Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 50

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 50
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 50: Thật quá hoang đường

Lúc Hà Na Na khí thế hùng hổ chạy tới, Hoắc Vân Khai vẫn còn đang uống rượu, Trường Tuế và Tiểu Trương đang ăn tráng miệng. Nhân viên phục vụ mặc đồng phục đang bưng mấy đ ĩa thức ăn đã ăn xong bỏ xuống khay, đồng thời mang lên mấy phần kem ly.

Trong nhà hàng đang phát mấy bản nhạc piano du dương lãng mạn, bầu không khí vô cùng hòa hợp.

Lúc Hà Na Na đến nơi mới phát hiện cũng có Tiểu Trương ở đây chứ không phải Hoắc Vân Khai và Trường Tuế đơn độc ở chung với nhau, nhất thời khí thế lập tức tiêu tan hơn phân nửa.

“Tới rồi à?” Hoắc Vân Khai nhướng mày: “Cô ăn cơm tối chưa? Ngồi xuống đây ăn luôn nhé?”

Ngoài miệng thì anh ta nói như vậy nhưng trên thực tế thì anh ta chẳng có ý gì nhường chỗ cho cô hết.

Trường Tuế nhìn Hà Na Na và nói: “Cậu ngồi xuống ăn chút gì đi.”

“Được rồi, cũng đúng lúc mình đang đói bụng.” Hà Na Na nở một nụ cười với cô, sau đó từ trên cao liếc mắt nhìn xuống Hoắc Vân Khai, giơ chân đá vào bắp chân của anh ta: “Cảm phiền anh Hoắc xích vào trong một chút, nhường chỗ cho tôi.”

Khóe miệng Hoắc Vân Khai giật giật, vẫn là nể tình tình cảm từ nhỏ đến lớn với cô ấy nên vô cùng không tình nguyện xích vào trong nhường chỗ cho cô.

Trường Tuế hỏi cô ấy: “Cậu có muốn gọi thêm món gì không?”

“Không cần đâu, ở đây còn nhiều đồ ăn như vậy, mình tùy tiện ăn một chút là được rồi.” Hà Na Na nói rồi ngồi xuống, vô cùng tự nhiên lấy một ly kem múc một muỗng rồi đưa vào miệng, sau đó hỏi: “Cậu bàn chuyện công việc đến đâu rồi?”

Trường Tuế nói: “Vẫn còn chưa bắt đầu.”

Hoắc Vân Khai nhịn không được liền chất vấn: “Cô là người đại diện của cô ấy à?”

Hà Na Na liếc mắt nhìn anh ta rồi trả lời: “Tôi chính là bạn tốt của Khương Khương. Tôi giúp cô ấy tham khảo một chút không được sao?”

Hoắc Vân Khai trào phúng nói: “Hai người mới gặp nhau được mấy lần? Thế mà đã thành bạn tốt rồi cơ đấy.”

Hà Na Na nói: “Khẳng định là tôi gặp Khương Khương nhiều lần hơn anh rồi. Anh mới gặp được Khương Khương mấy lần? Khương Khương rất quen thuộc với anh sao? Anh lại còn chụp lén người ta đăng lên vòng bạn bè, còn gọi người ta là em gái Khương Khương nữa. Chẳng lẽ Khương Khương nhận anh làm anh trai sao?”

Tiểu Trương ngậm thìa, trợn mắt há hốc mồm nhìn Hoắc Vân Khai và Hà Na Na vì Trường Tuế mà “tranh giành tình cảm”. Cô quay đầu nhìn Trường Tuế đang ngồi bên cạnh vùi đầu vào ăn kem, hoàn toàn không xem mình là người trong cuộc.

Hoắc Vân Khai bị Hà Na Na chọc tức đến bật cười: “Tôi và Khương Khương có quan hệ như thế nào còn cần phải báo cáo với cô sao? Cô là gì của tôi hay là gì của Khương Khương hả? Bạn tốt thì sao chứ? Chẳng lẽ là bạn tốt thì có thể can thiệp vào quyền tự do kết bạn của cô ấy à? Cho dù cô có là mẹ của cô ấy thì cô cũng không có quyền kiểm soát cô ấy như vậy.”

