Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 33

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 33
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 33: Giải vây

“Cô ăn khoẻ thật đấy.” Hoắc Vân Khai mở to mắt khi nhìn thấy Trường Tuế ăn lượng thức ăn nhiều gấp năm sáu lần anh ta, chỉ có thể thốt ra lời cảm thán tự đáy lòng.

“Tôi ăn no rồi, bây giờ chúng ta đi thôi, quay về làm việc.” Trường Tuế đứng lên như không có chuyện gì xảy ra.

“Cô ăn nhiều như vậy mà bụng không cảm thấy khó chịu sao?” Hoắc Vân Khai ngạc nhiên nhìn vào bụng của Trường Tuế.

Cô đang mặc một chiếc áo hoodie màu đen nên căn bản không thể nhìn thấy bụng của cô ấy.

“Cô ăn được nhiều như vậy mà sao người cô vẫn gầy thế nhỉ?” Hoắc Vân Khai đã cùng ăn tối với Trường Tuế nên trở nên quen thuộc hơn, lời nói của anh ta cũng dần trở nên tùy tiện hơn: “Ăn nhiều như thế mà chẳng thấy thêm được lạng thịt nào cả, chỉ lãng phí lương thực.”

“Nói thật nhé, trong số mấy cô gái mà tôi quen thì cô là cô gái ăn nhiều nhất đấy, không đúng, ngay cả đàn ông cũng không có sức ăn được như cô đâu.”

“Mà này, cô và Hà Na Na cùng với Văn Hiểu làm sao mà quen nhau vậy? Cô là diễn viên phải không? Cô và Hà Na Na quen nhau khi đóng phim chung à? Nhưng mà Hà Na Na cũng thật là, ngoan ngoãn làm một tiểu thư nhà giàu chẳng tốt hơn hay sao, vậy mà cứ muốn trở thành minh tinh làm gì để bị mắng như vậy chứ. Mấy cư dân mạng đó cũng có bệnh à, cái gì cũng mắng được. Kỹ năng diễn xuất của Hà Na Na có kém cỏi lắm đâu, tôi thấy cũng không đến nỗi nào mà…”

“Rõ ràng là anh không hề chán ghét cô ấy, vậy thì tại sao anh lại phải giả bộ chán ghét?” Trường Tuế đột nhiên cắt ngang những lời nói không ngừng nghỉ của Hoắc Vân Khai.

Lập tức Hoắc Vân Khai cũng không kịp phản ứng: “Cái gì? Có ai nói là tôi không ghét cô ấy đâu? Chẳng qua là tôi chỉ đang đứng trên góc độ khách quan để nhìn nhận vấn đề thôi.”

“Một khi bạn đã ghét ai đó, bạn sẽ không có quan điểm khách quan nữa.” Trường Tuế vạch trần lời ngụy biện của anh ta, đặc biệt là trong lời nói còn cô bảo trì vẻ không tự nhiên nữa.

Câu nói của Trường Tuế làm cho Hoắc Vân Khai cảm thấy nghẹn họng, anh ta im lặng vắt óc suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Đó là vì cô ấy là em gái của Văn Hiểu! Hơn nữa nếu có ghét thì cũng là cô ấy ghét tôi trước, thật không thể nào hiểu được, thuở còn nhỏ cô ấy thường chạy sau lưng tôi và luôn miệng gọi anh Vân Khai này anh Vân Khai kia, sau này không biết xảy ra chuyện gì, đột nhiên lại trở nên thù hận tôi như vậy, tôi cũng không biết mình đã đắc tội gì với cô ấy nữa.”

Giọng điệu anh ta nghe có vẻ buồn buồn.

Mặc dù Trường Tuế biết lý do, nhưng việc liên quan đến lòng tự trọng của Hà Na Na, cô cũng không nên nói ra.

Hoắc Vân Khai nói: “Ai dà, em gái Khương Khương, cô và Hà Na Na là có quan hệ rất tốt, hay là cô giúp tôi hỏi cô ấy thử xem, cuối cùng là tôi đã đắc tội gì với cô ấy mà mỗi lần nhìn thấy tôi thì nhìn cô ấy như gà chọi vậy, dù sao đi nữa thì tôi và cô ấy cũng lớn lên với nhau từ thuở bé. Bây giờ thì mỗi khi nhìn thấy tôi liền không ngừng khiêu khích châm chọc, tôi cũng không biết mình nên làm thế nào với cô ấy bây giờ….”

Trường Tuế có chút tò mò hỏi: “Tại sao anh có thể thích nhiều cô gái như vậy?”

Hoắc Vân Khai sửng sốt: “Cái gì?”

Trường Tuế nói: “Chẳng phải là anh thường xuyên đổi bạn gái đó sao?”

Hoắc Vân Khai nói: “Tôi không gọi mấy người đó là bạn gái, mà chỉ là…..” Anh ta nhìn vẻ mặt cầu được giải thích của Trường Tuế, lại đành phải nuốt hai chữ “bạn tình” vào lại trong cổ họng: “Mà thôi, cô vẫn còn nhỏ, tôi cũng không biết phải giải thích với cô như thế nào. Chỉ đơn giản là thế này, con người trên thế giới này chẳng ai giống ai cả, có những người cả đời chỉ tìm kiếm chờ đợi một người, cũng có những người như tôi chẳng thể xác định được rốt cuộc một nửa của mình là ai.”

