Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 24

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 24
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 24: Cô là đồ Lừa đảo

Sau khi bị Hà Na Na châm chọc như vậy, Trình Giai và Tiêu Mộng Kiều quả nhiên đã quy củ hơn nhiều.

Chụp xong ảnh nhóm của bốn người lại phải chụp ảnh nhóm hai người và ảnh đơn.

Sau khi nghe nhiếp ảnh gia sắp xếp cho Hà Na Na và Trường Tuế vào một nhóm, Trình Giai và Tiêu Mộng Kiều đều thở phào nhẹ nhõm.

Chủ đề là mèo nên tất nhiên đạo cụ cũng là mèo.

Mèo của Hà Na Na là mèo Sphynx, giống mèo không lông đến từ Canada.

Mà mèo của Trường Tuế là một con mèo lông đen mắt vàng.

Một người ngồi và một người đứng.

Hà Na Na đứng, nửa dựa vào thành ghế, trên tay ôm một con mèo không lông, tóc buộc cao thành đuôi ngựa, cằm hơi hếch lên, đôi mắt liếc xéo ống kính.

Trường Tuế thì ngồi, mái tóc đen dài xõa xuống, con mèo đen mắt vàng đang nằm trên tay phải của cô, tay trái khẽ vuốt lông nó, màu lông đen của con mèo làm nổi bật những ngón tay trắng như bạch ngọc, cô khẽ siết chặt quai hàm, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào ống kính.

Hai người bọn họ, một người thì cao ngạo phô trương, một người thì trầm tĩnh thâm thúy, kết hợp lại với nhau tạo thành một bầu không khí độc đáo.

Trong studio, giọng nói hào hứng và cao vút của nhiếp ảnh gia cùng với âm thanh bấm máy chụp hình không ngừng đan xen vào nhau.

“Tốt lắm! Na Na đổi sang tư thế khác nào, mặt hướng về phía này một chút, đúng! Chính là góc độ này! Biểu cảm tốt lắm.”

“Cảm giác rất tốt! Tay của Trường Tuế dừng ở vị trí đó, phải! Đúng rồi! Giữ nguyên nào! Ánh mắt rất tốt! Hoàn hảo!”

Nhiếp ảnh gia hoàn toàn tiến vào trạng thái hưng phấn.

Mà lúc này, vẻ mặt của Trình Giai và Tiêu Mộng Kiều đang ở bên cạnh chờ đến lượt mình đều trở nên nặng nề, áp lực rất lớn.

“Bộ ảnh này mà chỉ được đăng ở mấy trang giữa của tạp chí thì quả thật là đáng tiếc đấy, chúng hoàn toàn đáp ứng tiêu chuẩn để lên trang bìa, đến cả việc chỉnh ảnh cũng không cần làm.” Sau khi chụp xong, nhiếp ảnh gia kiểm tra ảnh trong máy tính và nói với giọng tiếc nuối.

Đây là một đánh giá rất cao.

Trình Giai và Tiêu Mộng Kiều đã bắt đầu lo lắng đến toát mồ hôi lạnh.

Hà Na Na đến xem ảnh nhóm của hai người cũng cảm thấy rất kinh ngạc, cô ấy xem Trường Tuế còn kĩ hơn là xem chính mình, cô ấy nhận ra ánh mắt của Trường Tuế trong mỗi bức hình đều rất tốt, không biết phải hình dung như thế nào, dù sao chính là cảm thấy trong mắt có gì đó, có loại cảm giác mang theo câu chuyện, khiến người khác nhịn không được muốn tìm tòi nghiên cứu thêm.

Hà Na Na nhịn không được nhìn về phía Trường Tuế, và rồi phát hiện cô ấy đang ngồi xổm trên mặt đất trêu mèo, một bộ dáng không tranh với đời.

Thực lực mạnh lại không làm kiêu.

Đặc biệt là khi so sánh với hai người còn lại.

Hà Na Na càng có cảm tình với Trường Tuế hơn.

Trường Tuế không hề biết trong lòng cô ấy đang nghĩ gì. Khi trêu chọc con mèo này, cô bỗng nhớ đến con chó ngốc trong chùa.

Cô không ở đó, không có người vụng trộm cho nó ăn thịt, e rằng nó chỉ có thể theo mọi người ăn chay mà thôi.