Sau khi hai người gặp mặt nói chuyện, tiếng tranh cãi bất tri bất giác càng lúc càng lớn hơn. Nhà hàng này làm ăn cũng không tệ, khách ở mấy bàn khác nghe thấy ồn ào cũng tò mò nhìn sang.

Tiểu Trương bất an dịch mông, muốn khuyên can nhưng lại không dám.

Trường Tuế ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở hai người bọn họ: “Hai người cãi nhau thì nói nhỏ một chút.”

Hoắc Vân Khai và Hà Na Na lúc này mới phát hiện bọn họ đã khiến cho người ta phải chú ý, nhất thời liền có chút mất mặt nên đều an tĩnh lại, chẳng qua sắc mặt hai người cũng không vui vẻ nổi.

Trường Tuế ăn xong muỗng kem cuối cùng, sau đó mới hỏi hai người: “Không cãi nhau nữa à?”

Sắc mặt Hoắc Vân Khai và Hà Na Na đều cứng ngắc.

Trường Tuế nhìn Hoắc Vân Khai, lại nhìn về phía Hà Na Na: “Vậy thì bây giờ có thể nói chuyện công việc được chưa?”

Hà Na Na nói: “Hai người cứ nói đi.”

Hoắc Vân Khai sắc mặt hơi trầm xuống: “Là thế này, trong số mấy công ty mà gia đình tôi đầu tư có một công ty chuyên về trò chơi. Gần đây mới phát triển một tựa game online, sau khi đưa lên mạng thì thấy phản ứng cũng không tệ lắm nên muốn tìm một người làm đại sứ quảng bá.”

Hà Na Na khẽ nhíu mày nói: “Đại sứ game phần lớn đều là những nữ minh tinh có danh tiếng tương đối cao. Mặc dù hiện tại Khương Khương cũng có thể coi như là nổi tiếng, nhưng danh tiếng của cô ấy vẫn không đủ, liệu có thể đàm phán được không?”

Cô vẫn nghi ngờ rằng Hoắc Vân Khai lấy cớ bàn chuyện công việc để theo đuổi Trường Tuế.

Hoắc Vân Khai nói: “Đó cũng không phải là công ty của người khác, mà là của nhà tôi.”

Hà Na Na mỉm cười và hỏi: “Vậy anh có chắc chắn là anh có quyền quyết định không?”

Hoắc Vân Khai: “…Cô có thể ngậm miệng lại không?”

Hà Na Na: “…..”

Hoắc Vân Khai nói tiếp với Trường Tuế: “Khương Khương này, tôi cũng nói thật với cô, sự hợp tác lần này có thành hay không thì hiện tại tôi cũng không thể chắc chắn được. Hà Na Na nói không sai, tôi không có quyền quyết định, nhưng tôi sẽ tận lực thúc đẩy chuyện này. Tôi cảm thấy hình tượng của cô vô cùng phù hợp với tạo hình nhân vật trong trò chơi đó. Tôi cảm thấy xác suất thành công của chuyện này cũng phải bảy mươi tám mươi phần trăm.”

Trường Tuế gật đầu, vô cùng cảm kích nói: “Vậy thì cảm ơn anh nhé.”

Thái độ của Hoắc Vân Khai cũng rất thành khẩn khi nói ra những lời này, Hà Na Na cũng không có lý do gì để soi mói.

Ăn cơm xong, Hoắc Vân Khai cũng không dây dưa nhiều, để cho Trường Tuế cùng với Hà Na Na rời đi, sau đó mới bắt đầu suy nghĩ phải làm thế nào mới có thể hoàn thành lời hứa hẹn với Trường Tuế.

Vốn dĩ anh ta lấy chuyện này làm cái cớ để hẹn Trường Tuế đi ăn một bữa cơm. Nguyên nhân hẹn cô đi ăn cơm cũng không phải là do anh ta thực sự thích cô, mà chỉ giống như là muốn chọc tức Diêu Việt mà thôi. Nhưng sau khi ăn xong một bữa cơm này, anh ta lại cảm thấy hình như mình thật sự thích Trường Tuế, nhưng rốt cuộc là thích bao nhiêu thì trong lòng anh ta còn chưa đong đếm được. Nhưng dù sao thích chính là thích, hơn nữa bị Hà Na Na quấy rầy như vậy, lần hợp tác này thật đúng là anh ta không thể không thúc đẩy.

