Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 43

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 43
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 43: Cho tôi xin ít máu

Trường Tuế cảm thấy Hạ Luật hẳn là có thích cô một chút.

Nếu không thì tại sao cô vừa gọi điện thoại là anh liền đến đây, không chỉ ăn dưa hấu cùng với cô mà còn cùng với cô đi vòng quanh công viên nhỏ nuôi muỗi lâu như thế.

Lúc đi vòng quanh, Trường Tuế muốn nắm tay anh. Cô cúi đầu nhìn xuống là có thể nhìn thấy đôi bàn tay xinh đẹp kia đang buông thõng ở bên cạnh tay cô, chỉ cần một ngón tay của cô xích qua là có thể nắm lấy được. Nhưng rốt cuộc cô vẫn là có tặc tâm mà không có tặc đảm, thật vất vả Hạ Luật mới không bài xích cô, cô vẫn không làm như vậy, miễn cho Hạ Luật cảm thấy cô chỉ bởi vì mỹ sắc mới thèm khát thân thể của anh như thế.

Tuy rằng sắc đẹp cô cũng tham, thân thể cô cũng tham, nhưng vẫn là rụt rè một chút thì tốt hơn.

Hai người đã sắp giẫm nát cả đường đá trong công viên nhỏ rồi, lòng bàn chân Trường Tuế bắt đầu cảm thấy đau mới rốt cuộc chịu dừng lại với vẻ lưu luyến. Không nắm được tay Hạ Luật, trong lòng luôn có chút tiếc nuối: “Thời gian không còn sớm nữa, em phải về rồi.”

Hạ Luật không có ý kiến: “Để anh lái xe đưa em về.”

Vừa nói xong, hai đứa bé trai không biết ở chỗ nào xông tới đây, xông thẳng về phía hai người, thoạt nhìn là muốn đụng tới Hạ Luật không hề có ý né tránh.

Trường Tuế theo bản năng nắm lấy tay Hạ Luật kéo anh về phía mình, nhìn hai đứa bé trai đang cười đùa xông tới.

Chỉ trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi ở đâu nữa, chỉ để lại một trận cười quanh quẩn khi trò đùa ác đã thành công.

Hiển nhiên là hai con tiểu quỷ.

Trường Tuế lúc này mới kịp phản ứng lại, mới phát hiện lúc này cô vào Hạ Luật đang kề sát nhau. Tay phải của cô đang nắm chặt lấy tay anh, mà tay kia của anh dường như đang ôm chầm lấy cô…Chính là do lúc nãy cô đột ngột dùng sức túm lấy anh, Hạ Luật bị kéo qua sợ đụng phải cô nên theo bản năng mới dùng cánh tay vòng qua ôm lấy cô như thế.

Trường Tuế nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, không biết là của Hạ Luật hay là của cô.

Hạ Luật buông cánh tay đang ôm chầm cô xuống, mím môi không nói gì.

Trường Tuế nghĩ đến việc lúc nãy Hạ Luật không thể nhìn thấy hai đứa bé trai đó, như vậy trong mắt anh chẳng phải là cô cố ý làm như thế sao?

Cô ho nhẹ một tiếng rồi cố gắng giải thích: “Vừa rồi mới có một cái gì mới chạy qua.”

Hạ Luật: “Ừm.”

“Là thật đấy.”

“Ừm.”

“Không phải là em cố ý nắm tay anh còn muốn anh ôm em đâu.”

“…Ồ.”

“Anh sẽ không hiểu lầm em chứ?”

“Không mà.”

“Vậy là tốt rồi.”

Im lặng trong mấy giây.

Hạ Luật nói: “Để anh đi lấy xe.”

Trường Tuế đáp: “À, được.”

Sau đó cô thả tay anh ra.

Bàn tay Hạ Luật bị cô thả ra vô thức nắm chặt lại, sau đó cũng không quay đầu lại bước ra khỏi công viên nhỏ đi lấy xe.

….

“A? Đó không phải là Hạ Luật sao?” Nam diễn viên trẻ vừa đi ăn khuya trở về tới cổng khách sạn đột nhiên kinh ngạc nói.

Tần Nhất Xuyên nhìn theo ánh mắt của anh ta nhìn sang, liền nhìn thấy Hạ Luật đội mũ lưỡi trai màu đen đang mở cửa xe chuẩn bị lên xe.

“Hạ Luật!” Anh ta gọi một tiếng: “Anh đi đâu thế?”

Hạ Luật ngẩng đầu nhìn về phía bên này rồi nhàn nhạt nói một câu có việc, liền bước lên xe.

“Hạ Luật thật là thần bí nha.” Một nam diễn viên khác nói.

