Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 4

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 4
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 4: Đại Sư bắt quỷ

Lúc ở trên xe, đạo diễn Tần cố gắng dò hỏi, muốn từ Trường Tuế biết thêm một vài thông tin nhưng Trường Tuế chỉ nói với ông ta rằng đợi đến nhà đã rồi nói tiếp.

Bà cụ Tần là qua đời tại nhà.

Vợ đạo diễn Tần đứng chờ ngay tại cửa ra vào. Vừa nhìn thấy đạo diễn Tần trở về thì lập tức bước tới, hai mắt bà ấy đỏ hoe, rõ ràng là đã khóc một lúc lâu. Bà ấy đang định nói gì đó với đạo diễn Tần liền thấy Trường Tuế đi ngay đằng sau ông. Ngay lập tức bà ấy nuốt những lời đang chuẩn bị nói vào bụng, sau đó nhìn vào Trường Tuế và hỏi: “Cô đây là…”

Đạo diễn Tần nhìn Trường Tuế, nhất thời cũng không biết nên giới thiệu cô như thế nào.

Trường Tuế lại không hề nhìn ông ta, cô ngẩng đầu nhìn về đỉnh cao nhất của ngôi biệt thự trước mặt mình.

Sát khí xông lên đến tận trời.

Thấy Trường Tuế đang nhìn chằm chằm vào mái nhà, đạo diễn Tần liền hỏi: “Có chuyện gì à?”

Trường Tuế thu lại ánh mắt, cô chưa nhìn vào đạo diễn Tần mà nhìn thẳng vào bà Tần đang đứng trước mặt cô.

Bà Tần bị ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm, chẳng hiểu sao trong người lại thấy ớn lạnh.

Khi Trường Tuế nhìn vào bà Tần, ánh mắt lạnh như băng của cô liền trở nên dịu dàng hơn một chút: “Bà có tin Phật phải không?”

Bà Tần sửng sốt, vô thức nhìn về phía đạo diễn Tần rồi hỏi: “Làm sao cô biết?”

Bà ấy đúng là đã theo Phật nhiều năm rồi, mặc dù trên người bà không mang theo bùa hay chuỗi hạt gì hết, cũng chỉ mặc quần áo bình thường mà thôi, nếu nhìn bề ngoài thì rất khó có thể nhận ra là bà ấy theo Phật.

Đạo diễn Tần cũng nhìn Trường Tuế một cách ngạc nhiên.

Trường Tuế chỉ mỉm cười không nói gì. Cô nhìn thấy quanh thân bà Tần có ánh sáng màu vàng như ẩn như hiện đã đủ hiểu rằng bà ấy đã theo Phật nhiều năm, là thành tâm bái Phật.

Cô từ nhỏ lớn lên ở trong chùa, ngày nào cũng tụng kinh bái Phật. Các thầy, các chú tiểu ở trong chùa cũng có ánh sáng vàng hộ thân không cho ma quỷ tà vật xâm nhập quấy phá nên khi cô nhìn thấy ánh sáng vàng quen thuộc trên người bà Tần, tự nhiên cảm thấy thật thân thiết.

Cô chỉ nói: “Vào nhà xem bà cụ thế nào đã.”

Đạo diễn Tần lúc này mới phản ứng lại rồi hỏi vợ ông ta: “Mẹ nằm ở đâu rồi?”

Bà Tần nói: “Ở phòng trên lầu.”

Đạo diễn Tần trầm mặt hỏi: “Đã gọi điện báo cho Tiểu Xuyên chưa?”

Bà Tần nói: “Đã báo rồi, bây giờ nó đang nhanh chóng chạy về nhà.”

Hai người vừa đi vào nhà vừa nói chuyện.

Trường Tuế cũng không nhanh không chậm đi sau lưng bọn họ bước vào trong nhà.

Vừa bước vào trong, ngay lập tức một cảm giác ớn lạnh đập thẳng vào mặt.

Đây không phải là lạnh tự nhiên, mà chính là cái lạnh quỷ khí âm trầm. Người bình thường có thể không có gì nhưng người có thể chất yếu ớt khó có thể chịu được cỗ khí lạnh này, thân thể tự nhiên sẽ bị yếu đi.

Trường Tuế đi theo chân hai người bọn họ đi lên tầng hai.

