Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 8

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 8
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 8: Chuyện cũ

Đương nhiên cảnh sát sẽ không tin vào những điều mà Trường Tuế đã nói, chỉ coi cô như một đứa trẻ bị mê tín dị đoan thời phong kiến ám ảnh mà thôi.

Đội trưởng Nghiêm bảo anh chàng cảnh sát trẻ ghi lại số điện thoại của Trường Tuế, nói với cô chuẩn bị sẵn sàng để hợp tác với cảnh sát điều tra phá án.

Anh chàng cảnh sát trẻ vỗ vỗ đỉnh đầu của Trường Tuế, nửa đùa nửa thật nói với cô: “Còn nhỏ thì phải học cho giỏi, đừng có học mấy cái mê tín dị đoan như thế làm gì.”

Tần Nhất Xuyên nhìn bàn tay anh ta đang đặt trên đầu Trường Tuế, không hiểu sao trong lòng cảm thấy không thoải mái, nhưng nhìn Trường Tuế thì thấy cô không bài xích một chút nào, ngược lại còn cười tủm tỉm với anh chàng cảnh sát kia nữa, anh càng lúc càng thấy không thoải mái.

Lại nhìn bộ dạng anh chàng cảnh sát trẻ kia cũng rất đẹp trai.

Không hiểu sao trong lòng Tần Nhất Xuyên thấy chua chua, chẳng lẽ bộ dạng của anh không đẹp hơn nhiều so với anh chàng cảnh sát đó sao?

Vậy thì vì sao cô đối với anh lại là bộ dáng lạnh như băng không thèm quan tâm như thế?

Tần Nhất Xuyên suy nghĩ vẩn vơ ở trong đầu.

Đội cảnh sát hình sự đã kết thúc công việc rồi rời đi.

….

“Tiểu Khương, vậy mấy vật kia cô đã giải quyết xong chưa?”

Người của đội cảnh sát hình sự vừa đi, bà Tần liền quay lại hỏi Khương Trường Tuế.

Trường Tuế vừa mới mở miệng chuẩn bị nói chuyện, Tần Nhất Xuyên đã chủ động gánh hết mọi trách nhiệm: “Là lỗi của con, là do con không nghe lời tự mình chạy xuống dưới đó nên đã không giúp gì được mà còn làm cho vật kia bỏ chạy rồi.”

Trường Tuế nghe anh ta nói như vậy, lại phá lệ nhìn anh ta nhiều hơn một chút.

Bà Tần hoảng sợ, nắm lấy chuỗi tràng hạt đưa lên ngực: “Con, con thấy được à?”

Tần Nhất Xuyên vô thức liếc mắt nhìn về phía Trường Tuế, sau đó khẽ gật đầu.

Bà Tần vội vàng nhìn về phía Trường Tuế, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Tiểu Khương, liệu có bị ảnh hưởng gì không?”

Trường Tuế suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy để tôi quay về vẽ cho anh ấy một cái bùa an thần đeo ở trên người.”

Bàn Tử nghe thấy thế vội vàng nói: “Vậy thì cho tôi một cái nữa.”

Anh đã tận mắt nhìn thấy đứa bé gái mặc váy hoa kia, mặc dù không nhìn rõ mặt nhưng vẫn nhớ rõ khuôn mặt trắng bệch đó, chỉ nghĩ lại thôi cũng đã thấy sợ rồi.

Bà Tần nói: “Ông Tần mấy bữa nay cũng không ngon giấc, cô có thể vẽ thêm một tấm bùa an thần đó cho ông Tần được không?”

Bà tận mắt nhìn thấy hai bộ hài cốt đào lên từ dưới tầng hầm, bây giờ bà đối với Trường Tuế có thể nói là hoàn toàn tin phục.

Trường Tuế nói: “Đạo diễn Tần đã bị âm khí ám vào người rồi, có mang bùa an thần cũng rất ít tác dụng. Tôi đề nghị ông ấy nên vào chùa ở mấy ngày, cũng vừa lúc căn nhà này mấy ngày nay không thể ở được nữa, để tôi siêu độ ác quỷ xong đã rồi mọi người lại trở về.”

Bà Tần vội vàng nói với đạo diễn Tần: “Vậy thì đi luôn! Anh đi với em vào chùa ở mấy ngày cho thanh tịnh, ăn cơm chay vài ngày.”

Đạo diễn Tần trải qua ngày hôm nay cũng cảm thấy sợ hãi, liền đồng ý với bà Tần là xử lý tang lễ cho bà cụ Tần xong sẽ vào chùa ở mấy ngày.