“Mỗi người đều có quyền lựa chọn cách sống cho riêng mình, tôi không chê bai, không lừa dối ai và cũng không làm hại ai cả. Tất cả mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, chuyện giữa hai người là tự nguyện, trời sinh tôi đã như vậy rồi, chỉ thích theo đuổi những thứ mới mẻ. Tôi cũng biết tôi có đức hạnh gì nên có tìm người thì cũng là những người giống tôi, vậy mà Hà Na Na cứ già giọng chửi bới tôi, gọi tôi là đồ đàn ông cặn bã nữa. Sao tôi có thể là đồ đàn ông cặn bã được chứ?”

Anh ta nói xong còn có chút ủy khuất trong đó nữa.

Trường Tuế sau khi nghe anh ta nói, cũng cảm thấy những lời anh ta nói cũng có đạo lý.

“Có thể đến một ngày nào đó anh thực sự sẽ gặp được người mà mình thích.” Trường Tuế nói.

Hoắc Vân Khai mỉm cười: “Đó là vì cô vẫn còn nhỏ, cho nên mới tin vào cái này.”

Trường Tuế im lặng không nói gì thêm.

Khương Tô sống qua nhiều năm như vậy, trước lúc gặp Địch Cận Duật, bà ấy cũng chơi bời trong cả nhân gian, nhưng sau này khi đã nhận định Địch Cận Duật chính là một nửa của mình thì chỉ đời đời chuyên nhất với một người là ông ấy.

Hoắc Vân Khai bây giờ nói chắc chắn như vậy chẳng qua là chưa gặp đúng đối tượng mà thôi.

……..

Hai người lại một lần nữa quay về nhà của Hoắc Vân Khai.

Hoắc Vân Khai chủ động hỏi cô là anh ta có thể làm được gì.

Trường Tuế nói: “Có đấy, đi ngủ đi. Phải đợi đến lúc con dục quỷ đó xuất hiện trong giấc mơ của anh thì tôi mới có thể bắt nó ra được.”

Hoắc Vân Khai nghe thế cảm thấy rợn tóc gáy: “Vậy là tôi phải làm mồi nhử cho nó à?”

Trường Tuế đáp: “Đúng vậy.”

Hoắc Vân Khai lo lắng nói: “Vậy nếu con dục quỷ đó phát hiện ra là chúng ta đang muốn bắt nó, rồi nó lập tức hút khô tôi luôn thì sao?”

Trường Tuế vẻ mặt buồn cười nói: “Nếu con dục quỷ đó có thể hút khô anh ngay lập tức thì sẽ không cần phải đợi đến bây giờ nữa đâu.”

Hoắc Vân Khai nghe thế thì như được an ủi một phần nào nhưng vẫn cảm thấy lo sợ, lần đầu tiên nhìn thấy giường của mình mà ngẩn người: “Sẽ không bị sai sót ở đâu hết đúng không?”

Trường Tuế cười nói: “Anh cứ yên tâm, tôi sẽ bảo vệ anh.”

Hoắc Vân Khai cảm thấy yên tâm hơn một chút, sau đó lại cảm thấy hơi xấu hổ, anh ta là một người đàn ông thân cao hơn một mét tám mươi nhưng lại cần đến một cô gái nhỏ bé hơn nhiều bảo vệ mình.

Một lúc sau, anh ta lại tự tiếp tục an ủi mình, cái này gọi là một người có một chức nghiệp riêng.

Hoắc Vân Khai nằm trên giường với vẻ mặt thấp thỏm: “Nếu lỡ như tôi không thể ngủ được thì phải làm thế nào?”

Trường Tuế bước gần đến bên giường anh ta, lấy lư hương ra và cắm vào đó một nén hương, sau đó quay đầu về phía anh ta cười tủm tỉm: “Anh sẽ ngủ được thôi.”

Hoắc Vân Khai nhìn thấy một làn khói nhè nhẹ bay lên từ nén hương, một lúc sau thì ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, anh ta có chút tò mò nên hít mạnh một hơi: “Đây là hương an thần à?”

Vừa dứt lời thì hai mí mắt anh ta nặng trĩu, không còn tự chủ được nữa mà chìm vào giấc ngủ.

Trường Tuế thắp thêm một ngọn nến ở trên đầu giường.

Thấy anh ta đã ngủ thiếp đi, cô liền lùi ra phía sau hai bước và ngồi xuống ghế sô pha.

Cô lấy điện thoại ra xem thời gian, đã mười giờ rưỡi.

Đột nhiên cô ấy nhớ ra là cô đã nói với Hạ Luật sẽ gọi điện cho anh.

Muộn như vậy rồi, không biết anh đã ngủ hay chưa nữa.

Cô ấy vừa suy nghĩ vừa đứng lên đẩy cửa ban công phòng ngủ và bước ra khỏi phòng.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Trường Tuế kiên nhẫn chờ đợi, nghĩ rằng có thể anh không nghe được cuộc gọi của cô, hoặc là bị tiếng chuông điện thoại ầm ĩ đến mức không thể không nghe máy.

Cho nên khi điện thoại được nhận rất nhanh thì lại làm cô sửng sốt.

Im lặng trong khoảng hai giây.

Người ở đầu dây bên kia dường như không thể chờ đợi lâu hơn được nữa nên đã mở miệng trước: “A lô?”

Giọng điệu lạnh lùng quen thuộc.

Giọng điệu lạnh như băng này khiến cho Trường Tuế bật cười không thể giải thích được, trong giọng nói của cô mang theo ý cười: “A lô, là tôi đây.”

Người ở phía bên kia lại im lặng.

