Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 37

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 37
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 37: Tâm tư bất ổn

Sau khi rời khỏi nhà Lưu Doanh, lúc lên xe đã gần hai giờ sáng, Khương Tô thường đi ngủ sớm, ước chừng đến ngày mai bà ấy mới có thể trả lời cô.

Họ đưa Tiểu Mẫn về nhà trước, sau đó mới đến chỗ của Trường Tuế.

Xe taxi dừng lại ở đầu con hẻm, Tần Dịch Xuyên liếc nhìn con hẻm tối đen như mực kia nên quyết định đưa Trường Tuế vào đến tận cửa nhà.

Đây là lần đầu tiên anh ta đến nơi này, xung quanh ngôi nhà rất cũ kỹ xuống cấp, ngõ nhỏ tuy không phải quá hẹp nhưng lại không có đèn, xung quanh tối đen như mực. Lúc này đã là hai giờ sáng, không gian yên ắng tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu, làm cho không khí quanh đây càng trở nên u ám.

Tần Nhất Xuyên lòng đầy chua xót, đương nhiên không phải là vì chính mình mà là vì Trường Tuế.

Anh ta không khỏi cảm thấy đau lòng cho cô.

Anh ta được ngậm chìa khóa vàng mà sinh ra, không nói đến cha mẹ họ hàng ở trong nhà, ngay cả khi một mình anh ta ra ngoài xã hội cũng đều luôn có mối quan hệ của ba mẹ hỗ trợ. Cha anh ta là một đạo diễn lớn, còn mẹ là một tiểu thư gia đình giàu có, ở trong giới họ luôn được các ngôi sao nâng niu kính trọng. Vì thế khi anh ta sinh ra liền như cái rốn của vũ trụ, từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành, chưa bao giờ biết biết đến mùi vị của sự thiếu thốn.

Anh ta thật không tưởng tượng ra được, Trường Tuế từ nhỏ đã không có cha mẹ và người thân thích, phải ở trong cô nhi viện rồi lại phải vào chùa thì cuộc sống lớn lên phải chịu đựng khổ sở như thế nào.

Chỉ tưởng tượng một chút thôi mà anh ta đã cảm thấy vô cùng khó chịu rồi.

Trường Tuế bước chân nhẹ nhàng, đi nhanh về phía trước.

Tần Nhất Xuyên cảm thấy nhói lòng khi nhìn thấy dáng người nhỏ bé gầy gò của cô.

Cô ấy nói rằng cô ấy thiếu tiền.

Nhìn cô ấy thật đúng là giống người thiếu tiền, quanh đi quẩn cũng chỉ có vài bộ quần áo màu xám hoặc màu sẫm, không có màu nào khác. Hình như cũng đã thay điện thoại, nhưng vẫn là hiệu như cái trước, nhìn có vẻ là loại rẻ tiền, ngoài khoản chi phí dành cho việc ăn uống, hình như không có khoản chi tiêu nào khác.

Cô ấy sao lại thiếu tiền như thế nhỉ?

Hỏi cô ấy, cô ấy cũng không nói cho anh ta biết, có phải cô vẫn chưa tin tưởng anh ta không?

Cũng không đúng, vừa nãy trong phòng bệnh, ngay trước mặt Lưu Doanh, cô còn nhìn anh bằng đôi mắt đó và còn nói anh là người có thể tin tưởng được.

Nhắc đến phòng bệnh, Tần Nhất Xuyên lại nhớ đến việc Trường Tuế đã nói thích anh ta trước mặt Lưu Doanh.

Trái tim anh ta vẫn còn thổn thức và bây giờ nó lại nhói lên.

Trường Tuế đi ở phía trước, trong lòng cô cũng đang suy nghĩ, cô không nhận ra Tần Nhất Xuyên tụt lại ở phía sau. Mãi cho đến khi nghĩ xong cô mới chợt nhận ra bên cạnh không có ai, quay đầu nhìn lại mới thấy Tần Nhất Xuyên đã đi sau cô mấy bước.

Cô dừng lại chờ anh ta: “Sao anh đi chậm vậy?”

Nhớ lại lúc trên đường đến đây, anh ta có vẻ “không bình thường”, cô ấy nhíu mày hỏi: “Anh cảm thấy khó chịu ở đâu à?”

Tần Nhất Xuyên bước lại gần, Trường Tuế thấy anh ta nhìn cô với ánh mắt ướt át, đầy thương cảm và có chút gì đó khác lạ, còn có chút gì đó hơi ngại ngùng nữa.

Trường Tuế vẫn không hiểu ra chuyện gì nên nhìn anh ta chằm chằm: “Anh bị sao vậy?”

Tần Nhất Xuyên hỏi lại: “Sao là sao hả?”

Trường Tuế nói: “Vậy sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?”