Đạo diễn Tần khóc kêu một tiếng “Mẹ” rồi quỳ xuống ở trước giường.

Bà cụ nằm ở trên giường, khuôn mặt đã trắng bệch không còn một chút máu nào.

Bác sĩ mặc áo blouse trắng đứng ở đầu giường nói với ông ta: “Bà cụ đột ngột qua đời. Thật đáng tiếc, khi chúng tôi đến đây đã quá muộn rồi. Xin gia đình hãy nén bi thương.”

Bà Tần đặt tay trên vai đạo diễn Tần, liền quỳ xuống ở bên cạnh nghẹn ngào nói: “Sáng nay lúc mẹ ăn sáng vẫn còn khỏe mạnh, còn gọi điện thoại cho Tiểu Bắc nữa, tinh thần cũng thấy tốt hơn rất nhiều. Nhưng đến lúc ăn cơm trưa xong thì mẹ nói mẹ mệt nên muốn ngủ một chút, đến lúc em lên xem mẹ thì đã thấy mẹ không tỉnh lại nữa rồi…”

Lúc hai người bọn họ đang nói chuyện thì Trường Tuế bước ra khỏi phòng, một mình bước lên phía trên xem xét ngôi biệt thự.

Đến lúc đạo diễn Tần khóc xong một hồi và bình tĩnh trở lại mới phát hiện ra Trường Tuế đã không còn ở đó.

Trường Tuế đi vòng quanh căn biệt thự một vòng cả trong lẫn ngoài. Đến lúc quay trở lại đại sảnh thì cô nghe thấy bên ngoài có tiếng đóng cửa xe, sau đó Trường Tuế nhìn thấy một thanh niên cao lớn từ cửa chạy vào. Hai người đối mặt với nhau, anh ta sững sờ một chút, sau đó chạy thẳng lên lầu và hét lên: “Bà ơi!” rồi lại nghe từ trên lầu truyền xuống một trận khóc nữa.

Khuôn mặt Trường Tuế vẫn bình tĩnh như nước không có chút gợn sóng nào, cô lại bước ra khỏi đại sảnh, đi ra phía ngoài ngôi nhà, đi thẳng ra phía sân rồi quay đầu lại nhìn ngôi nhà. Cô từ từ bước lùi về sau cho đến khi có thể thấy rõ hoàn toàn tổng thể ngôi biệt thự, đôi mắt cô khẽ nheo lại, ánh mắt lạnh lùng.

Ngôi nhà này rõ ràng chính là một toà nhà bố trí trận pháp trấn hồn, vốn không phải là nơi để dành cho người sống ở mà chỉ được sử dụng để trấn áp tà ma yêu vật mà thôi.

Cô ở bên ngoài nhìn một lúc rồi mới quay trở lại bên trong ngôi nhà.

Đạo diễn Tần đang ngồi hút thuốc trong đại sảnh, vừa nhìn thấy cô, ông ta lập tức bước tới: “Cô đã đi đâu vậy?”

Trường Tuế có thói quen trả lời bằng cách hỏi ngược trở lại: “Ngôi nhà này mọi người dọn đến đây ở chưa đến một tháng đúng không?”

Đạo diễn Tần ngẩn người: “Làm sao cô biết?”

Trường Tuế hỏi: “Có phải sau khi mọi người dọn đến ở trong ngôi nhà này, đã xảy ra rất nhiều chuyện phải không?”

Lúc này bà Tần cũng bước tới nhìn Trường Tuế hỏi với vẻ nghi ngờ: “Rốt cuộc thì cô là ai?”

Trường Tuế nói: “Tôi là người sẽ giải quyết rắc rối cho gia đình ông bà.”

Bà Tần nhìn đạo diễn Tần rồi hỏi: “Ông xã à, chuyện này là thế nào? Rắc rối gì cơ?”

Đạo diễn Tần cau mày nói: “Không phải trước đó em luôn nghi ngờ trong nhà này có thứ gì đó không sạch sẽ sao? Hôm nay ngay trước khi em gọi điện cho anh báo tin chuyện của mẹ, cô ấy đã nói cho anh biết rằng mẹ đã qua đời…”

Bà Tần lập tức chấn động, nhìn Trường Tuế với vẻ kinh ngạc.