Trường Tuế phớt lờ sự im lặng đó và tự mình giải thích trước: “Hai ngày nay tôi bận quá nên quên gọi điện cho anh.”

Đầu bên kia vẫn im lặng, nhưng không hề tắt máy.

Trường Tuế không hề vì anh im lặng mà cảm thấy xấu hổ, ngữ khí vẫn nói rất thoải mái: “Hạ Luật, anh đang làm gì thế?”

Đầu bên kia im lặng vài giây, sau đó mới truyền đến giọng điệu lãnh đạm của Hạ Luật: “Có việc gì không? Nếu không có chuyện gì thì tôi đi ngủ đây.”

“Có chuyện mà.” Trường Tuế trả lời.

Cô đã quen với giọng điệu lạnh lùng đó của Hạ Luật nên khi anh nhận điện thoại của cô cũng đã khiến cô ngạc nhiên và vui mừng.

“….” Đầu bên kia vẫn trầm mặc như đang đợi cô ấy nói tiếp.

Khác với giọng nói lạnh lùng của Hạ Luật, giọng nói của Trường Tuế mang theo vẻ mềm mại hơn, khóe miệng cô hơi nhếch lên, đôi mắt đen nhánh như lóe lên ánh sáng:

“Tôi nhớ anh.”

“….”

Ba giây sau.

Điện thoại đã bị tắt.

Trường Tuế nhìn vào màn hình điện thoại, trên màn hình hiển thị thời gian cuộc gọi một phút hai mươi giây, cô cúi mặt tỏ vẻ hài lòng rồi cất điện thoại đi, đứng ngoài ban công hóng gió một lúc rồi mới quay trở lại phòng.

Lúc này ở đầu bên kia của điện thoại.

Chàng trai trẻ mặc chiếc áo thun màu đen ngồi trên giường đang vô cùng kinh ngạc nhìn chiếc điện thoại trong tay, khuôn mặt điển trai thanh tú vẫn không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt hoa đào hờ hững của anh như nổi lên gợn sóng, còn vành tai thì ửng đỏ lên trông thấy.

Sau khi Trường Tuế nói chuyện điện thoại với Hạ Luật xong, cô trở lại phòng ngủ thì nhìn thấy ngọn nến cắm ở đầu giường dường như bị gió thổi, ánh lửa lay động mấy cái.

Trường Tuế đi đến sát mép giường và nhìn chăm chú vào khuôn mặt Hoắc Vân Khai. Trên gương mặt trắng nõn của anh ta hiện lên một mảnh ửng hồng bất thường, môi hé mở, lông mày hơi nhíu lại, từ trong cổ họng thỉnh thoảng phát ra mấy âm thanh khiến cho người ta phải đỏ mặt thở gấp.

Trường Tuế lại không hề đỏ mặt, cô bình tĩnh dùng bùa giấy dán lên trán của Hoắc Vân Khai.

Bốn phía xung quanh giường đã bị cô bố trí, cho dù dục quỷ đó có phá bỏ được lá bùa mà trốn thoát, nó cũng không thể nào thoát được ra khỏi căn phòng này.

Dục quỷ bị bùa giấy mạnh mẽ kéo ra từ trong giấc mơ của Hoắc Vân Khai, quần áo cô ta xộc xệch, vẻ mặt thất thần đứng trước mặt Trường Tuế. Nhìn Hoắc Vân Khai với khuôn mặt đỏ bừng đang nằm trên giường, lại nhìn sang Trường Tuế đang đứng cạnh giường anh ta với vẻ mặt bình tĩnh, cô ta đem dây áo vừa mới kéo xuống kéo lên lại, miễn cưỡng che đi một nửa bộ ngực lồ lộ đầy đặn đang tràn ra ngoài: “Chuyện gì thế nhỉ?”

Dục quỷ khác với ác quỷ và lệ quỷ có oán khí bao quanh, nó có ý thức tự chủ hoàn chỉnh của mình.

Lúc này cô ta đang mặc một chiếc váy hai dây in hoa, ngực to eo nhỏ, mái tóc xoăn dài, hình thể vô cùng nóng bỏng.

Trường Tuế mỉm cười và bấm pháp quyết: “Tôi đến tiễn cô lên đường.”

Dục quỷ bắt đầu nhận thấy có sự khác thường trong căn phòng này, biết rằng mình không thể nào thoát thân được, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra một nụ cười quyến rũ: “Đừng manh động nhé em gái, có chuyện gì cần nói thì cứ nói nha ~ Từ trước đến giờ tôi chưa từng hại người đâu, mỗi lần đều là hút một chút thôi. Chỉ là lần này anh ta là loại người mà tôi thích nên hút hơi không có chừng mực chút thôi mà ….”

Trường Tuế vẻ mặt lạnh lùng, không hề do dự hai tay kết ấn: “Phong!”

Mấy lá bùa giấy mà trước đó cô đã bố trí xung quanh giường đồng loạt bay lên không trung!

Dục quỷ thấy vậy, ngay lập tức thay đổi dáng vẻ dịu dàng dễ gần vừa rồi, âm khí quanh thân tăng vọt, bộ dáng lập tức trở nên dữ tợn đáng sợ hơn, máu me đầy mặt, hay tay duỗi thẳng ra liên tục gào thét lao về phía Trường Tuế!

Trước khi hai cánh tay dài của cô ta chạm vào Trường Tuế thì đã bị bùa giấy quấn chặt lại.

Trường Tuế xé lá bùa trước đó đã dán trên trán Hoắc Vân Khai và dán vào trán cô ta. Cô ta liền thét một tiếng chói tai rồi hóa thành một đám sương mù đen kịt bay vào trong lá bùa.

