Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 25

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 25
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 25: Một mối làm ăn lớn

“Chuyện của ngày hôm nay, cảm ơn cô nhé.” Hà Văn Hiểu đưa Trường Tuế đến cửa khách sạn và cảm ơn lần nữa.

Trường Tuế mím môi cười: “Đã cầm tiền của người thì phải giúp người làm việc, không cần cảm ơn.”

Khóe miệng của Hà Văn Hiểu lộ ra nụ cười nhàn nhạt: “Vậy thì tôi không làm phiền cô nữa, cô nghỉ ngơi sớm một chút.”

Trường Tuế gật đầu: “Tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Hà Văn Hiểu rời khỏi đó.

Trường Tuế vừa về đến khách sạn liền đi tắm, cô cởi hết quần áo và vô thức xoay người nhìn tấm lưng trần của mình trong gương.

Ở phía dưới cần cổ phía sau của cô có phác họa một đạo bùa màu đỏ.

Là phong ấn do Khương Tô vẽ.

Cô là âm thể trời sinh nên cơ thể của cô chính là vật chứa tốt nhất của quỷ thần. Đạo phong ấn này dùng để phòng ngừa lúc hồn phách li thể thì cơ thể sẽ không bị ác quỷ xâm chiếm.

…

Hôm sau, Trường Tuế quay lại thành phố Bắc, vừa xuống máy bay và mở di động ra liền nhận được tin nhắn WeChat của anh em nhà họ Hà.

Hà Văn Hiểu hỏi cô đã nhận được tiền chưa.

Trường Tuế kiểm tra tin nhắn điện thoại, có tin báo đã được chuyển khoản tám trăm ngàn nhân dân tệ.

Cô trả lời Hà Văn Hiểu: [ Cảm ơn, tôi đã nhận được rồi. ]

Sau đó nhấn mở tin nhắn WeChat mà Hà Na Na gửi cho cô.

[ Cô còn ở thành phố Tây không? ]

[ Trưa nay có rảnh không? Tôi muốn mời cô ăn cơm. ]

Trường Tuế trả lời: [ Tôi vừa xuống máy bay, bây giờ đang ở thành phố Bắc. ]

Hà Na Na lập tức nhắn lại: [ Ồ. Vậy được rồi, lần sau có cơ hội tôi lại mời cô đi ăn. ]

Trường Tuế: [ Được. ]

Mấy phút sau, Hà Văn Hiểu mới trả lời tin nhắn, chỉ là hai chữ đơn giản: [ Được rồi. ]

Ngoài ra còn có sư điệt ở chùa Thanh Sơn gửi cho cô liên tiếp bảy, tám tin nhắn thoại dài hơn hai mươi giây mà cô không mở ra xem.

Về đến thành phố Bắc, Trường Tuế tạm thời không được sắp xếp công việc nào khác. Ngày mai, bộ phim của Từ Nghiêu sẽ khai máy, thời gian cô vào đoàn làm phim là một tuần sau.

Lần này, cô đã hỏi rõ ràng về tiền thù lao từ trước, mặc dù đất diễn của cô nhiều nhưng thù lao lại không cao vì bản thân là người mới, quay nửa tháng chỉ được trả trọn gói là năm trăm ngàn nhân dân tệ.

Bàn Tử nói với tư cách là người mới thì cái giá này đã rất cao rồi.

Từ Nghiêu là đạo diễn nổi tiếng, rất nhiều diễn viên tự nguyện hạ giá cát xê để có thể được đóng phim của ông ấy.

Trường Tuế cũng đã điều chỉnh tốt tâm thái của mình rồi, đóng phim là nghề phụ, làm cô đồng mới là nghề chính.

Hơn nữa, ở trong giới giải trí, người có tiền thật sự rất nhiều, mấy cọc làm ăn mà cô nhận được đều không thoát khỏi quan hệ với cái giới này.

Đi một chuyến đến thành phố Tây, mặc dù chụp ảnh tạp chí miễn phí nhưng lại kiếm được tám trăm ngàn nhân dân tệ từ nhà họ Hà, xem như là niềm vui ngoài ý muốn.

Nhưng tiền còn chưa kịp cầm nóng tay đã phải quyên ra ngoài, Trường Tuế cảm thấy thịt hơi đau.

Thịt đau thì thịt đau, đây là tiền giữ mạng, không thể giữ lại.

…

Trường Tuế vốn muốn nhân dịp mấy ngày không có việc gì làm để quay về chùa Thanh Sơn một chuyến. Cô ra ngoài cũng nhiều ngày rồi, hơi nhớ cơm chay của sư huynh Thanh Minh, trà của sư huynh Thanh Nguyên và trụ trì sư huynh thích lải nhải, còn có mấy sư điệt đồ tôn nhốn nha nhốn nháo, và cả con chó ngốc trong chùa nữa.

Cô vừa nói chuyện với Bàn Tử xong, áo quần và đồ dùng vệ sinh cá nhân đều không cần đem theo, chỉ cần mua vé và xách ba lô đen lên liền bắt taxi xuất phát.

Kết quả mới đến trạm tàu cao tốc liền nhận được điện thoại của đội trưởng Nghiêm.

Nửa giờ sau, đội trưởng Nghiêm đích thân lái xe đến trạm tàu cao tốc đón cô.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Trường Tuế hỏi anh ta, vừa nãy ở trong điện thoại anh ta không nói rõ ràng.

