Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 44

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 44
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 44: Rồi con sẽ được gặp mẹ của mình

“Đủ rồi đủ rồi! Máu của yêu quái quý giá lắm đấy! Cô lấy nhiều như thế làm gì chứ?”

Thiếu niên oa oa kêu to, nhìn thấy động mạch trên tay mình bị rạch một đường, máu tuôn ra giống như vòi nước chảy vào trong một cái bình trên tay Trường Tuế. Cậu ta chỉ cảm thấy đầu óc hoa mắt chóng mặt, cực kỳ đau lòng.

“Đừng có hẹp hòi như thế chứ. Để tôi lấy nhiều một chút lần sau còn dùng nữa.” Trường Tuế cười tủm tỉm: “Lần sau tôi mời cậu ăn cơm bù lại nha.”

Cũng không phải tất cả yêu quái trên thế gian này đều dễ lừa gạt như cậu ta.

Máu của yêu quái không giống với máu của con người, tuy rằng đều có màu đỏ như nhau nhưng máu yêu quái đậm đặc sền sệt hơn một chút, tốc độ lưu động cũng chậm hơn. Hơn nữa, bên trong dòng máu còn mơ hồ lóe lên ánh sáng màu vàng kim làm cho con người ta phải mê muội.

“Chị đúng là một người phụ nữ lòng dạ hiểm độc —” thiếu niên lúc này mới cảm thấy sâu sắc rằng mình đã bị bộ dáng vô hại trước đó của Trường Tuế lừa gạt.

Cậu ta chỉ đến đây xem náo nhiệt thôi mà! Ai biết được cậu ta lại bị bắt đứng ở chỗ này rút máu, nếu nói không cho cũng xấu hổ, ai bảo chính miệng cậu ta tự mình đề xuất đến đây để “hỗ trợ” chứ!

Trường Tuế rút đầy một bình nhỏ, sau đó mới nói: “Con người mỗi lần hiến máu không phải chỉ có một ít như thế này đâu, cậu đừng có mà quá hẹp hòi như thế.”

Thiếu niên tức giận đến mức oa oa kêu to, hai cái răng nanh cũng lộ ra ngoài: “Máu con người có thể so sánh với máu của tôi được à? Máu của yêu quái rất quý giá đấy!”

Nhìn giống như một con sói con đang nổi giận, nhe răng trợn mắt trông có vẻ rất hung dữ nhưng thật ra lại chẳng có chút lực uy hiếp nào.

“Được rồi được rồi, không lấy không lấy nữa.” Trường Tuế thả tay cậu ta ra, rút cái bình ra rồi dùng nắp bình đậy lại.

Thiếu niên lập tức cúi đầu liếm đi miệng vết thương do dao rạch ở trên cổ tay, ngay cả mấy vết máu có ẩn ẩn ánh sáng màu vàng kim kia cũng liếm vào miệng, sau đó, vết rạch ở trên cổ tay cậu ta nhanh chóng khép lại giống như kỳ tích.

Trường Tuế xoa đầu cậu ta: “Đừng có hẹp hòi nữa, lần sau nếu cậu có việc cần tôi hỗ trợ, tôi nhất định sẽ không từ chối đâu.”

“Tôi thì có thể có gì cần chị hỗ trợ chứ?” Thiếu niên hừ lạnh một tiếng: “Lần sau tôi cũng rút từ người chị ra một ống máu nhé.”

Khóe mắt Trường Tuế cong cong nói: “Máu của tôi so ra còn quý giá hơn cả máu của cậu đấy, mà tôi lại không giống yêu quái, năng lực khép lại vết thương rất chậm. Nhưng mà ngoại trừ máu ra, cái khác đều được.”

Cô cũng biết máu của yêu quái là rất quý giá.

Hơn nữa, loại yêu quái sống cả trăm năm ngàn năm mà vẫn ngây thơ đơn thuần dễ lừa gạt như cậu ta cũng không nhiều.

“Đừng có để lãng phí.” Trường Tuế nói xong, liền dùng bút lông chấm lên máu còn chưa khô lại ở trên cổ tay cậu ta, tiện tay vẽ một tấm bùa.

Thiếu niên quả thực nhìn mà phải thán phục.

“Chị thế mà lại dùng máu của yêu quái để vẽ bùa, chị có biết chị xa xỉ đến mức độ nào không hả?”

“Thép tốt phải dùng trên lưỡi đao, tôi dùng máu của cậu đối phó với con quỷ lợi hại nhất, đây chính là sự tôn trọng lớn nhất đối với máu của cậu rồi còn gì.” Trường Tuế nói xong, lại chấm máu của cậu ta vẽ thêm mấy tấm bùa nữa.

Thiếu niên nghe qua liền cảm thấy có vẻ như là cô đang khen cậu ta, nhưng lại mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

“Cậu đã giúp tôi một đại ân rồi.” Trường Tuế vui vẻ đem nắp bình đậy chặt lại rồi bỏ vào trong ba lô.

Thiếu niên sâu kín nhìn chằm chằm cô rồi hỏi: “Chị lừa tôi vào đây không phải là muốn lấy máu của tôi đấy chứ?”

Trường Tuế ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội: “Không phải chính cậu đề xuất là vào đây giúp tôi một tay sao?”

Thiếu niên sói yêu: “….”

Là cậu ta đã bị hình tượng vô hại của cô mê hoặc rồi.

Con người, thật sự là quá gian trá.

…….

Thiếu niên đột nhiên nhìn chằm chằm vào chậu hoa: “Thứ bên trong sắp đi ra rồi.”

