Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 5

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 5
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 5: Không cần cám ơn

Tần Nhất Xuyên kinh ngạc nhìn Trường Tuế: “Đại sư bắt quỷ?”

Còn nữa, cái tên của cô ta là cái quái gì vậy?

Trường Tuế? Có nghĩa là sống lâu trăm tuổi phải không?

Ngay cả bà Tần cũng kinh ngạc nhìn Trường Tuế, cũng không phải là bà ấy không tin, chỉ là nhìn bề ngoài của Trường Tuế thì thật sự không giống như lời cô nói.

Ngoại hình Trường Tuế gầy gò, khung xương mỏng, giống như một đứa trẻ tuổi vị thành niên còi cọc. Sắc mặt cô tái nhợt nhìn không có một chút khí sắc nào, lông mày lưa thưa nhưng lông mi thì lại quá dày và đen nhánh, đôi mắt đen sâu thẳm. Ngoài ra, thân hình gầy gò mảnh mai cùng với khuôn mặt trẻ con càng khiến cô ấy trông như một nữ sinh trung học bình thường vậy.

Tuy nhiên, giọng nói và cử chỉ của cô lại có một sự chín chắn tinh tế mà những người đồng trang lứa khó có thể có được.

Trên mặt Trường Tuế lộ ra một nụ cười tự tin và nói: “Đừng lo, tôi là một đại sư bắt quỷ chuyên nghiệp.”

Đạo diễn Tần có chút lo lắng nhìn Trường Tuế: “Chuyện này….Nếu chuyện này thực sự nghiêm trọng như cô nói, vậy thì liệu cô có thể làm được không?”

Trường Tuế cười chế nhạo với vẻ khinh thường rồi nói: “Nếu tôi không làm được thì hẳn cũng sẽ không có ai làm được nữa hết.”

Lời nói tự tin chắc chắn của Trường Tuế làm bà Tần cảm thấy kinh hãi, trước đó Trường Tuế đã nói rằng bà ấy là một tín đồ Phật giáo đã làm bà ấy cũng có một chút tin tưởng nên bà nói với Tần Diệu Văn: “Ông xã à, cứ để cô ấy thử xem sao.”

Đạo diễn Tần nhìn Trường Tuế, cuối cùng cũng gật đầu.

Lông mày Tần Nhất Xuyên lại nhíu chặt, hiển nhiên anh ta không hề tin tưởng Trường Tuế.

Trường Tuế cũng không quan tâm anh ta tin hay không tin, dù sao anh ta cũng không làm chủ được chuyện này.

……

Trường Tuế gọi điện thoại cho Bàn Tử, nhờ anh ta đến đây và mang ba lô của cô tới cho cô.

Sợ rằng Bàn Tử sẽ không chịu đi chuyến này nên Trường Tuế ở trong điện thoại đã nói rõ ràng rằng nhờ anh ta đưa đồ tới nhà của đạo diễn Tần Diệu Văn.

Mặt khác, Trường Tuế nói với đạo diễn Tần tìm một đội thi công trang trí nhà đến đây hỗ trợ một chút, cô muốn đập bỏ bức tường ở nhà vệ sinh góc phía đông nam của tầng một.

Đây chính là nơi có âm khí nặng nề nhất trong ngôi nhà.

Cô đặt tay lên bức tường và cảm nhận từ phía bên kia không ngừng có âm khí rò rỉ ra ngoài.

Dường như đạo diễn Tần đã quyết định tin tưởng cô nên đã nhờ người gọi điện thoại cho đội thi công đến.

Bởi vì Tần Nhất Xuyên không có cách nào để phản đối Trường Tuế nên lúc này anh ta cũng không nói điều gì nữa, chỉ cau mày nhìn chằm chằm cô, tựa như đang kiên trì giữ vững lập trường của mình.

Trường Tuế cũng không thèm để ý đến anh ta.

……

Bà cụ Tần đã được xe của nhà tang lễ đến đưa đi.