Trường Tuế đưa tay thu lấy lá bùa giữa không trung, sau đó cuộn nhỏ lại và nhét vào một cái lọ nhỏ có dán bùa ở bên ngoài.

Lại quay sang nhìn Hoắc Vân Khai đang nằm trên giường, sắc đỏ bừng trên mặt anh ta bắt đầu nhạt dần, lông mày nhíu lại cũng giãn ra và hơi thở cũng dần ổn định lại.

Anh ta đã hít mùi hương đó thì chí ít cũng phải ngủ đến sáng mai mới tỉnh dậy.

Trường Tuế cũng không đánh thức anh ta, xong việc liền thu dọn đồ dùng của mình, chỉ để lại cho anh ta một mảnh giấy và rời đi.

…..

……

Hoắc Vân Khai ngủ một giấc trọn vẹn đến tận giữa trưa ngày hôm sau, đến lúc thức dậy thì ánh mặt trời đã tràn ngập trong phòng, vừa mở mắt ra đã có cảm giác vô cùng nhẹ nhõm dễ chịu mà đã lâu lắm rồi anh ta chưa có được, tối hôm qua hình như anh ta cũng đã nằm mơ, nhưng vẫn không nhớ ra được là mơ thấy gì.

Anh ta thậm chí còn không nhớ ra mình đã ngủ như thế nào, chỉ nhớ trước đó Trường Tuế có thắp nén hương gì đó, sau khi anh ta ngửi mùi hương đó thì ngủ luôn không còn biết gì nữa.

Trong phòng chỉ có một mình anh ta. Cũng không biết là tối hôm qua Trường Tuế đã rời khỏi nhà anh ta từ lúc nào.

Giờ đây anh ta đối với Trường Tuế chính là hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Anh đứng dậy vươn vai mấy cái, trong lúc quay đầu lại chợt nhìn thấy một mảnh giấy màu vàng có viết mấy dòng chữ đặt trên tủ đầu giường. Anh ta còn nghĩ rằng đó là mấy điều cần chú ý mà Trường Tuế nhắc nhở anh ta, kết quả cầm lên nhìn mới thấy mặt trên viết một chuỗi số tài khoản ngân hàng, kèm theo tên cô ấy, lập tức anh ta liền phá lên cười.

…..

Tâm trạng của Hoắc Vân Khai hiện đang rất tốt, anh ta liền đặc biệt đi hỏi thăm xem Trường Tuế đang quay phim ở đâu, sau đó cho người mang một xe cà phê đến tặng cho Trường Tuế.

Hoắc Vân Khai, Diêu Việt và Hà Văn Hiểu vừa là bạn thân của nhau, vừa là những người nổi tiếng trên các trang mạng xã hội.

Hành động tặng cà phê của anh ta ngay lập tức được các cư dân mạng lan truyền trên mạng.

Bọn họ nói rằng Hoắc Vân Khai đã tặng Trường Tuế cả một xe cà phê.

Chuyện này đã gây ra một cuộc thảo luận quy mô nhỏ cho những cư dân mạng thích hóng hớt drama.

Những cư dân mạng thích hóng hớt này bắt đầu cảm thấy tò mò và theo dõi về chuyện Trường Tuế.

*

Hoắc Vân Khai, Diêu Việt và Hà Văn Hiểu là những người có ngoại hình nổi bật nhất trong giới thiếu gia con nhà giàu nên thường bị cư dân mạng đem ra làm chủ đề bình luận.

Bây giờ Trường Tuế lại đang có mối quan hệ với cả Hoắc Vân khai và Hà Văn Hiểu.

Trên các trang mạng cũng tiết lộ rất nhiều thông tin rằng Hoắc Vân Khai là một tay công tử ăn chơi khét tiếng.

Cho tới bây giờ, những cô gái bên cạnh Hoắc Vân Khai chưa bao giờ giống nhau, còn sở thích của anh ta vẫn không thay đổi, đều là các cô gái xinh đẹp, tóc dài với thân hình bốc lửa, hiển nhiên Trường Tuế khác xa với thẩm mỹ bình thường của anh ta.

Nhưng đây lại là lần đầu tiên anh ta công khai “tỏ tình” với một người.

Trong các bình luận trên các trang mạng xã hội của anh ta, còn có không ít fan đã hỏi anh ta với Khương Trường Tuế có quan hệ gì.

Hoắc Vân Khai bị hỏi nhiều quá nên bực mình, vậy nên anh ta đã đặc biệt đăng trên Weibo.

[ Khương Khương là em gái tôi, anh trai tặng quà cho em gái thì có vấn đề gì không? Đừng làm phiền tôi với những câu hỏi nhàm chán như thế nữa, OK? ]

Kết quả là sau khi bài đăng Weibo của anh ta được chuyển tiếp thì lại biến thành Trường Tuế và Hoắc Vân Khai có quan hệ họ hàng với nhau.

Ngay cả Bàn Tử cũng gọi điện đến hỏi Trường Tuế, cô và Hoắc Vân Khai có quan hệ họ hàng hay không.

Trường Tuế mới đầu cũng không hiểu gì, sau khi hỏi rõ lý do mới giải thích là không phải, cô và Hoắc Vân Khai chỉ là bạn bè mà thôi.

Những người bạn trong giới của Hoắc Vân Khai thì đương nhiên biết rõ anh ta căn bản không có cô em gái nào cả.

“Không phải là anh Hoắc vẫn chưa theo đuổi được người ta chứ?”

