Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 34

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 34
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 34: Kinh doanh bùa giảm béo

“Em mất trí rồi à? Em không biết Khương Trường Tuế kia là người được vợ của Tần Diệu Văn giới thiệu vào đây à? Chẳng phải là em rất thích nghe ngóng những tin đồn đó sao? Chẳng lẽ em không biết Tần Nhất Xuyên và cô ta rất thân nhau à? Cô ta có mối quan hệ rất sâu xa với gia đình đạo diễn Tần, em đắc tội với cô ta làm gì thế? Đã nói với em bao nhiêu lần rồi hả, em cần phải thu liễm lại chút đi.”

Sau khi bữa tiệc tối kết thúc, nhà sản xuất Lưu uống đến mức say khướt ở trong xe không ngừng dạy dỗ Trương Nhã Đình.

“Thôi mà, chẳng phải là còn có chồng em ở đây sao.” Trương Nhã Đình dựa sát cả người vào trong lòng ông ta, một tay vòng quanh ôm lấy bụng ông ta, còn tay kia nâng lên dùng ngón tay chọc vào chiếc cằm mập mạp của ông ta và nũng nịu nói: “Còn không phải là bởi vì đã có anh là chỗ dựa cho em nên em mới dám làm như vậy à?”

Hiển nhiên nhà sản xuất Lưu nghe những lời cô ta nói thì vô cùng hưởng thụ, biểu tình cũng dần ôn hòa trở lại, ôm lấy cô ta vuốt ve xoa nắn mấy cái trên vòng eo nhỏ của cô ta, ngoài miệng vẫn nói: “Hừ, đương nhiên anh sẽ làm chỗ dựa cho em, nhưng mà trong cái giới này anh cũng không thể một tay che cả bầu trời được. Trong cái giới này các mối quan hệ cá nhân cũng rất quan trọng, mà bối cảnh của Khương Trường Tuế này cũng không hề đơn giản đâu. Nhìn thái độ của cô ta ở trong bữa tiệc hồi nãy giống như có chỗ dựa gì đó, em phải cẩn thận một chút, cũng đừng có đi trêu chọc cô ta. Nếu em gây chuyện thì người chịu thiệt cuối cùng lại chính là anh đấy.”

Trương Nhã Đình tỏ vẻ không phục: “Cô ta thì có cái gì chứ, mấy tin đồn trên mạng đều là vớ vẩn hết, chỉ là nói lung tung thôi. Quần áo cô ta mặc đều chẳng biết mua ở chỗ nào, đến tên thương hiệu còn không có, ngay cả điện thoại di động cũng sử dụng loại rẻ tiền được sản xuất trong nước, đến cả vali cũng còn không có nữa, em đang nghi ngờ không biết cô ta đến đây từ vùng núi nào nữa kia.”

Nhà sản xuất Lưu rốt cuộc cũng là tay già đời, Trương Nhã Đình vừa nói dứt lời, ông ta liền liếc mắt nhìn và cười nói: “Vậy em nói vì cái gì mà vợ của Tàn Diệu Văn lại giới thiệu cô ta với Từ Nghiêu? Vì sao cô ta lại có mối quan hệ thân thiết với Tần Nhất Xuyên đến vậy? Còn có mấy tin tức trên mạng kia, Hà Văn Hiểu, Hà Na Na, bọn họ có quan hệ với nhau như thế nào? Nếu như thực sự sau lưng cô ta không hề có bối cảnh gì hết, vậy thì chỉ có thể là cô ta có chỗ nào đó hơn người bình thường. Với những người như thế này thì càng không nên gây chuyện, bởi vì em vĩnh viễn không thể biết được bản lĩnh của người ta như thế nào hoặc sau lưng người đó có bao nhiêu hậu thuẫn.”

Trương Nhã Đình tỏ ra hậm hực hơn: “Cô ta thì có bản lĩnh gì chứ? Cô ta chỉ là loại người có tâm cơ sâu hơn người bình thường mà thôi, bề ngoài thì nhìn có vẻ ngây thơ thanh thuần, nhưng sau lưng còn không biết sẽ có những thủ đoạn gì.”

Lúc cô ta còn làm trợ lý cho Khương Trường Tuế chính là như vậy, đi đâu cô ấy cũng sẽ không để trợ lý đi cùng.

Ở trên máy bay cũng không biết cô ấy đã làm gì mà khiến cho ông chủ của tập đoàn Thụy Kim là Hà Tuấn Văn đặc biệt đuổi theo để đưa danh thiếp cho cô ấy.

Nhà sản xuất Lưu nói: “Nếu cô ta biết cách tạo được mối quan hệ với những người này, điều đó chứng tỏ năng lực của cô ấy cao hơn em nhiều. Từ Nghiêu đã hết lời khen ngợi kỹ năng diễn xuất của cô ấy, nếu vậy thì cô ta không những có kỹ năng diễn xuất tốt mà còn có tâm cơ thủ đoạn nữa, bảo bối của anh, em nên tránh xa cô ta ra một chút.”

