Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bạch Đào Nhầm To Rồi - Chương 3

  1. Home
  2. Bạch Đào Nhầm To Rồi
  3. Chương 3 - Kẻ ngốc kết hôn với Bùi Thời lại chính là cô???
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 3: Kẻ ngốc kết hôn với Bùi Thời lại chính là cô???

Đương nhiên là Bạch Đào không chết.

“Trước mắt ngoài có chút trầy xước nhẹ ra, cô còn bị chấn động não nhẹ, tiếp theo sau sẽ làm thêm một vài kiểm tra nữa, các chỉ số còn lại đều bình thường, nếu có chỗ nào khác khó chịu thì cứ nói ra nhé.”

Bác sĩ điều trị chính mặc áo blouse trắng đẩy đẩy kính, khuôn mặt từ ái: “Lần sau ở các ngã tư nên chú ý một chút.” Nói xong, anh ta lại dặn dò cô y tá nhỏ vài câu rồi mới xoay người rời đi.

Lúc này đã là một ngày sau kể từ khi Bạch Đào tỉnh dậy.

Nhưng rõ ràng cô bị tai nạn xe vào năm 2015, vậy mà đợi đến khi Bạch Đào mở mắt ra lần nữa thì đã là năm 2020 rồi.

Bạch Đào biết mình đủ thông minh, cho nên dù trong hoàn cảnh hỗn loạn này, cô cũng vô cùng thận trọng không biểu hiện ý kiến dị nghị gì, sau đó cô dùng một tiếng đồng hồ nhanh chóng nghe ngóng tình huống hiện tại.

Chắc chắn là cô đã xuyên không rồi.

Một lần tai nạn xe, lại khiến cô trực tiếp xuyên đến năm năm sau!

Xem ra cô của năm 2015 đã gặp tai nạn xe, mà Bạch Đào của năm 2020 cũng gặp tai nạn xe, thế là hai bản thể ở thời gian và không gian khác nhau liền bị hoán đổi.

Mọi thứ sau khi tỉnh dậy đã hoàn toàn nghiệm chứng cho suy đoán của Bạch Đào, thậm chí nó còn giống hệt với cảnh xuyên không đến năm năm sau trong truyện tranh của cô!

Trước đây đọc nhiều tiểu thuyết như vậy, nào là tác giả trực tiếp xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình viết, hoặc là đọc một cuốn tiểu thuyết ngoảnh lại bản thân cũng xuyên không luôn, lúc đó Bạch Đào còn khịt mũi khinh bỉ loại cốt truyện này, bây giờ thật không ngờ nó lại trở thành sự thật! Cô vẽ một bộ truyện tranh xuyên không đến năm năm sau, sau đó cô vậy mà lại thực sự xuyên không rồi! Còn đúng là năm năm sau nữa!

*****

Định luật xuyên không đầu tiên, giữ bình tĩnh, thu thập thông tin.

Định luật xuyên không thứ hai, duy trì ẩn nấp, ngàn lần không được để lộ việc bản thân đã bị hoán đổi, tránh gây ra những rắc rối không đáng có.

Sau khi ý thức được việc mình xuyên không, Bạch Đào bắt đầu tìm kiếm về tình hình hiện tại của bản thân, thế giới năm năm sau không khác năm năm trước là mấy, một người thông minh như cô hoàn toàn có thể thích ứng tốt mà không có chút sơ hở nào.

Chỉ là tối qua sau khi Bạch Đào đột nhiên muốn gõ tên mình vào công cụ tìm kiếm, cô đã vô cùng hoảng sợ.

Cô… cô vậy mà đã kết hôn rồi!!!

Cô thế mà lại suy nghĩ không thông như vậy, đi gia nhập hội thanh niên kết hôn sớm???

Bạch Đào hoàn toàn không thể chấp nhận nổi, mà đợi đến khi cô tra ra đối tượng kết hôn của mình, cô càng không thể tiếp nhận được.

Bùi Thời?

Cô đã kết hôn với Bùi Thời???

Kẻ ngốc kết hôn với Bùi Thời lại chính là cô???

Có phải cô đã bị Bùi Thời uy hiếp cưỡng bức gì không???

Có điều khi Bạch Đào run rẩy gõ từ khoá tên của hai người vào ô tìm kiếm, thứ nhảy ra lần này lại càng khủng khiếp hơn.

“Bùi Thời, người nắm quyền của Bùi Thị hèn mọn theo đuổi tình yêu, sau khi bị từ chối ba mươi lần, cuối cùng cũng ôm được người đẹp về nhà.”

“Bùi Thời tự tay trồng đào chỉ để đổi lấy một nụ cười của vợ yêu.”

“Bùi Thời yêu thầm năm năm, khổ cực theo đuổi nhiều năm, cuối cùng cũng tu thành chính quả.”

Mặc dù phần lớn tin tức đều ngắn gọn súc tích, nhưng cũng có nhiều bài viết rất tường tận chi tiết, gần như có thể mô tả đầy đủ cách mà Bùi Thời theo đuổi cô, nhiều bài còn cho biết đã đích thân phỏng vấn Bạch Đào hoặc là tin tức do bạn thân của cô tiết lộ, Bạch Đào tùy tiện chọn một bài để xem.

