Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 6

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 6
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 6: Biến cố bất ngờ

Bữa trưa hôm nay Bàn Tử có uống chút rượu vào nên lá gan cũng to ra thêm một chút, liền khẩn thiết đề nghị Trường Tuế cho anh ta đi cùng xem thử ác quỷ kia có bộ dáng trông như thế nào.

Trường Tuế liền quay đầu lại nói với Tần Nhất Xuyên: “Thiếu gia Tần, bây giờ anh cứ đến nhà tang lễ chuẩn bị với đạo diễn Tần và bà Tần đi, ngôi nhà bên kia cứ yên tâm giao cho tôi là được rồi.”

Tần Nhất Xuyên nhìn Bàn Tử nói: “Không phải là anh ấy có uống rượu à? Tôi có bằng lái xe, để tôi lái xe đưa hai người về bên kia trước đã.”

Không đợi Trường Tuế kịp nói cái gì, Bàn Tử đã lên tiếng: “Vậy thì hôm nay làm phiền anh, lúc khác tôi sẽ mời anh ăn cơm nhé.” Sau đó, anh liền đưa chìa khóa xe cho Tần Nhất Xuyên.

Tần Nhất Xuyên khẽ gật đầu, nhận lấy chìa khóa xe rồi đi ra phía ngoài bãi đỗ xe và lịch sự mở cửa ghế lái phụ trước.

Trường Tuế đi thẳng về phía cửa sau. Sắc mặt Tần Nhất Xuyên lập tức cứng đờ, Bàn Tử tinh mắt nhìn thấy thế lập tức đưa tay nắm lấy cánh tay Trường Tuế, nhét cô vào ngồi ở bên ghế lái phụ, còn trừng mắt cảnh cáo Trường Tuế.

Trường Tuế cũng mờ mịt chẳng hiểu gì hết, trừng mắt nhìn lại anh.

Bàn Tử cười với Tần Nhất Xuyên: “Tôi ngồi ở ghế sau cũng được.”

Tần Nhất Xuyên đóng cửa xe lại rồi vòng qua phía trước ngồi vào ghế lái.

Anh tiện tay kéo dây an toàn qua để chuẩn bị cài lại, mu bàn tay của anh vô tình đụng phải mu bàn tay của Trường Tuế cũng đang thắt dây an toàn.

Thật lạnh.

Tần Nhất Xuyên vô thức liếc mắt nhìn về phía Trường Tuế, tựa như cái cảm giác vừa rồi chỉ là ảo giác của anh mà thôi chứ nhiệt độ cơ thể con người làm sao có thể lạnh như vậy được.

Bàn Tử ngồi sau nói: “À, Nhất Xuyên này, anh chắc là vẫn chưa được hai mươi tuổi đúng không? Kỹ thuật chạy xe vững vàng thật đấy.”

Tần Nhất Xuyên ừ một tiếng: “Lúc tôi vừa đủ mười tám tuổi đã thi bằng lái xe rồi.”

Không hiểu tại sao anh luôn muốn xem thử phản ứng của Khương Trường Tuế như thế nào.

Ánh mắt lại đảo về phía cô, lại phát hiện khuôn mặt cô không hề có chút thay đổi gì nhìn chằm chằm về phía trước, giống như là đang ngẩn người.

……

Xe dừng lại ở trước cổng biệt thự.

Trường Tuế mở cửa bước xuống xe rồi lập tức bước thẳng vào trong sân.

Tần Nhất Xuyên và Bàn Tử xuống xe sau cô.

Tần Nhất Xuyên trả lại chìa khóa cho Bàn Tử, ánh mắt anh ta bỗng nhiên lại nhìn về phía sân.

Bàn Tử đứng lại nói chuyện vài câu với Tần Nhất Xuyên xong cũng đi vào trong nhà.

Tần Nhất Xuyên đứng ở bên ngoài một lúc lâu, sau đó mới lái xe của mình rời đi.

Ở trong nhà, Trường Tuế cũng đuổi người giúp việc đi chỗ khác.

Cả một căn biệt thự lớn như vậy bây giờ chỉ còn lại hai người là cô và Bàn Tử.

