Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 27

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 27
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 27: Oán khí

Trường Tuế mang theo ba lô, một thân một mình đi trong khuôn viên sân trường vừa âm u vừa khủng bố. Cả ngôi trường dường như chỉ có tiếng bước chân của cô đang vang vọng, những góc khuất âm u hẻo lánh dường như ẩn chứa những nguy hiểm không thể lường trước, và bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra cắn nuốt cô. Nhưng biểu cảm trên khuôn mặt cô từ đầu đến cuối đều vô cùng bình tĩnh, bước chân không nhanh không chậm đi về phía tòa lầu dạy học.

Từ tòa lầu dạy học đi lên trên, một mạch leo đến tầng cao nhất, Trường Tuế mặt không đỏ hơi thở không gấp.

Cánh cửa sắt thông ra sân thượng đã bị khóa lại, Trường Tuế cầm chìa khóa mà cô lấy từ chỗ bảo vệ ra mở cửa, sau đó đi lên sân thượng.

Nơi này vẫn còn sót lại vết tích của tràng pháp sự diễn ra trước đó, giấy tiền chưa bị thiêu rụi rơi rải rác trên mặt đất.

Trường Tuế ngẩng đầu, đêm nay trăng sáng sao thưa, bầu không khí lặng yên không có chút gió, đối với cô mà nói, đây là điều kiện có lợi.

Cô thong thả bước đến đến bên cạnh lan can, đứng ở chỗ này có thể nhìn bao quát sân trường. Trường học đèn đuốc sáng trưng và náo nhiệt của ngày trước nay tĩnh lặng như một tòa thành chết.

Trên sân thượng không có đèn, hoàn toàn dựa vào ánh trăng để chiếu sáng, nhưng năng lực nhìn trong bóng đêm của Trường Tuế rất tốt, tầm nhìn rõ ràng.

Ngay lúc này, máy bộ đàm trong tay cô đột nhiên phát ra tiếng nói.

“Tiểu Khương, Tiểu Khương, tôi là đội trưởng Lâm, cô đã lên đến sân thượng chưa? Tình huống thế nào rồi? Nghe được hãy trả lời, nghe được hãy trả lời.”

Trường Tuế cầm máy bộ đàm lên trả lời với vẻ mặt khó tả: “Đội trưởng Lâm, tôi đã đến sân thượng rồi, tất cả đều thuận lợi, không cần lo lắng.”

Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm đang ngồi trong xe liếc mắt nhìn nhau, đồng thời thở phào nhẹ nhõm, sau đó anh ta nói tiếp: “Được rồi. Nhớ chú ý an toàn.”

Trường Tuế nhấn vào nút gọi: “Tiếp theo tôi cần phải tập trung hết sức để thi pháp, không thể phân tâm, đừng nói gì nữa nhé, chờ tôi liên lạc sau.”

Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm đang ngồi trong xe nghe cô nói vậy, hai người lại yên lặng liếc mắt nhìn nhau.

Hai người đàn ông từ trước đến giờ đều là người chỉ đạo ở trong lĩnh vực của mình nay nhìn thấy trong ánh mắt lẫn nhau cùng một cái tin tức.

… Hình như, lại bị ghét bỏ rồi.

Đội trưởng Lâm dừng ba giây mới nhấn xuống nút gọi: “Nghe được, từ bây giờ trở đi, chúng tôi sẽ giữ im lặng, chờ cô liên lạc với chúng tôi.”

Bộ đàm vang lên lần nữa.

Bên trong truyền đến giọng nói lạnh nhạt.

“Ừ.”

Đội trưởng Lâm nhịn không được nhìn về phía Nghiêm Phạm: “… Rốt cuộc cậu tìm ra cô gái này từ chỗ nào vậy?”

Nghiêm Phạm nói với giọng nhàn nhạt: “Là cô ấy đã tìm thấy em.”

…

Bộ đàm cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Trường Tuế thuận tay để nó trên mặt đất, sau đó đặt chiếc ba lô xuống đất và lần lượt lấy mấy đồ vật cần thiết từ bên trong ra, ung dung bình tĩnh làm khâu chuẩn bị.

Cô lấy ra một xấp bùa bằng giấy bày trên mặt đất, nhắm mắt bấm pháp quyết niệm chú.

Trong nháy mắt, xấp bùa chú đó bay lên, lấy Trường Tuế làm trung tâm cấp tốc tạo thành một vòng tròn, bùa chú lẳng lặng lơ lửng giữa không trung chờ đợi mệnh lệnh, Trường Tuế mở bừng mắt và khẽ quát: “Đi!”

Bùa giấy đang lơ lửng giữa không trung lập tức tản ra bốn phía xung quanh, phát ra âm thanh phành phạch, ào ạt dán lên mặt trong của bức tường xi măng bao quanh sân thượng.

Mấy nén hương cắm trong lư hương là một loại hương đặc chế, lượng khói tỏa ra nhiều hơn so với các loại hương thông thường khác. Gió khẽ phất qua, mấy sợi tóc ở hai bên gò má Trường Tuế khẽ lay động nhưng khói tỏa ra từ nén hương lại giống như không hề bị ảnh hưởng, một đường thẳng tắp hướng lên trên, hướng đến vị trí cách đỉnh đầu Trường Tuế một mét, dường như va phải thứ gì đó nên tản ra bốn phía và quanh quẩn trên đầu cô, chậm rãi hình thành một vòng sương mù phủ xuống.

Nếu như lúc này có người khác ở đây, chỉ sợ sẽ thán phục liên tục.

Đáng tiếc không có ai thưởng thức cảnh tượng này.

Trường Tuế tập mãi thành thói quen, chỉ lo bận rộn với công việc trong tay.

Lệ quỷ không giống với ác quỷ.

Lệ quỷ so với ác quỷ càng hung ác hơn, sát khí cũng nặng hơn.

Lâm Ngọc Nhu trong căn phòng ở dưới tầng hầm nhà họ Tần vốn cũng nên biến thành lệ quỷ nhưng trận pháp trấn hồn quá lợi hại, mấy chục năm vẫn hoạt động như mới ngày đầu, cứng rắn bào mòn hơn một nửa oán khí và sát khí trên người Lâm Ngọc Nhu. Khó khăn lắm bà ta mới có thể thoát ra khỏi căn phòng dưới tầng hầm nhưng vẫn chỉ có thể xuống tay với người già yếu cần được chăm sóc như bà cụ Tần, thậm chí còn không phải là trực tiếp động thủ.