“Theo một người bạn thân bên cạnh Bạch Đào cho biết, ban đầu Bạch Đào vốn không có loại tình cảm đó với Bùi Thời, nhưng cô không kìm lòng được trước sự theo đuổi khổ cực lại không chịu từ bỏ của Bùi Thời, mỗi ngày anh đều viết thư tình cho Bạch Đào, đều đứng đợi Bạch Đào ở ngã tư mà cô phải đi qua, Bạch Đào không để ý đến anh, anh vẫn sẽ đi theo Bạch Đào cho đến khi thấy cô đến nơi an toàn, tóm lại Bạch Đào muốn sao anh sẽ không đưa trăng, cô chỉ tùy tiện nói một câu, Bùi Thời đều sẽ bằng lòng thoả mãn.”

“Sau đó Bạch Đào rất cảm động, cũng quyết định cho anh một cơ hội, hai người ở bên nhau, trong khi hẹn hò cũng không phải là không có cãi vã, kết quả có một lần đề cập tới chia tay, mặc dù Bùi Thời không nói gì nhưng đêm hôm đó anh đã cắt cổ tay vì Bạch Đào, nói không có cô bản thân sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa, lúc đó bạn bè xung quanh Bạch Đào mới biết Bùi Thời đã yêu Bạch Đào sâu đậm như vậy!”

……

Mặc dù về mặt lý thuyết thì đây cũng là những trải nghiệm mà bản thân cô đích thân trải qua, nhưng với Bạch Đào mới xuyên không đến chưa có tình cảm gì trước đó mà nói, cô đọc những bài này như đang đọc câu chuyện của người khác vậy.

Trình độ viết văn của người viết bài này không tệ, làm nổi bật được bầu không khí vừa đến độ thích hợp, rõ ràng là một bài báo, nhưng lại thăng trầm, tràn đầy sự đồng cảm, các chi tiết đặc biệt tinh tế, khiến người ta vô thức bị cuốn vào, dao động theo tâm trạng của Bùi Thời, vì tình yêu thầm kín của Bùi Thời mà đau lòng, vì Bùi Thời có thể ôm người đẹp về mà vui vẻ, lại vì Bùi Thời chia tay mà đớn đau.

Bạch Đào vừa xem, vừa không nhịn được mà rơi nước mắt cho câu chuyện tình yêu đẹp đẽ này.

Không ngờ, thật không ngờ…

Hóa ra Bùi Thời lại có loại tâm tư đó với cô? Yêu thầm cô năm năm? Vậy chẳng phải ngay từ đầu anh đã yêu cô đến không thể thoát ra rồi sao? Kết quả lại cứng đầu không chịu thừa nhận? Không biết lúc đầu khi che giấu hết tất cả dưới vẻ mặt lạnh lùng mà đối diện với cô, trong lòng anh đã phải căng thẳng kịch liệt đến thế nào! Lúc ấy khi bị cô phớt lờ không quan tâm đến, chắc hẳn anh đã rất đau khổ nhỉ?

Bạch Đào càng đọc tin tức, càng cảm thấy bản thân trước đây quá tồi tệ! Tại sao Bùi Thời đã hèn mọn như vậy rồi, cô còn đối xử vô tâm với anh, cuối cùng còn hại Bùi Thời nghĩ không thông, uống rượu đến thủng dạ dày được đưa vào bệnh viện?

Bùi Thời, anh tới cùng đã yêu cô đến mức nào chứ! Vì cô mà chà đạp thân thể như thế? Ngay cả tôn nghiêm của một người đàn ông cũng không cần, có lúc cãi nhau, vì để được cô tha thứ, anh thậm chí còn viết cả bản kiểm điểm, quỳ xuống với cô!

Thử hỏi nếu đây không phải là tình yêu, vậy thì tình yêu là gì?!

Đêm hôm đó Bạch Đào kiên quyết đọc hết tất cả những bài báo trên mạng, cô cảm động đến không ngừng rơi nước mắt, ai có thể ngờ được, hoá ra bông hoa cao lãnh Bùi Thời đã sớm yêu trộm cô tới điên cuồng!

Nghĩ đến gia thế, đến khuôn mặt, dáng người, còn có tình yêu sâu sắc anh dành cho mình, Bạch Đào suy nghĩ một hồi, cảm thấy đã hiểu vì sao bản thân lại gia nhập vào đội thanh niên cưới sớm mà kết hôn với đối phương rồi, ai có thể nghĩ tới, cô kết hôn với Bùi Thời, thực sự chính là gả cho tình yêu nha!

Haizz, đều đã thế này rồi, thôi thì cứ đối xử tốt với Bùi Thời, cùng nhau sống thật tốt đi, đừng làm cho người ta lại khóc lại chảy máu nữa, người đàn ông này vì cô cũng quá không dễ dàng rồi…

Đặc biệt là khuôn mặt đó của Bùi Thời, Bạch Đào cảm thấy, cô vẫn có thể làm được.

Mà đợi đến khi Bạch Đào cầm điện thoại lên, lần lượt mở từng ứng dụng xã hội một, đơn giản kết nối sắp xếp các mối quan hệ hiện tại của mình lại xong, lúc mở album ảnh ra, đập vào mắt cô lại toàn là ảnh ân ái của cô và Bùi Thời: Có ảnh hai người mười ngón tay đan chặt vào nhau, ảnh áp sát mặt vào nhau, còn có ảnh hình bóng cô tựa vào vai Bùi Thời…

Không kịp đề phòng, cô lại ăn phải một mồm cơm chó của chính mình.

Mà mở bản ghi chú ra, Bạch Đào càng ngạc nhiên hơn.

Nội dung ghi lại bên trong vậy mà đều là cuộc sống ân ái hàng ngày!

“Than với chồng rằng ngày mưa ở cửa sẽ có vũng nước, kết quả chồng không nói một lời, chỉ cúi xuống bế mình lên đi qua vũng nước ấy.”