Tần Nhất Xuyên bỗng giật mình, trong lòng bối rối: “Cái gì, ánh mắt gì chứ?” Nói xong còn chột dạ cố gắng chớp mắt liên hồi.

Trường Tuế nhìn chằm chằm anh ta một cách kỳ lạ: “Giống ánh mắt Lưu Doanh nhìn mèo hoang.”

Tần Nhất Xuyên hơi sửng sốt.

Ánh mắt Lưu Doanh nhìn mèo hoang là sao? Là đang nói đến cái gì thế? Cô ấy nghĩ sao vậy?

Trường Tuế hỏi: “Anh không sao chứ? Từ sau khi ở bệnh viện đến đây thấy anh cứ lạ lạ thế nào ấy.”

Tần Nhất Xuyên nghĩ thầm, cô không biết xấu hổ mà còn dám hỏi như thế à? Nếu không phải vì ở trước mặt Lưu Doanh cô ấy đã nói câu đó, làm cho tim anh ta từ lúc đó đến tận bây giờ vẫn còn nhảy loạn nhịp hay sao?

Nhưng trên mặt anh ta lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, giả vờ nói: “Làm gì có chuyện gì chứ.”

May mà có màn đêm tối tăm che giấu nên không nhìn thấy được khuôn mặt đỏ bừng của anh ta.

Trường Tuế cảm thấy Tần Nhất Xuyên có gì đó rất lạ, nhưng cô ấy từ nhỏ đã lớn lên trong chùa Thanh Sơn với cùng rất nhiều hòa thượng khác nên cô ấy không hiểu nhiều về tâm sinh lý đàn ông. Tình cảm của cô với Hạ Luật cũng hoàn toàn trong sáng, chẳng phải dùng thủ đoạn gì để lôi kéo anh ấy, chỉ xuất phát từ chính bản tâm của mình muốn thân cận với anh ấy liền đi thân cận. Lúc này tuy rằng cô cảm thấy Tần Nhất Xuyên rất khác lạ, nhưng cũng không hiểu tại sao anh ta là trở nên khác lạ như thế, nếu anh ta không nói thì cô cũng không dò hỏi.

Cô vẫn còn cả đống việc vẫn chưa giải quyết xong, cũng chẳng có thời gian đâu mà suy nghĩ Tần Nhất Xuyên sao lại thay đổi như vậy.

Chờ đến lúc đi đến trước cửa nhà.

Tần Nhất Xuyên đứng đó trong bóng tối đen mờ mịt, không chút ánh sáng, nhìn sang trái, rồi lại nhìn sang phải nhưng cũng chỉ thấy tòa nhà nhỏ hai tầng, không gian âm u khủng bố, lại bắt đầu cảm thấy đau lòng: “Cô đang sống ở đây à?”

Trường Tuế gật đầu, nói: “Đây là nhà của sư phụ tôi.”

Cô ngoài chuyện ăn ra thì thực sự là không có ham muốn vật chất nào khác. Huống chi ngôi nhà này nhìn từ bên ngoài cảm thấy rất đáng sợ nhưng chỉ là làm người ngoài sợ mà thôi, còn chưa dọa sợ được cô. Hơn nữa ở trong ngôi nhà này thực sự rất thoải mái, nghe lão Tôn nói, cái giường mà cô đang ngủ bây giờ là do Khương Tô bỏ ra hơn một trăm ngàn nhân dân tệ mới mua được.

Cô ấy đưa tay ra muốn lấy chiếc ba lô: “Đưa ba lô cho tôi.”

Tần Nhất Xuyên đem ba lô đưa cho cô: “Cô sống ở đây một mình à?”

Tất nhiên là anh ta biết rằng cô ấy sẽ không sợ.

Nhưng nhìn thấy cô ấy sống một mình ở một nơi như thế này, thật đáng thương biết bao.

Trường Tuế căn bản không biết Tần Nhất Xuyên lại suy nghĩ nhiều đến thế, cô cầm lấy ba lô rồi gật đầu nói: “Tôi vào trước đây, anh cũng nhanh về nghỉ ngơi đi, hôm nay rất cảm ơn anh.” Cô ấy nói xong liền đẩy cửa đi vào trong nhà.

Tần Nhất Xuyên đột nhiên ngăn cô ấy lại: “Trường Tuế.”

Trường Tuế quay người lại, hỏi anh ta bằng ánh mắt, có việc gì không?

Khuôn mặt Tần Nhất Xuyên lại bắt đầu nóng bừng lên: “Không có gì, chỉ là tôi muốn nói tạm biệt cô, còn có… Ngủ ngon nhé.”

Trường Tuế mỉm cười nói: “Chúc ngủ ngon.”

Cửa nhà đã khép lại.

Tần Nhất Xuyên vẫn đứng trong con ngõ nhỏ, đứng thêm một lúc, bỗng nhiên anh ta đưa tay đặt lên ngực, nơi đó trái tim vẫn đang đập loạn nhịp.

