Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 28
Chương 28: Trừng trị
Khi Trường Tuế rời khỏi biệt thự nhà họ Lư, sau lưng truyền đến tiếng khóc tan nát cõi lòng của Lư Văn Hạo.
Trên môi cô lộ ra nụ cười châm chọc.
Thật buồn cười.
Trên thực tế, Vương Văn Đình chưa từng thích cậu ta, cùng lắm là đã từng ngộ nhận cậu ta là người tốt mà thôi.
Đây chẳng qua chỉ là câu chuyện mà cô tùy tiện bịa ra khi thấy cậu ta khóc lóc nức nở nói mình thích Vương Văn Đình.
Chỉ cần cậu ta còn một chút lương tâm thì lời nói dối này sẽ khiến cậu ta sống không bằng chết. Mỗi một ngày trong cuộc sống sau này, mỗi khi nhớ đến chuyện này đều sẽ đau khổ không chịu nổi.
Mà không phải là đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Ngụy Chí Mẫn, giả vờ vô tội.
Lúc cậu ta khóc lóc kể lể nói mình thích Vương Văn Đình.
Trường Tuế chỉ cảm thấy buồn nôn.
Nhưng chỉ đau khổ ở mức độ này thì còn xa mới đủ.
“Sao rồi?” Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm không ở trên xe, hai người đều nghe được tiếng khóc truyền ra từ trong biệt thự nhà họ Lư, tiếng khóc nghe có vẻ vô cùng đau khổ.
Trường Tuế không trả lời câu hỏi này mà nói: “Đội trưởng Lâm. Ngụy Chí Mẫn đã quay video cảnh Vương Văn Đình bị tấn công tình dục. Căn cứ vào tính cách cực đoan và tồi tệ của Ngụy Chí Mẫn, hẳn là cậu ta vẫn chưa xóa nó đi, video có lẽ vẫn còn trong điện thoại di động hoặc là máy tính của cậu ta, nhờ anh nghĩ biện pháp tìm ra nó.”
Cô đứng trước mặt đội trưởng Lâm, trịnh trọng nhờ vả: “Làm ơn.”
Đội trưởng Lâm sửng sốt một lúc, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm nghị: “Được. Cô yên tâm, chỉ cần đoạn video đó vẫn còn thì tôi nhất định tìm ra nó.” Anh ta dừng một lát rồi nói: “Tôi điều tra được là Lư Văn Hạo bắt đầu đi học khá muộn, lúc gây án cậu ta đã mười tám tuổi. Nếu như có thể tìm được video… tôi đảm bảo với cô, tôi nhất định sẽ làm hết trong khả năng của mình để cho cậu ta phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
Trường Tuế gật đầu, sau đó nói: “Chúng ta đi thôi, về khách sạn trước, tôi còn muốn chuẩn bị một ít đồ vật.”
Đội trưởng Lâm vừa lái xe vừa cảm thấy hai ngày nay mình không làm được việc gì ngoài việc lái xe, trong lòng không khỏi có chút thất bại.
“Tôi cảm thấy hai ngày nay mình không giúp được việc gì hết, chỉ là chuyên môn lái xe.” Đội trưởng Lâm cười khổ trêu chọc.
Cùng lúc đó, Nghiêm Phạm ngồi ở vị trí phó lái ngay cả lái xe cũng không làm: “…”
Trường Tuế cười tủm tỉm nói: “Sao có thể chứ, đội trưởng Nghiêm là người đã đưa tôi đến thành phố Tây, còn đội trưởng Lâm là giấy thông hành ở thành phố Tây của tôi.”
Đội trưởng Lâm cười ha hả.
Nhưng mà Nghiêm Phạm vẫn không cảm thấy bản thân mình phát huy được tác dụng gì, đến cả làm bảo vệ cũng không xứng chức.
Đội trưởng Lâm đưa bọn họ đến khách sạn rồi đi trước, anh ta chuẩn bị đến nhà của Ngụy Chí Mẫn tìm video.
Trường Tuế và Nghiêm Phạm tách ra mỗi người một hướng, một mình cô về phòng và bắt đầu chuẩn bị cho tối nay.
…
Trường Tuế ở trong phòng bận rộn đến bảy giờ tối mới xong việc.
Nghiêm Phạm cuối cùng cũng đợi được cô ra ngoài: “Nếu cô còn không ra thì tôi phải đến gọi cô đấy, xuống tầng ăn gì đó trước nhé?”
Trường Tuế nghĩ đến tối nay phải hao phí tinh thần và sức lực nên gật đầu đồng ý.
Hai người vừa bước vào thang máy.
Điện thoại di động của Nghiêm Phạm đổ chuông.
Ông ấy bắt máy, nghe người ở đầu dây bên kia nói chuyện, sắc mặt trở nên nặng nề, nói mấy câu rồi ngắt máy, ông quay sang nhìn Trường Tuế và nói: “Tìm được đoạn video mà cô nói rồi.”