Tuy rằng cậu ta không nhìn thấy âm khí, nhưng năng lực cảm ứng của yêu quái vô cùng cường đại, cậu ta có thể cảm giác được bên trong cất giấu một cỗ lực lượng vô cùng tà ác, đang đột phá cấm chế muốn thoát ra.

Trường Tuế nhìn tấm bùa dán ở trên chậu hoa đang lung lay sắp rơi ra, hất cằm nhìn về phía cậu ta nói: “Cậu đứng sang một bên đi.”

Cô đã thu “Vé vào cửa” của cậu ta rồi thì nhất định phải cho cậu ta xem một buổi biểu diễn thật phấn khích.

Thiếu niên ngoan ngoãn kéo một cái ghế lùi vào trong một góc, chuẩn bị xem cô biểu diễn.

Lưu Doanh lúc này đã nằm trên giường lâm vào giấc ngủ say.

Mà âm khí bao bọc ở bên ngoài chậu hoa lúc này giống như sôi trào, kịch liệt cuồn cuộn, giống như tùy thời đều có thể mất khống chế.

Trường Tuế đem tóc cuộn tròn lại, từ trong ba lô lấy ra một cây trâm bằng gỗ đào vót nhọn tiện tay cắm vào, đem tóc búi lên lộ ra cái gáy mảnh khảnh trơn bóng.

Trường Tuế đứng thẳng dậy, bước lên phía trước, tay cô nắm lấy lá bùa kia rồi nhẹ nhàng xé ra —-

Chỉ trong nháy mắt, âm khí như một quả bom nổ tung, phun trào ra ngoài.

Gió âm thổi cuồn cuộn.

Mấy sợi tóc ở hai bên trán Trường Tuế bị gió cuốn lên, bay lung tung ở trên mặt, cô híp mắt lại.

Thiếu niên đang ngồi ở góc tường cũng cảnh giác ngay lập tức, ngay cả cậu ta cũng cảm giác được một loại hàn ý thật sâu trong trận âm khí vừa mới bộc phát ra lúc nãy.

“Trả mẹ lại cho tôi…Tại sao lại cướp mẹ của tôi…”

Thanh âm vừa non nớt vừa âm trầm quanh quẩn trong phòng, tràn đầy oán khí.

“Mẹ….Mẹ! Tại sao mẹ lại không cần con nữa?…Mẹ! Chúng ta phải vĩnh viễn ở bên nhau…”

Mặc dù thiếu niên là yêu quái nhưng nghe được những lời này toàn bộ lông sói đều dựng thẳng, hai mắt nhìn chằm chằm Trường Tuế.

Chỉ thấy cô thong dong bình tĩnh lui về phía chiếc bàn nhỏ, trong tay cô cầm mấy lá bùa. Cô tiện tay vung lên, mấy lá bùa bằng giấy lập tức bốc cháy. Đương nhiên cái này có thể hù dọa được người bình thường nhưng lại không hù họa được cậu ta. Đối với yêu quái mà nói, cái này cũng không khó làm lắm. Tiếp theo chỉ thấy Trường Tuế sau khi đốt mấy lá bùa thì trong miệng cô lẩm bẩm niệm cái gì đó, sau đó liền đem mấy lá bùa bị đốt cháy ném vào lư hương màu đen ở trên bàn.

Đột nhiên tiểu quỷ lại phát ra từng trận tiếng cười rùng rợn.

Tiếng cười kia khiến cho toàn thân thiếu niên cảm thấy không thoải mái.

Đồng thời gió âm càng trở nên mạnh hơn, cậu ta cũng nhịn không được chà xát cánh tay lộ ra ngoài tay áo.

Làn khói bay ra từ mấy nén hương mà Trường Tuế cắm vào trong lư hương đều bị gió âm thổi tan. Ngọn lửa ở trong lư hương cũng bị gió âm thổi đến lay lắt.

Cô lại rút ra thêm vài lá bùa, tiện tay vung lên, ngọn lửa lại bốc lên. Trong miệng cô lẩm bẩm niệm chú, đồng thời ngón tay kẹp lấy lá bùa đang bốc cháy vẽ bùa ở trong không trung.

Cuối cùng, trong mắt cô chợt lóe ánh sáng, trong miệng khẽ quát một tiếng: “Phá!”

Chỉ thấy ngọn lửa đang bốc cháy ở trên lá bùa lập tức bùng lên.

Trong nháy mắt mấy luồng gió âm đang thổi tán loạn ở trong phòng bị đánh tan. Mấy lá bùa dán ở trên tường vốn đang bị gió thổi bay phấp phới lập tức đột nhiên an tĩnh lại.

Trong phòng lúc này là một sự im lặng đến đáng sợ.

Mà tên tiểu quỷ kia đến lúc này vẫn chưa hiện thân.

Giống như nó đã biết sự lợi hại của cô nên không dám tùy tiện hiện hình, còn đang cẩn thận thăm dò lai lịch của cô.

||||| Truyện đề cử: |||||

“Nếu cậu vẫn không chịu lộ diện, vậy thì tôi chỉ có thể ép cậu đi ra thôi.” Trường Tuế cười khẽ rồi nói, hai bàn tay lập tức kết ấn, trong miệng quát khẽ một tiếng: “Trói!”

