Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 31
Chương 31: Bồi thường cho tôi
Hà Văn Hiểu không giải thích cụ thể, chỉ nói rằng một người bạn của anh ấy gần đây đã gặp mấy chuyện rắc rối và Trường Tuế có thể sẽ giúp được anh ta.
“Vân Khai, đây chính là cô Khương mà tôi đã giới thiệu với cậu.”
Sau khi ăn cơm xong, Hà Văn Hiểu liền lái xe chở Trường Tuế đến nhà Hoắc Vân Khai. Anh làm người trung gian giới thiệu cho hai người họ làm quen với nhau: “Cô Khương, đây là người bạn mà tôi đã nhắc đến, tên anh ta là Hoắc Vân Khai.”
Hoắc Vân Khai đảo mắt nhìn Trường Tuế từ đầu đến chân, sắc mặt có chút nghi hoặc: “Thật không đấy? Văn Hiểu, “cô đồng” mà cậu đã nhắc đến chính là cô gái nhỏ này sao?”
Khi Hoắc Vân Khai nhìn Trường Tuế bằng ánh mắt dò xét, đúng lúc đó Trường Tuế cũng đang nhìn anh ta.
Nhị thiếu gia nhà họ Hoắc có ngoại hình rất điển trai, nước da trắng, mắt một mí, sống mũi cao, môi mỏng, mặc áo sơ mi đen, bên tai trái còn đeo một chiếc khuyên tai nhỏ màu đen nữa, nhưng nhìn vào vẫn không có chút nữ tính nào. Toàn thân toát lên dáng vẻ phong lưu khí chất, nhưng nhìn sắc mặt thì lại không được tốt lắm.
Hà Na Na liền nói: “Cô gái nhỏ nào chứ, Khương Khương rất lợi hại đó, anh đừng nên xem thường cô ấy.”
Cô ấy nhất định đòi đi cùng, Hà Văn Hiểu cũng không còn cách nào khác đành phải chiều theo ý cô ấy, để cô ấy đi cùng đến đây.
“Tại sao cậu lại dắt theo cô ấy đến đây?” Hoắc Vân Khai vừa nhìn thấy Hà Na Na liền nhíu mày lại, bộ dạng không hề vui vẻ gì khi nhìn thấy bóng dáng của Hà Na Na.
Hà Na Na quay người lại trừng mắt: “Nếu biết trước là anh, em sẽ không đến đây đâu.”
Hoắc Vân Khai cười nhạt: “Vậy thì bây giờ em có thể đi rồi đấy, không tiễn.”
Hà Na Na lập tức kéo lấy tay Trường Tuế: “Khương Khương! Chúng ta đi thôi!”
Trường Tuế cũng liền đi theo cô ấy ra ngoài.
Hà Văn Hiểu nhíu mày, hạ giọng nói: “Na Na, đừng làm loạn lên như thế nữa.”
Hà Na Na dừng lại, cắn môi, nói với Trường Tuế: “Khương Khương, tớ sẽ đợi cậu trên xe.”
Trong lòng cô ấy vẫn đang còn có chút cảm động, vừa nãy lúc cô ấy kéo tay Trường Tuế muốn dắt cô ấy đi, Trường Tuế liền đi theo cô không chút do dự.
Trường Tuế nhẹ gật đầu.
Hà Na Na thậm chí còn không cần liếc mắt nhìn Hoắc Vân Khai, cầm lấy chìa khóa xe của Hà Văn Hiểu rồi rời đi.
“Cậu đưa cô ấy đến đây làm gì thế, khi không lại gây chuyện.” Hoắc Vân Khai nói.
Hà Văn Hiểu nhíu mày liếc mắt nhìn anh ta, Hoắc Vân Khai liền im miệng không nói gì.
Hà Văn Hiểu quay sang nhìn Trường Tuế rồi nhẹ nhàng nói: “Cô Khương, làm phiền cô rồi.”
Trường Tuế khẽ gật đầu rồi nhìn về phía Hoắc Vân Khai, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào mắt anh ta: “Trước tiên hãy nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì.”
Hoắc Vân Khai bị đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của cô ấy nhìn chằm chằm, chợt thấy lạnh người không thể giải thích được, khẽ ho một tiếng: “Ngồi xuống trước đã.”
Sau khi ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, Hoắc Vân Khai sắp xếp lại mấy suy nghĩ trong đầu rồi mới bắt đầu mở miệng kể.
Mọi thứ bắt đầu từ một tháng trước.
Một buổi tối cách đây một tháng, lúc đó trời đã rất khuya và gần rạng sáng, Hoắc Vân Khai từ ngoại ô trở về thành phố. Tối hôm đó là sinh nhật của một người bạn, anh ta đã uống hơi nhiều rượu nên đã gọi tài xế đến đón.