Đội trưởng Lâm nhanh chóng lái xe đến đây, đuổi kịp trước khi bọn họ ăn tối.
“Bữa này phải do anh mời đấy.” Nghiêm Phạm nói.
“Không thành vấn đề.” Đội trưởng Lâm sảng khoái đồng ý, tinh thần của ông ấy lúc này rất phấn khởi vì đã nắm được bằng chứng.
“Đã xác nhận rồi, chính là đoạn video đó. Tôi kiếm cớ lấy điện thoại di động của Ngụy Chí Mẫn ra. Điện thoại di động của cậu ta có mật khẩu, ba mẹ cậu ta không mở khóa được nên không xem được đoạn video đó. Tôi cầm nó về đồn và đưa cho đồng nghiệp mở khóa, video ở trong điện thoại di động của cậu ta.” Nói đến đây, biểu cảm của đội trưởng Lâm có chút nặng nề: “Cô yên tâm, có được đoạn video này, Lư Văn Hạo chạy không thoát. Trường học cũng không thể thoái thác trách nhiệm.”
Trong lòng Trường Tuế thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt dịu đi: “Đội trưởng Lâm, cảm ơn anh.”
Đội trưởng Lâm trịnh trọng nói: “Tiểu Khương, là tôi phải thay Vương Văn Đình cảm ơn cô, bản thân tôi cũng muốn cảm ơn cô.”
Nghiêm Phạm đột nhiên nói: “Vậy không có ai muốn cảm ơn tôi sao?”
Trường Tuế và đội trưởng Lâm quay đầu lại thấy vậy thì đều cười.
Đội trưởng Lâm ấn lên bả vai anh ấy và nói: “Nghiêm Phạm, người mà anh nên cảm ơn nhất chính là cậu, là cậu giúp anh đưa Tiểu Khương đến đây. Chờ mọi chuyện giải quyết xong xuôi, anh lại mời hai người một bữa.”
Nghiêm Phạm uống một ngụm nước: “Vậy đến lúc đó em phải làm thịt anh một bữa lớn.”
Đội trưởng Lâm cười ha hả: “Anh chắc chắn đem đủ tiền!”
Trường Tuế nhìn bọn họ và mỉm cười.
Sau khi cô ra khỏi chùa, dường như cô quen được rất nhiều người tốt…
…
Cơm nước xong xuôi, đội trưởng Lâm lái xe đưa Trường Tuế đến cổng trường học như thường lệ.
Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm xuống xe và dặn dò cô: “Vẫn là câu nói đó, cho dù xảy ra chuyện gì, an toàn của bản thân là quan trọng nhất, có chuyện gì phải lập tức gọi cho chúng tôi.”
Trường Tuế cầm chiếc bộ đàm đã sạc đầy và gật đầu với bọn họ.
“Tôi đi đây.”
Sau khi nói xong, cô bước vào ngôi trường tối thui mà không hề ngoảnh đầu nhìn lại.
Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm liếc mắt nhìn nhau, ăn ý nói: “Chờ thôi.”
…
Khi Trường Tuế đứng dưới tòa lầu dạy học lần nữa, tâm tình đã khác với tối hôm qua.
Cô nhìn bức tường đã được tô trát để che đậy những thứ ẩn bên dưới.
Trên đó vốn có mấy cái tên được viết bằng máu.
Trương Diệu Hoa, Ngụy Chí Mẫn, Lư Văn Hạo, Mạnh Kỳ…
Cô ấy tự rạch tay mình, dùng máu viết lên bức tường trắng như tuyết mấy cái tên đó.
Trên thế giới này, không ai có thể hiểu được nỗi đau và sự tuyệt vọng của Vương Văn Đình hơn cô.
Bởi vì trong một khoảnh khắc nào đó, cảm xúc của Vương Văn Đình và cô là một. Cô cảm nhận được những tuyệt vọng, đau đớn và căm hận đó.
Trường Tuế ngẩng đầu, ngay đêm nay, hãy để cô đến kết thúc tất cả.
…
Gió đêm nay lớn hơn đêm qua, ánh trăng bị mây đen che đậy, như ẩn như hiện.
Những lá bùa bằng giấy bị tróc ra từ trên tường vây đêm qua bị gió cuốn bay khắp nơi.
Đuôi tóc của Trường Tuế cũng bị gió cuốn tung lên.
Cô bố trí hiện trường xong xuôi liền lấy điện thoại di động ra xem thời gian, sắp đến giờ rồi.
Tối hôm qua, lệ quỷ đã đến một lần và biết được sự lợi hại của cô, chắc chắn nó không dám đến nữa, hôm nay chỉ có thể cưỡng chế triệu hoán.