Lúc này thiếu niên mới phát hiện phía trên trần nhà đã có một tầng sương mù xoay vòng quanh, mà lúc này làn sương khói như đột nhiên sống lại, hóa thành vô số xúc tu ở giữa tầng sương mù bay múa, không ngừng tìm kiếm. Thậm chí có một xúc tu bằng khói còn vươn ở tới trước mặt cậu ta, bình tĩnh nhìn chằm chằm cậu ta hai giây rồi lại rụt trở về.

Không hiểu sao cậu ta lại thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vào lúc này! Dị biến đột nhiên xảy ra.

Trong nháy mắt, xúc tu kia co rụt lại, một xúc tu khác đồng thời cũng rụt trở về, sau đó tập hợp lại thành một cái to hơn, mạnh mẽ hướng về phía cậu ta lao thẳng xuống.

“Này! Sao lại hướng về phía tôi!” Thiếu niên kinh hãi kêu lên thất thanh.

Xúc tu bằng khói kia lao đến cực kỳ nhanh! Giống như mũi tên đang bắn tới.

Trái tim thiếu niên đột nhiên nảy lên, trong đầu đột nhiên nảy lên mấy ý niệm đáng sợ.

Có phải đây là cái bẫy mà cô ấy bày ra cho cậu ta không?

Cậu ta đang muốn né tránh, lại nghe được Trường Tuế khẽ quát lên một tiếng: “Đừng nhúc nhích!”

Cậu ta do dự trong 0.01 giây, nhưng cuối cùng vẫn đứng yên một chỗ, chỉ là con ngươi đen nhánh trong hốc mắt bỗng nhiên phát sinh dị biến, con ngươi biến thành màu vàng đất. Vì thế ở bên trong tầm mắt của cậu ta, tốc độ của làn khói vốn cực nhanh kia bỗng nhiên chậm lại, cậu ta có thể nhìn thấy rõ ràng mục tiêu của làn khói kia không phải là cậu mà là phía trên đỉnh đầu của cậu —-

Một giây tiếp theo, làn khói xẹt qua đỉnh đầu của cậu và cuộn về phía góc tường ở phía sau cậu ta.

Một trận gió âm xẹt qua bên tai —–

Thiếu niên lại nhìn thấy làn khói lướt qua phía bên mặt phải của cậu, đuổi theo bóng đen mới từ phía sau lưng cậu vọt ra.

“Cẩn thận!” Cậu ta lên tiếng nhắc nhở.

Chỉ thấy bóng đen kia hướng từ sau lưng Trường Tuế nhào thẳng tới!

Mắt thấy bóng đen kia sắp đụng vào người Trường Tuế, mà cô lại không có bất cứ một cử động nào.

Trong lòng thiếu niên chợt quýnh lên, cái mông đang chuẩn bị nhổm dậy khỏi ghế, chuẩn bị ra tay viện trợ.

Nhưng ngay sau đó, con ngươi cậu ta co rụt lại, chỉ thấy ở phía sau lưng Trường Tuế không biết từ khi nào đã xuất hiện mấy chục lá bùa bằng giấy, tạo thành một vòng tròn phòng hộ, tốc độ cực nhanh. Ngay cả cậu ta dùng mắt yêu quái nhìn cũng không nhìn rõ. Bóng đen kia xông tới, nặng nề đụng vào vòng phòng hộ kia.

Chỉ nghe thấy mấy lá bùa phát ra âm thanh giòn tan khi bị va chạm.

Ngay sau đó, vòng phòng hộ bằng giấy trong nháy mắt liền biến đổi hình dạng, hình thành một khối cầu bao xung quanh bóng đen kia!

Lập tức đem bóng đen bao vây tầng tầng lớp lớp.

Mông thiếu niên lại đặt xuống ngồi vững vàng trên ghế, đến lúc này trên mặt cậu ta mới lộ ra thần sắc kinh dị.

Bóng đen bị mấy lá bùa bằng giấy vây khốn bắt đầu giãy dụa kịch liệt, âm khí cuồn cuộn tuôn ra.

“Mẹ…mẹ ơi cứu con….Mẹ ơi…”

Bóng đen vừa giãy dụa vừa phát ra tiếng khóc nức nở của một đứa bé con.

Âm khí bao bọc xung quanh nó dần dần biến mất, lộ ra diện mạo thật sự của nó. Chính là tiểu quỷ nhìn khoảng chừng hai tuổi xuất hiện ở trong giấc mơ của Lưu Doanh. Sắc mặt nó trắng bệch, toàn bộ hai mắt đều màu đen. Nó nhìn Lưu Doanh đang ngủ say nằm trên giường, vừa khóc vừa không ngừng la lên gọi mẹ.

Trông vô cùng đáng thương.

Nhưng trên mặt Trường Tuế lại không hề có chút gợn sóng.

…..

Cùng lúc đó.

Ở trong một khách sạn năm sao ở cách đó chưa đầy ba ki lô mét.

Một thanh niên vừa mới tắm rửa xong, quấn áo choàng nhà tắm đi chân đất, vừa đi từ phòng tắm ra vừa lau tóc, chuẩn bị thay quần áo để ra ngoài.

Tâm tình anh ta không tệ, vừa lau tóc vừa ngâm nga một bài hát. Lúc lau được một nửa, đột nhiên sắc mặt anh ta biến đổi.

“Chị! Chị!”

Anh ta kêu lớn rồi đem khăn mặt ném xuống đất, sau đó chạy đến kéo rèm cửa sổ lại. Sau đó anh ta xách một cái thùng tới, từ bên trong lấy ra mấy đồ vật rồi bắt đầu luống cuống tay chân bày bàn thờ.