Nhưng Vương Văn Đình của hôm nay không chỉ biến thành lệ quỷ sau khi chết, mà còn liên tiếp giết hai mạng người. Thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi chính là thời điểm dương khí mạnh nhất, nhưng cô ấy lại có thể nhập hồn giết người ở một nơi cách xa nơi mình đã chết như vậy, loại sát khí này lớn gấp mười lần Lâm Ngọc Nhu.

Ngày hôm đó ở trong căn phòng dưới tầng hầm nhà họ Tần, Trường Tuế không cần chuẩn bị gì mà trực tiếp đi xuống. Nếu như không phải Tần Nhất Xuyên đột nhiên xuất hiện phá đám thì cô đã có thể giải quyết Lâm Ngọc Nhu ngay tại chỗ.

Vì hôm nay là Vương Văn Đình nên Trường Tuế phải chuẩn bị đầy đủ.

Cô ngẩng đầu nhìn trời, sau đó lấy ra ba lá bùa giấy, phù triện trên mỗi lá bùa đều không giống nhau.

“Bốp!” một tiếng giòn tan, Trường Tuế chắp hai tay trước ngực, sáu ngón tay trên hai bàn tay đồng thời gập lại, chỉ chừa lại bốn ngón tay gồm ngón giữa và ngón trỏ chập lại với nhau, ba lá bùa bị kẹp giữa những ngón tay, cổ tay của cô khẽ vung lên, ba lá bùa đó đồng thời bắt lửa bốc cháy.

Trường Tuế đã từng cho rằng đây là kỹ năng thiết yếu của mỗi đại sư bắt quỷ.

Cho đến khi cô nhìn thấy cách làm phép của mấy đại sư bắt quỷ khác.

Trước khi làm phép, bọn họ đều thắp một ngọn nến, sau đó dùng lửa của ngọn nến để đốt lá bùa.

Từ lúc đó cô mới biết, thì ra đây là bí kỹ độc môn của Khương Tô. Tính đến thời điểm này, trên thế giới chỉ có Khương Tô và cô có được loại kỹ năng này.

Sở hữu kỹ năng này không chỉ thuận tiện cho công việc mà còn có thể lấy ra hù dọa người khác.

Người bình thường vừa thấy cô lộ ra ngón nghề này liền bị chế trụ.

Chẳng qua hiện tại không có ai thưởng thức và thán phục.

Sau khi bùa giấy bắt lửa, Trường Tuế khép hai mắt lại, trong miệng niệm chú. Dưới ánh lửa bập bùng nhảy múa, khuôn mặt nhợt nhạt của cô như được dát lên một tầng ánh sáng mỏng manh và ấm áp. Khi niệm xong một chữ cuối cùng, cô mở mắt ra, trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu ánh lửa đang nhảy múa, yêu dị và xinh đẹp lạ thường.

Cô ném lá bùa đang bốc cháy vào trong chiếc lư hương màu đen.

Nén hương cắm trong lư hương vẫn tỏa khói nghi ngút.

Trường Tuế nắm một lá bùa trong tay, kiên nhẫn chờ đợi.

Chỉ thấy màn sương khói xung quanh bỗng nhiên rung chuyển và xoắn lại, như thể bị thứ gì đó chặn ngang công kích.

Không chờ nó trở lại hình dáng ban đầu, một trận âm phong bỗng nhiên quét tới!

Trận âm phong này mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, dường như có thể trực tiếp xuyên thấu làn da tiến vào cốt tủy.

Âm khí thật mạnh!

Mái tóc dài của Trường Tuế bị gió cuốn tung lên, ánh mắt cô lạnh lùng.

Ngay sau đó, một đoàn bóng đen bỗng nhiên xuất hiện, lấy tốc độ cực nhanh lao tới, trực tiếp xung đột chính diện với Trường Tuế!

Trường Tuế mặt không cảm xúc, dáng vẻ từ đầu đến cuối không hề nao núng, cô thuận tay ném lá bùa trong tay lên không trung, hai bàn tay nhanh chóng kết ấn.

Trong nháy mắt, lá bùa vốn đang rơi tự do dường như được trao cho sinh mệnh nên dừng lại, hơn hai mươi lá bùa bằng giấy xếp hàng giữa không trung tạo thành một bức tường bùa chú, bóng đen lao tới, nặng nề va chạm với bức tường đó!

Âm phong mang theo ớn lạnh ào ào tràn vào từ khe hở của những lá bùa xộc thẳng vào mặt Trường Tuế. Lúc nó quét qua hai gò má cô, thậm chí đem đến cảm giác đau nhói, mái tóc đen dài bị thổi tung ra sau, phần phật bay múa.

Trường Tuế khẽ híp mắt, biểu cảm trên mặt không hề dao động, thay đổi tư thế kết ấn của hai bàn tay, trong miệng khẽ quát: “Vây!”

Những lá bùa vốn sắp xếp ngay ngắn bỗng nhiên thay đổi hình dạng, tức khắc hình hành một nửa vòng tròn bọc về phía bóng đen!

Bóng đen phản ứng rất nhanh, nó nhanh chóng lùi lại, trốn ra khỏi vòng vây của bùa giấy.

Nhưng những lá bùa đó lại giống như vật sống, nhanh chóng thay đổi hình dạng và đuổi theo bóng đen!

Bóng đen bị oán khí và sát khí dày đặc quấn quanh dường như đã biết được sự lợi hại của Trường Tuế nên chuẩn bị chạy trốn. Lúc nó đang muốn bay ra khỏi sân thượng thì đụng phải một bức tường vô hình!

“Cô chạy không thoát đâu.”

Trường Tuế lạnh lùng nói.

Cô đã sớm bố trí tốt bùa giấy trên mặt tường xi măng bao quanh nơi này, phù triện màu đỏ đang âm thầm phát ra uy lực.

Sân thượng này đã bị cô phong tỏa.

Muốn vào thì dễ, muốn ra thì khó.

Mà lúc này, những lá bùa đang đuổi theo nó đã ép tới gần, tạo thành một nửa vòng tròn và bao vây bóng đen vào trong, sau đó liền không nhúc nhích nữa.

“Vương Văn Đình, cô hàm oan mà chết, sau khi chết biến thành lệ quỷ, tuy về tình có thể hiểu, nhưng cô đã giết chết hai mạng người, nếu còn không sớm quay đầu, cô sẽ vĩnh viễn không thể siêu sinh!” Hai bàn tay của Trường Tuế kết ấn, khuôn mặt trang nghiêm như tượng phật trong chùa Thanh Sơn, giọng nói lành lạnh vang vọng khắp sân thượng: “Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Vương Văn Đình, tôi có thể siêu độ cho cô, loại bỏ sát khí trên người cô, hãy để ân oán và căm hận của đời này kết thúc tại đây…”

Ngay lúc này!