Trường Tuế mím môi cười: “Bà Tần, đừng vì thấy tôi còn nhỏ mà ngạc nhiên như thế. Tôi là đệ tử thân truyền của sư phụ Tuệ Viễn chùa Thanh Sơn, từ nhỏ tôi đã sống và lớn lên trong chùa.”

Tên của Khương Tô chỉ được biết đến trong một giới đặc biệt thôi, nên lúc cần thiết, cô vẫn dùng tên tuổi của chùa Thanh Sơn.

Bà Tần sửng sốt: “Cô là đệ tử của sư phụ Tuệ Viễn sao?”

Sư phụ Tuệ Viễn là một nhà sư nổi tiếng, nhờ có ông mà thanh danh của chùa Thanh Sơn mới vang dội được nhiều người biết đến như thế.

Nhưng vào lúc này, một giọng nói từ trên lầu hai vọng xuống: “Cô đang muốn lừa người đúng không? Tại sao tôi lại không biết trong chùa đó còn có ni cô chứ?”

Trường Tuế quay đầu lại xem, thấy chính là thanh niên lúc trước đang từ trên lầu hai bước xuống.

Lúc nãy khi đối mặt với anh ta, Trường Tuế không để ý lắm, nhưng lúc này khi anh ta đến trước mặt cô thì ánh mắt của cô lập tức sáng lên, anh ta là một anh chàng đẹp trai.

Trường Tuế vừa nhìn thấy anh ta liền biết anh ta là một người lớn lên trong hoàn cảnh thuận lợi không bao giờ gặp trắc trở. Bộ dáng cao ráo, trắng trẻo khỏe khoắn, mái tóc đen mượt, đôi mắt trong sáng vừa mới khóc xong nên hơi ửng đỏ nhưng lại trở nên đẹp hơn, là một anh chàng thanh niên có ngoại hình dễ nhìn.

Hai mắt Tần Nhất Xuyên đỏ hoe nhìn Trường Tuế: “Cô còn nhỏ như vậy, không lo học hành cho tốt, chạy đến đây lừa gạt người ta như thế làm gì hả?”

*

Vẻ mặt rõ ràng là đang tức giận, nhưng ngay cả khi tức giận lời nói ra cũng không quá mức khó nghe.

Vì đơn giản là ghen tỵ nên Trường Tuế luôn không có cảm tình với mấy người có cha mẹ song toàn, gia đình hoà thuận, tiền bạc rủng rỉnh, giống như một công tử lớn lên trong bình mật nên cô cũng lười nói nhảm với anh ta, trực tiếp lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại video.

Ở phía bên kia nhanh chóng nhận điện thoại, trên màn hình hiện ra một cái đầu trọc lóc cùng với một khuôn mặt thanh tú sạch sẽ, vừa nhìn thấy Trường Tuế người đó lập tức vui mừng hét lên: “Tiểu sư thúc!” Đồng thời hét lớn với mấy chú tiểu khác ở gần đó: “Sư huynh, sư đệ, mau đến đây đi! Là điện thoại video của tiểu sư thúc gọi về!”

Trường Tuế còn chưa kịa nói chuyện, màn hình điện thoại đã bị mấy cái đầu trọc lóc chiếm lấy, mồm năm miệng mười nói chuyện:

“Tiểu sư thúc, lúc nào thì sư thúc trở về?”

“Tiểu sư thúc, thành phố Bắc có gì vui không?”

“Tiểu sư thúc, trụ trì nhớ sư thúc lắm, bảo con hỏi sư thúc lúc nào thì trở về?”

“Tiểu sư thúc vì sao không trả lời tin nhắn của con vậy?”

Trường Tuế bị mấy người bên kia nhao nhao làm cho nhức cả đầu liền đem điện thoại video đưa đến trước mặt Tần Nhất Xuyên: “Đây đều là mấy hoà thượng của chùa Thanh Sơn. Anh đã nghe bọn họ gọi tôi là gì chưa? Thiếu gia Tần à, vạn vật trên thế gian này không phải chỉ một câu thường tình là có thể bao quát hết tất cả đâu.”

Tần Nhất Xuyên nhìn thấy rất nhiều hoà thượng ở trong cuộc gọi video, anh ta cũng chưa từng thấy cảnh tượng như thế này bao giờ liền sững sờ một chút. Chưa kịp đợi cho anh ta kịp phản ứng, Trường Tuế đã lấy điện thoại lại sau đó nói với nhóm hòa thượng đang nhao nhao hỏi Tần Nhất Xuyên là ai ở đầu bên kia: “Tiểu sư thúc đang bận việc một chút, cúp máy trước đây.” Sau đó, liền gọn gàng dứt khoát cúp điện thoại.