Bàn Tử cứ khăng khăng muốn cùng với Trường Tuế đi xuống dưới, vừa vặn lúc này Trường Tuế cũng đang thiếu một người trợ thủ. Bát tự của Bàn Tử cứng rắn, dương hỏa dồi dào, cô lấy ra một viên thuốc màu đỏ cho Bàn Tử ăn vào, sau đó dùng chu sa vẽ một đạo bùa phức tạp ở trong lòng bàn tay của Bàn Tử, vào thời điểm mấu chốt nó có thể phát huy tác dụng.

Chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, cô bảo anh mang theo ba lô và đi theo cô xuống dưới.

“Cô đợi một chút, để tôi bật đèn pin lên đã.” Đứng ở trước lỗ hổng, Bàn Tử lục tìm điện thoại di động ở trên người mình.

“Không cần đâu.” Trường Tuế nói xong, đầu ngón tay đã kẹp lấy một tấm bùa rồi nhẹ nhàng vung tay lên, chỉ nghe thấy một tiếng “phực”, tấm bùa bằng giấy đã bị đốt cháy, một ngọn lửa đỏ bùng lên.

Bàn Tử ngây người.

Trường Tuế đã dẫm trên mấy viên gạch vụn trên mặt đất bước vào cửa động, đi dọc theo bậc thang kéo dài xuống thẳng phía dưới đất. Tấm bùa bằng giấy cháy ở trên đầu ngón tay, ngọn lửa sáng rực chiếu sáng cả thông đạo.

Bàn Tử đứng ở phía trên cửa động nhìn ngọn lửa ở trên đầu ngón tay của Trường Tuế như bị gió từ dưới động thổi lên lúc sáng lúc tối, đột nhiên anh cảm thấy hối hận. Nhưng đã đến lúc này rồi, anh cũng không phải là kẻ nhát gan, liền cắn chặt răng ôm ba lô của Trường Tuế theo xuống dưới.

Tầng hầm này không biết đã bị bịt kín bao lâu rồi, trong không khí có một mùi ẩm mốc vô cùng nồng nặc đến mức khó thở.

Hơn nữa, ở trong không gian bị phong kín như thế này, không khí vốn không thể lưu động mới đúng, nhưng Bàn Tử lại luôn có cảm giác giống như có từng luồng gió âm thổi qua bên cạnh mình.

Từ lúc bắt đầu giẫm chân lên bậc thang đi xuống, người anh đã nổi đầy da gà, đến lúc này vẫn không lặn xuống.

Kỳ quái chính là tấm bùa mà Trường Tuế kẹp ở đầu ngón tay kia vô cùng quỷ dị, cháy mãi không hết.

Tầng hầm này rất sâu, có hơn ba mươi bậc thang, ở giữa còn có một chỗ rẽ ngoặt. Cái bóng mảnh khảnh của Trường Tuế bị kéo dài in ở trên tường. Cô không nói một lời nào, chỉ không ngừng đi về phía trước. Bàn Tử càng lúc càng cảm thấy khủng bố, anh nhịn không được nói: “Dưới tầng hầm này sẽ không có quỷ chứ?”

Vừa dứt lời, liền thấy Trường Tuế đã đứng ở dưới mặt đất ngay chính giữa tầng hầm. Cô hơi nâng tay lên, phạm vi chiếu sáng của ngọn lửa nhất thời trở nên rộng hơn.

Bàn Tử vừa nhìn thấy xung quanh lập tức hít một hơi lạnh, run lẩy bẩy ôm chặt chiếc ba lô màu đen ở trong ngực.

Cái tầng hầm này vậy mà lại dán đầy mấy lá bùa….

Thậm chí ở trên tường có mấy chỗ không dán bùa giấy cũng được vẽ đầy mấy đạo bùa màu đỏ mà anh nhìn cũng không hiểu, chẳng qua là giống như thời gian đã quá lâu rồi nên một vài lá bùa dán trên tường đã bị tróc ra, rơi xuống đất, mấy đạo bùa vẽ ở trên tường cũng đã bị phai màu đi….

Trường Tuế bước tới vị trí trung tâm của tầng hầm.