Ở bên kia, Trường Tuế và Tiểu Trương cùng lên xe của Hà Na Na.

Hà Na Na thắt dây an toàn xong, khởi động xe rồi nói với Trường Tuế: “Khương Khương, không phải là mình có thành kiến gì với anh ta hết. Nhưng mà mình đứng ở vị trí khách quan mà nói, Hoắc Vân Khai nếu như làm bạn bè thì đúng là một người không tệ, anh của mình với anh ta chính là bạn tốt đấy.” Sau đó cô ấy có vẻ rối rắm nói: “Kỳ thật anh ta đối với mình cũng rất tốt, mặc dù thái độ của mình đối với anh ta rất ác liệt nhưng anh ta cũng không hề so đo. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, về phương diện tình cảm thì anh ta thực sự rất tệ. Loại người như anh ta sẽ không thật lòng thích một người nào hết, cho dù có là thích đi chăng nữa thì cũng chỉ trong một thời gian ngắn mà thôi. Cậu ngàn lần vạn lần đừng có thích anh ta nhé.”

Trường Tuế không ngần ngại trả lời: “Không đâu.”

Cô vốn muốn nói rằng, Hà Na Na đã lo lắng quá nhiều rồi.

Tuy rằng Hoắc Vân Khai không đến mức làm cho cô phải chán ghét, lúc tiếp xúc với nhau thì cũng vui vẻ, nhưng anh ta thật sự không phải mẫu người mà cô thích.

Hà Na Na quay đầu nhìn cô, cũng không yên tâm lắm.

Thích Hoắc Vân Khai cũng không phải là chuyện rất khó, thậm chí còn nói, cho dù Trường Tuế có thích Hoắc Vân Khai thì cô cũng không có gì bất ngờ.

Gia thế của Hoắc Vân Khai rất tốt, là một công tử con nhà giàu đời thứ hai điển hình, ngoại hình lại còn đẹp trai, da trắng, dáng cao. Không phải là thời cô còn là thiếu nữ đã bị bề ngoài của anh ta mê hoặc, cũng đã từng yêu anh ta một thời gian đó sao? Tuy rằng sau đó cô cũng đã kịp thời tỉnh ngộ.

Nhưng còn Trường Tuế thì sao?

Cô ấy đơn thuần như vậy. Từ nhỏ lớn lên ở trong chùa miếu, đó chẳng phải là tiểu ni cô vừa mới xuống núi, mới bước vào hồng trần sao. Mà đàn ông thì như hổ, cô lại hoàn toàn không biết đến sự nguy hiểm của nó, rất có khả năng cô sẽ bị bề ngoài như hoa của con hổ Hoắc Vân Khai làm cho mê muội, cuối cùng bị ăn sạch đến xương cũng không còn.

Hà Na Na lo lắng, chỉ sợ Trường Tuế bị người đàn ông xấu xa lừa gạt.

Nếu như có một biện pháp gì để diệt trừ hậu hoạn, triệt để chặt đứt ý niệm của Hoắc Vân Khai thì…..

Trong đầu Hà Na Na đột nhiên lóe tinh quang.

Cô có một ý tưởng.

“Trường Tuế, cậu cảm thấy anh trai mình như thế nào?”

Trường Tuế: “?”

Vì thế, ở suốt chặng đường tiếp theo, Hà Na Na bắt đầu hết sức hết lòng đem rao bán anh trai của mình cho Trường Tuế.