Trường Tuế lấy một chiếc túi đã thắt nút từ trong ba lô ra, bên trong là một mảnh vải màu đỏ, là mảnh vải mà cô đã năn nỉ đội trưởng Lâm cắt ra từ chiếc váy màu đỏ mà Văn Đình đã mặc hôm tự sát, trên vải có dính máu của Vương Văn Đình, nay đã biến thành màu đỏ sẫm.
Lá bùa màu vàng viết ngày sinh tháng đẻ của Vương Văn Đình đang bốc cháy trong chiếc lư hương màu đen, Trường Tuế ném mảnh vải vào trong ngọn lửa, hai mắt nhắm nghiền, hai bàn tay bấm pháp quyết, trong miệng niệm chú.
Mảnh vải nhanh chóng bị ngọn lửa nuốt chửng, và sau đó, một luồng khói dày đặc bốc ra từ chiếc lư hương màu đen.
Trường Tuế mở mắt, sát khí mãnh liệt ập thẳng vào mặt!
Âm khí đều hóa thành gió lạnh thấu xương.
Trường Tuế lui lại nửa bước, hai tay kết ấn, trong miệng quát khẽ: “Trói!”
Sương khói trên đỉnh đầu trực tiếp hóa thành gió lốc cỡ nhỏ quét xuống, tầng tầng lớp lớp quấn quanh bóng đen đang lao về phía cô!
“Lần này sẽ không cho cô cơ hội chạy trốn nữa.” Ánh mắt Trường Tuế nghiêm nghị, mười ngón tay nhanh chóng biến hóa: “Vây!”
Mấy chục lá bùa bố trí xung quanh chiếc đỉnh màu đen lập tức bay lên không trung! Hình thành một vòng bao vây, chỉ nghe thấy âm thanh phành phạch giòn vang, mấy chục lá bùa giấy nháy mắt bao vây bóng đen tầng tầng lớp lớp!
Lệ quỷ bên trong oán khí liều mạng giãy giụa, nhưng luồng oán khí đang điên cuồng lăn lộn đó lại không cách nào thoát ra ngoài, ngược lại bị tầng tầng bùa chú bao quanh không ngừng hấp thụ.
“Hôm nay, vì chuẩn bị mấy lá bùa này mà tôi đã dùng không ít máu.” Trường Tuế nói xong liền không hề do dự cắn rách ngón tay phải của mình, máu trào ra, cô tập trung vẽ lên lòng bàn tay trái một bức phù chú, mỗi lần cô vẽ xuống một nét, phong ấn do Khương Tô vẽ sau lưng lại nhạt đi một phần, cô giống như đang tự mình lẩm bẩm, cũng giống như đang nói với oán khí bao quanh Vương Văn Đình: “Máu của tôi rất quý, đừng lãng phí.”
Vừa nói vừa hoàn thành một nét vẽ cuối cùng, bàn tay trái mang theo bùa chú duỗi vào vòng vây từ kẻ hỡ những lá bùa và phủ lên phần bụng của lệ quỷ, khoảnh khắc bùa chú phủ lên, cánh tay của Trường Tuế cũng mất tri giác.
Oán khí quanh thân lệ quỷ lấy bàn tay phủ lên bụng nó làm trung tâm và hình thành một vòng lốc xoáy, oán khí không ngừng bị hấp thu vào lòng bàn tay của Trường Tuế, sau đó dọc theo cánh tay tiến vào cơ thể của cô.
Khuôn mặt của Trường Tuế không có cảm xúc, điên cuồng hấp thu oán khí trên người Vương Văn Đình.
Có thể tự mình hấp thu oán khí của lệ quỷ vào người là kỹ năng mà ngay cả Khương Tô cũng không có.
Chẳng qua thủ đoạn của Khương Tô từ trước đến nay đều đơn giản và thô bạo, bà không bao giờ ngược dòng tìm hiểu quá khứ của lệ quỷ, nếu bắt gặp thì sẽ trực tiếp đánh nó hồn bay phách lạc.
Vì vậy Khương Tô mới nói ông trời không thưởng cơm cho Trường Tuế ăn mà là nhét cơm vào miệng cô.
Mà lúc này, Khương Tô ở cách xa ngàn dặm cảm ứng được phong ấn nới lỏng, bà khẽ nhíu mày.
Rất rõ ràng, đứa đồ đệ của bà lại làm loạn rồi.
Thậm chí bà từng nghi ngờ rằng Trường Tuế có được thể chất đặc biệt này là vì có thể đi khắp thế gian siêu độ ác linh.
Mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ của oán khí vờn quanh cơ thể Vương Văn Đình đã chậm lại.
Dần dần lộ ra chân thân của lệ quỷ.
Trên người Vương Văn Đình là chiếc váy đỏ đã mặc lúc tự sát, máu me đầy mặt, hai mắt không có ánh sáng.
