Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 26

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 26
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 26: Thương lượng giá cả

Trường Tuế và đội trưởng Lâm hẹn gặp nhau vào buổi chiều.

Tối hôm qua, Hà Na Na gửi tin nhắn WeChat cho cô.

Nói về chuyện cô và Hà Văn Hiểu lên hotsearch.

Trường Tuế không quá hiểu hotsearch là thứ gì, nhưng đại khái vẫn biết cô và Hà Văn Hiểu đã trở thành tin tức được truyền bá rộng rãi và mang sức ảnh hưởng rất lớn.

Tuy rằng chính cô cũng không hiểu, tại sao Hà Văn Hiểu đưa cô về khách sạn lại có thể tạo thành sức ảnh hưởng lớn như vậy.

Tóm lại, bây giờ cô vẫn chưa ý thức được mình đã là một minh tinh.

Trường Tuế nghĩ đến ngày hôm qua cô ấy có nói muốn mời mình ăn cơm, vừa vặn bây giờ cô đang ở thành phố Tây và không có chỗ để đi nên nhắn tin WeChat cho cô ấy: [ Tôi đang ở thành phố Tây, trưa nay cùng nhau ăn cơm được không? ]

Hôm nay Hà Na Na không có việc gì làm và đang buồn chán nằm trên giường nghịch điện thoại, dự định cứ nằm như vậy trải qua một ngày. Lúc nhận được tin nhắn WeChat của Trường Tuế, cô ấy lập tức bật dậy từ trên giường, ngồi thẳng và hồi âm: [ Thật sao?! Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi đến đón cô. ]

Trường Tuế gửi tên của khách sạn cho cô ấy.

[ Chờ tôi một lát nha, tôi vẫn chưa rời giường, cần phải trang điểm một chút. Tầm mười giờ sẽ đến đón cô, có được không? ]

Hà Na Na chưa từng khách sáo với ai như vậy bao giờ, thật là quái lạ. Sau khi trải qua chuyện đêm hôm trước, cô ấy đối với Trường Tuế sinh ra một loại tâm lý vừa kính sợ vừa tò mò muốn đến gần.

Trường Tuế trả lời: [ Được. ]

Sau khi Hà Na Na nhắn gửi biểu tượng “OK” liền lập tức lật người xuống giường và đi vào phòng tắm rửa mặt.

Bạn trai hẹn cô ấy ra ngoài cũng không thấy cô ấy tích cực như vậy.

…

Ngoài Hà Na Na ra, còn có Tần Nhất Xuyên và Lưu Doanh, ngay cả sư điệt trong chùa Thanh Sơn đều gửi tin WeChat cho cô, đều là tin nhắn liên quan đến hotsearch của cô và Hà Văn Hiểu.

Chín giờ tối hôm qua.

Tần Nhất Xuyên: [ Cô đi thành phố Tây rồi à? ]

[ Tôi nhìn thấy hotsearch rồi, cô quen Hà Văn Hiểu hả? ]

Mười giờ tối hôm qua.

[ Tôi thấy có người lên làm sáng tỏ rồi. ]

[ Cô rất thân với Hà Na Na sao? ]

[ Cô ngủ rồi à? ]

Tám giờ sáng hôm nay lại gửi đến một dấu chấm hỏi: [? ]

Trường Tuế trả lời: [ Hôm qua di động tắt máy, vừa mới khởi động lại. Có chuyện gì sao? ]

Tần Nhất Xuyên lập tức trả lời: [ Cô vẫn đang ở thành phố Tây sao? ]

Trường Tuế: [ Ừ. ]

Tần Nhất Xuyên: [ Cô đến thành phố Tây làm gì vậy? Đi chơi sao? ]

Trường Tuế: [ Công việc. ]

Tần Nhất Xuyên đang ở phim trường nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, vô thức cắn móng tay.

Rõ ràng trước đó lúc ở phim trường, quan hệ giữa cô và anh ta đã rất gần gũi rồi, sao bỗng dưng lại trở nên lạnh nhạt như vậy.

Mà trên thực tế, Trường Tuế trò chuyện WeChat với ai cũng đều lạnh nhạt như vậy.

Thấy Tần Nhất Xuyên không nhắn tiếp, cô liền chuyển sang trả lời tin nhắn WeChat của Lưu Doanh.

Đều là tin nhắn gửi từ tối hôm qua.

Nội dung tin nhắn cũng hỏi về chuyện giữa cô và Hà Văn Hiểu.

Cô trả lời đơn giản mấy câu rồi mở xem tin nhắn WeChat mà sư điệt gửi cho mình.

Tịnh Linh ghét đánh chữ và chỉ thích phát giọng nói, tính kiên nhẫn của Trường Tuế lại kém, luôn luôn bỏ sót rất nhiều nội dung ở giữa.

Nhưng lần này Tịnh Linh gửi tin nhắn văn bản đến.

Chín giờ bốn mươi phút tối hôm qua.

[ Con nhìn thấy hotsearch rồi! Người đàn ông đó là ai? Người và anh ta có quan hệ gì vậy? ]

[ Người mới ra ngoài bao lâu đâu! Có còn nhớ mình là người xuất gia không vậy! ]

[ Người đã phá sắc giới, coi chừng trụ trì trục xuất người khỏi chùa Thanh Sơn đấy! ]

[ Tại sao không trả lời WeChat của con? ]

Mười giờ ba mươi phút tối hôm qua.

[ Con nhìn thấy người khác đăng bài làm rõ rồi, không có chuyện gì rồi. ]

[ Hôm nay, sư thúc Thanh Minh nói nhớ người đấy. ]

[ Gần đây khách hành hương trong chùa đông hơn trước rất nhiều, dương mai sau núi sắp bị hái hết rồi. Sư thúc Thanh Minh nói người thích ăn trái này nhất, ngày mai sẽ hái một ít gửi đến cho người. Người đưa địa chỉ hiện tại của mình cho con, ngày mai con gửi cho người nhé. ]

Trường Tuế xem đến đây, trong miệng nhịn không được ứa nước miếng.