“Cậu thử nhìn anh trai mình một chút, có phải là tốt hơn Hoắc Vân Khai cả vạn lần không? Vừa ôn nhu vừa lịch sự lại còn thông minh nữa, bộ dạng lại đẹp hơn cả Hoắc Vân Khai. Hơn nữa anh trai mình không giống với Hoắc Vân Khai chỉ biết ngửa tay lấy tiền trong nhà đâu, bây giờ anh ấy đã bắt đầu tiếp nhận quản lý công ty của nhà mình rồi, mà làm việc còn tốt hơn cả ba mình nữa đấy. Nếu như anh ấy mà không phải là anh trai mình thì mình cũng muốn được gả cho anh ấy luôn. Cậu cũng biết ba mẹ mình ly hôn, bây giờ mẹ mình định cư ở nước ngoài rồi. Một năm cũng về không được quá hai lần, cũng không cần phải lo lắng về quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Ba mình thì cậu cũng có quen biết, là người rất dễ ở chung. Còn về quan hệ chị dâu em chồng thì càng không cần phải lo lắng. Quan hệ giữa hai chúng ta tốt như vậy, nếu cậu gả cho anh trai mình thì sau này chúng ta chính là người một nhà tương thân tương ái rồi!”

Hà Na Na như đắm chìm trong giấc mộng mà mình tô vẽ ra.

Cô vẫn đang lo lắng Hà Văn Hiểu sẽ tìm một người bạn gái mà cô không thích.

Nếu như vậy nhất định cô sẽ khó chịu chết mất!

Nhưng nếu như người này là Trường Tuế thì chính là vẹn cả đôi đường!

Tiểu Trương ngồi ở ghế sau nghe thấy mà trợn mắt há hốc mồm.

Đây có phải là thế giới của mấy người nhà giàu không?

“Cậu cảm thấy thế nào?” Hà Na Na đậu xe ở cửa khách sạn, vẻ mặt vô cùng chờ mong nhìn về phía Trường Tuế hỏi.

Trường Tuế tháo dây an toàn, mỉm cười nói: “Không được tốt lắm.”

Ấn tượng của cô đối với Hà Văn Hiểu rất tốt.

Hoàn toàn giống với những gì mà Hà Na Na nói, anh ấy ôn nhu lịch sự lại rất thông minh, hơn nữa vẻ ngoài rất đẹp, chẳng qua là cô đã có người trong lòng rồi.

“Mình chỉ mới mười chín tuổi thôi. Sư phụ cũng đã tính toán cho mình, phải sau hai mươi tuổi mới có thể nghĩ đến chuyện yêu đương, nếu không sẽ phải chịu tai họa lớn. Cậu cũng đừng có quan tâm đ ến mình quá như thế.” Trước khi đi Trường Tuế quay lại nói với Hà Na Na.

Hà Na Na ngẩn người.

Đương nhiên những lời này là Trường Tuế nói để lừa gạt cô ấy mà thôi.

Chẳng qua là bước qua khỏi hai mươi tuổi cô ấy còn sống hay đã chết còn chưa biết được, cho nên cũng đừng nói gì đến chuyện yêu đương.

Bây giờ cô chỉ muốn tập trung kiếm tiền.

…..

Khi Diêu Việt nhìn thấy Hoắc Vân Khai đăng lên vòng bạn bè, liền biết rằng anh ta đang khiêu khích anh.

Anh ta vẫn luôn ngây thơ như vậy.

Nhưng Diêu Việt khinh thường không thèm để ý đến anh ta.

Sau khi biết quan hệ giữa Trường Tuế và anh ta không phải là quan hệ yêu đương, đối với anh ta mà nói, Hoắc Vân Khai không trở thành mối uy hiếp nữa.

Anh tin rằng anh sẽ không thua Hoắc Vân Khai.

Nhưng mà khi nhìn thấy bức ảnh kia, trong lòng anh ta vẫn có một chút gì đó không được vui cho lắm.

Không vui bởi vì Trường Tuế tùy tiện ăn cơm cùng với người đàn ông khác như vậy.

Đương nhiên anh ta cũng hiểu, mình cũng không có tư cách gì để yêu cầu cô không được đi ăn cơm với người khác, nên anh ta chỉ có thể một mình một người không vui mà thôi.

Đặc biệt là khi anh ta ý thức được rằng Trường Tuế hoàn toàn không có cảm giác gì với anh ta cả.

Diêu Việt nhịn không được muốn cười khổ.

Anh ta chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày mình lại trở nên như vậy, bị một cô gái hoàn toàn khống chế tâm tình, lúc vui lúc buồn, lo được lo mất.

