Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 32

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 32
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 32: Tự mình đa tình

Hứa Diệu bắt đầu nổi lên từ bộ phim đồng tính học đường được chuyển thể từ tiểu thuyết được công chiếu vào năm ngoái. Vốn dĩ bộ phim chỉ được thực hiện với nguồn kinh phí ít ỏi, dàn diễn viên chính cũng chỉ là mấy diễn viên tuyến mười tám không có tên tuổi trong giới, nhưng không ngờ lại đột nhiên bùng nổ, doanh thu phòng vé thu về cũng được gần một tỷ. Sau khi phát sóng, bộ phim đã được một trang web video mua lại bản quyền, số lượt xem trả tiền cũng rất khả quan.

Hứa Diệu và một nam chính khác đều trở nên nổi tiếng. Diễn xuất của cả hai người trong phim đều có chút ngây ngô, nhưng chính cảm giác ngây ngô đó lại góp phần không nhỏ làm cho bối cảnh thanh xuân học đường của bộ phim trở nên tươi mát sạch sẽ hơn.

Tuy nhiên khi so sánh về ngoại hình thì Hứa Diệu có phần nhỉnh hơn so với nam diễn viên kia nên tuy cả hai đều đã thành danh nhưng xét về độ nổi tiếng thì Hứa Diệu vượt trội hơn hẳn.

Đã gần một năm trôi qua, với sự khởi đầu thuận lợi đó cùng với các hoạt động sau đó của công ty cùng với nguồn tài nguyên cho nghệ sĩ, lúc này Hứa Diệu vẫn là một ngôi sao nổi tiếng thu hút được nhiều người hâm mộ. Anh ta vừa hoàn thành xong một bộ phim cổ trang, hợp tác với một nữ diễn viên nổi tiếng, bây giờ lại dành được vai nam phụ trong phim mới của đạo diễn Từ Nghiêu. Trong khi nam diễn viên cùng nổi tiếng đợt đó với anh ta qua một năm thì độ nổi tiếng đã bị sụt giảm đi không ít, anh ta bây giờ cũng đang quay một bộ phim trinh thám bối cảnh thời kỳ dân quốc, hợp tác với một nữ diễn viên mới nổi từ các bộ phim chiếu mạng.

Hiện tại hai người họ vẫn thường bị đem ra so sánh, nhưng Hứa Diệu vẫn luôn được coi trọng hơn.

Đối với hình ảnh trước công chúng của Hứa Diệu, đoàn đội của anh ta cũng vô cùng nghiêm túc.

Hứa Diệu luôn duy trì hình tượng chính diện và tích cực của mình trước công chúng, còn cuộc sống riêng tư cùng với hình ảnh trên sân khấu hoàn toàn như hai con người khác nhau.

Nhân vật nam chính do một ngôi sao nam tuyến một đảm nhận, cũng chỉ mang theo hai trợ lý mà thôi. Nhưng bên cạnh Hứa Diệu lại có ba người, hai trợ lý phụ trách chăm lo đời sống và một trợ lý phụ trách giải quyết tất cả các công việc.

Công ty của Hứa Diệu có quy mô không lớn, bây giờ anh ta là nghệ sĩ kiếm được nhiều tiền nhất của công ty, ngay cả người đại diện cũng luôn dành sự chăm sóc đặc biệt đối với anh ta.

Cảnh quay hôm nay ngoài vai nam chính thì còn có vai diễn của Hứa Diệu và cả Trường Tuế.

Đây là một bộ phim kịch tính, mà vai diễn của Trường Tuế trong phim là một nhân vật phản diện, bị xem như một con cờ bị kẻ đứng sau màn thao túng bố trí vào làm việc trong bệnh viện.

Ở những tập phim đầu của bộ phim, hình ảnh của cô ấy là một cô y tá đơn thuần ngây thơ.

Đối với Trường Tuế thì những cảnh quay trong các tập phim này không phải là thử thách quá lớn.

Trường Tuế cùng với nhân vật nam chính Đoàn Khôn và nhân vật nam thứ Hứa Diệu đều có những cảnh đối diễn với nhau.

Đoàn Khôn năm nay đã ngoài ba mươi tuổi, đã từng đoạt giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất Trung Quốc, trước đó cũng phải mất mười mấy năm chuyên đóng mấy vai phụ. Kỹ năng diễn xuất của anh ta luôn rất tốt, rốt cuộc mấy năm gần đây mới bắt đầu nổi tiếng. Tuy rằng mấy vai diễn trên màn ảnh của anh ta luôn là hình tượng dữ tợn nhưng con người thật những con người vô cùng ôn hòa.

Các nhân viên làm việc tại hiện trường và các diễn viên đều gọi anh một cách thân mật là anh Khôn.

Thoạt nghe hơi có chút giang hồ nhưng thực ra tính cách của anh ta rất bình dị, gần gũi giống như một người anh cả dễ tiếp cận mà thôi.

