống lỗi với tôi lắm Chu Thuật Lẫm, cả đời này anh là người có lỗi với tôi nhất đấy.”

Chu Thuật Lẫm khẽ nhướng mày. Vậy sao? Điều càng có lỗi hơn nữa là —— mấy lời anh ta vừa nói anh hoàn toàn không bỏ vào tai, bởi vì đang bận suy nghĩ đến chuyện khác.

Nãy giờ Lục Khởi nói anh chỉ im lặng lắng nghe, nhận lấy thông tin có hạn, nhưng lần này anh lại chủ động hỏi: “Cậu rất muốn cuốn sách mới của cô ấy?”

“Đúng vậy, mà đâu chỉ có tôi? Hiện tại theo tôi được biết thì đã có năm công ty trong ngành đang chực chờ để hành động. Để thể hiện thành ý của mình, tôi thực sự đã đọc nó! Tôi nói cho anh hay, tôi thực sự đã đọc nó!” Lục Khởi nghiêm túc nhấn mạnh, nói đến đây anh ta lại cảm thấy hứng thú: “Bộ truyện lần này thật sự rất khác biệt. Bộ phim đang quay kia cũng là tác phẩm của cô ấy, cốt truyện hoành tráng mà logic, chỉ riêng phần dựng cảnh đã tốn rất nhiều công sức, song nếu phải nói về tuyến tình cảm thì gần như không có. Nhưng cuốn sách lần này lại có, có thể nhìn ra được cô ấy biết mình thiếu sót ở đâu, cũng rất nỗ lực bù đắp. Tuyến tình cảm trong cuốn sách này đã có cải thiện, hai chương gần đây đã viết tốt hơn rất nhiều, càng viết càng lên tay. Đây lại là tác phẩm của Vân Chi Sơn, mạch truyện chồng chéo lên tuyến tình cảm lần này đã có tiến bộ vượt bậc. Anh nói xem, liệu ai có thể cưỡng lại được chứ?”

Chu Thuật Lẫm như có điều suy nghĩ, gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Lục Khởi: “……

Anh ta nắm chặt tay: “Đúng vậy cái đầu anh!”

Đó là vợ anh, anh còn ‘đúng vậy’ cái con khỉ!

Chu Thuật Lẫm không thèm để ý tới lửa giận hừng hực bên kia, anh đang bận nhớ lại lần đầu tiên hôn nhau…. Cô dễ nói chuyện hơn anh mong đợi, anh nói muốn dạy cô là cô đồng ý ngay.

Ham học đến mức khiến người ta không khỏi mềm lòng.

Vậy, tại sao cô lại ham học như thế?

Hình như không chỉ vì say rượu.

Anh nhẩm lại lời Lục Khởi nói, “Cô ấy biết thiếu sót của mình, cũng rất cố gắng bù đắp”, “Thật sự có tiến bộ”, “Càng viết càng tốt”, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào mặt sau điện thoại di động.

Chăm chỉ học tập mới có thể bù đắp được khuyết điểm.

Thật đúng là vất vả rồi.

Đôi mắt của người đàn ông như phủ một lớp sương mù, bên môi là nụ cười nhàn nhạt.

Thẩm Di tìm tư liệu xong đi ra, nhìn thấy anh đang gọi điện thoại, ánh mắt anh tự nhiên rơi xuống người cô khi cô vừa xuất hiện.

Lục Khởi còn đang tức giận bất bình, Chu Thuật Lẫm lại không có lòng dạ nào nghe anh ta nói nhảm nữa, thản nhiên đáp: “Tiếp tục điều tra đi, tôi còn có việc.”

“Chờ đã!” Lục Khởi đột nhiên hô to một tiếng.

Chu Thuật Lẫm không giấu được vẻ ghét bỏ, đưa điện thoại ra xa, cũng kéo âm thanh có decibel cao vút kia ra xa.

Lục Khởi ho nhẹ một tiếng, vội vàng gọi anh lại, ánh mắt lóe lên: “Gì ấy nhỉ, dù sao chúng ta đã quen biết nhiều năm, anh xem thử có thể du di cho tôi đi cửa sau được không?”

Anh ta chà xát hai tay vào nhau. Cuối cùng cũng lộ ra mục đích của cuộc điện thoại tối nay.

Rốt cuộc ‘ý của Túy ông cũng không phải ở rượu’.

Chu Thuật nhíu mày, nghe anh ta buộc tội mình cả một buổi trời, thì ra mục đích lại nằm ở đây.

Đúng là nghe chửi vô cớ.

Anh không chút nể tình nói một câu ‘Chuyện này để sau hẵng nói’ rồi cúp luôn điện thoại.

Lời thuyết phục của Lục Khởi nghẹn lại trong cổ họng, thậm chí còn chưa kịp nói ra, cuối cùng chỉ có thể uất hận chửi một tiếng: “Đệch!”

Ánh mắt sâu thẳm của Chu Thuật Lẫm rơi xuống người Thẩm Di, nhưng cô không hề phát giác ra, vẫn đang nhìn cái bàn nhỏ gọn gàng của mình, còn vui vẻ nói tiếng cảm ơn anh.