Cả đạo diễn Tần và bà Tần cũng muốn đến nhà tang lễ để chuẩn bị cho lễ tang, còn Tần Nhất Xuyên và Trường Tuế sẽ ở nhà.

Bà Tần có chút lo lắng cho Tần Nhất Xuyên.

Trường Tuế nói: “Bà yên tâm đi, có tôi ở đây rồi, anh ấy không có việc gì đâu.”

Tần Nhất Xuyên bật cười một tiếng tỏ vẻ khinh thường.

Phải nửa tiếng nữa đội thi công trang trí mới có thể đến đây.

Trong nửa tiếng đồng hồ này, Trường Tuế đã ăn sáu thanh sô cô la, cô nhất định phải tiếp tục nạp thêm nhiều calo nữa vào trong cơ thể mới có thể tránh cho bản thân rơi vào giấc ngủ bất cứ lúc nào.

Tần Nhất Xuyên nhìn mà sửng sốt, mấy cô gái ở xung quanh anh ta bởi vì muốn bảo trì vóc dáng mà ăn rất ít, đừng nói những thứ đồ ăn vặt có hàm lượng calo cao như sô cô la, ngay cả cơm cũng rất ít đụng vào. Đây là lần đầu tiên anh ta thấy một cô gái ăn nhiều sô cô la như thế này.

Khi những người của đội thi công đến, họ không cần hỏi lý do gì hết liền cầm búa lên bắt đầu làm việc.

Chỉ chưa đầy năm phút, họ đã đục thủng một cái lỗ trên tường.

“Ở phía sau bức tường này có một tầng hầm bị bịt kín.”

Tần Nhất Xuyên sửng sốt đi tới bên cạnh cửa nhà vệ sinh nhìn vào, liền thấy trên tường nhà vệ sinh có hai cái lỗ đen sì kích thước bằng quả bóng rổ.

“Đập hết cho tôi.” Giọng nói lạnh như băng của Trường Tuế vang lên ở phía sau Tần Nhất Xuyên.

Da đầu Tần Nhất Xuyên đột nhiên tê dại, anh ta vừa quay đầu liền thấy vẻ mặt lạnh lùng không chút gợn sóng của Trường Tuế.

Trường Tuế chỉ nói một câu như vậy, cũng không thèm nhìn anh ta liền xoay người bước ra ngoài, nói với bà giúp việc trong biệt thự mang trà lên cho mình uống.

Sau đó, cô ngồi an vị ở trên ghế sô pha uống trà, đợi cho đội thi công đập hết bức tường ra.

Mấy công nhân đội thi công đứng trước bức tường đã bị đập nát, chỉ cảm thấy có cái gì đó âm trầm khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi, lập tức cầm búa bước ra ngoài nói với họ rằng bức tường đã bị đập xong rồi.

Đúng lúc này, Bàn Tử cũng đã tới.

Hai tay của anh phải dùng hết sức mới có thể ôm được cái ba lô to màu đen của Trường Tuế. Anh cũng không thể tin được ngày đó Trường Tuế có thể cõng cái ba lô nặng chừng hai ba chục cân với cánh tay đôi chân gầy guộc đó mà không hề tốn sức một chút nào.

“Tôi mang ba lô đến cho cô rồi đây. Trong này đựng cái gì vậy? Sao lại nặng đến thế?” Bàn Tử đặt chiếc ba lô xuống trước mặt Trường Tuế, phát ra một tiếng “phịch” nặng nề.

Lúc ở trên xe suýt chút nữa anh ta đã không nhịn được sự tò mò mà mở khoá kéo ra nhìn thử, may mà anh ta kìm lại được.

Tần Dịch Xuyên lập tức nhìn thấy vật đặt trên mặt đất, có vẻ như nó là một chiếc ba lô to màu đen.

Lúc này, Bàn Tử cũng đã nhìn thấy anh ta nên sững sờ, lập tức nhận ra anh ta là ai nên bước tới bắt tay với Tần Nhất Xuyên: “Xin chào, anh là Tần Nhất Xuyên phải không? Tôi là người đại diện của Trường Tuế, còn đạo diễn Tần ở đâu rồi?”

