Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 29
Chương 29: Bị sốt đến mức hồ Đồ
Trước khi Trường Tuế và Nghiêm Phạm rời khỏi thành phố Tây, đội trưởng Lâm đã chiêu đãi bọn họ một bữa tiệc hải sản lớn.
Sau đó, ông ấy lái xe đưa bọn họ ra sân bay và chào tạm biệt.
“Tiểu Khương, sau này nếu có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ nói với Nghiêm Phạm, tuyệt đối đừng khách khí với cậu ta.” Đội trưởng Lâm cười nói.
Nghiêm Phạm: “?”
Đội trưởng Lâm cười ha ha khoác vai Nghiêm Phạm: “Đây không phải là vì cậu với Tiểu Khương đều ở thành phố Bắc sao, nếu như Tiểu Khương đến thành phố Tây thì đổi lại là anh đến phụ trách.” Ông ấy nói xong thì quay sang Trường Tuế: “Mặc dù Nghiêm Phạm có một khuôn mặt poker face*, nhìn thì hơi khó gần, nhưng thật ra là một người đàn ông sắt đá sống khá tình cảm, cô có việc tìm cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ giúp đỡ.”
* poker face: khuôn mặt không biểu hiện cảm xúc gì. Cụm từ ‘poker face’ được sử dụng nhiều nhất khi nói về trò chơi bài poker. Những người chơi bài poker không muốn đối thủ biết được họ đang nghĩ hay cảm thấy gì, vì vậy họ phải cố gắng giữ một khuôn mặt lạnh, không biểu hiện cảm xúc gì.
Nghiêm Phạm đen mặt thụi cùi chỏ về phía bụng anh ta.
Đội trưởng Lâm bật cười né tránh.
Trường Tuế nhìn hai người đàn ông ba bốn chục tuổi đầu ở trước mặt mình lại giống như hai thiếu niên não tàn, đôi mắt cô khẽ cong lên.
Cô đã đem những giao phó của Vương Văn Đình phó thác hết cho đội trưởng Lâm.
Sau đó cùng với Nghiêm Phạm lên máy bay quay lại thành phố Bắc.
…
Vì chuyện lần này mà Nghiêm Phạm đã xin nghỉ phép một tuần, đây đã là cực hạn rồi. Sau khi tiễn Trường Tuế về nhà, anh lập tức quay trở lại đội.
Khi Trường Tuế trở về căn nhà cũ u ám này lần nữa, vậy mà thấy vô cùng nhẹ nhõm, cô nằm xuống ghế sô pha, cả người đều thả lỏng.
Sau khi nằm cả nửa ngày mới ngồi dậy gọi điện thoại cho trụ trì.
Trụ trì năm nay đã bảy mươi tuổi, là đại đồ đệ của đại sư Tuệ Viễn, cũng là đại sư huynh của Trường Tuế.
Trụ trì rất vui khi nhận được điện thoại của cô, trước khi đại sư Tuệ Viễn viên tịch, chuyện ông ấy không yên tâm nhất là mệnh số của Trường Tuế. Trong lòng trụ trì luôn nhớ đến vị tiểu sư muội Trường Tuế này, hỏi han tình huống của cô, biết mọi chuyện của cô đều thuận lợi thì yên tâm không ít. Sau khi nghe Trường Tuế kể rõ tiền căn hậu quả của chuyến đi thành phố Tây lần này thì thở dài một hơi, trong miệng niệm phật.
Cũng đáp ứng lời thỉnh cầu của Trường Tuế là giúp Vương Văn Đình thắp hương niệm kinh, giúp cô ấy sớm ngày luân hồi vãng sinh.
Trường Tuế đã giải quyết xong cọc chuyện cuối cùng, rốt cuộc khối đá trong lòng cũng rơi xuống.
Chuyện cô có thể làm cũng chỉ chừng đó thôi.
Cô đã trì hoãn một tuần ở thành phố Tây, ngày mốt chính là thời gian cô phải gia nhập đoàn làm phim.
Vẫn còn thời gian một ngày, chắc chắn không thể quay về chùa Thanh Sơn rồi, Trường Tuế quyết định đi thăm đoàn phim ≪ Chuộc tội ≫.
Cô nhắn tin WeChat cho Lưu Doanh, sau khi biết được địa chỉ quay chụp hiện tại của đoàn phim, cô tắm rửa thay quần áo xong liền trực tiếp gọi taxi qua đó.