Bóng đen đang bị mắc kẹt trong vòng vây bùa giấy dường như bị lời nói của cô kích thích, nó đột nhiên rít lên một tiếng bén nhọn!

Ngay cả màng nhĩ của Trường Tuế cũng bị làm cho đau nhói, hai bàn tay kết ấn thay đổi tư thế: “Vây!”

Lá bùa vốn đình trệ lập tức sống lại và khép chặt vòng vây!

Mười mấy lá bùa đồng loạt dán lên bóng đen đó, không ngừng sít chặt!

Oán khí quấn quanh bóng đen bị bùa giấy va chạm lập tức điên cuồng trào ra ngoài!

Lệ quỷ giống như bị ánh mặt trời chói chang thiêu đốt, bắt đầu giãy dụa kịch liệt!

Hai bàn tay của Trường Tuế kết ấn, đôi mắt nhìn chằm chằm bên đó, vẻ mặt nặng nề, không dám thả lỏng chút nào.

Từng trận tiếng rít chói tai gần như muốn chọc thủng màng nhĩ không ngừng vang lên! Oán khí bị bùa giấy áp chế chỉ còn một nửa của bóng đen bỗng nhiên bắt đầu tăng vọt trở lại!

Âm khí rét thấu xương biến thành âm phong chạy tán loạn khắp sân thượng, mái tóc dài ngang lưng của Trường Tuế bị cuốn tung lên, tùy ý bay múa trong gió.

Hỏng bét! Vây không được rồi!

Trường Tuế cau mày.

Chỉ thấy oán khí quanh thân lệ quỷ mạnh mẽ tuôn ra!

Trong nháy mắt, những lá bùa trói buộc nó đều bị bắn ra ngoài, mất đi khống chế, lung lay rơi xuống đất.

Sau khi lệ quỷ thoát khỏi trói buộc của bùa chú, nó giống như chớp giật thẳng tắp lao về phía Trường Tuế!

Mắt thấy lệ quỷ sắp vọt đến trước mặt mình, Trường Tuế lại không hề lùi một bước, đứng trước lư hương, sắc mặt lạnh lẽo, hai bàn tay nhanh chóng kết ấn, trong miệng khẽ quát: “Trói!”

Oán khí hóa thành hình bàn tay người đột ngột dừng lại trước khi bóp cổ Trường Tuế.

*

Một luồng sương khói nhìn như nhẹ nhàng cuốn lấy “cánh tay” này, cứng rắn túm lấy nó, không cho phép nó tiến về phía trước mảy may.

Sương khói tụ lại giữa không trung ở ngay trên đỉnh đầu Trường Tuế không biết đã hóa thành dây thừng từ lúc nào và quấn quanh cánh tay do oán khí ngưng tụ tạo thành, đồng thời lấy tốc độ cực nhanh quấn chặt lấy bóng đen bị oán khí bao quanh.

Lệ quỷ liều mạng giãy giụa ở trong đó, oán khí quay cuồng kịch liệt, sát khí đều tràn ra ngoài, nhưng dù nó có giãy giụa như thế nào thì sương khói nhìn như yếu ớt vô cùng kia lại chặt chẽ dán chặt lên oán khí.

“Cô giãy không thoát đâu.” Trường Tuế nhẹ giọng nói, nói xong liền bước lên trước một bước, cô vươn tay phải ra, lòng bàn tay phải tiến vào thăm dò bên trong luồng oán khí đang quay cuồng.

Cô nắm chặt cánh tay lạnh buốt đó rồi nhắm hai mắt lại.

Cùng với oán khí của lệ quỷ tràn vào trong cơ thể cô còn có cả ký ức của Vương Văn Đình.

“Đình Đình, là mẹ có lỗi với con, mẹ biết con vẫn luôn muốn đến Nhất Trung.”

“Không sao đâu mẹ à, học bổng của trường trung học Khải Quang cao như vậy, con đương nhiên chọn học ở trường trung học Khải Quang, hơn nữa giáo viên ở trung học Khải Quang giỏi hơn giáo viên ở Nhất Trung đó, ngoài ra còn có rất nhiều giáo viên nước ngoài, vừa vặn tiếng anh của con là yếu nhất, có thể tăng cường thêm.”

“Mẹ chỉ hi vọng con có thể giống như con gái nhà khác, vui vẻ thoải mái, không cần phải hiểu chuyện như vậy, không cần chỉ biết suy nghĩ cho người nhà.”

“Con không có mà mẹ, con chưa bao giờ cảm thấy mình sinh ra ở trong gia đình chúng ta thì có gì không tốt, chờ con trưởng thành rồi, con sẽ càng ngày càng tốt hơn…”

…

“Bà nội xem này! Đây là đồng phục của trường trung học Khải Quang, có đẹp không ạ?”

“Đình Đình nhà chúng ta mặc gì cũng đẹp.”

“Bà nội, bà phải sống lâu trăm tuổi, chờ đến khi cháu trưởng thành và kiếm được tiền, bà nội có thể hưởng phúc được rồi.”

“Ôi chao, tốt lắm.”

…

“Em gái à, đây là chiếc váy mà chị mua cho em, có thích không?”

“Thích lắm! Em thích chị nhất!”

“Bà nội lớn tuổi rồi, khi chị không có ở nhà, em phải chăm sóc bà nội thật tốt, giúp bà làm chút việc, có biết không?”

“Biết rồi! Em rất ngoan đó.”

…

“Đình Đình, gần đây con ở trường thế nào? Con có còn tiền sinh hoạt không?”

“Tốt lắm ba à, con đủ dùng rồi.”

“Con đừng có không nỡ tiêu tiền, ông chủ vừa tăng lương cho ba, nếu như con muốn ăn gì thì cứ mua, đừng có để dành tiền cho em gái mãi.”

“Con biết rồi ba.”

“Đình Đình, là ba vô dụng, nếu không phải ba nợ nhiều tiền như vậy…”

“Ba ơi, con chưa từng trách ba, ba là một người ba rất tốt.”

“Đình Đình, con yên tâm, cho dù ba có phải ăn trấu nuốt cám cũng sẽ cho con vào đại học, để con có một cuộc sống tốt.”

“Vâng.”

…

Ký ức hạnh phúc dường như chỉ trong nháy mắt.

Ký ức đen tối cuốn theo oán khí điên cuồng xông vào đại não của Trường Tuế.