Bàn Tử cũng vội vàng đuổi theo. Cái tầng hầm này nhìn qua cũng không đến ba mươi mét vuông, hơn nữa bên trong cũng trống rỗng không đặt đồ vật gì, mỗi một góc đều có thể nhìn thấy rõ ràng nhưng Bàn Tử luôn cảm thấy có một bầu không khí rùng rợn sởn tóc gáy.

“Bỏ ba lô xuống đi.”

Trường Tuế vừa mở miệng nói, thiếu chút nữa đã làm cho Bàn Tử bị dọa đến mức nhảy dựng lên.

Trường Tuế liếc nhìn anh: “Bây giờ anh đi lên vẫn còn kịp đấy.”

Bàn Tử đặt ba lô xuống đất rôid nhìn về Trường Tuế, phát hiện thấy biểu tình của cô đặc biệt bình tĩnh hoàn toàn không có chút sợ hãi nào, anh cố gắng trấn định nói: “Không phải, chỉ tại cô tự nhiên nói chuyện làm tôi giật mình thôi.”

Trường Tuế cũng không vạch trần anh. Cô ngồi xổm xuống lấy từ trong ba lô ra ba ngọn nến bày ra thành một hàng, tiếp theo lấy ra một cái lư hương nhỏ đặt ở phía trước mấy cây nến, lại lấy ra một cái túi dây rút, đem tro hương ở bên trong đổ vào trong lư hương, lại bốc ra mấy nắm rải thành một cái vòng tròn có đường kính hơn một mét xung quanh lư hương và mấy cây nến, cuối cùng cô lấy ra ba cây hương, châm lửa rồi cắm vào trong lư hương.

Bàn Tử nhìn chằm chằm mấy hành động của Trường Tuế, anh phát hiện cái vòng tròn mà Trường Tuế dùng tro hương vạch ra có hình dạng tiêu chuẩn giống như dùng compa vẽ ra vậy.

“Trong này thật là lạnh.” Bầu không khí ở đây quá mức kinh dị, Bàn Tử nhịn không được muốn nói chuyện để dời đi sự chú ý.

“Bởi vì âm khí ở chỗ này là nặng nhất.” Trường Tuế nói.

Bàn Tử lập tức run rẩy, khẩn trương quay đầu nhìn bốn phía xung quanh: “Vậy cô nói, quỷ là ở ngay chỗ này à?”

Trường Tuế ngẩng đầu lên, nhìn thấy phía trên trần nhà là một tầng sương mù dày đặc.

Bàn Tử ngẩng đầu nhìn theo, chỉ thấy trần nhà màu xám trắng.

Trường Tuế thu hồi ánh mắt, cất bước đi vào trong vòng tròn.

Bàn Tử mở bàn tay ra nhìn đạo bùa màu đỏ tươi trong lòng bàn tay mình, trong lòng hơi bình tĩnh lại. Anh lại nhìn về phía Trường Tuế, chỉ thấy hai bàn tay của cô đang quấn lấy nhau một cách quái dị, hai mắt cô nhắm nghiền, trong miệng lẩm bẩm cái gì đó. Ánh lửa từ ba cây nến chiếu rọi khuôn mặt cô, làm cho khuôn mặt cô càng thêm tái nhợt.

Ngay sau đó, Bàn Tử liền nhận thấy khói từ ba cây hương cắm trong lư hương vốn đang bay thẳng lên trên, lúc bay đến phía trên đỉnh đầu Trường Tuế thì như bị đụng phải cái gì đó, lập tức bị tản ra….

Đồng thời, da đầu Bàn Tử đột nhiên tê dại.

*

Cả căn phòng lập tức sáng bừng lên! Chỉ thấy bàn tay Trường Tuế đang bấm pháp quyết đột nhiên thả ra, sau đó bỗng nhiên đánh về phía trên đỉnh đầu!

Đột nhiên màng nhĩ của Bàn Tử bị nhói lên!

Một tiếng kêu cao vút sắc bén thê lương vang lên ở trong tầng hầm!

Bàn Tử sợ tới bức nhảy bật lên, da đầu như bị nổ tung.

Từ góc độ của anh nhìn qua chỉ thấy tay phải của Trường Tuế như bắt được một cái gì đó, sau đó ném thật mạnh lên trên mặt đất.