Dương mai sau núi do sư phụ của cô – Tuệ Viễn đại sư mang từ nơi khác về trồng. Sau này, vì chậm rãi chăm sóc nên chủng loại vô cùng tốt, mặc dù chín hơi muộn so với mấy loại dương mai bình thường nhưng kết trái to như quả bóng bàn, cắn một ngụm, cả miệng đều là nước quả, vừa to vừa ngọt. Lúc cô còn ở chùa, mỗi năm đều phải ăn mấy giỏ.

Trường Tuế trả lời: [ Đã hái dương mai rồi sao? Dương mai năm nay có ngọt không? Địa chỉ là xxxxxx thành phố Bắc, đóng gói cho kĩ nhé, đừng có làm hư. ]

Tịnh Linh: [ Nhắc đến dương mai thì người mới trả lời tin nhắn của con, sư thúc, người quá thực dụng. ]

Trường Tuế: [ Bởi vì con quá dài dòng. ]

Mỗi ngày đều gửi cho cô mười mấy hai mươi tin nhắn WeChat.

Tịnh Linh: [ … ]

…

Một bên khác.

Hà Na Na bỏ ra nửa tiếng đồng hồ để rửa mặt và trang điểm, lại tốn thêm nửa giờ để chọn quần áo, lại còn muốn chọn giày, túi xách và phối sức đi kèm…

Lúc cô ấy xuống lầu đã là chín giờ rưỡi.

Cô ấy vừa nhìn thời gian liền vội vàng xuống lầu.

Hà Văn Hiểu đang uống trà bàn công việc với Hà Tuấn Văn ở phòng khách tầng một.

Thấy cô vội vội vàng vàng đi xuống, hai người tạm dừng cuộc nói chuyện.

Hà Tuấn Văn mỉm cười hỏi: “Hôm nay có chuyện gì vậy? Buổi sáng mà con lại cam lòng ra khỏi phòng, còn ăn mặc long trọng như vậy, định ra ngoài sao?”

Hà Văn Hiểu không chút để ý hỏi: “Không phải em nói hôm nay không ra ngoài sao?”

Hôm qua cô còn tuyên bố rằng hôm nay muốn ở nhà ngủ nguyên ngày, còn dặn mọi người không được gọi mình.

Hà Na Na chớp chớp mắt, cúi đầu nhìn lại chính mình: “Rất long trọng sao?”

Hà Tuấn Văn ôn hòa cười nói: “Bình thường khi con không có công việc mà muốn ra ngoài thì đều ăn mặc đơn giản, hôm nay lại ăn mặc cầu kỳ như vậy, còn nói không long trọng sao.”

Từ sau khi gặp được ông cụ Hà, cả người Hà Tuấn Văn đều trở nên nhẹ nhõm, vì đã nói lời từ biệt với ông cụ, nỗi đau về cái chết của người thân cũng nguôi ngoai phần nào, không còn nằm mơ nữa, có thể ngủ ngon giấc, tinh thần và tâm trạng đều rực rỡ hẳn lên.

Hà Na Na bị nói vậy thì hơi phân vân có nên về phòng thay áo quần khác không, lại đột nhiên phát hiện sắp đến giờ hẹn rồi. Mặc dù trước kia cô thường trễ hẹn, nhưng hôm nay không giống vậy, cô vội vàng nói: “Ôi chao! Không nói với hai người nữa, con sắp trễ rồi! Tiểu Khương hẹn con ăn cơm đấy! Con còn phải đến đón cô ấy.”

Hà Tuấn Văn hơi kinh ngạc: “Tiểu Khương?”

Hà Văn Hiểu cũng nhìn cô ấy, vẻ mặt hơi ngoài ý muốn.

“Chính là Tiểu Khương mà hai người đều biết đó! Con không nói với hai người nữa! Con đi trước đây!” Hà Na Na vừa nói vừa vội vội vàng vàng ra cửa.

“Không phải hôm đó con bé còn cau mày quắc mắt với Tiểu Khương sao? Hôm nay vừa mở miệng liền gọi Tiểu Khương thân mật như vậy, còn hẹn đi ăn nữa, người trẻ tuổi đúng là.” Hà Tuấn Văn bưng trà lên và cười nói một cách bất đắc dĩ.

Hà Văn Hiểu đưa mắt nhìn Hà Na Na ra ngoài với vẻ mặt hờ hững.

…

Hà Na Na vội vàng đến nơi hẹn nhưng vẫn trễ năm phút, Hà Văn Hiểu đã từng nói khuyết điểm lớn nhất của cô là quan niệm về thời gian không rõ ràng, cô vẫn luôn khiêm tốn tiếp thu nhưng kiên quyết không sửa đổi.

Song lần này, cô lại có chút luống cuống, vừa thấy Trường Tuế liền vội vàng xin lỗi, từ trước đến giờ cô chưa từng có thái độ chột dạ và thành khẩn như vậy: “Xin lỗi, tôi không chú ý thời gian, vừa không cẩn thận liền đến trễ rồi.”

Trường Tuế vừa mở cửa liền bị một thân lấp lánh của Hà Na Na làm cho chói mắt, cô nhìn thoáng qua thời gian và nói: “Năm phút, còn tốt.”

Hà Na Na ngượng ngùng kéo tóc, sau đó nói: “Vậy cô thay quần áo đi, tôi chờ cô.”

Trường Tuế đút hai tay vào túi: “Tôi đã thay xong rồi.”

Hà Na Na nhìn Trường Tuế mặc áo hoodie màu đen và quần thể thao rộng rãi cũng màu đen, lại cúi đầu nhìn chiếc váy đuôi cá được đặt may riêng từ thương hiệu cao cấp trên người mình: “…”

Quả nhiên là… rất long trọng.

…

Khương Trường Tuế thật sự khác biệt.

Không giống với tất cả những người mà cô đã gặp từ bé đến lớn.

Lúc đi qua đại sảnh khách sạn, Hà Na Na nhịn không được liếc trộm Trường Tuế.