“Lên xe rồi nói.” Đội trưởng Nghiêm nhận lấy chiếc ba lô của cô và cảm thấy cánh tay vì nặng mà chùng xuống.

“Thật xin lỗi vì đã làm chậm trễ kế hoạch đi ra ngoài của cô, nhưng tôi nghĩ chỉ có cô mới có thể giải quyết được chuyện này.” Đội trưởng Nghiêm vừa lái xe vừa nói, sắc mặt rất nặng nề.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trường Tuế hỏi, chuyện gì mà phải tìm đến cô.

“Có lẽ phải phiền cô cùng tôi đi đến thành phố Tây một chuyến rồi.” Đội trưởng Nghiêm nói.

Trường Tuế: “…”.

||||| Truyện đề cử: |||||

…

Trường trung học Khải Quang là một trường trung học tư thục ở thành phố Tây.

Học sinh có thể nhập học không phú tức quý*, nhưng cũng có một số ít học sinh có thành tích học tập xuất sắc được trường trung học Khải Quang dùng học bổng giá trị cao chiêu sinh vào.

* không phú tức quý: Không phải giàu có thì cũng có quyền thế.

Vương Văn Đình chính là một trong số ít học sinh vì thành tích xuất sắc mà được trường trung học Khải Quang dùng học bổng giá trị cao chiêu sinh.

Nửa tháng trước.

Cô ấy nhảy xuống từ sân thượng của tòa lầu nhà dạy học, tử vong tại chỗ.

Trường trung học Khải Quang nhanh chóng giải thích với bên ngoài rằng Vương Văn Đình tự sát vì bệnh trầm cảm, hơn nữa nhà trường đã cùng với người nhà của cô ấy bàn bạc và giải quyết ổn thỏa.

Học sinh tự sát vì trầm cảm, mặc dù tiêu đề giật tít rất đáng sợ nhưng tin giật gân đến đâu thì người ta cũng chỉ chú ý được mấy ngày, học sinh bàn tán xôn xao vài ngày rồi thôi, sau đó câu chuyện sẽ chìm vào quên lãng.

Trường học sẽ nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ bình thường.

Và sự kiện tự sát lần này cũng chỉ thỉnh thoảng được ai đó nhắc lại mà thôi.

Nhưng mà trên thực tế, đã nửa tháng kể từ ngày Vương Văn Đình tự sát nhưng trường học vẫn chưa thể yên bình trở lại…

Mười hai giờ rưỡi trưa, Trường Tuế và đội trưởng Nghiêm gặp mặt bạn tốt của đội trưởng Nghiêm tại thành phố Tây, là đội trưởng đội cảnh sát hình sự của thành phố Tây, họ Lâm, lớn tuổi hơn đội trưởng Nghiêm, trên cằm lún phún một tầng râu xanh, tướng mạo đoan chính. Nếu như ở trong phim truyền hình thì người mang hình tượng này như anh ta chắc chắn sẽ đứng về phe chính nghĩa.

Anh ta tiếp đón đội trưởng Nghiêm và Trường Tuế, trước tiên dùng sức ôm chầm lấy đội trưởng Nghiêm: “Người anh em đã cực khổ rồi.”

Đội trưởng Nghiêm giới thiệu Trường Tuế với anh ta: “Đây là người mà em đã nhắc đến với anh, Khương Trường Tuế.”

Trường Tuế mỉm cười: “Gọi tôi Tiểu Khương là được.”

Đội trưởng Lâm kinh ngạc nhìn Trường Tuế, mặc dù Nghiêm Phạm đã nói chuyện này với anh trong điện thoại. Cô ấy mới mười chín tuổi, nhưng trong tưởng tượng của anh thì hẳn là một cô gái trẻ trông có vẻ u ám và không đáng chú ý, vạn vạn không ngờ tới lại xinh đẹp như vậy, hơn nữa khi cười lên còn có hai má lúm đồng tiền nhỏ, trông rất sáng sủa, nhìn thế nào cũng không thể liên hệ được với nghề nghiệp của cô ấy.

“Vất vả rồi. Nghiêm Phạm đã nói với tôi về năng lực của cô, nói thật lòng, nếu là người khác nói thì tôi chắc chắn không tin, nhưng mà tôi rất hiểu Nghiêm Phạm, người mà cậu ấy tin tưởng cũng đáng để tôi tin dùng.” Đội trưởng Lâm nói với Trường Tuế xong thì quay sang phía Nghiêm Phạm: “Cậu đã nói tình huống với Tiểu Khương chưa?”

Nghiêm Phạm nói: “Chỉ mới nói sơ qua, tình huống cụ thể vẫn để anh đến nói đi.”

“Hai người vẫn chưa ăn tối phải không? Chúng ta tìm một nơi vừa ăn vừa nói.” Đội trưởng Lâm nói xong liền nhận lấy chiếc ba lô trong tay Nghiêm Phạm, cánh tay bị sức nặng của chiếc ba lô làm khuỵu xuống, ông ấy nhất thời kinh ngạc: “Trong này đựng gì vậy? Nặng như vậy?”

Trường Tuế nói: “Là công cụ kiếm cơm của tôi.”

…

“Không cần khách sáo, cứ tự nhiên gọi món nhé.” Đội trưởng Lâm đưa thực đơn cho Trường Tuế.