Trường Tuế khẽ mỉm cười nói: “Hai ông bà có thể đến chùa Thanh Sơn ở mấy ngày, ở đó cách xa phố xá sầm uất, vô cùng thanh tĩnh, mà ở trong chùa đó khách hành hương cũng không nhiều lắm, quan trọng nhất là, cơm chay ở đó vô cùng ngon.”

Bởi vì chùa Thanh Sơn nằm ở nơi hẻo lánh, từ lúc Tuệ Viễn đại sư viên tịch, mấy năm nay số khách hành hương đến đó càng lúc càng ít. Hương hỏa trong chùa cũng không nhiều, thu nhập trong chùa cũng ít đi, mấy phòng ốc trong chùa cũ nát xuống cấp cũng không có tiền để tu sửa.

Có cơ hội trước mắt như thế này đương nhiên Trường Tuế sẽ không buông tha.

“Vậy thì vừa hay, lúc tôi còn trẻ cũng đã từng đến chùa Thanh Sơn một lần rồi. Tôi nhớ ở đó cây cối rất nhiều, tranh thủ đợt này dẫn ông Tần qua đó xem một chút.” Bà Tần mím môi cười rồi lại nói với Tần Nhất Xuyên: “Tiểu Xuyên, con cũng đi theo ba mẹ đến đó ở mấy ngày đi.”

Tần Nhất Xuyên lập tức nói: “Con không đi đâu.”

Bà Tần cũng không ép buộc anh ta.

Tối hôm nay chắc chắn không thể ở trong ngôi nhà này được nữa nên anh ta liền lên lầu thu dọn hành lý chuẩn bị ra khách sạn thuê phòng ở tạm.

Trường Tuế đã vẽ hai tấm bùa an thần gấp lại thành hình vuông nhỏ, nhét vào trong cái túi vải nhỏ rồi dùng sợi chỉ màu đỏ cột lại, để Tần Nhất Xuyên và Bàn Tử đeo ở trên cổ.

“Hai người mang trong vòng bảy ngày là có thể lấy xuống, chú ý nhớ đừng để bị dính nước.”

Tần Nhất Xuyên nhét túi vải nhỏ vào bên trong cổ áo, không hiểu sao tự nhiên lại có một cảm giác an tâm hẳn.

Trường Tuế bảo Bàn Tử cầm lấy ba lô của cô, chào đạo diễn Tần và bà Tần rồi rời đi.

Trường Tuế vừa thắt dây an toàn xong, Tần Nhất Xuyên đã đuổi theo. Vóc dáng của anh ta rất cao nên phải khom người nhìn vào Trường Tuế đang ngồi ở trong xe: “Cô lưu lại số điện thoại của tôi đi, lúc nào cô tới thì gọi điện cho tôi.”

Trường Tuế nhìn anh ta rồi nói: “Không cần đâu, bà Tần có đưa chìa khóa nhà cho tôi rồi. Thiếu gia Tần vẫn nên cách xa mấy việc này thì tốt hơn đấy.”

Bàn Tử: “….”

Mấy lời của cô vào tai Tần Nhất Xuyên nghe như thể cô đang bảo anh ta cách xa cô ra một chút vậy. Anh ta lớn đến thế này rồi, đây là lần đầu tiên bị ghét bỏ phũ phàng như thế làm anh ta cảm thấy khó chịu, đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ mất mát: “….Ồ.”

Bàn Tử vội vàng nói: “Anh đưa số điện thoại cho tôi đi, nếu có việc gì thì tôi sẽ gọi điện cho anh ngay.”

Hai người ở hai bên Trường Tuế thêm WeChat của nhau.

….

Ở trong xe, Bàn Tử tranh thủ giáo dục về cách giao tiếp cho Trường Tuế.

“Trường Tuế, thái độ của cô đối với Tần Nhất Xuyên tại sao lại lạnh lùng như thế hả? Cô còn giận anh ta à? Ai, kỳ thật cũng không phải anh ta cố ý mà, hơn nữa tôi cũng nhìn thấy anh ta cũng rất áy náy đấy, lúc cô đang nằm ngủ ở trên ghế sô pha, chính anh ta đã đi lấy chăn đắp cho cô, còn đứng một lúc lại đi vào xem cô thế nào…”

“Anh ta chính là con trai duy nhất của đạo diễn Tần, ở trong giới này có biết bao nhiêu người muốn làm quen với anh ta mà còn không được đâu, vừa nãy anh ta còn chủ động cho cô số điện thoại mà cô lại không cần. Nếu như cô có quan hệ tốt với anh ta, đánh vào vòng tròn quan hệ của anh ta thì cần gì phải lo về tài nguyên sau này của cô nữa? Cơ hội tốt ở ngay trước mặt như thế mà cô còn không nắm cho chặt…”

Trường Tuế nhắm mắt dưỡng thần không trả lời.