“Vương Văn Đình, tôi đã nắm được chứng cứ cho thấy bọn họ tổn thương cô, Lư Văn Hạo mà cô chưa giết sẽ phải ngồi tù, và những kẻ đã từng làm hại cô, cho dù lúc còn sống bọn họ không bị trừng phạt, thì sau khi chết đi và xuống âm phủ cũng sẽ nhận lấy hình phạt xứng đáng.”
“Vương Văn Đình, nếu như cô cứ u mê không tỉnh ngộ, sát khí càng lúc càng nhiều, sớm muộn cũng có ngày mất hết tâm trí và biến thành lệ quỷ làm ác khắp nơi. Đến lúc đó, cô không thể khống chế được bản thân mình muốn giết hay không muốn giết ai, có thể ngay cả người cô yêu, người mà cô muốn bảo vệ cũng bị cô giết chết. Tôi biết cô bây giờ vẫn còn một tia thần trí và có thể nghe được lời tôi nói.” Trường Tuế nhìn cô ấy chăm chú, trầm giọng nói: “Cô nói trên thế giới này không có ai có thể giúp cô, vậy thì tôi sẽ đến giúp cô, tuy rằng hơi muộn. Biển khổ vô biên, tôi đến độ cô.”
Oán khí trên người Vương Văn Đình nhanh chóng biến mất, nhưng không phải bị Trường Tuế hấp thu mà là cứ như vậy tiêu tan, đôi mắt không hề có ánh sáng và thần thái của cô ấy khẽ chớp động, đôi môi dính máu khẽ nhúc nhích như muốn nói gì đó.
Nhưng ngay vào lúc này! Đột nhiên xảy ra dị biến!
Chỉ nghe thấy âm thanh xé gió vang lên!
Kiếm gỗ đào lướt nhanh qua tai Trường Tuế!
Tròng mắt của Trường Tuế bỗng nhiên co rút!
Chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết! Kiếm gỗ đào hung hăng cắm vào ngực Vương Văn Đình! Hất bay và đóng đinh cô ấy giữa không trung!
Những lá bùa bằng giấy trên người cô ấy ào ào rơi xuống đất, sương khói quanh thân cũng dần dần tiêu tan.
Trường Tuế đột ngột quay đầu lại.
Chỉ thấy người thanh niên đã gặp trong căn tin ngày hôm đó bước ra từ trong cầu thang với nụ cười trên khóe miệng: “Thật may là vẫn chưa muộn.”
Anh ta thấy Trường Tuế thì độ cong trên khóe miệng càng sâu hơn: “Quả nhiên là cô. Thật ngại quá, tôi đã nhận cọc làm ăn này rồi, con lệ quỷ này là của tôi.” Anh ta nói xong liền nhìn về phía Vương Văn Đình bị mình đóng đinh giữa không trung: “Nhưng vì cô đã thực hiện mấy bước đầu nên thù lao sẽ chia ba bảy nhé, cô thấy thế nào?”
Trả lời anh ta là mấy lá bùa bằng giấy thẳng tắp lao tới!
Tròng mắt của Ngọc Phần đột ngột co rút! Hắn vừa lùi về sau vừa rút ra một xấp bùa, hai bàn tay kết ấn, hét lớn: “Thái thượng lão quân lập tức nghe lệnh! Lên!”
Bùa giấy trong tay hắn lập tức tạo thành một bức tường bùa chú ngăn cản ở trước mặt hắn.
Ánh mắt Trường Tuế lạnh lẽo, khóe miệng nở nụ cười lạnh, bàn tay kết ấn biến đổi: “Đốt!”
Nụ cười trên khóe miệng của Ngọc Phần cứng lại, khiếp sợ nhìn mấy lá bùa bay về phía mình không cần lửa mà tự bốc cháy, nhào lên bức tường bùa chú của anh ta và đốt cháy chúng trong nháy mắt!
Khi có gió thổi qua, ngọn lửa lao về phía anh ta!
Anh ta vội vàng lùi lại mấy bước! Khi lùi đến bên cửa, bùa giấy của anh ta đã bị đốt thành tro, anh ta đột nhiên nôn ra một ngụm máu, sắc mặt trở nên trắng bệch, anh ta vịn vào khung cửa, khiếp sợ nhìn về phía Trường Tuế đang lạnh mặt đứng ở bên đó: “Cô là ai?!”
Trường Tuế căn bản không muốn nói chuyện với anh ta, bùa chú nhiễm máu của cô rơi ra từ trên người Vương Văn Đình vì bị anh ta phá đám lúc nãy đột nhiên bay lên, chỉ thấy từng lá bùa nối đuôi nhau bay lên và bện chặt vào nhau tạo thành một sợi dây.
“Tôi là tổ tông của anh.” Trường Tuế lạnh lùng nói, nói xong, tay phải vung lên, sợi dây được kết thành từ bùa giấy nhanh chóng bay về phía anh ta!