“Bởi vì tối qua tùy tiện nói một câu muốn ăn bánh rán, anh ấy lại bí mật học rồi sáng dậy sớm làm cho mình ăn.”

“Ông xã hoàn toàn là mẫu người ngoài lạnh trong nóng điển hình, có lúc giả vờ như muốn giữ khoảng cách với mình cả mét, nhưng khi ở một mình… người khác có lẽ sẽ không thể tưởng tượng được dáng vẻ đó của anh ấy, mà dáng vẻ này chỉ thuộc về riêng mình.”

Ngoài những mẩu chuyện cuộc sống đời thường ngọt ngào này ra, còn có một số phong cách như thế này.

“Ông xã đi công tác một tháng, tiểu biệt thắng tân hôn, tối qua cả đêm không ngủ, lần sau vẫn nên ngủ sớm thôi, phải làm việc và nghỉ ngơi lành mạnh.”

???

Tuy bản thân là đương sự, nhưng khi Bạch Đào đọc những mẩu chuyện thường ngày này cũng có chút mặt đỏ tim đập nhanh.

Có vẻ như Bùi Thời đó… Vẫn rất biết phát huy hết tác dụng nhỉ? Theo những ghi chép hàng ngày này thì ngược lại không có để đó không dùng nha… Không ngờ cô thuần khiết như ngọc lại mặc ý cùng anh sống một cuộc sống hoang dâm vô độ như vậy?

Bạch Đào càng lướt về sau, càng không dám nhìn thẳng, cuối cùng dứt khoát kéo chăn của giường bệnh lên che mặt.

Còn thực sự có chút xấu hổ nữa, có vẻ như không chỉ Bùi Thời vì yêu điên cuồng mà bảo sao làm vậy, đến bản thân cô cũng rất có ý với anh nha…

Nhưng vận động cả ngày cả đêm vẫn là không có lợi cho sức khỏe ha, đặc biệt là nếu Bùi Thời vẫn áp dụng thói quen dậy sớm trước đó, đêm nào cũng làm thì người đàn ông này có bao nhiêu thời gian để ngủ chứ?

Bạch Đào có trách nhiệm mà nghĩ, sau này cô nhất định phải thúc giục Bùi Thời dậy muộn hơn, không có việc gì thì ngủ nhiều một chút, không thì sẽ chết sớm mất! Sau này anh là của cô rồi, cô vẫn nên quan tâm đến sức khỏe thể chất và tinh thần của anh hơn…

Ngay khi Bạch Đào đang nghĩ về những điều này thì cánh cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Bạch Đào không thể không thừa nhận, khoảng khắc này rất giống một cảnh trong bộ phim văn nghệ, khung cảnh được nâng lên từng tầng một, mỗi một tầng ánh sáng theo khe cửa ngày càng mở rộng ra đều thay đổi như được thiết kế cẩn thận, chậm rãi, tinh tế, vừa vặn phù hợp, sau đó khuôn mặt của Bùi Thời như một tác phẩm nghệ thuật xuất hiện sau cánh cửa.

Mặc dù Bạch Đào đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Bùi Thời, trái tim cô vẫn lệch nhịp.

Năm năm trôi qua, các góc cạnh trên khuôn mặt của Bùi Thời không thay đổi, nhưng dường như mọi thứ đều đã thay đổi rồi.

Người đàn ông này vẫn anh tuấn như trước, mỗi một đường nét trên khuôn mặt đều mang theo cảm giác không dễ tiếp cận, vẻ mặt ẩn hiện trong bóng tối mờ mờ càng khiến anh trông khó đoán hơn.

Khí chất thiếu niên trong ấn tượng của Bạch Đào đã bị phai nhạt đi, Bùi Thời ở trước mắt lúc này đã trở nên thành thục ổn trọng, mặc một bộ vest định chế cao cấp được cắt may vừa vặn với người, mang theo khí thế mạnh mẽ áp bức tự nhiên vốn có.

Mà cũng tại thời điểm này, Bùi Thời nhìn về phía Bạch Đào.

Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, Bạch Đào cũng không né tránh, cô chỉ nhìn chằm chằm Bùi Thời.

Cuối cùng là Bùi Thời nhìn đi chỗ khác, anh thu ánh mắt lại, giọng nói bình tĩnh: “Cô tỉnh rồi à.”

Giọng điệu đó, bình thản đến mức không chút gợn sóng, giống như đi kiểm tra xem xét vậy.

Nhìn xem, ngữ khí đạo mạo trang nghiêm biết bao. Nếu không biết chân tướng thì còn tưởng cô và Bùi Thời là một cặp vợ chồng bất hoà đấy!

Bạch Đào trong lòng đắc ý nghĩ, thật may là cô đã chuẩn bị tinh thần từ trước, sớm đã xem hết tất cả các bài báo và những mẩu chuyện về cuộc sống hàng ngày trong bản ghi chú trên điện thoại, người đàn ông Bùi Thời này, hoàn toàn là bề ngoài chững chạc đàng hoàng, trong lòng nhiệt tình như lửa!

Sau năm năm, nhan sắc của Bùi Thời không những không bị tụt dốc mà còn ngày càng đẹp trai hơn.

Bạch Đào nhỏ bé đã hiểu được bản thân của năm năm sau rồi, đừng nói gia đình Bùi Thời giàu có còn thông minh, cho dù anh là một người đàn ông chỉ có khuôn mặt này, dựa vào khuôn mặt ấy anh vẫn có thể kiếm cơm…

Bạch Đào còn đang suy nghĩ miên man, Bùi Thời đã lại lên tiếng tiếp, giọng điệu vẫn rất lạnh lùng, như đang muốn thương lượng với Bạch Đào: “Bây giờ cô muốn thế nào?”