Rõ ràng lúc đi cùng với cô ấy, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên người cô, Khương Trường Tuế giống như một người vô hình, hoàn toàn không có cảm giác tồn tại, nhưng Trường Tuế dường như không hề để ý đến điều đó, không phải là loại cố ý tỏ ra mình không để ý, mà là thật sự không để ý.

Liền giống như, cô ấy là cô ấy, ánh mắt của người bên cạnh và cái nhìn của họ đều không thể ảnh hưởng đến cô ấy.

Được rồi…thực sự là rất ngầu.

“Cái đó, Tiểu Khương, chúng ta đi dạo trước hay là trực tiếp đi ăn luôn? Tôi thấy thời gian vẫn còn sớm.” Hà Na Na hỏi.

Trường Tuế nói: “Tôi đói rồi.”

Hà Na Na nói: “Vậy chúng ta đi ăn trước! Đúng lúc tôi cũng chưa ăn sáng. Cô muốn ăn gì?”

Trường Tuế nói: “Tôi không kén ăn.” Ngừng một lát lại bổ sung thêm một câu: “Có thịt là được.”

Hà Na Na lập tức nói: “Vậy để tôi đề cử nhé. Gần đây ở thành phố Tây có một quán đồ ăn Quảng Đông mới mở, hương vị cũng được, tôi và anh trai đã đến đó ăn mấy lần.”

Trường Tuế gật đầu, cô không có ý kiến.

Hôm nay Hà Na Na lái một chiếc xe thể thao mui trần màu hồng, nó là quà sinh nhật Hà Văn Hiểu tặng cô ấy vào năm ngoái, cũng là chiếc xe mà cô ấy yêu thích nhất, xe chạy trên đường vô cùng bắt mắt.

Cô ấy chưa bao giờ cố kỵ thân phận minh tinh của mình, dù sao ai cũng biết nhà cô ấy có tiền, cô ấy cũng chưa bao giờ để ý đến mấy bình luận không hay trên mạng nói cô ấy dựa vào bối cảnh. Cô ấy vốn là người nhà họ Hà, cũng không phải được nhặt về, tại sao không thể dựa vào chứ?”

Trường Tuế ngồi ở vị trí phó lái, toàn thân cô mặc đồ đen, phong cách mộc mạc không hề ăn khớp với chiếc xe hoa lệ mà cô đang ngồi và cả Hà Na Na ăn mặc lộng lẫy bên cạnh.

…

“Cô nhìn xem bản thân muốn ăn gì.” Sau khi ngồi xuống, Hà Na Na đưa thực đơn cho Trường Tuế, sau đó bảo nhân viên phục vụ đưa lên một quyển thực đơn khác.

Trường Tuế lật xem thực đơn: “Mật nước xá xíu, thịt nướng da giòn, bồ câu non kho tàu, vịt ba ly, cơm thịt kho…hai phần gà luộc…”

Nhân viên phục vụ cầm quyển ghi chép món ăn ngượng ngùng ngắt lời cô: “Xin hỏi là hai người ăn sao?”

Hà Na Na cũng nhìn Trường Tuế đầy nghi ngờ.

Trường Tuế nói: “Tôi ăn hơi nhiều.”

*

Nhân viên phục vụ ghi chép món ăn xong lại xác nhận một lần nữa rồi mới cầm thực đơn đi vào bếp.

Hà Na Na uống ngụm trà, sau đó nói: “Cô đã tiếp xúc với nghề này như thế nào thế? Chính là “cô đồng” đó, cô làm kiểu gì?”

Trường Tuế nói: “Từ nhỏ.”

Hà Na Na chống hai tay lên bàn ôm má, trong đôi mắt to xinh đẹp ánh lên vẻ tò mò: “Từ nhỏ cô đã bước vào nghề này rồi sao? Ba mẹ cô đưa cô đi à? Hay là ba mẹ cô cũng làm nghề này? Các cô có môn phái hay là hình thức đại loại nào đó không?”

Trường Tuế nhìn thấy một số phẩm chất đặc biệt của Tần Nhất Xuyên trên người cô ấy.

Đứa trẻ xuất thân từ gia đình giàu có, lớn lên trong vòng tay nâng niu của người nhà, cuộc sống thuận buồm xuôi gió, trong mắt vĩnh viễn là ánh sáng.

Khiến người khác phải ghen tị.

Nhưng không chán ghét.

Trường Tuế không nhanh không chậm uống một ngụm nước chanh rồi nói: “Tôi không có ba mẹ.”

Hà Na Na ngây người.

Trường Tuế nhìn cô ấy với vẻ mặt bình tĩnh: “Tôi là trẻ mồ côi, lớn lên ở chùa miếu.”

Hà Na Na mở to hai mắt, trong ánh mắt lập tức lộ ra khổ sở cùng áy náy: “Xin lỗi, tôi không phải cố ý.”

Khổ sở và áy náy trong mắt cô ấy rất chân thành tha thiết, không hề trộn lẫn nửa phần giả dối.

Trường Tuế hời hợt nói: “Không sao, người không có ba mẹ trên thế giới này không phải chỉ có mình tôi.”

Thậm chí so với nhiều người, cô còn may mắn hơn rất nhiều.

Cô gặp được Khương Tô, còn có chùa Thanh Sơn.

Nhưng cô càng tỏ ra hời hợt.

Hà Na Na lại càng khổ sở hơn, cứ cảm thấy Trường Tuế đang che đậy nỗi buồn của mình để khiến cô ấy bớt áy náy.

Lúc này, Trường Tuế hoàn toàn không ý thức được điều đó, đối với dạng người có tính chất đặc biệt như Tần Nhất Xuyên và Hà Na Na, cô có sức hấp dẫn chí mạng với bọn họ.

Hà Na Na cẩn thận từng li từng tí không nhắc đến đề tài cha mẹ.

Cũng may thức ăn đã được bưng lên và nhanh chóng lấp đầy bàn.