Thủ đoạn của Trường Tuế, Ngọc Phần quả thực chưa từng nghe thấy chưa từng nhìn thấy! Trong tay anh ta vừa xuất ra một xấp lá bùa, sợi dây bùa đó liền trói lấy tay anh ta, không chờ anh ta kịp phản ứng liền trói chặt anh ta từ trên xuống dưới.
Ngọc Phần giãy giụa mấy lần đều không giãy ra được, anh ta hét lớn: “Rốt cuộc cô là ai?!”
*
“Đã nói rồi, tôi là tổ tông của anh.” Trường Tuế lạnh lùng nói xong, lá bùa trong tay bay qua đóng kín cái miệng của anh ta.
Ngọc Phần: “Ưm ưm ưm! Ưm ưm!”
Trường Tuế mặc kệ anh ta, thanh kiếm gỗ đào xuyên qua người Vương Văn Đình mất đi kiểm soát, Vương Văn Đình rơi xuống từ giữa không trung, sắc mặt xám xịt, nhưng thanh kiếm gỗ đào vẫn còn cắm trên ngực cô ấy khiến cô ấy không cựa quậy được, oán khí vẫn vấn vít quanh người.
Trường Tuế bước lại gần và ngồi xổm trước mặt cô ấy: “Đừng sợ. Tôi đến giúp cô.”
Cô dùng tay trái nắm lấy chuôi kiếm.
Ngọc Phần cách đó không xa khẽ híp mắt.
Chỉ cần rút thanh kiếm gỗ đào đó ra, lệ quỷ sẽ hồn bay phách lạc.
Lúc này, Vương Văn Đình đã lấy lại thần trí, cô ấy nhìn thanh kiếm gỗ đào đâm xuyên qua lồng ngực của mình và chỉ chừa lại chuôi kiếm bên ngoài, ánh mắt lộ ra sợ hãi.
Trường Tuế nắm chặt bờ vai của cô ấy và mỉm cười trấn an: “Đừng sợ, có tôi ở đây, cô sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Cô nói xong, tay trái nắm chặt chuôi kiếm và nhanh nhẹn rút kiếm ra, sau đó phủ lòng bàn tay lên chỗ rách đang nhanh chóng lan rộng trên vai Vương Văn Đình.
Vương Văn Đình có thể cảm nhận được “cơ thể” của mình đang dần dần phục hồi, có thứ gì đó từ trong lòng bàn tay của người này chảy vào bên trong “cơ thể” của cô ấy…
Vương Văn Đình ngẩng đầu kinh ngạc nhìn cô.
“…Tại sao?”
Lúc cô ấy hóa thành lệ quỷ, biến thành dáng vẻ đáng sợ như vậy…
Trường Tuế nhìn cô ấy một cách chăm chú: “Bởi vì cô đang cầu cứu tôi. Tôi nghe được.”
Trong lòng Vương Văn Đình không chỉ có tuyệt vọng và căm hận, đồng thời còn có tình yêu dành cho người nhà.
Nỗi đau đớn và tuyệt vọng của cô ấy không phải vì bản thân hãm sâu vào vũng bùn dơ bẩn mà là vì có vô số người đi qua lại làm như không thấy, không có ai sẵn sàng lại gần và giúp cô một tay.
Vương Văn Đình ngơ ngác, đôi mắt ảm đạm ấy chậm rãi trào nước mắt…
Oán khí quấn quanh trên người cô ấy hoàn toàn biến mất.
Máu me đầy mặt cũng biến mất không thấy nữa, đôi mắt ảm đạm dường như được nước mắt rửa sạch, thanh tịnh lại sạch sẽ, bên trong chứa đầy nước mắt, âm thầm và hỗn loạn tuôn ra từ trong hốc mắt, thấm ướt toàn bộ khuôn mặt…
Sao có thể?!
Ngọc Phần khiếp sợ nhìn bên đó.
Thanh kiếm gỗ đào đó là sư phụ tặng cho anh ta, đã trải qua chín lần sét đánh.
Sau khi bị thanh kiếm gỗ đào của anh ta đâm xuyên tim, dù là lệ quỷ lợi hại đến mức nào đều sẽ hồn bay phách lạc.
Tại sao Vương Văn Đình vẫn còn êm đẹp, thậm chí oán khí trên người cũng hoàn toàn biến mất?!
Tại sao có thể?!
Cô gái đó, rốt cuộc cô ấy đã làm gì?!
“Thời gian của cô không còn nhiều.” Trường Tuế nói: “Cô còn có tâm nguyện nào chưa hoàn thành hay không?”
Vương Văn Đình giật mình sửng sốt, sau đó hỏi cô: “Trước đó cô nói rằng cô đã tìm được chứng cứ phạm tội của bọn Lư Văn Hạo, là thật sao?”
Trường Tuế gật đầu: “Tôi đã giao nó cho cảnh sát rồi.”
Vương Văn Đình lập tức kích động: “Không thể giao cho cảnh sát!”