Có lẽ đây chính là báo ứng của anh ta.

…..

Sau khi chương trình giải trí trốn thoát khỏi mật thất mà Trường Tuế và Hà Na Na tham dự được phát trên mạng được một tuần, phản ứng nhận được là cực kỳ tốt.

*

Chương trình thậm chí còn được lên hotsearch ba lần, hai trong số đó đều có liên quan đến Trường Tuế.

Thành thật mà nói, hiệu quả lần này còn vượt quá mong đợi của Bàn Tử.

Công bằng mà nói, bình thường khi anh ở chung với Trường Tuế, anh thật sự không phát hiện ra Trường Tuế có thiên phú gì về hài hước cả, càng không có cái gì gọi là cảm giác nghệ thuật giải trí.

Cho nên công ty đã mất mấy ngày để thảo luận có nên để cô tham gia vào chương trình này hay không, bởi vì trước đây đã từng có một nữ minh tinh tham gia chương trình này mà biểu hiện trong chương trình quá mức khoa trương nên bị người xem mắng đến mức máu chó đầy đầu. Bọn họ lo lắng Trường Tuế sẽ gặp phải tình huống tương tự như thế.

Dù sao thì tương lai của Trường Tuế lúc này rất tốt, nếu chỉ bởi vì một chương trình giải trí mà phá hỏng nhân duyên, vậy thì đối với sự phát triển sau này của cô sẽ vô cùng bất lợi.

Bàn Tử là người bỏ phiếu phản đối.

Anh cũng xuất phát từ lập trường muốn bảo vệ Trường Tuế.

Khi công ty do dự chưa quyết định được, công ty đã quyết định tìm Trường Tuế để nói chuyện và lắng nghe ý kiến của bản thân cô.

Trường Tuế chỉ hỏi một câu hỏi.

“Có kiếm được nhiều tiền không?”

Sau khi nhận được đáp án khẳng định, cô không hề có chút do dự nào gật đầu đáp ứng tham gia.

Bàn Tử căng thẳng đến mức mấy ngày không ngủ được, kết quả lại không ngờ rằng khi chương trình được phát lên mạng thì những lời khen ngợi cũng bay đến tới tấp, ào ào như thủy triều.

Trường Tuế tạo ra tám mươi phần trăm chi tiết gây cười, mặc dù cô tự nhận rằng ngày đó cô cũng không hề làm gì hết, chỉ là ở trong một đám người đang khóc lóc thảm thiết thì có vẻ hơi bình tĩnh trấn định một chút mà thôi.

Sau thành công lớn của chương trình này, nhất thời liền có vô số lời mời tham gia các chương trình giải trí như hoa tuyết bay về phía cô.

Có loại hình ngồi trong nhà quan sát tình yêu của người khác, có loại hình thám hiểm hoang dã, có tham gia trò chơi thách thức ngoài trời, còn có loại hình sinh hoạt thường thức nữa.

Giá cả mấy chương trình này đưa ra cũng rất dễ khiến người ta phải động lòng.

Nhưng công ty xuất phát từ kế hoạch phát triển trong tương lai của Trường Tuế cùng với hướng đi sau này của cô, cũng không muốn cho cô nhận lời tham gia quá nhiều chương trình giải trí. Đối với cô mà nói, sau này Trường Tuế vẫn phải đi theo con đường diễn viên, nếu tham gia quá nhiều chương trình giải trí thì sẽ bị lộ mặt quá nhiều. Vốn dĩ cảm giác thần bí trên người Trường Tuế rất hấp dẫn người khác, nếu tham gia quá nhiều chương trình giải trí, khuôn mặt xuất hiện quá nhiều sẽ gây ra cảm giác nhàm chán, sẽ đánh mất loại cảm giác thần bí này.

Hơn nữa lịch trình của Trường Tuế lúc này cũng đã rất kín rồi, nếu nhiều hơn nữa thì sức khỏe của cô cũng không thể đáp ứng nổi.

Lúc này cô ấy cũng đã quyết định bộ phim tiếp theo.