Xe chạy được nửa đường, anh ta đang dựa người vào băng ghế sau mơ màng ngủ, đột nhiên xe phanh gấp —-
Chiếc xe bỗng nhiên chao đảo như thể nó đã tông vào một vật gì đó.
Anh ta theo quán tính đập người vào băng ghế phía trước và đang muốn nổi giận.
Thế rồi anh ta nhìn thấy tài xế quay đầu lại, mặt mũi tái nhợt không còn một chút máu và nói hình như anh ta đã đụng phải người ta rồi.
Hoắc Vân Khai giật nảy người, ngay lập tức tỉnh hẳn.
Hoắc Vân Khai mở cửa xe, cùng tài xế xuống xe đi đi lại lại nhìn xung quanh, nhưng hóa ra không có một ai, thậm chí cũng không có một con vật nào đang ở gần đó.
Nhưng cảm giác xe bị chấn động, rõ ràng như là đã đâm vào một vật gì đó.
Hoắc Vân Khai liền truy hỏi tài xế xem thử anh ta có nhìn rõ là đã đâm vào vật gì không.
Tài xế nói một cách chắc chắn rằng anh ta quả thật đã đụng vào một người.
Hình như là một cô gái mặc chiếc váy hoa.
Nhưng trên đường vẫn không có một bóng người, trước đầu xe cũng không hề có vết tích gì để lại như vừa xảy ra vụ va chạm.
Con đường ngoằn ngoèo, lại còn không có điện đường, bốn bề tối đen như mực, chỉ có ánh đèn pha của chiếc xe chiếu sáng.
Sắc mặt của Hoắc Vân Khai và tài xế đều có chút không ổn.
Thậm chí Hoắc Vân Khai còn chất vấn tài xế xem có phải anh ta có sử dụng ma túy hay không.
Tài xế liên tục khẳng định rằng không có.
Cả hai người đều có chút sợ hãi, sau đó lên xe và không ai nói với ai câu nào nữa.
“Chẳng lẽ tôi đã nhìn nhầm.” Tài xế tỏ ra bình tĩnh, nhưng giọng nói lại đang run run, không biết là anh ta đang trấn an Hoắc Vân Khai hay đang trấn an chính mình.
Hoắc Vân Khai cúi mặt xuống không nói câu nào.
Quả thật anh ta không hề nhìn thấy cô gái mặc váy hoa kia, nhưng rõ ràng là anh ta cảm nhận được sự chấn động của xe như đâm vào một thứ gì đó.
Tối hôm đó anh ta trở về nhà một cách suôn sẻ, vì trước đó anh đã uống nhiều rượu nên sau đó đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
Ngày hôm sau thức dậy và nhớ lại sự việc đó, nghĩ lại cũng thấy rợn cả tóc gáy, anh ta liền bảo tài xế chạy lại khu vực đó xem thử, nhưng tài xế nói gần khu vực đó chỉ có bãi đất trống, cũng không có mồ mả gì.
Mấy ngày sau, vẫn không thấy có gì bất thường, Hoắc Vân Khai nhanh chóng vứt chuyện đó ra khỏi đầu, tiếp tục ăn chơi nhảy múa.
Lúc Hoắc Vân Khai nhận ra có gì đó không ổn là nửa tháng gần đây.
Thời gian ngủ hằng ngày của anh ta càng ngày càng dài, người tinh thần mỗi ngày một kém đi, làm việc gì cũng cảm thấy đuối sức.
Anh ta cũng đã đến bệnh viện kiểm tra nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường.
Thoạt đầu anh ta cũng không liên hệ gì với chuyện đã xảy ra từ một tháng trước, cho đến tối hôm qua.
Tối hôm qua Hoắc Vân Khai lại cùng một nhóm bạn uống rượu ở một quán bar, sau khi uống đến say khướt không còn biết trời cao đất thấp gì nữa thì anh ta được mấy người bạn đưa về nhà.
Về đến nhà, anh ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, ngủ đến nửa đêm thì anh ta bị đánh thức bởi cơn buồn tiểu, đang định đứng dậy đi vệ sinh thì anh ta chợt phát hiện ra là mình không thể mở mắt ra được, thân thể cũng không cử động được. Bất kể anh ta có dùng sức đến thế nào thì mí mắt cũng không thể nâng lên, thân thể gần như mất kiểm soát, lúc đó Hoắc Vân Khai tưởng mình bị liệt, cả người lạnh ngắt mồ hôi ướt đẫm.
Đột nhiên, anh ta cảm thấy như có thứ gì đó đang tiến lại gần mình.
Không gian tĩnh lặng, không có bất kỳ một âm thanh nào, nhưng anh ta vẫn có thể cảm nhận được có “người” đang tiến gần đến giường của mình và đang nhìn chằm chằm vào anh ta.