Khi Trường Tuế đến nơi, đúng lúc đoàn phim ăn cơm tối.
Cô chào hỏi với đạo diễn Tần xong liền đi tìm Lưu Doanh.
Lưu Doanh cười nói với cô: “Cô là cứ canh đúng thời điểm này mà đến đấy à?”
Cô ấy lấy cho Trường Tuế hai phần ăn, còn lấy thêm một phần canh đậu xanh: “Hôm nay đoàn phim nấu canh đậu xanh, uống một chút, gần đây thời tiết thành phố Bắc nóng không chịu được, hôm nay quay phim trong lều, tôi nóng đến nỗi toát mấy cân mồ hôi.”
Trường Tuế nhìn xung quanh, sau đó tò mò hỏi: “Sao lại không thấy Hạ Luật và Tần Nhất Xuyên vậy?”
Lưu Doanh nói: “Vừa nãy ngón tay của Tần Nhất Xuyên bị mảnh sắt trên thiết bị cắt trúng nên đi tiêm uốn ván rồi. Hôm qua Hạ Luật bị sốt, hôm nay trạng thái không quá tốt, hình như trưa nay cũng không ăn cơm, buổi chiều quay xong phân cảnh của mình liền về khách sạn trước rồi.”
Trường Tuế khẽ gật đầu, sau đó hỏi: “Cô thì sao? Gần đây thế nào?”
Cô thấy sắc mặt của Lưu Doanh không được tốt lắm.
Với lại cũng lo lắng xảy ra chuyện gì khác thường.
Lưu Doanh cười nói: “Tôi rất tốt, chỉ là trời nóng nên ăn ít đi, ngoài ra không có chuyện gì nữa.”
Trường Tuế hơi yên tâm, sau đó nói: “Bây giờ tôi vẫn chưa đói, tôi đến khách sạn tìm Hạ Luật trước đã.” Trưa nay cô ăn quá nhiều nên lúc này thật sự không đói, nói xong liền đóng gói chén canh đậu xanh mà Lưu Doanh đưa cho cô mang đi.
Lưu Doanh cười mắng: “Cô nàng trọng sắc khinh bạn.”
Trường Tuế tiêu sái khoát tay áo và rời khỏi đó.
…
Hạ Luật tỉnh lại từ trong ác mộng và nghe thấy tiếng chuông cửa.
Anh dùng sức nhắm mắt lại, khó khăn đứng dậy từ trên giường, lê đôi chân mệt mỏi ra mở cửa.
Đầu óc mê man căn bản không rãnh nghĩ xem ai sẽ đến gõ cửa phòng mình vào lúc này, anh chỉ muốn làm cho tiếng chuông phiền phức đó dừng lại.
Anh nắm lấy tay vặn cửa, nhấn xuống một cái, sau đó kéo cửa ra.
Cửa mở.
Nhìn thấy người đứng ở ngoài cửa.
Hạ Luật ngơ ngẩn, đầu óc mê man đần độn nhất thời không phân biệt được đây là hiện thực hay là cảnh trong mơ.
Anh vẫn còn ngơ ngác đứng đó, một bàn tay lạnh như băng đột nhiên dán lên vầng trán nóng hổi.
Lòng bàn tay lạnh buốt dán lên vầng trán nóng hổi của anh khiến anh thấy rất thoải mái.
Anh ngơ ngác nhìn Khương Trường Tuế đang vươn tay chạm vào trán mình, nhất thời quên mất phản ứng.
Bàn tay của Trường Tuế chạm vào trán Hạ Luật, cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi và mồ hôi ướt đẫm trên trán anh.
Tầm mắt của cô lướt từ ánh mắt mê man của Hạ Luật đến khuôn mặt đỏ bừng bất bình thường của anh, rồi đến đôi môi khô khốc của anh.
Cô khẽ nhíu mày: “Anh sốt rồi.”
Hạ Luật chỉ ngơ ngác nhìn cô.
Sau đó cô nắm lấy tay anh, anh ngoan ngoãn khác thường để mặc cô kéo mình vào phòng.
Trong phòng không bật đèn, rèm cửa cũng kéo kín mít, ánh sáng lờ mờ, nhiệt độ của điều hòa điều chỉnh ở mức thấp, căn phòng giống như một chiếc tủ lạnh.