Giả bộ cái gì chứ!

Bạch Đào dựa theo những gì được viết trong tin tức và bản ghi chú suy đoán rồi mô phỏng lại hành động của bản thân trong đó, cảm thấy mình lúc này nên cho Bùi Thời một cái nhìn hờn dỗi, thế là cô cố gắng biểu hiện mình đang giận dỗi một chút: “Bây giờ chỉ có em và anh, không cần phải giả vờ nữa đâu.”

Kết quả khi Bùi Thời nhìn thấy ánh mắt này của cô, rõ ràng là anh sững người lại, sau đó toàn thân càng căng cứng hơn: “Cô…”

Cô đây là chưa nắm chắc độ thích hợp, diễn hơi quá rồi sao?

Không đúng, Bạch Đào bình tĩnh phân tích, dựa theo tin tức và bản ghi chú thì cô và Bùi Thời chỉ có ân ái hơn chứ không kém! Chắc chắn là ánh mắt này thậm chí còn chưa đạt được một phần năm sự ngọt ngào với Bùi Thời vào ngày thường! Nhất định là vì cô chưa quen với nghiệp vụ mới, biểu hiện vẫn chưa đủ tình nồng ý mật.

Không được, không thể thế này được, không thể để Bùi Thời nhìn ra sơ hở, phải chan chứa tình cảm một chút!

Bạch Đào cảm thấy mình vẫn cần phải điều chỉnh lại cảm xúc nên nhanh chóng chuyển chủ đề: “Bây giờ em muốn ăn táo.”

“Được.” Bùi Thời lời ít ý nhiều nói: “Để tôi gọi y tá đến.”

“Không muốn, người ta muốn ăn táo anh gọt cơ!” Bạch Đào cảm thấy công tác chuẩn bị cảm xúc của cô đã ổn rồi, liền ôn tình như nước mà nhìn Bùi Thời một cái: “Em chỉ ăn táo anh gọt thôi.”

Lần này trên mặt Bùi Thời cuối cùng cũng có biểu cảm, nhưng không hiểu sao vẫn là kỳ quái, thậm chí còn mang theo chút nghi ngờ và cảnh giác?

Xem ra cô vẫn phải chuẩn bị thêm một chút nữa! Phải bộc lộ tấm chân tình tự nhiên hơn mới được!

Bạch Đào cầm một quả táo trên bàn cạnh giường lên, nhét vào tay Bùi Thời: “Anh gọt đi mà.” Bạch Đào vuốt vuốt tóc: “Không phải anh nói là thích gọt táo cho em nhất sao? Sau này còn muốn gọt táo cho em ăn cả đời nữa? Lẽ nào anh muốn nuốt lời rồi?”

Sắc mặt của Bùi Thời có vẻ không được tốt lắm, lần đầu tiên trên khuôn mặt anh xuất hiện nhiều biểu cảm sống động như vậy, anh trợn trừng mắt nhìn chằm chằm vào quả táo trong tay mình, hơi mù tịt không biết phải làm gì.

Bạch Đào sững sờ, sau đó mới nghĩ ra, mặc dù có táo, nhưng lại không có dao, không bột đố gột nên hồ, nhìn Bùi Thời ngẩn người luôn rồi kìa.

Bạch Đào tìm dao, thân thiết đưa cho Bùi Thời: “Đừng ngây ngốc nữa, dao ở đây, nhanh gọt cho em đi!”

Bùi Thời nhận lấy con dao trong tiềm thức, mặc dù vẻ mặt vẫn còn rất kỳ lạ, nhưng lần này, cuối cùng anh cũng thực sự gọt táo rồi.

Anh gọt táo rất khéo, đôi tay thon dài động tác trôi chảy, người đẹp trai đến gọt táo cũng đẹp như vậy, anh gọt vỏ liền một mạch không hề bị đứt.

Mắt thấy quả táo đã sắp được gọt xong, Bạch Đào lại suy nghĩ, cảm thấy mình cần phải bày tỏ một chút, cô nhớ lại những gì đã ghi trong bản ghi chú, điều chỉnh lại vẻ mặt, mỉm cười ngọt ngào với Bùi Thời.

“Cảm ơn ông xã! Ông xã thật tốt!”

Đáng tiếc rất nhiều chuyện không thể khen bừa bãi, vì vừa khen thì sẽ có chuyện xảy ra.

Ngay khi giọng nói của cô rơi xuống, tay Bùi Thời liền run lên, không chỉ làm đứt vỏ táo, con dao còn cứa vào tay kia của anh, trong chốc lát, máu không ngừng chảy ra, bàn tay đẹp đẽ của Bùi Thời lập tức bị thương.

“Ông xã! Anh thế nào rồi!” Bạch Đào lúc này thật sự căng thẳng, cô nhập vai rất nhanh, lúc đầu gọi Bùi Thời là ông xã trong lòng cô còn hơi ngượng, giờ thì đã tự nhiên trôi chảy, vẻ mặt cô tự trách nhìn Bùi Thời: “Sớm biết thế em đã không để anh gọt táo rồi, ông xã, chắc mấy hôm nay anh bận rộn công việc quá à? Gọt táo cũng xuất thần được!”