Anh ta càng căng thẳng hơn và cố gắng mở to mắt ra, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể mở ra được.
Cảm giác đó thật vô cùng đáng sợ, anh ta có thể cảm nhận rõ ràng là có một người đang đứng bên cạnh giường của mình nhưng toàn thân anh ta lại không thể nào cử động được, giống như con cá đang bị giữ chặt trên thớt đợi người khác chuẩn bị làm thịt vậy, Hoắc Vân Khai chỉ mới nghĩ đến việc này đã cảm thấy nổi gai ốc.
Sau đó, không hiểu vì sao, anh ta lại chìm vào giấc ngủ.
Hôm nay, sau khi thức dậy, anh ta còn nghĩ rằng mình đã gặp một cơn ác mộng vô cùng chân thật, mãi cho đến khi anh ta nhìn thấy trên giường ướt đẫm nước tiểu của mình.
Chuyện đái dầm ra giường thì Hoắc Vân Khai đương nhiên muốn giữ mặt mũi nên sẽ không nói ra.
Bây giờ anh ta bắt đầu cảm thấy hoài nghi về chuyện xảy ra vào một tháng trước, “thứ gì đó” mà xe anh ta đã đụng phải vào một tháng trước bây giờ đã quấn lấy anh ta.
–
Trường Tuế sau khi nghe xong, nhìn chằm chằm vào mặt anh ta một hồi lâu rồi đột nhiên hỏi: “Có phải gần đây đêm nào anh cũng mộng xuân đúng không?”
“Phốc—” Hoắc Vân Khai vừa uống một ngụm nước thì lập tức phun ra khỏi miệng.
Hà Văn Hiểu: “……”
Bầu không khí lúc này như tràn ngập sự lúng túng.
Hà Văn Hiểu im lặng khoảng hai giây, sau đó đột nhiên rút điện thoại di động ra rồi đứng dậy: “Tôi ra ngoài gọi điện một chút.” Nói xong anh ta bình tĩnh đứng dậy quay người bước đi về phía ban công.
Hoắc Vân Khai nhìn thấy cánh cửa dẫn ra ban công đã đóng lại, sắc mặt anh ta không ngừng biến đổi và nhìn chằm chằm vào Trường Tuế với vẻ không thể tin được rồi mới khó khăn mở miệng hỏi: “Việc này mà cô cũng nhìn ra được sao?”
Anh ta đã đi khám bác sĩ cũng chính là vì việc này.
Gần đây hầu như đêm nào anh ta cũng gặp mộng xuân, làm suốt cả một đêm, và sáng hôm sau khi thức dậy, quần lúc nào cũng bị ướt đẫm.
Nhưng hậu quả của việc này chính là khi anh ta tỉnh táo thì lại….cứng không được nữa.
Bên cạnh anh ta không bao giờ thiếu phụ nữ, anh ta cũng chưa từng có bạn gái và cũng chưa từng chịu trách nhiệm với ai, nhưng dù sao thì mấy người phụ nữ vẫn cứ luôn vây quanh anh ta.
Anh ta thích những mẫu người phụ nữ có thân hình nóng bỏng gợi cảm. Nhưng khoảng thời gian gần đây, cho dù là người phụ nữ có thân hình đẹp đẹp đến thế nào cũng không làm cho anh ta cảm thấy hứng thú. Có người vòng tay ôm cổ nằm trong người anh ta uốn éo quyến rũ thế nào thì anh ta vẫn không hề phản ứng. Không chỉ là phản ứng về mặt sinh lý, mà trong lòng cũng không chút xao động, bầu ngực to mà trước đây khiến anh ta thích nhất thì bây giờ trong mắt anh ta cũng chỉ như hai khối thịt mà thôi.
Nếu không phải là đêm nào anh ta cũng gặp mộng xuân, trong giấc mộng đó đều làm với một người phụ nữ thì có khi anh ta cũng sẽ tự hỏi liệu có phải mình đang có vấn đề về sinh lý hay không.
Nhưng đến bệnh viện kiểm tra cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Vậy mà thật không ngờ rằng “cô đồng” này lại có thể nhìn ra được chuyện đó.
Trường Tuế nhìn anh ta, nói với giọng bình thản: “Nếu cứ để tiếp tục như thế này, anh sẽ sống không quá mười ngày nữa.”
Hoắc Vân Khai hét lên: “Cái gì?”
Trường Tuế nói: “Trường hợp của anh bây giờ đã nặng lắm rồi, dương khí yếu ớt, anh bị dính phải dục quỷ. Ở trong giấc mơ nó đã hút dương khí của anh. Khi dương khí của anh bị hút hết, anh cũng sẽ không còn.” Cô ấy nói xong thì dừng lại một chút, liếc mắt sang nhìn nửa thân dưới của anh ta: “Anh bây giờ, chắc là không còn dùng được nữa đúng không?”