Hạ Luật ở trong đoàn làm phim hình như chỉ có khi đang diễn trong phim mới có cảm xúc vui giận yêu ghét, còn lại ở bên ngoài cứ như một pho tượng không hề có một chút cảm xúc nào. Ngoại trừ khi thảo luận kịch bản cùng với đạo diễn, trên cơ bản đều không mở miệng nói chuyện gì hết, lúc ngồi chờ đến lượt mình lên diễn thì chỉ ngồi một mình ở trong góc nhắm mắt nghỉ ngơi hoặc đùa nghịch điện thoại di động.

Đi tới đi về vĩnh viễn cũng chỉ đi một mình. Khi đoàn làm phim tụ tập ăn cơm anh cũng không tham dự, giống như anh không hề có một hứng thú hay yêu thích nào. Đối với một anh chàng ở cái tuổi này mà nói, quả thật không có cách nào tưởng tượng được.

Tần Nhất Xuyên nhìn xe của Hạ Luật rời đi liền nói: “Mỗi người đều có cách sống của riêng mình.” Nói xong liền thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi về phía trước.

……

Chiều hôm sau.

Trường Tuế mang theo túi xách đi đến khách sạn tìm Lưu Doanh.

Tiểu Mẫn bị cô kéo ra ngoài.

Lưu Doanh đang đứng, nhấc áo lên, lộ ra cái bụng đã hơi nhô lên.

Cô lúc này mới chỉ mang thai được hơn ba tháng, biểu hiện lúc mang thai cũng chưa rõ ràng lắm, bụng cũng chỉ có hơi nhô lên một chút thôi.

Trường Tuế ngồi ở trên ghế, một tay cầm một cái đĩa nhỏ đựng chu sa, một bàn tay cầm bút lông vững vàng, tập trung tinh thần vẽ bùa lên bụng Lưu Doanh.

Cô muốn vẽ một phù trận ở trên bụng Lưu Doanh, phù trận vốn do mấy loại bùa tổ hợp lại nên vô cùng phức tạp, mỗi một nét vẽ đều phải thật chính xác.

Trong phòng có bật điều hòa nhiệt độ, nhiệt độ rất mát mẻ nhưng trên chóp mũi của Trường Tuế lại lấm tấm mồ hôi.

Phải gần mười phút đồng hồ sau, phù trận mới hoàn thành.

“Được rồi.” Trưởng Tuế khẽ thở ra một hơi rồi cất bút: “Cô bỏ áo xuống đi, đừng để bụng bị lạnh.”

Để tránh không thể xảy ra sai lầm gì dù là nhỏ nhất, cô dùng loại phù trận phức tạp nhất.

Diện tích cái phù trận này rất lớn, tựa như bao trùm lấy toàn bộ phần bụng của Lưu Doanh, giống như một cái vòng bảo hộ, vững vàng bảo vệ đứa bé ở bên trong.

Lưu Doanh cúi đầu nhìn thoáng qua mới thả áo xuống, nói với Trường Tuế: “Trường Tuế vất vả rồi.”

Trường Tuế thu dọn đồ đạc rồi nói: “Tôi đi trước đã, đợi sắp xếp mọi việc xong sẽ gọi điện cho cô.”

Lưu Doanh gật đầu.

Trường Tuế mang theo túi xách rời đi.

……

Trường Tuế lại bắt taxi đến chỗ ở của Lưu Doanh.

Cô bấm mật khẩu để vào cửa.

Đập vào mặt chính là một cỗ hàn ý lạnh lẽo, mà ở bên trong hàn ý này còn bao trùm cả ác ý và cả oán khí nữa.

Cô trở tay đóng cửa lại rồi đi thẳng vào trong phòng ngủ.

Lá bùa lần trước cô dán ở trên chậu hoa vẫn còn rất tốt, nhưng đoàn âm khí kia đã đột phá cấm chế của lá bùa và không ngừng thẩm thấu ra ngoài làm cho trong phòng vừa âm vừa lạnh giống như đang bật điều hòa nhiệt độ ở mức mười bảy độ C. Có vẻ như cảm giác được có người bước vào trong phòng, bên trong chậu hoa mơ hồ truyền ra tiếng thét chói tai và khóc nức nở của một đứa bé khiến người ta phải sởn tóc gáy.

Tiểu quỷ này so với lệ quỷ ở thành phố Tây do Vương Văn Đình hóa thành xem ra còn hung hãn hơn nhiều, chỉ sợ rằng cũng khó chơi hơn.