Trường Tuế dắt anh đến ngồi bên giường và chuẩn bị bật công tắc đèn đầu giường.
Hạ Luật đang ngồi trên giường bỗng nhiên nắm chặt tay cô.
Trường Tuế ngoái đầu lại nhìn anh, Hạ Luật chỉ nắm chặt tay cô mà không nói gì.
“Không muốn tôi mở đèn sao?” Trường Tuế hỏi anh, sau đó thu hồi ngón tay đang định mở đèn của mình lại.
Bàn tay đang nắm lấy tay cô của Hạ Luật cũng theo đó buông lỏng ra.
“Anh sốt rồi, anh đã uống thuốc hạ sốt chưa?” Trường Tuế cúi người xuống hỏi anh.
Hạ Luật phản ứng chậm chạp, anh chậm rãi lắc đầu, ánh mắt vẫn đờ đẫn như cũ, giống như vẫn chưa tỉnh hẳn.
“Anh đã ăn tối chưa?” Trường Tuế tiếp tục hỏi.
Anh vẫn lắc đầu.
“Buổi trưa thì sao?”
Lắc đầu.
Trường Tuế nhìn anh rồi thở dài bất đắc dĩ: “Sao anh lại biến mình thành thế này?”
Cô gọi điện thoại cho Lưu Doanh và nhờ trợ lý của cô ấy mua giúp cháo với thuốc hạ sốt, cháo phải là cháo thịt.
Sau khi cúp điện thoại, cô tăng nhiệt độ điều hòa lên trước, Hạ Luật vậy mà điều chỉnh điều hòa xuống mười bảy độ, trách không được lại phát sốt, cô chỉnh nhiệt độ xong thì lấy canh đậu xanh đã đóng gói từ đoàn phim ra: “Có muốn uống một chút canh đậu xanh trước không?”
Hạ Luật không nói gì mà chỉ nhìn cô.
Không phải là sốt đến hồ đồ rồi chứ?
Trường Tuế lẩm bẩm trong lòng, không nhịn được đưa tay sờ trán anh lần nữa.
Anh vẫn mở to đôi mắt đào hoa mơ màng và hơi ửng đỏ nhìn cô chằm chằm.
Trường Tuế được một tấc lại muốn tiến một thước, cô duỗi tay sờ lên mặt anh.
*
Anh không chống cự cũng không né tránh, dáng vẻ tùy cô muốn làm gì thì làm.
Trường Tuế mềm lòng thu tay lại, bưng canh đậu xanh qua, dùng thìa múc một muỗng canh đưa đến bên miệng anh và cất giọng dụ dỗ: “Há miệng.”
Hạ Luật dừng một chút, hàng mi đen dày khẽ rũ xuống, nhìn canh đậu xanh đung đưa trong thìa, sau đó chậm rãi mở miệng ngậm thìa vào miệng, uống canh xong lại ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt không lạnh lùng như ngày thường, ngược lại mang theo cảm giác lưu luyến không muốn xa rời.
Xem ra anh thật sự sốt đến đầu óc không tỉnh táo rồi.
Trường Tuế thầm nghĩ, lại đút thêm một muỗng canh, lúc này không cần cô phải nói, anh đã ngoan ngoãn há miệng uống.
Trường Tuế đút từng muỗng một, Hạ Luật cũng uống từng muỗng một, ngay cả cặn đậu xanh ở đáy chén anh cũng ngoan ngoãn ăn hết.
Ngoan đến mức sau khi Trường Tuế buông bát xuống liền vò tóc anh như đang vò đầu con chó ngốc trong chùa, mái tóc vì quay phim mà để mái che mắt nay loạn cào cào, nhưng điều đó không hề làm ảnh hưởng đến khuôn mặt đẹp trai của anh.
Trường Tuế nhân cơ hội anh đang ngơ ngác ngốc nghếch mà bưng lấy khuôn mặt anh nhìn ngắm tỉ mỉ, cho dù nhìn thế nào thì khuôn mặt này cũng đều hợp gu cô.
Cô không nhịn được khẽ chạm ngón tay vào hàng mi rậm của anh.
Anh nhắm mắt lại.
Ngay lúc này.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Trường Tuế buông mặt anh ra, chuẩn bị đi mở cửa.