Hoắc Vân Khai theo phản xạ khép hai chân lại với nhau, máu dồn hết lên đầu, khuôn mặt anh ta lúc này như cái bảng pha màu, màu gì cũng có. Nhất thời cũng không biết là trong cảm xúc của anh ta sự sợ hãi chiếm đa số hay là sự xấu hổ khó chịu chiếm đa số nữa.
Bây giờ anh ta chỉ muốn chết mà thôi.
Trường Tuế bình tĩnh nói tiếp: “Anh không cần phải e ngại như thế, cứ xem tôi như bác sĩ là ổn thôi.”
Dáng vẻ cô ấy lúc này như một người đã từng thấy nhiều chuyện như vậy nên cũng không kỳ lạ gì làm cho Hoắc Vân Khai cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, nhưng lại không cách nào lý giải được tại sao khi mình đứng trước mặt Trường Tuế lại như thấp hơn một cái đầu, anh ta tỏ ra vô cùng bối rối, sau đó ấp a ấp úng hỏi: “Khụ khụ, vậy thì …..tức là cô đã gặp phải trường hợp giống như tôi bây giờ phải không?”
Trường Tuế bình tĩnh gật đầu.
Hoắc Vân Khai cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, tiếp tục hỏi: “Vậy với tình trạng của tôi bây giờ thì còn có thể cứu được không?”
Nếu như suốt nửa đời còn lại anh ta vẫn không thể cứng được thì anh ta sống cũng không bằng chết.
*
Trường Tuế nói: “Đương nhiên là có, chính vì chuyện này nên tôi mới đến đây.”
Hoắc Vân Khai thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh sau đó lại trở nên sợ hãi hơn: “Thật sự là có thứ gì đó không sạch sẽ quấn lấy tôi à?”
Trường Tuế gật đầu và nói: “Có lẽ nó đã quấn lấy anh từ vụ va chạm xe cách đây một tháng.”
Hoắc Vân Khai sắc mặt biến đổi: “Vậy là tối hôm qua người đứng bên cạnh giường và nhìn chằm chằm vào tôi cũng là nó sao?”
Trường Tuế nói: “Đó chính là quỷ bóng đè, lúc nào tinh thần anh bị suy nhược mới có thể bị nó khống chế.”
Hoắc Vân Khai vội vàng hỏi tiếp: “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm những gì?”
Trường Tuế khẽ nhếch miệng nói: “Bây giờ là lúc chúng ta thỏa thuận về giá cả.”
Hoắc Vân Khai lập tức sửng sốt một chút.
Trường Tuế cười tủm tỉm nói: “Không biết là anh trai nhà họ Hà đã nói trước với anh hay chưa, tôi thu phí rất cao. Nhưng nể tình tôi và Hà Na Na là chỗ bạn bè với nhau nên tôi sẽ giảm giá cho anh đôi chút.”
Hoắc Vân Khai nghe vậy thì lập tức nói: “Không cần đâu, tôi không muốn nợ ân tình này của cô ấy, giải quyết việc này hết bao nhiêu tiền thì tôi sẽ trả bấy nhiêu tiền. Cô cứ yên tâm, tôi không thiếu tiền, chỉ cần cô có thể giúp tôi giải quyết được dứt điểm việc này là được, đến lúc đó tiền không phải là vấn đề.”
Vừa nghe đến những câu nói mà cô thích nghe nhất, nụ cười trên khuôn mặt của Trường Tuế cũng trở nên chân thành hơn.
“Ba triệu nhân dân tệ.”
Ba triệu.
Thật ra mà nói, đối với Hoắc Vân Khai thì đây không phải là một khoản tiền nhỏ, khoản tiền này đủ cho anh ta có thể mua được một chiếc ô tô. Nhưng so với việc mua xe ô tô thì giải quyết sự cố nửa thân dưới của anh ta đương nhiên vẫn là quan trọng hơn nhiều.
Ngay lập tức anh ta chấp nhận khoản chi phí này mà không một chút do dự.
Trong việc này còn có một lý do khác nữa là Trường Tuế đã được Hà Văn Hiểu giới thiệu đến.
Anh ta đã quá hiểu về con người của Hà Văn Hiểu, nếu không phải là thừa nhận năng lực của cô ấy, anh ta chắc chắn sẽ không bao giờ đưa cô ấy đến đây.
Cho dù nhìn nhận sự việc theo hướng nào đi chăng nữa, thì việc bỏ ra ba triệu để mua lại những tháng ngày yên bình cho nửa đời còn lại của anh ta xem ra cũng không phải là quá đắt.
Vì thế Hoắc Vân Khai đương nhiên là phải đồng ý ngay.