Trương Nhã Đình thực sự không thể kiên nhẫn nghe thêm được nữa, nhà sản xuất Lưu nói câu nào ra cũng đều có ý khen ngợi Trường Tuế cả, cô ta nghe chỉ thấy mất hứng mà thôi, vậy nên cô ta giãy khỏi vòng tay của ông ta và nói: “Vậy thì em đi là được chứ gì?”

Thấy cô ta tức giận, nhà sản xuất Lưu lại ôm cô ta lại rồi không ngừng dỗ dành nói: “Này, bảo bối của anh đang giận à? Đừng giận đừng giận nữa, em muốn thế nào cũng đều được, được chưa nào? Chỉ cần em vui là được.”

Trương Nhã Đình hừ một tiếng, lại ỡm ờ bị ông ta ôm kéo lại, trong lòng thầm nghĩ, nếu không phải là vì muốn gì làm nấy thì cô ta cần gì phải tìm đến lão già như ông ta đâu?

Tuy nhiên, nhà sản xuất Lưu cũng không phải là mục tiêu cuối cùng của cô ta. Có rất nhiều người cho rằng cô ta muốn thay thế vợ của ông ta, điều này nghe ra thật sự rất buồn cười. Cô ta đâu có ngốc như vậy chứ, làm bạn gái thì cô ta mới có thể làm trời làm đất, có tất cả mọi thứ, cô ta không vui thì đàn ông còn có thể dỗ dành cô ta. Nhưng nếu như thật sự trở thành vợ của ông ta thì khẳng định sẽ không còn đãi ngộ như bây giờ nữa mà còn phải đề phòng người khác đến cướp chồng đi.

Điều quan trọng nhất là cô ta không muốn phí cả cuộc đời này trên người lão đàn ông già nua này.

…….

“Trường Tuế, tối qua cô thật là lợi hại, lại dám từ chối lời mời của nhà đầu tư. Nếu là tôi chắc chắn tôi đã bị ép uống rượu rồi.” Nữ diễn viên trẻ tối hôm qua ngồi cạnh Trường Tuế, sau khi mới hoàn thành cảnh quay bước tới nói với Trường Tuế và hỏi dò: “Cô có thù oán gì với bạn gái của nhà sản xuất Lưu đúng không? Tôi có cảm giác như cô ấy đang nhắm vào cô.”

Trường Tuế nhìn ánh mắt thăm dò của cô ấy liền lộ ra vẻ mặt hoang mang vô cùng tự nhiên: “Thật vậy à?”

“Rất rõ ràng mà.” Nữ diễn viên trẻ nói: “Tôi thật sự không biết cô ta có gì tốt mà chảnh chọe đến thế, cô có biết gì không? Nhà sản xuất Lưu đã có vợ con rồi, nhưng tôi nghe nói họ sống ở nước ngoài, chỉ là một tiểu tam, thế mà lại nghĩ mình như vợ cả của ông ấy, tôi thật sự không hiểu nổi mặt mũi của cô ta tới từ chỗ nào nữa.”

Trường Tuế chỉ cười mà không nói câu nào.

Nữ diễn viên trẻ này thấy Trường Tuế không góp thêm lời nào vào câu chuyện, thì chỉ nói thêm hai câu rồi bỏ đi.

Tiểu Trương mang theo ba ly trà sữa tới: “Trường Tuế, ly này có thêm đường và đá, còn lại hai cốc này là bình thường.”

Trường Tuế cầm lấy ly có thêm đường và đá, sau đó nói: “Một ly là của cô, một ly là của Hứa Diệu.”

Tiểu Trương hơi ngạc nhiên: “Đưa cho Hứa Diệu sao?”

Bữa tiệc tối hôm qua cô ấy không tham dự nên không biết chuyện gì đã xảy ra ở đó, chỉ biết rằng ở trường quay Hứa Diệu và Trường Tuế ngoại trừ lúc đối diễn với nhau thì hoàn toàn không có bất kỳ giao tiếp liên hệ nào hết, hơn nữa Trường Tuế trước đây cũng từng đắc tội với Hứa Diệu nữa.

Trường Tuế gật đầu: “Đưa cho anh ấy đi.”

Tiểu Trương là một trợ lý rất biết nghe lời, Trường Tuế bảo cô ấy đưa nó cho Hứa Diệu, cô ấy cũng không hỏi tại sao, nghe vậy liền đưa đi.

Hứa Diệu vừa mới hóa trang và làm tóc xong đang nằm trên ghế bấm điện thoại di động. Đối với ai cũng không thèm để ý, nhìn cũng không dễ tiếp cận.