Trường Tuế bắt đầu vùi đầu ăn uống.

Hà Na Na vừa ăn vừa hỏi: “Tiểu Khương, cô là cô đồng, vậy cô có biết đoán mệnh không?”

Trường Tuế gắp hai miếng xá xíu ngọt lịm cho vào miệng rồi khiêm tốn nói: “ Không tính là thông thạo.”

Hà Na Na nói: “Vậy cô có thể đoán mệnh giúp tôi không?”

Trường Tuế nhìn cô ấy: “Tôi thu phí rất cao. Hơn nữa, cô không cảm thấy nếu biết trước kết quả thì rất nhiều chuyện sẽ trở nên nhàm chán sao?”

Hà Na Na cầm đũa, có chút bị thuyết phục: “Hình như cô nói cũng có lí.”

Nói xong lại có chút vui vẻ, sau đó cười hì hì nhìn Trường Tuế.

Trường Tuế nghi ngờ hỏi: “Sao vậy?”

Hà Na Na nói: “Cô đã xem tôi là bạn rồi đúng không?”

Trường Tuế: “?”

Hà Na Na vui vẻ giải thích: “Nếu như cô không xem tôi là bạn, cô nhất định sẽ đoán mệnh cho tôi, sau đó thu của tôi một số tiền lớn. Chính vì cô xem tôi là bạn nên mới không nhận cọc làm ăn này và nói mấy lời đó.”

Trường Tuế: “…”

Tuy rằng cô chỉ thuận miệng nói ra nhưng lại cảm thấy Hà Na Na nói cũng có lí.

Trường Tuế nhìn khuôn mặt vui vẻ ngốc nghếch của Hà Na Na.

Rõ ràng có một khuôn mặt đại tiểu thư cao ngạo, khôn khéo và không dễ chọc, nhưng trên thực tế lại đơn thuần và ngây thơ như vậy.

Ngược lại, anh trai Hà Văn Hiểu của cô ấy mang khuôn mặt anh tuấn cao quý và không tranh với đời nhưng lòng dạ lại sâu hơn cô ấy nhiều.

Được rồi, cô cũng lười phải giải thích, cô ấy vui là được.

Trường Tuế nghĩ như vậy, cô gắp một cái chân gà lên nhét vào miệng.

…

“Tiểu Khương, chiều nay cô có rảnh không? Chúng ta ăn xong thì đi dạo nhé?”

Hà Na Na nhiệt tình mời mọc.

Trường Tuế từ chối: “Chiều nay tôi còn có việc.”

Hà Na Na hỏi: “Việc gì vậy?”

Trường Tuế đang muốn nói chuyện thì bỗng dưng cảm ứng được gì đó, cô lập tức ngẩng đầu lên.

Vào lúc này, một thanh niên ăn mặc theo phong cách rất tây, tóc nhuộm màu vàng nhạt, lưng đeo một cái ba lô màu đen từ trong lối nhỏ đi về phía bên này, đúng ngay tầm nhìn của Trường Tuế.

Anh ta khoảng chừng chưa tới hai mươi tuổi, bất kể là phong cách ăn mặc hay đầu tóc vàng lóa mắt kia đều hấp dẫn sự chú ý của người khác. Hơn nữa, thân hình anh ta cao gầy, làn da rất trắng, tướng mạo cũng thanh tú, có không ít người ở trong đại sảnh đều bị anh ta thu hút.

Nhưng Trường Tuế không nhìn người mà nhìn chuôi kiếm gỗ lộ ra sau vai phải của anh ta.

Còn có hơi thở phát ra từ trên người anh ta… là đồng nghiệp.

Hà Na Na chú ý đến ánh mắt của cô, cô ấy ngoái đầu nhìn theo và lập tức cảm thán: “Ôi, là một anh chàng đẹp trai.”

Cùng lúc đó, thanh niên tóc vàng cũng nhìn lại đây, bước chân của anh ta ngừng lại.

Cũng không biết là hướng về ai mà nhếch miệng cười một tiếng.

Sau đó, anh ta ngồi xuống vị trí bên cạnh, lấy ba lô sau lưng xuống và thuận tay đặt bên chân, thanh kiếm gỗ đào cắm trong chiếc ba lô, khóa kéo ba lô không kéo hết được, từ trong khóa kéo lộ ra một đoạn.

“Thật là đẹp trai, cười lên thật tỏa nắng.” Hà Na Na quay đầu lại nói.

Trường Tuế thu hồi ánh nhìn, trong khoảnh khắc tầm mắt giao nhau vừa rồi, từ ánh mắt của đối phương cô đã phán đoán được, anh ta nhận ra cô là đồng nghiệp.

Xem ra anh ta cũng có thể thông linh.

Người tiếp xúc với quỷ hồn trong thời gian dài thì hơi thở trên người tự nhiên sẽ khác với người bình thường.

Và chỉ có thông linh giả mới có thể cảm ứng được loại hơi thở đó.

Trong cái nghề này, người trời sinh có thể thông linh chỉ chiếm số ít. Hơn nữa, rất nhiều người có thể thông linh từ lúc còn nhỏ, nhưng khi lớn lên, năng lực đó dần dần biến mất và trở thành người bình thường.

Thể chất của Trường Tuế không chỉ khác với người thường, mà còn khác với những thông linh giả khác, cô có thể nhìn thấy rất nhiều thứ mà mắt của thông linh giả bình thường không thể thấy được.

Ví dụ như – yêu quái.

Rất nhiều thông linh giả có thể cảm nhận được hơi thở của yêu quái.

Nhưng Trường Tuế lại có thể trực tiếp thấy được một vài đặc thù rõ rệt trên người chúng nó.

Giống như người đàn ông trung niên trông có vẻ bình thường đang ngồi ở bàn bên cạnh cô, ông ta có một cái đuôi rắn màu vàng rất đẹp.

Thông linh giả bình thường sẽ không thấy được nó, mà những con yêu quái mạnh hơn hoàn toàn có thể che giấu hơi thở trên người chúng.