Việc này khiến cho Trường Tuế trong lòng cảm thấy có chút hối tiếc, nếu biết trước anh ta sẽ đồng ý nhanh như vậy, có lẽ cô ấy sẽ báo giá cao hơn chút nữa.
Những người này có nhiều tiền hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Sau khi thỏa thuận xong vấn đề giá cả, Hoắc Vân Khai gọi Hà Văn Hiểu xuống, lúc này anh ta đang đứng trên ban công hóng gió.
Tối nay đã quá muộn rồi, Trường Tuế cũng đã hơi mệt, muốn được nghỉ ngơi sớm.
Trường Tuế đưa cho Hoắc Vân Khai một lá bùa trừ tà để xua đuổi tà ma và yêu cầu anh ta đặt dưới gối vào lúc đi ngủ, và tối mai cô ấy sẽ quay lại để xem tình hình.
Bây giờ Hoắc Vân Khai căn bản không dám ngủ một mình, vì vậy anh ta đã cầu xin Hà Văn Hiểu cho anh ta ngủ nhờ một đêm.
“Tôi sẽ không nằm trên giường của cậu đâu, tôi sẽ ngủ dưới sàn nhà trong phòng cậu được không?”
Hà Văn Hiểu từ chối anh ta một cách không thương tiếc: “Tôi không có thói quen ngủ cùng phòng với người khác.”
Hoắc Vân Khai tiếp tục cầu xin anh ta thêm lần nữa: “Vậy tôi đến nhà cậu, sau đó nằm ngủ trong phòng khách cũng được chứ gì?”
Hà Văn Hiểu: “Na Na sẽ không đồng ý đâu.”
Hoắc Vân Khai tức giận nói: “Tôi thì đang còn ở trong tình trạng dầu sôi lửa bỏng mà cậu lại còn quan tâm là cô ấy có đồng ý hay không sao?”
Hà Văn Hiểu bình tĩnh nói: “Na Na là em gái của tôi và bất cứ lúc nào tôi đều phải tôn trọng ý kiến của cô ấy. Hơn nữa, vừa nãy cô Khương cũng đã nói rồi, lá bùa này có thể bảo vệ cậu bình an nên cậu không cần phải quá lo lắng như vậy, nếu thực sự quá sợ hãi, tôi tin là cậu sẽ tìm được người ở cùng cậu thôi.”
Trường Tuế nhìn chằm chằm Hà Văn Hiểu với vẻ kinh ngạc.
Hóa ra anh trai chính là như vậy sao?
Cho dù em gái không ở trước mặt, nhưng vẫn bảo vệ cô ấy.
Cô lẻ loi một mình đến với thế giới này, từ nhỏ tới giờ vẫn chưa từng biết đến cảm giác huyết mạch tình thân là gì.
Nếu cô ấy cũng có một người anh trai, thì liệu có giống như Hà Văn Hiểu, lúc nào cũng bảo vệ cô ấy như thế không.
Hà Văn Hiểu nhìn thấy ánh mắt của Trường Tuế, anh ta nhìn qua và lại một lần nữa nhìn thấy điều đó hiện ra trong ánh mắt của cô.
Trước đây anh ta cũng không hiểu tại sao cô ấy thường nhìn với ánh mắt như vậy.
Mãi cho đến một ngày Na Na nói cho anh ta biết, cô ấy là một đứa trẻ mồ côi.
Lúc đó anh ta mới hiểu được rằng tại sao trong ánh mắt cô ấy đôi khi lơ đãng hiện ra vẻ hâm mộ mơ hồ cùng với ánh mắt mất mát như thế.
Bỗng nhiên trong tim anh ta bồi hồi rung động.
Lúc này Hoắc Vân Khai bắt đầu đuổi người: “Được được được, vậy thì cậu đi nhanh đi!”
Trường Tuế và Hà Văn Hiểu rời khỏi nhà Hoắc Vân Khai.
Trong thang máy, Trường Tuế có chút hơi tò mò không hiểu tại sao mối quan hệ giữa Hoắc Vân Khai và Hà Na Na lại không hợp nhau như vậy, vì thế hỏi: “Tại sao Na Na lại ghét Hoắc Vân Khai đến thế?”
Hà Văn Hiểu vừa định bảo cô ấy tự mình đi hỏi Na Na, nhưng đối diện với đôi mắt sáng ngời sạch sẽ của cô, câu trả lời dự định thốt ra bị anh ta nuốt ngược trở về rồi dịu dàng nói: “Đại khái là vì Na Na đã từng thích Vân Khai, nhưng lý do cụ thể thế nào thì tôi cũng không biết rõ, cô có thể tự mình đi hỏi Na Na cũng được mà.”
Trường Tuế mỉm cười với anh ấy, sau đó chuyển ánh mắt nhìn sang chỗ khác.