“Yên tâm.” Trường Tuế giữ chặt vai cô ấy: “Là một người đáng tin cậy, hãy tin tôi.”
Vương Văn Đình nhìn chằm chằm vào mắt cô, cảm xúc dần dần bình ổn lại.
“Tôi muốn trở về gặp người nhà. Tôi đã không nói lời từ biệt với họ khi tôi chết. Bây giờ tôi muốn nói lời tạm biệt với họ trước khi ra đi.”
“Được.”
…
Ngọc Phần tức giận kêu lên với Trường Tuế: “A a a! A a a!”
Trường Tuế cũng không thèm nhìn anh ta, trực tiếp lướt qua người anh ta rồi xuống lầu.
“A a a a! A a a! A a!” Ngọc Phần không dám tin nhìn theo bóng dáng xuống lầu của Trường Tuế, cô thế mà đem anh ta bỏ ở nơi này mặc kệ?!
…
“Tiểu Khương, thế nào rồi? Lần này thành công không?” Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm cùng xuống xe nghênh đón cô.
Trường Tuế gật đầu, cô không nói cho bọn họ biết là Vương Văn Đình đang đứng bên cạnh mình, sau đó nói với đội trưởng Lâm: “Đội trưởng Lâm, trên sân thượng có một người đàn ông, là đồng nghiệp của tôi, anh ta thiếu chút nữa đã làm hỏng chuyện của tôi, tôi đã trói anh ta lại rồi, ông có thể bắt nhốt anh ta mấy ngày không?”
Đội trưởng Lâm giật mình: “Có phải là một người trẻ tuổi tóc vàng không?” Trường Tuế gật đầu.
Đội trưởng Lâm: “Lúc trước anh ta tính đi vào thì bị chúng tôi cản lại, không biết đi vào từ nơi nào nữa. Cô yên tâm, cứ giao cho tôi.”
Trường Tuế nói: “Đội trưởng Nghiêm giúp tôi đi xem anh ta nhé, đội trưởng Lâm, phải làm phiền ông đưa tôi đến nhà Vương Văn Đình một chuyến.”
…
“Cô thật sự không muốn nói gì đó với bọn họ sao?” Trường Tuế hỏi.
Vương Văn Đình mỉm cười, khe khẽ lắc đầu.
Cô ấy vừa mới vào nhà, nhìn thấy em gái đang làm bài tập, bà nội ngồi ở một bên cầm quạt giấy quạt cho em ấy.
Xem ra mọi người đã dần dần thoát ra khỏi nỗi đau do cái chết của cô ấy mang lại.
Thời gian có thể chữa trị đau thương.
Cô ấy không muốn đánh thức nỗi đau của người nhà lần nữa.
Trường Tuế nói: “Không cần lo lắng cho bọn họ, tôi đã thay cô đòi hai triệu tiền bồi thường từ nhà trường. Sau này, cuộc sống của bọn họ sẽ tốt hơn thôi.”
Vương Văn Đình sửng sốt, suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi không muốn cô đưa hết tiền cho người nhà của tôi.”
Trường Tuế nghi ngờ nhìn cô ấy.
Vương Văn Đình cười nói: “Ba tôi rất yêu gia đình, nhưng ông ấy cũng dễ bị choáng váng đầu óc. Nếu bỗng dưng có nhiều tiền như vậy, có thể ông ấy lại cầm đi làm ăn gì đó. Thỉnh cầu cô đưa cho gia đình tôi số tiền đủ để trả nợ, xem như là tiền bồi thường. Riêng số tiền còn lại, nếu như có thể, xin cô bảo quản giúp tôi, chờ khi em gái tôi trưởng thành và cần đến số tiền này thì hãy đưa nó cho con bé.”
Trường Tuế gật đầu đồng ý: “Được.”
“Cô đã chuẩn bị tinh thần để rời đi chưa?”
Vương Văn Đình gật đầu cười dịu dàng: “Ừ.”
Trường Tuế đốt danh thiếp của quỷ sai.
Những đốm sáng giống như ánh sáng đom đóm xuất hiện lơ lửng trong con hẻm nhỏ, hàng chục hàng trăm đốm sáng giống như đom đóm đang bay múa vờn quanh Vương Văn Đình.
Khuôn mặt thanh thú điềm đạm của Vương Văn Đình bị ánh huỳnh quang chiếu sáng, trên khuôn mặt đơn thuần tràn đầy tán thưởng: “Thật đẹp.”
Quỷ sai mặc đồ vest đen xuất hiện giữa những đốm sáng, hắn cầm quyển sổ màu đen của mình, mở sổ ra, sau khi thẩm tra đối chiếu tên tuổi và ngày sinh tháng đẻ của Vương Văn Đình không có gì sai sót liền chuẩn bị đưa Vương Văn Đình đi.