Anh thật sự là một người chồng đủ tư cách, là một người đàn ông của gia đình. Một chút dịu dàng thỉnh thoảng bộc lộ trong cuộc sống đời thường nhưng lại khiến người ta rung động.

Chu Thuật Lẫm thò người cầm ly nước uống ngụm nước, thản nhiên nói: “Ừm.”

Anh có nhận thức mới về mức độ tiếp thu của cô đối với “khóa học mới”.

Có vẻ khác với những gì anh tưởng tượng trước đây.

Thật thú vị.

Chu Thuật Lẫm không đề cập tới, bình tĩnh cùng cô xem phim xong mới quay qua hỏi người bên cạnh có vẻ đã buồn ngủ: “Em muốn đi nghỉ chưa?”

Thẩm Di khẽ gật đầu: “Tôi giúp anh tắm rửa trước, sau đó tôi sẽ tắm rửa rồi đi ngủ.”

Dựa theo hiểu biết của cô về anh thì anh không thể nào nhịn tắm được một ngày. Cho nên cô cũng rất tự giác.

Chu Thuật Lẫm gật đầu, vẻ mặt tự nhiên nói: “Có chút phiền phức.”

Thẩm Di tưởng anh lo lắng anh bị thương sẽ làm phiền đến cô, cô vội vàng nói: “Không đâu. Chuyện này sao có thể phiền phức chứ?”

Cô tích cực bày tỏ sự vui vẻ của mình, muốn nói cô không phải là một người vô ơn phụ nghĩa.

Sau đó cô đi lấy quần áo cho anh, Chu Thuật Lẫm ở phía sau nhìn theo, lông mày khẽ nhướng lên.

Nhìn vẻ mặt đó thì làm gì có chuyện ghét bỏ anh chứ?

Sau khi mang quần áo vào phòng tắm, Thẩm Di còn cẩn thận giặt sạch, vắt khô khăn mặt rồi mới ra ngoài.

Cũng giống như hôm qua, nếu anh có gì cần giúp đỡ thì gọi cô.

Cô đứng tựa vào bức tường bên ngoài nghịch điện thoại, có điều chưa qua được vài phút đã nghe thấy Chu Thuật Lẫm khàn giọng gọi cô: “Thẩm Di?”

Giọng nói rất gần, tựa như đang ở cạnh cửa.

Cô cũng không nghĩ nhiều, cất giọng đáp: “Đây.”

—— “Vào đi.”

Cô vừa mở cửa phòng tắm vừa hỏi anh cần làm gì.

Không hề có chút phòng bị nào, cửa phòng tắm vừa mới hé mở là cô đã bị một bàn tay kéo vào, cảm giác mạnh mẽ đến mức không thể nào phản kháng được. Một tiếng hét vô thức bật ra khỏi cổ họng, đôi mắt cô khẽ chớp, sau đó từ từ ngậm miệng lại.

Cô cắn môi dưới, nhìn vào mắt anh: “Sao, sao vậy?”

Cô không dám không nhìn thẳng vào người anh, bởi vì bất cứ cử động nào của ánh mắt cũng đều không đứng đắn.

“Cùng nhau tắm rửa có phải sẽ bớt việc hơn không?” Chu Thuật Lẫm ra vẻ khó hiểu, nhẹ nhàng đưa ra câu hỏi cho cô.

Bàn tay ôm cô vẫn bất động không nhúc nhích.

Thẩm Di thậm chí có thể cảm giác được váy của mình đã bị hơi nước trên người anh làm ướt sũng, cảm giác mát mẻ lan lên da cô.

Cô chỉ dùng một giây là đã hiểu ra hai chữ ‘phiền phức’ mà anh vừa nói có nghĩa là gì.

Tắm rửa riêng từng người thì sẽ hơi phiền phức.

Hàng mi đen nhánh run rẩy kịch liệt, cô không thể tin được nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh, bàn tay đưa ra phía sau nắm lấy tay nắm cửa bằng kim loại.

– Cậu không có cuộc sống về đêm nhưng tôi thì có

Lúc nói chuyện với anh, ngón tay Thẩm Di khẽ vuốt ve tay nắm cửa, cảm nhận được hoa văn trên đó đang ma sát vào bụng ngón tay từng chút một, hệt như đang chà xát vào trái tim cô.

Thẩm Di khẽ nhếch môi, từ chối: “Tắm rửa riêng cũng chẳng có gì phiền phức cả.”

Cô cảm thấy, tắm rửa chung có khi còn tốn thời gian hơn.

Chu Thuật Lẫm liếc nhìn cô, ánh mắt của cô đã hơi tiết chế, hoàn toàn không dám di chuyển.

Anh thoạt nhìn như đang suy nghĩ cho cô: “Nhưng em phải tắm hai lần.”

Cô lại thích tắm hai lần, giọng điệu kiên quyết như thể đang vào Đảng: “Tôi không ngại chút phiền phức này.”

Bàn tay đang nắm lấy tay nắm cửa càng siết chặt, cố gắng đẩy nó xuống.