Ánh mắt của Hà Văn Hiểu vô tình rơi vào mái tóc dày đen nhánh của cô.
Cô ấy có một kiểu trưởng thành khác xa với các bạn cùng lứa tuổi, có thể một mình tự lập mà không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai khác.
Nhưng đằng sau sự trưởng thành đó, cô ấy đã phải tự mình bước đi trên con đường dài thật dài.
Rõ ràng là cô ấy nhỏ hơn Na Na chừng vài tuổi.
Nhưng Na Na vẫn còn như một cô bé và luôn hét lớn lên khi nhìn thấy một con gián, nhưng cô ấy thì ngược lại có thể một mình đối mặt với những con quỷ đáng sợ nhất.
Trên đỉnh đầu cô bỗng nhiên bị người ta nhẹ nhàng vỗ một cái.
Như thể đang an ủi.
Trường Tuế hơi sững sờ, cô ngẩng đầu nhìn lên Hà Văn Hiểu, trong ánh mắt cô ánh lên sự bối rối.
Hà Văn Hiểu cũng hơi ái ngại, anh ta vội thu tay lại và nói một cách bình tĩnh: “Xin lỗi nhé.”
Trường Tuế không hiểu chuyện gì và cảm thấy hơi lạ.
Hà Văn Hiểu lại gõ nhẹ lên đầu cô ấy rồi lại khẽ thu tay lại, ngay cả bản thân anh ta cũng không giải thích được việc này là như thế nào, và cảm xúc đang dâng trào lúc đó là thứ cảm xúc gì.
……
“Đã giải quyết xong việc chưa vậy?” Hà Na Na hỏi ngay lập tức khi nhìn thấy Trường Tuế vừa mới bước lên xe.
“Ngày mai lại phải đến một lần nữa.” Trường Tuế trả lời.
“Hoắc Vân Khai thực sự là gặp phải quỷ à?” Hà Na Na hỏi.
Trường Tuế gật đầu.
“Đáng đời!” Khuôn mặt của Hà Na Na hiện lên vẻ mặt vui sướng khi thấy người gặp họa.
Trường Tuế hỏi: “Tại sao cô lại ghét anh ta đến vậy?”
Hà Na Na liền trả lời: “Bởi vì anh là đồ cặn bã! Khương Khương à, cô cũng phải cẩn thận đấy nhé, cô là một cô gái xinh đẹp như vậy, không chừng anh ta cũng không buông tha cho cô đâu.”
Hà Văn Hiểu chợt liếc nhìn Trường Tuế trong gương chiếu hậu, thấy cô mím môi cười: “Anh ta sẽ không có cơ hội đó đâu.”
Trước đây anh ta cũng không để ý nhiều, nhưng bây giờ anh ta mới nhận ra cô ấy thật sự là một cô gái rất ưa nhìn. Trên mặt hoàn toàn không trang điểm, trông cô ấy rất giản dị mộc mạc, đường nét khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, khi cô ấy cười còn có hai lúm đồng tiền nho nhỏ, trông vừa mềm mại của ngọt ngào, khác hoàn toàn với dáng vẻ lạnh lùng bình thản lúc cô không cười.
Hà Na Na nói: “Tóm lại là cô nên tránh xa anh ta, đừng để bị anh ta vấy bẩn!”
Hà Văn Hiểu tiễn Trường Tuế đến tận cửa khách sạn.
Đúng lúc đó tình cờ gặp Trương Nhã Đình cũng vừa về đến khách sạn.
Mặc dù trông bề ngoài thì chiếc xe của Hà Văn Hiểu vô cùng khiêm tốn nhưng biển số xe và giá cả của nó thì lại không hề khiêm tốn một chút nào.
Trương Nhã Đình chỉ cần liếc mắt nhìn đã nhận ra được đây là một chiếc xe hạng sang bậc nhất, lập tức bước chân cũng chậm lại, muốn xem người bước xuống từ chiếc xe đó là ai.
Hà Văn Hiểu bước xuống xe.
Trương Nhã Đình vừa mới nhìn thấy Hà Văn Hiểu, cô đã nhận ra ngay đây chính là người thừa kế tương lai của tập đoàn Thụy Kim, người lần trước đưa Trường Tuế về khách sạn đã bị chụp ảnh, trong lòng nhất thời có dự cảm không tốt lắm.
*
Nhìn thấy anh ta đi vòng ra ghế phía sau xe, mở cửa xe, và Trường Tuế mặc chiếc áo hoodie màu đen từ trên xe bước xuống.
Dự cảm không tốt trở thành sự thực, khuôn mặt được trang điểm tinh xảo của Trương Nhã Đình bỗng nhiên trầm xuống, ánh mắt vẫn dán chặt vào hình ảnh đó.