Cô đặt ba lô xuống đất, ba lô phát ra một tiếng nặng nề. Tiếng thét chói tay khiến cho người ta sởn tóc gáy đó không làm cho cô sợ hãi một chút nào, chỉ cảm thấy ồn ào.

Cô ngồi xếp bằng, kéo khóa mở ba lô ra, móc ra mấy đồ vật đã được xếp ở bên trong.

Vì để chuẩn bị cho pháp sự ngày hôm nay, sáng nay sau khi thức dậy cô đã phải bận rộn cho đến trưa. Chỉ riêng bùa cô đã vẽ mấy trăm tấm. Rút kinh nghiệm từ lần trước ở thành phố Tây, cô dán đầy lá bùa khắp phòng, tuyệt đối không cho nó có bất kỳ cơ hội nào để trốn thoát.

Đến lúc Trường Tuế dán xong bùa.

Ngôi nhà vốn ấm áp của Lưu Doanh lập tức trở nên giống như hiện trường quay phim kinh dị. Ngay cả ánh đèn màu ấm được tỉ mỉ chọn lựa khi chiếu vào lá bùa chu sa màu vàng kia lại lộ ra vẻ âm trầm, lại phối hợp với tiếng trẻ con thét chói tai thê lương kia, lúc này nếu một người nào đẩy cửa bước vào chắc chắn đều sẽ bị dọa đến gần chết.

Trường Tuế lại bình thản ung dung ngồi trên mặt đất tiếp tục làm công việc của mình.

Tiểu quỷ kia không biết là do nó biết không dọa được Trường Tuế hay là nó kêu mệt rồi, thanh âm chậm rãi ngừng lại.

Ngay sau khi nó dừng lại, Trường Tuế liền bắt đầu nói chuyện:

“Cậu cũng thật đáng thương, vừa mới sinh ra liền bị đột tử. Vốn nên một lần nữa đầu thai luân hồi lại bị mấy kẻ độc ác bắt lại luyện chế thành tiểu quỷ, không được siêu sinh lại càng không được tự do. Nếu như bây giờ cậu nguyện ý phối hợp với tôi một chút, tôi sẽ giúp cậu siêu độ để cậu có thể đi đầu thai chuyển thế, so với bị người ta khống chế trở thành công cụ không phải tốt hơn sao?”

Tiểu quỷ lại bắt đầu kêu lên.

“Cậu đừng kêu nữa, không dọa được tôi đâu, còn phí hơi nữa.” Trường Tuế bình tĩnh nói.

Tiểu quỷ: “…”

“Chúng ta cùng tiết kiệm sức lực một chút đi, đợi lát nữa còn đấu nữa.” Trường Tuế nói.

Tiểu quỷ giống như nghe hiểu lời cô nói nên thật sự liền an tĩnh lại.

Trường Tuế đã chuẩn bị đâu vào đấy.

Kéo bàn làm việc nhỏ trên giường Lưu Doanh tới, đem lư hương bày lên trên, đổ tàn hương lấp đầy lư hương. Cô lấy mấy nén hương ra nhưng không châm lửa mà chỉ đặt ở trên bàn. Nhìn vào đồng hồ, lúc này là bảy giờ ba mươi phút, cô tính toán thời gian một chút, cảm thấy còn có thể tranh thủ đi ăn một bữa cơm.

“Tôi muốn đi ăn cơm, cậu muốn ăn gì tôi mang về cho?” Trường Tuế đột nhiên nói với chậu hoa.

Chậu hoa: “…”

“Cậu không nói gì, tôi coi như là cậu không ăn nhé.”

Trường Tuế nói xong đứng lên: “Tôi đi ăn cơm đã, chờ tôi trở về liền siêu độ cho cậu.”

Tiểu quỷ: “….”

Nói đến ăn cơm, Trường Tuế đột nhiên nhớ tới gì đó, vừa bước ra cửa liền gọi điện thoại cho Lưu Doanh.

Lưu Doanh ở đầu bên kia điện thoại rõ ràng có chút khẩn trương: “Bây giờ tôi phải đi qua đó phải không?”

Trường Tuế hỏi: “Cô đã ăn cơm chưa?”

Lưu Doanh nói: “Chưa, tôi ăn không nổi.”

Trường Tuế nói: “Trước tiên cô ăn chút gì đó cái đã. Bây giờ tôi cũng chuẩn bị đi ăn đây. Tôi hỏi cô cái này chút, đã bao lâu rồi cô không cho tiểu quỷ ăn máu?”

Lưu Doanh suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Hình như đã hơn nửa tháng rồi.”

Trường Tuế nói: “Được, tôi biết rồi. Cô đi ăn đi, không thể ăn cũng phải cố gắng ăn một chút. Khoảng chín giờ thì cô bảo Tiểu Mẫn đưa cô sang đây.”