Một trận gió âm thổi qua.

Ngọn lửa của ba ngọn nến lập tức bị thổi lay lắt, cả tầng hầm lúc sáng lúc tối, bầu không khí khủng bố trong tầng hầm lập tức dâng lên đến cực hạn!

Trường Tuế bóp lấy cổ ác quỷ ném mạnh nó lên trên mặt đất, tay trái cầm một tấm bùa bằng giấy định dán vào trên người nó!

Đúng lúc này, một trận gió âm đập tới phía sau lưng cô!

Đồng tử trong mắt Trường Tuế bỗng nhiên co rút lại.

Ác quỷ không chỉ có một con!

Ngay trong khoảnh khắc cô thất thần, ác quỷ đang bị cô đè chặt trên mặt đất đột nhiên vung tay đấm về phía mặt cô!

Trường Tuế không thể không thả tay ra bước lùi lại, ác quỷ chợt hóa thành một đám sương mù vô hình màu xám bay lên.

Trường Tuế muốn đứng dậy đuổi theo.

Bàn Tử hoảng sợ, lời nói ra cũng trở nên lắp bắp: “Vừa rồi, vừa rồi tôi nhìn thấy một bóng xám nhào tới phía trên lưng cô…”

Trường Tuế quay đầu lại nói với Bàn Tử: “Nếu anh lại nhìn thấy chúng nó hiện hình, lập tức dùng đạo bùa ở trên tay anh vỗ lên người chúng nó.”

Bàn Tử căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng hết sức hối hận.

Trường Tuế đứng thẳng người, trong tay cô cầm chặt mấy tấm bùa. Chỉ thấy cô giơ tay lên, bảy tấm bùa bằng giấy ở trong tay trong nháy bắt bay thẳng lên trời.

Hai tay Trường Tuế bấm pháp quyết, trong miệng quát khẽ: “Đốt!”

Bảy tấm bùa kia vậy mà lại lơ lửng ở giữa không trung và tự bốc cháy!

Ánh lửa bùng lên lập tức chiếu sáng mỗi ngóc ngách của tầng hầm này!

Bàn Tử nhịn không được lùi về phía sau hai bước, lưng dựa sát vào tường, nhìn cảnh tượng quỷ dị không tuân theo định luật Newton ở trước mắt mà không thể tin nổi.

Trường Tuế hai tay bấm pháp quyết, miệng niệm chú.

Bảy tấm bùa được đốt cháy kia lấy cô làm trung tâm, vòng lại thành một vòng tròn, toàn thân cô được ánh lửa chiếu sáng. Đôi mắt đen như mực của cô lúc này lại sáng kinh người, ngón tay bấm pháp quyết, trong miệng niệm chú, mấy tấm bùa bốc cháy lấy cô làm trung tâm bay ra ngoài —

Chiếu sáng đến mỗi một góc tối tăm nhất của tầng hầm.

Chỉ nghe được một tiếng kêu thê lương!

Một bóng màu xám ở góc phía đông nam của trần nhà lấy tốc độ cực nhanh lao thẳng tới chỗ Trường Tuế!

Bàn Tử hét lên tiếng hét thất thanh: “Cẩn thận!”

Trường Tuế đã sớm chuẩn bị. Cô vung tay lên, tấm bùa trong tay liền bay ra đánh thẳng về phía bóng màu xám kia!

Bóng màu xám đó ở trên không trung tránh bên này né bên kia nhưng tấm bùa giấy lại giống như vật sống liên tục đuổi theo, quấn lấy không ngừng.

Bàn Tử nhìn một màn này mà choáng váng.

Bóng xám kia lại đột nhiên quay đầu, hướng về phía Bàn Tử lao tới!

Bàn Tử sợ tới kinh hoàng thất sắc, theo bản năng anh giơ tay lên chống đỡ.

Khi bóng màu xám bay tới gần anh, đạo bùa chú màu đỏ trong lòng bàn tay anh đột nhiên phát ra ánh sáng sáng ngời!

Bóng xám đột nhiên thay đổi phương hướng.