Dựng cảnh xong rồi.

Đã đến lượt Trình Giai và Tiêu Mộng Kiều.

Thời gian chụp ảnh của hai người bọn họ dài gấp đôi thời gian chụp hình của Trường Tuế và Hà Na Na.

Nhưng cũng may là giai đoạn sau còn khá thuận lợi, năm giờ chiều liền kết thúc công việc.

Cơm trưa do phía tạp chí chuẩn bị không đủ cho Trường Tuế ăn no, vừa kết thúc công việc, cô lập tức gọi Bàn Tử đi ăn.

Hà Na Na vốn muốn mời Trường Tuế đi ăn chung, nhưng khi cô ấy thay quần áo xong và bước ra ngoài thì người đã đi rồi.

…

…

Trường Tuế ăn uống no say rồi mới gọi điện thoại cho Hà Tuấn Văn, nhân tiện nói mấy câu đơn giản với Bàn Tử.

Nửa giờ sau, tài xế của Hà Tuấn Văn đến đón Trường Tuế qua đó.

Về phần Bàn Tử, Trường Tuế chê anh ta vướng bận nên bảo anh ta về khách sạn trước.

Lần trước, Bàn Tử đã chứng kiến chuyện xảy ra ở trong căn phòng dưới tầng hầm nhà họ Tần, sau đó anh ta vẫn luôn thấy sợ và không dám dính dáng quá nhiều vào mấy chuyện như vậy nữa. Sau khi dặn dò Trường Tuế chú ý an toàn, quý trọng tính mạng xong liền lái xe quay về khách sạn.

Hà Tuấn Văn mời Trường Tuế vào nhà.

Ông ấy có bất động sản ở khắp nơi trong nước, nhưng bởi vì trụ sở chính của công ty đặt tại thành phố Tây nên vẫn luôn sống ở bên này.

Hà Tuấn Văn mời Trường Tuế đến phòng trà.

“Cô Khương có uống trà không? Hay là đồ uống gì?”

Hà Tuấn Văn không bởi vì Trường Tuế còn trẻ mà xem nhẹ cô, ông ấy vô cùng khách sáo và lịch sự.

Hôm nay, ông ấy vẫn luôn ở nhà không ra ngoài nên ăn mặc rất thoải mái, chỉ là sắc mặt trông còn tệ hơn so với lần gặp trên máy bay vào ngày hôm qua.

Trường Tuế ngồi xuống chiếc sô pha bằng gỗ lim và nói: “Tôi uống trà là được rồi, ông Hà cứ gọi tôi Tiểu Khương là được.”

Hà Tuấn Văn mỉm cười và pha trà cho Trường Tuế một cách thành thạo.

Trong chùa, sư huynh Thanh Nguyên đặc biệt yêu thích pha trà, thần kỳ nhất là huynh ấy có thể nếm ra sự khác biệt của mỗi loại lá trà.

Trường Tuế bị huynh ấy rót cho không ít trà, nhưng đáng tiếc là cô không hề có thiên phú trong phương diện này, trừ khi khác biệt tương đối lớn thì cô mới nếm ra được, cái khác thì không, trà chính là dùng để giải khát, nếm không ra mùi vị gì cả.

Sư huynh Thanh Nguyên nói đưa trà tốt cho cô uống cũng giống như đưa mẫu đơn cho trâu nhai, nhưng khi có được trà ngon lại nhịn không được gọi cô đến uống.

Kỹ thuật pha trà của sư huynh Thanh Nguyên rất cầu kì phức tạp, Trường Tuế phải đợi nửa ngày mới có thể uống được một tách trà của huynh ấy, cô thường nghi ngờ rằng sư huynh Thanh Nguyên gọi cô đến uống trà chỉ để khoe khoang tài năng pha trà của mình.

So sánh mới thấy kỹ thuật pha trà của Hà Tuấn Văn gọn gàng lưu loát hơn nhiều, ông ấy nhanh chóng đặt một tách trà trước mặt Trường Tuế, giọng điệu ôn hòa nói: “Người lớn tuổi liền thích uống trà, pha trà và uống trà đều có thể khiến lòng người tĩnh lại.”