Nhìn thấy hai người đứng bên cạnh xe và nói với nhau vài câu gì đó, sau đó Trường Tuế mới bắt đầu rời đi.
Lúc này Trương Nhã Đình mới bắt đầu thôi nhìn chăm chú vào họ, đi vào khách sạn và giả vờ như không nhìn thấy cô ấy.
Trong lòng cô ta tràn đầy sự ganh tị.
Cô ta thật sự không hiểu Khương Trường Tuế này có sức hấp dẫn gì, chỉ có khuôn mặt cũng hơi xinh đẹp mà thôi, nhưng vóc dáng thì cũng chẳng có gì gọi là quyến rũ, ăn mặc lại quê mùa, vậy mà lúc ở đoàn làm phim Tần Nhất Xuyên cứ suốt ngày vây quanh cô. Vừa mới quay đầu đi thì cô ta lại bám được vào Hà Văn Hiểu của tập đoàn Thụy Kim, đây là lần thứ hai anh ta đưa cô về khách sạn, nếu nói giữa hai người đó thực sự không có chuyện gì thì ai mà tin được chứ?”
……..
Ngày thứ hai Trường Tuế gia nhập vào đoàn quay phim.
Sáu giờ sáng đã phải bắt đầu hóa trang.
Khi Trường Tuế thức dậy thì tiểu Trương đã chuẩn bị bữa sáng sẵn sàng cho cô rồi.
Trước đây Trương Nhã Đình chưa bao giờ quan tâm đến việc chuẩn bị bữa sáng cho cô ấy.
Phong cách trang điểm cũng đã được xem xét trước, tạo hình hóa trang trong phim truyền hình hiện đại cũng tương đối đơn giản, chỉ mất khoảng ba mươi phút để hoàn thành toàn bộ tạo hình.
Nhân vật của Trường Tuế trong bộ phim là một cô y tá nhỏ, cô mặc đồng phục y tá màu trắng, đội chiếc mũ y tá màu trắng và cô trở thành một cô y tá nhỏ xinh đẹp.
Đoàn làm phim đã mượn bối cảnh của một bệnh viện tư nhân để tiến hành quay phim.
Nhìn thấy cô, Từ Nghiêu vui vẻ vẫy tay gọi cô đến: “Bộ đồng phục y tá này rất hợp với cô đấy.” Ông ấy vừa cười vừa nói: “Đạo diễn Tần đã trực tiếp gọi điện thoại cho tôi rồi, nói rằng cô là một hạt giống tốt, bảo tôi phải cố gắng bồi dưỡng cho cô nhiều hơn, vì thế em đừng phụ lòng mong mỏi của đạo diễn Tần nhé.”
Trường Tuế khẽ nở nụ cười nhu thuận: “Vâng, cảm ơn đạo diễn Từ.”
Từ Nghiêu và cô ấy cùng nhau thảo luận một số nội dung trong kịch bản một lúc, sau đó thì để cô ấy chuẩn bị cho cảnh quay.
Tiểu Trương cũng bước vội theo sau cô ấy.
Lưu Doanh gửi tin nhắn WeChat cho Trường Tuế và hỏi cô ấy đã tham gia vào đoàn làm phim chưa, đã quen với công việc chưa, vân vân và vân vân.
Trường Tuế cúi đầu nhắn tin trả lời cho Lưu Doanh, nhưng đột nhiên có người đi ngang qua trước mặt cô và đụng mạnh vào chiếc điện thoại cô đang cầm trên tay.
Chiếc điện thoại này cô mua trong nước và đã sử dụng được hơn ba năm rồi, nó bị rơi xuống đất và trượt dài ra xa trên nền gạch.
“Xin lỗi nhé!” Người thanh niên trẻ tuổi đã làm rơi chiếc điện thoại của cô hời hợt nói lời xin lỗi, nhưng nghe chẳng có chút nào là thể hiện sự áy náy của mình, hơn nữa anh ta nói xong liền bỏ đi ngay lúc đó.
Tiểu Trương theo bản năng nắm chặt lấy cánh tay anh ta.
Người thanh niên trẻ cau mày và quay đầu lại, khuôn mặt tuấn tú mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn không hề che dấu một chút nào.
Tiểu Trương co người lại nhưng vẫn cố gắng nói với giọng đầy dũng khí: “Anh vui lòng nhặt chiếc điện thoại lên.”
Trưởng Tuế liếc mắt nhìn cô ấy và có chút kinh ngạc.
Cô ấy vốn tưởng rằng trợ lý của mình là một người nhát gan sợ chuyện.
“Tôi xin lỗi, thật ngại quá!” Một người thanh niên trẻ khác đứng bên cạnh anh ta hình như là trợ lý liền nhặt chiếc điện thoại lên và đưa trả lại.