“Cô có phải là cô gái nhỏ tên Khương Trường Tuế đó không?” Đoàn Khôn chủ động bắt chuyện với Trường Tuế: “Tên của cô quả thật là rất có ý nghĩa đấy, khi tôi mới nhìn thấy tên cô thì đã cảm thấy rất thú vị rồi. Tôi cũng đã xem qua đoạn cô thử vai rồi, thật sự rất tốt. Tôi có nghe đạo diễn Từ nói cô không phải là được đào tạo bài bản ở học viện nhưng lại có khả năng diễn xuất tốt như vậy thì thật là đáng khen, cố lên nhé, hi vọng sau này em sẽ có một tương lai tươi sáng lạng. ”

“Cảm ơn anh Khôn.” Trường Tuế khẽ nở nụ cười ngượng ngùng.

Đoàn Khôn mỉm cười gật đầu với cô rồi bước đi.

Cảnh quay thứ nhất trong phim là ở phòng bệnh.

Là cảnh quay mà Đoàn Khôn, Hứa Diệu và Trường Tuế cùng đối diễn.

Nhân vật của Đoàn Khôn là một cảnh sát lão làng kinh nghiệm phong phú, trong khi nhân vật của Hứa Diệu là một thám tử tư có chỉ số IQ rất cao.

Từ Nghiêu gọi Trường Tuế đến và hướng dẫn sơ cho cô về cách diễn xuất: “Tiểu Khương, trong cảnh quay này, khi cô rời khỏi phòng bệnh thì ánh mắt của cô cần phải có biến hóa, nhưng loại biến hóa này không được quá rõ ràng để khán giả trước màn hình không thể mới xem lần đầu đã phát hiện ngay được sự thay đổi của ánh mắt, đợi sau khi khán giả đã hiểu được hết tiền căn hậu quả, đến lúc quay đầu nhìn lại thì mới phát hiện ra được sự biến hóa này.”

Đoàn Khôn đứng bên cạnh cười nói: “Đạo diễn Từ, yêu cầu của anh quá cao rồi, muốn biến hóa nhưng lại không muốn để người ta nhìn ra sự biến hóa đó để cho khán giả sau này quay đầu nhìn lại mới phát hiện ra. Đừng nói là Tiểu Khương, ngay cả tôi nghe thấy yêu cầu của anh mà còn thấy choáng váng đây này.”

Anh ta và Từ Nghiêu đã hợp tác với nhau nhiều lần, mối quan hệ riêng tư của hai người cũng khá tốt cho nên đôi khi hai người cười đùa trêu chọc nhau rất tùy ý.

Hứa Diệu đang đứng phía bên kia liếc mắt nhìn Trường Tuế với dáng vẻ có chút khinh thường.

Vừa rồi anh ta cũng đã lên mạng tìm kiếm thông tin về Khương Trường Tuế này, kết quả phát hiện ra trước khi cô ấy chính thức xuất đạo đã dính vào rất nhiều scandal, không chỉ Tần Nhất Xuyên, Hà Văn Hiểu mà còn có cả Hạ Luật đều có liên quan đến cô, rồi còn có thông tin là đạo diễn Tần Diệu Văn rất coi trọng cô ấy, rồi cô ấy còn có mối quan hệ rất thân mật với vợ của nhà sản xuất phim Chu Bân nữa.

Để có thể dành được một vai diễn trong bộ phim của đạo diễn Từ Nghiêu, chắn chắc cô ta không những phải bỏ ra không ít tiền mà còn phải đi bằng cửa sau.

Từ Nghiêu bị Đoàn Khôn trêu chọc như vậy cũng nhận ra được yêu cầu của mình đúng là có chút miễn cưỡng, cười nói với Trường Tuế: “Cô cũng đừng áp lực quá, phải thử trước xem thế nào đã, nếu diễn không tốt, tôi sẽ giúp cô điều chỉnh dần dần, đạo diễn chính là người phải đi làm những việc này mà.”

Trường Tuế trả lời với thái độ khiêm tốn: “Cảm ơn đạo diễn.”

Chuẩn bị sẵn sàng để bắt đầu.

Hứa Diệu đột nhiên đi tới, thấp giọng cảnh cáo nói: “Cô làm ơn diễn tốt, đừng lãng phí thời gian của tôi.”

Trên mặt Trường tuế nở một nụ cười lịch sự nhưng lời nói ra lại chẳng hề khách khí một chút nào: “Hãy tự lo cho anh trước đi.”

Dù sao thì cô cũng đã đắc tội anh ta, có đắc tội thêm một chút cũng không thành vấn đề.

Những người không hiểu rõ nội tình, nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của Trường Tuế, thì còn tưởng rằng mối quan hệ của hai người rất tốt.

Gương mặt đẹp trai của Hứa Diệu đột nhiên biến sắc, có bảy phần kinh ngạc ba phần tức giận: “Cô….!”

Anh ta chưa từng thấy ai kiêu ngạo hơn cô.

“Trường Tuế, sắp bắt đầu rồi.” Có người nhắc nhở.

“Được rồi, cảm ơn.” Trường Tuế lễ phép đáp lại, sau đó đi lướt qua Hứa Diệu và đi vào phòng bệnh.