Chu Thuật Lẫm cong môi, đồng thời tới gần cô, tay trái cũng vòng qua phía sau cô rồi phủ lên tay cô.

Hai bàn tay cùng đặt trên tay nắm cửa, một bàn tay muốn mở ra, một bàn tay muốn ngăn cản. So sánh hai lực thì tay nắm cửa rõ ràng không hề nhúc nhích.

Sự bất động khiến người ta tuyệt vọng.

Thẩm Di thầm hít vào một hơi thật sâu.

Anh lại cười khẽ một tiếng, không để cô đứng dựa vào cửa nữa mà muốn dẫn cô đi qua bên đây. Lúc cô muốn phản khảng thì anh lại hạ giọng nói: “Hôn một lát.”

Sau đó đầu ngón tay trên nắm cửa mới từ từ thả lỏng.

Anh cúi đầu cắn vào môi dưới của cô, đồng thời nhắm mắt lại. Nhàn nhã và thoải mái, nghiêm túc lại hờ hững. Cho dù đang bị dục vọng hun đúc nhưng vẫn không mất đi bất kỳ tư thái nào.

Gấu váy màu trắng của cô đã dính nước, bắt đầu trở nên trong suốt. Với bầu không khí hiện tại thì dĩ nhiên không hề lạc lõng, phù hợp đến mức khiến người ta có thể bỏ qua.

Ướt át, mềm mại.

Tuy rằng không muốn tắm chung nhưng quần áo của cô cũng đã ướt.

Vừa rồi anh đã tắm rửa sạch sẽ, toàn bộ nước trên người đều dính cả vào người cô.

Cô bị đẩy đến bồn rửa tay, hai tay chống ra phía sau, mượn chút sức lực này để chống đỡ sự mềm nhũn của cơ thể, đầu ngón tay dần dần trắng bệch vì gắng sức. Hôm nay lúc ở văn phòng anh vẫn kiềm chế bản thân, nhưng bây giờ anh đã bộc lộ tất cả sự kiềm chế đó, nụ hôn rất nặng nề, tựa như cơn mưa nặng hạt đập vào cửa sổ.

Lòng bàn tay anh lướt dọc theo vòng eo của cô, dễ dàng dẫn cô rơi vào trầm luân. Dựa vào sức mạnh trong đó, Thẩm Di có thể đoán được lời mời vừa rồi của anh là xuất phát từ sự chân thành, anh thật sự không chỉ muốn hôn một lúc.

Chóp mũi của Chu Thuật Lẫm tùy ý cọ vào cánh mũi cô, khi hơi thở của anh phả vào mặt cô, nhiệt độ nóng bỏng đó dường như còn có thể làm tan đi lớp băng tuyết. Trong đôi mắt hẹp dài là sắc tối u ám, anh hỏi ra một câu đầy ẩn ý: “Dạo này em học đến đâu rồi?”

Thẩm Di sửng sốt, muốn hỏi anh là học cái gì, nhưng sau đó cô đột nhiên phản ứng lại, hai má từ từ đỏ lên.

Từng bài học lướt qua trong đầu.

Da đầu cô căng ra, không biết tại sao anh lại đột nhiên hỏi chuyện này.

Cô do dự nói: “Cũng tàm tạm.”

Chu Thuật Lẫm như có điều suy nghĩ nói: “Chỉ là ‘tàm tạm’ thôi sao?”

Thẩm Di không nói là cô đã hoàn toàn nắm bắt được, nhưng ít nhất thì cô đã hiểu được một chút. Cô luôn cảm thấy việc anh đưa ra câu hỏi như vậy vào thời điểm này không thể chỉ là vô ý. Bước chân trái trước có thể sẽ giẫm trúng lưới, bước chân phải trước có thể sẽ chạm trúng bẫy thú.

Cô mạnh mẽ cắt ngang đề tài này, áp môi mình lên khóe môi anh, thì thầm: “Học được nhiều rồi.”

Nơi được cô hôn khẽ nhướng lên thành một độ cong nhẹ.

Ừm. Đúng là đã học được nhiều rồi. Ở một số phương diện nào đó Vân Chi Sơn đã có sự tiến bộ vượt bậc.

Cô bé này còn rất cố gắng, học tập khá chăm chỉ.

Chu Thuật Lẫm giơ ngón tay lên chỉ, muốn truyền tải thông tin: “Nhưng vẫn chưa đủ nhiều.”

Thẩm Di kinh ngạc ngước mắt nhìn anh.

Phải, phải không?

Cô bất giác suy nghĩ theo lời anh nói, như vậy mà vẫn chưa đủ nhiều, vậy thì bao nhiêu mới đủ?

Anh cúi đầu chạm vào môi cô, nhắc nhở: “Tiếp tục học đi.”

Cô giấu rất kỹ, im hơi lặng tiếng làm những chuyện quan trọng. Vậy thì cứ tiếp tục duy trì sự ham học này, học sang bài học mới. Chỉ vậy thôi thì đương nhiên ——vẫn chưa đủ.

Còn bài học nào nữa nhỉ?