Lưu Doanh trả lời được.

Trường Tuế cúp máy và bước vào thang máy.

“Này! Chờ một chút!” Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Trường Tuế ấn vào nút giữ cửa.

“Cảm ơn chị!” Một thiếu niên mặc quần đùi áo thun bước nhanh vào trong.

Trường Tuế liếc mắt nhìn thấy trên đỉnh đầu cậu ta có hai cái tai chó xám xịt, liền suy nghĩ cậu ta là thuộc loài động vật nào thành tinh.

Thiếu niên quay đầu nhìn cô, hai lỗ tai giật giật, phối hợp với khuôn mặt thiếu niên rực rỡ như ánh mặt trời, nhìn vô cùng đáng yêu.

“Cậu là thuộc loài nào?” Trường Tuế đột nhiên hỏi.

Thiếu niên bỗng dưng mở to hai mắt, cả người ngây dại.

“Cái gì?”

Trường Tuế chỉ vào đầu cậu ta: “Tôi thấy tai của cậu.”

Thiếu niên theo bản năng quay đầu nhìn vào gương trong thang máy, thấy hình mình ở trong gương cũng không hề lộ lỗ tai ra ngoài, cậu kinh ngạc quay đầu lại hỏi: “Chị thấy được à?”

Trường Tuế gật đầu.

Vẻ mặt thiếu niên vô cùng ngạc nhiên: “Chị cũng giống tôi phải không? Nhưng tại sao tôi lại không ngửi thấy mùi của yêu quái trên người chị?”

Cậu ta nói xong còn dùng sức ngửi ngửi, kết quả là bị mùi hương trên người Trường Tuế làm cho sặc, hắt hơi một cái.

“Tôi không phải là yêu quái, nhưng tôi có thể nhìn thấy.” Cô nói tiếp: “Chó thành tinh thực sự rất hiếm, vậy cậu là loài nào?”

Nhất thời khuôn mặt của thiếu niên liền đen một nửa: “Tôi là sói!”

Nói xong hai lỗ tai còn tức giận đến mức run rẩy.

Trường Tuế: “…..”

Cửa thang máy mở ra, Trường Tuế bước nhanh ra ngoài.

“Này! Chị đi nhanh như thế làm gì?” Thiếu niên đuổi theo, cùng cô sóng vai bước ra ngoài: “Chị là người của Cục Quản lý Yêu quái à?”

“Không phải.” Trường Tuế nói xong liền quay mặt sang nhìn cậu ta: “Tôi là người bắt yêu quái.”

“Người bắt yêu quái thì làm sao chứ?” Thiếu niên hừ hừ nói: “Tôi không sợ, tôi có giấy chứng nhận rồi.”

Bởi vì số lượng yêu quái lẫn lộn trong thế giới loài người càng ngày càng nhiều, Cục Quản lý Yêu quái ở các nơi bắt đầu hợp pháp hóa yêu quái sống trong thế giới loài người. Chỉ cần yêu quái đáp ứng đủ điều kiện đều có thể được cấp giấy phép cư trú, sống ở trong thế giới loài người một cách hợp pháp.

Tuy nhiên cũng có rất nhiều hạn chế.

Một trong số những hạn chế chính là không thể nảy sinh tình yêu với con người.

||||| Truyện đề cử: |||||

Nhưng mà yêu quái cũng có thất tình lục dục, hơn nữa ở đây con người thì nhiều mà yêu quái thì ít, ngoại hình mọi người cũng không có gì khác nhau, nên khó có thể tránh khỏi có một số yêu quái không kìm lòng nổi mà phát sinh quan hệ yêu đương với con người.

Điều này là trái với 《 Luật cư trú 》của giới yêu quái.

Nhưng những người giống như Trường Tuế có thể trực tiếp nhìn thấu nguyên hình của yêu quái, cho dù là người ở Cục Quản lý Yêu quái cũng không có mấy người, cho nên yêu quái chỉ cần che dấu thân phận thật tốt, lén lút cùng với con người yêu đương cũng rất khó bị phát hiện.

Thậm chí còn có yêu quái cùng với con người kết hợp sinh ra nửa người nửa yêu. Nếu như bị Cục Quản lý Yêu quái phát hiện được thì sẽ bị trục xuất, thậm chí đứa trẻ bán yêu được sinh ra cũng không thể trở lại thế giới loài người.

“Chị thật sự là người bắt yêu quái à?” Thiếu niên có vẻ rất tò mò về Trường Tuế.

*

“Lừa cậu đó, thực ra tôi là một người bắt quỷ.” Trường Tuế nói.