…

“Chuẩn bị. Một, hai, ba, bắt đầu!”

Một người đàn ông đang nằm hôn mê trên giường bệnh, đầu quấn băng gạc.

Trường Tuế đưa tay lên để điều chỉnh tốc độ chảy của bình truyền dịch.

Từ Nghiêu ngồi sau màn hình và nhìn chăm chú vào mấy hình ảnh trên màn hình, trên đó là hình cận cảnh gương mặt của Trường Tuế và những ngón tay của cô ấy đang điều chỉnh tốc độ chảy của bình truyền dịch.

Khi nghe thấy tiếng mở cửa, cô ấy quay đầu lại, toàn bộ khuôn mặt hiện ra rõ ràng, không hề có cảm giác căng thẳng của một diễn viên mới, phản ứng của cô ấy rất tự nhiên và trạng thái cũng rất thoải mái.

Đoàn Khôn và Hứa Diệu lần lượt đi vào phòng bệnh, sau đó đi tới bên giường bệnh.

Trường Tuế hỏi: “Hai người có phải là người nhà của anh ta không?”

Đoàn Khôn cúi xuống nhìn người đàn ông trên giường, sau đó đứng thẳng dậy, thuần thục lấy thẻ cảnh sát của mình ra: “Tôi là cảnh sát, trong khoảng thời gian này có ai tới gặp anh ta không?”

Trường Tuế lắc đầu: “Không có.”

Hứa Diệu cũng nói vài câu với cô ấy.

Sau đó Đoàn Khôn và Hứa Diệu bắt đầu nói chuyện với nhau.

Trường Tuế ôm tập hồ sơ bệnh án vào ngực và bước ra ngoài.

Khoảnh khắc cửa phòng bệnh sau lưng cô ấy đóng lại, vẻ mặt của cô vẫn không hề thay đổi nhưng trong đôi mắt trong suốt sạch sẽ kia có chút dao động rất nhỏ, chỉ trong nháy mắt liền biến mất, vẻ mặt cô trở lại thoải mái như cũ rồi ôm tập hồ sơ bước ra khỏi phạm vi ống kính. Lúc Từ Nghiêu thấy được, da đầu ông ta trở nên tê dại.

Chỉ một lần diễn nhưng đã hoàn thành được yêu cầu của ông ta!

Xử lý biểu cảm tinh tế như vậy mà trong một lần đã có thể diễn thành công…… Khương Trường Tuế này có thật sự đúng là người mới chưa từng đóng phim hay không?

Bây giờ ông ta đã hiểu tại sao đạo diễn Tần lại rất đặt kỳ vọng vào cô ấy như vậy.

“Làm lại cảnh quay vừa rồi trong phòng bệnh đi, Hứa Diệu, cậu chú ý một chút, khi cậu nhìn Trường Tuế nét mặt phải tự nhiên thoải mái một chút, thái độ đối với cô ấy như một y tá bình thường thôi, biểu hiện của cậu vừa rồi giống như đã biết về thân phận của cô ấy rồi vậy, chú ý chút nhé.” Từ Nghiêu nói xong, lại chuyển qua khen ngợi Trường Tuế: “Tiểu Khương, trạng thái diễn xuất tự nhiên nhẹ nhàng, rất tốt, vẫn duy trì như vậy nhé. Làm lại một lần nữa được không?”

Sắc mặt của Hứa Diệu không được tốt cho lắm.

Trường Tuế bước lại gần, khẽ cười rồi nhẹ nhàng nói: “Anh Hứa, làm ơn diễn tốt đi nhé, đừng làm lãng phí thời gian của mọi người.”

Khuôn mặt trắng nõn của Hứa Diệu lập tức đỏ ửng lên, sự tức giận hiện rõ lên trong đôi mắt đen láy của anh ta, hiện rõ vẻ khó chịu đến cực điểm.

Trợ lý đứng bên cạnh cũng kinh hồn bạt vía, không thể tin được Trường Tuế lại dám khiêu khích Hứa Diệu như thế này.

Mà Hứa Diệu lại thật sự nhịn được, chỉ là sắc mặt của anh ta thực sự rất khó coi.

……..

Sau một ngày đi quay, Trường Tuệ đã hoàn thành rất tốt các cảnh quay của mình. Diễn xuất của cô vô cùng ổn định, không có cảnh nào phải quay lại nhiều lần. Chỉ cần là phân cảnh của cô thì trên cơ bản chỉ cần quay một lần là xong.

Mặc dù ở mấy phân cảnh đầu tiên này cũng không quá phức tạp nhưng đối với với một người hoàn toàn mới như cô mà nói thì ở trên người cô hoàn toàn không nhìn thấy nửa điểm ngây ngô khẩn trương nào cả.

Chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ: tự nhiên.

Diễn viên và nhân vật hòa thành một thể.

Có rất ít diễn viên có thể đạt tới trạng thái như thế này.

Hơn nữa, đối với một vài tình tiết rất nhỏ nhưng cô vẫn có thể xử lý rất tốt, nắm rất rõ về nhân vật mà mình đang đóng.