Tiểu Trương thấy vậy cũng chùn bước, do dự một lúc, sau đó quay đầu tìm trợ lý của Hứa Diệu: “Chào anh, cái này là Trường Tuế gửi đến cho anh Hứa Diệu.”

Trợ lý cũng ngạc nhiên nhìn Tiểu Trương: “Trường Tuế gửi cho Hứa Diệu sao?”

Trong đoàn làm phim, việc Hứa Diệu và Trường Tuế không hợp nhau cũng chẳng phải là chuyện bí mật gì.

Mặc dù ngay từ ngày đầu tiên khi Trường Tuế bước chân vào đoàn làm phim, hai người đã xảy ra xung đột, từ đó về sau hai người cũng không hề có xung đột gì nữa hết, nhưng cũng chỉ giao tiếp với nhau khi có cảnh đối diễn mà thôi, còn bên ngoài vẫn duy trì trạng thái nước giếng không phạm nước sông vậy.

Bây giờ Trường Tuế đột nhiên gửi trà sữa cho Hứa Diệu, là đang có ý gì đây?

Tiểu Trương đưa ly trà sữa cho trợ lý rồi đi ngay.

Trợ lý cầm ly trà sữa, cẩn thận từng li từng tí đi đến bên cạnh Hứa Diệu: “Hứa Diệu, trà sữa này là Khương Trường Tuế gửi đến cho anh.”

Hứa Diệu nghe vậy liền ngẩng đầu lên, nhìn vào ly trà sữa trên tay trợ lý, nở một nụ cười không rõ ý tứ: “Chỉ bằng một ly trà sữa mà đã muốn lấy lòng tôi à.” Nói xong lại cúi đầu tiếp tục bấm điện thoại.

Trợ lý nghe xong cũng không hiểu ý anh ta là gì, liền đặt ly trà sữa lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh anh ta và cẩn thận nói: “Vậy thì tôi để đây cho anh nhé.”

Trợ lý vừa mới chuẩn bị đặt ly trà sữa xuống.

Hứa Diệu đưa tay ra nói: “Đưa đây cho tôi.”

Trợ lý hơi ngạc nhiên, anh ta còn tưởng rằng Hứa Diệu sẽ không uống cơ đấy.

Hứa Diệu vẫn không rời mắt khỏi điện thoại, bàn tay đưa ra không kiên nhẫn vẫy vẫy: “Nhanh đưa đây.”

Trợ lý vội vàng lấy ống hút cắm vào ly trà sữa rồi đưa nhanh đến tay cho anh ta.

Hứa Diệu thu tay lại, đưa ống hút đến bên miệng rồi cúi đầu hút một ngụm lớn, tâm tình lập tức tốt hẳn lên.

Nhưng anh ta vừa mới uống được mấy ngụm thì người đại diện đi tới, vừa nhìn thấy anh đang uống trà sữa liền nhíu mày bước nhanh tới: “Tại sao cậu lại đi mua trà sữa uống thế hả? Bây giờ cậu vẫn đang trong thời kỳ giảm béo mà!” Anh ấy vừa nói xong, liền đưa tay giật lấy ly trà sữa trên tay Hứa Diệu.

Tâm tình tốt của Hứa Diệu lập tức biến mất không còn sót lại một chút gì.

Anh ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt lạnh lùng nhìn người đại diện: “Trả lại đây cho tôi.”

Sắc mặt của người đại diện lập tức thay đổi, thái độ có vẻ không vừa lòng và cũng không chịu bỏ cuộc: “Tôi làm vậy cũng chỉ là muốn tốt cho cậu thôi….”

Ánh mắt Hứa Diệu vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta.

Người đại diện hậm hực cầm ly trà sữa trả lại cho Hứa Diệu.

Hứa Diệu cầm lấy lại ly trà sữa và không để ý đến anh ta nữa, vẻ mặt điềm nhiên cúi đầu bấm điện thoại.

Người đại diện nhìn Hứa Diệu, nhớ lại hai năm trước, lúc mới bắt đầu dẫn dắt Hứa Diệu, khi đó Hứa Diệu còn rất đơn thuần, tính tình cũng rất dễ chịu……

Nhưng kể từ khi chuyện đó xảy ra…

Người đại diện đã kịp thời ngăn được những dòng suy nghĩ đó trong đầu.

Nếu không phải anh ta đưa ra quyết định kia thì Hứa Diệu làm sao có thể nổi tiếng được như bây giờ, không chỉ đã trả được nợ rất nhanh mà còn kiếm được rất nhiều tiền nữa.

….

Tần Nhất Xuyên đã đến thăm đoàn làm phim và mời cả đoàn uống trà sữa.

Những người trong đoàn làm phim nói đùa với Trường Tuế, hy vọng ngày nào cũng có người đến thăm đoàn làm phim của chúng ta.