Bàn Tử nhận biết Tần Nhất Xuyên bởi vì Tần Nhất Xuyên là con trai duy nhất của đạo diễn Tần, bị paparazzi chụp hình từ năm anh ta lên mười tuổi. Bởi vì ngoại hình anh ta lúc đó quá dễ thương đã gây ra một trận xôn xao. Lại thêm thân phận là con trai độc nhất của một đạo diễn nổi tiếng, cùng với bà Tần vốn cũng là một tiểu thư lá ngọc cành vàng con gái một gia tộc nổi tiếng của thành phố Bắc nên thân phận dát vàng như vậy làm anh ta càng được người ta chú ý hơn. Từ lúc anh ta được mười tuổi cho đến nay, những hình ảnh của anh ta luôn được lan truyền trên mạng internet, mỗi lần có hình ảnh mới xuất hiện đều gây nên một đợt xôn xao, chẳng kém gì mấy ngôi sao nổi tiếng cả.

Công chúng luôn nghĩ rằng Tần Nhất Xuyên sẽ xuất đạo với tư cách là diễn viên, nhưng trong một lần phỏng vấn, Tần Diệu Văn đã nói rằng Tần Nhất Xuyên không hề có hứng thú với diễn xuất. Năm ngoái anh ta đã thi đậu học viện điện ảnh chuyên ngành đạo diễn, giống như có vẻ muốn theo ngành của cha anh ta. Anh ta không xuất đạo càng làm cho người ta có thêm hảo cảm, càng chú ý và tung hô anh ta hơn. Có thể nói rằng mặc dù không phải là người ở trong giới nhưng vẫn có một vị trí trong giới dành cho anh ta.

Bàn Tử là người ở trong giới nên đương nhiên biết rất rõ về Tần Nhất Xuyên, nhưng đây là lần đầu tiên anh được gặp Tần Nhất Xuyên ở bên ngoài. Nhìn anh ta, Bàn Tử cảm thấy gương mặt này mà không xuất đạo thì thật sự đáng tiếc.

Tần Nhất Xuyên đối với sự nhiệt tình của Bàn Tử cũng có hơi khó chịu nhưng vẫn giữ phép lịch sự bắt tay với anh, sau đó rút tay lại nói: “Chào anh, ba tôi đã đến nhà tang lễ rồi.”

Bàn Tử đến lúc này mới đột nhiên nhớ ra, anh vội vàng nói xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi anh, xin anh hãy nén bi thương.”

Tần Nhất Xuyên khẽ gật đầu, sau đó liếc mắt nhìn Trường Tuế đang mở khoá kéo ba lô ra tìm cái gì đó rồi nói: “Anh là người đại diện của cô ấy à?”

Đại sư bắt quỷ còn cần phải có người đại diện nữa sao?

Bàn Tử vội nói: “Đúng vậy, cô ấy là người mới, hôm nay chúng tôi vốn đến để thử vai nhưng không ngờ…”

Tần Nhất Xuyên nghi ngờ hỏi: “Thử vai sao?”

Bàn Tử nói: “Đúng vậy, còn không phải là bên đạo diễn Tần đang chuẩn bị quay một bộ phim…”

Tần Nhất Xuyên cắt ngang lời anh, mắt nhìn về phía Trường Tuế: “Cô ấy là diễn viên à?”

Bàn Tử trả lời: “Đúng vậy.”

Trường Tuế lúc này mới ngẩng đầu lên nói với Tần Nhất Xuyên: “Thiếu gia Tần, anh có thể tránh ra một bên được không? Tôi cần nói chuyện với người đại diện của tôi một lát.”

*

Tần Nhất Xuyên thấy Trường Tuế vẫn gọi mình là thiếu gia Tần liền nhíu mày, nhưng anh ta chỉ hơi mấp máy môi rồi đứng dậy từ trong phòng khách bước ra ngoài.