“Chị sống ở đây à?” Thiếu niên hỏi cô.

“Bạn của tôi sống ở đây.” Trường Tuế nói. Cô đột nhiên tò mò và hỏi: “Cậu làm nghề gì?”

Thiếu niên nói: “Tôi là một streamer trò chơi trực tuyến, tôi chơi trò chơi giỏi lắm.”

Trường Tuế hỏi: “Kiếm được nhiều tiền không?”

Thiếu niên à một tiếng rồi nói: “Cũng tạm được.”

Trường Tuế hỏi: “Một tháng cậu có thể kiếm được bao nhiêu?”

Thiên niên đối với người có thể nhìn thấu nguyên hình của cậu ta có một cảm giác thân cận tự nhiên, không hề có chút cảnh giác nào, cậu ta suy nghĩ một chút rồi nói:

“Cũng không cố định, mấy tháng gần đây tôi còn tương đối nổi tiếng, làm cái này cái kia thì khoản thu vào khoảng chừng là tám con số.”

Trường Tuế đầu tiên là cúi đầu bấm mấy ngón tay, sau đó ngẩng đầu lên hỏi với vẻ không dám tin: “Bao nhiêu cơ?”

Thiếu niên nói: “Khoảng chừng tám con số, tôi còn làm quảng cáo, tiếp nhận mấy hoạt động quảng bá gì đó nữa. Mấy bữa nay ở trên mạng tôi cũng khá nổi tiếng, chị không biết tôi à?”

Trường Tuế: “Cậu là ai?”

….

Mười phút sau.

Trường Tuế cùng với thiếu niên ngồi ở trong quán ăn.

Thiếu niên này từ trước đến nay chẳng sợ người lạ, dọc đường đi miệng nói không ngừng.

Trường Tuế biết được thiếu niên này là một con “Sói yêu”, tu luyện được bốn trăm năm thì thành tinh, là một con “Sói thiếu niên” sáu trăm tuổi. Phía trên cậu ta còn có một người anh trai, một người chị gái, đều lớn hơn cậu ta mấy trăm tuổi. Cậu ta đã đến thế giới loài người sinh sống được mười mấy năm, nếu như không có việc gì ngoài ý muốn thì ba trăm năm tới, mặt cậu ta cũng chẳng có thay đổi gì quá lớn.

Đó cũng là lý do có rất ít yêu quái tham gia vào ngành công nghiệp điện ảnh và truyền hình, bởi vì sẽ chẳng có cách nào để giải thích tại sao anh ta không hề già đi.

Trường Tuế dùng điện thoại di động tra thử hình đại diện của cậu ta trên Weibo: là hình một con sói xám khổng lồ.

Ai có thể nghĩ rằng đằng sau cái hình đại diện này thực sự là một con sói đâu?

Kỳ diệu nhất là, tên dùng trong thế giới loài người của cậu ta lại gọi là Game.

Cậu ta nói lúc cậu ta đến Cục Quản lý Yêu quái để làm chứng nhận, cái tên đó là cậu ta tự chọn bởi vì lúc cậu ta chưa đến thế giới loài người sinh sống đã thích chơi trò chơi rồi.

Sau đó, Trường Tuế tìm kiếm ở trên mạng mới biết được, người đang ngồi ở trước mặt này chính là một streamer trò chơi trực tuyến nổi tiếng mấy tháng này, fan trên Weibo của cậu ta còn gấp mười mấy lần cô. Mỗi lần cậu ta phát Weibo đều có cả ngàn người vào bình luận.

Có fan khen ngợi cậu ta chính là một streamer đẹp trai nhất, giọng nói hay nhất.

Trường Tuế ngẩng đầu nhìn thiếu niên đang ôm một cái giò heo gặm, ngoại hình quả thật không tồi, mặc dù không đẹp bằng Hạ Luật, so với Tần Nhất Xuyên còn kém một chút nhưng hơn mấy người đó ở khí chất tươi mát như ánh mặt trời, xem như là một loại hình khác biệt của giới yêu quái.

Hơn nữa, sói yêu thì cô cũng đã từng được gặp mấy lần rồi, nhưng đều là diện mạo tương đối hung dữ. Cho dù bộ dáng không hung dữ thì ánh mắt cũng mang theo tia hung quang. Diện mạo của Game giống với chó hơn, không hề có tính xâm lược nên lúc ở trong thang máy cô mới có thể nhận lầm như vậy.

Nhưng mà nghe cậu ta nói rằng mỗi tháng kiếm được hơn mười triệu thật sự đã làm cho cô phải ghen tỵ đến đỏ cả mắt.