Tần Nhất Xuyên đến mang theo món vịt quay Bắc Kinh mà Trường Tuế thích ăn nhất, biết Trường Tuế ăn được nhiều nên vẫn mang hai con như trước đây, chia ra đựng trong sáu hộp, rồi mang từ thành phố Bắc đến thành phố Tây.

Trường Tuế đưa cho đạo diễn và phó đạo diễn hai hộp, một hộp khác đưa cho Đoạn Khôn, và cuối cùng là đưa cho Hứa Diệu một hộp.

Cũng không phải là cô ấy đã thay đổi thái độ nhiều với Hứa Diệu, chẳng qua là cô chỉ đang muốn trả ơn anh ta, bất kể là anh ta xuất phát từ nguyên nhân gì nhưng thật sự là anh ta đã giúp cô.

Nói đến Hứa Diệu, trà sữa đã uống, vịt quay cũng đã ăn, nhưng thái độ với Trường Tuế vẫn không có gì thay đổi, vẫn là nước giếng không phạm nước sông.

Tần Nhất Xuyên nhìn thấy món vịt quay mà anh đặc biệt mang đến cho Trường Tuế đã bị cô ấy đem chia cho nhiều người như vậy lập tức cảm thấy đau lòng, còn có một chút chua xót nữa: “Quan hệ giữa cô và Hứa Diệu có tốt không?”

Trường Tuế liền nói như khẳng định: “Không tốt.”

Tần Nhất Xuyên bán tin bán nghi: “Vậy mà cô lại cho anh ta vịt quay à?”

Trường Tuế hỏi ngược lại: “Tôi đã đưa cho đạo diễn, phó đạo diễn và Đoạn Khôn, nếu không cho anh ta thì có thích hợp không?”

Tần Nhất Xuyên liền không còn lời nào để nói, một lúc sau mới hỏi tiếp: “Vậy thì cô cảm thấy anh ta là người như thế nào?”

Trường Tuế suy nghĩ một chút rồi mới thật sự khách quan nói: “Tính tình không tốt, cái tôi cũng lớn. Nhưng cũng không phải là quá đáng ghét.” Nói xong, cô liền liếc mắt nhìn sang Tần Nhất Xuyên với ánh mắt kỳ quái: “Anh quan tâm đến anh ta làm gì vậy?”

Trong lòng Tần Nhất Xuyên chợt thấy căng thẳng, liền trả lời với vẻ chột dạ: “Tôi chỉ tò mò vậy thôi ….Với lại sau này nếu có cơ hội hợp tác với nhau thì sao?”

Trường Tuế không nghi ngờ gì nữa, cầm lấy miếng thịt vịt chấm vào nước sốt, đưa vào miệng rồi nhẹ nhàng gật đầu tỏ vẻ tán thưởng: “Kỹ năng diễn xuất của anh ta cũng được, học rất giỏi và tiến bộ rất nhanh.”

Hơn nữa cũng có thể nhìn ra được rằng Hứa Diệu rất thích diễn xuất. Mỗi lần Từ Nghiêu thảo luận với anh ta về cách diễn, anh ta rất chăm chú lắng nghe, lúc không có cảnh quay cũng chú tâm nghiên cứu chuẩn bị.

*

Tần Nhất Xuyên “hừ” một tiếng: “Bản thân cô cũng là người mới, còn bày đặt ngồi đây đánh giá kỹ năng diễn xuất của người khác.”

Trường Tuế quay đầu lại, trong miệng vẫn còn miếng thịt vịt chưa nuốt xuống, cô ấy nhướng mày tự đắc, hai mắt chớp chớp: “Anh không biết sao? Tôi là một thiên tài.”

Tần Nhất Xuyên nhìn ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt của Trường Tuế, anh ta sững người một lúc, mặt bỗng nhiên đỏ bừng lên.

Anh ta hơi bối rối nhìn sang chỗ khác, tránh đi đôi mắt sáng ngời kia của cô, cầm lấy chiếc quạt nhỏ ở một bên chĩa thẳng vào mặt cho giảm bớt độ nóng, trong miệng lại tỏ ra bình tĩnh: “Mới khen cô có mấy câu liền cho rằng mình là thiên tài, da mặt cô cũng dày thật đấy.”

Trường Tuế đột nhiên nhớ lại vận thế của Hứa Diệu.

Cô ấy cảm thấy có gì đó hơi lạ.

Theo quan sát của cô trong mấy ngày nay, Húa Diệu rất có hứng thú với diễn xuất, anh ta cũng rất chăm chỉ, còn rất chịu khó tìm hiểu nữa. Theo lý mà nói, anh ta hoàn toàn có thể chiếm được một vị trí ổn định trong giới, vậy thì nguyên nhân gì làm cho anh ta bị rớt xuống từ đỉnh cao của sự nghiệp một cách nhanh chóng như vậy?