Hơi thở của Chu Thuật Lẫm phả vào mũi cô, anh giơ tay ấn mạnh cô vào người mình.

Hơi nước mờ mịt, nhiệt độ ngày càng tăng.

Thẩm Di bất giác ngẩng đầu lên, chiếc cổ trắng nõn hơi ngửa ra sau, giống hệt như một con thiên nga. Bàn tay đang chống sau lưng không nhịn được ôm lấy eo anh. Đầu ngón tay cô rất ấm, vừa chạm vào người anh đã cảm nhận được hình dáng của các cơ bắp dưới lòng bàn tay, dường như chúng còn đang siết chặt.

Yết hầu của anh hơi cuộn tròn.

Bên tai cô lại vang lên tiếng thở dốc. Cô thực sự rất muốn cởi bỏ những món đồ mà ngày đó đã nhìn thấy ở đây, bao gồm cả chiếc váy trắng ướt sũng trên người cũng muốn cởi ra hết rồi vứt sang một bên.

Dù sao đây cũng là một rào cản.

Thẩm Di vô tình nhìn xuống, ánh mắt lóe lên, đột nhiên khựng lại vì cảnh trượng trước mắt.

Cánh môi đỏ mọng bỗng chốc bị cắn chặt, khóe mắt của cô phiếm hồng, ánh mắt đờ đẫn nhưng trong suốt.

Anh từng nói rằng cơ bụng trong trạng thái thả lỏng khác với trạng thái căng chặt.

Lúc này nó đang căng chặt.

Cô đã được nhìn thấy.

Dưới đầu ngón tay cũng cảm nhận được độ dẻo dai của nó.

Cô gần như không dám nhìn xuống dưới nữa, dù chỉ là nửa centimet. Tựa như phía trước có một con chó hoang đang chặn đường lại vậy.

Lúc ngước mắt lên, dường như cô có thể cảm nhận được anh đang nhìn chằm chằm vào cô bằng đôi mắt đen láy chứa đầy ánh lửa.

Chu Thuật Lẫm hạ giọng hỏi cô: “Em có nhìn thấy không?”

Anh dùng ngón tay thô ráp khẽ vuốt ve qua lại, còn cố ý hỏi: “Thế nào?”

Tim Thẩm Di đang đập rất nhanh, âm thanh như muốn làm thủng cả màng nhĩ. Giọng nói của anh vừa cất lên là lại khiến trái tim cô càng đập loạn nhịp.

Cô gần như không thể nhìn thẳng vào anh. Là kiểu chột dạ muốn trốn tránh. Nhịp tim của cô cũng bắt đầu trở nên mất kiểm soát, rối loạn đến mức cô nghi ngờ mình cần phải đi đo điện tâm đồ, cổ họng hơi khô khốc.

Trong trường hợp nào thì sẽ căng chặt?

Lúc nhìn thấy nó, thậm chí cô còn có thể hình dung được nó có hình dáng gì.

….. Dù rằng biết nhìn như thế rất bất lịch sự.

Nhưng thứ anh đang hỏi chắc có lẽ là hình dáng cơ bụng nhỉ…

Với tình cảnh trước mắt, chỉ có chính cô mới biết mình có bao nhiêu bất an, một nơi rộng lớn như vậy nhưng dường như không có nơi nào cho cô dung thân. Hàng mi cong dài như cánh bướm vỗ nhẹ, tựa như trong giây tiếp theo sẽ cất cánh bay đi.

Đáng lẽ phải bảo anh tự lực cánh sinh…

Thiếu chút lương này cũng đâu có sao? Chăm sóc anh cẩn thận như thế để làm gì…

Thẩm Di lưỡng lự suy nghĩ, bắt đầu cảm thấy hối hận.

Ánh mắt hơi lóe lên, cô bỗng nhiên nhìn cánh tay phải của anh, trong lòng thoáng căng thẳng, ngẩng đầu nói với anh: “Tay anh dính nước rồi.”

Vết thương không thể dính nước, anh hẳn cũng biết chuyện này. Nhưng trong đây đâu đâu cũng là nước, không cẩn thận sẽ rất dễ bị dính vào vết thương. Chưa kể anh còn di chuyển rất nhiều.

Cho nên, nếu như không sao… thì vẫn nên ra ngoài đi.

Dường như cuối cùng cô đã tìm thấy được một khe hở ánh sáng trong làn sương mù dày đặc của thung lũng.

Chu Thuật Lẫm cũng không thèm nhìn, chỉ dửng dưng cười nhạt nói: “Cho dù có để lại sẹo, anh cũng sẽ không dừng lại.”

Ý tứ rất rõ ràng, cho dù dính nước, không kịp thời xử lý và để lại sẹo thì anh cũng sẽ không dừng lại.

Hô hấp của Thẩm Di như ngừng lại.

Một câu nói hờ hững nhưng lại giống như một mũi tên xé trời lao ra, bách phát bách trúng.

Sự khinh thường ngạo mạn khiến trái tim cô như bị phủ một lớp tro xám xịt. Rõ ràng là anh đang cố ý nói cho cô nghe. Cũng giống như những suy nghĩ trong lòng cô, một lần nữa che lấp đi chút ánh sáng le lói.