Bàn Tử tiếp tục lải nhải: “Muốn lăn lộn ở trong giới này cần phải có EQ, trừ khi diễn xuất của cô xuất quỷ nhập thần, lên đến đỉnh cao nhất như trình độ của Hạ Luật kia, chỉ mới mười chín tuổi mà đã bước lên đến đỉnh cao nhất của kim tự tháp, khi đó thì cô không cần phải để ý tới bất cứ người nào, còn có cả đống người mỗi ngày tới cửa cầu xin cô đóng phim. Còn không thì, phải giống như Triệu Thần An mà chúng ta đã gặp sáng hôm nay ấy, bối cảnh gia đình trâu bò, như vậy thì cũng không cần nhìn sắc mặt của người nào hết. Nhưng mà những người giống như chúng ta đây này, là người mới không có bối cảnh không có thực lực, mới bước vào trong giới này phải học cách làm sao để làm quen với người khác, phải gọi người này là chị người kia là anh, đó cũng là cái cơ bản nhất…”

Bàn Tử lải nhải một hồi lâu rồi quay đầu lại, liền phát hiện Trường Tuế đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi.

“Được rồi.” Anh lẩm bẩm: “Nhưng mà cũng phải nói lại, kỹ xảo cũng có thể đè chết người. Nếu như vậy thì làm quen được với nhân vật như đạo diễn Tần cũng đã tốt rồi.”

Chiếc xe dừng lại trong một con hẻm.

Bàn Tử dừng xe lại, kết quả là cố gắng gọi thế nào Trường Tuế cũng không tỉnh, anh lấy tay sờ thử nhân trung cô.

Quả nhiên!

Lại không thở nữa rồi!

Anh lại chạm vào động mạch cổ lần nữa.

Cũng chẳng có động tĩnh gì.

Nhưng mà chuyện này ở biệt thự nhà họ Tần kia cũng đã xảy ra một lần rồi, trước lạ sau quen, Bàn Tử lúc này cũng trấn định hơn nhiều. Tuy rằng trong lòng anh vẫn còn hơi sợ hãi nhưng cũng không làm phiền đến lão Tôn, cứ mò mẫm cõng Trường Tuế từ trên xe xuống rồi cõng cô vào nhà.

Lúc đặt Trường Tuế nằm ở trên giường rồi đắp chăn cho cô, Bàn Tử đột nhiên phát hiện, căn nhà này sao lại giống như ở biệt thự nhà họ Tần thế? Lạnh đến thế này!

Bàn Tử đeo bùa an thần mà Trường Tuế đưa cho anh, cả đêm ngủ ngon không gặp ác mộng gì hết, sáng sớm hôm sau liền chạy qua xem Trường Tuế thế nào rồi.

*

Vừa bước vào nhà, liền nhìn thấy Trường Tuế đang yên lành ngồi trong sảnh ăn bánh bao.

Anh lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Ông Tôn đâu rồi? Lại đi chơi với chim rồi à?”

Con chim kia của lão Tôn cũng có thể coi là trường thọ, lúc anh còn nhỏ đã thấy rồi, đến bây giờ cũng có khi đã lên đến chức ông.

Trường Tuế gật đầu, cô nhét miếng bánh bao cuối cùng vào miệng rồi lại ừng ực ừng ực uống hết nửa ly sữa đậu nành.

Bàn Tử nhìn bữa sáng ở trên bàn còn rất nhiều liền ngồi xuống tùy tiện ăn hai miếng.

Bàn Tử nhìn mấy dấu tay ở trên cổ Trường Tuế còn nghiêm trọng hơn ngày hôm qua liền hỏi: “Cô sao rồi? Cổ họng có còn đau không?”

Trường Tuế nói: “Không còn đau nữa.”

Đau thì không đau, chỉ là thấy mấy dấu tay trên cổ mà sợ. Từ nhỏ cô chỉ cần va chạm nhẹ là đã dễ dàng bị bầm tím rồi, huống chi tình huống ngày hôm qua suýt chút nữa bị bẻ gãy cổ như thể, đoán chừng mấy dấu vết này mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc có thể biến mất được.