Bạn học xa lánh và cô lập cô ấy, giáo viên lại làm như không thấy.

Xa lánh và cô lập biến thành sỉ nhục và bạo lực.

Cô ấy bị chặn lại trong phòng vệ sinh, bị tát, bị xé quần áo, bị bắt quỳ, bị ấn vào trong bồn cầu và bị ép buộc uống nước trong bồn cầu.

Từng khuôn mặt lạnh lùng và dữ tợn…

Giãy giụa.

Nỉ non.

Xin tha thứ.

Tất cả đều vô dụng.

Cho dù cô ấy đi xin giáo viên giúp đỡ, tất cả những gì cô ấy nhận được cũng chỉ là sự trả thù ngày càng mãnh liệt hơn.

Mà những kẻ thực hiện hành vi bạo lực lại không chịu bất cứ sự trừng phạt nào.

Hi vọng và tự tôn của cô ấy bị nghiền nát, chưa bao giờ cảm thấy bản thân nhỏ yếu như vậy, ti tiện như vậy, có thể mặc người ức hiếp và chà đạp như vậy.

Nhưng cô ấy vẫn có thể nhịn xuống.

Bởi vì người nhà.

Cô ấy cần phải nhịn.

Càng ngày cô ấy càng trở nên trầm lặng, thuận theo và nhẫn nhục chịu đựng.

Nhưng bọn chúng không vì cô ấy “nghe lời” mà bỏ qua.

Chuyện khiến cô ấy hoàn toàn sụp đổ đã xảy ra.

Bạn cùng bàn chỉ mới để lộ một chút thiện chí với cô ấy, cô ấy liền giống như bắt được cọng cỏ cứu mạng mà giữ chặt lấy.

Vì vậy khi bạn cùng bàn gọi điện thoại bảo cô ấy đến ký túc xá nam tìm cô ta, tuy rằng cô ấy đã từng do dự giãy giụa, nhưng cuối cùng vẫn đi

Nhưng khi cô ấy đến nơi đó, bạn cùng bàn không có ở đó, mà cô ấy lại bị đám ma quỷ đợi sẵn từ trước kéo vào địa ngục.

Không chỉ là xâm hại thân thể.

Càng là phá hủy hoàn toàn tinh thần của cô ấy.

Cô ấy không cảm nhận được mình vẫn là một con người, cô ấy giống như một đồ vật không có linh hồn, bị bọn chúng chà đạp không chút kiêng nể.

Bọn chúng ngó lơ nỗi thống khổ của cô ấy, cười cợt và trói cô ấy lên giá sắt.

Có kẻ cười hì hì dùng điện thoại di động quay chụp.

Bọn chúng cười hì hì uy hiếp cô ấy, nếu như dám nói ra chuyện này liền khiến cho cô ấy nổi tiếng.

…

Dưới ánh trăng.

Bàn tay của Trường Tuế duỗi vào trong luồng oán khí nồng đậm, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt trắng bệch không có chút máu, đầu mày dần dần cau lại, trên trán toát mồ hôi lạnh…

…

Cô ấy đã báo cảnh sát.

Cho dù bọn chúng uy hiếp cô ấy như vậy, cô ấy vẫn báo cảnh sát.

Cô ấy ôm theo một tia hi vọng mong manh, kiên trì tin tưởng trên thế giới này vẫn có chính nghĩa.

Nhưng mà…

“Tại sao phải đến ký túc xá nam?”

“Tại sao cô ấy gọi cô đến thì cô liền đến?”

“Bạn cùng bàn của cô nói rằng cô tìm cô ấy để hỏi số phòng ký túc xá, hơn nữa còn rủ cô ấy đi cùng, nhưng cô ấy đã từ chối. Đây là sự thật sao?”

“Có người làm chứng cho cô không?”

“Là cô tự nguyện sao?”

“Bọn họ đã tấn công tình dục cô như thế nào?”

“Bộ phận sinh dục của bọn họ đã cắm vào âm đ*o của cô sao?”

“Có bắn tinh hay không?”

“Ngô Tử Ưu nói rằng cô thầm mến cậu ta, phát sinh quan hệ là do cô tự nguyện, và người phát sinh quan hệ với cô chỉ có cậu ta.”

“Cô muốn có được cái gì?”

“Trong cơ thể cô không có tinh dịch của bọn họ.”

“Có phải cô muốn có được thứ gì đó từ trên người bọn họ hay không?”

“Cô tạm thời nghỉ học trước đi, chờ trạng thái tinh thần ổn định rồi lại quay về trường học tiếp, chúng tôi sẽ không từ bỏ một học sinh nào.”

“Bọn họ ư? Cảnh sát điều tra không ra chứng cứ, trường học có biện pháp nào đâu?”

“Có lẽ cô cũng không hi vọng người nhà của mình biết chuyện này.”

…

“Thầy à, Đình Đình xảy ra chuyện gì ở trường học vậy? Tại sao phải tạm nghỉ học?”

“Bạn học Vương Văn Đình bởi vì áp lực học tập quá lớn, hiện tại trạng thái tinh thần có chút không ổn định, xuất phát từ việc suy nghĩ cho tình hình sức khỏe của em ấy, cho nên nhà trường đề nghị em ấy tạm thời nghỉ học, chờ sau khi trạng thái tinh thần của em ấy ổn định, nhà trường vẫn rất nguyện ý tiếp nhận bạn học Vương Văn Đình trở thành học sinh của trường trung học Khải Quang chúng tôi, về điểm này xin ông cứ yên tâm.”

…

“… Đình Đình, rốt cuộc cháu đã xảy ra chuyện gì ở trường học vậy? Cháu nói cho bà nội biết.”

“…”

“Chị ơi, chị sao vậy? Sao chị không cười cũng không nói chuyện?”

“…”

“Đình Đình, con đã xảy ra chuyện gì ở trường học vậy? Nói với mẹ được không? Rốt cuộc con làm sao vậy? Sao con gái của tôi có thể biến thành cái dạng này…”

“Mẹ ơi, chị khóc rồi…”

“Con gái của tôi, Đình Đình, rốt cuộc con làm sao vậy?” Mẹ ôm cô ấy và khóc rống lên.

“…”

…

Tại sao?

Tại sao vậy?

Tại sao bọn chúng có thể không kiêng nể gì tổn thương cô như vậy, nhưng lại không phải trả bất cứ giá nào.

Tại sao người bị hại như cô lại bị cưỡng chế nghỉ học trong khi những kẻ thủ ác vẫn có thể ung dung đến trường?

Tại sao… tại sao vậy?

Tại sao… không có ai đến giúp cô.