Cô bị sự xấu xa như ẩn như hiện trong đó tấn công tan tác, khó có thể tin được.

Người đàn ông này hoàn toàn không thèm để ý đến việc trên cánh tay có sẹo hay không. Tựa như đang cười nhạo con bài mà cô dùng để thương lượng… có bao nhiêu vô dụng.

Tất cả những thứ này đã vượt xa khu vực mà cô từng đặt chân đến. Như thể cô vừa đột nhập vào cấm địa của người khác, mất đi điều kiện oxy và cảm thấy khó thở.

Chu Thuật Lẫm cong môi, cắn vào cánh môi cô rồi vói lưỡi vào bên trong, quấn lấy. Đồng thời anh nắm lấy cánh tay cô, đặt về vị trí ban nãy.

Trên đó vẫn đang chuyển động.

Phần thù lao ngày hôm qua vừa đề cập dường như vẫn còn hiệu lực.

Thẩm Di nuốt khan, tình thế lúc này giống như dây cương trên ngựa, tất cả đều bị anh nắm trong tay, để anh tùy ý thắt chặt hay nới lỏng.

Nụ hôn rời khỏi cánh môi, lướt dọc theo quai hàm, vành tai, tạo thành từng đám lửa nóng rực.

Trên thảo nguyên bao la xa xôi, xa xa nhìn lại có thể thấy được từng đám lửa liên tiếp bùng cháy, thiêu rụi toàn bộ khu vực.

Bàn tay cô cử động một cách bất an. Xúc cảm chân thật quả thực rất khác biệt, nhưng cũng rất tuyệt vời, cô tham lam nán lại thêm một lúc.

Anh hỏi cô thấy thế nào… Cô lặng lẽ trả lời trong lòng, rất đẹp.

Nghĩ đến những lời anh nói lúc trước, trong lòng cô thoáng rung động.

Vậy, bây giờ là đang học sao?

Cho đến khi anh nhẹ nhàng hà hơi vào vành tai cô, kèm theo đó là một giọng nói khàn khàn: “Em sờ được rồi đấy.”

Cả người cô đột nhiên cứng đờ. Bàn tay lúc này động đậy cũng không ổn, mà rời khỏi cũng không xong.

Sau đó, anh bày ra chứng cớ.

Cô hoàn toàn bị mắc kẹt ở đó, nhìn anh bằng đôi mắt mờ mịt hơi nước.

Anh cười khẽ một tiếng, cúi đầu, cảm giác mềm mại len lỏi tới xương quai xanh của cô. Nhưng thật ra cũng không làm gì quá đáng.

Bị trêu chọc đến run rẩy, cô hơi nghiêng đầu, như thể không kìm nén được.

Anh không lùi một bước, những gì anh vừa nói… cô cũng cảm nhận được rõ ràng.

Bước tiến này đã kéo gần khoảng cách giữa bọn họ.

Thẩm Di gần như quẫn bách, đọt nhiên nắm lấy tay anh, khi anh giương mắt nhìn lên, cô tạm thời không để ý tới, luồn qua tay anh rồi bỏ của chạy lấy người.

Vòng tay trống rỗng một lúc lâu, mọi hơi ấm vừa rồi cũng rút dần. Chu Thuật Lẫm hờ hững cụp mắt, dựa vào vị trí cô vừa mới dựa vào, lưng hơi cong lên.

—– Tiếp phần 2 —–

Váy trắng trên người đã ướt hơn phân nửa, ngoại trừ gấu váy ướt sũng ra thì những nơi khác cũng ướt chỗ này chỗ kia một ít, rất khó chịu.

Cũng may vừa rồi khoảng cách giữa bọn họ quá gần, anh không nhìn thấy được toàn bộ cơ thể cô.

Thẩm Di cắn cắn môi, ngoái đầu liếc nhìn phòng tắm.

Cánh cửa đã bị cô đóng lại, nhưng không được mở ra nữa. Anh tựa như một con thú mắc bẫy đã bị cô vây nhốt ở trong đó.

Tiếng nước lại vang lên ào ào, xen lẫn trong đó là một số âm thanh kỳ lạ.

Trong khoảnh khắc đó, cô bỗng nhiên hiểu được —— ngày hôm qua sau khi cô đi ra anh đã làm những gì ở bên trong.

Sờ sờ vành tai nóng hỏi, cô chạy tới một phòng tắm khác tắm rửa, thay chiếc váy ướt sũng này ra. Tắm rửa xong trở về anh vẫn còn ở bên trong, lúc đi ngang qua phòng tắm, cô ngập ngừng liếc mắt nhìn, sau đó quay lại giường nằm ngủ ngon lành.

Hình ảnh ban nãy vừa nhìn thấy vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô.

Cuối cùng cô cũng nhìn thấy điều mà anh đã nói từ lâu, điều mà anh luôn đặt trước mặt cô như một miếng mồi câu để dụ dỗ —— cơ bụng trong trạng thái căng chặt.