Từ Nghiêu khen cô không tiếc lời, Đoàn Khôn cũng nói đùa rằng hậu sinh khả úy.

Sau khi Hứa Diệu nhìn xem lại các cảnh quay đó, anh ta không thể phát hiện ra lỗi sai gì trong diễn xuất của Trường Tuế, điều này khiến tâm tình anh ta càng trở nên tồi tệ hơn.

…….

Thành phố Bắc

Đoàn làm phim ≪ Chuộc tội ≫.

“Hạ Luật, cậu không sao chứ? Tôi thấy trạng thái của cậu hôm nay không được tốt lắm”. Tần Diệu Văn chủ động đi tìm Hạ Luật và quan tâm hỏi.

Hạ Luật nói: “Thật xin lỗi, chúng ta diễn lại cảnh vừa rồi được không.”

Ngữ khí Tần Diệu Văn rất ôn hòa: “Đây là chuyện nhỏ, tôi thấy trạng thái của cậu không giống bình thường lắm. Có phải hai ngày vừa rồi cậu bị bệnh vẫn chưa khỏi đúng không? Nếu vậy ngày mai cậu nghỉ ngơi thêm một ngày nữa đi. Từ khi bắt đầu vào đoàn phim đến nay cũng chưa nghỉ ngày nào cả, liều mạng như vậy cũng không được. Tôi cho cậu nghỉ thêm một ngày nữa, cậu hãy cố gắng thư giãn và điều chỉnh trạng thái của mình một chút.”

Hạ Luật khẽ gật đầu.

Tần Diệu Văn vỗ vỗ vào vai anh ta: “Vậy cậu cứ nghỉ ngơi, uống chút nước trước đã, lát nữa chúng ta quay lại cảnh đó.”

Hạ Luật đi tới khu vực có mái che để nghỉ ngơi, cầm chai nước lên, ánh mắt liếc qua chiếc điện thoại trên bàn và uống một ngụm nước, sau đó cầm điện thoại lên, lướt nhìn màn hình.

– Không hề có một cuộc gọi nhỡ.

Anh tắt máy, ánh mắt âm trầm.

Anh không nên để ý nhiều như vậy.

*

…….

Khi Trường Tuệ gọi điện cho Hoắc Vân Khai, Hoắc Vân Khai vẫn đang uống rượu với Diêu Việt và mấy người bạn khác trong quán bar.

Có người hỏi: “Diêu Việt, cô bạn gái mới của anh đâu rồi? Sao gần đây không thấy anh dẫn cô ấy đi chơi.”

Diêu Việt uể oải nói: “Đã chia tay rồi.”

“Đã chia tay rồi sao? Không phải là mới quen nhau nửa tháng thôi sao? Đây là kỷ lục mới phải không? Kỷ lục chia tay nhanh nhất ấy.”

“Có người mới rồi à?”

Diêu Việt xoay bật lửa trong tay: “Chưa có.”

“Gần đây mấy anh đều làm sao vậy, Diêu Việt thì không nói đến chuyện yêu đương, Vân Khai cũng chẳng chạm vào phụ nữ nữa. Sao vậy? Hai người đã tìm được tình yêu đích thực rồi à?”

Hoắc Vân Khai “hừ” một tiếng, có hơi chút chột dạ: “Cái gì mà tính yêu đích thực chứ, gần đây tôi cảm thấy trong người rất mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian.” Sau đó lại đem sự chú ý chuyển sang trên người Diêu Việt: “Tôi nói này, Diêu Việt anh cũng không sợ phiền phức hay sao ấy, phụ nữ ấy hả, một khi đã có danh phận thì làm cao lên cũng là bình thường, anh chia tay nhiều lần như vậy cũng không thấy mệt mỏi lắm sao?”

Diêu Việt nhướng mày: “Chỉ một câu thôi, cho đủ tiền là được.”

“Mẹ kiếp, Diêu Việt, anh cũng hơi quá đáng rồi đấy, lại dám khoe của với chúng tôi à.”

“Diêu Việt còn cần phải khoe à? Ai mà không biết anh có tiền, ba anh chỉ có một đứa con trai là anh, tài sản sau này không giao hết cho anh thì còn cho ai nữa.”

“Cái đó cũng không chắc, nói không chừng ở bên ngoài anh còn đứa em trai em gái nào khác thì sao —-“

Sắc mặt Diêu Việt bỗng trở nên lạnh lùng, động tác đùa nghịch bật lửa trên tay cũng dừng lại, ánh mắt lạnh lùng liếc qua.

Bầu không khí trở nên im ắng.

Người kia lập tức ngậm miệng lại.

Hoắc Vân Khai đạp một cước vào chân người kia: “Nói nhảm gì thế? Muốn bị chửi à?” Vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại di động của anh ta liền vang lên, anh ta lập tức ra hiệu cho những người khác giữ im lặng, sau đó nhẹ giọng trả lời điện thoại: “Alo, cô đã xong việc rồi à?”

“Bây giờ tôi đang ở bên ngoài.”

“Vậy cô đã ăn cơm chưa?”