Nhưng khi ở trước mặt Trường Tuế, bọn chúng có làm thế nào cũng không thể che giấu được.

Khương Tô không trộn lẫn bất cứ trường phái nào, bà ấy tự lập ra một trường phái của riêng mình.

Bà ấy bất tử bất lão, không biết bà đã sống bao nhiêu năm, nhưng đồ đệ được bà thu nhận chỉ có một mình Trường Tuế.

Cho nên khi Trường Tuế ở bên cạnh Khương Tô, cô rất hiếm khi nhìn thấy đồng nghiệp khác, người mà cô gặp đều đã có tuổi, đây vẫn là lần đầu tiên gặp được một đồng nghiệp trẻ tuổi như vậy.

Hơn nữa người đó còn phô trương và bắt mắt như vậy.

…

Trường Tuế chỉ nhìn anh ta nhiều hơn một chút rồi không quan tâm nữa, càng không có ý định bước tới làm quen.

Chẳng qua bây giờ cô đang muốn đến trường trung học Khải Quang bàn chuyện làm ăn, vị đồng nghiệp đột nhiên xuất hiện này khiến cô hơi lo lắng, lo lắng anh ta sẽ chen một chân vào đoạt việc làm ăn của mình.

Đây là một vụ làm ăn lớn, nếu như bị cướp mất thì chẳng phải đã phí công chuyến này rồi sao.

Nghĩ như vậy, Trường Tuế liền mất hết hứng thú ăn uống.

Nói là ăn không vô, thực ra đồ ăn trên bàn đã vơi bớt bảy tám phần rồi.

Trường Tuế nhìn thời gian, bất tri bất giác đã sắp mười hai giờ rồi, thời gian hẹn với đội trưởng Lâm là một giờ rưỡi chiều nay, cô còn phải về khách sạn hội hợp với đội trưởng Nghiêm trước.

“Chúng ta đi thôi.” Trường Tuế đứng dậy nói.

“Phải đi rồi sao? Không ngồi lát nữa ư?” Khuôn mặt của Hà Na Na tràn đầy kinh ngạc: “Cô không ăn thêm được nữa sao?”

“Không ăn nổi nữa, đi thôi.” Trường Tuế nói xong liền lập tức ra ngoài.

Hà Na Na vội vàng cầm túi xách lên đuổi theo Trường Tuế.

Lúc đến quầy thu ngân tính tiền thì nhân viên quầy nói cho họ biết hóa đơn đã được thanh toán.

Nhân viên thu ngân nói với bọn họ: “Là một người đàn ông họ Diêu, anh ấy đã đi trước rồi, anh ấy nói mình là bạn của cô Khương.”

Cô Khương?

Hà Na Na nhìn Trường Tuế: “Là người cô quen sao?”

Trường Tuế ngơ ngác.

Người đàn ông họ Diêu?

Cô không có chút ấn tượng nào.

“Có phải là người yêu thầm cô không?” Hà Na Na nói giỡn.

Trường Tuế từ chối cho ý kiến.

Hà Na Na tiễn Trường Tuế đến dưới lầu khách sạn: “Bữa ăn hôm nay không tính, tôi vẫn thiếu cô một bữa, lần sau trả nhé.”

Trường Tuế gật đầu.

*

Hà Na Na vẫy tay tạm biệt cô, sau đó lái xe rời đi.

Trường Tuế quay người lên lầu.

…

Trường Tuế xách ba lô đi theo Nghiêm Phạm đến hội họp với đội trưởng Lâm.

Địa điểm gặp mặt không phải trường học mà là một câu lạc bộ tư nhân.

Sau khi ba người Trường Tuế đến, họ được đưa đến một phòng bao, mở cửa bước vào, bên trong là một phòng trà, có hai người đã ngồi sẵn ở đó.

Hai người đó vốn đang trò chuyện, sau khi ba người Trường Tuế vào phòng, cả hai liền dừng nói chuyện lại và cùng nhìn qua.

Thông qua lời giới thiệu của đội trưởng Lâm, Trường Tuế biết được thân phận của hai người bọn hắn, người họ Dương là chủ tịch của trường học, người họ Chu là hiệu trưởng của trường học.

Lần này bọn hắn đều đến, cho thấy cả hai đều rất coi trọng sự việc lần này.

Đội trưởng Lâm đã gặp mặt hai người bọn họ trước đó.

“Đây là Nghiêm Phạm – đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố Bắc.” Đội trưởng Lâm giới thiệu Nghiêm Phạm xong liền giới thiệu Trường Tuế: “Còn đây là “đại sư bắt quỷ” mà tôi đã nói với hiệu trưởng Chu.”

Lúc đội trưởng Lâm nói ra mấy chữ “đại sư bắt quỷ”, anh ta cứ cảm thấy tình cảnh này hoang đường vượt ra ngoài sức tưởng tượng của mình.

Chủ tịch Dương và hiệu trưởng Chu lập tức nhìn về phía Trường Tuế.

Chỉ nhìn dáng vẻ bên ngoài thì Trường Tuế vẫn có thể giữ được bình tĩnh trong hoàn cảnh này.

Tuy rằng tuổi đời còn trẻ, nhưng khí chất điềm tĩnh tự tin cùng với đôi mắt đen sâu lạnh nhạt của cô khiến người khác vừa nhìn liền cảm thấy cô không phải là người thường.

Sau khi hàn huyên mấy câu thì mọi người đều ngồi xuống.

“Tối hôm qua, tôi đã đến xem xét hiện trường.” Trường Tuế mở miệng nói, ngay cả giọng nói cũng lạnh lùng: “Trước khi Vương Văn Đình chết đã mang theo oán hận mãnh liệt, sau khi chết liền biến thành lệ quỷ, Trương Diệu Hoa nhảy lầu tự sát hay Ngụy Chí Mẫn tự tay cắt đứt bộ phận sinh dục của mình trong phòng tắm tại nhà và chết vì mất máu quá nhiều đều do lệ quỷ ám vào người hại chết. Lệ quỷ chưa giết hết những người mà nó muốn giết thì sẽ không dừng lại.”