“Cút đi, tôi muốn theo đuổi thì có ai mà không theo đuổi được chứ? Tôi thật lòng coi cô ấy là em gái, mấy người đừng nói lung tung nữa?” Đây hoàn toàn là những lời thật lòng của Hoắc Vân Khai. Đối với Trường Tuế anh ta quả thật không hề có chút tâm tư tình cảm nam nữ nào cả.

“Không phải thật à? Nếu vậy thì tôi sẽ theo đuổi cô ấy nhé?”

“Cút đi, mấy người mà cũng xứng à?” Hoắc Vân Khai lập tức mắng, cũng không biết vì sao mà mặc dù đối với Trường Tuế anh ta không hề có chút tình cảm nam nữ nào nhưng trong lòng anh ta vẫn có cảm giác thân cận, bảo vệ cô ấy. Ở trong lòng anh ta, Trường Tuế vô cùng sạch sẽ lại thuần khiết, mà đức hạnh của mấy người bạn hồ bằng cẩu hữu của anh ta như thế nào anh ta quá rõ ràng, làm sao có thể để mấy người đó gây họa cho Trường Tuế được.

“Nhìn xem, chẳng phải đã lộ ra hết rồi sao? Vậy mà còn nói không phải! Nếu thực sự không phải thì tại sao anh lại ở chỗ này thủ thân như ngọc thế hả?”

Những lời này vừa vặn chọc vào nỗi đau của Hoắc Vân Khai, anh ta cũng không quên Trường Tuế đã nhắc nhở anh rằng, anh phải kiêng quan hệ tình dục trong ba tháng.

Nếu không thể nhịn được thì không còn là chuyện của ba tháng nữa.

Cho dù anh ta có bị t*ng trùng xông lên não, anh ta cũng phải cố gắng kìm nén lại.

Nhưng hết lần này đến lần khác anh ta vẫn không thể nói ra lý do đó.

Sau đó, anh ta bị ép hỏi đến mức phát điên lên, liền gầm lên: “Mấy người muốn nghĩ như thế nào thì tùy, được chưa?”

Bên cạnh đột nhiên có người hỏi: “Này, Diêu Việt, anh sao vậy? Tâm trạng không tốt sao?”

Hoắc Vân Khai quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Diêu Việt đang ngồi ở đằng kia với vẻ mặt lạnh lùng, vừa rồi bọn họ tán gẫu nhiều chuyện như thế mà anh ta vẫn im lặng không nói câu nào.

Hoắc Vân Khai đang có tâm trạng rất tốt, nên nhìn ra được bạn mình đang có tâm trạng không được tốt cho lắm, liền hất hất cánh tay anh ta: “Sao vậy, tâm trạng không tốt hả?”

Diêu Việt liếc mắt nhìn anh ta, cảm giác sắc mặt vui mừng không hề che dấu kia vô cùng chói mắt.

“Tôi không sao.”

Anh ta còn có thể nói được gì đây? Chẳng lẽ nói tôi thích bạn gái nhỏ của anh, nhưng vì anh là người bạn thân nhất của tôi, vì thế mà tôi không thể làm gì được, nên trong lòng cảm thấy rất khó chịu à?

Bỗng nhiên anh ta cảm thấy thực sự không có hứng thú, đứng dậy muốn rời đi. “Tôi có việc phải làm, đi trước đây.”

Hoắc Vân Khai lập tức đứng lên theo, khoác tay lên vai anh ta: “Anh đi đâu vậy? Tôi đi cùng với, tôi cũng đang chán chết đây.”

Diêu Việt: “Anh không cần đi cùng cô bạn gái nhỏ của anh à?”

Ẩn sâu trong lời nói của anh ta hơi có chút châm chọc, nhưng Hoắc Vân Khai vẫn chưa nghe ra, lúc này anh ta cũng lười giải thích nên liền nói sang chuyện khác: “Có đi chơi game không?”

Diêu Việt gạt tay anh ta ra khỏi vai mình: “Không đi.”

…

Tần Nhất Xuyên hiện cũng không có việc gì làm nên thường xuyên lên mạng internet tìm kiếm các thông tin về Trường Tuế.

Kết quả liền thấy tin tức Hoắc Vân Khai đưa nguyên cả một xe cà phê đến tặng cho Trường Tuế ở trường quay.

Trường Tuế còn cầm cà phê đứng trước xe chụp ảnh.

Mặc dù Hoắc Vân Khai đã giải thích, nói rằng Trường Tuế là em gái của mình.

Nhưng Tần Nhất Xuyên đã biết Trường Tuế là một cô bé mồ côi, cô ấy làm gì có anh em nào cơ chứ?

Anh ta cũng biết rất rõ về Hoắc Vân Khai, cuộc sống riêng của anh ta và đám bạn đó đều cực kỳ loạn.

Tần Nhất Xuyên vô cùng rối rắm, suy nghĩ lui suy nghĩ tới mấy lần rốt cuộc cũng gọi điện cho Trường Tuế để hỏi cho rõ ràng.

Khi anh ta gọi điện đến, đúng lúc đó Trường Tuế đang quay phim nên không nghe được điện thoại của anh ta.

Anh ta lập tức cả người ỉu xìu như quả cà tím héo, không có tâm trạng để làm việc gì khác, tâm trạng tệ đến mức Tần Diệu Văn phải nhắc nhở mấy câu.

Cho đến khi Trường Tuế gọi điện lại.

“Anh có gọi cho tôi à? Có chuyện gì vậy?”