Cô không có tâm trạng ăn cơm, đang tập trung nghiên cứu xem thử “streamer” rốt cuộc là cái gì.

“Đúng rồi, chị làm nghề gì vậy?” Thiếu niên gặm xong hai cái giò heo mới ngẩng đầu lên hỏi.

“Nghề chính là cô đồng, nghề phụ là diễn viên.” Trường Tuế nói.

“Cô đồng sao? Là làm cái gì vậy? Bắt quỷ à?” Thiếu niên liếm mấy đầu ngón tay dính đầy mỡ, tò mò hỏi.

“Cái gì cũng có thể làm được, bắt yêu quái cũng có thể, bắt quỷ cũng tốt.” Trường Tuế nói.

“Oa! Tôi nhìn không ra chị lợi hại như vậy đấy, may mà tôi có giấy chứng nhận. Chị còn là diễn viên nữa à?” Thiếu niên hiếu kỳ hỏi: “Chị đã đóng trong phim nào thế? Để tôi về tôi tìm xem.”

“Vừa mới quay xong.” Trường Tuế nói.

“Làm diễn viên cũng tốt mà, không phải là diễn viên kiếm được rất nhiều tiền sao?” Thiếu niên nói.

“Tôi vừa mới vào nghề.” Trường Tuế nói xong mới buông điện thoại xuống, bắt đầu ngồi ăn.

“Chờ đến lúc chị nổi tiếng là có tiền rồi. Tôi nghe nói mấy minh tinh chỉ cần tùy tiện quay phim thôi cũng đã nhận được mấy chục triệu rồi. Còn làm người đại diện thương hiệu, quay phim quảng cáo gì đó nữa, so với tôi còn kiếm được nhiều hơn nhiều.” Thiếu niên nói.

“Vấn đề là, làm thế nào để nổi tiếng đây?” Trường Tuế nói.

“Nếu như chị muốn nhanh nổi tiếng thì đi tìm một nam minh tinh nổi tiếng, minh tinh có lượng fan đông ấy, rồi xào CP.” Thiếu niên nói.

“Xào CP có nghĩa là gì?” Trường Tuế thành tâm thỉnh giáo.

Thiếu niên trợn tròn hai mắt, trong con ngươi mơ hồ có thể nhìn thấy vòng tròn màu vàng đất: “Không phải chứ? Chẳng phải chị là một minh tình à? Tại sao chị lại không biết xào CP là gì?”

Trường Tuế thành thật lắc đầu.

Thiếu niên uống một ngụm coca, sau đó nói: “Xào CP tức là chị và một ngôi sao nam giả vờ yêu. Nhưng nếu chị muốn nổi tiếng, chị phải tìm một nam ngôi sao nổi tiếng hơn chị để xào, tương đương với lợi dụng danh tiếng của người đó để giúp chị nổi tiếng. Hiểu chưa?”

Trường Tuế suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì thôi vậy.”

Cô mới không muốn cùng với Hạ Luật giả vờ yêu đương đâu. Nếu yêu thì phải là yêu thật.

Thiếu niên uống ừng ực ly coca: “Ai nha, tôi cũng chỉ tùy tiện nói vậy thôi, chuyện trong giới giải trí đó tôi cũng không hiểu lắm.” Cậu ta lại lấy điện thoại ra hỏi: “Số Weibo của chị là mấy thế? Chúng ta thêm bạn đi.”

Trường Tuế nói: “Khương Trường Tuế.”

Cậu ta ở trên Weibo tìm tòi một lúc tìm được tài khoản của Trường Tuế, sau đó nhấn vào kết bạn, tiện thể còn tìm kiếm mấy thông tin liên quan đến cô: “Ai, chị cũng rất lợi hại đấy, còn đóng phim do Tần Diệu Văn và Từ Nghiêu làm đạo diễn nữa. Trên này còn nói chị có quan hệ rất tốt với Tần Nhất Xuyên nữa này. Ai, chị có thể tìm anh ta xào CP cũng được đấy, Tần Nhất Xuyên cũng rất nổi tiếng mà.”

Trường Tuế nói: “Bất kỳ ai cũng nổi tiếng hơn tôi hết.”

Hai người vừa ăn vừa tán gẫu, thiếu niên có ý tứ hận gặp nhau quá trễ.

Tuy rằng cậu ta cũng quen biết mấy người bạn trong cái thế giới của con người này, nhưng rốt cuộc cậu ta cũng phải ngụy trang che dấu thân phận yêu quái của mình, luôn cảm thấy giữa hai bên như có một tầng ngăn cách. Nhưng đối với Trường Tuế lại không giống như thế, cô là con người, nhưng ở trước mặt cô thì cậu không cần phải ngụy trang, có một cảm giác thả lỏng không nói nên lời.