Chủ tịch Dương và hiệu trưởng Chu nghe vậy thì tái hết mặt mày.

Đặc biệt là khi Trường Tuế nhắc đến chuyện Ngụy Chí Mẫn tự tay cắt đứt bộ phận sinh dục của mình trong phòng tắm tại nhà với khuôn mặt không hề biến sắc.

Hiệu trưởng Chu nói: “Trường học của chúng tôi cũng đã mời pháp sư đến làm pháp sự nhưng vẫn không giải quyết được vấn đề.”

Trường Tuế nói: “Pháp sự chỉ có thể siêu độ vong hồn, lệ quỷ mang theo oán hận ngập trời tất nhiên sẽ không bị siêu độ.”

Hiệu trưởng Chu hỏi: “Vậy bây giờ phải làm thế nào?”

Trường Tuế nói: “Rất đơn giản, trường học trả tiền, tôi sẽ bắt quỷ. Đội trưởng Lâm tìm tôi đến đây cũng là vì chuyện này.”

Chủ tịch Dương và hiệu trưởng Chu nhìn nhau, sau đó nói: “Con lệ quỷ này lợi hại như vậy, cô có nắm chắc không?”

Trường Tuế lạnh lùng cười: “Nếu như không nắm chắc thì có khác gì tự tìm đường chết đâu, tôi sẽ không lấy tính mạng của bản thân ra làm trò đùa.”

Hiệu trưởng Chu hỏi: “Vậy giá cả…”

Trường Tuế nói: “Năm triệu nhân dân tệ, trả trước hai triệu nhân dân tệ tiền đặt cọc, sau khi làm xong chuyện thì thanh toán nốt khoản còn lại.”

Cái giá mà Trường Tuế vừa đưa ra.

Không riêng gì chủ tịch Dương và hiệu trưởng Chu, ngay cả đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm cũng đều ngạc nhiên nhìn cô.

Hiệu trưởng Chu cười gằn nói: “Năm triệu nhân dân tệ? Cô gái à, cô đang dùng công phu sư tử ngoạm đấy à.”

Chủ tịch Dương không nói chuyện.

Trường Tuế khẽ nhếch môi, trong đôi mắt đen nhánh tràn đầy lạnh lẽo: “Ngại năm triệu nhân dân tệ là nhiều à? Vậy thì bảy triệu nhân dân tệ.”

Hiệu trưởng Chu lập tức thay đổi sắc mặt: “Cô!”

Trường Tuế lạnh lùng ngắt lời ông ta: “Nếu như vẫn ngại bảy triệu nhân dân tệ là nhiều, vậy thì mười triệu nhân dân tệ.”

Hiệu trưởng Chu đang muốn đập bàn đứng dậy thì chủ tịch Dương ở bên cạnh đã ngăn ông ta lại và ra hiệu cho ông ta hãy tỉnh táo. Sau đó, chủ tịch Dương nhìn chằm chằm Trường Tuế và lạnh nhạt nói: “Cô gái à, cô dựa vào đâu mà cho rằng chúng tôi sẽ bỏ ra năm triệu nhân dân tệ để mời cô?”

Trường Tuế lạnh lùng nói: “Không phải năm triệu nhân dân tệ, là bảy triệu nhân dân tệ. Năm triệu nhân dân tệ là cái giá phải trả cho tôi, hai triệu nhân dân tệ là tiền bồi thường cho gia đình của Vương Văn Đình.”

Chủ tịch Dương nhíu mày.

Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm đều nhìn nhau không nói gì.

Trường Tuế nở nụ cười đầy tự tin, giọng nói lạnh nhạt nhưng đủ sức nặng: “Về phần tôi dựa vào đâu à, dựa vào chuyện chỉ có tôi mới có thể bắt được con lệ quỷ này, dựa vào tương lai của trường trung học Khải Quang, còn có… tính mạng của hai người các ông.”

Chủ tịch Dương và hiệu trưởng Chu đồng thời thay đổi sắc mặt.

Trường Tuế lạnh lùng nhìn bọn hắn: “Tôi tin rằng các ông biết Vương Văn Đình đã gặp phải chuyện gì ở trường học, và khi đó các ông đã đưa ra quyết sách gì. Các ông hẳn cũng biết, Trương Diệu Hoa, Ngụy Chí Mẫn, còn có chủ nhiệm lớp của Vương Văn Đình… hai người các ông cũng nằm trong phạm vi trả thù của cô ấy đấy.”

Trường Tuế nhìn chằm chằm chủ tịch Dương và nói tiếp: “Ông Dương, chắc là cô ấy đã tìm đến ông rồi nhỉ.”

Sắc mặt của chủ tịch Dương lập tức thay đổi, bàn tay vốn để trên bàn cuộn chặt lại.

Hiệu trưởng Chu ở bên cạnh cũng khiếp sợ nhìn ông ta: “Chủ tịch Dương…”

“Các ông có thể thử tìm đến người khác, nếu như các ông chắc chắn rằng người mà mình tìm được có thể đối phó với lệ quỷ, càng chắc chắn rằng bản thân có thể sống sót đến ngày đó.” Trường Tuế chậm rãi nói: “Việc này càng kéo dài thì đối với các ông càng nguy hiểm, tương lai của ngôi trường này nữa, chắc là các ông hiểu rõ quan hệ lợi hại ở trong đó hơn tôi.”

Lúc này, ngay cả hiệu trưởng Chu cũng im lặng.

Khi Vương Văn Đình chết, ông ta không có mặt ở trường học nên không nhìn thấy hiện trường.

Nhưng ông ta vẫn nhớ rõ tử trạng của Trương Diệu Hoa vào sáng ngày hôm đó.

Tủy não chảy đầy đất…

Càng không cần phải nói đến Ngụy Chí Mẫn.

Bây giờ, ngay cả chủ nhiệm lớp của Vương Văn Đình cũng trở nên điên điên khùng khùng và phải nằm trong bệnh viện.