Trường Tuế không hề có ý định khách sáo, một hơi gọi liền tám món, sau đó xấu hổ mỉm cười: “Tôi ăn hơi nhiều.”

Đội trưởng Lâm và Nghiêm Phạm chỉ hơi ngạc nhiên.

Năng lực của Trường Tuế quá thần bí, cô ấy có điểm nào đó khác biệt với người thường cũng đều hợp lý.

Đội trưởng Lâm lại gọi thêm hai món rau nữa.

Đợi đồ ăn được bưng lên, ông ấy mới bắt đầu nói về vụ án ở trường trung học Khải Quang.

“Trước khi Vương Văn Đình tự sát, cô ấy đã tạm nghỉ học ở trường trung học Khải Quang. Trong thời gian nghỉ học, cô ấy quay trở lại trường, sau đó leo lên tầng thượng và nhảy lầu tự sát…”

Thành tích của Vương Văn Đình đặc biệt tốt, được trường trung học Khải Quang dùng học bổng có giá trị cao để chiêu sinh vào trường. Hoàn cảnh gia đình của phần lớn học sinh trong trường đều khá giả, mà hoàn cảnh của Vương Văn Đình lại nghèo khó, ba mẹ đều làm thuê ở bên ngoài, cô ấy sống với em gái năm nay mới sáu tuổi và bà nội đã ngoài bảy mươi tuổi.

Vương Văn Đình có tính cách trầm lặng, sống nội tâm và không giỏi giao tiếp, cô ấy không thể dung nhập vào cái xã hội nhỏ như trường học này nên dần dần trở thành đối tượng bị bạn học xa lánh và cô lập.

Nếu như chỉ là xa lánh và cô lập, có lẽ Vương Văn Đình vẫn chịu được, tính cách của cô ấy hướng nội, vốn không có bao nhiêu bạn bè, một mình vùi đầu học tập cũng không thấy quá khó khăn.

Đội trưởng Lâm nói: “Lúc tôi đến trường học điều tra, có một học sinh giấu tên gửi tin nhắn cho tôi nói rằng trước khi Vương Văn Đình tạm nghỉ học vẫn luôn bị bắt nạt, trong đó bao gồm cả sỉ nhục tinh thần và bạo lực…Thậm chí lí do cô ấy nghỉ học cũng không phải là tự nguyện xin nghỉ vì mắc chứng trầm cảm, mà vì trước đó đã bị học sinh nam cùng trường xâm hại. Ở trong nội bộ trường học thì đây không phải là chuyện bí mật gì, nhưng chuyện đó bị trường học và phụ huynh ép xuống nên không lan truyền ra ngoài. Vương Văn Đình cũng không báo cảnh sát, sau đó, trường học lấy lý do trạng thái tinh thần của Vương Văn Đình không ổn định để ép cô ấy tạm thời nghỉ học và ở nhà nghỉ ngơi.

“Tuần thứ hai sau khi nghỉ học, cô ấy đã nhảy lầu tự sát từ sân thượng của trường trung học Khải Quang.”

Đội trưởng Lâm nói với giọng nặng nề.

Nghiêm Phạm vô thức quay sang nhìn vẻ mặt của Trường Tuế, chỉ thấy cô rất bình tĩnh, ánh mắt không hề gợn sóng.

Đội trưởng Lâm không chú ý đến vẻ mặt của Trường Tuế, ông ấy uống một ngụm rượu rồi nói tiếp: “Chuyện ly kỳ là vào ngày thứ bảy sau khi Vương Văn Đình tự sát, một học sinh nam của trường trung học Khải Quang cũng tự sát ở cùng một địa điểm. Báo cáo nghiệm thi loại trừ khả năng nạn nhân bị giết hại. Theo tin tức mà tôi biết được thì học sinh nam này là một trong những người đã xâm hại Vương Văn Đình, tên là Trương Diệu Hoa.”

Trường Tuế nghe đến đây thì bàn tay cầm đũa khẽ khựng lại.

Một trong những người, vậy thì phải có bao nhiêu người?

Đội trưởng Lâm nhìn qua: “Nghe nói là ba đến bốn người.”

Ánh mắt của Trường Tuế trở nên lạnh lùng.

“Người giấu tên đó nói với tôi rằng trước khi Vương Văn Đình chết, cô ấy từng rạch tay mình để lấy máu viết lên tường của tòa lầu dạy học mấy cái tên, chuyện đó nhanh chóng bị nhà trường xử lý. Từ đó trong trường bắt đầu lan truyền tin đồn ma quỷ lộng hành, trong nhà vệ sinh của trường học xuất hiện dấu máu, còn có học sinh nói là mình nhìn thấy Vương Văn Đình, tóm lại là xảy ra rất nhiều chuyện kì quái. Ngày thứ ba sau khi Trương Diệu Hoa tự sát, chủ nhiệm lớp của Vương Văn Đình đã bị điên.”

Nghiêm Phạm nhíu mày: “Điên rồi?”

Đội trưởng Lâm gật đầu: “Nói là xảy ra vấn đề về tinh thần nên được đưa đến khoa tâm thần của bệnh viện để chữa trị. Bác sĩ nói là kinh hãi quá độ, khi gặp cô ấy, trạng thái tinh thần quả thật không bình thường, luôn miệng nói lời mê sảng, hơn nữa còn nhiều lần nhắc đến tên của Vương Văn Đình.”