Miệng anh ta lại hương ra phía ngoài cửa gọi to: “Chị, chị ơi!”

Trong giọng nói anh ta mang theo một chút nôn nóng lo lắng.

“Kêu la cái gì chứ? Cậu đã tắm xong chưa?”

Một người phụ nữ quấn khăn trang điểm trên đầu nghe thấy tiếng kêu của anh ta nên ném cọ trang điểm xuống, vô cùng tức giận từ phòng mình bước qua. Sau đó cô ta nhìn thấy anh ta đang luống cuống tay chân sắp xếp bàn thờ, sắc mặt cô ta nhất thời trở nên ngưng trọng, cất bước đi vào: “Có chuyện gì vậy?”

“Tiểu quỷ bị người ta bắt lại rồi.” Người thanh niên vội vàng nói, sau đó lấy ra ba nén hương, dùng bật lửa châm rồi cắm vào trong lư hương.

Nếu như lúc này Trường Tuế ở đây sẽ nhận ra người thanh niên này chính là Ngọc Phần ở thành phố Tây đã nhúng tay vào việc làm ăn của cô ở đó.

Mà người phụ nữ này chính là chị của Ngọc Phần, tên là Ngọc Tiêu.

“Làm sao có thể chứ?” Ngọc Tiêu không thể tin nổi, nhướng mày hỏi.

“Cấm chế mà em hạ trên người tiểu quỷ đã bắt đầu buông lỏng rồi.” Ngọc Phần trầm mặc rồi nói nhanh hơn: “Đối phương ở bên kia không đơn giản đâu, một mình em chỉ sợ không thể đối phó được. Chị chuẩn bị nhanh một chút rồi đến đây đi.”

*

Ngọc Tiêu lập tức quay trở về phòng mình rồi quay lại rất nhanh. Một đầu tóc ướt sũng chưa được sấy khô lúc này đã cuộn lại ở trên đỉnh đầu, sắc mặt cô ta ngưng trọng: “Thế nào rồi?”

“Ít nhất là người đó lợi hại hơn chúng ta.” Ngọc Phần nói xong liền châm lửa đốt lá bùa, vừa vung vừa lẩm nhẩm.

Ngọc Tiêu lại nhíu mày đứng ở một bên quan sát. Ngọc Phần cùng với cô ta vốn là thiên tài trăm năm khó gặp trong ngành này.

Tuy rằng Ngọc Phần nhỏ hơn cô ta mấy tuổi nhưng cũng đã sớm có thể tự mình giải quyết được công việc. Mười lăm tuổi anh ta đã có thể thông linh, đến mười bảy tuổi là đã có thể chiêu hồn, hai mươi tuổi đã có thể đánh lệ quỷ đến hồn phi phách tán. Năm nay anh ta hai mươi ba tuổi, trong thế hệ trẻ tuổi cùng ngành, cô ta và Ngọc Phần đã vượt lên trên những người đó không biết bao nhiêu mà kể.

Ngoại trừ cô gái trẻ thần bí lần trước mà Ngọc Phần đã từng giáp mặt ở thành phố Tây.

Ngọc Phần nói rằng cô ấy thoạt nhìn chỉ mới khoảng mười sáu mười bảy tuổi thôi nhưng thủ đoạn lại vô cùng quỷ diệu, trước đây anh ta cũng chưa từng được nhìn thấy qua.

Mấy ngày hôm nay bọn họ cũng đã bỏ công sức đi hỏi thăm, trong các môn phái đại gia tộc cũng chưa từng nghe nói qua có nhân vật nào như vậy hết.

Quả thật giống như là đột nhiên xuất hiện vậy.

Nhưng chuyện quan trọng hơn trước mắt, chính là đối thủ ở phía bên kia.

Ngọc Tiêu thu hồi suy nghĩ của mình.

Tiểu quỷ này là do sư phụ của hai người luyện chế, sau đó liền giao cho bọn họ khống chế. Chỉ trong thời gian năm năm ngắn ngủi, nó đã đổi mười mấy người cung cấp nuôi dưỡng rồi. Lúc trước thời gian dài nhất là không quá năm tháng, tiểu quỷ sẽ cắn trả lại, sau đó bọn họ sẽ thu hồi về. Thậm chí còn có thể từ đó kiếm được một khoản tiền không nhỏ.

Nhưng lần này lại rất khác thường, đã hơn một năm, tiểu quỷ vẫn đi theo nữ minh tinh có tên là Lưu Doanh kia nhưng vẫn không hề có dấu hiệu cắn trả. Mãi cho đến vụ việc xảy ra lần trước mới có phản ứng nhưng rồi lại bình tĩnh trở lại rất nhanh.

Bọn họ đang tự hỏi nguyên nhân tại sao lại kỳ quái như thế, không ngờ hôm nay lại có chuyện xảy ra.

Người ở phía bên kia là ai đây? Có phải là do tiểu quỷ cắn trả nên Lưu Doanh mới mời một người trong ngành tới?

…..

Lúc này ở phía bên kia.

Trường Tuế đang giáo dục tư tưởng cho tiểu quỷ.

“Mặc dù cậu bị luyện chế thành tiểu quỷ nhưng lại sinh ra thần trí, cho nên hẳn cậu vẫn nghe hiểu lời tôi nói. Cậu bị luyện chế thành tiểu quỷ, mất đi tự do, bị người ta xem như là công cụ. Trước kia cho dù cậu làm ác thì cũng là cái ác của người điều khiển cậu mà thôi. Nếu như cậu đã có thần trí, vậy thì chắc cũng biết đến cái nếu lạc đường thì phải quay lại. Cậu nhìn xem, Lưu Doanh đối với cậu tốt như thế, làm sao cậu lại nhẫn tâm hại cô ấy chứ?”