Tay lại bị Hạ Luật nắm lấy.
Anh khẽ mím môi, bàn tay anh siết chặt cổ tay cô.
Trường Tuế cong mắt cười: “Tôi đi lấy thuốc cho anh, ở ngay cửa thôi.”
Hạ Luật vẫn không buông tay.
Trường Tuế ngẫm nghĩ, sau đó dứt khoát nói: “Vậy thì anh đi với tôi.”
Hạ Luật thế mà thật sự đứng dậy, ngoan ngoãn theo cô đi về phía cửa, bàn tay vẫn nắm chặt tay cô không buông.
Cửa mở.
Trợ lý của Lưu Doanh đứng ở trước cửa, tay xách hai túi ni lông: “Đây là chị Doanh Doanh bảo tôi…”
Tiếng nói của cô ấy đột ngột dừng lại, khiếp sợ mở to hai mắt, tròng mắt chấn động.
Trường Tuế nhận thuốc và cháo từ trong tay cô ấy, sau khi cảm ơn xong thì cười tủm tỉm nói: “Đừng nói chuyện này ra ngoài nhé.”
Trợ lý sửng sốt, nuốt một ngụm nước bọt, ngơ ngác gật gật đầu.
Chờ sau khi cửa đóng lại, cô ấy vẫn chưa lấy lại phản ứng.
Vừa rồi, cô ấy không nhìn nhầm đó chứ?
Hạ Luật một mực nắm tay Trường Tuế không chịu buông…
Bọn họ ở bên nhau rồi sao?!
…
Trường Tuế dẫn Hạ Luật về phòng.
Cô mở nắp cháo ra, mùi thịt bốc lên thơm phức.
Trường Tuế đút mấy muỗng cháo, anh đều ngoan ngoãn ăn, khi đút đến muỗng thứ năm, anh gian nan nuốt xuống, sau đó bỗng nhíu mày và khó chịu nôn khan.
Trường Tuế vội đặt bát xuống rồi vuốt lưng anh: “Có phải anh ăn không nổi nữa không?”
Hạ Luật ngẩng đầu nhìn cô, hốc mắt đỏ bừng ướt át.
Trường Tuế nói: “Vậy thì không ăn nữa.” Vừa nói vừa sờ lên trán anh, vẫn còn nóng.
Cô xem kỹ hướng dẫn sử dụng của thuốc hạ sốt, sau đó tách một viên ra đưa anh uống.
Hạ Luật nhìn viên thuốc, rồi lại nhíu mày nhìn cô, cuối cùng vẫn nhận mệnh nhét thuốc vào miệng, sau đó đón lấy ly nước mà Trường Tuế rót cho anh và nuốt xuống.
“Uống thêm mấy ngụm nữa đi.” Trường Tuế nói.
Anh nghe vậy, lập tức bưng ly lên ngoan ngoãn uống mấy ngụm.
“Ngoan.” Trường Tuế khen ngợi và xoa nhẹ lên đỉnh đầu anh hai cái.
Trường Tuế vào phòng vệ sinh vắt khăn, sau đó giúp anh lau mồ hôi trên mặt.
Trong quá trình lau mặt, Hạ Luật vẫn luôn mở to hai mắt, tròng mắt dán chặt lên mặt cô.
Trường Tuế lau mặt cho anh xong liền nói: “Được rồi, anh uống thuốc rồi ngủ một giấc nhé, chờ ngủ xong tỉnh dậy sẽ tốt hơn.”
Hạ Luật không nhúc nhích.
Trường Tuế chỉ có thể ra lệnh cho anh: “Cởi giày ra, nằm lên giường đi.”
Lúc này Hạ Luật mới chậm chạp cởi giày ra, sau đó ngồi xuống giường, lại nhìn cô lần nữa mới chịu nằm xuống.
Trường Tuế kéo chăn đắp lên người anh, bị anh bắt lấy cổ tay.
Trường Tuế cong mắt cười, ngồi xuống mép giường và hỏi anh: “Có phải muốn tôi ở lại với anh không?”
Hạ Luật không nói chuyện mà chỉ nắm chặt tay cô.
“Tôi không đi.” Trường Tuế dịu dàng nói: “Anh ngủ đi, khi anh ngủ dậy thì tôi vẫn ở đây.”