“Ngoài ra, một học sinh nữ cùng lớp với Vương Văn Đình cũng vì kinh hãi quá độ mà đang tiếp nhận tư vấn tâm lý. Nhiều giáo viên trong trường cũng tường thuật lại những trải nghiệm thần quái mà bọn họ đã gặp phải. Nhưng khi chúng tôi đến điều tra thì lại không tra được gì.”

“Sáng hôm nay, một học sinh khác tên là Ngụy Chí Mẫn, người có dính líu đến vụ việc xâm hại Vương Văn Đình đã tự sát tại nhà…” Khi nói đến đây, đội trưởng Lâm dừng lại một lát, sắc mặt hơi thay đổi: “Cậu ấy dùng dao gọt hoa quả trong nhà để thiến bộ phận sinh dục của mình ở trong phòng tắm. Chờ đến khi phụ huynh đến gọi con trai thức dậy thì cậu ấy đã chết vì mất máu quá nhiều.”

Khi nói đến đây, ông ấy cẩn thận quan sát sắc mặt của Trường Tuế.

Kết quả phát hiện vẻ mặt của cô không hề thay đổi.

Dưới tình huống bình thường, khi một cô gái mười chín tuổi nghe được chuyện này thì rất khó có thể giữ được dáng vẻ bình tĩnh như vậy, cô ấy đúng là có điểm khác với người thường.

Đội trưởng Lâm nghĩ như vậy, sau đó nói tiếp: “Chúng tôi đã khám nghiệm hiện trường, pháp y cũng đến đó, phán đoán ban đầu loại bỏ khả năng nạn nhân bị sát hại, trên tấm gương trong phòng tắm có để lại dòng chữ xin lỗi Vương Văn Đình do cậu ấy viết. Nhưng kỳ lạ nhất là ba mẹ của cậu ấy cũng ở nhà, hơn nữa còn ở phòng cách vách, nhưng ban đêm lại không hề nghe được chút động tĩnh nào…”

*

Trường Tuế nói: “Cô ấy đã từng quay về nhà.”

Đội trưởng Lâm vội vàng quay đầu lại: “Sao cô biết?”

Trường Tuế nói: “Tôi có thể cảm giác được.”

Nghiêm Phạm hỏi: “Chuyện này có thể chứng minh được điều gì?”

Trường Tuế nói: “Chứng minh cô ấy vẫn còn một tia thần trí.”

Đội trưởng Lâm hỏi: “Đây là ý gì?”

Trường Tuế nói: “Hiện tại còn khó nói. Lái xe đi, đưa chúng tôi đến chỗ ở trước, hết thảy đợi ngày mai lại nói.”

Đội trưởng Lâm đưa Trường Tuế và Nghiêm Phạm đến khách sạn.

“Vậy hôm nay hai người nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai mấy giờ thì tôi đến đón hai người?” Ông ấy hỏi Trường Tuế.

Trường Tuế nói: “Một giờ chiều. Ngoài ra, ông giúp tôi hẹn người có thể làm chủ ở trường học, ngày mai tôi đến trường tìm bọn họ.”

Đội trưởng Lâm đồng ý, lại cảm ơn Trường Tuế rồi mới rời khỏi đó.

…

“Đội trưởng Nghiêm xin nghỉ phép rồi sao?” Sau khi đội trưởng Lâm rời đi, Trường Tuế hỏi Nghiêm Phạm.

Nghiêm Phạm gật đầu: “Cô là do tôi đưa đến nên tôi có trách nhiệm phải bảo vệ cô. Đợi sau khi giải quyết xong chuyện này, tôi sẽ đưa cô về thành phố Bắc.”

Trường Tuế nghiêng đầu: “Cho nên bây giờ đội trưởng Nghiêm đã tin tôi là cô đồng, không phải kẻ lừa bịp khoác lác nữa.”

Nghiêm Phạm nhìn cô chăm chú và nói: “Trước đó là tôi kiến thức hạn hẹp, cảm ơn cô đã không so đo hiềm khích lúc trước.”

Bất kể là vì một cuộc điện thoại của ông ấy mà cô từ bỏ hành trình ban đầu, hay là đồng ý theo ông đến thành phố Tây.

Trường Tuế cười tủm tỉm nói: “Đội trưởng Nghiêm chỉ cần nhớ đã nợ tôi một món nợ ân tình là được, sau này phải trả lại đó.”

Nghiêm Phạm trịnh trọng nói: “Chỉ cần cô có chuyện cần tôi giúp đỡ, tôi nhất định làm hết sức mình.”

Trường Tuế mỉm cười và chúc ông ấy ngủ ngon, sau đó vào phòng.

Cô là người không bao giờ làm cuộc mua bán lỗ vốn.

Đồng ý đến thành phố Tây với Nghiêm Phạm là vì siêu độ lệ quỷ, cho dù cô không kiếm được tiền thì cũng có thể tích được công đức lớn.

Nhưng hiện tại nhìn vào tình cảnh này, ngày mai cô nhất định phải hung ác đòi một khoản thù lao thật cao.

Để giữ tinh thần tốt cho ngày mai, cô tắm xong liền đi ngủ.