Tiểu quỷ nhìn Lưu Doanh đang nằm trên giường, nức nở kêu lên: “Mẹ…”

Trường Tuế nói: “Cậu để cho tôi siêu độ cho cậu, cậu cũng có thể sớm được luân hồi chuyển thế, lại một lần nữa được làm người. Cậu có thể được ở bên mẹ của cậu mãi mãi.”

“Ở với mẹ mãi mãi sao?” Tiểu quỷ lẩm bẩm, đôi mắt đen nhánh kia dần dần thu lại, dần dần lộ ra một phần tròng trắng mắt…

Trường Tuế nói: “Đúng vậy, chờ đến lúc cậu chuyển thế đầu thai, cậu có thể được ở bên mẹ của cậu mãi mãi, không ai có thể tách hai người ra.”

Ánh mắt của tiểu quỷ lúc này đã khôi phục lại bộ dáng bình thường. Đôi mắt to đen trắng rõ ràng, hắc bạch phân minh, một đứa bé khả ái ngây thơ đáng yêu, chỉ là sắc mặt vẫn trắng bệch. Nó nhìn Lưu Doanh đang nằm ở trên giường, trong mắt tỏa ra khát vọng mãnh liệt: “Con muốn trở thành con của mẹ…”

Trường Tuế lấy ra một lá bùa: “Vậy thì để tôi siêu độ cho cậu nhé.”

“Liệu tôi có thể là con của mẹ tôi được không?” Tiểu quỷ quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt đen trắng rõ ràng.

Trường Tuế hiểu mẹ mà cậu ta đang nói chính là Lưu Doanh, trong lòng cô khẽ thở dài một hơi, sau đó nhìn về phía cậu ta dịu dàng nói: “Người này, có lẽ sẽ không phải là cô ấy, nhưng sẽ là một người mẹ độc nhất vô nhị của cậu. Trên thế giới này, người mà mẹ cậu yêu nhất chính là cậu, giống như Lưu Doanh yêu đứa nhỏ trong bụng cô ấy vậy, sẽ coi cậu như là bảo bối quý giá nhất.”

Tiểu quỷ lại nhìn cô với đôi mắt trong suốt sạch sẽ: “Phải không? Vậy thì tại sao mẹ lại muốn giết tôi?”

Trường Tuế ngẩn ra rồi lập tức khẽ cười và nói: “Đứa con vốn là quà tặng của ông trời, mà có một số người không xứng đáng có được phần quà tặng này.”

Thiếu niên ngồi ở trong góc nhìn thấy cảnh tượng bắt quỷ ấm áp hoàn toàn khác với trong tưởng tượng của cậu ta, trong lòng vừa len lén cảm động vừa đồng thời cảm thán, thì ra bắt quỷ cũng phải học qua về chuyên ngành tâm lý nữa. Thật sự thì một nghề so với một nghề càng thêm không dễ dàng, hôm nay coi như cậu ta đã được mở mang kiến thức rồi.

Nhưng vào lúc này, dị biến lại đột nhiên xảy ra!

Tiểu quỷ đột nhiên ngẩng đầu lên, há to miệng, phát ra những tiếng gào thét thống khổ. Đôi mắt đen trắng rõ ràng kia chỉ trong nháy mắt lại biến trở về màu đen toàn bộ.

Âm khí đột nhiên tăng vọt!

Mấy lá bùa giấy vây khốn nó trong nháy mắt trở nên nát bấy, nhanh chóng rơi xuống đất mà nó trong nháy mắt cũng biến mất không thấy tăm hơi.

Tiếng cười hì hì âm trầm lại bắt đầu quanh quẩn trong phòng, nhưng lại không phải là âm thanh nó tự ý thức phát ra nữa.

“Làm sao vậy?” Thiếu niên cũng bị biến cố trước mắt này làm cho ngây người, cảm giác mình vừa mới từ một bộ phim tình cảm ấm áp trong nháy mắt trở lại phim kinh dị.

Sắc mặt Trường Tuế lạnh lùng nói: “Có người đang khống chế nó.”

Đây là chuyện mà cô đã đoán được, chỉ là cô cũng không nghĩ đối phương lại phản ứng nhanh như vậy.

Điều này đã chứng thực được phỏng đoán của cô lúc trước, rằng tiểu quỷ này là do người khác khống chế, đợi đến khi tiểu quỷ cắn trả bọn họ sẽ thu hồi và tái sử dụng.

Đối với bọn họ mà nói, tiểu quỷ hoàn toàn chính là một công cụ.

Một cái cây hái ra tiền.

Chỉ đáng tiếc, lúc này họ lại đụng phải cô.

Con đường kiếm tiền cũng kết thúc tại đây.

Trường Tuế lấy ra lá bùa lúc nãy dùng máu yêu quái vẽ ra.

Chỉ trong khoảnh khắc thiếu niên liền có cảm giác mình cũng đang tham dự trong đó, biết đây là chuẩn bị đánh thật rồi.

Tiểu quỷ bắt đầu chạy loạn trong phòng. Sau khi tìm đường ra thất bại, nó lại bắt đầu có ý đồ tập kích Trường Tuế nhưng đều bị mấy lá bùa bằng giấy đang bay xung quanh cô chặn lại.