Có lẽ Bùi Thời bị thương ở tay nên phản ứng stress cấp(1) khiến anh đứng bật dậy khỏi ghế, vậy mà lúc này anh còn đặt Bạch Đào lên trước, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô: “Cô… thật sự không sao chứ?”

(1)Phản ứng stress cấp là một phản ứng tâm lý của cơ thể khi đối mặt với những trải nghiệm đáng sợ, thường xuất hiện ngay sau khi tiếp xúc với những trải nghiệm đó và thường kéo dài không quá 1 tháng.

Có thể có chuyện gì được chứ! Không phải chỉ là quả táo đến tay còn bay mất thôi sao?

Người đàn ông này đúng là quá yêu cô rồi! Tay mình đều đã bị như thế, kết quả phản ứng đầu tiên vẫn là quan tâm liệu cô có không vui khi không ăn được táo hay không!

“Em không sao, ông xã, ngược lại là anh…”

Đại khái sau khi nghe cô nói không sao, lúc này Bùi Thời mới nghĩ đến bản thân, anh rời ánh mắt đi, quay người bước thẳng ra ngoài cửa: “Tôi đi gặp bác sĩ chút.”

Ánh mắt anh rất thâm trầm, vẻ mặt cũng có chút quái dị, bước đi rất nhanh, Bạch Đào còn muốn nói thêm vài câu nhưng người đàn ông đã rời đi mất rồi.

?

Bạch Đào suy xét lại ​​phản ứng vừa rồi của mình, có chút suy ngẫm, chồng thân yêu của mình bị thương, phản ứng của bản thân sẽ như vậy à? Nhìn Bùi Thời nhà người ta đi! Bùi Thời nhà người ta việc đầu tiên nghĩ đến không phải là bàn tay đầy máu của bản thân, mà là quan tâm liệu cô có không vui nếu không được ăn táo hay không!

Tình yêu là gì? Đây chính là tình yêu đó!

So sánh hai người, Bạch Đào cảm thấy biểu hiện của mình quả thực bình thường quá rồi, đợi lát nữa Bùi Thời trở lại, cô nhất định phải nghiêm túc đối đãi!

*****

Lúc này Bùi Thời đúng là không còn lo đến vết thương của mình nữa, anh vừa nhờ y tá băng bó lại, vừa gọi cho bác sĩ điều trị chính của Bạch Đào.

“Tình hình của vợ tôi không đúng lắm.”

Mặc dù Bùi Thời chỉ đơn giản trần thuật lại, nhưng trong giọng nói trầm thấp của anh đã mang theo chút hưng sư vấn tội(2).

(2)Nguyên văn 兴师问罪/Hưng sư vấn tội: nghĩa là phát động (dẫn) quân đội đến để lên án, hỏi tội của đối phương. Nó còn chỉ việc, khi một người tức giận tập hợp một đám người đi tới trước cửa chất vấn và “xử lý” đối thủ.

Bác sĩ điều trị chính vẫn còn muốn sống, ngay lập tức mang toàn bộ hồ sơ bệnh án của Bạch Đào đến: “Bùi tổng, đây là kết quả kiểm tra của Bùi phu nhân, thật sự là không có trở ngại gì lớn về sức khỏe, mặc dù bị tai nạn xe, nhưng bởi vì tính năng của xe tốt, túi khí cũng bật ra rất nhanh nên không hề có tổn thương gì lớn, chúng tôi đã kiểm tra rất nhiều lần để xác nhận, sau khi Bùi phu nhân tỉnh dậy cư xử hành động cũng hoàn toàn bình thường, không nhìn ra có vấn đề gì, tình hình không đúng lắm mà anh nói cụ thể là ở đâu? Bùi phu nhân có biểu hiện gì bất thường sao?”

Bất thường, mọi thứ đều bất thường.

Bùi Thời mím môi, nhớ lại dáng vẻ Bạch Đào nũng nịu liếc mắt đưa tình gọi mình là ông xã vừa rồi, sau lưng cảm thấy hơi lạnh, nhưng mà có rất nhiều chuyện anh không thể tiết lộ ra bên ngoài, cho dù là với bác sĩ, nên anh chỉ nói ngắn gọn: “Khả năng nhận thức về một số chuyện có chút vấn đề.”

“Hóa ra là vậy!” Bác sĩ điều trị chính thở phào nhẹ nhõm: “Đây là chuyện bình thường, vì Bùi phu nhân bị chấn động não nhẹ, hơn nữa bị tai nạn xe đột ngột như vậy quả thực có thể xuất hiện một số di chứng của tính dễ bị kích thích, chẳng hạn như rối loạn trí nhớ, nhận thức về thời gian, logic tạm thời… “

“Rối loạn trí nhớ?”

“Đúng vậy.” Bác sĩ điều trị chính an ủi Bùi Thời: “Nhưng triệu chứng này sẽ không kéo dài quá lâu, cũng không cần điều trị, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều là sẽ bình phục. Một số bệnh nhân có triệu chứng rối loạn trí nhớ nặng khi tỉnh dậy thường sẽ sản sinh cảm giác thiếu an toàn nghiêm trọng, đối với thế giới bên ngoài rất cảnh giác, nhưng Bùi phu nhân hoàn toàn không có vấn đề này, cho nên vấn đề cũng không lớn, phỏng chừng cũng chỉ là có chút mơ hồ với một số chi tiết nhỏ mà thôi… “

Bùi Thời càng nghe càng nhíu chặt mày lại: “Sau khi tỉnh dậy cô ấy đã làm gì? Không có gì hành động gì khác thường chứ?”