Nước trà nóng hổi, Trường Tuế để nó nguội trước, nhìn chữ “Tĩnh” viết nét to được lồng kính trong khung ảnh màu nâu treo trên tường, lại nhìn bố cục của phòng trà, sau đó mới nhìn Hà Tuấn Văn lần nữa, cô đi thẳng vào vấn đề: “Ông Hà nói với tôi về giấc mơ của ông đi.”

Hà Tuấn Văn khẽ giật mình, như thể không ngờ Trường Tuế sẽ đi vào chủ đề này nhanh như vậy, ông dừng một lúc mới nói: “Ba của tôi qua đời tại nhà vào ngày 25 tháng 7, ngày trước vừa hạ táng, nhưng kể từ cái đêm ba tôi mất thì mỗi tối tôi đều mơ thấy ông ấy.”

Trường Tuế hỏi: “Mơ thấy gì?”

Hà Tuấn Văn nhíu chặt mày: “Lúc mơ thì cảm thấy rất rõ ràng nhưng khi tỉnh lại thì không nhớ gì nữa, chỉ nhớ là đã mơ thấy ba tôi. Cho đến tối ngày hôm qua, tôi bừng tỉnh lúc nửa đêm, rốt cuộc cũng nhớ được là ông ấy nói chuyện với tôi ở trong mơ, nhưng tôi lại không thể nghe rõ ông ấy nói gì, trong mơ tôi đã rất lo lắng, nhưng không làm được gì hết. Tôi không yên lòng, luôn cảm thấy ông ấy đang báo mộng cho tôi.”

“Vì ba tôi đột ngột bị nhồi máu não nên sau khi cấp cứu liền bị liệt, vào giai đoạn sau của bệnh thì không nói chuyện được nữa. Tôi lo lắng không biết có phải ông ấy có chuyện gì không thể bỏ xuống hay là tâm nguyện nào chưa hoàn thành mà lúc còn sống không kịp nói, cho nên sau khi mất mới báo mộng cho tôi biết.” Hà Tuấn Văn nhìn Trường Tuế và nói một cách khẩn thiết: “Lần này mời cô đến đây cũng là muốn nhờ cô giúp đỡ tôi lý giải giấc mơ này, có phải ba tôi thực sự có tâm nguyện nào đó chưa hoàn thành hay không.”

Trường Tuế trầm ngâm một lúc mới nói: “Tôi có thể giúp ông gặp lại ba của mình một lần nữa.”

Hà Tuấn Văn sửng sốt một lúc lâu: “Gặp bằng cách nào?”

Đôi mắt đen láy của Trường Tuế lóe lên ánh sáng âm u: “Chiêu hồn.”

Hà Tuấn Văn có chút không kịp phản ứng.

Trường Tuế nói: “Nếu ông ấy có thể báo mộng cho ông, vậy có nghĩa là ông ấy vẫn chưa bước vào âm phủ. Tôi có thể dùng phương pháp chiêu hồn để giúp hai người gặp nhau một lần.” Cô nói xong, còn không đợi Hà Tuấn Văn đáp lời đã nói tiếp: “Nhưng tôi phải nói trước là tôi thu phí rất cao, phí chiêu hồn một lần là năm trăm ngàn nhân dân tệ, nếu như ông Hà có thể chấp nhận được mức giá này thì tối nay tôi sẽ sắp xếp cho hai người gặp mặt.”

Hà Tuấn Văn hơi do dự: “Cô nói để chúng tôi gặp mặt là gặp ở trong mơ sao?”

Trường Tuế nói: “Không phải, gặp lúc ông còn tỉnh táo.”

Hà Tuấn Văn sửng sốt, có chút không dám tin mà hỏi: “Ý cô là tôi có thể gặp ba tôi trong trạng thái tinh thần còn tỉnh táo ư?”

Trường Tuế gật đầu: “Đúng vậy.”

“Chúng tôi có thể nói chuyện với nhau?”

“Có thể.”

Hà Tuấn Văn nhất thời không nói nên lời, thật sự không thể tưởng tượng nổi, không dám tin tưởng.

Trường Tuế bưng trà lên thổi rồi nhấp một ngụm, sau đó khẽ cười và nói: “Ông Hà không cần lo lắng, nếu như chiêu hồn thất bại và ông không gặp được ba của mình thì tôi sẽ không thu một đồng nào hết.”