“Vậy bây giờ tôi về nhà luôn phải không? Hay là tôi qua đó đón cô nhé?”

Giọng điệu này là sao?

Biểu tình của những người trong phòng lập tức trở nên vi diệu, ngay cả Diêu Việt cũng nhướng mày ngạc nhiên.

Hoắc Vân Khai tắt điện thoại, chuẩn bị đứng dậy bước ra ngoài: “Tôi còn có việc phải làm, tôi đi trước đây!”

Vừa đứng lên đã bị kéo ngồi xuống lại.

“Từ từ rồi đi! Trước tiên nói cho rõ ràng cái đã, ai vừa gọi điện cho anh đấy? Có phải anh đang lén lút quen cô bạn gái nào không?”

“Bạn gái đâu mà bạn gái! Chỉ là một cô em gái mà thôi.” Hoắc Vân Khai chột dạ nói, thân phận của Trường Tuế đương nhiên phải giữ bí mật.

“Em gái gì mà em gái? Có mà là em yêu ấy? Vừa rồi nghe giọng anh nói chuyện điện thoại buồn nôn như vậy mà còn nói không phải là bạn gái à?” Mấy người bạn đương nhiên là không tin.

“Thật không phải mà!… Ai dà, nếu mấy người vẫn không tin thì có thể đi hỏi Hà Văn Hiểu ấy? Thực sự chỉ là một em gái thôi, không nói chuyện tiếp với mấy người nữa, tôi có việc, đi trước đây, vậy nhé.” Hoắc Vân Khai nói xong liền đi ngay lập tức.

“Thật không bình thường chút nào, anh ta sẽ không thật sự kết giao với bạn gái đấy chứ?”

Diêu Việt đột nhiên đứng lên: “Tôi cũng đi trước đây.” Sau đó, anh ta liền đi ngay.

Hoắc Vân Khai lúc này đã uống rượu nên đứng bên ngoài quán bar hút thuốc và đợi xe đến.

Diêu Việt đi ra: “Anh có chuyện gì thế?”

Hai người là bạn thân chơi với nhau từ nhỏ nên mối quan hệ giữa họ không giống như mấy người bạn chơi cùng trong quán bar.

“Chuyện gì là chuyện gì chứ?” Hoắc Vân Khai giả vờ tránh đi: “Tôi thật sự không có bạn gái mà, nếu tôi có bạn gái thì liệu có thể giấu được anh hay không?”

Cho dù quan hệ giữa hai người có tốt đến đâu, chuyện mình bị nữ quỷ quấn lấy hút dương khí đến không cứng nổi cũng không thể nói ra được.

Đàn ông chuyện gì cũng có thể không được, chỉ riêng chuyện đó là không thể không được.

Anh ta cũng cần phải giữ mặt mũi chứ!

Diêu Việt cười nhạo một tiếng, cũng không thèm vạch trần anh ta. Thế nhưng anh ta cũng tò mò muốn biết là cô gái đó là người như thế nào mà có thể khiến một người căn bản không hề tin vào tình yêu như Hoắc Vân Khai lại trở nên như vậy.

Hoắc Vân Khai từ xưa tới nay chưa hề có ai gọi là tình nhân hay tri kỷ, thậm chí còn khinh thường giả vờ yêu gì đó. Mấy cái chuyện đó đối với anh ta luôn vô cùng dễ dàng, chẳng cần tốn nhiều sức lực, chỉ cần vẫy tay một cái là đã có người sà vào rồi. Thậm chí cho dù người này vừa đi thì đã có người khác xếp hàng sẵn đó chờ đến lượt. Nhưng vừa rồi lúc anh ta nói chuyện điện thoại, giọng điệu lại chưa bao giờ mềm nhẹ dịu dàng đến như vậy, thực sự không giống với phong cách của anh ta. Chỉ có khả năng duy nhất chính là anh ta có bạn gái.

Có lẽ chỉ đơn giản là trước đây anh ta luôn miệng nói là sẽ không bao giờ tìm bạn gái, bây giờ bị vả mặt nên ngại nói ra mà thôi.

Tài xế vẫn chưa tới, Hoắc Vân Khai sợ Diêu Việt sẽ tiếp tục truy hỏi thêm nên anh ta dứt khoát chuyển đề tài đến trên người Diêu Việt.

“Thế chuyện của anh là sao vậy? Không phải hồi trước anh thích em gái mạng kia lắm à? Vừa tặng túi vừa tặng xe, tại sao mới có nửa tháng mà đã chán rồi thế?”

Trong đầu Diêu Việt lập tức xuất hiện hình ảnh Trường Tuế đang ngồi ăn kẹo bông gòn, có điều thật kỳ lạ, mỗi lần nhớ đến cô thì đều không phải là khoảnh khắc kinh diễm thoáng qua đó mà chỉ là hình ảnh cô mặc toàn thân màu đen và ngồi đó ăn kẹo bông gòn.

Anh ta đã chờ đợi trong suốt mấy ngày nay.