Y tá băng bó cho Bùi Thời lúc này cũng là người phụ trách phòng bệnh của Bạch Đào, cô ấy còn là thực tập sinh mới đến hôm nay nên rất nhiệt tình hoạt bát đáp: “Không có gì bất thường cả, chỉ nghịch điện thoại rất lâu thôi ạ.”

“Nghịch điện thoại? Chơi game sao?”

“Không có chơi game, cô ấy vẫn luôn xem tin tức!” Cô y tá nhỏ nhìn Bùi Thời một cái đầy ngưỡng mộ: “Cô ấy vẫn luôn xem các bài báo về tình cảm của hai người, vừa xem vừa cười, xem một số bài phỏng vấn còn khóc nữa! Cứ lẩm bẩm một mình nói không ngờ anh lại yêu cô ấy nhiều như vậy! Hai người, tình cảm của hai người thật tốt!” Sau cùng, cô y tá còn thu hết dũng khí nói thêm một câu: “Chúc, chúc hai người hạnh phúc!”

“…”

*****

Bùi Thời chỉ cảm thấy não mình đều đang đau nhức, anh phẩy tay chào bác sĩ và y tá, sau đó gọi điện cho trợ lý Viên Mục của mình: “Thu thập tất cả các bài báo về tôi và Bạch Đào cho tôi.”

Viên Mục đã làm việc với Bùi Thời rất nhiều năm, cậu ấy trung thực đáng tin cậy, năng lực làm việc lại mạnh, không bao lâu sau đã nén tất cả các bản tin lại thành một tệp rồi gửi cho Bùi Thời.

Vì vậy hai phút sau, Bùi Thời ngồi trong phòng tiếp khách VIP, ấn vào những bài báo này, ngay bài đầu tiên đã khiến anh cảm nhận được việc tuyên truyền giác ngộ của ngũ lôi oanh đỉnh(3) một cách rõ rệt.

(3)ngũ lôi oanh đỉnh/五雷轰顶: Ngũ lôi oanh đỉnh: Năm tia chớp cùng đánh vào đầu, ý nói phải chịu sự đả kích vô cùng lớn.

“Cắt cổ tay vì tình yêu, Bùi Thời si tình – tiết lộ cho bạn sự thật về những lần hèn mọn muốn yêu!”

… Anh cắt cổ tay lúc nào vậy…

Bùi Thời cố gắng nhịn xuống cảm xúc muốn bùng nổ đóng bài viết này lại, nhấp vào một bài mới.

“Ngoài lạnh trong nóng, bạn không thể không biết hai ba điều về tổng tài bá đạo Bùi Thời, vì Bạch Đào, ngàn ngàn vạn vạn lần!”

Bài báo này nói là đã được sự đồng ý của Bùi Thời, bảo đảm chắc chắn tính xác thực, nhưng nội dung thực tế lại như một cuốn tiểu thuyết ngôn tình não tàn không hợp thời, chẳng hạn như Bùi Thời thu mua mỏ đá quý trị giá mấy trăm triệu ở Nam Phi cho Bạch Đào, lại vì Bạch Đào thích món tráng miệng của một nhãn hiệu nên đã mua cả dây chuyền sản xuất cho cô… Bùi Thời cảm thấy theo như miêu tả trong bài báo, anh quả thật giống một người thiểu năng bị teo não.

Đương nhiên, việc mua mỏ đá quý, mua dây chuyền sản xuất món tráng miệng là thật, nhưng đây chỉ là một bước trong chiến lược phát triển đầu tư một hạng mục nào đó của gia tộc anh, một chút cũng không liên quan đến Bạch Đào.

Điều duy nhất khiến người ta vui mừng là trong bài viết này không khuếch đại việc anh cắt cổ tay vì tình yêu nữa…

“Vì vợ, Bùi Thời của Bùi thị thẳng thắn nói, màu sắc yêu thích nhất của bản thân là màu trắng, trái cây yêu thích nhất là đào.”

Rất tốt.

Màu sắc Bùi Thời ghét nhất là màu trắng, vì anh sợ bẩn, quả anh ghét nhất là đào, vì nó quá ngọt.

……

Những bài báo sau đó Bùi Thời càng không thể đọc được nữa, trước đây khi Bạch Đào đơn phương thông báo sắp gửi bản thảo tin tức đi, anh nên ngăn chặn cô, ít nhất anh cũng phải nắm quyền chỉnh sửa bản thảo cuối cùng vào trong tay mình.

Mà cũng vào lúc này, Bùi Thời nhận được điện thoại từ Luật sư Cao.

“Bùi tổng, với tư cách là cố vấn pháp lý cho việc niêm yết, tôi vẫn kiến nghị anh tiếp tục trao đổi và thương lượng với phu nhân một lần, hy vọng cô ấy có thể từ bỏ ý định ly hôn. Bản cáo bạch(4) công khai đã được công bố rồi, chúng ta sẽ hoàn thành việc niêm yết trong vòng vài tháng tới, ở thời điểm mấu chốt hiện tại mà bùng lên việc ly hôn hay kiện tụng ly hôn sẽ tồn tại nguy cơ ảnh hưởng đến việc phân phối cổ phiếu, thậm chí có thể ảnh hưởng đến quá trình IPO(5), đặc biệt là các công ty cạnh tranh cùng loại đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, bọn họ có thể sẽ lợi dụng vụ kiện ly hôn của anh để thừa nước đục thả câu… Nếu anh cần, tôi có thể lập tức tiến hành thương lượng với phu nhân của anh, thuyết phục cô ấy tạm hoãn vụ kiện ly hôn lại…”

(4)Bản cáo bạch hay Bản công bố thông tin: Khi phát hành chứng khoán ra công chúng, công ty phát hành phải công bố cho người mua chứng khoán những thông tin về bản thân công ty, nêu rõ những cam kết của công ty và những quyền lợi cơ bản của người mua chứng khoán…để trên cơ sở đó người đầu tư có thể ra quyết định đầu tư hay không. Tài liệu phục vụ cho mục đích đó gọi là Bản cáo bạch hay Bản công bố thông tin.