…

Cô rất hận.

Trương Diệu Hoa, Ngụy Chí Mẫn, Lư Văn Hạo.

Mạnh Kỳ, kẻ giả vờ làm bạn với cô rồi lừa gạt cô bước vào địa ngục.

Những kẻ đã bắt nạt cô.

Giáo viên nhắm mắt làm ngơ trước những gì cô đã trải qua.

Bạn học đứng một bên lạnh lùng quan sát.

Ngôi trường máu lạnh vô tình.

Cô rất hận –

Cô rất hận…

Nếu như khi còn sống không thể động vào bọn chúng, vậy thì cô sẽ đi chết.

Cho dù cái chết của cô chỉ có thể phủ bóng ma lên cuộc đời bọn chúng.

Nếu như trên thế giới này thật sự có quỷ, vậy thì hãy để cô hóa thành lệ quỷ!

Để bọn chúng nhận được sự trừng phạt thích đáng!

…

Trường Tuế bỗng nhiên mở mắt, buông lỏng cánh tay lạnh buốt đó ra, sắc mặt cô trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa, lồng ngực phập phồng kịch liệt, không thở nổi, trong ánh mắt còn sót lại đau đớn tột cùng.

Căm hận và oán niệm mãnh liệt đang va chạm trong đại não của cô, đau đớn và tuyệt vọng khiến trái tim cô bắt đầu đau nhức.

Sương khói quấn quanh lệ quỷ trở nên yếu đi vì sự suy yếu của cô.

Oán khí quanh thân lệ quỷ đột nhiên tăng vọt một lần nữa! Mạnh mẽ tách sương khói ra, liều lĩnh xông về phía phong ấn –

Trường Tuế sắc mặt tái nhợt hai tay bấm quyết, môi mím chặt, nhưng mà tại thời khắc quan trọng của chú ngữ, cô đột nhiên chần chờ trong chớp mắt.

Ngay lúc này.

Lệ quỷ do Vương Văn Đình hóa thành mượn cơ hội lực khống chế của Trường Tuế đối với phong ấn yếu đi để phá phong ấn, hoàn toàn biến mất trong bóng đêm.

Phong ấn đã bị phá.

Những lá bùa dán trên tường vây bằng xi măng ào ào rơi xuống mặt đất.

Trường Tuế nhìn phương hướng bóng đen biến mất, giống như mất hết sức lực, chậm rãi ngã ngồi trong đống tro bụi trên mặt đất.

…

Khi Trường Tuế xuất hiện ở cổng trường.

Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm đợi cô suốt hai tiếng đồng hồ lập tức mở cửa xe chạy tới.

Hai người đang muốn hỏi tình huống, lời đã đến bên miệng đều nuốt trở về, trong lòng âm thầm kinh hãi, sắc mặt của Trường Tuế tái nhợt, trên mặt không có chút máu nào, trắng như giấy, ngay cả mi mắt đều rũ xuống, nhìn có vẻ đặc biệt suy yếu.

“Tiểu Khương, cô không sao chứ? Có phải bị thương rồi không?” Đội trưởng Lâm ân cần hỏi han.

Nghiêm Phạm cũng nhìn Trường Tuế với vẻ lo lắng.

Trường Tuế chậm rãi lắc đầu: “Tôi không sao.”

Nhưng sắc mặt của cô trông không giống như không có chuyện gì.

“Lên xe trước đã.” Nghiêm Phạm nói xong thì cầm lấy chiếc ba lô màu đen trong tay Trường Tuế.

Đội trưởng Lâm gật đầu.

Hai người một trái một phải giống như đang hộ tống Trường Tuế vậy, đưa cô lên xe.

“Uống chút nước trước.” Đội trưởng Lâm vặn nắp một chai nước khoáng đưa qua.

Trường Tuế nhận chai nước, uống hai ngụm, sau đó cầm nó trong tay và ngẩn người.

Tuy rằng đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm đều rất muốn biết tình hình thế nào rồi, nhưng nhìn trạng thái của Trường Tuế lúc này, hai người đều không đành lòng hỏi.

“Quay về khách sạn trước đi.”

Nghiêm Phạm nói.

“Được, quay về khách sạn trước.” Đội trưởng Lâm nói xong liền khởi động xe.

Nghiêm Phạm ngoái đầu lại nhìn Trường Tuế đang ngồi ở phía sau: “Cô có đói không? Tôi thấy tối nay cô không ăn được bao nhiêu, có muốn đi ăn gì đó trước không?”

Trường Tuế lắc đầu: “Tôi muốn ngủ.”

Hiện tại cô rất suy yếu, trong trí nhớ Vương Văn Đình xen lẫn thống khổ và tuyệt vọng, cảm xúc căm hận quá mãnh liệt, cô không có cách nào nhanh như vậy liền tiêu hóa và khống chế được.

Đội trưởng Lâm không yên tâm, một mực đi theo Nghiêm Phạm tiễn cô lên tận phòng.

Trường Tuế không nói gì, vừa vào phòng liền lê bước đến bên giường, sau đó ngã người xuống giường và ngủ luôn.

Nghiêm Phạm đặt chiếc ba lô của cô ở cửa, đi qua đó nhìn xem thì thấy Trường Tuế đã ngủ rồi.

Đội trưởng Lâm cũng theo qua, thấy Trường Tuế vừa ngã xuống giường đã ngủ liền ngạc nhiên nói: “Ngủ rồi à?”

Nghiêm Phạm gật đầu.

Khuôn mặt đội trưởng Lâm tràn đầy sầu lo: “Cô ấy không có chuyện gì đó chứ?”

Nghiêm Phạm lắc đầu, giữa đuôi mày khóe mắt cũng là lo lắng.

Mấy lần trước anh ấy gặp Trường Tuế, cô đều ở trong trạng thái tinh thần phấn chấn. Đây là lần đầu tiên thấy dáng vẻ cô yếu ớt như vậy.

“Cũng không biết cô ấy có thành công hay không.” Đội trưởng Lâm nói.

Nghiêm Phạm cũng không có cách nào phán đoán.

Đội trưởng Lâm nói: “Cậu cởi giày giúp cô ấy đi, để cô ấy ngủ thoải mái một chút.”

Nghiêm Phạm vô thức nói: “Tại sao lại là em?”

Đội trưởng Lâm trừng mắt, đúng lý hợp tình nói: “Cậu thân với cô ấy hơn.”

Nghiêm Phạm: “…”

Anh ấy lặng lẽ đi qua đó, cởi giày trên chân Trường Tuế ra, sau đó cúi người đặt giày ngay ngắn trên mặt đất bên cạnh giường, lại kéo một góc chăn đắp ngang bụng Trường Tuế.