Nhưng anh ta cũng không hiểu là mình đang chờ đợi điều gì nữa, giống như chờ cô ấy lại tiếp tục xuất hiện trong tầm mắt của mình. Lúc này anh ta có thể khẳng định ánh mắt cô nhìn anh lúc đó chỉ như nhìn một người qua đường chứ không phải là cô đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt.

Đây cũng không phải là anh ta tự luyến, mà từ khi còn là một cậu thiếu niên, mấy người phụ nữ vẫn luôn bám riết lấy anh ta chưa từng ngừng lại. Mấy loại thủ đoạn quyến rũ của họ anh ta đều đã từng chứng kiến. Anh ta luôn luôn không thèm để ý mấy thủ đoạn đó, chỉ là sẽ lựa chọn người mà anh ta thấy thuận mắt nhất để đi cùng anh ta một đoạn mà thôi.

Nhưng vẫn không thể lý giải được, anh ta vẫn lưu tâm đến việc liệu có phải cô đang dùng thủ đoạn với anh ta hay không

Nhanh như chớp, đã nhiều ngày như vậy rồi nhưng cô vẫn không hề xuất hiện.

Anh ta cũng không biết tâm tình của mình là đang thất vọng hay vẫn còn điều gì khác, đây là lần đầu tiên trong đời, không phải là phụ nữ đoán anh đang suy nghĩ gì trong đầu mà là anh phải đoán phụ nữ suy nghĩ gì.

“Đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói của Hoắc Vân Khai kéo những dòng suy nghĩ trong đầu anh ta quay về.

Đúng lúc này thì tài xế lái xe đến.

Hoắc Vân Khai liền bỏ lại anh ta: “Tôi đi trước, còn phải đi đón người ta nữa.”

Cảm xúc vui mừng phấn khởi đó khiến Diêu Việt cảm thấy thật hâm mộ, cũng cảm thấy bản thân mình thật cô độc.

Nhưng trên thực tế, Hoắc Vân Khai chỉ nóng lòng muốn điều trị dứt điểm căn bệnh của mình mà thôi, còn mẫu người như Trường Tuế thực sự không phải là mẫu người mà anh ta thích.

…….

Hoắc Vân Khai đến khách sạn đón Trường Tuế, vừa giúp cô cầm túi xách, rồi lại mở cửa xe, vô cùng ân cần.

Bây giờ trong mắt anh ta, Trường Tuế chính là người có thể cứu lấy “tính phúc” trong nửa đời còn lại của anh ta, anh ta đương nhiên là phải cung phụng.

“Cô ăn cơm chưa? Nếu không thì chúng ta đi ăn trước nhé? Tôi cũng chưa ăn cơm.” Hoắc Vân Khai vừa lái xe vừa nói với cô.

“Về nhà anh trước đã.” Trường Tuế trả lời.

“Được. Nghe cô hết.” Hoắc Vân Khai vừa lái xe, vừa lén nhìn sang Trường Tuế.

Đến hôm nay anh ta mới biết cô ấy thế mà lại là một diễn viên, vẻ ngoài rất trẻ trung xinh đẹp, rất nhiều người bạn trong nhóm anh ta đều thích mẫu người như thế này, nhất là lúc cô ấy không cười, nhìn vẻ mặt lạnh lùng, vẻ lạnh lùng hờ hững cùng với khí chất cách xa ngàn dặm nhưng vẫn rất hấp dẫn cuốn hút.

Nhưng mẫu người như cô lại không phải là mẫu người mà anh ta thích, anh ta thích những người phụ nữ có vóc người nóng bỏng thành thục, nhưng điều đó không quan hệ với việc anh ta vẫn thưởng thức cô.

“Tối qua anh ngủ như thế nào?” Trường Tuế hỏi.

“Tối hôm qua tôi ngủ ở nhà bạn, tôi cũng đã đặt lá bùa mà cô đưa cho tôi xuống dưới gối rồi, quả thật là ngủ rất ngon! Khụ khụ, mấy giấc mộng đó cũng không có nữa.” Hoắc Vân Khai nói: “Em thật sự là quá lợi hại. Nói thật nhé, tối qua tôi vẫn là bán tín bán nghi, còn bây giờ tôi thực sự khâm phục rồi.”

………

Trường Tuế xách chiếc ba lô nhỏ kia tới, khi đến nhà của Hoắc Vân Khai thì ngay lập tức đi thẳng vào phòng ngủ của anh ta.

Trường Tuế không hề cảm giác được khí tức của dục quỷ kia ở trong phòng nên chuẩn bị bố trí những đạo cụ cần thiết.

Hoắc Vân Khai cũng rất tò mò: “Ai dà, em gái Khương Khương à, cô nói nữ quỷ quấn lấy tôi đó gọi là gì nhỉ? Dục quỷ à?”

Em gái Khương Khương?

Đây là cách xưng hô kỳ quái gì thế?

Trường Tuế cũng lười sửa lại, vừa gật đầu vừa lấy từ trong balo ra một lá bùa.

Hoắc Vân Khai lại hỏi tiếp: “Tại sao lại gọi là dục quỷ vậy? Không phải nên gọi là sắc quỷ à?”