Thiếu niên thậm chí còn không nhìn thấy Trường Tuế khống chế những lá bùa giấy kia nhưng những lá bùa đó như đã được thiết lập sẵn từ trước, nên cho dù tiểu quỷ có tập kích cô từ hướng nào thì bùa giấy đều có thể tự động bay lên ngăn cản công kích thay cho cô.

Lúc này tiểu quỷ đã hoàn toàn bị khống chế, thấy công kích Trường Tuế không được nên bắt đầu trở nên nôn nóng bất an. Nó liền quay đầu muốn công kích một người sống khác ở trong phòng.

Đương nhiên thiếu niên không bao gồm trong đó. Cậu ta là yêu quái, không phải là người nên cho dù là ác quỷ, lệ quỷ hay là tiểu quỷ đều không hề có ảnh hưởng gì đến cậu ta hết.

Mà một người sống khác ở trong phòng chính là Lưu Doanh đang nằm ngủ say ở trên giường.

Chỉ thấy một bóng đen từ phía trên trần nhà lao thẳng xuống, thẳng tắp đụng vào bụng Lưu Doanh —-

Theo bản năng thiếu niên muốn lên tiếng nhắc nhở.

Nhưng lời nói chưa kịp ra khỏi miệng, đã thấy bóng đen kia hung hăng đụng vào bụng Lưu Doanh. Cậu ta vô cùng hoảng sợ, sau đó liền nhìn thấy bóng đen kia bị bắn ngược trở lại, nặng nề nện lên trần nhà —

Thiếu niên há hốc miệng, liền nuốt lời đang chuẩn bị nói trở về.

Mà Trường Tuế thì lại bình tĩnh thong dong rút từ trong ba lô ra ba nén hương, lấy mấy gốc hương lúc trước ở trong lư hương ra ngoài rồi châm ba nén hương này lên, cắm vào trong lư hương.

Ba nén hương này tỏa ra làn khói bay thẳng lên không trung rồi ngưng tụ lại thành một khối, bay thẳng lên trên. Lượng khói lúc này so với ba nhánh hương trước đó phải nhiều gấp ba lần.

Thiếu niên biết làn khói này cực kỳ lợi hại, tốc độ không chỉ nhanh mà còn có khả năng truy tung nữa.

Đối với thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của Trường Tuế, cậu ta quả thực vô cùng tò mò, tò mò rằng không biết trong cái ba lô màu đen của Trường Tuế còn có bao nhiêu thứ tốt nữa. Đợi đến khi mọi chuyện kết thúc nhất định cậu ta phải hỏi cô một chút xem sao.

Dù sao thì cậu ta cũng đã cho cô một bình máu, chính là máu yêu quái đấy! Rất quý giá đấy!

Nhưng trước mắt cậu ta vẫn tập trung tinh thần nhìn Trường Tuế biểu diễn.

Trường Tuế lấy ra ba tờ bùa dùng máu yêu quái vẽ thành phù triện thay cho chu sa.

Yêu quái vốn là sản phẩm của mấy trăm ngàn năm hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt linh khí thiên địa.

Chứa trong máu của yêu quái chính là linh khí thuần túy nhất của thiên địa.

Trường Tuế chính là người đầu tiên trong ngành dám dùng máu yêu quái để vẽ bùa.

Ngay cả Khương Tô từ trước đến nay cũng chưa từng nghĩ tới.

Thứ nhất là do máu của yêu quái quá quý giá, rất khó để có được.

Thứ hai là ai cũng không nghĩ được rằng, máu của yêu quái cũng có thể thay thế chu sa để vẽ bùa.

Cũng là Trường Tuế trong lúc vô tình nghĩ đến điều đó, sau đó liền ở chỗ Khương Tô lấy một ít máu yêu quái để làm thí nghiệm mới phát hiện bùa dùng máu yêu quái vẽ thành so với bùa dùng chu sa mạnh hơn gấp mấy lần.

Chẳng qua máu của yêu quái quá khó khăn để lấy được.

Trước mắt cũng chỉ có Trường Tuế mới có thể xa xỉ như vậy thôi.

Cô đốt cháy ba tấm bùa dùng máu yêu quái vẽ thành kia, ánh mắt lạnh lẽo, khóe miệng cô nhếch lên một tia cười lạnh: “Vậy thì để cho các người cũng nếm thử một chút cái gì gọi là cắn trả đi.”

……

Ở phía bên kia.

Ngọc Phần lúc này vẫn còn mặc áo choàng tắm, khoanh chân ngồi ở trước bàn thờ, hai tay anh ta kết ấn. Tóc vẫn còn ướt, trên trán nước chảy xuống không biết là nước hay là mồ hôi.

“Thế nào rồi?” Ngọc Tiêu hỏi.

Hai mắt Ngọc Phần nhắm nghiền trả lời: “Khắp nơi đều bị phong kín, không trốn thoát được.”

Ngọc Tiêu nhíu mày nói: “Đối phương là có chuẩn bị mà đến, vậy thì chỉ có thể cùng với người đó đấu pháp mà thôi.”

Ngọc Phần trầm giọng nói: “Em đã khống chế lại nó được rồi, cũng đã giải khai một phần cấm chế nữa. Lúc này tính công kích của nó rất mạnh, nhưng đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện sơ hở gì.”

Tất cả thuật pháp đều cần người thi thuật khống chế.

Một khi người thi thuật bị thương, thuật pháp kia nhất định sẽ xuất hiện sơ hở.

Nói cách khác, cho đến tận lúc này mấy công kích của tiểu quỷ đều không tạo thành thương tổn gì cho đối phương hết.