…….

Trường Tuế bật hết đèn trong phòng, sau đó vào phòng tắm tắm nước nóng, lúc này trong người cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái, sau đó trở về phòng và nằm dài trên giường, cô ấy mơ hồ cảm giác mình đã quên một thứ gì đó, nhưng hôm nay quả thật có quá nhiều việc, cô không thể nhớ ra là mình đã quên cái gì, lúc nằm trên giường chuẩn bị ngủ, cô mới giật mình nhớ ra.

Cô đã quên gọi điện cho Hạ Luật!

Trường Tuế lập tức tỉnh ngủ, cầm điện thoại lên xem thì cũng đã ba giờ sáng.

Khuya như vậy rồi, chắc chắn Hạ Luật đã ngủ rồi.

Thời gian gần đây ngày nào cô ấy cũng gọi điện cho Hạ Luật.

Lúc đầu chỉ gọi nói chuyện khoảng một phút hai mươi giây, nhưng lần nói chuyện gần đây nhất, đã nói ròng rã suốt hơn mười phút.

Đó vẫn chưa kể đến những cuộc điện thoại gọi cho anh ấy mỗi đêm trước lúc đi ngủ để chúc anh ấy ngủ ngon.

Ngày nào cô cũng thường có nhiều lý do khác nhau để gọi điện cho anh.

Có những lúc không có việc gì nhưng cô ấy vẫn phải gọi một cuộc điện thoại, cho dù có lúc Hạ Luật nhận điện thoại nhưng cũng không hề nói một lời nào, nhưng mỗi lần cô gọi điện anh ấy cũng đều nghe máy, có lúc cô ấy chỉ muốn nghe thấy giọng nói của anh.

Sáng hôm nay cô có gọi điện cho Hạ Luật, sau đó vẫn không rảnh để gọi điện cho anh.

Hơn nữa vào giờ này thì chắc là anh ấy đã đi ngủ rồi.

Trường Tuế suy nghĩ một chút rồi gửi tin nhắn cho anh.

Khách sạn.

Đã ba giờ sáng.

Hạ Luật trằn trọc trở mình trên giường và không thể nào chợp mắt được, không hiểu sao cảm giác nôn nóng đang bao phủ lấy anh.

Loại cảm giác lo âu này đến từ đâu, trong lòng anh mơ hồ có dự cảm nhưng lại không muốn nghĩ sâu thêm, không muốn đối mặt với nó.

“Tin tin.”

Màn hình điện thoại sáng lên trong căn phòng tối đen.

Ánh mắt Hạ Luật nhìn sang màn hình điện thoại sáng lên, liền xoay người cầm lấy điện thoại.

[ Anh ngủ chưa? ]

Anh nhìn chằm chằm vào ba chữ này trong vài giây, do dự một lúc, rồi đặt ngón tay vào ô gõ chữ trên màn hình điện thoại.

[? ]

Tin nhắn chỉ mới được gửi đi chưa đến ba giây.

Chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên.

ID người gọi đến là một chuỗi các con số quen thuộc.

Những con số này ngày nào anh ấy cũng nhìn thấy nó vài lần, rõ ràng không cần phải cố nhớ nhưng dường như nó đã khắc sâu trong tâm trí của anh.

“Alo?” Trong không gian tĩnh mịch, một giọng nói quen thuộc từ đầu dây bên kia truyền đến, mang theo giọng cười dịu nhẹ: “Sao muộn thế rồi mà anh vẫn chưa ngủ?”

Hạ Luật không biết vì cái gì, nhưng chỉ trong nháy mắt khi anh nghe thấy giọng nói của cô, trái tim nôn nóng bất an như được xoa dịu và tan biến, thậm chí ngay cả những căng thẳng trong đầu cũng đã được thả lỏng.

“Anh đang đợi điện thoại của em à?”

Mặc dù Trường Tuế rất thích Hạ Luật, nhưng những gì cô ấy nói và làm đều rất tự nhiên, không phải cố ý làm ra vẻ thân cận hay nịnh nọt lấy lòng, cũng không phải là vì cô ấy không muốn hay vì khinh thường, thực sự không phải vậy.

*

Hạ Luật: “….”

Trường Tuế cũng không quan tâm anh có trả lời hay không, dù sao thì cô biết là anh đang ở đó là được rồi. Cô nằm nghiêng người và nhắm mắt lại, đặt điện thoại lên mặt, giọng nhẹ nhàng nói: “Em lúc nãy đã chuẩn bị ngủ thiếp đi, bỗng nhiên nhớ lại là quên gọi điện cho anh, cứ nghĩ là anh đã ngủ rồi, sợ làm anh thức giấc, nên chỉ gửi tin nhắn cho anh, không ngờ là anh vẫn chưa ngủ.”