Trường Tuế bình tĩnh trả lời: “Bởi vì dục quỷ không chỉ bị tình dục hấp dẫn, nó cũng có thể bị tham lam, đố kỵ, ái dục hấp dẫn nữa.”

Hoắc Vân Khai hỏi: “Như vậy là dục quỷ cũng có thể có nam quỷ nữa phải không?”

*

Trường Tuế trả lời: “Đương nhiên là có rồi.”

Hoắc Vân Khai lập tức cảm thấy toàn thân nổi đầy đầy da gà, đột nhiên cảm thấy mình vẫn còn may mắn.

“Khụ khụ, vậy thì, em gái Khương Khương à, có phải sau khi cô trừ khử được nữ quỷ này thì thân thể tôi cũng sẽ khôi phục lại như cũ không?”

Trường Tuế nói: “Mấy chức năng trong cơ thể anh sẽ tạm thời trở lại bình thường, nhưng anh phải kiêng quan hệ tình dục trong ba tháng, trong ba tháng đó nếu anh phạm vào việc đó, rất có thể sau này anh sẽ không thể dùng được nữa.”

Phải kiêng quan hệ tình dục ba tháng …..

Nếu không sau này sẽ không làm được nữa …..

Hoắc Vân Khai nghe xong như bị sét đánh, cảm giác trước mặt mình chỉ toàn là một màn đen u tối.

“Ba tháng có hơi dài quá không?”

Trường Tuế quay đầu lại nhìn anh ta và hỏi: “Anh muốn không làm chuyện đó trong ba tháng, hay là muốn không làm chuyện đó suốt quãng đời còn lại?”

Hoắc Vân Khai: “…….”

Một lát sau, Hoắc Vân Khai mới nhận ra mình vừa nói cái gì, lập tức cảm thấy có chút hổ thẹn.

Anh ta đứng bên cạnh cũng không giúp được gì nên hỏi Trường Tuế là có muốn uống nước gì đó không?

Trường Tuế nói muốn uống nước trái cây, anh ta hào hứng đi ngay xuống lầu làm nước ép trái cây cho cô ấy.

Trường Tuế sau khi bố trí xong tất cả mấy lá bùa liền đóng cửa phòng ngủ lại và bước ra ngoài.

Đúng lúc đó Hoắc Vân Khai cũng đang bưng ly nước trái cây đi lên lầu, Trường Tuế nhận lấy ly nước trái cây từ tay anh ta rồi nói: “Bây giờ chúng ta ra ngoài ăn cơm cái đã.”

“Trên đó đã chuẩn bị xong hết rồi sao?” Hoắc Vân Khai vừa hỏi vừa cùng cô ấy đi xuống lầu.

“Đã xong hết rồi.” Trường Tuế trả lời: “Ăn cơm xong thì chúng ta quay lại.”

…….

Tối nay Hoắc Vân Khai có uống rượu nên không thể lái xe được, vì vậy anh ta đã gọi taxi đưa Trường Tuế đi ra ngoài ăn tối.

Khi ngồi xuống Hoắc Vân Khai còn hiếm khi tỏ ra lịch sự kéo ghế mời Trường Tuế ngồi xuống.

Trưa nay, Trường Tuế ở cùng với đoàn làm phim nên cũng không ăn được nhiều, vừa cầm thực đơn lên cô gọi liền bảy món rất nhanh rồi nói: “Tôi đang đói nên sẽ ăn rất nhiều.”

Hoắc Vân Khai lại gọi thêm vài món nữa rồi sảng khoái nói: “Cô không cần phải khách sáo, cô cứ tùy ý gọi món đi.”

Ngay khi vừa nói xong, bỗng nghe thấy một giọng nói khác vang lên:

“Vân Khai! Ai dà, đây không phải là trùng hợp sao? Không phải, hai người đã bị bọn tôi bắt được rồi, đây chính là cô em gái nhỏ mà anh nói đây hả?”

Hoắc Vân Khai vừa nhìn thấy bọn họ thì trong lòng cảm thấy mình thật xui xẻo, mấy người bạn đó lúc nãy đã cùng anh ta uống rượu trong quán bar, bây giờ đi ăn tối lại đụng phải bọn họ ở đây.

Cả bốn năm người đàn ông đều nhìn chằm chằm về phía Trường Tuế.

Trong đó có cả Diêu Việt.

Khoảnh khắc khi Diêu Việt nhìn thấy người đang ngồi cùng bàn ăn tối với Hoắc Vân Khai chính là Trường Tuế, trong ngực anh ta liền cảm thấy ngột ngạt, khó thở.

Làm sao lại có thể là cô ấy!

Cô ấy chính là người mà Hoắc Vân Khai đã nói chuyện qua điện thoại bằng giọng điệu nhẹ nhàng đó sao?

Trường Tuế bị một đám người vây xem nhưng cũng không tỏ ra ngại ngùng, vẫn bình tĩnh mặc cho bọn họ nhìn mình. Trong mấy người kia có một người ngoại hình nổi bật nhất, cô nhìn thấy có vẻ quen mắt, nhưng lại không thể nhớ ra được là mình đã nhìn thấy anh ta ở đâu rồi.