(5)IPO (Initial Public Offering) có nghĩa là “Phát hành lần đầu ra công chúng”. IPO dùng để chỉ hoạt động một công ty lần đầu tiên huy động vốn rộng rãi từ công chúng (chào bán chứng khoán công khai lần đầu cho nhà đầu tư) thông qua việc phát hành cổ phiếu lần đầu và đưa lên sàn chứng khoán. Sau khi IPO, công ty sẽ chính thức trở thành một công ty đại chúng hay còn gọi là công ty cổ phần đại chúng.

Ngoài cổ phiếu, các chứng quyền (Covered Warrant) – tức chứng khóan có tài sản đảm bảo do công ty chứng khoán phát hành cũng được IPO, gọi là hoạt động phát hành chứng quyền lần đầu.

Bùi Thời mím môi: “Hiện tại không cần nữa.”

Luật sư phía bên kia quả nhiên sửng sốt.

Bùi Thời bình tĩnh nói: “Trước mắt không cần ly hôn nữa, anh không cần phải phân tâm, cứ dốc toàn lực đẩy mạnh việc niêm yết đi.”

Luật sư đương nhiên cũng không hy vọng trong quá trình niêm yết có thêm rắc rối gì, công ty kỹ thuật mới “Công nghệ Thời Lai” mà Bùi Thời thành lập và điều hành này đang hoạt động rất tốt, công ty làm về quản lý dữ liệu lớn. Hiện tại cung cấp dịch vụ hỗ trợ dữ liệu cho các ngân hàng, công ty vừa và nhỏ, công ty trò chơi, các trang web mua sắm lớn,… Công ty có kho dữ liệu mã nguồn mở lớn, lại đi đúng vào thời điểm đầu gió của sự phát triển dữ liệu lớn trong nước hiện nay, có thể gọi là một công ty hắc mã, mặc dù bốn năm trước khi mới thành lập bị thua lỗ 320 triệu, nhưng Bùi Thời đã nỗ lực xoay chuyển cục diện bế tắc, chuyển bại thành thắng, vào năm thứ hai khoản lỗ đã được thu hẹp lại, trong năm thứ ba từ thua lỗ đã chuyển thành lợi nhuận, doanh thu tăng vọt 134%, trong quá trình đó liên tiếp nhận được các khoản đầu tư từ quỹ đầu tư Sequoia Capital(6), tập đoàn Softbank(7),… Định giá hiện tại đã đạt 120 triệu đô la Mỹ, đang được lên kế hoạch đăng ký niêm yết tên trên sàn giao dịch chứng khoán New York, mà vị luật sư này phụ trách kết nối với luật sư bên Mỹ để để thúc đẩy quá trình IPO.

(6)Sequoia Capital là một trong những quỹ đầu tư mạo hiểm hàng đầu thế giới, thành lập tại California vào năm 1972 bởi Don Valentine, và hiện đang đầu tư cho các công ty ở giai đoạn tăng trưởng trên toàn thế giới.

(7)Tập đoàn SoftBank là một công ty viễn thông đa quốc gia và tập đoàn Internet của Nhật Bản, được thành lập ngày 3 tháng 9 năm 1981, có trụ sở ở Tokyo, Nhật Bản.

Đây là một mối làm ăn rất lớn, vốn dĩ còn lo lắng tình trạng hôn nhân của Bùi Thời sẽ ảnh hưởng đến việc IPO, giờ nghe thấy vậy, luật sư đương nhiên vui mừng hớn hở: “Không thành vấn đề! Chúc mừng Bùi tổng và phu nhân đã khôi phục quan hệ! Tôi thấy hai người rất đằm thắm! Chắc chắn là Bùi phu nhân cáu kỉnh hờn dỗi thôi, lúc trước tôi có xem qua mấy bài báo về chuyện tình cảm của hai người! Nếu như đến hai người cũng ly hôn thì quả thật khiến người khác không thể tin vào tình yêu trên đời này nữa rồi!”

“……”

Tôi thấy một luật sư như anh tốt hơn hết vẫn là đừng tin vào tình yêu.

*****

Thật ra băng bó vết thương không mất nhiều thời gian, nhưng Bùi Thời đã đi rất lâu rồi, Bạch Đào trông trước ngó sau, đợi đến khi Bùi Thời trở lại phòng bệnh đã là hai tiếng sau.

Có điều lần này trở về, mặc dù vẫn có chút kỳ quái nhưng vẻ mặt của Bùi Thời đã trở nên tự nhiên hơn rất nhiều, tay cũng đã được băng bó đàng hoàng.

Có lẽ vì cảm thấy ngại ngùng khi mình quá vụng về, đến gọt táo cũng bị thương, biểu cảm của Bùi Thời lúc này hơi gượng gạo, anh có phần thận trọng ngồi xuống phía đầu giường của Bạch Đào.

Người đàn ông này, vậy mà lại có chút đáng yêu nha? Khó trách khi xem những bản ghi chú đó, cô cũng cảm thấy có tình cảm nồng nàn với Bùi Thời…

Bạch Đào quyết định biểu hiện thật tốt, lập tức lấy một tay che ngực, suýt chút nữa nước mắt giàn giụa nói: “Ông xã, ngực em đau quá!”