Giọng của Trường Tuế có vẻ đã rất buồn ngủ, nhẹ nhàng và chậm rãi, cùng với sự yên tĩnh nhẹ nhàng.

Hạ Luật cũng như bị lây nhiễm, cũng từ từ thả lỏng người, anh không nói một lời nào, chỉ yên lặng lắng nghe người đầu dây bên kia nói.

“Em hôm nay nhiều việc quá. Hôm nay quay phim cũng không thuận lợi nữa, quay đi quay lại rất nhiều lần, đạo diễn phải liên tục giải thích rất nhiều về nội dung phim. Đến lúc trở về khách sạn lại phải tiếp khách do chị Diệp Lộ giới thiệu đến gặp em, sau đó em nghe điện thoại của chị Lưu Doanh, chị ấy bị ốm phải vào bệnh viện cấp cứu, ngay trong đêm em phải bay về thành phố Bắc, vừa mới tắm rửa xong thì lên giường nằm, mới nhớ đến việc gọi điện cho anh.” Trường Tuế từ từ nhắm hai mắt lại, nhưng vẫn liên tục nói, giống như báo cáo với Hạ Luật những việc cô ấy đã làm trong ngày hôm nay.

Mấy chuyện nhàm chán vụn vặt hàng ngày như vậy nhưng ngày nào cô cũng đều nói với anh, cô làm gì, quay cảnh như thế nào, bữa trưa ăn gì, ăn cơm có ngon hay không.

Cách đây vài ngày, anh còn nhận được một hộp dương mai nhỏ.

Là cô ấy nhờ người mang đến cho anh.

Mỗi quả đều to ngang bằng quả bóng bàn và rất ngọt.

Sau đó anh cũng biết rằng, cô ấy và anh đều giống nhau, cùng là trẻ mồ côi, cô ấy lớn lên trong chùa. Cây dương mai là do mấy hòa thượng trong chùa tự mình trồng. Anh còn biết cô ấy có một sư huynh nấu cơm chay rất ngon, một sư huynh rất giỏi pha trà, là một người mê trà…Cô ấy còn có nuôi một con chó và đặt pháp hiệu cho nó nữa, bị sư huynh khiển trách cô là kỳ cục.

Dường như anh bị cô cứng rắn lôi kéo vào thế giới của cô, cho dù là anh có muốn hay không.

Thế mà anh lại bắt đầu quen với việc ấy.

Quen với việc ngày nào cô cũng gọi điện cho anh, ngay cả khi anh không nói một lời nào, cô ấy cũng mải miết nói hơn cả nửa ngày trời, lại còn luôn nói với giọng vui vẻ sống động như thế, ngay cả những việc tưởng chừng như rất nhỏ nhặt nhàm chán, nhưng cô ấy cũng có thể biến nó trở nên mới mẻ và thú vị.

Cô thường gọi điện cho anh mỗi tối trước khi đi ngủ để nói lời chúc ngủ ngon.

Quen đến mức, cả buổi chiều đến tối nếu không nhận được cuộc điện thoại nào của cô là anh cảm thấy trong người lo lắng bất an.

Hạ Luật nằm trên giường, tay phải cầm điện thoại áp sát vào tai, anh nhìn lên trần nhà tối đen như mực ở phía trên bỗng nhiên ngẩn người hồi lâu.

Không biết tiếng di động bên kia đã ngưng từ khi nào, nếu lắng nghe, chỉ có thể nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng của đầu dây bên kia.

Cô ấy đã ngủ thiếp đi.

Căn nhà rất yên tĩnh.

Im lặng đến mức, Hạ Luật có thể nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng trong điện thoại ở đầu bên kia, và còn có nghe được cả tiếng trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực mình.

……..

Trường Tuế ngủ đến giữa trưa ngày hôm sau mới thức dậy, xem nhật ký cuộc gọi trên điện thoại mới phát hiện ra cuộc gọi đã kéo dài đến ba tiếng đồng hồ.

Chẳng lẽ cô ấy và Hạ Luật đều cùng ngủ thiếp đi nên mới không tắt máy?

Cô gọi điện lại cho Hạ Luật, Hạ Luật không nghe máy, có thể anh đang bận quay phim.

Trường Tuế ăn trưa xong thì đi đến bệnh viện.

Khi cô ấy vào bệnh viện, Lưu Doanh cũng vừa mới ăn trưa xong, Tiểu Mẫn đang thu dọn bàn ăn.

Ngay khi Lưu Doanh vừa nhìn thấy Trường Tuế, trên mặt cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ: “Cô ăn cơm chưa?”

Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng chiếu vào khắp phòng bệnh, nhìn rất sáng sủa.

Tâm trạng và khí sắc của Lưu Doanh có vẻ tốt hơn nhiều.