“Đi thôi.” Đội trưởng Lâm nói: “Hai người chúng ta xuống dưới uống một ly nhé?”

Nghiêm Phạm gật đầu.

Hai người đàn ông cao lớn thả nhẹ bước chân đi ra ngoài, ngay cả động tác đóng cửa cũng phá lệ nhẹ nhàng cẩn thận.

…

Trường Tuế ngủ một mạch đến trưa hôm sau mới tỉnh dậy, chuyện đầu tiên mà cô làm sau khi thức dậy là gọi Nghiêm Phạm cùng xuống căn tin tầng một của khách sạn để ăn cơm.

Cô giống như một con ác thú, điên cuồng ăn uống.

Đĩa trên bàn không thể chất đống được nữa, nhân viên phục vụ đã đến thu đĩa hai lần, thực khách ở bàn khác cũng liên tục ghé mắt nhìn lại đây.

Trường Tuế không nói chuyện mà chỉ lo cắm đầu ăn, có ngẩng đầu lên cũng vì uống ngụm nước, uống nước xong lại tiếp tục ăn.

Nghiêm Phạm thấy cô ăn uống thả cửa như vậy thì yên tâm hẳn.

Xem ra không có chuyện gì.

Anh ấy cũng không nói chuyện, ăn xong phần mình liền nhìn Trường Tuế ăn.

Chỉ thấy lạ là Trường tuế ăn nhiều như vậy nhưng thịt đi đâu hết rồi.

Hôm nay thời tiết rất tốt, ánh mặt trời từ cửa sổ sát đất chiếu vào phòng ăn, làn da tái nhợt của Trường Tuế cũng chậm rãi nhuộm lên màu sắc ấm áp, cuối cùng trông đã có chút khí sắc.

Dáng vẻ ngày hôm qua quả thật có chút dọa người.

Trường Tuế cuối cùng cũng lấp đầy được cảm giác trống rỗng đó, uống một ngụm nước, sau đó buông đũa xuống.

Nghiêm Phạm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bữa ăn này của Trường Tuế đã tiêu hết gần nửa tháng lương của ông ấy.

Nghiêm Phạm hỏi: “Cô thế nào rồi? Ngủ một giấc tỉnh lại đã thấy thoải mái chút nào chưa?”

Trường Tuế gật đầu: “Ừ. Tôi không sao.”

*

Nghiêm Phạm hỏi: “Vậy tối hôm qua…”

Ánh mắt của Trường Tuế tối sầm lại: “Để cô ấy chạy rồi.”

Nói đúng ra là cô thả cô ấy chạy.

Nếu như lúc đó cô muốn ngăn thì nhất định có thể ngăn cô ấy lại, nhưng chỉ trong một ý niệm, cô đã thả cô ấy chạy.

Nghiêm Phạm hỏi: “Vậy tiếp theo phải làm thế nào?”

“Lại bắt về là được.” Trường Tuế chậm rãi uống một ngụm nước rồi nói: “Lúc đầu tôi cũng không đáp ứng sẽ bắt được cô ấy trong lần này.”

Nghiêm Phạm nhìn cô với vẻ lo lắng: “Cô làm được không? “

Dáng vẻ của Trường Tuế tối hôm qua thật sự khiến người khác lo lắng.

Trường Tuế khẽ nhếch môi: “Nếu như tôi không được thì không ai có thể làm được.”

Nghiêm Phạm thấy nụ cười quen thuộc trên khóe môi cô liền yên tâm.

“Có thể nói cụ thể về chuyện của ngày hôm qua cho tôi nghe không?” Ông ấy không nhịn được tò mò.

Trường Tuế hời hợt nói: “Là tôi đã đánh giá thấp cô ấy.”

Đánh giá thấp hận ý và oán khí trên người cô ấy.

Càng đánh giá thấp những tổn thương và đau khổ mà cô ấy từng gánh chịu.

Tối hôm qua, sau khi cô tiếp thu những ký ức đó của Vương Văn Đình, những cảm xúc đen tối đó thậm chí trong nháy mắt khiến cô nảy sinh ý định để cho Vương Văn Đình giết hết những kẻ đó một cách thống khoái.

Cho đến khi bình tĩnh lại mới biết được điều đó là không thể.

Nếu như Vương Văn Đình không thể kịp thời dừng tay lại, thứ chờ đợi cô ấy sẽ là hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh.

Vì mấy kẻ cặn bã mà bồi thường đời đời kiếp kiếp của mình, thật sự không đáng.

Trường Tuế đột nhiên nói: “Lát nữa tôi muốn đến một nơi, ông giúp tôi gọi đội trưởng Lâm nhé.”

Nghiêm Phạm hỏi: “Đi đâu?”

Trường Tuế nói: “Đi tìm Lư Văn Hạo.”

Nghiêm Phạm: “Lư Văn Hạo? Hắn là ai?”

Ánh mắt của Trường Tuế trở nên lạnh lẽo: “Người tiếp theo Vương Văn Đình muốn giết.”

Trương Diệu Hoa, Ngụy Chí Mẫn, Lư Văn Hạo.

Tiếp theo sẽ là Mạnh Kỳ, người đã dụ dỗ cô ấy đến ký túc xá nam.

Đây là bốn người xếp ở vị trí đầu tiên.

Tối hôm nay có lẽ đã đến phiên Lư Văn Hạo.

…

“Làm sao cô biết kẻ đã tấn công tình dục cô ấy là ai?” Đội trưởng Lâm vừa lái xe vừa hỏi Trường Tuế đang ngồi ở hàng ghế sau.

Chuyện này ở trường trung học Khải Quang chỉ có lãnh đạo trường học biết.

Chuyện này là tư liệu bảo mật trong nội bộ.

Ông ấy cũng vì đang điều tra vụ án này mới phát hiện, mặc dù Vương Văn Đình đã báo cảnh sát, nhưng phía cảnh sát căn bản không hề lập án.

Không có bất cứ tư liệu nào.

Ông ấy phải phí không ít công sức mới cầm được danh sách này.

Trường Tuế không trả lời câu hỏi của ông ấy, giải thích ra quá phiền phức, cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Ngoài cửa sổ ánh mặt trời tỏa sáng, chỉ là cô gái nở nụ cười dịu dàng và điềm tĩnh trong bức ảnh đó không cách nào cảm nhận được nữa.

Thấy Trường Tuế né tránh vấn đề đó nên đội trưởng Lâm cũng không hỏi lại mà chuyên tâm lái xe.