Hạ Luật khăng khăng không chịu buông tay, như thể chỉ cần anh buông tay thì Trường Tuế sẽ biến mất vậy.
Trường Tuế mặc kệ anh nắm lấy tay mình.
Hạ Luật nằm xuống giường, bàn tay nắm chặt cổ tay cô và nhìn cô không chớp mắt, dần dần, mí mắt anh càng ngày càng nặng, tốc độ chớp mắt dần chậm lại, sau đó liền chìm vào giấc ngủ.
Trường Tuế nhìn Hạ Luật đã mê man ngủ thiếp đi và không khỏi nhếch miệng cười, cô bắt đầu mong chờ biểu hiện của anh khi tỉnh lại.
Cô há miệng ngáp một cái, đột nhiên cũng buồn ngủ, cô đã chống đỡ hơn một giờ, lại sờ lên trán Hạ Luật, đã bớt nóng rồi.
Cô thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận từng li từng tí tách từng ngón tay của anh ra khỏi cổ tay cô, Hạ Luật nhíu mày nhưng không tỉnh lại.
Trường Tuế thưởng thức vẻ đẹp lúc ngủ của Hạ Luật một lúc, đang chuẩn bị đi thì nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên.
Cô lo lắng sẽ đánh thức Hạ Luật nên lập tức đi mở cửa.
*
Tần Nhất Xuyên đứng ở ngoài cửa.
Trái tim của Tần Nhất Xuyên thắt lại khi nhìn thấy trong phòng đen kịt.
Trường Tuế hơi ngạc nhiên nhìn anh ta: “Sao anh lại đến đây?”
Cô nói xong thì bước ra khỏi phòng và thuận tay khóa cửa lại.
Tần Nhất Xuyên nói: “Chị Lưu Doanh nói cho tôi biết cô đến khách sạn thăm Hạ Luật, tôi liền đến đây xem thế nào, anh ấy sao rồi?”
Trường Tuế nói: “Đã uống thuốc hạ sốt và ngủ rồi, chắc là không có việc gì đâu.”
Tần Nhất Xuyên đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
Tại sao Hạ Luật ngủ rồi mà cô còn chưa đi?
Trường Tuế hỏi: “Tay của anh sao rồi? Chị Lưu Doanh nói tay của anh bị xước.”
Tần Nhất Xuyên thấy cô quan tâm mình, cảm giác buồn bực trong lòng hơi dịu bớt, lập tức giơ cái tay bị thương lên: “Không sao, chính là bị mảnh sắt rạch một đường, ba tôi và mọi người lo lắng, nhất định bắt tôi phải đi tiêm uốn ván cho bằng được.”
Ngón trỏ của anh ta bị quấn băng gạc thật dày, đầu ngón tay còn thấm ra máu.
Trường Tuế đang muốn xích lại gần để xem.
Tần Nhất Xuyên lập tức giấu tay ra sau lưng: “Cô đừng nhìn, có chút buồn nôn, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi. Sao đột nhiên lại đến đây?” anh ta ngừng một lát, giọng điệu đùa vui hỏi: “Không phải là đặc biệt đến thăm Hạ Luật đấy chứ?”
Trường Tuế nói: “Ngày mốt phải vào đoàn làm phim rồi, tôi muốn nhân lúc còn rãnh đến thăm mọi người, nghe chị Lưu Doanh nói Hạ Luật bị bệnh nên tôi mới đến thăm.”
Tần Nhất Xuyên không nhịn được thấy chua chua: “Từ lúc nào mà cô và Hạ Luật lại thân nhau như vậy? Bình thường anh ấy không để bất cứ ai bước vào phòng của mình.”
Trường Tuế nói: “Có lẽ là sốt đến hồ đồ rồi.” Sau đó, cô hỏi anh ta: “Đi ăn không? Tôi đói rồi.”
Tần Nhất Xuyên lập tức cười: “Đi chứ, đúng lúc tôi cũng chưa ăn tối, sắp đói chết rồi.”
Tất cả những nghi ngờ trong đầu đều bị anh ta ném sang một bên.
Cũng quên đi sâu nghiên cứu tại sao sau khi nghe Lưu Doanh nói Trường Tuế đến thăm Hạ Luật liền vội vàng chạy đến đây.
…
…
Tần Nhất Xuyên dẫn Trường Tuế đến một quán thịt nướng.