Là nữ chính của một bộ phim tình cảm thanh xuân do công ty điện ảnh Diệu Bác đầu tư sản xuất. Một tháng sau sẽ chính thức khởi động. Thù lao tham gia bộ phim này là mười hai triệu. Đối với một nữ minh tinh tuyến một mà nói thì giá tiền này cũng không cao lắm, nhưng đối với Trường Tuế thì cái giá này đã rất cao rồi. Hơn nữa nam chính trong bộ phim này chính là Hứa Diệu, mà đạo diễn cũng là một đạo diễn chuyên về dòng phim tình cảm này. Doanh thu phòng vé của mấy bộ phim do người này làm đạo diễn trước đây đều rất khả quan.

Nghe nói thù lao đóng bộ phim nay của Hứa Diệu cao gấp ba lần cô.

Đương nhiên, năng lực hiện tại của Hứa Diệu đã đủ sức để gánh vác cho cả doanh thu phòng vé, mà lúc này Trường Tuế cũng chỉ là một người mới hoàn toàn chưa hề có một tác phẩm nào cả nên giá tiền đưa ra cho cô cũng đã rất hợp lý rồi.

Trong mấy tình huống bình thường, các cơ hội như vậy rất ít khi tới lượt Trường Tuế.

Nhưng đây là bộ phim do Diệu Bác đầu tư, mà cô chính là nữ chính do thái tử Diêu Việt của công ty điện ảnh Diệu Bác chỉ định.

Sau khi tin tức về việc lựa chọn diễn viên chính được tung ra, quần chúng vây xem đối với tài nguyên mà Trường Tuế có được cũng không thấy ngạc nhiên lắm. Bởi vì dù sao trước đó người đại diện của cô cũng đã có thông báo rằng Trường Tuế đang bàn chuyện hợp tác cùng với công ty điện ảnh Diệu Bác rồi.

Khi Trường Tuế biết nam chính của bộ phim này chính là Hứa Diệu, cô lại hơi thấy hoảng hốt bởi vì gần đây hầu như không nghe thấy tin tức gì của anh ta.

Từ sau khi đoàn làm phim của Từ Nghiêu đóng máy, anh ta hầu như không tham gia hoạt động quảng bá nào, thoạt nhìn giống như anh ta đang nghỉ ngơi.

Trường Tuế cũng không xác định anh ta đã vượt qua sự khủng hoảng đó chưa.

Cô hy vọng anh ta có thể vượt qua nó, bởi vì cô nhìn và hiểu được anh ta thực sự yêu thích diễn xuất.

…..

Từ sau lần cùng người ta đấu pháp bị thất bại và bị cắn trả, thân thể của Ngọc Phần trở nên suy yếu rất nhiều. Hơn nữa dường như anh ta bị đả kích nên tinh thần trở nên sa sút rất nhiều. Mỗi ngày anh ta không muốn đi bất cứ chỗ nào hết, chỉ muốn nằm ở trên giường khách sạn, gọi đồ ăn bên ngoài mang vào, xem ti vi, chơi game.

Anh ta cùng với chị gái anh ta là Ngọc Tiêu cùng thuê một phòng ở khách sạn năm sao.

Những người làm nghề này nếu thực sự có bản lĩnh thì chỉ cần làm một chuyến cũng đủ tiền ăn trong ba năm rồi.

Mà bọn họ hiển nhiên là những người thực sự có bản lĩnh ở trong ngành này nên cũng không thiếu tiền tiêu, ăn mặc ở đều chọn những chỗ tốt nhất.

Nếu như không có gì ngoài ý muốn, số tiền bọn họ kiếm được trên đời này có thể nói là tiêu mãi không hết.

Ngọc Phần đang nằm ở trên ghế sô pha chơi game thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

Ngọc Tiêu mở cửa, nhận lấy đồ ăn từ bên ngoài mang đến, là hai cái túi lớn đồ ăn.

Cô ta đặt thức ăn lên bàn, sau đó giơ chân đạp Ngọc Phần đang nằm trên ghế sô pha: “Dậy ăn đi.” Nói xong, cô ta thuận tay cầm lấy điều khiển từ xa mở ti vi lên.