Trường Tuế nói rằng cô ấy đã ăn rồi, còn hỏi Lưu Doanh tối hôm qua ngủ ngon không.

Lưu Doanh nhẹ nhàng mỉm cười nói: “Tối hôm qua lúc mọi người vừa rời đi thì tôi liền ngủ thiếp đi, cũng không nằm mơ gì hết, ngủ một giấc sâu đến giữa trưa mười một giờ mới thức dậy. Đã lâu lắm rồi tôi chưa được ngủ một giấc sâu như thế, sau khi tỉnh dậy cảm thấy trong người dễ chịu hơn rất nhiều.”

Trường Tuế cũng mỉm cười: “Vậy là tốt rồi.”

Lưu Doanh hỏi: “Tối hôm qua cô đã đến nhà tôi phải không, không có việc gì chứ?”

Trường Tuế trả lời: “Không có việc gì nghiêm trọng, tôi có xử lý trước một chút rồi.”

Khi nghe Lưu Doanh hỏi như thế, cô liền nhớ lại, tối hôm qua đã gửi tin nhắn WeChat cho Khương Tô. Cô mở WeChat kiểm tra tin nhắn, thấy hơn chín giờ sáng hôm nay, Khương Tô đã gửi tin nhắn WeChat trả lời cô.

Khương Tô hỏi cô ấy: [ Con lấy cái này ở đâu vậy? ]

Trường Tuế nói tóm tắt lại sự việc trên WeChat cho bà ấy thêm lần nữa.

Khương Tô vẫn chưa nhắn tin lại.

Trường Tuế tiếp tục nói chuyện với Lưu Doanh thêm một lúc nữa, thấy tinh thần cô ấy đã tốt hơn lên, tâm lý cũng đã ổn định liền đi ra ngoài.

Vừa lúc cô được nghỉ hai ngày nên tranh thủ giúp bạn của Diệp Lộ giải quyết việc đó luôn.

Lúc cô ấy gọi điện cho Tiêu Cát, Tiêu Cát vừa mới xuống máy bay và đang chuẩn bị lên xe, cầm lấy điện thoại, trong điện thoại nói rằng cô ấy thuận đường nên sẽ qua đón cô luôn.

Bốn mươi phút sau, Trường Tuế lên xe.

Tiêu Cát không đi cùng với cô bạn họ Lâm đó nữa.

“Người bạn kia của cô đã ổn rồi chứ?” Tiêu Cát quan tâm hỏi.

Trường Tuế cảm thấy cô ấy khác với người họ Lâm kia, cô ấy là người rất hiểu đạo lý, Trường Tuế cũng có chút ấn tượng tốt về cô ấy, liền nói: “Cô ấy không có việc gì.”

Tiêu Cát nói: “Vậy là tốt rồi.”

Sau khi hai người hàn huyên xong.

Trường Tuế đi vào chủ đề chính: “Chị Cát, không biết chị Diệp Lộ đã nói với chị chưa, tôi thu phí rất cao.”

Tiêu Cát nghe vậy liền thoải mái cười nói: “Cô yên tâm, việc này Diệp Lộ đã nói với tôi rồi, chỉ cần giải quyết được việc, bao nhiêu tôi cũng lo được.”

Trường Tuế mỉm cười: “Vậy thì không thành vấn đề.”

Việc chiêu hồn là việc Trường Tuế đã làm rất nhiều lần rồi, nghiệp vụ đã rất thuần thục.

Dù sao bình thường cũng không có nhiều ác quỷ lệ quỷ để cho cô bắt như vậy.

Trước kia cô sống ở một huyện nhỏ, mỗi lần chiêu hồn chỉ lấy được hai mươi ngàn tệ hoặc ba mươi ngàn tệ, nhiều nhất chỉ là một trăm ngàn tệ. Nếu bảo một gia đình bình thường bởi vì người nhà đã chết về báo mộng liền bỏ tiền ra để mời cô đồng chiêu hồn là một việc không thực tế lắm, hai ba mươi ngàn đã là một số tiền lớn rồi, hơn nữa còn là của gia đình tương đối giàu có.

Điều kỳ lạ là trong những gia đình bình thường có người lớn tuổi sau khi chết cũng ít khi trở về báo mộng như vậy, sau này Trường Tuế suy đoán được rằng, có lẽ là bọn họ thông cảm cho người nhà của mình xử lý những chuyện của người sống đã quá mệt mỏi rồi nên cũng không lấy chuyện của người chết gây thêm phiền phức cho người nhà nữa.

Trường Tuế đến nhà Tiêu Cát để chiêu hồn cha chồng của cô ấy về.