Vương Văn Đình đột nhiên đi tới và ôm chầm lấy Trường Tuế: “Cảm ơn cô.”
Trường Tuế hơi giật mình.
Vương Văn Đình nói khẽ bên tai cô: “Cảm ơn cô đã nghe thấy tiếng cầu cứu của tôi, cảm ơn cô… bằng lòng kéo tôi lại.”
…
…
…
Vương Văn Đình biến mất cùng với quỷ sai.
Những đốm sáng như ánh đom đóm cũng dần dần biến mất.
Con hẻm lại một lần nữa chìm vào bóng tối, chỉ còn lại một mình Trường Tuế, khóe miệng của cô nhịn không được nhếch lên.
Cô không chú ý đến, đường sinh mệnh trong lòng bàn tay của cô dường như trở nên rõ ràng hơn.
…
“Một mình cô chạy đến con hẻm này làm gì vậy?”
Thấy Trường Tuế đi ra từ trong con hẻm, đội trưởng Lâm chờ ở bên ngoài kỳ quái nói.
Trường Tuế nói: “Tôi tiễn Vương Văn Đình đi rồi.”
Đội trưởng Lâm sửng sốt: “A?”
Trường Tuế nói: “Vừa rồi cô ấy ngồi cùng xe với chúng ta.”
Đội trưởng Lâm: “… A?!”
…
“Ý cô là vừa nãy cô ấy ở trên xe của tôi?” Đội trưởng Lâm ngồi trên ghế lái không dám tin hỏi.
Anh ta lúc này mới kịp phản ứng lại tại sao lúc nãy Trường Tuế không ngồi ở ghế phó lái mà ngồi ở hàng ghế sau, là bởi vì ghế phó lái không thể ngồi đủ… một người một quỷ?
“Cô ấy muốn nói lời tạm biệt với gia đình mình, nhưng khi đến nơi lại không muốn làm phiền bọn họ.” Trường Tuế bình tĩnh nói: “Vừa nãy tôi đã tiễn cô ấy đến địa phủ rồi.”
Đội trưởng Lâm trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Cô ấy vào địa phủ rồi sẽ như nào?”
Trường Tuế nói: “Tôi đã giúp cô ấy hóa giải oán khí trên người, dù sao cô ấy cũng đã tạo ra sát nghiệt, mặc dù người mà cô ấy giết là kẻ có tội, nhưng khi đến địa phủ có lẽ vẫn phải chịu chút khổ. Tôi sẽ nhờ các sư huynh ở chùa Thanh Sơn lập bài vị cho cô ấy, thắp hương niệm kinh, hi vọng có thể sớm ngày giúp cô ấy loại bỏ sát nghiệt, luân hồi chuyển thế.”
Đội trưởng Lâm thở phào nhẹ nhõm, mấy ngày nay, trong lòng ông ấy vẫn luôn băn khoăn chuyện về chuyện của Vương Văn Đình.
“Đúng rồi.” Trường Tuế đột nhiên nhớ đến nhờ vả của Vương Văn Đình: “Còn có chuyện này muốn làm phiền ông.”
“Chuyện gì?” Đội trưởng Lâm hỏi.
“Chuyện tôi thay gia đình của Vương Văn Đình đòi hai triệu nhân dân tệ tiền bồi thường, Vương Văn Đình không muốn tôi đưa hết tiền cho gia đình cô ấy trong một lần, chỉ hi vọng tôi lấy ra đủ số tiền trả nợ, số tiền còn lại muốn tôi bảo quản giúp, chờ khi em gái của cô ấy trưởng thành và cần tiền thì mới đưa cho cô bé. Nhưng tôi không có chỗ ở cố định, sau này cũng không biết sẽ ở nơi nào, cho nên tôi muốn giao số tiền này cho đội trưởng Lâm, hi vọng ông có thể thay thế bảo quản giúp.” Trường Tuế nói.
Chính cô cũng không biết bản thân mình có thể sống đến lúc em gái của Vương Văn Đình trưởng thành hay không.
Lúc đó vì muốn khiến cho Vương Văn Đình yên tâm nên cô mới nhận lời.
Chuyện này vẫn nên để đội trưởng Lâm làm thì thích hợp hơn.
Đội trưởng Lâm sửng sốt một lúc: “Số tiền lớn như vậy…”
Trường Tuế quay lại mỉm cười với ông ấy: “Đương nhiên là tôi tin tưởng ông nên mới đưa tiền cho ông.”
Đội trưởng Lâm im lặng, sau đó trịnh trọng nói: “Được, nếu như cô đã tin tôi, vậy thì tôi nhất định sẽ không để phụ lòng tín nhiệm của cô.”
…
Trường Tuế đã hấp thu hơn một nửa oán khí trên người Vương Văn Đình. Khi trở về khách sạn, cô đã yếu đến không gắng gượng được nữa.