Cô ta cũng giống như Ngọc Phần vậy, thích vừa ăn vừa xem ti vi, cho dù không xem nội dung đang chiếu bên trên cũng muốn nghe thấy âm thanh như vậy thôi.

Cô tùy tiện chọn một kênh trên trang chủ, ấn mở rồi bắt đầu mở túi đồ ăn ra.

Ngọc Phần luôn luôn xa xỉ, cho dù chỉ có hai người ăn nhưng đặt mua đến tận mười mấy món. Nếu như ăn không hết thì vứt bỏ, cũng chẳng sợ lãng phí.

Cô ta cũng lười chẳng muốn chỉnh anh ta, dù sao thì hai người bọn họ kiếm được nhiều tiền như vậy không tiêu thì để làm gì.

Cô ngồi xếp bằng trước bàn trà, sau đó bắt đầu vừa ăn vừa xem ti vi, bị tràng cảnh khôi hài ở bên trong ti vi chọc cười ha ha.

“Buồn cười như vậy luôn à?” Ngọc Phần thấy cô ta cười lớn tiếng đến như vậy, ánh mắt anh ta từ trên màn hình điện thoại di động liếc thật nhanh về phía ti vi rồi thu hồi lại, sau đó cả kinh, không dám tin lại nhìn về phía ti vi một lần nữa.

Cô gái tết tóc hai bên ở trên ti vi sao lại quen mắt như thế?

Đây chẳng phải là người phụ nữ ở thành phố Tây đã gài anh ta một lần đó sao?

Ngọc Phần nhịn không được mắng một câu th ô tục: “Mẹ kiếp!”

Ngọc Tiêu nghĩ rằng anh ta chơi trò chơi bị thua nên không để ý đến anh ta, vẫn đang nhìn ti vi chằm chằm cười không thở nổi.

Ngọc Phần trực tiếp ném điện thoại di động, chạy đến gần ti vi xem lại cho cần thận. Lúc này ống kính vừa chiếu đến cận mặt thiếu nữ, anh ta nhìn rõ ràng, nhất thời liền kích động kêu to: “Em đã gặp chính người phụ nữ này ở thành phố Tây đấy!”

Ngọc Tiêu không biết là anh ta đang nói về ai, ánh mắt cô ta vẫn đang còn nhìn chằm chằm mấy cảnh tượng buồn cười ở trên ti vi, trên mặt vẫn mang theo ý cười hỏi: “Cậu biết cô ấy à? Cái nhóm người này buồn cười thật đấy.”

Ngọc Phần dùng ngón tay chỉ thẳng vào mặt Trường Tuế ở trên ti vi, kích động nói: “Chính là cô ta! Cái người mà lúc trước em kể với chị ấy! Là người phụ nữ đã giao thủ với em ở trường trung học Khải Quang!”

Ngọc Tiêu nhìn gương mặt Trường Tuế ở trên ti vi với vẻ không thể tin nổi, nụ cười trên mặt cô ta lập tức biến mất: “Cậu có chắc không đấy?”

Trong mắt bọn họ, thiếu nữ đã từng giao thủ với Ngọc Phần thần bí dị thường.

Cô ấy dường như từ trong hư vô xuất hiện tại đây vậy.

Cô ấy sử dụng những thuật pháp mà từ trước đến nay bọn họ chưa bao giờ được thấy qua.

Mấy ngày nay bọn họ để ý nghe ngóng tin tức ở khắp nơi mà không có kết quả gì, vậy mà đùng một cái lại thấy người này ở trên ti vi.

Thật quá hoang đường!

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 50"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

bi-an-chua-loi-giai-ve-mua-mua-ruc-lua.jpg
Bí Ẩn Chưa Lời Giải Về Mùa Mưa Rực Lửa
22 Tháng mười một, 2024
ba-cai-dai-lao-cha-doc-long-ta-sau-nhan-thiet-toan-bang-convert.jpg
Ba Cái Đại Lão Cha Đọc Lòng Ta Sau, Nhân Thiết Toàn Băng Convert
20 Tháng mười một, 2024
huong-wishkey-trong-gio.jpg
Hương Wishkey Trong Gió
2 Tháng 12, 2024
yeu-nu-convert.jpg
Yêu Nữ Convert
13 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online