Học sinh và phụ huynh đều lo lắng bàng hoàng, mấy ngày nay ông ta liên tục nhận được cuộc gọi từ phụ huynh học sinh.

Những gì mà cô gái trẻ này đang nói không phải là chuyện giật gân, mà là nguy cơ bọn họ đang phải đối mặt.

Bảy triệu nhân dân tệ.

Đây đúng là một con số không hề nhỏ.

Nhưng với trường trung học Khải Quang mà nói, nó không phải là số tiền không thể bỏ ra được.

Huống chi, bây giờ không chỉ là vấn đề tương lai của trường học, càng quan trọng hơn là tính mạng của bọn họ đều bị gác ở trên lưỡi đao.

Dù sao tiền này cũng không chui ra từ tài khoản của ông ta.

Hiệu trưởng Chu nghĩ đến đây liền quay sang nhìn chủ tịch Dương: “Chủ tịch Dương…”

Chủ tịch Dương sầm mặt nói: “Được. Bảy triệu nhân dân tệ, cô hãy giải quyết triệt để chuyện này cho tôi.”

Trường Tuế nói: “Bây giờ ông hãy gửi hai triệu tiền đặt cọc vào tài khoản của tôi, sau khi giải quyết xong chuyện này thì gửi nốt số còn lại.”

Chủ tịch Dương sa sầm mặt mày và nói: “Tiền không phải là vấn đề, nhưng nếu như chuyện này không giải quyết tốt. Cô gái à, không phải tôi hù dọa cô, tôi đã có năng lực xây dựng nên một ngôi trường lớn như vậy, thì cũng có năng lực để làm bất cứ chuyện gì.”

Đây là uy hiếp trắng trợn.

Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm đều nhíu mày.

Trường Tuế cong môi cười: “Tôi cũng vậy, ông Dương, nếu như sau khi chuyện này giải quyết xong mà ông không chịu trả số tiền còn lại hoặc là ác ý khất nợ. Vậy thì nếu tôi đã có bản lĩnh giải quyết con lệ quỷ này thì cũng có thể thần không biết quỷ không hay mà giải quyết bất cứ người nào.”

Đội trưởng Lâm: “…”

Nghiêm Phạm: “…”

Sắc mặt của chủ tịch Dương hơi thay đổi, tiếp đó từ từ bình tĩnh trở lại.

Sau đó, ông ta ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, khi quay lại thì nói với Trường Tuế: “Trong vòng hai giờ sẽ chuyển tiền cọc đến tài khoản của cô.”

Trường Tuế lấy hai tấm bùa đã chuẩn bị sẵn từ trước đưa cho bọn hắn.

Nó được bọc trong một chiếc túi vải nhỏ, nhưng lần này không có dây buộc.

“Trước khi tôi bắt được con lệ quỷ này thì hãy đeo tấm bùa này lên người, cẩn thận đừng để dính nước, buổi tối lúc đi ngủ có thể đặt dưới gối, hạn chế không để nó rời khỏi người, nó có thể tạm thời đảm bảo an toàn cho các ông.” Trường Tuế nói: “Mặt khác, tôi đề nghị mấy ngày nay các ông tạm thời ở khách sạn, chọn căn phòng nhiều ánh nắng nhất và nơi đông người dương khí đầy đủ để đề phòng bất trắc.”

Lúc này, chủ tịch Dương và hiệu trưởng Chu đều chăm chú lắng nghe, chờ Trường Tuế nói xong mới người nào người nấy cẩn thận nhận lấy tấm bùa với khuôn mặt nặng nề.

Trường Tuế bây giờ cũng không làm mặt lạnh nữa, cô cười tủm tỉm nói: “Hai vị cứ giao việc này cho tôi, có thể kê cao gối mà ngủ rồi đấy.”

Chủ tịch Dương bị gõ một khoản tiền lớn như vậy thì sắc mặt không thể nào tốt lên được, nghe Trường Tuế nói câu này cũng chỉ lạnh lùng đáp lại một câu: “Chỉ mong vậy.”

Hiệu trưởng Chu lại nhẹ nhàng thở ra.

Chủ tịch Dương và hiệu trưởng Chu rời đi trước.

Trong phòng bao chỉ còn lại Trường Tuế, đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm.

Trà trên bàn vẫn chưa ai uống.

Lúc này, Trường Tuế mới bưng trà lên uống một cách từ tốn, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

Tấm bùa mà cô đưa có thể bảo vệ sự an toàn của bọn họ.

Nhưng cô đã thêm vào bên trong một chút đồ vật.

Khi bọn họ để bùa dưới gối và chuẩn bị đi ngủ, bột phấn mà cô cho thêm vào túi vải sẽ lặng yên không tiếng động tản mát ra mùi hương khiến cho bọn họ bị ác mộng đeo bám.

Kê cao gối mà ngủ? Sao có thể chứ.

Chỉ đưa tiền thôi thì quá lợi cho bọn họ rồi.

Vừa nãy, đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm xem như đã nhìn ra được nên lúc này bọn họ không nói gì.

…

Khi bọn họ từ câu lạc bộ trở lại khách sạn đã là bốn giờ chiều, Trường Tuế bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc trong ba lô, tối hôm nay sẽ có một trận ác chiến, cô phải chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.

Trường Tuế đã mua một chiếc ba lô mới, kích thước bình thường, sức chứa đáng kể và dễ dàng mang theo bên người. Cô nhét vào ba lô tất cả những đồ vật cần phải dùng trong tối hôm nay.”

Sau đó lấy giấy vàng, chu sa và bút ra, bắt đầu vẽ bùa.

Nghiêm Phạm không giúp được cô chuyện này nên đứng ở một bên nhìn Trường Tuế bận rộn.

Khi anh ấy nhìn thấy Trường Tuế cầm bút lông lên nhúng mực chu sa rồi vẽ bùa lên giấy vàng, anh ấy gần như thán phục.