Người thanh niên trẻ thô lỗ hất mạnh tay tiểu Trương ra, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Trường Tuế, kết quả anh ta phát hiện ánh mắt Trường Tuế nhìn anh ta còn lạnh lùng hơn, anh ta liền sững người một lúc.
Trợ lý của người thanh niên trẻ đó lại có thái độ rất tốt: “Thật lòng xin lỗi, Hứa Diệu hôm nay trong người không được khỏe, tâm trạng không được tốt lắm. Các cô kiểm tra xem thử điện thoại có bị hỏng gì không, nếu bị hỏng, chúng tôi nhất định sẽ bồi thường theo giá trị của nó.”
Hứa Diệu liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay Trường Tuế, lạnh lùng lên tiếng: “Bồi thường mười cái như vậy cũng được.”
Lúc này người trợ lý mới phát hiện ra chiếc điện thoại này là loại rẻ tiền của một thương hiệu trong nước, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
“Ồ, vậy thì bồi thường đi.” Trường Tuệ nói xong, bấm điện thoại liên tục hai lần trước mặt bọn họ, màn hình điện thoại đen kịt: “Mười cái. Tôi mua nó với giá hơn tám trăm tệ, tôi sẽ giảm giá cho anh còn tám nghìn tệ. WeChat, Alipay hay tiền mặt đây?”
Sắc mặt của Hứa Diệu đột nhiên đen mất một nửa.
Người trợ lý cũng kinh ngạc nhìn Trường Tuế với vẻ không thể tin nổi, thế mà lại có một diễn viên không hề có tên tuổi như Trường Tuế mà lại dám đối đầu với Hứa Diệu.
Tiểu Trương cũng ngơ ngác nhìn cô.
Hứa Diệu nhìn chằm chằm Trường Tuế rồi cười lạnh: “Cô cũng rất dũng cảm đấy, cô tên gì?”
Trường Tuế lạnh lùng đáp trả: “Tôi không muốn nói cho anh biết, tôi chỉ muốn anh trả tiền bồi thường chiếc điện thoại di động lại cho tôi. Lúc nãy anh cũng đã tự mình nói rồi, bồi thường mười cái đi.”
Động tĩnh ở bên này đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh, có rất nhiều người đang nhìn vào họ, đoán già đoán non chuyện gì đang xảy ra.
Hứa Diệu mặt mũi âm trầm nhìn Trường Tuế, Trường Tuế vẫn lạnh lùng nhìn anh ta như vậy, không hề có chút sợ hãi.
“Đưa tiền cho cô ta!” Hứa Diệu bỏ lại những lời này rồi tức giận rời đi.
Trường Tuế nhìn Tiểu Trương hất cằm: “Đưa cho anh ta mã nhận tiền.”
Tiểu Trương lúc này mới phản ứng lại, luống cuống tay chân vội vàng mở mã nhận tiền trên điện thoại di động của mình.
Người trợ lý lúng túng dùng điện thoại di động quét mã nhận tiền và chuyển sang đó tám nghìn nhân dân tệ.
“Cám ơn.” Trường Tuế mỉm cười, rất có lễ phép.
Trợ lý cũng lúng túng trả lại một nụ cười.
Trường Tuế đưa chiếc điện thoại di động cũ cho Tiểu Trương: “Đi mua cho tôi một chiếc điện thoại di động mới, không cần phải quá đắt tiền, chỉ khoảng một nghìn tệ là được.”
Trợ lý của Hứa Diệu có chút ngạc nhiên nhìn Trường Tuế.
Dù sao thì cô ấy cũng là một diễn viên …
Tiểu Trương sửng sốt một lúc, sau đó cầm lấy điện thoại di động cũ: “Vậy cô muốn mua điện thoại hiệu gì?”
Trường Tuế rất thản nhiên nói: “Tùy cô, loại nào dùng được là được.”
Tiểu Trương gật đầu.
Trợ lý của Hứa Diệu nói: “Vậy thôi, tôi có việc phải đi trước.” Sau đó anh ta liền đi tìm Hứa Diệu.
Tiểu Trương trước khi rời đi vẫn còn hơi do dự, nói: “Tôi nghe nói Hứa Diệu này rất nổi tiếng, vừa rồi chúng ta có phải đã đắc tội anh ta rồi không?”
Trường Tuế nói với giọng thoải mái: “Vừa rồi cô đã làm rất tốt. Hơn nữa, anh ta cũng sẽ không nổi tiếng được lâu nữa đâu.”
Vừa nãy cô ấy có thể thấy rất rõ, vận thế của anh ta đã lên đến đỉnh điểm, và tiếp theo là tụt dốc một cách nhanh chóng.
Anh ta sắp bị rơi xuống vực sâu nhưng lại không hề cảm thấy gì.