Trường Tuế cũng học được rất nhiều điều mới mẻ từ thiếu niên này, so với cô, con sói yêu này càng giống con người hơn.

Bữa ăn này là thiếu niên trả tiền, hai người đều có sức ăn lớn, hơn nữa đều là động vật ăn thịt tụ tập cùng một chỗ nên cả một bàn toàn là thịt, một mảnh rau xanh cũng không có.

Hai người cùng trở về đến cửa chung cư.

“Tôi ở chỗ này đợi bạn, gặp lại cậu sau.” Trường Tuế đứng ở sảnh chung cư, đưa cho thiếu niên một tấm danh thiếp, không bỏ qua bất kỳ một cơ hội làm ăn nào: “Nếu có chuyện phiền toái gì cứ tìm đến tôi. Tuy rằng tôi lấy phí hơi đắt một chút, nhưng nể tình bữa cơm hôm nay, tôi sẽ giảm giá cho cậu.”

Thiếu niên cười hì hì nhận lấy: “Chị cảm thấy tôi sẽ cần đến sao?”

Trường Tuế nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên nói: “Biết đâu được.”

Thiếu niên tiện tay nhét vào trong túi quần rồi cười nói: “Được, nếu có chuyện gì thì tôi nhất định sẽ tìm đến chị.” Nhưng nói xong cũng không đi, hai tay đút vào trong túi quần nói: “Dù sao bây giờ tôi cũng rảnh rỗi, để tôi đứng đây tán gẫu với chị cũng được.”

Vừa nói xong, một chiếc xe chạy tới.

Sau đó Lưu Doanh và Tiểu Mẫn từ trên xe bước xuống.

“Trường Tuế.” Lưu Doanh và Tiểu Mẫn cùng nhau bước tới, sau đó nhìn thấy thiếu niên đứng ở bên cạnh cô: “Đây là…?”

“Đây là bạn tôi mới quen, tên là Game.” Trường Tuế nói, sau đó quay sang nói với thiếu niên: “Đây là người bạn của tôi, sống ở đây, tên là Lưu Doanh. Còn đó là trợ lý của cô ấy, tên là Tiểu Mẫn.”

Thiếu niên vui vẻ chào hỏi Lưu Doanh.

Lưu Doanh cũng cười, gật đầu chào cậu ta.

Lúc này Tiểu Mẫn mới có vẻ kích động hỏi: “Cậu, cậu chính là streamer trò chơi trực tuyến rất nổi tiếng kia đúng không?”

Thiếu niên cười hì hì nói: “Đúng vậy, tôi chính là streamer trò chơi trực tuyến rất nổi tiếng kia đấy.”

Mặt Tiểu Mẫn lập tức đỏ lên.

Lúc này Lưu Doanh mới nói: “Tiểu Mẫn, cô về trước đi, tôi cùng với Trường Tuế còn có việc phải làm.”

Tiểu Mẫn biết Lưu Doanh và Trường Tuế đang có chuyện gì đó giấu cô, nhưng cô cũng không có tư cách hỏi, chỉ có thể nhìn thấy ba người đi vào phía trong rồi sau đó tự mình bắt xe đi.

Lưu Doanh và thiếu niên ở cùng một tầng. Sau khi bước ra khỏi thang máy, một trái một phải quay đầu bước đi.

Thiếu niên đột nhiên hỏi: “Có phải chị đến đây để bắt quỷ không?”

Lưu Doanh kinh ngạc nhìn cậu ta.

Trường Tuế liếc nhìn cậu ta, cũng không giấu diếm, liền gật đầu, sau đó nói với Lưu Doanh: “Không sao đâu, cậu ta đáng tin.”

“Có thể cho tôi đi cùng với được không? Tôi chưa bao giờ được nhìn thấy người ta bắt quỷ đâu.” Thiếu niên hứng trí bừng bừng nói: “Nói không chừng tôi còn có thể giúp được chuyện gì đó đấy.”

Trường Tuế suy nghĩ một chút, bỗng nhiên cười ầm lên nói: “Đúng là có một việc cậu có thể giúp được.”

Thiếu niên nhìn Trường Tuế, không hiểu sao lại cảm thấy rợn tóc gáy, có một dự cảm không tốt.

…..

Lúc càng đến gần nhà mình, Lưu Doanh càng thấy khẩn trương.

Trường Tuế đứng ở cửa ra vào nắm lấy cổ tay cô, quay đầu mỉm cười: “Cô đừng sợ.”