Hỏi ra mới biết, trước đó cha chồng cô ấy luôn căn dặn là lá rụng về cội, không muốn hỏa táng mà muốn về quê làm tang lễ và chôn cất trong khuôn viên mồ mã của dòng họ. Lại không ngờ rằng phía bên dưới đầu còn có một ổ chuột đào một cái lỗ trong quan tài của ông ấy, thậm chí còn có cả ổ chuột trong quan tài khiến cho ông ấy ở dưới âm phủ cũng không được yên ổn.

Ông ấy muốn báo mộng cho con trai mình, nhưng dương khí trên người con trai ông ấy quá nặng nên phải báo mộng cho con dâu, hi vọng có thể phá bỏ được ổ chuột đó, nhân tiện thay cho ông một cỗ quan tài khác.

“Thật sự ba không chịu được, con cứ đào quan tài của ba lên rồi đem đến nhà tang lễ hỏa táng đi. Tro cốt kia cũng đừng đem chôn lại ở chỗ cũ, nếu không các con hãy tìm một nghĩa trang nào đó ở gần nhà các con một chút, ba đã hỏi rồi, nếu ba được đầu thai thì phải đợi thêm mấy năm nữa, ba ở quê muốn gặp các con thì phải báo mộng cho các con. Vậy thôi thì chôn gần một chút, sau này ba muốn về thăm các con cũng tiện hơn nhiều.”

“Còn nữa, các con hãy đốt cho ba thêm ít tiền giấy, là loại tiền giấy cũ, loại giấy vàng ấy, còn tiền mới bây giờ mất giá, tiền cũ vẫn có giá trị hơn.”

“Còn thêm xe, di động, máy tính gì đó nữa cũng đốt thêm cho ba vài bộ, trước đó người nhà ông Vương đã đốt cho ông ấy một chiếc xe xịn, ngày nào ông ấy cũng đem ra khoe trước mặt ba.”

Một nén hương đã cháy gần hết mà mà cha chồng Tiêu Cát vẫn thấy chưa hài lòng.

Lúc này mới nhớ tới là con trai và cháu trai của mình đều không có ở đây.

Tiêu Cát nói: “Con nào dám nói với con trai của ba, ba không biết hay sao, anh ấy không bao giờ tin vào những chuyện mê tín dị đoan như thế này. Con chỉ nhân lúc anh ấy không có ở nhà, con mới lén mời người về đây để mời ba về nhà thôi.”

Ông lão trừng mắt: “Chuyện nào sao có thể gọi là mê tín dị đoan chứ? Chẳng phải là ba đang đứng ở đây hay sao? Ba muốn báo mộng cũng không sao báo được, vất vả lắm mới lên được đây một chuyến.”

Tiêu Cát vẻ mặt bất đắc dĩ.

Ông lão lại nói: “Con nói mời người đến đúng không? Người con mời đến đâu rồi? Cho ba gặp!”

Tiêu Cát đành phải đi ra ngoài mời Trường Tuế vào.

Cha chồng của Tiêu Cát là một ông lão tinh thần sáng láng, chắc không ngờ mình lại được một cô gái nhỏ như vậy chiêu hồn, ông nhìn Trường Tuế từ trên xuống dưới đến mấy lần, có hơi ngạc nhiên hỏi: “Cô chính là người chiêu hồn tôi về đây đúng không?”

Trường Tuế gật đầu: “Đúng là cháu ạ.”

Ông lão nói: “Vậy sau này cô thể lại chiêu hồn tôi lên đây thêm một lần nữa không? Tôi muốn nói chuyện với con trai và cháu trai của tôi.”

Trường Tuế nói: “Vẫn có thể lên lại được, nhưng chỉ một năm một lần thôi ạ.”

Tiêu Cát đứng bên nói thêm vào: “Ba ơi, mỗi lần mời ba lên là một triệu đó! Nếu ngày nào ba cũng muốn lên vậy thì thật là khó quá.”

Ông lão trừng mắt: “Toàn bộ gia tài của ba đều đã để lại cho các con, chút tiền ít ỏi này lại không muốn bỏ ra hay sao? Uổng công ba khi còn sống đối xử với con quá tốt, coi con như con gái ruột vậy.”

Tiêu Cát không hề tức giận mà còn cười ha hả: “Nếu không phải là vì ba thương con, nên sau khi ba báo mộng cho con mấy lần con không không yên lòng mới phải đi tìm người giúp đỡ đó sao?”

Lúc này ông lão không tìm ra được lời nào phản bác lại, hừ hừ hai tiếng.

Trường Tuế có thể nhận ra mối quan hệ giữa ba chồng và con dâu rất tốt, dường như khi ba chồng còn sống, cô ấy cũng đã không ít lần cãi nhau với ông kiểu như vậy.

Ông lão lại quay sang nói với Trường Tuế: “Vậy cô có thể chiêu hồn những người khác không?”

“Là ai vậy ạ?”

“Là lão Vương, ông ta nhớ vợ nên muốn chuyện với bà ấy vài câu.”