Sau đó, cô không để ý đến Tần Nhất Xuyên nữa mà quay sang nói chuyện với đạo diễn Tần: “Bây giờ chúng ta tiếp tục được chưa, đạo diễn Tần?”

Tần Nhất Xuyên bị Trường Tuế làm cho nghẹn họng, lại bị một tiếng “thiếu gia Tần” của cô rõ ràng là có ý mỉa mai làm cho tức giận. Anh ta đang định cùng cô tranh luận thì thấy cô đã không thèm để ý đến mình nữa, lập tức cảm thấy hơi hụt hẫng.

Đạo diễn Tần cố ý đẩy Tần Nhất Xuyên đi ra: “Tiểu Xuyên, con ra ngoài trước đi.”

Tần Nhất Xuyên hai mắt đỏ hoe nhìn Trường Tuế: “Con không đi, con muốn nghe xem thử cô ta nói cái gì.”

Trường Tuế cũng không thèm nhìn anh ta mà trực tiếp nói chuyện với đạo diễn Tần: “Có phải trước khi dọn vào đây mọi người có sửa chữa lại ngôi nhà phải không? Có thay đổi lại cách bài trí trong ngôi nhà này nữa, phải không?”

Đạo diễn Tần gật đầu nói: “Đây là một ngôi nhà cổ đã được xây dựng từ rất lâu rồi. Nếu chúng tôi muốn dọn vào ở, đương nhiên phải cần trang hoàng lại một chút.”

Trường Tuế nói: “Ngôi nhà này vốn do một cao nhân sắp đặt. Nơi này vốn dĩ không phải là để ở mà là để trấn áp tà ma quỷ vật ở dưới lòng đất…”

Tần Nhất Xuyên lập tức cười nhạo và ngắt lời cô: “Ba à, ba có tin chuyện này không thế?”

Đạo diễn Tần phớt lờ anh ta và nói với Trường Tuế: “Cô cứ nói tiếp đi.”

Tần Nhất Xuyên lộ ra biểu cảm “Chuyện thật là hoang đường” rồi lại quay sang nhìn bà Tần, thấy bà ấy cau mày, mặt mũi tràn đầy sầu lo, dường như cũng tin mấy lời cô nhóc này là thật.

Trường Tuế nói tiếp: “Khi mọi người trang hoàng lại ngôi nhà tức là đã thay đổi bố cục, phá huỷ một phần trận pháp ở bên trong, cho nên tà ma bị trấn áp phía dưới lòng đất bị thoát ra ngoài.”

Tần Nhất Xuyên ngay lập tức bắt lấy sơ hở và nói: “Thật buồn cười, chúng tôi trang hoàng sửa chữa nơi này cả mấy tháng trời, nếu quả thật có tà ma mà cô nói, vậy thì tại sao mấy người thợ thi công đó không có việc gì? Chẳng lẽ tà ma đó chỉ nhắm vào gia đình tôi thôi sao?”

Trường Tuế liếc mắt nhìn anh ta nói: “Thiếu gia Tần hỏi một câu rất hay.”

Khóe miệng Tần Nhất Xuyên giật giật.

Chợt nghe thấy Trường Tuế nói tiếp: “Mặc dù một bộ phận của trận pháp trấn hồn này bị phá huỷ, nhưng một bộ phận khác của nó vẫn còn hoạt động. Tôi nghĩ rằng cao nhân sắp đặt hồi đó cũng đã có sắp đặt ở một chỗ khác nữa, tà ma bị áp chế, e ngại ánh sáng mặt trời nên giữa ban ngày ban mặt chúng chỉ dám ẩn núp, không thể ra quấy phá, chỉ đến khi trời tối mới chạy ra ngoài lang thang…”

Tần Nhất Xuyên lại đặt câu hỏi: “Nếu đã như vậy, tại sao cũng ở trong nhà giống nhau, mà mẹ tôi lại không có việc gì?”

Trường Tuế nhìn bà Tần: “Bởi vì bà Tần quanh năm tin Phật, lại thành tâm cung phụng nên trên thân bà ấy có Phật quang hộ thể.”