Bàn Tử chưa tỉnh hồn, nhìn bùa chú trong lòng bàn tay khôi phục trở lại như cũ, nhất thời như được tiếp thêm sức mạnh.

Nhưng vào lúc này, một bóng màu xám khác hướng về phía sau lưng Trường Tuế nhào tới!

Trường Tuế mạnh mẽ xoay người lại, tấm bùa trong tay đánh mạnh về phía bóng xám kia!

Bóng xám kia lập tức bị đánh bay văng ra ngoài, nặng nề đập vào mấy tấm bùa dán ở trên tường, một bên phát ra tiếng rít chói tai, một bên điên cuồng vặn vẹo.

Ngay tại lúc này, bóng xám vẫn luôn bị tấm bùa màu vàng đuổi theo nghe thấy tiếng kêu, tầng sương mù màu xám quấn quanh đột nhiên tăng vọt, mặc kệ tấm bùa màu vàng, hướng thẳng về phía Trường Tuế đánh tới!

Trường Tuế khẽ quát một tiếng!

Bảy tấm bùa màu vàng lơ lửng trên không trung đột nhiên bay trở về, lập tức vây xung quanh bóng xám đó.

“Đừng làm mẹ tôi bị thương!”

Đúng lúc này, một tiếng gào thét non nớt vang lên.

Bàn Tử bị tiếng trẻ con đột nhiên xuất hiện làm cho cả người chấn động. Anh quay đầu nhìn lại, hai mắt liền mở to, có chút không dám tin nhìn vào góc tường nơi âm thanh truyền đến.

Ở nơi đó không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bé gái mặc váy hoa, vẻ mặt sợ hãi nhìn Trường Tuế.

Trường Tuế cũng nhìn thấy cô bé, lông mày nhướng lên.

Cùng lúc đó, có mấy tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang.

Bàn Tử hoảng sợ liền quay đầu nhìn lại rồi kêu lên mấy tiếng thất thanh: “Nhất Xuyên! Sao anh lại đi xuống đây?”

Trường Tuế cũng quay đầu nhìn lại, thấy Tần Nhất Xuyên ở đó, cô lập tức sửng sốt.

Tần Nhất Xuyên cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.

Bóng xám kia tranh thủ lúc Trường Tuế đang sững sờ lập tức chạy trốn khỏi vòng vây của mấy tấm bùa, nhanh chóng lao thẳng về phía Tần Nhất Xuyên!

Trong lòng Trường Tuế liền hoảng hốt! Không còn kịp nữa rồi!

Tần Nhất Xuyên cảm giác được cái gì đó đang lao tới, anh ta vừa muốn quay đầu thì bóng xám kia trong nháy mắt liền vây quanh anh, trong cổ họng anh liền phát ra mấy tiếng gầm đau đớn —-

Bàn Tử sợ đến ngây người!

Lúc sương mù màu xám tản đi, “Tần Nhất Xuyên” liền mở mắt ra, đôi mắt giống như hai cái hố đen, không hề có một chút ánh sáng nào.

Bàn Tử run rẩy: “Nhất Xuyên, anh không sao chứ?”

“Tần Nhất Xuyên” quay đầu lại, Bàn Tử đối diện với hai con mắt đen ngòm như hố đen, trong lòng liền hoảng hốt, anh còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ta vung tay đánh bay ra ngoài!

Trường Tuế vừa định bấm pháp quyết, đột nhiên đôi mắt bị một đôi tay nhỏ bé lạnh như băng từ phía sau che lại.

Ngay sau đó! Cổ của cô bị một đôi tay to bóp chặt! Tiếp theo cô bị đập mạnh vào tường!

Gáy bị đập mạnh lên tường, phát ra một âm thanh thật lớn.

Một cơn đau nhức kịch liệt truyền đến, hai mắt Trường Tuế như biến thành màu đen, trong đầu chỉ trong nháy mắt trở nên trống rỗng.

Mấy tấm bùa bằng giấy do cô điều khiển lúc này mất đi khống chế, từ giữa không trung rơi thẳng xuống dưới, rất nhanh đã bị thiêu đốt hết hầu như không còn gì.