Trường Tuế nói: “Chỉ cần có tiền, chiêu hồn cho ai cũng được ạ.”

Ông lão liền nói với Tiêu Cát: “Vậy con hãy đến nói chuyện với nhà ông Vương, nói bọn họ bỏ tiền ra để chiêu hồn ông Vương.”

Tiêu Cát cảm thấy việc này rất khó nói: “Con không biết phải nói với họ thế nào? Con mời ba lên đây cũng là giấu con trai của ba mới làm được.”

Ông lão nói: “Ông Vương chết trước ba mấy năm, vào tháng sau là đến lượt ông ta được đầu thai, ông ấy không yên tâm về người vợ của ông, con chịu khó một chút, bỏ công bỏ sức thêm một chút, giúp ông ấy hoàn thành tâm nguyện.”

*

Dù sao thì ông ấy cũng đã chết rồi, không đồng ý thì có vẻ hơi quá đáng.

Tiêu Cát đành miễn cưỡng nhận lời.

Những cây hương đã sắp cháy hết.

Ông lão vẫn nói huyên thuyên thêm vài câu, cuối cùng dặn dò Tiêu Cát rằng, sang năm phải nhớ mời Trường Tuế chiêu hồn ông lên lại, và đặc biệt phải nhớ gọi con trai và cháu trai đến nữa, còn nhắc cô ấy tuyệt đối không được quên chuyện của ông Vương, sau đó mới hài lòng rời đi.

Sau khi tiễn vong hồn cha chồng đi, Tiêu Cát chẳng biết nên khóc hay cười, nói với Trường Tuế: “Ba chồng tôi lúc còn sống, nhất định đòi chôn cất, không chịu hỏa táng, chẳng biết sao sau khi nằm xuống mới hiểu ra việc đó. Lúc còn sống, ông ấy và chú Vương cả đời lúc nào cũng so sánh hơn thua với nhau, thật không ngờ rằng đã đến một thế giới khác vẫn còn so tính.”

Sau khi nói xong, cô ấy nhìn Trường Tuế với một chút xúc động và nói: “Lúc đó Diệp Lộ đã kể với tôi về những chuyện xảy ra trong nhà cô ấy, còn nói rằng cô ấy và Chu Bân đều nhìn thấy “quỷ”, lúc đó tôi cũng không tin, chỉ nghĩ rằng bọn họ đang bị thứ gì đó che mắt lừa đảo mà thôi, về nhà còn nói đùa với chồng tôi mấy câu nữa chứ, không ngờ hôm nay tôi lại tận mắt chứng kiến được như vậy.”

Trường Tuế thờ ơ nói: “Bởi vì trong ngành này thực sự có quá nhiều kẻ lừa đảo.”

Không chỉ có những kẻ lừa đảo, nửa vời, thật giả lẫn lộn đều có.

Tiêu Cát cảm kích nói: “Hôm nay thật sự rất cảm ơn cô vì đã giúp tôi giải tỏa được những lo lắng bấy lâu nay.”

Trường Tuế mỉm cười nói: “Tôi làm việc thu tiền, cô không cần phải khách khí như vậy.”

Tiêu Cát bây giờ bắt đầu tin tưởng, không nghi ngờ gì về hiệu quả của bùa giảm béo và thuốc mọc tóc của Trường Tuế.

Bùa giảm béo, Trường Tuế vẽ lên người cô ấy ngay tại chỗ.

Còn về thuốc mọc tóc.

Trường Tuế nói: “Bây giờ loại đó tôi không có sẵn, đợi tôi điều chế xong sẽ gửi cho cô.”

Tiêu Cát gật đầu đồng ý: “Chỉ cần sử dụng hiệu quả, tôi nhất định sẽ giới thiệu thêm cho nhiều người khác.”

Trường Tuế mỉm cười: “Chỉ cần không giống cô Lâm là được.”

Tiêu Cát có chút ngượng ngùng: “Thật ra tôi với cô ấy cũng không thân với nhau cho lắm, tình cờ cô ấy nghe Diệp Lộ nói chuyện này với tôi nên nhất định đòi đi cùng tôi. Thực sự thì tôi cũng rất khó từ chối.”

Trường Tuế vừa cười vừa nói: “Tôi cũng không có ý trách chị Cát, mặc dù tôi cũng là đang làm ăn kinh doanh nhưng chưa xưa nay chưa bị ai coi thường.”

Tiêu Cát nói: “Cô yên tâm, những khách hàng sau này tôi giới thiệu đều là những người phù hợp với tính cách của tôi, tất cả đều giống tôi hết.”

Trường Tuế khẽ mỉm cười nói: “Nếu là những người bạn được chị Cát tín nhiệm, thì chắc chắn tôi sẽ luôn hoan nghênh”

Tiêu Cát như được Trường Tuế nâng niu, mỉm cười ôm vào vai cô ấy.