Có người còn trêu chọc: “Vân Khai, được đấy, cậu đã ăn quá nhiều hải sản rồi, bây giờ muốn đổi vị hay sao hả?”Sau đó anh ta nhìn chằm chằm vào Trường Tuế và hỏi: “Này em gái, em đã trưởng thành chưa thế?”

Giọng nói vẻ trêu chọc, ánh mắt cũng không hề có ý tốt.

Trường Tuế khẽ nhíu mày và lạnh lùng nhìn lại.

Người đàn ông trẻ tuổi đó không hiểu sao chợt thấy sống lưng ớn lạnh, nửa câu nói sau bị mắc nghẹn lại bên trong cổ họng phải cứng rắn nuốt trở về.

“Mấy người đừng làm náo loạn nữa, thật không phải như mấy người nghĩ đâu mà. Đây thực sự là em gái nhỏ của tôi thôi, cô ấy da mặt mỏng, mấy người đừng có trêu chọc nữa được không?” Hoắc Vân Khai cũng trở nên hoảng hốt, mặt cũng đỏ lên, sợ Trường Tuế sẽ đem toàn bộ những chuyện của mình nói ra.

Bộ dạng mặt đỏ hoảng loạn này khi vào trong mắt Diêu Việt lại trở thành một loại ý tứ khác.

“Đủ rồi, đi thôi.” Diêu Việt thôi không nhìn chằm chằm vào Trường Tuế nữa, đồng thời cũng không để ý tới ánh mắt cảm kích của Hoắc Vân Khai, trực tiếp xoay người đi ra ngoài.

“Không ăn cơm thật sao?”

“Không làm phiền hai người nữa, bọn tôi đi kiếm chỗ khác ăn đây.”

Một đám người lại ầm ầm ĩ ĩ hi hi ha ha rời đi.

Trong suốt thời gian đó Trường Tuế ngồi im lặng không nói câu nào.

Hoắc Vân Khai nhìn thấy bọn họ đã rời đi liền thở phào nhẹ nhõm: “Cô đừng để ý nhé, mấy người đó đều là bạn của tôi. Cũng may vừa rồi cô không nói ra chuyện của tôi, nếu không trước mặt bọn họ tôi sẽ không thể nào ngóc đầu lên được.”

Trường Tuế nói: “Tôi cũng có đạo đức nghề nghiệp của mình, việc gì không nên nói sẽ không bao giờ nói ra. Dù sao thì anh vẫn chưa trả tiền cho tôi mà.”

Hoắc Vân Khai bị câu nói cuối cùng của cô làm cho bật cười.

Đúng lúc Diêu Việt đi ra ngoài và quay đầu nhìn lại, qua cửa kính trong suốt thấy Hoắc Vân Khai đang cười tươi như hoa.

Cảm giác ngột ngạt khó chịu lại ập tới khiến anh ta phải phiền não nhíu mày.

“Khẩu vị của Vân Khai thay đổi quá lớn rồi, chẳng phải là trước đây anh ta đều thích mấy em ngực lớn chân dài đó sao, thế nhưng bây giờ lại chuyển qua em gái học sinh là thế nào?”

“Nhưng mà nhìn cô ấy thực sự là rất đẹp, rõ ràng là đẹp tự nhiên chứ chưa hề đụng dao kéo.”

“Vừa nãy nhìn bộ dạng lo lắng của Vân Khai kìa, mặt thì đỏ bừng lên, có phải anh ta nghiêm túc rồi không?”

“Tôi đi trước đây.” Diêu Việt đột nhiên lạnh lùng nói, càng nghe thì anh ta càng phiền não hơn.

“Hả? Sao anh lại đi? Không phải anh đã nói là cùng đi ăn tối với bọn tôi mà?” Mấy người bạn ngạc nhiên hỏi.

“Không muốn ăn nữa.” Diêu Việt nói xong liền rời đi.

Cứ hết lần này đến lần khác anh ta nghĩ về Trường Tuế, rồi lại suy nghĩ lung tung, cuối cùng lại nhìn thấy cô ấy đi cùng với người bạn thân nhất của anh ta.

Vừa rồi cô ấy đã cũng có nhìn anh ta, rõ ràng cô hoàn toàn không nhận ra anh.

Cho nên từ đầu đến cuối đều là anh ta tự mình đa tình.

Diêu Việt trong người cảm thấy vô cùng khó chịu và bực bội.

Khó chịu đến mức cảm thấy thế giới này quá vô vị, quá nhàm chán.

…………

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 32"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tuy-y-doat-lay.jpg
Tùy Ý Đoạt Lấy
11 Tháng 12, 2024
xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai.jpg
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
1 Tháng mười một, 2024
kho-bao.jpg
Khó Bảo
1 Tháng mười một, 2024
van-nhan-me-quang-hoan-2-convert.jpg
Vạn Nhân Mê Quang Hoàn 2 Convert
21 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online