Bàn Tử nói: “Nhìn ghê lắm.”

Anh nhét hai miếng quẩy vào miệng, điện thoại di động của anh đặt ở trên bàn đột nhiên vang lên, màn hình sáng lên, anh cầm lên nhìn rồi mở ra: “À, là Tần Nhất Xuyên gửi WeChat hỏi tôi là cô đã khỏe chưa. Xem ra anh ta rất quan tâm đến cô đấy.”

Miệng vừa nói, anh vừa thuận tay trả lời WeChat.

Sau đó anh lại hỏi: “Vật kia còn chưa bắt được, chúng ta có cần phải quay lại nhà của đạo diễn Tần không?”

Nói đi cũng phải nói lại, anh cũng không phải là người bình thường. Đối với chuyện xảy ra ngày hôm qua, nếu đổi lại thành người khác chỉ sợ thấy Trường Tuế là tránh không kịp. Còn anh cũng chẳng biết thiếu mất sợi dây thần kinh nào, cũng chẳng thèm để chuyện đó vào mắt, tuy rằng ngày hôm qua bị dọa gần chết nhưng hôm nay cần làm gì thì cứ làm chuyện đó, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Trường Tuế đã từng gặp người thấy nàng là tránh không kịp, nhìn thấy Bàn Tử như thế cô lại thấy có vẻ kỳ lạ, liền gật đầu nói: “Để tối nay rồi qua đó.”

Cô còn phải nghiên cứu tòa nhà bố trí trận pháp trấn hồn kia nữa, loại trận pháp dùng nhà ở để trấn hồn này cô chưa từng thấy đâu, cần phải nghiên cứu thêm một chút.

Ngay sau khi cô ăn sáng xong liền nhận được cuộc gọi từ phía cảnh sát gọi tới.

Bên kia nói Trường Tuế đến đội cảnh sát hình sự để phối hợp điều tra.

Công việc chính của Bàn Tử lúc này chính là người đại diện của Trường Tuế nên lái xe chở Trường Tuế đi.

Đội trưởng Nghiêm ngồi sau bàn làm việc, bàn rất lộn xộn nhưng anh cũng không thu dọn. Ánh mắt anh sắc bén nhìn chằm chằm vào Trường Tuế đang ngồi phía trước bàn: “Rốt cuộc thì tại sao cô lại biết được những tin tức đó?”

Đêm qua lúc hai bộ hài cốt kia được đào ra, mười mấy người của đội cảnh sát hình sự cả một đêm không ngủ, thức đêm tăng ca để điều tra vụ án này.

Kết quả là càng điều tra càng kinh ngạc, kinh ngạc nhất vẫn là đội trưởng Nghiêm người đã trực tiếp nói chuyện với Trường Tuế.

Bởi vì những tin tức họ điều tra được hoàn toàn trùng khớp với những gì mà cô đã nói.

Hai bộ hài cốt một lớn một nhỏ kia chính là hai mẹ con đã mất tích hơn ba mươi năm về trước, cũng chính là chủ nhân cũ của căn nhà này, là vợ con của Chu Thế Chính, nhà từ thiện nổi tiếng, phú thương nổi danh của thành phố Bắc, người đã qua đời mấy năm trước.

Hơn ba mươi năm trước, vợ và con gái của Chu Thế Chính mất tích, chính ông ta là người đã báo cảnh sát. Lúc đó Chu Thế Chính và vợ ông ta đang vô cùng ân ái, vô cùng thương yêu cưng chiều đứa con gái duy nhất của họ, điều này được tất cả bạn bè thân thích của họ công nhận. Sau khi vợ và con gái ông ta mất tích, chính ông ta đã báo cảnh sát, sau đó lại treo một số tiền lớn để thưởng cho người nào có tin tức của vợ con ông ta, nên ai cũng không hoài nghi Chu Thế Chính.

Về sau, vẫn không có tin tức gì của vợ con ông ta nên án mất tích này trở thành một án treo chưa được giải quyết.

Thế nhưng hiện tại thi thể của hai người đó lại được phát hiện ở dưới tầng hầm của căn nhà mà họ đã từng ở, như vậy người có khả năng gây án nhất chính là Chu Thế Chính.

Mà điều khiến cho đội trưởng Nghiêm kinh hãi nhất chính là, tại sao Trường Tuế lại biết được?

Trường Tuế ngồi ở phía trước bàn làm việc của anh ta, bình tĩnh nói: “Tôi đã nói rồi mà, anh vẫn không chịu tin tôi.”