Bàn Tử nhìn thấy Tần Nhất Xuyên đã rời đi lập tức bước đến bên cạnh Trường Tuế, vừa kinh ngạc vừa tò mò: “Làm sao cô lại được đạo diễn Tần đưa về nhà vậy?” Nói xong anh ta liếc nhìn ra phía ngoài phòng khách rồi hạ giọng: “Làm sao cô lại biết mẹ của đạo diễn Tần mất rồi? Chẳng lẽ là cô nhìn ra thật à? Chuyện này cũng quá chính xác đi.”

Nếu Trường Tuế có thể nói chuẩn như vậy, vậy thì những điều trước đó ba anh đã nói cho anh về Khương Tô, chẳng lẽ tất cả cũng đều là thật sao?

Vừa nói, anh ta vừa xoa xoa cánh tay đã nổi cả da gà: “Điều hoà nhiệt độ mở quá thấp rồi, lạnh quá, đúng là phong cách nhà giàu mà.”

“Không phải mở điều hoà nhiệt độ đâu. Lạnh là do âm khí đấy.”

Trường Tuế lấy từ trong ba lô ra một xấp giấy vàng đã gấp lại rồi nói: “Mẹ của đạo diễn Tần không phải là thọ chung chính tẩm đâu (*), là do ác quỷ quấy phá.”

* Thọ chung chính tẩm: thọ chung: sống rất thọ mới mất; chính tẩm: phòng ở chính, ý chỉ người già mất ở trong nhà.

Giọng điệu của cô vô cùng bình thường nhưng lại làm cho Bàn Tử giật mình, lập tức cảm thấy cái phòng khách lúc nãy còn thấy rộng rãi sáng sủa, bây giờ đã có từng đợt gió lạnh thổi qua.

Anh ta cười khan hai tiếng: “Cô đừng có dọa tôi, anh Bàn của cô từ nhỏ đã không sợ mấy cái này đâu.”

“Thật không?” Trường Tuế lại từ trong ba lô lấy ra một cây dao nhỏ rồi đem giấy vàng trải ra đặt trên bàn trà, nhanh nhẹn cắt thành từng dải giấy dài, kỹ thuật gọn gàng lưu loát nhìn rất chuyên nghiệp.

Cô lại lấy từ trong ba lô ra một cái túi dây rút, lấy từ trong đó ra một cái đĩa nhỏ, một cây bút lông và một cái bình nhỏ bằng sắt, sau đó từ trong bình sắt đổ ra một dòng chất lỏng màu đỏ, tụ lại trên dĩa.

Bàn Tử tò mò hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

“Chu sa.”

Vừa nói, cô vừa đặt mấy dải giấy dài màu vàng lên bàn, tay phải cầm bút, cô thè lưỡi để đầu bút lướt qua cái lưỡi ẩm ướt rồi lại nhúng đầu bút vào trong đĩa, để đầu bút chấm đầy chu sa rồi mới bắt đầu vẽ bùa.

Lúc Tần Nhất Xuyên bước vào liền thấy Trường Tuế ngồi ở phía trước bàn trà. Sống lưng cô thẳng tắp, tay phải cầm bút, hai ngón tay cái giữ lấy tờ giấy màu vàng. Ngòi bút chấm đầy chu sa đặt ở phía trên giấy vàng, cổ tay mảnh khảnh chuyển động qua lại phía trên tờ giấy, ngòi bút cũng lướt ngang lướt dọc, vẽ nên những đường nét kỳ bí lạ lùng. Từ đầu đến cuối, toàn bộ lá bùa được hoàn thành chỉ bằng một nét bút, ở giữa không hề dừng lại hay ngắt quãng gì hết, toàn bộ mây trôi nước chảy.

Cô cúi đầu, cụp mắt xuống, nét mặt bình tĩnh và tập trung, dường như tất cả sự chú ý của cô đều ngưng tụ ở phía trên ngòi bút nhưng động tác ở cổ tay lại vô cùng thản nhiên và uyển chuyển.