…

Điện thoại di động của Trường Tuế từ khi lên máy bay thì tắt máy đến giờ vẫn chưa bật lại, Bàn Tử gọi cho cô bốn năm cuộc điện thoại, nhắn mấy chục tin nhắn WeChat mà cô đều không nhận được.

Cho nên cô không biết mình đã xảy ra scandal.

Càng không biết vụ tai tiếng lần này đã lên hotsearch.

Trên mạng là tin tức tối qua cô và Hà Văn Hiểu cùng xuất hiện ở cửa khách sạn, Hà Văn Hiểu còn lịch sự xách ba lô giúp cô, ảnh chụp và video cảnh anh ta đưa cô lên lầu đã lan truyền khắp cõi mạng.

Trường Tuế và Hà Văn Hiểu bị chụp là chuyện ngẫu nhiên, paparazzi vốn đang lén lút ở gần đó chờ chụp minh tinh khác, kết quả là lúc điều chỉnh ống kính lại vừa vặn chụp được Hà Văn Hiểu.

Hà Văn Hiểu không phải là người trong giới, làm việc từ trước đến nay luôn điệu thấp, cũng không có bất kỳ tài khoản mạng xã hội nào.

Nhưng sau khi Hà Na Na xuất đạo vào năm ngoái, người trong nhà không tránh khỏi bị liên lụy ra ngoài, mà Hà Văn Hiểu được biết đến là vì ảnh chụp chung của anh với Hà Na Na bị tung lên mạng, vì có ngoại hình anh tuấn cao quý nên từng lên hotsearch một lần.

Đến bây giờ đã có không ít người hâm mộ tự xưng chị dâu ở dưới bài đăng Weibo của Hà Na Na.

Hà Na Na thường hay oán trách là Hà Văn Hiểu còn có duyên với người qua đường hơn so với cô ấy.

Nhưng đấy cũng chỉ là mấy lời trách yêu mà thôi, bởi vì có Hà Văn Hiểu mà cô ấy còn có thêm fan nữa.

Cho nên paparazzi vừa nhìn thấy Hà Văn Hiểu liền nhận ra ngay, sau đó mới quay sang nhìn Trường Tuế.

Vì Trường Tuế mặc một bộ quần áo thể thao màu đen nên nhìn từ xa không khác gì người qua đường bình thường, rất khó để ai đó chú ý đến cô. Đợi đến khi cô quay mặt về phía này thì paparazzi mới nhận ra mình đã chụp được tin tức lớn!

Mặc dù Trường Tuế vẫn chưa có tác phẩm nào ra mắt, nhưng cô đã rất nổi tiếng ở trên mạng rồi.

Chỉ là danh tiếng tích lũy được không dựa vào tác phẩm mà dựa vào scandal.

Đầu tiên là bức ảnh chụp chung của cô và Tần Nhất Xuyên trong buổi tang lễ ở nhà họ Tần đã trở thành một chủ đề nóng hổi.

Sau đó là Tần Nhất Xuyên đặc biệt chuyển phát Weibo của cô, ở phim trường bộ phim ≪ Chuộc tội ≫ cũng để lộ cảnh cô và Tần Nhất Xuyên thường ở cạnh nhau.

Từ đó dẫn đến suy đoán Khương Trường Tuế có phải là bạn gái của Tần Nhất Xuyên hay không.

Lại có người tung tin cô thường ngồi ăn cơm chung với Hạ Luật ở phim trường.

Ngày kia lại tuồn ra chuyện cô bước ra từ nhà của Chu Bân, có cả video Chu Bân tiễn cô ra tận cửa, làm cho người khác phải suy đoán quan hệ giữa bọn họ.

Nhưng Diệp Lộ nhanh chóng đứng ra làm sáng tỏ, biểu thị hôm đó cô ấy cũng ở nhà, và Trường Tuế là một người em của cô ấy.

Chừng đó tin tức cũng đủ khiến cho thân phận của cô càng trở nên thần bí.

Rất nhiều blogger đều đang cọ nhiệt độ của cô, nhưng đào tới đào lui đều đào không ra nội dung nào có giá trị.

Không ngờ tới, lần này lại chụp được cảnh Trường Tuế và Hà Văn Hiểu cùng xuất hiện ở cửa khách sạn, Hà Văn Hiểu không chỉ tự mình lái xe đưa cô đến mà còn xách ba lô giúp cô, lại đưa cô lên lầu, thái độ lịch sự và quan tâm, khiến cho người khác phải miên man suy nghĩ.

Tính đến thời điểm hiện tại, những cái tên xuất hiện cùng với tên của Khương Trường Tuế đều không phải là hạng vô danh gì.

Tần Nhất Xuyên tự nhiên không cần phải nói, là con trai của Tần Diệu Văn, cộng thêm điều kiện cá nhân ưu việt, duyên người qua đường cực tốt.

Hạ Luật, ảnh đế đã giành tất cả các giải thưởng, từ lúc xuất đạo đến nay chưa bao giờ truyền ra tin đồn tình ái, Trường Tuế là người đầu tiên.

Chu Bân, đó là nhà sản xuất lớn, đương nhiên, sẽ không có người cho rằng giữa anh ta và Trường Tuế thật sự có tai tiếng nào đó, chỉ là họ thấy tò mò về mối quan hệ của bọn họ mà thôi.

Hà Văn Hiểu, người thừa kế của tập đoàn Thụy Kim, anh trai ruột của Hà Na Na.