Lưu Doanh mỉm cười, lại nhìn thiếu niên cao gầy ở bên cạnh, sau đó hít sâu một hơi, nhập mật mã rồi đẩy cửa bước vào.

Một luồng gió âm thổi tới trước mặt khiến Lưu Doanh trong nháy mắt nổi da gà, chờ đến khi thấy trong phòng dán đầy lá bùa càng thêm sợ hãi bất an.

Đúng lúc này, trong phòng ngủ lại vang lên tiếng khóc của đứa bé.

Lưu Doanh sợ hãi trốn ở sau lưng Trường Tuế. Tuy rằng Trường Tuế thấp hơn cô một chút, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn không thể phá vỡ được.

Thiếu niên bước vào sau đó, đối với cảnh tượng này lại chỉ tấm tắc cảm thấy kỳ lạ.

“Đóng cửa lại.” Trường Tuế nói với cậu ta, sau đó nói với Lưu Doanh: “Cô đừng sợ, nó đã bị tôi tạm thời niêm phong lại trong chậu hoa rồi.”

Vừa nói cô vừa bước vào bên trong.

Lưu Doanh nhắm mắt theo đuôi vào phòng ngủ.

Thiếu niên cũng bước vào theo.

Nhiệt độ trong phòng ngủ thấp hơn bên ngoài, giống như bước vào trong trung tâm thương mại bật điều hòa nhiệt độ thấp vậy. Cô theo bản năng nhìn về phía điều hòa nhiệt độ. Lúc này điều hòa không bật lên, vừa nhìn thấy cái này càng khiến toàn thân cô trở nên lạnh hơn.

Tiểu quỷ dường như cảm ứng được sự tồn tại của Lưu Doanh, tiếng khóc của nó càng thêm thê lương, âm khí cuồn cuộn, dần dần trở nên cuồng bạo.

Lá bùa được Trường Tuế dán lên chậu hoa phảng phất như bị gió thổi, phát ra tiếng vang ào ào.

Lưu Doanh sợ tới mức nắm chặt tấm bùa trừ tà đeo trên cổ: “Trường Tuế…”

“Đây là quỷ gì thế?” Thiếu niên mở miệng hỏi: “Có cảm giác nó rất lợi hại.” Ngay cả cậu ta cũng có cảm giác lông tơ toàn thân dựng đứng lên.

“Là loại tiểu quỷ âm lực mạnh nhất.” Trường Tuế vừa nói vừa thắp hương ở trên bàn, cắm vào trong lư hương, sau đó nói với Lưu Doanh: “Lưu Doanh, cô lên nằm trên giường đi.”

Lưu Doanh nhìn lại chậu hoa kia, lại nghĩ đến đứa bé mắt không có tròng trắng ở trong giấc mơ kia, trong lòng có chút sợ hãi nhưng vẫn rất tin tưởng Trường Tuế. Cô lấy hết dũng khí nằm lên trên giường.

Trường Tuế nói: “Cô không cần phải nghĩ đến cái gì hết, cũng không cần sợ, cứ ngủ một giấc rồi tỉnh lại là mọi việc sóng êm gió lặng rồi.”

Lưu Doanh miễn cưỡng nở nụ cười, sau đó hai tay che ở trên bụng, run rẩy nhắm mắt lại. Cô ấy hít khói vào, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

Trường Tuế đợi cho cô ấy đã ngủ say mới đem hương ở trong lư hương thổi tắt đi, sau đó lại châm một loại hương khác cắm vào trong lư hương.

Thiếu niên sói yêu thì xích mặt lại gần chậu hoa kia, tuy rằng cậu ta không nhìn thấy âm khí đang quay cuồng nhưng vẫn có thể cảm giác được. Đồng thời còn có thể cảm thấy cỗ ác ý kia quả thật rất lợi hại.

Lúc này Trường Tuế chạm vào cậu ta.

Cậu ta quay đầu lại, dùng ánh mắt hỏi: Có chuyện gì vậy?

Trong tay Trường Tuế cầm một con dao sắc nhọn, miệng nở một nụ cười thật tươi: “Giúp tôi một chút, cho tôi xin ít máu.”

Thiếu niên: “….”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 43"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tieu-cung-nu-tiet-lo-tieng-long-sau-bi-tu-la-trang-cohet
Tiểu Cung Nữ Tiết Lộ Tiếng Lòng Sau Bị Tu La Tràng Convert
21 Tháng 10, 2024
khong-ai-sanh-bang-em.jpg
Không Ai Sánh Bằng Em
9 Tháng 12, 2024
xuan-de.jpg
Xuân Đề
9 Tháng 12, 2024
am-da-tram-luan.jpg
Ám Dạ Trầm Luân
7 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online