Bàn tay của Trường Tuế vững vàng và điêu luyện đến nỗi anh phải hoài nghi rằng dù cô có nhắm mắt lại thì cũng không tạo ra bất kì ảnh hưởng nào đến việc vẽ bùa.

Trường Tuế một hơi vẽ xong một trăm tấm bùa, cảm thấy đủ dùng rồi mới dừng bút lại.

“Một hơi vẽ nhiều như vậy, cổ tay không đau sao?” Nghiêm Phạm không nhịn được hỏi.

Trường Tuế ngơ ngác: “Không đau.”

Trước đây khi cô luyện tập vẽ bùa, một ngày có thể vẽ được ngàn tấm.

Khương Tô nói cô là máy in bùa chú.

Sau khi cô biết vẽ bùa, Khương Tô liền lười biếng không vẽ bùa nữa.

Nghiêm Phạm nghĩ đến sức lực kỳ lạ giúp cô có thể nhẹ nhàng như không nhấc bổng chiếc ba lô to tướng nặng nề đó liền cảm thấy mình lo lắng vô ích.

Trường Tuế chuẩn bị đồ đạc xong xuôi liền nói: “Đúng rồi, tối hôm nay anh cứ ở lại khách sạn đi, tôi đi một mình là được.”

Nghiêm Phạm sửng sốt: “Cô đi một mình ư?”

Trường Tuế hỏi ngược lại: “Hai người các anh cũng không biết bắt quỷ, đi theo làm gì?”

Nghiêm Phạm cau mày nói: “Không được, cô đi một mình quá nguy hiểm. Dù chúng tôi không thể giúp đỡ, nhưng lỡ như cô xảy ra chuyện gì, chúng tôi vẫn có thể phát huy một chút tác dụng.”

“Nếu như tôi thật sự xảy ra chuyện gì đó, ba người chúng ta đều chạy không thoát.” Trường Tuế nhướn mày cười, khóe mắt đuôi mày lộ ra sắc bén: “Đương nhiên tôi sẽ không xảy ra chuyện.”

Chuyện lần trước của Bàn Tử và Tần Nhất Xuyên đã cho cô một bài học.

Đừng nói là giúp đỡ, không kéo chân sau đã tốt lắm rồi.

Đương nhiên, các phương diện tố chất của Nghiêm Phạm và đội trưởng Lâm đều tốt hơn Bàn Tử và Tần Nhất Xuyên rất nhiều.

Nhưng mà không cần thiết.

Trường Tuế khăng khăng không cho bọn họ đi theo.

Nghiêm Phạm không có cách nào khác, anh cũng lo lắng bản thân mình cố chấp đi theo sẽ phá hỏng chuyện của cô, đây là chuyện mà anh ấy không muốn nhìn thấy.

Lần đầu tiên trở thành người có thể kéo chân sau của người khác, tâm tình của Nghiêm Phạm hơi phức tạp.

Sau khi ông ấy nói với đội trưởng Lâm về chuyện Trường Tuế muốn đi một mình, đội trưởng Lâm vừa ngạc nhiên vừa thất vọng.

Nói thật lòng, anh ta cũng muốn đi theo để mở mang tầm mắt một phen.

…

Buổi tối, Trường Tuế ăn tối với Nghiêm Phạm ở căn tin khách sạn.

Lúc trưa cô đã ăn no nên chỉ ăn một ít vào buổi tối, nhưng lượng cơm cũng bằng với sức ăn của hai người đàn ông trưởng thành.

Ăn uống no nê rồi.

Trời cũng đã tối rồi.

Trường Tuế tính toán thời gian, đã đến lúc cô phải xuất phát.

Cô xách chiếc ba lô nhỏ lên.

Nhờ đội trưởng Lâm lái xe đưa cô đến cổng trường học.

Màn đêm đã bao trùm vạn vật.

Ngôi trường rộng lớn và vắng vẻ bị bao phủ bởi bóng đêm càng lộ ra u ám khác thường.

Bảo vệ đưa chìa khóa cho Trường Tuế xong liền rời khỏi đó.

Không ai dám ở lại nơi này.

“Chúng tôi ở chỗ này đợi cô, nếu như có chuyện gì thì có thể dùng bộ đàm liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào.” Đội trưởng Lâm đặc biệt lấy ra ba cái bộ đàm từ trong đội, sau khi điều chỉnh kênh xong liền đưa cho Trường Tuế.

Trường Tuế không từ chối ý tốt của ông ấy, tuy rằng cô biết mình sẽ không dùng đến cái này nhưng vẫn mang theo người.

“An toàn là trên hết.” Nghiêm Phạm trịnh trọng nói: “Nhớ kỹ, tôi đã hứa là sẽ đưa cô về nhà an toàn.”

Trường Tuế mỉm cười với bọn họ: “Yên tâm đi, sư phụ của tôi đã tính cho tôi rồi, trước hai mươi tuổi, tôi có muốn chết cũng không chết được. Hai người cứ yên tâm chờ tôi trên xe.”

Sau khi nói xong, cô xách theo ba lô đi vào cánh cổng tối om không chút do dự.

Nghiêm Phạm và đội trưởng Lâm đứng ở cổng nhìn theo bóng dáng cô rời đi, tấm lưng gầy gò và mảnh mai dưới ánh đèn mờ ảo như ẩn chứa sức mạnh lay chuyển mọi thứ.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 26"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

trang-sang-ngan-dam-gui-tuong-tu.jpg
Trăng Sáng Ngàn Dặm Gửi Tương Tư
28 Tháng mười một, 2024
tro-choi-som-chieu.jpg
Trò Chơi Sớm Chiều
23 Tháng mười một, 2024
loan-nhip.jpg
Loạn Nhịp
25 Tháng mười một, 2024
dem-vai-ac-yeu-long-duong-thanh-ngoc-bach-ngot-trung-khuyen-cohet
Đem Vai Ác Yêu Long Dưỡng Thành Ngốc Bạch Ngọt Trung Khuyển Convert
20 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online