Anh ta đắc ý nói mình đã đi hết tất cả các quán ngon ở vùng này, tuy quán thịt nướng này không phải đặc biệt ngon nhưng vẫn chấp nhận được.
Chủ yếu là vì Trường Tuế thích ăn thịt, cho nên anh ta liền dẫn cô đến ăn thịt.
Mặc dù giờ ăn đã qua nhưng việc làm ăn trong quán vẫn rất tốt, tiếng thịt nướng xèo xèo và mùi thơm của thịt nướng khiến Trường Tuế ứa nước miếng.
Tần Nhất Xuyên chọn một bàn bốn người ngồi nhưng không ngồi ở vị trí đối diện mà nhất định phải ngồi bên cạnh Trường Tuế.
Trường Tuế thấy lạ: “Sao anh không ngồi ở đối diện?”
Lí do của Tần Nhất Xuyên rất đường hoàng: “Quá ồn, nói chuyện đều không nghe được.”
Anh ta biết sức ăn của Trường Tuế, mỗi lần đều gọi ba phần thịt.
Thịt vừa được bưng lên, anh ta liền bận rộn luôn tay.
Trên khay nướng bày đầy thịt.
Khi anh ta cầm cái kẹp lật thịt, ngón tay bị thương vểnh lên, nhìn có chút buồn cười, lại có chút đáng yêu.
“Anh đừng nhúc nhích, để tôi làm cho.” Trường Tuế nhịn không được nói, khay nướng lớn như vậy, Tần Nhất Xuyên còn phải ngồi cùng phía với cô mới chịu.
“Không cần đâu, tôi thích nướng thịt. Cô cứ chờ ăn là được.” Tần Nhất Xuyên vừa bận rộn vừa nói.
Trường Tuế chỉ có thể nuốt nước miếng chờ đợi.
“Trời ạ trời ạ, mau nhìn bên kia, có một anh chàng siêu cấp đẹp trai!!!” Một cô gái ngồi ở bàn dành cho bốn người cách bàn cô một lối đi nhỏ đột nhiên thấp giọng thét lên: “Đẹp trai quá đi! Trời ạ, đây là lần đầu tiên tôi thấy một người đẹp như vậy ở ngoài đời thực!”
Mấy cô gái cùng bàn với cô ấy lập tức nhao nhao nhìn qua.
“Wow! Thật sự rất đẹp trai!”
“Cô gái bên cạnh là bạn gái của anh ta nhỉ, oa, bạn gái của anh ta cũng rất đẹp, quả nhiên mỹ nữ dù khoác bao tải vẫn là mỹ nữ, thật ghen tị.”
“Là mặt mộc sao? Làn da cũng quá tốt rồi. Tôi cũng ghen tị quá.”
Đúng lúc này, một trong các cô gái do dự nói: “Đó không phải là Tần Nhất Xuyên và Khương Trường Tuế có tin đồn tình ái với anh ta sao?”
“Cô biết à?” Ba người khác không hề chú ý tin tức giải trí lập tức nhìn về phía cô gái đó.
“Tần Nhất Xuyên là con trai của Tần Diệu Văn, Khương Trường Tuế là diễn viên mới. Trước đó một đoạn thời gian còn lan truyền tin đồn giữa cô ấy với Tần Nhất Xuyên, không ngờ lại có thể thấy người thật ở đây. Đây là thật sự ở bên nhau rồi sao?”
“Chắc vậy, đều rõ ràng như vậy rồi, hai người cùng đi ăn thịt nướng, còn bỏ trống vị trí đối diện không ngồi, nhất định phải ngồi cạnh nhau.”
“Anh chàng đó thật tốt, tay bị thương còn giành nướng thịt, thịt chín đều gắp cho bạn gái, đã đẹp trai lại còn chu đáo, không chịu được rồi, mình không nhìn nữa, mình ghen tị quá.”
Cô gái nhận ra Tần Nhất Xuyên và Trường Tuế lấy di động ra chụp lén hai bức ảnh.
Vừa vặn chụp được khoảnh khắc Tần Nhất Xuyên vểnh ngón tay cầm cây kẹp thịt gắp thịt vào bát của Trường Tuế.