Cô lười biếng tựa lưng vào ghế, khóe miệng cười mà như không cười nhìn anh ta: “Đội trưởng Nghiêm, tôi không phải là nghi phạm của các anh. Mà cái vụ án này là tôi giúp các anh giải quyết nên mời anh có thái độ đối với tôi tốt hơn một chút. Còn nếu các anh làm tôi bị mất hứng thì tôi sẽ không nói gì cả đâu.”

Đội trưởng Nghiêm yên lặng nhìn cô một lúc, Trường Tuế vẫn duy trì sự bình tĩnh của mình, vẻ mặt nghiêm túc của anh ta dần dịu xuống, ngữ khí cũng tốt hơn lúc trước rất nhiều: “Được rồi, vậy thì bây giờ mời cô nói cho tôi tất cả những tin tức mà cô biết.” Anh dừng một chút, rồi lại tăng thêm mấy chữ: “Có được không?”

Trường Tuế hơi nhíu mày: “Không chuẩn bị nước cho tôi uống sao?”

Đội trưởng Nghiêm kiên nhẫn hỏi: “Cô muốn uống gì?”

Trường Tuế: “Trà sữa.”

Đội trưởng Nghiêm nhấc điện thoại trên bàn gọi người đi mua trà sữa: “Tôi đã bảo người đi mua rồi, bây giờ cô có thể nói được chưa?”

Đối với thái độ của anh, Trường Tuế cảm thấy hơi hài lòng nên bắt đầu kể lại những ký ức của ác quỷ lúc còn sống ở trong đầu cô:

“Hai người đó thực sự là do Chu Thế Chính giết chết. Lúc đó Lâm Ngọc Nhu phát hiện Chu Thế Chính có bao nuôi tình nhân ở bên ngoài nên ở trong nhà cãi nhau một trận ầm ĩ. Lâm Ngọc Nhu muốn ly hôn với Chu Thế Chính, hơn nữa còn nói rằng muốn cho Chu Thế Chính tay trắng rời khỏi nhà. Chu Thế Chính không muốn mất đi tất cả những gì mà mình có nên trong lúc hai người giằng co đã bóp chết Lâm Ngọc Nhu, mà cảnh này đã bị con gái của họ nhìn thấy. Con gái của họ sợ quá nên bỏ chạy, ông ta đuổi theo, kết quả là cô con gái không cẩn thận ngã xuống bậc thềm, đập đầu xuống đất ngất xỉu. Chu Thế Chính sợ sự tình bị bại lộ nên đem con gái đang ngất xỉu cùng với Lâm Ngọc Nhu đã bị ông ta bóp cổ chết chôn sống ở dưới tầng hầm.”

Chu Thế Chính vốn là một tiểu tử nghèo có hoàn cảnh gia đình khó khăn, dựa vào khuôn mặt đẹp trai cùng với giả vờ thâm tình lừa tiểu thư nhà giàu Lâm Ngọc Nhu. Bởi vì Lâm Ngọc Nhu mang thai, hơn nữa cha của Lâm Ngọc Nhu cũng chỉ có một đứa con gái duy nhất, cộng thêm Chu Thế Chính biểu hiện thâm tình như thế nên đã che mắt được tất cả mọi người. Mặc dù cha của Lâm Ngọc Nhu đối với xuất thân của ông ta cũng không hài lòng lắm nhưng vẫn đồng ý cho ông ta ở rể nhà họ Lâm.

Sau khi kết hôn, Chu Thế Chính chăm sóc vợ rất chu đáo, ngoan ngoãn phục tùng, sau khi con gái sinh ra càng thêm nâng niu chiều chuộng. Lúc ở công ty cũng chịu đựng mệt nhọc chăm chỉ làm việc nên ba vợ đối với ông ta cũng càng ngày càng hài lòng, không ít nghiệp vụ trong công ty cũng giao lại cho ông ta.

Nếu như không phải tình nhân do Chu Thế Chính bao nuôi mang thai muốn thượng vị mà tìm đến Lâm Ngọc Nhu, rất có khả năng ông ta sẽ lừa gạt bà ta cả đời.

Nhưng trên đời này vốn không có chữ nếu.

Đội trưởng Nghiêm nghe Trường Tuế kể hết câu chuyện, rất lâu cũng không nói gì.

Anh ta trầm mặc một lúc lâu, vẻ mặt có chút quái dị hỏi cô: “Mấy chuyện này cũng do cô cảm ứng được à?”