Cô gái Trường Tuế này rốt cuộc có lai lịch như thế nào?

Dường như những người xung quanh cô đều có lai lịch lớn.

Nhưng làm thế nào cũng không thể đào ra được thân phận của cô.

Càng đào không ra thì càng bí ẩn, càng bí ẩn thì càng khiến người khác muốn tìm tòi nghiên cứu.

Hotsearch lần này thuần túy là do sự tò mò của quần chúng ăn dưa đối với Khương Trường Tuế đột nhiên tăng vọt.

Công ty đại diện của Trường Tuế đều vui sướng muốn điên lên!

Vốn là thuận tay ký kết với một người mới, bây giờ người đó lại biến thành một quả trứng vàng!

Không chỉ lần lượt lấy được vai diễn trong phim của Tần Diệu Văn và vai diễn trong phim của Từ Nghiêu.

Bây giờ ngay cả vấn đề tuyên truyền cũng không cần bọn họ phải vắt óc suy nghĩ, còn có nhiệt độ tự thân không ngừng xuất hiện.

Hơn nữa nhìn vào tình hình trước mắt, tất cả đều là hướng đi tốt.

Tiết kiệm luôn tiền mua hotsearch.

…

Mà đồng thời.

Hà Na Na cũng nhận được ảnh chụp do đủ loại bạn bè gửi đến, hỏi cô ấy đây là chuyện gì.

Trong đó có rất nhiều cô gái ái mộ Hà Văn Hiểu.

Hà Na Na giải thích với bạn bè rằng Trường Tuế là bạn của mình, hôm đó Trường Tuế đến nhà của cô ấy chơi, sau đó cô ấy nhờ anh trai tiễn Trường Tuế về khách sạn.

Cô ấy lại gửi ảnh chụp cho Hà Văn Hiểu.

[ Anh ơi! Anh với Tiểu Khương dính scandal rồi! Đã lên hotsearch! Có cần em lên Weibo làm rõ không? ]

Hai phút sau, Hà Văn Hiểu mới trả lời: [ Anh biết rồi, không cần để ý đâu. ]

Hà Na Na ngạc nhiên nhắn lại: [ Không cần làm rõ ư? ]

[ Chẳng qua ảnh mà gã paparazzi này chụp đẹp thật đó, anh quá đẹp trai, rất ra dáng quý ông. ]

[ Nếu như anh không để em làm sáng tỏ thì em sẽ mặc kệ đó, vừa hay em có thể cọ được một chút nhiệt độ của anh, hi hi. ]

Hà Văn Hiểu: [ Tùy em. ]

Cuối cùng Hà Na Na không đăng bài làm sáng tỏ.

Ngược lại có một người bạn của Hà Na Na rất ái mộ Hà Văn Hiểu và có hơn hai triệu lượt theo dõi trên Weibo đã đăng ảnh chụp đoạn tin nhắn của cô ta với Hà Na Na lên Weibo nhằm làm sáng tỏ chuyện này.

Sau khi Hà Na Na nhìn thấy thì tất nhiên không vui.

Bản thân cô còn không làm sáng tỏ.

Một người ngoài như cô ta lại đi lo việc bao đồng.

Hơn nữa còn trực tiếp đăng ảnh nhật ký nói chuyện lên.

Vốn cũng không phải là bạn bè thân thiết gì, mà do đối phương cứ chủ động sáp đến.

Sau khi xảy ra chuyện này, Hà Na Na cũng không nói gì thêm, chỉ trực tiếp xóa WeChat của cô bạn đó.

Sau này, khi cô gái đó phát hiện mình đã bị xóa kết bạn WeChat, cô ta liền nhờ bạn chung giữa hai người giúp đỡ nói lời xin lỗi với Hà Na Na.

Nhưng Hà Na Na không hề tiếp thu.

Đây đều là chuyện của sau này.

…

Ngày hôm sau, Trường Tuế thức dậy, khi cô mở điện thoại ra và biết chuyện này thì mọi chuyện đã sớm lắng xuống.

Cô cũng không để chuyện này trong lòng, bây giờ cô có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

Cô phải đi đàm phán một cọc làm ăn lớn.

Phải hung hăng kiếm một mớ thù lao lớn mới được.

*

“Trong mấy chục năm làm nghề cảnh sát, tôi chưa bao giờ gặp phải vụ án nào kỳ lạ như vậy. Sau khi tôi kể chuyện này với Nghiêm Phạm, cậu ấy đã giới thiệu với tôi về mấy sự tích của cô, vì vậy tôi mới nhờ Nghiêm Phạm mời cô đến đây một chuyến. Trước đó tôi cũng đã nói, trước giờ tôi chưa từng tin mấy chuyện như thế này, nhưng tôi tin Nghiêm Phạm.”

Đội trưởng Lâm nói.

Trường Tuế nghe ông ấy nói xong thì cũng ăn được kha khá rồi, cô đặt đũa xuống.

“Đưa tôi đến trường học trước đã.”

…

Trên xe, đội trưởng Lâm nói cho Trường Tuế biết chuyện sáng nay Ngụy Chí Mẫn tự sát tại nhà đã lan truyền trong trường, giáo viên và học sinh đều sợ hãi. Trường học không có biện pháp nên phát thông báo cho nghỉ học, tạm thời nghỉ học hai ngày, lúc này có lẽ trong trường đã vắng tanh.