“Cô ăn chậm thôi, vừa mới nướng xong, bỏng đấy.” Tần Nhất Xuyên vừa quết dầu lên thịt trên giá nướng vừa nhắc nhở Trường Tuế ăn từ từ.
Hai người ăn suốt hai tiếng đồng hồ.
Nhân viên phục vụ đã đến dọn chén đĩa nhiều lần rồi.
Sau khi ăn xong, Trường Tuế cảm thấy cô sẽ không bao giờ ăn loại thịt nướng tự nướng này nữa, nướng thật sự là quá chậm, ăn hai giờ mới xong, cô cảm giác mình chưa ăn gì hết, chỉ nhìn Tần Nhất Xuyên nướng thịt.
Tần Nhất Xuyên nướng thịt cả đêm, căn bản không ăn được mấy miếng, tay cũng ê ẩm, chẳng qua nhìn Trường Tuế ăn hết thịt do mình nướng thì lại có cảm giác thỏa mãn không thể giải thích được.
Bữa ăn này do Trường Tuế thanh toán.
Ngón tay của Tần Nhất Xuyên không tiện nên chậm một bước, lập tức có chút nôn nóng: “Cô thanh toán làm gì?”
Mùi vị thức ăn của quán này không tệ, giá cả cũng phải chăng, bọn họ ăn gần hai ngàn nhân dân tệ.
Đối với anh ta mà nói, số tiền đó không đáng bao nhiêu, nhưng với Trường Tuế thì đó có thể là một con số không nhỏ.
Trường Tuế nói một cách đương nhiên: “Không phải anh mời tôi ăn rất nhiều lần rồi sao? Lần này để tôi mời.”
Tần Nhất Xuyên nhíu mày nói: “Không phải cô rất thiếu tiền sao?”
Trường Tuế nói: “Cũng không thiếu tiền cho một bữa này.”
Tần Nhất Xuyên vẫn hơi khó chịu.
Bởi vì anh ta luôn cho rằng Trường Tuế rất nghèo.
Chủ yếu dựa vào chi phí tiêu dùng và cách ăn mặc hằng ngày của cô mà nhận ra.
Quần áo cô mặc trên người lui tới đều là mấy kiểu như áo hoodie, áo sweater, đồ bộ thể thao, đều là quần áo không có nhãn hiệu gì, giày cũng vậy, cảm giác giống như loại giày thể thao rẻ tiền không có nhãn hiệu được mua từ cửa hàng nhỏ bên đường, ngay cả nhãn hiệu cũng không có chứ đừng nói là đồ trang sức gì đó.
Những cô gái mà anh ta quen biết đều thích khuyên tai, dây chuyền và lắc tay lấp la lấp lánh, riêng cô lại không có bất cứ thứ nào.
Cô thậm chí còn không có cả túi xách, di động liền tùy tiện nhét vào túi.
Nhắc đến điện thoại di động, điện thoại di động của cô đều là điện thoại di động nội địa, còn là loại rẻ nhất, có lẽ chỉ đáng giá bảy tám trăm nhân dân tệ.
Hơn nữa, chính cô cũng từng nói rằng mình rất thiếu tiền, nhưng khi hỏi tại sao thì lại không chịu nói, có thể là vừa bước ra xã hội đã bị lừa nên mới thiếu nợ người khác rất nhiều tiền.
Cô không có ba mẹ hay người nhà, là một đứa trẻ mồ côi lớn lên ở trong chùa, chưa được học hành gì đã phải ra ngoài mưu sinh kiếm sống.
Hơn nữa còn làm loại nghề nghiệp như “cô đồng”, cô là một cô gái, vậy mà từ nhỏ đã phải liên hệ với ác quỷ.
Thứ mà anh ta sợ hãi, cô lại giống như tập mãi thành quen.
Tần Nhất Xuyên nghĩ mà thấy trong lòng co rút đau đớn.
Trường Tuế không biết Tần Nhất Xuyên không nói chuyện là vì trong đầu anh ta tự bổ não nhiều như vậy.
Mặc dù cô đã quyên hết số tiền mình kiếm được từ thành phố Tây ra ngoài nhưng trong người vẫn còn giữ chút đỉnh, chuyện mời ai đó ăn một bữa cơm là không thành vấn đề.
Tần Nhất Xuyên rất rộng rãi với cô, cô cũng không thể chiếm tiện nghi của anh ta mãi.