Bùi Thời lúc này cũng cau mày lại: “Em không bị gãy xương sườn, ngực cũng không bị thương, sao lại đau được?”

Bạch Đào nâng bàn tay không bị thương còn lại của Bùi Thời lên, vẻ mặt không nỡ mà nắm lấy trong tay: “Ông xã à, vết thương ở trên người anh, nhưng nỗi đau lại nằm trong lòng em, cơ thể em không đau, nhưng trái tim em đau.”

Mặc dù khi nói những lời này Bạch Đào cũng có chút nổi da gà, nhưng theo tư liệu và bản ghi chú cô thu thập được, Bạch Đào và Bùi Thời chính là nói chuyện theo phong cách này…

Bạch Đào thực sự cũng không thể hiểu nổi, rốt cuộc cô đã làm gì với chính mình trong cuộc sống hôn nhân ngắn ngủi chưa đầy một năm này, sao cô có thể thay đổi phong cách nói chuyện theo kiểu này chứ…

Nhưng hiển nhiên, lần này cuối cùng cô đã đi đúng đường, lời này vừa nói ra, mặc dù hơi mất tự nhiên nhưng may mà Bùi Thời cũng có chút phản hồi, anh liếc mắt nhìn Bạch Đào một cái: “Không sao đâu, vì em mà bị thương, đều đáng giá.”

Chỉ là, có thể việc mất nhiều máu sau chấn thương đã ảnh hưởng đến tâm trạng của anh, khi Bùi Thời nói câu này, Bạch Đào cứ luôn cảm thấy nó rất khô khan nhạt nhẽo.

Nhưng Bạch Đào vẫn thấy rất hài lòng khi được nắm tay Bùi Thời, đôi tay của người đàn ông này sinh ra đã rất tốt, Bạch Đào không nhịn được sờ rồi lại sờ, chỉ là khi đang sờ cô lại nhận ra một vấn đề, tay trái này không phải chính là cánh tay Bùi Thời vì cô mà cắt cổ tay trong tin tức sao? Sao cổ tay lại một mảnh trơn nhẵn sạch sẽ thế này? Tin tức cách đây một tuần không phải còn nói trên cổ tay Bùi Thời có một vết sẹo xấu xí vừa hay là biểu tượng của tình yêu sao? Mà Bùi Thời còn sửa vết sẹo này thành hình xăm tên của Bạch Đào nữa?

“Ông xã ơi, vết sẹo lúc đó anh vì em mà cắt cổ tay đâu rồi? Không phải nói máu chảy đầm đìa được đưa vào bệnh viện cấp cứu phải truyền một phần năm lượng máu cơ thể mới cứu được sao? Còn hình xăm chỉnh sửa từ vết sẹo nữa?”

Bùi Thời sững người lại, tuy vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng Bạch Đào luôn cảm thấy trong lòng anh có chút sụp đổ.

Con người mà, khi nghĩ đến nỗi đau muốn có mà không có được ngày trước sẽ luôn dễ dàng cảm thấy bùi ngùi, đây cũng là điều bình thường.

Có lẽ vì nghĩ đến chuyện ngày trước, vẻ mặt của Bùi Thời có chút miễn cưỡng, nhưng giọng điệu vẫn bình tĩnh: “Lần trước em nói vết sẹo không đẹp, hình xăm cũng không cần thiết, bảo anh xóa đi, em nói khi nhìn thấy sẽ cảm thấy đau lòng, mỗi lần nhìn thấy nó đều sẽ buồn, chỉ cần nhớ đến ngày trước anh đã suýt xảy ra chuyện vì cắt cổ tay liền không thở nổi, cho nên cách đây không lâu anh đã phải phẫu thuật xóa sẹo, cũng xoá hình xăm đi luôn.”

Hoá ra là vậy!

Bạch Đào lại sờ hai cổ tay của Bùi Thời, trong lòng thành thật cảm khái, mới năm năm thôi mà y học đã phát triển lớn đến vậy ư! Phẫu thuật loại bỏ sẹo đã thực sự có thể đạt đến mức độ hoàn toàn không thấy sẹo như thế này rồi! Thậm chí còn không thể nhìn ra Bùi Thời đã từng cắt cổ tay và xăm qua nữa!

Trong năm năm, công nghệ y học đã có một bước tiến lớn! Tương lai của loài người thật tươi sáng!

Tác giả có lời muốn nói:

Tương lai của loài người quả thật tươi sáng mà hahahahahahaha

Đôi lời từ pé Hoa Linh:

Để phù hợp với hoàn cảnh nên mình đã đổi xưng hô của nam chính với nữ chính nha.

Chương 3 này có khá nhiều thuật ngữ về y học, niêm yết cổ phiếu rồi phần mềm kỹ thuật, v.v… Vì không rành về những mảng này, lại muốn đem đến cho mọi người một chương truyện tốt nhất nên mình đã phải tra đi tra lại rất nhiều đồng thời hỏi người quen nữa. Nếu có gì sai sót mong các bạn thông cảm nhé.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

dao-hoa-chiet-giang-son.jpg
Đào Hoa Chiết Giang Sơn
11 Tháng mười một, 2024
dot-chay.jpg
Đốt Cháy
30 Tháng mười một, 2024
chotto-matte.jpg
Chotto Matte
20 Tháng 10, 2024
ngao-man-va-on-nhu.jpg
Ngạo Mạn Và Ôn Nhu
27 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online