Hết lá bùa này đến lá bùa khác lần lượt được hiện ra dưới ngòi bút của cô.

Những đường nét trên mỗi lá bùa hầu như không thể phân biệt được bằng mắt thường, giống như đã phải vẽ qua cả mấy trăm ngàn tấm mới có thể thành thạo được như vậy.

Sau khi vẽ xong được hai mươi tư lá bùa thì cô dừng lại, chu sa ở trên đĩa cũng vừa hết.

Cô thu dọn đồ đạc rồi cất lại vào ba lô.

Sau đó, cô chồng mấy lá bùa đã vẽ xong ở trên bàn lại thành một xấp rồi mới ngước mắt lên nhìn Tần Nhất Xuyên không biết đã đến bên cạnh từ lúc nào.

Cô chỉ liếc mắt nhìn anh ta một cái, sau đó quay đầu sang chỗ khác nhìn về phía cửa sổ thuỷ tinh ở sau lưng.

Đã trưa rồi.

Cô gấp mấy lá bùa vừa vẽ xong lại, cất vào một chiếc túi nhỏ mang theo người rồi nói: “Tôi đói rồi, chúng ta đi ăn cơm cái đã.”

Bàn Tử nghĩ đến lượng cơm mà Trường Tuế có thể ăn, toàn thân không khỏi run lên. Nhưng anh biết điều này là không thể tránh khỏi nên nhiệt tình mời Tần Nhất Xuyên: “Nhất Xuyên, chắc là anh cũng chưa ăn trưa phải không? Hay là cùng đi ăn cơm với chúng tôi luôn nhé.”

Trường Tuế nói: “Nhà anh ta có người nấu cơm rồi.”

Tần Nhất Xuyên ban đầu muốn từ chối nhưng thấy Trường Tuế nói như vậy, anh ta lại sinh ra ý nghĩ muốn đối nghịch với cô: “Được, chúng ta cùng đi ăn đi.”

Nói xong, lại còn liếc mắt nhìn Trường Tuế có vẻ khiêu khích. Trường Tuế không thèm để ý đến anh ta, từ trong ba lô lấy ra một cái túi dây rút nhỏ, lập tức đi về phía nhà vệ sinh. Cô bước vào trong nhà vệ sinh sau đó mở túi dây rút ra, từ bên trong lấy ra hai thanh màu trắng rồi ném thẳng qua cái lỗ vào bên trong.

“Đó là cái gì thế?” Bàn Tử tò mò hỏi, đối với những cái mà Trường Tuế lấy ra anh ta đều hiếu kỳ muốn biết.

“Phấn làm sạch.”

Trường Tuế trả lời ngắn gọn.

Ở bên trong âm khí quá nặng nề, thể chất của cô quá đặc biệt, nếu bị âm khí này quấn lấy có khi hồn phách cũng trở nên bất ổn. Loại bột phấn được mài ra từ đá lửa đỏ này có thể hấp thụ một phần âm khí trong đó.

Bàn Tử lại hỏi tiếp: “Để làm gì vậy?”

“Có nói anh cũng không hiểu đâu.”

Trường Tuế nói, cô vặn vòi nước rửa tay rồi bước ra ngoài.

Bàn Tử không khỏi tò mò, bước tới cái lỗ trên tường rồi nhìn qua. Lập tức anh ngửi thấy mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc, sau đó thấy ở phía sau cái lỗ đó có một cái bậc thang dài kéo xuống dưới, ở phía dưới kia dường như có một cái tầng hầm tối thui nhìn không rõ lắm, nhưng nhìn lâu liền có cảm giác giống như bên trong có cái gì đó muốn chui ra…

Bàn Tử đột nhiên run rẩy, cánh tay nổi đầy da gà, sợ hãi đến mức không dám nhìn thêm nữa. Anh vội vàng đi theo Trường Tuế rời đi.