“Tôi sẽ mê man trong mấy ngày tới, mấy ngày này tôi có thể sẽ giống như đã chết, không có nhịp tim, không có hô hấp, nhưng các ông không cần phải sợ, chuyện này xảy ra trên người tôi là hiện tượng bình thường, qua mấy ngày tôi liền tỉnh lại. Trong thời gian mấy ngày này, xin đừng để cho bất cứ ai quấy rầy tôi.”
Sau khi Trường Tuế bàn giao với Nghiêm Phạm xong xuôi liền đưa điện thoại di động của mình cho ông ấy, nếu như có chuyện gấp thì ông ấy thay cô trả lời, sau đó mới quay về phòng và chìm vào mê man.
…
Trường Tuế ngủ mê man suốt ba ngày.
Trong ba ngày mà cô ấy mê man đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Lư Văn Hạo đã bị bắt, vụ án vẫn còn trong quá trình thẩm tra, nhà họ Lư đã tìm một luật sư rất giỏi để chuẩn bị hầu tòa, nhưng Lư Văn Hạo lại thừa nhận sự thật chính mình đã phạm tội trong quá trình cảnh sát thẩm vấn, kết hợp với video phạm tội làm chứng cứ, cậu ta bị phán tội đã là kết cục đã định.
Mạnh Kỳ, người đã dụ dỗ Vương Văn Đình cũng bị Lư Văn Hạo cung khai, với tư cách là tòng phạm, thứ chờ đợi cô ta cũng là hình phạt thích đáng.
Phương án xử lý của trường trung học Khải Quang đối với vụ việc này cũng bị lan truyền trên mạng, bị cư dân mạng phẫn nộ công kích.
Trường học sa thải hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm lớp của Vương Văn Đình để làm dịu sự tức giận của quần chúng.
Còn có rất nhiều cư dân mạng tự phát đến trường trung học Khải Quang, nơi mà Vương Văn Đình đã tự sát để dâng hoa.
Trường học cũng không dám ngăn cản, thậm chí đặc biệt dành riêng một nơi để truy điệu Vương Văn Đình.
Mà chi tiết của vụ án tấn công tình dục lần này cũng bị một người giấu tên để lộ trên mạng.
Công ty của bốn gia đình đều bị cư dân mạng khởi xướng chống lại, giá cổ phiếu lập tức giảm mạnh.
Cũng có luật sư liên hệ với người nhà của Vương Văn Đình, muốn giúp họ khởi tố, yêu cầu bốn gia đình đó bồi thường kinh tế.
Sau khi Trường Tuế tỉnh lại, chuyện đầu tiên mà cô làm là đến trường học đòi tiền.
Sắc mặt của chủ tịch Dương so với lần trước còn tệ hơn, tất cả là vì mỗi đêm gần đây đều bị ác mộng tra tấn.
Chủ tịch Dương vẫn kiêng dè thủ đoạn của Trường Tuế, chuyển cho Trường Tuế ba triệu nhân dân tệ ngay tại chỗ, còn làm một cái phiếu nợ đảm bảo hai triệu nhân dân tệ còn lại sẽ trả đủ trong vòng ba tháng.
Trước khi Trường Tuế rời khỏi đó, cô lại bảo chủ tịch Dương cùng mình đi đến phòng học một chuyến.
Gọi hết những người đã từng bắt nạt Vương Văn Đình lần lượt ra ngoài, sau đó đưa cho mỗi người bọn họ một tấm bùa mà cô đã đưa cho chủ tịch Dương và hiệu trưởng Chu trước đó, dặn dò bọn họ buổi tối lúc ngủ nhớ phải đặt nó dưới gối.
Bởi vì có chủ tịch Dương đi theo nên những học sinh đó không hề nghi ngờ mà tin tưởng những gì Trường Tuế đã nói, lại thêm khoảng thời gian này bọn họ bị dọa đến khủng hoảng. Trong đó, kẻ cầm đầu bắt nạt Vương Văn Đình đã xảy ra vấn đề về tâm thần, một số người thì đang gặp bác sĩ tâm lý, bọn họ cầm tấm bùa của Trường Tuế cho như thể cầm được bùa hộ thân, cả khuôn mặt tràn đầy biết ơn.
Khi Trường Tuế đi, chủ tịch Dương hỏi thăm cô ấy về chuyện gần đây mình hay mơ thấy ác mộng, không biết có biện pháp nào giải quyết không.
Trường Tuế nói có lẽ là tinh thần bị áp lực quá nhiều, một thời gian nữa sẽ tốt lên, lại dặn dò ông ấy nhớ uống thuốc.
Chủ tịch Dương lại hỏi thăm có phải tấm bùa đó không có tác dụng hay không.
Trường Tuế mỉm cười vô hại: “Tấm bùa đó có thể phòng quỷ đấy, nếu như ông Dương ngại mang trên người phiền phức thì có thể để nó dưới gối cũng được.”