*

Ngọc Tiêu nhướng mày nói: “Xem ra bên đó đích thật là một cao thủ rồi. Cậu có làm được không đấy? Nếu không thì để tôi.”

Ngọc Phần hừ một tiếng, cười nhạo nói: “Còn chưa tới phiên chị ra tay đâu.”

Nhưng mà lời còn chưa nói xong, sắc mặt anh ta đột nhiên biến đổi! Khóe miệng tươi cười trong nháy mắt biến mất, hai tay đang kết ấn bắt đầu run rẩy, sắc mặt trở nên trắng bệch, sau đó anh ta đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Hai tay đang kết ấn cũng bị chấn động, người giống như bị mất đi toàn bộ sức lực ngả sang một bên, vẻ mặt khiếp sợ, run rẩy nghẹn ngào kêu lên: “Làm sao có thể thế chứ? Cấm chế bị phá rồi!”

Sắc mặt Ngọc Tiêu cũng biến đổi.

Làm sao có thể chứ?

Đạo cấm chế kia chính là cấm chế mạnh nhất mà sư phụ truyền cho bọn họ. Bọn họ chính là dựa vào đạo cấm chế này để khống chế tiểu quỷ.

Nếu như đạo cấm chế bị phá, điều đó có nghĩa là bọn họ mất đi quyền khống chế tiểu quỷ.

“Không có khả năng…Không có khả năng.” Sắc mặt Ngọc Phần trắng bệch như tờ giấy, bên khóe môi dính máu đỏ tươi, linh lực ở trong cơ thể bị đánh tan không ngưng tụ nổi.

Đây là kết quả của việc cấm chế cắn trả.

“Ngọc Phần, cậu cũng quá khinh địch rồi.” Ngọc Tiêu lấy từ trong túi ra một cái bình nhỏ, từ bên trong đổ ra hai viên thuốc nhỏ màu hồng đút vào trong miệng anh ta rồi cho anh ta uống mấy ngụm nước, sắc mặt ngưng trọng nói: “Xem ra người ở phía bên kia mạnh hơn cậu nhiều lắm, có lẽ là mời một vị tiền bối nào đó ra tay rồi.”

Ngọc Phần nuốt viên thuốc vào, sắc mặt dần dần khôi phục lại nhưng linh lực trong cơ thể vẫn chạy tán loạn. Lần này không chỉ là cấm chế cắn trả bình thường mà anh ta có thể cảm giác được lực lượng cắn trả này mạnh hơn bình thường rất nhiều. Điều đó cho thấy đối phương mạnh hơn anh ta không chỉ một chút. Lần này chỉ sợ anh ta phải điều dưỡng hơn nửa năm mới có thể khôi phục trở lại được.

Đã bị tổn thất tiểu quỷ, còn bị cấm chế cắn trả nữa.

Từ trước đến nay Ngọc Phần vẫn là một thiên tài trong ngành này, khi đấu pháp với người khác chưa từng bị thất bại, không nghĩ tới lần này lại bị thua triệt để như vậy.

Sắc mặt anh ta xám xịt, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Đúng lúc này, Ngọc Tiêu vỗ mạnh lên lưng anh ta một cái.

“Đừng có bày ra vẻ mặt như chết rồi như thế, cậu cũng đã chết đâu.”

Ngọc Phần lập tức không cam lòng nói: “Cũng không phải là chị bị thua.”

Ngay cả giọng nói cũng vô cùng yếu ớt.

Từ nhỏ anh ta đã được xưng là thiên tài. Mười lăm tuổi thông linh, mười bảy tuổi chiêu hồn thành công, hai mươi tuổi có thể tự mình đánh lệ quỷ đến hồn phi phách tán, chưa từng làm nhục hai tiếng thiên tài này.

Bây giờ anh ta đã hai mươi ba tuổi. Thế hệ trẻ của các môn phái đại gia tộc đều không bằng anh ta.

Nhưng làm thế nào cũng không nghĩ tới lần đầu tiên mình thất bại lại ở thành phố Tây, thua bởi một cô gái không biết tên tuổi không biết môn phái gia tộc, thậm chí so với anh ta còn nhỏ tuổi hơn nữa.

Bây giờ anh ta lại thua bởi một người không biết là ai.

Lòng tự tin đã bị đả kích nặng nề.

Chỉ là hiện tại anh ta vẫn suy nghĩ giống với Ngọc Tiêu, rằng người đang cùng với anh ta đấu pháp là một tiền bối cao nhân nào đó.

Nếu thực sự anh ta biết người đấu pháp với anh ta lần này cũng chính là người ở thành phố Tây trói anh ta lại còn đem anh ta nhốt ở trong đồn cảnh sát bảy ngày, chỉ sợ anh ta lại phải phun ra thêm một ngụm máu nữa.

Vừa rồi anh ta bởi vì bị cắn trả mà phun ra một ngụm máu, máu văng tung tóe khắp nơi. Ngay cả trên tấm thảm có giá trị không nhỏ kia cũng dính đầy vết máu. Nghĩ đến lúc thanh toán tiền phòng phải trả thêm một khoản không nhỏ phí vệ sinh phòng nữa.

Ngọc Tiêu nghe được lời anh ta nói lại nhướng mày lên: “Nếu là tôi, sẽ không thua đâu.”

Khóe mắt đuôi mày đều hiện lên một vẻ tự tin tuyệt đối vào thực lực của chính mình.