…

Sau khi Trương Diệu Hoa và Ngụy Chí Mẫn lần lượt tự sát, Lư Văn Hạo liền trở thành chim sợ càng cong.

Ba mẹ của Lư Văn Hạo cũng sợ hãi, bọn họ chỉ có một đứa con độc nhất là Lư Văn Hạo.

Sau khi xảy ra chuyện của Trương Diệu Hoa và chủ nhiệm lớp, có một số tin đồn được truyền ra ngoài, Lư Văn Hạo liền bị dọa không nhẹ.

Đầu tiên là mẹ của Lư Văn Hạo lập tức tạm dừng công việc, trông coi cậu ta một tấc cũng không rời. Sau khi xảy ra chuyện của Ngụy Chí Mẫn, ngay cả ba của Lư Văn Hạo cũng tạm dừng công việc để trở về nhà. Đặc biệt là sau khi bọn họ biết được cách chết của Ngụy Chí Mẫn, ai cũng không dám ngủ, hai vợ chồng luân phiên gác đêm mỗi khi trời tối.

Lư Văn Hạo không dám ngủ trong phòng mình, buổi tối liền ngủ trong phòng khách, để đèn suốt đêm, ba mẹ cậu ta luân phiên nhau một người thì ngủ cùng cậu ta, một người thì cố gắng tỉnh táo để canh gác.

Nhưng dù vậy, Lư Văn Hạo vẫn bừng tỉnh vì ác mộng mỗi đêm.

Trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi, Lư Văn Hạo gầy hơn mười cân, thiếu niên mười tám tuổi, khuôn mặt tiều tụy phù phiếm, trong mắt đều là tia máu đỏ, quầng thâm dưới mắt đậm màu giống như nửa tháng này không hề ngủ.

Ba mẹ của Lư Văn Hạo cũng mang khuôn mặt tiều tụy mệt mỏi.

Hiển nhiên mấy ngày nay bọn họ đã bị dày vò không ít.

Sau khi đội trưởng Lâm giới thiệu thân phận của Trường Tuế cho bọn họ xong, một nhà ba người đều giống như bắt được cọng cỏ cứu mạng, trong mắt phát ra ánh sáng kinh người.

Ban đầu, ba của Lư Văn Hạo đối với chuyện quỷ thần là khịt mũi xem thường, nhưng sau khi Ngụy Chí Mẫn xảy ra chuyện, ông ta không thể không tin.

Ông ta không biết Trương Diệu Hoa.

Nhưng Ngụy Chí Mẫn và Lư Văn Hạo từ nhỏ cùng nhau lớn lên, ông ta hiểu rất rõ.

Ngụy Chí Mẫn tuyệt đối không phải là loại người sẽ vì cái chết của Vương Văn Đình mà tự sát đền tội, huống chi còn chết bằng cách cắt đứt bộ phận sinh dục của chính mình.

Nghe ba của Ngụy Chí Mẫn nói, chữ viết để lại trên mặt gương lúc đó không phải là bút tích của Ngụy Chí Mẫn…

Lư Kiện Phong chỉ có một đứa con trai như vậy, từ nhỏ liền xem như bảo bối mà nuôi dưỡng, bây giờ cũng lo lắng phát hoảng.

…

Trường Tuế bảo đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm ở lại trong xe, một mình cô đi vào nhà họ Lư.

Lư Kiện Phong vừa ngồi xuống liền nói: “Tôi nghĩ mãi cũng không ra, rõ ràng là cô ta thích Văn Hạo, là tự nguyện, tại sao bây giờ lại tự sát, lại còn nhập hồn giết người…”

Trường Tuế lạnh lùng ngắt lời của ông ta: “Ông Lư là thật sự nghĩ không ra, hay là đã biết mà còn giả vờ hồ đồ?”

Lư Kiện Phong nhất thời sửng sốt, có chút không kịp phản ứng là Trường Tuế đang nói mình.

Dù sao cũng chưa có ai nói chuyện không khách khí với ông ta như vậy bao giờ.

Trường Tuế vừa nói ra câu này, Lư Văn Hạo và mẹ của cậu ta đang ngồi trên sô pha đều thay đổi sắc mặt.

Lư Kiện Phong nhíu mày không vui nói: “Cô Khương có ý gì?”

Trường Tuế lạnh lùng nhìn hắn: “Ông Lư hà tất phải lừa mình dối người, từ đầu đến đuôi đều không hề tự nguyện, cũng không có thích, ngược lại là Lư Văn Hạo từng tỏ tình với Vương Văn Đình nhưng bị cô ấy lấy lý do việc học quan trọng để từ chối.” Cô nói xong thì nhìn về phía Lư Văn Hạo: “Tôi nói không sai chứ?”

Lư Văn Hạo chấn động toàn thân, không dám tin nhìn cô chằm chằm, trong mắt toát ra khủng hoảng sâu sắc.

Chuyện cậu ta tỏ tình với Vương Văn Đình chỉ có Trương Diệu Hoa và Ngụy Chí Mẫn biết, sao cô lại biết?!

Đôi mắt đen nhánh lạnh lùng của Trường Tuế dường như có thể nhìn sâu vào nơi âm u hẻo lánh nhất trong nội tâm của cậu ta, cô nhìn chằm chằm cậu ta và nói với giọng lạnh lùng: “Là Lư Văn Hạo và hai người khác lợi dụng sự lương thiện của Vương Văn Đình để lừa cô ấy vào ký túc xá nam và luân phiên hãm hiếp cô ấy. bọn họ thậm chí còn quay video để uy hiếp cô ấy, nếu như cô ấy nói ra thì bọn họ sẽ đăng video lên mạng.”

Lư Văn Hạo nhìn Trường Tuế với vẻ mặt vô cùng khiếp sợ.

Chuyện cậu ta tỏ tình.

Chuyện video.

Không thể có người thứ năm biết được.

“Cô Khương!” Lư Kiện Phong quát lên: “Nói chuyện cần phải có chứng cứ, cẩn thận họa từ miệng mà ra.”

Lư Văn Hạo và bà Lư đều bị tiếng quát đó làm cho giật mình.

Trường Tuế lại vô cùng bình tĩnh, cô bưng tách trà trên bàn trà lên và chậm rãi nhấp một ngụm, sau đó nhếch miệng, giọng nói nhẹ nhàng: “Ông Lư không cần lo lắng, tôi đã bảo đội trưởng Lâm ở lại trên xe là vì có thể nói chuyện thoải mái. Những lời vừa nãy của tôi không có ý gì khác, chính là muốn nói cho các vị biết rằng tôi không phải là kẻ lừa đảo. Tôi biết tất cả những chuyện đã xảy ra giữa Lư Văn Hạo và Vương Văn Đình. Về điểm này, hẳn là cậu rất rõ ràng chứ?” Trường Tuế nói xong nhìn về phía Lư Văn Hạo.