Trước đó Trường Tuế rất ghét anh ta, nên đương nhiên là những chuyện sống chết của anh ta chẳng liên quan gì đến cô.

Nhưng bây giờ, cô không thể không tò mò.

…..

Đến tối, Trường Tuế nhận được tin nhắn Wechat của vợ Chu Bân là Diệp Lộ.

[ Tiểu Khương, cô có còn bán lá bùa đó không? Tôi có vài người bạn cũng cần đến nó. ]

Hôm qua Diệp Lộ xuất hiện trên thảm đỏ trong một liên hoan phim truyền hình lớn. Trong sự kiện đó cô ấy mặc một bộ sườn xám dài bó sát người, dáng người mặc dù vẫn còn rất đầy đặn nhưng đã có vẻ gầy hơn trước rất nhiều. Hai nọng cằm và ngấn mỡ bụng cũng đã biến mất, dáng người đầy đặn trong bộ sườn xám càng tôn lên vẻ đẹp vóc dáng, vẻ đẹp làm chói mắt người khác, phong tình vạn chủng.

Diệp Lộ sau khi sinh con xong đã nặng hơn sáu mươi cân nên dù có diện váy áo thế nào cũng không thể che được hai nọng cằm và vòng eo ngấn mỡ. Dáng người này nếu trong cuộc sống bình thường cũng không sao cả, chỉ là hơi mập một chút, nhưng ngay khi xuất hiện trước ống kính máy quay, thân hình lại giống như bị phóng đại lên gấp đôi, trên mạng lúc đó đã xuất hiện rất nhiều bình luận khó nghe làm cô ấy tức giận đến phát khóc.

Trong những năm qua, cô ấy vì giảm béo mà đã quyết tâm rất nhiều, nhưng cô ấy có cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể giảm nhiều hơn được.

Nguyên nhân khiến cô ấy không thể giảm cân thành công là do cô ấy quá thèm ăn, chỉ cần rảnh ra là cô muốn ăn một thứ gì đó, mà lại là thích ăn đủ thứ, thêm vào đó lại không có ý chí nên bất kể là vận động nhiều đến mấy cũng không thể gầy đi được.

Từ khi chiếc bùa giảm béo đã được vẽ lên người, sau đó thực sự là cái gì cô ấy cũng không ăn được, cũng không còn cảm giác thèm ăn nữa. Trước kia cô ấy bị người đại diện giám sát không cho cô được đụng vào đồ ăn. Còn bây giờ mỗi khi rảnh rỗi cô sẽ bị người đại diện giám sát về thực đơn ăn kiêng, bắt ăn một số loại rau củ, trái cây cần thiết và một số loại thịt ít chất béo. Cô gần như là bị ép phải nhét đồ ăn vào miệng, mặc dù ăn ít nhưng cô lại không cảm thấy đói, lại kết hợp với việc tập thể dục nhiều, cho tới bây giờ cô chưa từng cảm thấy việc giảm cân lại nhẹ nhàng đến như vậy.

Tính đến nay chưa đầy nửa tháng nhưng cô ấy đã giảm được hơn mười cân.

Hai bên cằm đã có đường nét hơn, vòng eo cũng đã có đường cong, lớp mỡ trên mặt cũng đã biến mất, từng nét trên khuôn mặt trở nên hài hòa xinh đẹp hơn lên.

# Diệp Lộ gầy# đề tài này ngay lập tức trở thành hotsearch ở trên mạng.

Mấy bức ảnh được người đi đường chụp lại rồi đưa lên trên mạng đều rất xinh đẹp rạng rỡ, diễm quang bắn ra bốn phía.

Cư dân mạng đều vô cùng ngạc nhiên.

Dường như chỉ sau một đêm Diệp Lộ đã lấy lại được phong quang vô hạn mà cô đã từng có trên thảm đỏ trong mấy năm trước đó.

Mấy người bạn tốt trong giới đều nhao nhao hỏi cô làm thế nào mà có thể giảm cân thành công như vậy. Sau khi cô nói cho mấy người bạn biết, ai ai cũng bày tỏ mong muốn được thử xem sao, mặc dù có một số người không hề béo chút nào.

Trường Tuế trả lời cô ấy sau khi nhận được tin nhắn Wechat: [ Một tấm bùa một trăm ngàn nhân dân tệ, nếu cần, chị Diệp Lộ có thể nói những người đó liên lạc với tôi, tôi đang quay phim ở thành phố Tây. ]

Diệp Lộ: [ OK. Bên này tôi có ba bốn người bạn đang cần.]