Thật ra mà nói, cô ấy và Lâm Vân quen biết nhau bởi vì hai người đều sống trong cùng một khu chung cư, cũng chỉ miễn cưỡng xem nhau như bạn bè mà thôi. Cô cũng không thích tiếp xúc nhiều với Lâm Vân, cảm thấy Lâm Vân là kẻ hay nịnh hót, nhưng dù sao cũng sống với nhau trong chung cư, bình thường cũng hẹn nhau ăn cơm hay làm việc gì đó, không gặp chỗ này thì cũng gặp nhau chỗ kia, chủ yếu là duy trì quan hệ bên ngoài mà thôi.

Hôm đó, Trường Tuế đã nói thẳng vào mặt Lâm Vân trước mặt cô ấy, làm cho Lâm Vân phải nhìn sang cô ấy, nên trong lòng thầm cảm thấy sảng khoái.

Tiêu Cát còn nói thêm: “À đúng rồi, vừa nãy cô cũng đã nghe ba chồng của tôi nói rồi đấy, có lẽ tôi phải đến nhà ông Vương một chuyến xem sao, nếu họ đồng ý, đến lúc đó phải phiền cô thêm chuyến nữa.”

Trường Tuế nói: “Chỉ cần tôi có thời gian, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp được.”

Tiêu Cát tiễn cô ấy xuống lầu và tò mò hỏi thêm: “Cô có bản lĩnh như vậy thì sao lại muốn trở thành diễn viên?”

Theo cách nhìn của cô, Trường Tuế có bản lĩnh phi thường như vậy, tại sao cô ấy còn muốn lăn lộn trong giới giải trí mà làm gì.

Trường Tuế nghĩ thầm, lúc trước cô cho rằng làm diễn viên có thể kiếm được rất nhiều tiền, không ngờ sau khi trải qua rất nhiều việc, cuối cùng cô ấy vẫn trở về làm nghề cũ. Chỉ là nếu cô ấy không gia nhập vào giới này, cô sẽ không biết đến những “vị khách” giàu có này, cũng xem như trăm sông đổ về một biển, hơn nữa thực sự cô rất thích đóng phim.

Trường Tuế cười tủm tỉm nói: “Bởi vì tôi thích đóng phim mà.”

Tiêu Cát không nghĩ là cô ấy sẽ trả lời như vậy, sau đó hơi ngạc nhiên cười nói: “Vậy thì tôi chúc cô sớm đạt được giải thưởng nhé.”

Trường Tuế cười nói: “Cảm ơn chị Cát.”

Hai người vừa đi ra ngoài vừa nói chuyện.

Đúng lúc đó chồng Tiêu Cát cũng vừa về đến nhà.

Anh ta từ trên xe bước xuống, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Trường Tuế hơi ngạc nhiên một chút rồi hỏi: “Cô này là?”

Chồng của Tiêu Cát cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, mặc vest và đi giày da, nhìn rất điển trai, dáng người cao ráo, so với thân hình béo phì của Tiêu Cát, thì khách quan mà nói, hoàn toàn không xứng đôi chút nào.

“Đây là Tiểu Khương, là em gái của Diệp Lộ ghé đến thăm em.” Tiêu Cát giới thiệu hai người với nhau: “Trường Tuế, đây là chồng tôi, họ Dương, cô cứ gọi anh rể là được rồi.”

Trường Tuế liếc nhìn chồng Tiêu Cát với vẻ mặt hết sức bình thản: “Anh Dương.”

Chồng Tiêu Cát cũng nhẹ nhàng gật đầu.

Tiêu Cát ngạc nhiên liếc nhìn cô, sau đó cười và nói sang chuyện khác: “Chồng em hôm nay sao lại về muộn thế hả?”

Dương Kiệt ôm lấy cô, cảm thấy hơi bất đắc dĩ: “Em cũng biết mà, gần đây công ty rất nhiều việc.”

Trường Tuế nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, chỉ thấy đầy tướng đào hoa trên mặt Dương Kiệt, chỉ sợ là anh ta vừa đi với tình nhân về.

Thấy ánh mắt của Tiêu Cát nhìn anh ta tràn đầy tình yêu, trong lòng Trường Tuế không khỏi thở dài một tiếng.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 37"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

anh-that-hua-roi.jpg
Anh Thất Hứa Rồi
24 Tháng mười một, 2024
huong-dan-yeu-duong-vao-mua-dong.jpg
Hướng Dẫn Yêu Đương Vào Mùa Đông
20 Tháng mười một, 2024
nghien-thuoc-la-va-meo-hoang.jpg
Nghiện Thuốc Lá Và Mèo Hoang
26 Tháng 10, 2024
det-ken.jpg
Dệt Kén
5 Tháng 6, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online