Áo quần và giày dép trên người cô không có nhãn hiệu là vì cô không có khái niệm gì về đồ hiệu, cô và Khương Tô là hai thái cực khác nhau hoàn toàn, yêu cầu của cô đối với quần áo là thoải mái, yêu cầu đối với giày cũng là thoải mái dễ mang. Huống chi ở chùa Thanh Sơn cũng không có ai nhìn xem cô có mặc đẹp hay không, dùng điện thoại rẻ tiền là vì với cô nó là công cụ liên lạc, mắc hay rẻ đều không khác biệt nhiều lắm.
Số tiền cô chi tiêu cho chuyện ăn uống là nhiều nhất, và phần tiền còn lại không ngoại lệ đều quyên hết ra ngoài.
Nhưng cô chưa từng cảm thấy mình nghèo, bởi vì cô không bao giờ thiếu tiền tiêu.
Trên đường quay về, Tần Nhất Xuyên vẫn luôn xoắn xuýt chuyện cô đã trả tiền cho bữa ăn này.
Bất tri bất giác đã về đến phim trường từ lúc nào không hay.
Lưu Doanh vẫn đang quay đêm.
Cô ấy thấy hai người bọn họ cùng quay về thì hơi sửng sốt, trên mặt lộ ra nụ cười mỉm hiền từ của người bề trên.
“Hai người đi ăn à?”
Trường Tuế gật đầu.
Tần Nhất Xuyên cảm thấy chột dạ trước ánh mắt đầy ý cười dịu dàng của Lưu Doanh, lại tự hỏi sao mình phải chột dạ, anh chột dạ gì chứ? Anh chỉ xem cô như em gái…
Tần Nhất Xuyên nghĩ như vậy, ánh mắt lại lén lút nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêng của Trường Tuế, không cách nào thu hồi lại.
Rõ ràng lần đầu tiên gặp nhau không hề chú ý đến ngoại hình của cô, nhưng bây giờ không hiểu sao lại cảm thấy cô rất xinh đẹp.
Lướt thấy bức ảnh chụp lén cảnh anh và cô ở phim trường bị phát tán trên Weibo, anh đã không nhịn được mà tải về máy.
Có lúc sẽ mở ảnh ra xem mà không hiểu tại sao lại vậy.
Trong lòng anh không khỏi thầm so sánh người khác với cô, nhưng lần nào người thắng trong lòng anh cũng là cô.
Thật sự rất kỳ lạ!
…
Lưu Doanh đợi Tần Nhất Xuyên đi rồi mới kéo Trường Tuế sang một bên, vẻ mặt rối rắm: “Cô với Hạ Luật là chuyện gì vậy?”
Trường Tuế nghi ngờ nhìn cô ấy: “Hả?”
Lưu Doanh nhỏ giọng nói: “Tiểu Văn nói lúc cô ấy đưa thuốc qua đó thì thấy cô ở trong phòng Hạ Luật, trong phòng không bật đèn, Hạ Luật còn nắm tay cô. Không phải hai người thật sự ở bên nhau đó chứ?”
…
Hạ Luật ngủ rất say.
Trong mơ có mùi hương thoang thoảng khiến người khác an tâm.
Thậm chí anh không còn mơ thấy ác mộng nữa.
Đã lâu rồi anh không có được một giấc ngủ thoải mái và đầy đủ như vậy.
Trời vừa sáng, Hạ Luật đã tỉnh lại, chậm rãi mở mắt ra, hiếm thấy cảm thấy rất nhẹ nhõm.
Cầm điện thoại lên và nhìn thoáng qua thời gian.
Sáu giờ sáng.
Hôm qua, anh đã ngủ lúc nào vậy?
Nghĩ đến đây, anh ngước mắt nhìn lên và thấy thuốc trên chiếc tủ cạnh giường, ly nước còn một nửa, bát cháo đã ăn dở, và một chiếc bát dùng một lần trống rỗng…
Anh đã ăn những thứ này vào lúc nào vậy?
Đầu óc anh đứng máy mấy giây.
Sau đó, từng cảnh tượng liên tiếp xâu chuỗi lại trong đầu…
Trí nhớ ùa về.
Vẻ mặt của Hạ Luật dần dần trở nên cứng ngắc trong ánh nắng sớm mai đang xuyên thấu qua rèm cửa sổ.