“Tôi xem trên mạng, thấy Hoắc Vân Khai cho mang cả xe cà phê đến tặng cô.”

“Đúng vậy, làm sao thế?”

Tần Nhất Xuyên một tay cầm điện thoại, còn tay kia liên tục rối rắm cào tường: “Chính là chuyện về anh ta, tôi muốn nói cho cô biết, mấy người trong giới của anh ta rất loạn…”

Trường Tuế nói: “Tôi biết mà.”

Tần Nhất Xuyên im lặng một lúc, sau đó hỏi: “Anh ta đang theo đuổi cô à?”

Trường Tuế nói: “Không phải. Tôi đã giúp anh ta xử lý một việc quan trọng nên anh ta muốn cảm ơn tôi thôi.” Nói xong cô cũng cảm thấy hơi kỳ lạ: “Anh gọi điện cho tôi chính là để nói cho tôi biết chuyện này thôi à?”

Ngón tay đang cào tường của Tần Nhất Xuyên đột nhiên dừng lại, trên mặt nóng bừng, cũng may là đang nói chuyện trên điện thoại nên cô không nhìn thấy được, anh ta lên giọng nói: “Chẳng phải là tôi đang lo lắng cho cô sợ rằng cô bị lừa hay sao?”

Trường Tuế mỉm cười nói: “Cảm ơn anh.”

Tần Nhất Xuyên nghe xong cũng thở phào nhẹ nhõm, ngón tay lại bắt đầu cào vách tường, ngập ngừng nói: “Thế thì, hai ngày nữa tôi sẽ đến trường quay thăm mọi người.” Dừng một chút, anh ta lại nói thêm một câu: “Đúng dịp tôi có việc đi thành phố Tây, luôn tiện ghé thăm cô luôn.”

Trường Tuế liền trả lời không chút do dự: “Được rồi. Nhớ mang thêm cho tôi ít đồ ăn.”

Khóe miệng của Tần Nhất Xuyên nhịn không được giương cao lên: “Biết rồi, đồ quỷ tham ăn.” Anh ta không để ý đến trong lời nói của mình có chút cưng chiều mà chính anh ta cũng không nhận ra.

“Sắp đến cảnh quay của tôi rồi, cúp máy trước đây.” Trường Tuế nói.

“Được rồi. Nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.” Tần Nhất Xuyên nói.

Trường Tuế nói biết rồi, sau đó liền tắt điện thoại.

…

Lúc đầu Trương Nhã Đình nghe nói ngay ngày đầu tiên tại đoàn làm phim, Trường Tuế đã đắc tội với Hứa Diệu, tâm tình cô ta lập tức tốt lên. Buổi chiều vừa lúc được rảnh rỗi nên đi đến trường quay, kết quả là vừa mới bước vào trường quay, chợt nghe mọi người bàn tán to nhỏ về chuyện Hoắc Vân Khai đã tặng cho Trường Tuế cả xe cà phê, thế là tâm trạng cô ta từ vui vẻ lập tức chuyển sang ảm đạm.

Cả buổi chiều hôm nay tâm trạng của Trương Nhã Đình không được tốt, hôm nay Trường Tuế trở thành tâm điểm của đoàn làm phim vì được tặng cả xe cà phê, mọi người trong đoàn làm phim đều cảm ơn cô ấy.

Lúc thực hiện cảnh quay, Từ Nghiêu cũng khen ngợi cô ấy không dứt miệng.

Trương Nhã Đình căn bản không cảm thấy diễn xuất của Khương Trường Tuế tốt bao nhiêu hết, Từ Nghiêu nhận xét trạng thái cô ấy lúc diễn rất tự nhiên, rất có cảm giác, nhưng cô ta không hề nhìn ra được chút nào. Cô ta cảm thấy nếu giao nhân vật này cho cô ta thì cô ta cũng có thể diễn tốt như vậy.

Trương Nhã Đình là bạn gái của nhà sản xuất bộ phim này. Nhà sản xuất phim này bị cô ta quấn lấy không còn cách nào khác nên đành phải tạm thời nhét cô ta vào đây.

Mặc dù mọi người đều biết nhà sản xuất họ Lưu đã có vợ con, nhưng mà vợ con ông ta sống ở nước ngoài.

Trong giới giải trí những chuyện này cũng không phải hiếm thấy, nên mọi người có thấy cũng không trách.

Từ Nghiêu và nhà sản xuất họ Lưu lại là đối tác, ngoài ra mối quan hệ cá nhân giữa hai người họ cũng không tệ, hơn nữa nhà sản xuất Lưu cũng đã đặc biệt chào hỏi và nhờ ông ấy chiếu cố cho cô bạn gái nhỏ hay nũng nịu của mình, vì vậy lúc ở trên phim trường thái độ của Từ Nghiêu đối với Trương Nhã Đình cũng rất khách khí, càng làm cho Trương Nhã Đình cảm thấy mình có vị trí quan trọng nhất trong đoàn làm phim.

Trong đoàn làm phim cô ta thường huơ tay múa chân, chỉ trỏ đủ thứ, tỏ ra như một bà chủ.

Nhưng cô ta lại không biết rằng nhân viên trong đoàn làm phim ai ai cũng đều ghét cô ta.

Trương Nhã Đình thực sự muốn vạch lá tìm sâu, cố gắng tìm lỗi sai của Trường Tuế.