Bàn Tử ban đầu chỉ định cùng với Trường Tuế tuỳ tiện tìm một quán ăn nhỏ ở gần đó ăn cho qua bữa, nhưng bây giờ có Tần Nhất Xuyên ở đây, anh đã muốn tìm cơ hội làm quen lôi kéo người ta nên vẫn phải giữ mặt mũi một chút.

Anh đi đến một nhà hàng có vẻ cao cấp hơn.

Khi cầm lấy thực đơn, anh liền đưa cho Tần Nhất Xuyên để anh ta gọi món trước. Theo như thói quen từ trước của Tần Nhất Xuyên, anh ta sẽ đưa cho mấy cô gái gọi món trước. Nhưng khi anh nhìn Trường Tuế, anh ta liền tuỳ tiện gọi hai món ăn rồi đưa thực đơn trở lại cho Bàn Tử. Bàn Tử mím môi đưa lại thực đơn cho Trường Tuế. Trường Tuế nhận lấy thực đơn, cũng chỉ tuỳ tiện gọi ba món ăn, rồi lại đưa thực đơn lại cho Bàn Tử. Bàn Tử kinh ngạc nhìn Trường Tuế, sau đó lại gọi thêm hai món nữa, rồi đưa lại thực đơn cho người phục vụ nhà hàng.

Mặc dù lần này Trường Tuế không gọi một bàn đồ ăn nhiều như lần trước nhưng Tần Nhất Xuyên vẫn bị sức ăn một lần ba chén cơm của cô làm cho choáng váng. Ở trong vòng tròn sinh hoạt của anh ta, hầu như cô gái nào cũng ăn uống hết sức kỷ luật, đặc biệt nghiêm khắc về chế độ ăn uống, việc giảm cân luôn luôn đặt ở trên miệng. Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một cô gái giống như Trường Tuế, ăn nhiều hơn cả đàn ông.

Hôm nay anh ta ăn cơm không thấy ngon miệng, mới ăn có một chén cơm đã cảm thấy no bụng rồi.

Lúc ăn cơm xong, ba người đi ra khỏi phòng bao. Bàn Tử chuẩn bị đi đến quầy lễ tân để thanh toán thì Tần Nhất Xuyên gọi anh lại, nói là anh ta đã thanh toán rồi.

Bàn Tử liền nói cảm ơn với anh ta.

Tần Nhất Xuyên lại vô thức liếc nhìn về phía Trường Tuế xem thử cô ấy phản ứng như thế nào.

Kết quả là anh ta phát hiện có hai anh chàng đẹp trai đang đứng trước mặt Trường Tuế, cầm điện thoại di động đang muốn hỏi xin WeChat của cô.

Nhìn vẻ mặt hơi sững sờ của Trường Tuế, Tần Nhất Xuyên cau mày trực tiếp kéo cô qua đây, sau đó dùng ánh mắt cảnh cáo liếc nhìn hai anh chàng đó.

Hai anh chàng kia nghĩ rằng Tần Nhất Xuyên có thể là bạn trai của cô nên nói câu xin lỗi rồi bước đi.

Trường Tuế chớp mắt ngây người nhìn Tần Nhất Xuyên.

Tần Nhất Xuyên buông cánh tay của cô ra, có vẻ tự nhiên nói: “Không cần cảm ơn tôi đâu.”

Trường Tuế: “?”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 5"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tong-mon-tat-ca-deu-la-dien-khung-cung-nhau-vui-suong-an-dua-convert.jpg
Tông Môn Tất Cả Đều Là Điên Khùng: Cùng Nhau Vui Sướng Ăn Dưa Convert
20 Tháng mười một, 2024
co-tieu-tay.jpg
Cố Tiểu Tây
2 Tháng mười một, 2024
thanh-thuan-duc-convert.jpg
Thanh Thuần Dục Convert
21 Tháng mười một, 2024
thu-lai-lan-nua.jpg
Thử Lại Lần Nữa
9 Tháng 4, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online