Mà trước đó, trường học cũng đã từng gọi người đến làm phép, nhưng rõ ràng là không có tác dụng, nếu không thì Ngụy Chí Mẫn đã không chết.

Khi họ đến ngôi trường đó thì trời đã tối rồi.

Lúc nhân viên bảo vệ để bọn họ vào trường đã dặn dò bọn họ phải cẩn thận.

Toàn bộ sân trường vô cùng trống trải và yên tĩnh, chỉ có ánh đèn đường mờ mờ rọi xuống, yên lặng đến âm trầm.

Đội trưởng Lâm dẫn Trường Tuế và Nghiêm Phạm đến tòa lầu dạy học mà Vương Văn Đình đã tự sát.

“Cô ấy đã nhảy xuống từ sân thượng của tòa lầu này.”

Trường Tuế ngẩng đầu nhìn lên, tòa lầu cao bảy tầng đứng sừng sững trong bóng đêm tĩnh lặng.

Khó có thể tưởng tượng được vào ngày hôm đó, Vương Văn Đình đã ôm theo tâm trạng và quyết tâm như thế nào để trèo lên nơi cao nhất của tòa lầu này và nhảy xuống.

Phải ôm theo oán hận sâu sắc đến cỡ nào mới có thể khiến cả tòa lầu này bị bao phủ bởi oán khí.

Trong mắt Trường Tuế, tòa lầu đứng sừng sững trước mắt cô đang tỏa ra oán khí nồng đậm.

“Ngày mà cô ấy tự sát, cô ấy đã mặc quần áo màu gì?” Trường Tuế đột nhiên hỏi.

Đội trưởng Lâm sững sờ, sau đó nói: “Là một bộ váy đỏ.” Ngừng một lúc, ông kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ người mặc đồ đỏ tự sát sẽ biến thành lệ quỷ trong chuyện xưa là thật?”

Trường Tuế nói: “Hầu hết những người sẽ tự tử đều có oán khí trong lòng, sau khi chết sẽ bị oán khí quấn thân và không thể siêu thoát. Trong lòng Vương Văn Đình không chỉ có oán khí, mà có cả hận ý, cô ấy ôm theo tâm tình căm hận tìm đến cái chết. Cho dù không mặc đồ đỏ thì cô ấy cũng sẽ biến thành lệ quỷ, chẳng qua mặc đồ đỏ khiến cho sức mạnh của cô ấy càng lớn mạnh hơn, vì vậy mới có thể dễ dàng rời khỏi nơi mình đã chết và nhập vào kẻ khác để giết người.”

Đội trưởng Lâm nghe cô nói mà ngây người.

Nhưng nhìn dáng vẻ bình tĩnh và không hề sợ hãi của cô trên suốt đường đi liền biết cô thật sự có bản lĩnh.

Nghiêm Phạm hỏi: “Bây giờ phải làm thế nào?”

Trường Tuế nói: “Tôi cần phải nói chuyện với người đại diện của trường học trước.”

Đội trưởng Lâm ngạc nhiên: “Nói chuyện gì?”

Đôi mắt của Trường Tuế cong lên: “Nói chuyện làm ăn đó.”

Nghiêm Phạm quay sang nhìn cô.

Trường Tuế cười híp mắt: “Hẳn là ngôi trường này rất có tiền.”

Đội trưởng Lâm: “…”

Nghiêm Phạm: “…”

Trường Tuế đã xoay người đi về phương hướng lúc đến: “Được rồi, dẫn tôi đến nhà của Vương Văn Đình trước đã.”

“Đến nhà của Vương Văn Đình ư? Tại sao?” Đội trưởng Lâm đuổi theo hỏi, Nghiêm Phạm cũng vội vàng theo sau.

Trên đường đi, đội trưởng Lâm nói cho bọn họ biết là người trong nhà của Vương Văn Đình không biết chuyện cô ấy bị xâm hại, dặn bọn họ phải chú ý đừng kích động đến người nhà nạn nhân.

…

Vương Văn Đình không phải là dân bản địa ở thành phố Tây, nhưng mấy năm trước, trong nhà vì chuyện làm ăn nên đã bán căn nhà cũ ở quê. Bây giờ, cả gia đình cô ấy đang sống tại thôn Thành Trung của thành phố Tây, cách trường học hai mươi phút đi xe buýt.

Mấy năm nay, ba mẹ của Vương Văn Đình vẫn luôn cùng với đồng hương đi làm thuê ở nơi khác. Sau khi Vương Văn Đình tự sát, hai người vội vã trở về và chỉ kịp thấy thi thể bị phủ vải trắng của con gái.

Lúc ba người bọn họ đến nơi, trong nhà chỉ có bà nội của Vương Văn Đình và cô em gái năm nay mới hơn sáu tuổi của cô ấy.

Tuy rằng căn nhà có hai phòng ngủ và một phòng khách nhưng diện tích rất nhỏ, lại thêm đồ đạc nhiều, nhét thêm hai người đàn ông cao to là Nghiêm Phạm và đội trưởng Lâm vào càng lộ ra vẻ chật chội.

Lúc ba mẹ của Vương Văn Đình ở nhà, một nhà năm người liền chen chúc trong không gian một phòng khách hai phòng ngủ chật hẹp này.