Nhưng cô ta thực sự không tài nào thực hiện được ý đồ của mình. Ngay cả Từ Nghiêu và Đoạn Khôn cũng công nhận khả năng diễn xuất của Trường Tuế. Ngay cả Hứa Diệu ngay từ đầu có chút xung đột với Trường Tuế, cảm thấy rằng cô ấy là do nhà tài trợ nhét vào trong đoàn phim này cũng không thể không thừa nhận rằng diễn xuất của Trường Tuế tốt hơn anh ta rất nhiều. Hơn nữa lúc không quay phim cô ấy cũng rất khiêm tốn, Hứa Diệu cũng không ghét cô ấy đến mức như vậy.

Hôm nay, nhà sản xuất Lưu đến thăm đoàn làm phim.

Nhà sản xuất Lưu đã ngoài bốn mươi tuổi, bề ngoài chính là một người đàn ông trung niên bình thường của bình thường không có gì đặc biệt hết. Thế mà Trương Nhã Đình thì suốt ngày bám chặt lấy ông ta, lúc nào đi đâu cũng khoác tay và luôn miệng gọi chồng, vô cùng ngọt ngào, giống như thể không hề biết con gái đầu của nhà sản xuất Lưu cũng lớn bằng tuổi cô ấy.

Có thể thấy được, nhà sản xuất Lưu cũng rất thích kiểu như vậy, suốt ngày ôm eo cô ta, như cây cổ thụ đâm thêm chồi mới, mặt mày đầy gió xuân.

Trên thực tế, dù ai nhìn thấy cũng nghĩ rằng đây là hai cha con.

…

Công việc kéo dài đến tận đêm mới kết thúc.

Phó đạo diễn đến thông báo cho Trường Tuế rằng nhà sản xuất Lưu mời mọi người ăn tối.

*

Trường Tuế suốt ngày hôm nay phải quay phim dưới cái nắng thiêu đốt, vì thế cô hỏi rằng cô có thể không tham gia được không.

Phó đạo diễn nói rằng tốt nhất là nên đi, nếu không có chút không nể mặt ông ta.

Trường Tuế về lại khách sạn tắm rửa, sau đó thay quần áo rồi mới đi qua đó.

Khi đến nơi ăn cơm mới phát hiện không chỉ có nhân viên làm việc trong đoàn phim mà còn có các diễn viên, và một số nhà đầu tư cũng đến tham dự.

Trường Tuế đã đến muộn một lúc, trong phòng lúc này mọi người đã bắt đầu ăn uống, cạn ly vô cùng náo nhiệt.

Trường Tuế vừa mới bước vào, những người khác trong phòng liền quay sang nhìn cô ấy.

“Đây là diễn viên của đoàn phim chúng tôi tên là Khương Trường Tuế, Tiểu Khương.” Từ Nghiêu cười giới thiệu với mọi người.

“Tiểu Khương phải không? Đến đây, chỗ tôi vẫn còn ghế trống này, qua đây ngồi đi.” Lúc này, một nhà đầu tư tuổi trung niên ngồi bên tay phải Từ Nghiêu chủ động mỉm cười vẫy tay nói với Trường Tuế.

Nhất thời biểu hiện của những người khác trên bàn đều có chút vi diệu.

Trương Nhã Đình cũng nhìn Trường Tuế với nụ cười nhếch miệng.

Hứa Diệu cũng nhìn cô, giống như để xem cô ấy sẽ phản ứng thế nào.

Trường Tuế mỉm cười bình tĩnh đáp: “Cảm ơn, tôi ngồi ở đây được rồi.” Cô nói xong liền ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Hứa Diệu và một nữ diễn viên khác.

Bầu không khí lập tức trầm hẳn lại.

Trương Nhã Đình mỉm cười nói: “Trường Tuế như vậy là cô không nể mặt tổng giám đốc Tưởng rồi.”

Đây không chỉ là đổ thêm dầu vào lửa, mà còn là đem Trường Tuế nướng trên ngọn lửa.

Mắt thấy bầu không khí trở nên lúng túng hơn.

Lúc này Từ Nghiêu vừa cười vừa nói: “Cái gì mà nói mặt mũi với không mặt mũi cơ chút, mấy người trẻ tuổi chẳng qua là thích ngồi cùng nhau để dễ nói chuyện mà thôi, tổng giám đốc Tưởng, tổng giám đốc Trương, tổng giám đốc Lưu, mấy người bạn già chúng ta cùng cạn với nhau một chén.”

“Này, đạo diễn Từ, đừng bỏ lại tôi chứ.” Đoạn Khôn cũng nâng ly rượu của mình lên rồi cười nói.

Mấy nhà đầu tư và cả nhà sản xuất Lưu được Từ Nghiêu nhắc đến cũng bật cười, nâng ly rượu của mình lên, bầu không khí lập tức được thả lỏng.

Có Từ Nghiêu đứng ra hòa giải đúng lúc, bầu không khí trên bàn ăn nhanh chóng trở nên thân thiện hơn.

Trương Nhã Đình thấy Từ Nghiêu đứng ra giải vây cho Trường Tuế, không cam lòng liếc mắt nhìn Trường Tuế.

Sau đó, cô ta bị ánh mắt đen kịt lạnh như băng của Trường Tuế nhìn chằm chằm mình.

Trương Nhã Đình cảm giác rờn rợn tóc gáy và trong lòng bỗng nhiên có chút sợ hãi nhưng trên mặt vẫn không chịu yếu thế mà lại còn cười như thể đang khiêu khích Trường Tuế.

Trường Tuế cũng không cần đối phó với cô ấy, chỉ cúi đầu tập trung ăn.