Bàn tay bóp trên cổ cô dùng sức thêm một chút, nhấc cô lên khỏi mặt đất. Hai tay của Trường Tuế bám lấy cổ tay của “Tần Nhất Xuyên”, ký ức của ác quỷ trong nháy mắt ào ạt tràn vào trong đầu cô giống như thủy triều. Một cảm giác đau đớn bén nhọn ập vào trong đầu cô, cô phải há miệng thở hổn hển, cổ họng gian nan phát ra một thanh âm vô cùng thống khổ.

Đúng lúc này, Bàn Tử lao tới, từ phía sau dùng cánh tay bóp cổ “Tần Nhất Xuyên”, cố gắng tách anh ta ra rồi nổi giận mắng: “Con mẹ nó, anh buông cô ấy ra!”

Nhưng mà bàn tay “Tần Nhất Xuyên” cứng rắn giống như kìm sắt bóp chặt lấy cổ Trường Tuế, giống như không bóp chết cô thì sẽ không thả tay ra.

Sức lực của Bàn Tử lớn đến như vậy nhưng cố gắng bao nhiêu anh ta vẫn bất động, thậm chí anh dùng bàn tay có vẽ bùa chú đánh về trên lưng của “Tần Nhất Xuyên” cũng không có tác dụng gì. Mắt thấy hai mắt Trường Tuế nhắm chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn tái nhợt bây giờ đỏ ửng lên, sắc mặt thống khổ, anh gấp đến toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Nhưng vào lúc này, Trường Tuế bỗng nhiên mở mắt ra, dùng sức cắn rách đầu lưỡi, sau đó phun thẳng một ngụm máu lên mặt “Tần Nhất Xuyên”!

Sắc mặt “Tần Nhất Xuyên” trở nên dữ tợn! Sau khi phát ra một tiếng gầm nhẹ, bóng xám đột nhiên tách khỏi thân thể Tần Nhất Xuyên, sau đó cuốn lấy bóng xám ở cách đó không xa theo thông đạo vọt thẳng ra ngoài.

Ánh mắt Tần Nhất Xuyên dần dần thanh tỉnh trở lại, sau đó anh ta hoảng sợ nhìn thấy bàn tay mình đang dùng sức bóp cổ Trường Tuế. Thậm chí gân xanh trên mu bàn tay cũng bật lên, anh ta sợ đến mức vội vàng buông tay ra. Thân thể Trường Tuế lập tức mềm nhũn, dựa vào tường trượt thẳng xuống đất, sau đó nằm trên mặt đất ho khan một hồi kịch liệt.

Bàn Tử lập tức tiến lên: “Cô sao rồi? Có bị gì không?”

Trường Tuế chỉ cảm thấy cổ họng của mình suýt chút nữa bị cắt đứt, cổ họng đau nhức kịch liệt, không thể nói ra lời.

Tần Nhất Xuyên sửng sốt thật lâu mới quỳ gối trước mặt Trường Tuế, tay cũng không dám chạm vào cô, cảm giác sợ hãi, khẩn trương, luống cuống lại áy náy nhìn cô. Nghĩ đến việc anh ta suýt chút nữa đã bóp chết cô, trong lòng liền run rẩy, sự áy náy cơ hồ nuốt chửng cả người anh ta, anh ta run rẩy nói: “Thực xin lỗi…Thực xin lỗi…”

Trường Tuế ngẩng đầu hung tợn nhìn chằm chằm anh ta, giọng nói khàn khàn chất vấn: “Ai bảo anh vào đây hả?”

Tần Nhất Xuyên từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên bị người ta răn dạy sắc bén như vậy, thân thể cao lớn co rúm lại: “Tôi…Thật xin lỗi…”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 6"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-den-van-me-ke-len-game-show-cham-con-bao-hong.jpg
Xuyên Đến Văn Mẹ Kế, Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng
6 Tháng 12, 2024
roi-vao-ngan-ha-truong-tieu-to
Rơi Vào Ngân Hà
2 Tháng 7, 2024
song-bich.jpg
Song Bích
1 Tháng mười một, 2024
nhat-pham-ngo-tac-quyen-1.jpg
Nhất Phẩm Ngỗ Tác – Quyển 1
2 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online