Bà Tần nghe nói thế liền chắp tay trước ngực, nhắm mắt nói: “A di đà phật, Bồ Tát phù hộ.”

Tần Nhất Xuyên vừa định nói tiếp, thì đôi mắt của Trường Tuế đã nhìn chằm chằm vào anh ta. Đôi mắt của cô đen kịt, lông mi dày, ánh mắt sâu thẳm như thể có thể hút hết hồn phách người ta vào đó: “Về phần anh Tần, tôi nghĩ rằng anh rất ít khi ngủ lại ở đây buổi tối. Anh Tần chẳng lẽ không cảm thấy ngôi nhà này có vẻ lạnh hơn bình thường sao?”

Tần Nhất Xuyên bị hai mắt cô nhìn chằm chằm không nói nên lời, cảm giác ớn lạnh từ sau gáy xông lên.

Bà Tần nói: “Tháng trước lúc tôi chuyển vào đây ở đã cảm thấy như vậy rồi, tôi còn nghĩ nhà này mát đến mức mùa hè không cần sử dụng điều hoà nữa.”

Trường Tuế nói: “Đó là hơi lạnh của âm khí, người bình thường nếu ở một nơi đầy âm khí lâu ngày thì thân thể sẽ dần trở nên yếu hơn.”

Trường Tuế lại quay sang đạo diễn Tần: “Tôi nghĩ rằng đạo diễn Tần chắc là cảm giác được, gần đây cho dù ông ngủ nhiều đến thế nào thì lúc tỉnh dậy vẫn sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, thậm chí còn liên tục gặp áp mộng nữa.”

Đạo diễn Tần nghiêm túc gật đầu.

Trường Tuế nói: “Nếu đạo diễn Tần sống ở đây lâu, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.”

Đạo diễn Tần nhớ tới câu nói cô nói rằng ông không còn sống được lâu nữa, sống lưng bỗng nhiên lạnh ngắt, ông ta hỏi cô: “Vậy thì phải làm sao bây giờ?”

Bà Tần nói: “Có cần phải mời mấy vị cao tăng trong chùa đến làm lễ không?”

Tần Nhất Xuyên nhướng mày lập tức nhìn về phía Trường Tuế. Rốt cuộc thì bây giờ anh ta đã hiểu, cô nhóc này chính là kẻ lừa gạt chuyên phối hợp với mấy người giả làm hoà thượng đến để bày ra mấy trò gạt người. Hai tay anh ta vòng trước ngực lạnh lùng nhìn Trường Tuế, đợi xem thử cô sẽ nói như thế nào.

Trường Tuế nói: “Nếu thực sự làm lễ mà có thể siêu độ được tà ma kia thì chủ nhân ban đầu của ngôi nhà này cũng không cần phải phí công phí sức để thiết lập nên một trận pháp trấn hồn như thế.”

Tần Nhất Xuyên nhíu mày, tại sao mấy lời cô nói ra lại không giống như trong suy nghĩ của anh vậy? Chẳng lẽ anh ta đã đoán sai sao?

Bà Tần vội vàng hỏi: “Vậy thì phải làm sao mới được chứ?”

“Bà Tần, tôi đã nói với bà rồi, tôi đến đây chính là để giải quyết rắc rối cho mọi người.” Trường Tuế nói xong liền mím môi cười, hai cái lúm đồng tiền nho nhỏ xinh xinh hiện ra ở hai bên khoé miệng: “À phải rồi, tôi quên tự giới thiệu, tôi tên là Trường Tuế, là một đại sư bắt quỷ chuyên nghiệp.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 4"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

nhan-sai-nam-than-toi-bi-nhin-cham-cham.jpg
Nhận Sai Nam Thần, Tôi Bị Nhìn Chằm Chằm
4 Tháng 12, 2024
song-lai-toi-tro-thanh-hoa-quoc-yeu-nu.jpg
Sống Lại Tôi Trở Thành Họa Quốc Yêu Nữ
28 Tháng mười một, 2024
ngay-nong-buc.jpg
Ngày Nóng Bức
18 Tháng 10, 2024
xuyen-nhanh-he-thong-nang-xinh-dep-nhu-hoa-convert.jpg
Xuyên Nhanh: Hệ Thống Nàng Xinh Đẹp Như Hoa Convert
7 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online