Vị tổng giám đốc Tưởng kia hình như đang để ý đến Trường Tuế, ăn ăn uống uống một hồi lại đột nhiên cười hỏi: “Tiểu Khương, năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Nhìn giống như vẫn đang học trung học vậy.”

Trường Tuế không thể không dừng đũa lại, ngẩng đầu lên trả lời: “Tôi được mười chín tuổi rồi.”

Tổng giám đốc Tưởng cười ha hả nói: “Vậy mà nhìn bề ngoài lại giống như học sinh trung học vậy. Nếu đã là người lớn rồi thì đã có thể uống rượu, cô uống với tôi một ly được không?”

Trường Tuế mỉm cười nói: “Xin lỗi, tôi không uống rượu.”

Trương Nhã Đình đột nhiên xen vào nói: “Trường Tuế, tổng giám đốc Tưởng đã thích cô như vậy, hay là cô cứ uống với ông ấy một ly đi, nói không chừng tương lai tổng giám đốc Tưởng sẽ đầu tư một bộ phim khác, đến lúc đó có thể sẽ đề cử cô tham gia vào bộ phim đó đấy, đúng không tổng giám đốc Tưởng?”

Tổng giám đốc Tưởng nhìn chăm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của Trường Tuế và cười nói: “Chuyện đó là đương nhiên rồi.”

Lần này Từ Nghiêu vẫn ngồi im lặng không lên tiếng, ông ta cũng đang muốn nhìn xem thử thái độ của Trường Tuế thế nào, nếu cô ấy bằng lòng, thì ông ta cũng không muốn đóng vai người xấu ra mặt nữa.

Sắc mặt Trường Tuế lập tức trở nên lạnh lùng, cô vừa định nói chuyện, bỗng nhiên Hứa Diệu vẫn đang ngồi im lặng ở bên cạnh buông đũa xuống, sau đó quay đầu nhìn sang Trường Tuế và nói:

“Tôi cảm thấy không được khỏe lắm, cô có thể về chung với tôi được không?”

Trên bàn cơm lập tức yên tĩnh.

Trường Tuế có chút sững sờ và ngạc nhiên nhìn anh ta.

Hứa Diệu đã đứng lên, cúi đầu nhìn cô và đang chờ đợi câu trả lời của cô ấy.

Trường Tuế gật đầu, sau đó cũng đã đứng dậy và nói với Từ Nghiêu: “Đạo diễn Từ, Hứa Diệu không được khỏe, tôi đưa anh ấy về trước nhé.”

Từ Nghiêu cũng không ngờ rằng Hứa Diệu đã ra tay can thiệp, ông ta hơi ngạc nhiên, bởi vì cả đoàn làm phim ai ai cũng biết là Hứa Diệu và Trường Tuế không hợp nhau, và ông ấy cũng biết việc đó, cũng không sao hiểu được Hứa Diệu vì sao lại đột nhiên đứng ra bảo vệ Trường Tuế như vậy, lại còn dùng cách dễ dàng đắc tội người khác như thế nữa, ông ấy chỉ có thể gật đầu nói: “Vậy thì cô hãy đưa Hứa Diệu về trước đi.”

Trương Nhã Đình cũng ngạc nhiên nhìn Hứa Diệu.

Khương Trường Tuế không phải đã từng đắc tội với Hứa Diệu hay sao? Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?

Hứa Diệu và Trường Tuế lần lượt rời khỏi phòng ăn bước ra ngoài.

Sắc mặt tổng giám đốc Tưởng liền tỏ ra khó chịu, nhưng ngay lúc đó Từ Nghiêu và nhà sản xuất Lưu đã kịp nhận ra xoa dịu sự khó chịu đó.

…..

Trường Tuế đi theo Hứa Diệu ra đến ngoài hành lang, anh ta người cao chân dài đi ở phía trước, cô bước liền hai bước đi nhanh về phía anh ta để nói lời cảm ơn.

Hứa Diệu đột ngột dừng lại, quay lưng lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô nói: “Đừng tưởng là tôi đang giúp cô, tôi chỉ là cảm thấy buồn nôn.”

Không biết anh ta đang nghĩ cái gì mà cau mày lại, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét, trong mơ hồ còn lộ ra vẻ chán ghét chính bản thân mình, nhưng chỉ trong chốc lát lại khôi phục vẻ lạnh như băng: “Tôi vẫn rất ghét cô, cho nên cô đừng nghĩ là tôi đứng ra giúp cô rồi thì quan hệ của tôi và cô sẽ tốt hơn.”

Trường Tuế gạt đầu nói: “Được, tôi biết rồi.”

Đôi môi mỏng của Hứa Diệu khẽ mím lại, vẻ mặt lạnh lùng liếc mắt nhìn cô ấy một cái, đôi chân dài của anh ta tiếp tục bước nhanh về phía trước, để lại Trường Tuế một bóng lưng lạnh lùng.

Trường Tuế chậc một tiếng: “Không bình thường một chút nào.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 33"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

anh-dã-yeu-em-tu-rat-lau
Anh Đã Yêu Em Từ Rất Lâu
8 Tháng 9, 2024
ga-cho-tieu-truc-ma.jpg
Gả Cho Tiểu Trúc Mã
28 Tháng mười một, 2024
ca-kinh-thanh-deu-mong-nang-hoi-cung.jpg
Cả Kinh Thành Đều Mong Nàng Hồi Cung
11 Tháng mười một, 2024
cau-he-tieu-trong-suot-convert.jpg
Câu Hệ Tiểu Trong Suốt Convert
7 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online