Trường Tuế: [ Được, sức khỏe chị Diệp Lộ vẫn còn tốt chứ? ]

Diệp Lộ: [ Rất tốt, bây giờ mỗi ngày tôi ăn rất ít nhưng vẫn rất khỏe mạnh ]

[ Hiện tại tôi thực sự không có cảm giác thèm ăn và cũng không cảm thấy đói, lá bùa của cô quả thật là quá thần kỳ! ]

[ Việc quay phim của cô thế nào rồi? Tôi thấy trên mạng mọi người nói là cô đang tham gia một bộ phim mới của Từ Nghiêu phải không? ]

Trường Tuế: [ Đúng vậy. ]

Diệp Lộ: [ Được rồi, vậy để tôi xem lúc nào thì mấy người bạn của tôi có thời gian rảnh, tôi sẽ báo trước để cô sắp xếp nhé. ]

Trường Tuế: [ Được.]

Trường Tuế mơ hồ cảm thấy rằng ngay từ đầu cô ấy đã bán lỗ.

Chủ yếu là do cô ấy không nghĩ rằng những người trong giới giải trí này lại có nhiều tiền như vậy.

Nhưng bây giờ đã báo giá cho họ, nếu lại thay đổi thì không thích hợp chút nào.

Trường Tuế bắt đầu suy nghĩ về những cách kiếm tiền khác.

….

…

Trường Tuế chưa bao giờ nghĩa tới con đường kiếm tiền lại đến với mình nhanh chóng như vậy.

Sau khi liên lạc với Diệp Lộ, thì chỉ một ngày sau đã có hai người bạn giàu có của Diệp Lộ đã đến khách sạn tìm cô.

Họ cũng thuê phòng trong cùng khách sạn, Trường Tuế muốn diễn một chút, nên đã mời họ đến thăm phòng của cô.

Hai vị khách một người mập một người gầy. Người mập hơn cao tầm một mét sáu mươi nặng khoảng tám mươi cân, ăn mặc rất đẹp, tuy mập nhưng nhìn vào không quá khó coi. Còn người gầy cũng không phải quá gầy, nhìn cũng không hề mập, ăn mặc rất thời trang.

Người gầy mang một chiếc túi xách thương hiệu LV trị giá hơn hai trăm ngàn nhân dân tệ, còn người mập thì mang một chiếc túi Hermes trị giá hơn năm trăm ngàn nhân dân tệ, cái giá đó tương đương với một căn hộ khá rộng rãi trong một thành phố nhỏ.

Người mập kia họ Tiêu, là một người bạn tốt mà Diệp Lộ đã quen trong mấy năm gần đây.

Mà người gầy là bạn của cô Tiêu, cô ấy họ Lâm.

“Cân nặng của tôi bây giờ là hơn năm mươi cân, làm cách nào cũng không thể giảm thêm được, chỉ là cái miệng lúc nào cũng thèm ăn.” Cô Lâm đặt túi xách của mình để bên cạnh tủ ti vi rồi bắt đầu mở miệng phàn nàn.

“Tôi cũng không thể kiểm soát được cái miệng của mình, nhất là từ sau khi cân nặng tăng lên đến năm mươi cân. Mặc dù tôi đã thử rất nhiều phương pháp giảm béo, sau khi áp dụng thì cũng chỉ giảm được chừng năm sáu cân là nhiều nhất, thế nhưng sau đó ăn vào lại tăng lên lại, thật sự là quá đau khổ.” Người mập kia nói: “Tôi nhìn thấy Diệp Lộ bữa nay gầy đi nhiều nên đã hỏi cô ấy làm cách nào để được như thế, thế rồi cô ấy đã giới thiệu cô cho chúng tôi. Chúng tôi đã ngay lập tức bay từ thành phố Bắc đến đây tìm cô, nếu như bùa của cô thật sự có tác dụng, nhất định tôi sẽ giới thiệu thêm cho vài người bạn nữa.”

Nghe lời nói thì có vẻ như hai người bọn họ vẫn đang bán tín bán nghi về tác dụng của lá bùa.

Trường Tuế vừa phối trộn các loại dược liệu vừa hỏi: “Hai người ai muốn làm trước?”

“Tôi sẽ làm trước.” Người phụ nữ gầy nói.

Trường Tuế nói: “Cô cởi bỏ hết quần áo ra, ngồi lên ghế sô pha và xoay lưng lại.”

Cô ấy cũng không mắc cỡ, cởi hết áo nửa người trên, dùng áo che phần thân trước sau đó ngồi nghiêng người trên ghế sô pha.

Trường Tuế một tay bưng đĩa và một tay cầm bút bước lại gần, khi cô ấy đang vẽ lá bùa thì cô Tiêu mập mạp đứng bên cạnh nhìn.

Cô Lâm quay đầu liếc nhìn thứ chất lỏng trong chiếc đĩa trên tay Trường Tuế, đột nhiên hỏi: “Ở bên trong đĩa này là nước gì vậy? Liệu có hóa chất có hại nào không?”