Khó trách lừa được cô mắc câu lâu như vậy. Rất đáng giá.

Khoảnh khắc đó thị giác của cô như bị tác động, đầu óc cũng choáng váng theo.

Thẩm Di cầm lấy ly nước ở đầu giường lên uống hai ngụm. Đầu óc cô trống rỗng, ánh mắt lấp lóe.

Nam nữ ‘giao chiến’ quả nhiên rất kích thích.

Một lát sau Chu Thuật Lẫm mới đi ra, anh đã thay sang đồ ngủ, cổ áo hơi lỏng lẻo.

Nhưng cô vẫn còn nhớ rõ vừa rồi mình đã trông thấy cơ thể này như thế nào. Vai rộng eo hẹp, hình dạng cơ bắp tuyệt đẹp, vừa nhìn là đã biết anh vận động quanh năm.

Trên người anh còn vương hơi nước, mái tóc đen có chút lộn xộn.

Cô dời mắt đi.

Tựa như dù bên trong có làm bao nhiêu chuyện xấu thì cũng chẳng liên quan đến người bên ngoài.

Chu Thuật Lẫm thong thả sửa soạn cho mình xong mới xốc chăn lên giường.

Tối hôm qua chỉ đổi chỗ có một lần, cô cũng nằm yên bên đó cả một đêm.

Anh muốn cho cô một chút thời gian để thích nghi, đi trả lời vài tin nhắn trước. Ngoại trừ công việc ra thì còn có không ít tin nhắn của Lục Khởi.

Vừa rồi anh không rảnh để ý đến điện thoại, tin nhắn chưa đọc của Lục Khởi cứ thế chất thành một đống.

[Ơ kìa, anh không hiểu nỗi khổ của tôi đâu.]

[Vốn dĩ tôi vẫn đang cạnh trạnh, kết quả thì sao? Nhân vật này bị thương ở chỗ của tôi, khi nghe thấy tin tức mà lòng tôi lạnh buốt, như vậy chẳng phải bản quyền của ông đây càng bị đe dọa sao? Lần này đã dọa cho người ta sợ hãi, làm sao cô ấy còn quan tâm đến tôi nữa!]

[Cho dù lần này không liên quan đến anh thì tôi cũng phải điều tra, được chứ? Tôi phải xem thử là thằng nhóc nào dám hại tôi!]

[Cho nên anh nghĩ tôi không vội được à?]

Lục Khởi kiểm tra riết cũng thấy chán, nhớ ra liền nhắn tin cho anh, liên tục quấy rối.

[Giúp tôi một tay đi mà người anh em.]

Chu Thuật Lẫm tạm thời không có ý định can thiệp và trợ giúp. Suy nghĩ một lúc, anh trả lời: [Tôi đang bận giúp cô ấy hoàn thành tác phẩm.]

Vì vậy, anh không có thời gian rảnh.

Lục Khởi: [?]

Cái quái gì vậy?

Chu Thuật Lẫm nhìn tin nhắn quấy rầy đêm khuya của anh ta, thản nhiên nói:

[Đã trễ thế này rồi, cậu im lặng một chút được không?]

[Cậu không có cuộc sống về đêm nhưng tôi thì có.]

Lục Khởi: [???]

Anh ta trừng to mắt, hoài nghi bản thân phải chăng có vấn đề về thị lực do vừa xem quá nhiều camera giám sát.

Chu Thuật Lẫm đang nói gì với anh ta vậy?!

Tên ế vạn năm này đang!nói!gì!với!anh ta vậy!!!

Giọng điệu vừa trịch thượng lại đắc ý!

Lục Khởi hít sâu một hơi, hậm hực đứng lên, chiếc ghế cọ qua sàn nhà làm phát ra âm thanh chói tai. Tại sao anh ta không có cuộc sống về đêm? Còn không phải con mẹ nó đang ở đây khổ sở kiểm tra camera sao? Nhưng kết quả thế nào? Dựa vào cái gì còn bắt anh ta chịu đựng sự sỉ nhục của tên khốn này!

Người bên cạnh đột nhiên nhắc nhở anh ta một câu: “Sếp Lục, anh xem.”

Lục Khởi vuốt tóc, ngẩng đầu nhìn.

Bởi vì mảnh kính thủy tinh kia vừa được vận chuyển từ ngoài vào, cho nên muốn kiểm tra có hơi rắc rối phức tạp. Ngoài camera giám sát của đoàn phim thì bọn họ còn điều động rất nhiều camera từ bên ngoài.

Nếu quả thật có người đã giở tò, đương nhiên sẽ không ngu ngốc mà làm công khai trong trường quay. Cho nên nếu thật sự muốn điều tra sâu thì phải kiểm tra đến những thứ không dễ phát hiện.

Lục Khởi đích thân đến đây theo dõi sát sao, đủ chứng tỏ anh ta có bao nhiêu thành ý.

Đổi lại là chuyện khác, có khi anh ta sẽ không cần bận tâm nhiều như vậy.