Ngọc Phần quay đầu nhìn cô tay, lập tức trong lòng thấy ủy khuất, tuy rằng anh ta không thể không thừa nhận chị anh ta quả thật giỏi hơn anh ta, nhưng lại có một chút không phục: “Chị chỉ ỷ vào lớn hơn em mấy tuổi mà thôi. Chờ đến lúc em bằng với tuổi chị, nhất định sẽ giỏi hơn chị!”

Ngọc Tiêu cười gằn một tiếng, vỗ vỗ gương mặt anh ta rồi nói: “Cậu thua bởi vì cậu quá khinh địch. Em trai à, cậu phải nhớ kỹ, núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn. Thế giới ở bên ngoài rộng lớn như vậy, người mạnh hơn cậu cũng có rất nhiều.”

Ngọc Phần lại có chút khinh thường, anh ta hiểu rất rõ chị của mình. Chị ta tính ra còn kiêu ngạo hơn rất nhiều so với anh ta. Nếu như thật sự chị ta đụng phải tình huống như vậy thì chưa chắc chị ta đã có thể bình tĩnh trở lại được. Hơn nữa nhìn vào lực lượng cắn trả vừa rồi, cho dù chị ta có thực sự ra tay cũng chưa chắc có thể thắng được.

Nghĩ như vậy, Ngọc Phần lại có một hy vọng xấu xa rằng sẽ có một lần Ngọc Tiêu cũng chịu thua, để đến lúc đó chị ta còn có thể nói ra mấy lời lạnh lẽo như thế này được nữa không.

…..

Cấm chế trói buộc tiểu quỷ đã bị mất đi, nó lại khôi phục thần trí, thế nhưng cũng cách hồn phi phách tán không còn xa nữa.

Cơ thể nó lơ lửng trong không khí và đang dần trở nên trong suốt.

Trường Tuế đánh thức Lưu Doanh dậy.

Lưu Doanh nhẹ nhàng mở mắt, có một chút mê mang không biết mình đang ở nơi nào. Đến khi nhìn thấy tiểu quỷ đang trôi nổi bồng bềnh ở trên không trung, cô ấy lập tức hoảng sợ phát ra một tiếng thét chói tai rồi theo bản năng lấy tay che bụng mình lại.

Tiểu quỷ có chút khổ sở, ánh sáng trong đôi mắt to thoáng chốc liền ảm đạm xuống.

“Đừng sợ.” Trường Tuế nắm lấy vai Lưu Doanh: “Nó đã được tự do rồi.”

Lưu Doanh nhìn lại tiểu quỷ mới phát hiện đôi mắt toàn màu đen đáng sợ của nó bây giờ đã biến thành một đôi mắt to đen trắng rõ ràng, có dáng vẻ của con người bình thường, nhưng mà biểu tình của nó dường như đang vô cùng khổ sở.

Cô chống giường chậm rãi ngồi dậy nhưng vẫn có một chút không thể đối mặt với tiểu quỷ đã từng muốn giết chết con mình, có chút lo sợ không yên nhìn Trường Tuế hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Trường Tuế lướt qua tất cả những chuyện đã xảy ra, không nói nhiều chỉ hời hợt nói: “Bây giờ nó đã được tự do rồi. Trước khi bị siêu độ nó muốn nói lời tạm biệt với cô.”

Lưu Doanh lại một lần nữa nhìn về phía tiểu quỷ đang lơ lửng ở giữa không trung.

Tiểu quỷ cúi đầu, ngẩng mặt lên nhìn cô, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện gì sợ bị mẹ mắng.

Lưu Doanh liền trở nên mềm lòng, cô nhẹ nhàng hít sâu một hơi, sau đó hướng về phía tiểu quỷ mở cánh tay ra, khẽ mỉm cười nói: “Tôi có thể ôm cậu một cái không?”

Đôi mắt ảm đạm của tiểu quỷ lập tức sáng lên, nó từ giữa không trung bay tới, sau đó cũng mở hai cánh tay mập mạp của mình ra, vòng lấy cổ Lưu Doanh nói nho nhỏ: “…Mẹ, con muốn trở thành con của mẹ.”

Lưu Doanh dịu dàng ôm lấy nó, nhẹ nhàng nói: “Rồi con sẽ được gặp mẹ con. Cô ấy nhất định sẽ yêu con giống như cô yêu con của mình vậy.”

Tiểu quỷ vùi đầu vào vai cô, trên mặt nở một nụ cười và nhắm mắt lại.

Nương theo lời chú cầu siêu, thân thể tiểu quỷ dần dần trong suốt rồi hóa thành vô số điểm sáng nhỏ, từ trong ngực Lưu Doanh bay ra ngoài.

Trường Tuế đi đến bên giường, mở cửa sổ ra, những điểm sáng nhỏ kia bay tới, ở bên cạnh cô vờn quanh vài vòng rồi sau đó nương theo làn gió nhẹ từ bên ngoài cửa sổ thổi vào, bay ra ngoài cửa sổ.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 44"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

buoc-vao-giac-mong-ca-vang.jpg
Bước Vào Giấc Mộng Cá Vàng
4 Tháng 12, 2024
ca-man-lam-lo-luyen-ai-he-thong-sau-bao-hong-convert.jpg
Cá Mặn Làm Lơ Luyến Ái Hệ Thống Sau Bạo Hồng Convert
7 Tháng mười một, 2024
yen-kinh-khue-sat.jpg
Yến Kinh Khuê Sát
4 Tháng 12, 2024
nang-am-sau-mua
Nắng Ấm Sau Mưa
8 Tháng 9, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online