Trường Tuế bình tĩnh nói: “Đây là bí quyết tổ truyền, là công thức bí mật, tôi có thể đảm bảo rằng sẽ không có tác dụng phụ nào khác ngoài việc khiến các cô không có cảm giác thèm ăn và cũng không cảm thấy đói.”

Cô Lâm nói: “Bọn tôi cũng là tin tưởng vào sự giới thiệu của Diệp Lộ nên mới tới đây, chứ nếu không thì tôi cũng không dám dùng sản phẩm ba không của cô đâu.”

Trường Tuế thản nhiên nói: “Tôi cũng vậy, cũng chỉ bởi hai người là bạn của chị Diệp Lộ nên tôi mới nhận lời giúp hai người thôi.”

Cô Lâm lập tức cảm thấy hơi xấu hổ.

Cô Tiêu liền đứng ra hòa giải cười nói: “Ai dà, đây là có duyên mới gặp nhau mà.” Nói xong cô ấy liền chuyển sang nói chủ đề khác, bắt đầu khen ngợi mái tóc của Trường Tuế: “Này, Tiểu Khương, mái tóc của cô đẹp thật đấy, vừa nhiều lại vừa đen nữa chứ. Bình thường cô làm cách nào mà dưỡng được mái tóc đẹp đến vậy? Gần đây tóc tôi bị rụng rất nhiều, mỗi lần gội đầu là rụng xuống cả nắm tóc lớn, thật sự là buồn chết đi được. Nếu cô đã có bùa giảm béo, vậy thì có loại bùa nào giúp tóc đẹp và nhiều lại không?”

Trường Tuế nghe vậy liền hơi dừng nét bút lại và nói: “Tôi không có bùa làm đẹp tóc, chỉ có thuốc mọc tóc thôi, cô có cần đến nó không?”

*

Cô Tiêu nói: “Cũng được! Hiệu gì thế?”

Trường Tuế nói: “Cũng là loại thuốc gia truyền, đảm bảo sử dụng rất hiệu quả.” Cô ấy hơi nhếch miệng nói: “Nhưng loại thuốc này có giá hơi cao.”

Ngay lúc này cô Lâm quay đầu lại nói chen vào, ánh mắt hiện lên sự nghi ngại: “Sao cô lại bán đủ thứ thế? Cô không phải là kẻ lừa đảo đó chứ?”

Trường Tuế liền trực tiếp dừng bút, rút tay lại với nét mặt lạnh lùng: “Nếu đã nghĩ như vậy, thì cô Lâm cũng không cần đến bùa giảm béo của tôi nữa đâu.”

Cô ấy tỏ ra vô cùng tức giận, cô ấy đi trừ ma diệt quỷ, chi phí mấy trăm ngàn hay mấy triệu, thái độ của mọi người với cô ấy đều vô cùng khách khí.

Cô Lâm lập tức sững sờ: “Ý cô là sao?”

“Tôi là vì nể mặt chị Diệp Lộ mới nhận lời giúp hai người, nếu đổi lại là người khác thì tôi còn sẽ tính giá khác. Tôi thấy cô Lâm không hề tin tưởng tôi, một khi đã như vậy thì cũng không cần phải lãng phí tiền bạc nữa. Cô mặc áo vào lại đi, lá bùa vẫn chưa vẽ xong nên hoàn toàn có thể dùng nước rửa sạch.” Trường Tuế nói xong, một tay cầm bút, một tay cầm đĩa, quay sang nói: “Cô Tiêu có muốn làm không?”

Vẻ mặt của cô Tiêu đột nhiên có chút xấu hổ: “Tiểu Khương à, Lâm Vân cũng không cố ý …”

Cô Lâm giống như bị oan thấu trời xanh, cao giọng nói: “Cô nói vậy là có ý gì? Tôi lặn lội từ xa đến đây, chẳng lẽ cô muốn tôi ra về tay không hay sao chứ?”

Trường Tuế lạnh lùng nói: “Cô không cần phải lo, toàn bộ tiền vé máy bay của cô Lâm tới đây tôi sẽ đưa hết cho chị Diệp Lộ, nhờ cô ấy trả lại cho cô.”

Cô Lâm dường như còn muốn nói thêm, nhưng cô Tiêu liền nói: “Được rồi, Lâm Vân à, cô về phòng trước đợi tôi đi.”

“Chị Tiêu Cát!” Cô Lâm tức giận.

“Cô cứ về phòng trước đi.” Cô Tiêu cũng có vẻ hơi khó chịu.

Dường như cô Lâm cũng có vẻ hơi sợ cô ấy, nghe vậy, khuôn mặt đen sì mặc quần áo vào, trước khi rời đi còn hung dữ trừng mắt nhìn Trường Tuế, đóng sầm cửa lại rồi bỏ đi.