Trên màn hình, mảnh kính thủy tinh kia được vận chuyển đến đoàn làm phim, một số công nhân đang chuẩn bị chuyển nó vào trong. Không phải người của đoàn làm phim mà là người từ nhà sản xuất kính.

Lục Khởi ôm cằm nhìn. Có một công nhân tới đó trước, bàn tay đeo găng tay đặt vào góc dưới bên phải của tấm kính, vuốt ve rồi nâng lên một chút. Lúc này những người khác vẫn chưa tới, anh ta bèn đứng đợi ở đó một lát, cũng là người duy nhất có mặt vào lúc đó. Mãi đến ba bốn phút sau những người khác mới lục tục đi tới, bắt đầu vận chuyển.

Trông cũng không có gì bất thường.

Chỉ là hôm nay đã xem cả ngày nhưng vẫn không thấy có gì khả nghi. Cho nên dù chỉ xuất hiện một điểm kỳ lạ thì cũng khiến người ta chú ý.

Sau khi bưng vào trong, những người khác chuẩn bị rời đi, người công nhân kia lại càng cẩn thận hơn, anh ta kiểm tra từng góc độ, đảm bảo không có vấn đề gì mới rời đi.

Có người quay đầu gọi anh ta: “Đứng đó lề mề làm gì vậy?”

Bọn họ đã làm quen công việc này, cũng đã làm qua không biết bao nhiêu lần, thế nên ở trong mắt họ đương nhiên chê anh ta lề mà lề mề.

Gần như đã hoàn tất, cũng không có điểm đáng ngờ gì.

Không có người chuyên môn nào động vào, sau khi được đưa vào đoàn làm phim thì ngọai trừ nhân viên phụ trách ra cũng không có ai để ý đến nó. Mãi đến khi Vân Chi Sơn xuất hiện bên cạnh, nghe nhân viên công tác nói phân đoạn hôm nay cần dùng đến nó, cho nên cô đã đến xem thử, cũng rất tự nhiên đứng gần đó để xử lý vấn đề về kịch bản.

Bên quay phim cũng không vội, cũng không có ai gọi cô, cho nên cô đứng ở đó một lúc lâu, tập trung cúi đầu nhìn thứ gì đó mà không hề ngẩng đầu lên, cho dù kính có xảy ra vấn đề gì thì cô cũng không nhìn thấy.

Góc độ và khoảng cách của ống kính có hơi chênh lệch, nhìn từ ống kính thì mọi người không thể biết được tấm kính hiện tại có bị vỡ hay không.

Chỉ là đột nhiên có một giọng nói gọi tên Thẩm Di, khi Chu Thuật Lẫm sải bước về phía trước và kéo cô đi, bọn họ mới nhìn thấy trên đó xuất hiện một vết nứt rõ ràng, sau đó là toàn bộ mảnh kính nổ tung.

Tốc độ quá nhanh khiến mọi người không kịp phản ứng. Mảnh kính thủy tinh đó lẽ ra đã đâm vào da thịt Thẩm Di.

Chỉ cách nhau vài giây, tựa như một cái chớp mắt.

Sự xuất hiện của Chu Thuật Lẫm là một khúc nhạc đệm rất bất ngờ.

Lục Khởi khẽ nheo mắt.

Chu Thuật Lẫm.

Anh ta chưa từng nhìn thấy phương diện này của Chu Thuật Lẫm

Anh ta ra hiệu cho người bên cạnh: “Đi tìm người công nhân đầu tiên.”

Trực giác mách bảo anh ta rằng ở đây có vấn đề. Cho dù không thành vấn đề thì cũng kiểm tra trước rồi nói sau.

Hai ngày nay, tóc của anh ta đã rụng cả vào đây.

Anh ta nhặt áo khoác lên đi ra ngoài —— tan ca.

Tên đạo tặc họ Chu kia, làm sao tôi không có cuộc sống về đêm được chứ!

……

Có thể là bị kích thích, sau tin nhắn kia, bên phía Lục Khởi đã yên tĩnh như gà.

Chu Thuật Lẫm không hề hối lỗi.

Sau khi tắt điện thoại, anh giơ tay tắt đèn. Ánh sáng tối xuống, cả thế giới như bị ngắt công tắc.

Trong và ngoài phòng tắm anh quả thật giống như hai người. Một người là mãnh thú đang chờ đợi tấn công, còn người kia là mãnh thú bị cụt móng vuốt.

Anh không có động tĩnh gì, Thẩm Di cũng dần dần bình tĩnh lại, yên bình đi vào giấc ngủ.

Nhưng Chu Thuật Lẫm vẫn chưa ngủ. Vì anh đang chờ xác minh một chuyện. Gần năm mươi phút sau, sau khi anh đã sắp xếp ngắn gọn các ý tưởng cho một dự án trong đầu, bên cạnh cuối cùng cũng có động tĩnh.

Lâu hơn một chút so với trước đây, nhưng vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.

Hành động rất quen thuộc, người nọ trở mình, thân thiết nhích lại gần anh.

Giống như một cục bột mềm mại, hệt như cảm xúc vừa rồi, dưới lòng bàn tay là sự mềm mại như không xương.

Anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại và chờ đợi. Yên lặng đợi cô sát lại gần anh hơn.

Nhưng cô không hề gây ra một tiếng động hay hành vi nào quá mức. Tựa như một con thú nhỏ chỉ đang tìm một nơi an toàn để trú ngụ, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn và vô hại, cũng không có ý tấn công con người.

Chuyển động dừng lại.

Quả thật không quá đáng.

Thậm chí cô còn cánh tay anh đến ba bốn cm.

Nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của cô đang phả vào da mình, giống hệt như một cơn gió mùa hè ấm áp.

Việc xác minh kết thúc.

Như anh phỏng đoán, vị trí này có hơi thở của anh nên sẽ tự động sinh ra cám dỗ với cô. Giống như trước mặt cô đang có một miếng mồi câu vậy, cô sẽ bất giác tiến lại gần.

Về phần tối hôm qua cô không có động tĩnh gì là bởi vì cô đã nằm ngay ở vị trí này. Ở đây còn vương hơi thở của anh, đương nhiên cô sẽ không còn bị bên ngoài dụ dỗ, sẽ yên tĩnh nằm ngoan rồi ngủ say sưa, chỉ có anh nằm bên kia với một đống cảm xúc khó hiểu.

Chu Thuật Lẫm khẽ cười. Làm gì có thói quen xấu nào thay đổi chỉ sau một đêm, cũng làm gì có chuyện hành vi thay đổi đột ngột.

Rõ ràng là đã ‘xấu xa’ lắm rồi.

Cô hẳn là đã ngủ say, chất lượng giấc ngủ của cô cũng khá tốt.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, giơ tay trái lên chạm vào khóe môi của cô rồi xoa nhẹ.

Con thú nguy hiểm đang ẩn nấp trong đêm tối yên tĩnh.

Đã từng được nếm được vị ngọt một lần thì khó có thể quên.

Cơn nghiện rất khó bỏ.

Anh rũ mắt nhìn giây lát, sau đó lặng lẽ cúi xuống, cắn lấy miếng thịt mềm mại kia rồi ngập ngừng dò xét.

Cô nhóc này rất vô lương tâm, móc vào mồi câu xong thì lập tức bỏ chạy, để lại một mình anh dọn dẹp mớ hỗn độn.

Anh nhắm mắt lại, che đi đôi mắt sâu thẳm mà dù đang chìm trong đêm tối cũng không thể nào hoà tan.

Hơi thở của cô bị anh nuốt chửng, một tiếng nức nở vô thức thoát ra khỏi cổ họng. Nghe có vài phần đáng thương, bất lực như không bắt được lục bình. Cổ họng anh nghẹn lại, còn có vài phần hung dữ.

Bàn tay anh đặt sau gáy cô, sức lực không quá mạnh. Ngón tay thon dài hơi cong lên để lộ các khớp xương rõ ràng.

Anh cắn nhẹ, cọ xát, hòa quyện vào hơi thở của cô.

Một mình độc tấu rõ ràng sẽ không thể cho ra một bản nhạc hay. Cũng không biết phải cần bao nhiêu hèn hạ mới làm được chuyện này. Nhân lúc đêm khuya, lợi dụng lúc người khác lơi là mà lẻn vào bên trong.

Yết hầu cuộn tròn mấy lần, cuối cùng anh cũng tốt bụng thả cô ra. Anh cụp mắt nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, ánh mắt sâu thẳm.

Khoảng cách vài cm vừa rồi cũng đã biến mất.

Anh vẫn đang nhẫn nhịn, nhắm chặt hai mắt, ngẫm lại một câu nói trong Thiền Tông:

Xá nhất triều phong nguyệt, đắc vạn cổ trường không.

(*dịch tạm thời: bỏ qua một đợt gió trăng, được cả bầu trời vĩnh hằng)

….

Một tin nhắn lập tức xuyên thủng hàng phòng ngự của Lục Khởi, mãi đến ngày hôm sau tin nhắn của anh ta mới lần nữa xuất hiện trên Wechat của Chu Thuật Lẫm.

Anh ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải vì công việc quan trọng thì anh ta cũng đâu xuất hiện sớm như vậy. Anh ta còn đang sợ người này lại nói với anh ta một câu: Mới sáng ra mà cậu đã gửi tin nhắn rồi à?

– Chu Thuật Lẫm giơ tay bóp chặt mạch máu của cô ta

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 50"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-nhanh-chi-le-ta-than-he-thong-convert.jpg
Xuyên Nhanh Chi Lễ Tạ Thần Hệ Thống Convert
20 Tháng mười một, 2024
ta-tu-my-nhan-mo-lon-tro-thanh-hau-phu-nhan.jpg
Ta Từ Mỹ Nhân Mổ Lợn Trở Thành Hầu Phu Nhân
11 Tháng mười một, 2024
cau-he-tieu-trong-suot-convert.jpg
Câu Hệ Tiểu Trong Suốt Convert
7 Tháng mười một, 2024
Song-nguyet-vo-bien
Song Nguyệt Vô Biên
12 Tháng 6, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online