Lư Văn Hạo không dám nhìn vào mắt cô, cứng mặt gật gật đầu.

Lư Kiện Phong nghe Trường Tuế nói vậy thì sắc mặt cũng hòa hoãn lại, sau đó trừng mắt liếc Lư Văn Hạo.

Trường Tuế lạnh nhạt nói: “Bây giờ tôi có thể nói tiếp không?”

Lư Kiện Phong khẽ ho khan: “Cô tiếp tục đi.”

Bà Lư lại đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt đau đớn, hai tay nắm thật chặt, chậm lại hai giây mới nói: “Tôi đến phòng vệ sinh.” Nói xong liền không quay đầu lại và rời khỏi phòng khách.

Lư Văn Hạo nhìn bà Lư rời đi và lộ ra biểu cảm muốn khóc mà không dám khóc, thoạt nhìn có chút đáng thương.

Trường Tuế không nhanh không chậm nhấp một ngụm trà rồi mới đặt tách trà xuống: “Sau khi bị bọn họ uy hiếp, Vương Văn Đình vẫn cố lấy dũng khí đi báo cảnh sát, nhưng kết quả thế nào thì hai người cũng biết rồi đó.” Khóe miệng của Trường Tuế lộ ra nụ cười châm chọc, sau đó nói tiếp: “Vì vậy Vương Văn Đình mới có thể tự sát, mới có thể hóa thành lệ quỷ sau khi chết đi, nhập hồn giết người, trước là Trương Diệu Hoa, tiếp là Ngụy Chí Mẫn, tối hôm nay sẽ đến lượt Lư Văn Hạo.”

Đôi mắt đen nhánh của cô lạnh lẽo, không có chút cảm xúc nào nhìn chằm chằm Lư Văn Hạo, giống như đang nhìn một người chết.

Lư Văn Hạo nhìn vào mắt cô, trên trán chảy ra mồ hôi lạnh, đột nhiên, cậu ta trượt xuống từ trên ghế sô pha rồi quỳ xuống: “Tôi không cố ý, tôi thật sự không cố ý! Tôi thật sự thích cô ấy, người khác ức hiếp cô ấy, tôi còn giúp cô ấy nữa mà, tôi đã cảnh cáo những người đó không được ức hiếp cô ấy nữa… Lúc đó Ngụy Chí Mẫn nói là hù dọa cô ấy một chút, tôi cũng không biết tại sao cuối cùng lại biến thành như vậy! Thật đó, tôi đã nói cậu ta không được quay video… Tôi… Tôi thật sự không cố ý, tôi thật sự không biết tại sao lại biến thành như vậy, tôi cũng không biết tại sao mình lại làm ra loại chuyện đó… Tôi rõ ràng, rõ ràng rất thích cô ấy… Sao cô ấy có thể… sao có thể đi chết…”

Lư Văn Hạo quỳ trên mặt đất, hai bàn tay bưng kín mặt, nước mắt điên cuồng tuôn ra, từ trong kẽ hở ngón tay chảy ra ngoài.

Trường Tuế ngồi trên ghế sô pha, nhìn Lư Văn Hạo quỳ trên mặt đất ôm mặt khóc thút thít, ánh mắt không hề gợn sóng, cô chậm rãi mở miệng, giọng nói nhẹ mà rõ ràng, thậm chí còn mang theo một chút dịu dàng khó hiểu: “Đúng vậy. Cậu từng giúp cô ấy, cô ấy vẫn luôn ghi nhớ, cho nên trong lòng cô ấy vẫn luôn âm thầm thích cậu.”

Toàn thân Lư Văn Hạo bỗng dưng cứng đờ, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn cô, trên mặt tràn đầy nước mắt, còn có nước mắt chảy xuống từ hốc mắt đỏ bừng, cậu ta trừng lớn mắt, không dám tin nhìn Trường Tuế, có thể thấy rõ nỗi đau khổ đang ngưng tụ trong đôi mắt ấy, cậu ta đỏ mắt không dám tin, khàn giọng hỏi: “Cô… cô nói gì?”

Trường Tuế ngồi tít trên cao nhìn cậu ta với ánh mắt “thương hại”: “Cô ấy từ chối cậu bởi vì cô ấy cảm thấy mình không xứng với cậu, hơn nữa cô ấy ở trường học bị xa lánh, bị bắt nạt, sợ hãi sẽ liên lụy đến cậu, cho nên mới tìm cớ cự tuyệt cậu…”

Lư Văn Hạo sững sờ nhìn cô, tròng mắt mở to: “Không thể nào…” Cậu ta thì thào, sắc mặt dần dần trở nên đau đớn, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét: “Không thể nào! Không thể nào!!! Cô lừa tôi! Cô lừa tôi! Tôi không tin… Tôi không tin! Làm sao có thể…”

Lư Văn Hạo quỳ trên mặt đất nhìn hai cánh tay của mình đang không ngừng run rẩy, tinh thần đã sụp đổ: “Tôi đã làm gì? Tôi đã làm gì?! Không thể nào… Không thể nào…”

Bà Lư nghe thấy tiếng thét đau đớn của Lư Văn Hạo thì lao ra, bà ta chạy tới ôm chầm lấy Lư Văn Hạo: “Văn Hạo! Văn Hạo, con làm sao vậy Văn Hạo?!”

Lư Kiện Phong cuối cùng cũng cảm thấy không đúng, ông ta đứng bật dậy và tức giận nhìn Trường Tuế: “Rốt cuộc cô là ai? Cô đến đây để làm gì?!”

Trường Tuế nhanh nhẹn đứng dậy, khóe miệng nhếch lên, trong mắt lại không có ý cười: “Đến để trút giận.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 27"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tu-yem-deo-co-den-ao-cuoi.jpg
Từ Yếm Đeo Cổ Đến Áo Cưới
29 Tháng mười một, 2024
long-yeu-cai-dep-convert.jpg
Lòng Yêu Cái Đẹp Convert
22 Tháng mười một, 2024
dam-lay-ngay-xuan.jpg
Đầm Lầy Ngày Xuân
6 Tháng 12, 2024
nhat-pham-ngo-tac-quyen-1.jpg
Nhất Phẩm Ngỗ Tác – Quyển 1
2 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online