Em gái của Vương Văn Đình là Vương Văn Thục rất ngoan ngoãn, sau khi lấy ghế cho bọn họ xong liền bị bà nội đuổi vào phòng làm bài tập.

Đội trưởng Lâm hỏi về ba mẹ của Vương Văn Đình.

Bà nội nói họ đã ra ngoài làm thuê: “Không có cách nào khác, trong nhà còn nợ rất nhiều.” Nói đến đây, bà ấy lại đau lòng, khuôn mặt già nua giàn giụa nước mắt: “Nếu như không phải vì thiếu nợ, Đình Đình đã đến Nhất Trung học rồi, nếu con bé đến Nhất Trung thì có lẽ sẽ không xảy ra chuyện. Nếu tôi biết sớm hơn, dù trường học có cho bao nhiêu tiền, tôi cũng không để Đình Đình đến đó học. Đứa cháu gái ngoan ngoãn của tôi…” Bà ấy đang nói thì khóc nấc lên.

Đội trưởng Lâm an ủi mấy câu.

Nghiêm Phạm nhíu mày hỏi: “Trường học không bồi thường sao?”

Bà nội lau nước mắt, cố gắng bình tĩnh lại rồi nói: “Có bồi thường, bồi thường hai trăm ngàn, đều cầm đi trả nợ hết rồi.”

Nghiêm Phạm càng nhíu mày chặt hơn, anh còn muốn nói gì đó thì đội trưởng Lâm đã kéo tay anh ấy.

Bà nội nắm chặt tay của đội trưởng Lâm, cảm xúc của bà lại kích động lên: “Đội trưởng Lâm, có phải cậu cũng vì chuyện của trường học mà đến đây không? Gần đây, mọi người xung quanh đều nói Đình Đình nhà tôi đã biến thành quỷ, còn giết người nữa. Đây đúng là oan uổng chết con bé mà!”

Bà nội vừa chảy nước mắt vừa đau lòng nói: “Con bé là đứa trẻ thành thật và tốt bụng như vậy, nhìn cảnh giết gà cũng không chịu nổi, bình thường không nỡ tiêu một phân tiền, cả năm mới có thể mua được một bộ quần áo mới, tiền có được đều để giành cho em gái… Con bé ở bên ngoài bị người ta ức hiếp, ngay cả khóc cũng lén khóc sau lưng người nhà. Một đứa trẻ như vậy, sao có thể giết người được chứ?! Con bé đã chết rồi sao vẫn muốn oan uổng nó, thật sự muốn uất ức con bé đến cùng sao! Đội trưởng Lâm, cậu nhất định phải trả lại trong sạch cho Đình Đình giúp tôi!”

Đội trưởng Lâm luôn miệng an ủi: “Bà nội, bà đừng kích động, đừng kích động.”

Trường Tuế đứng ở bên tường, trên tường còn treo ảnh của Vương Văn Đình, là một bức ảnh gia đình, xem ra là ảnh chụp vào năm ngoái. Vương Văn Đình mặc đồng phục của trường trung học Khải Quang, diện mạo rất thanh tú, hai tay của cô ấy đặt trên vai em gái, nhìn vào ống kính mím môi cười xấu hổ, ánh mắt mềm mại, trông rất điềm đạm nho nhã.

“Bức ảnh này được chụp vào thời gian nào vậy?” Trường Tuế đột nhiên xoay người sang và hỏi.

Bà nội nhìn bức ảnh đó, sau đó nói với giọng buồn bã: “Vào năm ngoái, lúc mới khai giảng, con bé bắt đầu nhập học trường trung học Khải Quang, vừa mới nhận được đồng phục mới nên rất vui vẻ, đúng lúc hôm đó ba mẹ của nó đều có nhà nên nhờ sinh viên ở bên nhà bên cạnh giúp chúng tôi chụp một tấm ảnh gia đình… Lúc đó, con bé đã vui sướng biết bao, còn nói đồng phục của trường trung học Khải Quang đẹp hơn đồng phục của Nhất Trung và Nhị Trung… Đứa trẻ ngoan như vậy, sao lại đi tìm cái chết chứ?”

Đội trưởng Lâm cam đoan với bà nội là sẽ điều tra rõ ràng chuyện này, sau đó cùng với Trường Tuế và Nghiêm Phạm rời đi.

Trước khi đi, anh ấy mượn cớ đi thăm em gái của Vương Văn Đình và để lại hai ngàn tệ trên giường.

Trên đường từ nhà của Vương Văn Đình ra chỗ đỗ xe.

Ba người đều không nói chuyện, bầu không khí rất ngột ngạt.

Khi lên xe, Nghiêm Phạm mới mở miệng: “Đã nhìn ra cái gì chưa?”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 25"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-chung-chi-thanh-xuan.jpg
Xuyên Chứng Chỉ Thanh Xuân
13 Tháng mười một, 2024
thieu-nu-giao-nguoi-hao-hao-lam-nguoi-convert.jpg
Thiếu Nữ Giáo Ngươi Hảo Hảo Làm Người Convert
20 Tháng mười một, 2024
tham-thuc-vat-hoang-da.jpg
Thảm Thực Vật Hoang Dã
28 Tháng mười một, 2024
chi-yeu-rieng-minh-em.jpg
Chỉ Yêu Riêng Mình Em
1 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online