Trường Tuế mỉm cười: “Tôi chỉ nói cho anh những gì mà tôi biết, cung cấp cho các anh ý tưởng để điều tra vụ án mà thôi.”

Trên thực tế, những điều mà Trường Tuế nói hoàn toàn ăn khớp với kết quả giám định pháp y.

Mà những gì cô nói, cũng chính là động cơ gây án và quá trình gây án mà bọn họ đã suy luận sáng hôm nay.

Chuyện đã đến tình trạng này, nếu vẫn bảo trì thành kiến khinh thường Trường Tuế như trước thì hẳn đội trưởng Nghiêm cũng không thể lên được cái ghế đội trưởng đội cảnh sát hình sự như bây giờ. Ánh mắt của anh không còn khí thế bức người như trước nữa mà mang theo mấy phần tìm tòi nghiên cứu, mấy phần hiếu kỳ, còn có mấy phần kính sợ mà chính anh cũng không thể phát giác ra được: “Cô có thể nói cho tôi biết, cô “cảm ứng” như thế nào không?”

Trường Tuế mỉm cười: “Bí mật chuyên môn, không thể tiết lộ ra ngoài được.”

Đội trưởng Nghiêm: “….”

Hai mươi phút sau.

Trường Tuế cầm ly trà sữa bước ra khỏi văn phòng đội cảnh sát hình sự.

Lại thêm mười mấy phút sau đó, cô xuất hiện ở bên ngoài cửa biệt thự nhà họ Tần.

Cô đứng ở phía xa và nhìn về phía biệt thự đang đứng sừng sững ở nơi đó.

Bởi vì Chu Thế Chính sợ hãi nên đặc biệt mời cao nhân đến đây, sửa lại cục diện của phòng ốc, sắp đặt trận pháp trấn hồn này. Thậm chí ông ta còn không yên tâm, ngay cả tầng hầm cũng phong ấn tầng tầng điệp điệp.

Cao nhân mà ngay cả chuyện tổn hại âm đức như thế này cũng chịu làm, chỉ sợ tâm tư người đó cũng quá độc ác.

Bởi vì sợ hãi nên ba mươi năm sau đó, sau khi ông ta thừa hưởng tài sản của cha vợ đã nhiệt tình làm từ thiện, thậm chí còn trở thành một nhà từ thiện nổi tiếng của địa phương.

Thậm chí trước khi ông ta qua đời còn dặn dò con trai mình là dù thế nào cũng không được bán ngôi nhà này đi.

Đáng tiếc con trai ông ta là đồ phá gia chi tử, ông ta vừa chết được mấy năm, con trai ông ta liền bán ngôi nhà này cho người khác.

Mọi người đều cho rằng ông ta là một người đàn ông tốt, thậm chí còn đồng tình với nỗi đau mất vợ mất con của ông ta.

Nhưng không ai biết rằng vợ và con gái ông ta bị ông ta chôn ở ngay dưới tầng hầm, bị oan uổng mà chết, không được siêu sinh, thậm chí không được làm cô hồn dã quỷ, bị trấn áp ở dưới lòng đất mấy chục năm nên oán khí tích tụ trở thành ác quỷ.

Trong lòng Trường Tuế thực sự bất bình.

“Trên đời này có hàng ngàn hàng vạn chuyện bất bình, liệu con có thể quản hết được không?” Khương Tô đã từng nhíu mày hỏi cô như thế, dường như là trào phúng, nhưng lại giống như là đang nhắc nhở cô.

Khi đó Trường Tuế chỉ mới chừng mười hai, mười ba tuổi, đã nghiêm túc chững chạc trả lời rằng: “Không thể, nhưng có một vài chuyện con vẫn có thể quản.”

Năm nay Trường Tuế được mười chín tuổi, tâm tính và cảnh ngộ đã hoàn toàn khác lúc cô được mười hai mười ba tuổi nhưng trong lòng cô vẫn thấy bất bình, mà chuyện ở ngay trước mắt này, vừa lúc chính là một chuyện mà cô có thể quản.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 8"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tu-yem-deo-co-den-ao-cuoi.jpg
Từ Yếm Đeo Cổ Đến Áo Cưới
29 Tháng mười một, 2024
cac-lao-phu-nhan-duong-thanh-ky.jpg
Các Lão Phu Nhân Dưỡng Thành Ký
29 Tháng mười một, 2024
mat-dao.jpg
Mật Đào
24 Tháng mười một, 2024
a-thien.jpg
A Thiền
20 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online