Cô Tiêu cười với Trường Tuế nói: “Cô đừng để ý nhé, tính cô ấy là vậy đấy, không biết cách nói chuyện gì cả.”

Trường Tuế mỉm cười.

Cô Lâm kia không phải là không biết cách nói chuyện, chỉ là cô ta trông mặt mà bắt hình dong, không để cô vào mắt, thế nhưng có vẻ là cô ta rất tôn trọng cô Tiêu này.

Trường Tuế hỏi: “Cô Tiêu vẫn muốn làm hay sao?”

Tiêu Cát nói: “Diệp Lộ là chị em tốt với tôi, nếu cô đã gọi Diệp Lộ một tiếng chị thì cũng không cần phải xa lạ với tôi quá như thế, cứ gọi tôi là chị cũng được. Tôi tên là Tiêu Cát, Cát trong chữ cát tường, cô cứ giống như Diệp Lộ, gọi tôi là chị Cát là được rồi.”

“Được, chị Cát!” Trường Tuế mỉm cười, tỏ ra vâng lời, sau đó cô nhìn Tiêu Cát bằng đôi mắt đen nhánh và nói: “Chị Cát không phải đến đây chỉ vì lá bùa giảm béo phải không?”

Tiêu Cát sững người: “Điều này mà cô cũng nhìn ra được à?”

Trường Tuế nói: “Chị Cát có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.”

Tiêu Cát gượng cười nói: “Nếu cô có thể nhìn ra được rồi thì tôi cũng không vòng vo nữa.” Cô ấy nói xong, đi tới và ngồi xuống ghế sô pha: “Diệp Lộ đã nói hết với tôi về chuyện của Mạt Mạt, tôi biết bản lĩnh của cô cho nên hôm nay tôi đến đây, cũng là vì chuyện này.”

Trường Tuế nhìn cô ấy và ra hiệu cho cô ấy cứ tiếp tục nói.

Trường Tuế nhìn cô ấy và ra hiệu cho cô ấy cứ tiếp tục nói.

Tiêu Cát với vẻ mặt buồn bã nói: “Chuyện là như thế này, bố chồng tôi đã qua đời vào tháng ba năm nay, nhưng gần đây tôi thường nằm mơ thấy ông ấy. Trong giấc mơ ông ấy có nói chuyện gì đó với tôi, nhưng sáng hôm sau khi tôi thức dậy thì không còn nhớ được gì nữa, có cố gắng mấy cũng không thể nhớ ra được, nhưng tối nào nằm ngủ tôi cũng đều mơ thấy. Hai vợ chồng tôi cũng đã cố gắng tìm người về quê xem mồ mả và nhờ người làm lễ đốt giấy tiền vàng mã, nhưng đều vô dụng, thế nên tôi muốn hỏi đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Liệu có phải trong nhà sắp xảy ra chuyện gì đó, bố chồng tôi biết trước nên đã về báo mộng cho tôi? Nhưng cũng thật lạ, sao ông ấy không báo mộng cho chồng tôi mà lại báo mộng cho tôi chứ?”

Trường Tuế nói: “Đó là vì dương khí của chồng cô quá mạnh, ông ấy không thể vào trong giấc mơ được nên mới báo mộng cho cô.”

Tiêu Cát nói: “Vậy thì chuyện mà ông ấy muốn báo mộng cho tôi là chuyện gì?”

Trường Tuế nói: “Chuyện đó phải hỏi ông ấy thì mới biết được.”

Tiêu Cát vội vàng hỏi: “Vậy làm thế nào để hỏi được ông ấy?”

Trường Tuế nói: “Chiêu hồn.”

Tiêu Cát nói: “Vậy phải làm thế nào và làm ở đâu?”

Đúng lúc này, điện thoại của Trường Tuế bỗng vang lên.

“Cô đợi một lát nhé.” Trường Tuế đứng dậy đi nghe điện thoại, cô liếc nhìn tên người gọi hiện lên là Lưu Doanh.

Lưu Doanh chưa bao giờ gọi điện cho Trường Tuế, bất cứ việc gì cô ấy cũng đều gửi tin nhắn WeChat cho cô.

Trường Tuế linh tính có điều gì đó không ổn, vì vậy liền nghe máy: “Alo?”

Phía bên kia điện thoại truyền đến tiếng khóc thê lương như muốn sụp đổ của Lưu Doanh: “Trường Tuế! Trường Tuế! Nhanh cứu con của tôi! Nó giết chết con tôi mất!”

Trường Tuế đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 34"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

c-vi-xuat-dao-convert.jpg
C Vị Xuất Đạo Convert
21 Tháng mười một, 2024
det-ken.jpg
Dệt Kén
5 Tháng 6, 2025
qua-han.jpg
Quá Hạn
23 Tháng mười một, 2024
mat-dao.jpg
Mật Đào
24 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online