Vẻ mặt của Hà Tuấn Văn trở nên trịnh trọng: “Được, chỉ cần cô thật sự giúp tôi gặp được ba của tôi, tiền nong không thành vấn đề, năm trăm ngàn nhân dân tệ tôi sẽ đưa cô không thiếu một đồng.”

Trường Tuế nghe được câu nói mà mình thích nhất liền cong cong khóe miệng.

…

*

“Na Na về rồi à, đã ăn cơm chưa?”

Hà Na Na vừa vào cửa thì người giúp việc trong nhà là dì Trịnh liền đến hỏi.

“Cháu ăn rồi.” Hà Na Na nói xong liền đi vào phòng khách và hỏi: “Dì Trịnh, ba cháu đâu?”

Dì Trịnh nói: “Ở trong phòng trà trên lầu, ông chủ còn đang tiếp khách.”

Hà Na Na thấy lạ: “Có khách ư? Ai vậy ạ?”

Dì Trịnh nói: “Là một cô gái trạc tuổi cháu, ông Hà bảo tài xế đón người đến đây, tôi thấy ông ấy đối với cô ấy rất khách sáo.”

Lời mô tả của dì Trịnh càng khiến Hà Na Na cảm thấy kì lạ hơn.

Cô gái trạc tuổi với cô? Ba còn rất khách sáo với cô ấy?

Ai mà có mặt mũi như vậy chứ?

“Cháu lên đó xem một chút.” Hà Na Na nói xong liền lên lầu.

Cô ấy đi đến bên ngoài phòng trà, đang chuẩn bị đẩy cửa vào phòng thì cửa bị mở ra từ bên trong.

“Vậy thì tôi bảo tài xế đi một chuyến…” Hà Tuấn Văn vừa mở cửa liền thấy Hà Na Na, tiếng nói lập tức im bặt, ông có chút kinh ngạc: “Na Na, sao con lại về sớm vậy, không phải hôm nay còn có việc sao?”

Hà Na Na đang muốn nói chuyện thì nhìn thấy Trường Tuế đang đứng sau lưng Hà Tuấn Văn, cô ấy nhất thời sửng sốt: “Sao lại là cô?”

Hà Tuấn Văn ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Trường Tuế, sau đó nhìn Hà Na Na hỏi: “Sao vậy, hai người quen nhau à?”

Trường Tuế nói: “Hôm nay, tôi và cô Hà làm việc với nhau.”

Hà Tuấn Văn lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Hà Na Na nhìn Hà Tuấn Văn, rồi lại nhìn Trường Tuế, cô ấy nhíu mày hỏi: “Sao cô lại ở đây?”

Ánh mắt của cô ấy mang theo chất vấn, giọng điệu cũng không có ý tốt, rõ ràng là đã hiểu lầm.

Tuy rằng Hà Tuấn Văn có chút phát tướng ở tuổi trung niên nhưng bề ngoài vẫn còn phong độ, khí chất lại nho nhã, trước khi ly hôn đã có rất nhiều phụ nữ muốn nhào vào lòng ông, huống chi là sau ly hôn.

Đời sống sinh hoạt cá nhân của Hà Tuấn Văn quả thật không hoàn toàn sạch sẽ…

“Na Na!” Hà Tuấn Văn nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị: “Tiểu Khương là khách của ba, con không thể thất lễ như vậy.”

Hà Na Na nhướn mày: “Khách gì mà ba phải cử riêng tài xế đến đón?”

Hà Tuấn Văn đang muốn nói chuyện thì Trường Tuế đã nói trước.

“Cô Hà. Xin đừng hiểu lầm, tôi và ông Hà không có bất cứ quan hệ cá nhân nào cả, tôi đến đây là vì công việc.” Trường Tuế nói xong liền đưa qua một tấm danh thiếp.

Hà Na Na nhận lấy danh thiếp và nhìn lướt qua, sau đó lông mày càng nhíu chặt hơn, cô ấy nhìn Trường Tuế với ánh mắt kì lạ: “Đây là ý gì?”

Trường Tuế khẽ cười nói: “Đây mới là nghề chính của tôi. Gần đây vào mỗi đêm, ông Hà đều mơ thấy ông cụ Hà, ông ấy nghi ngờ ông cụ còn có tâm nguyện chưa hoàn thành nên mới mời tôi đến.”

Hà Na Na không dám tin nhìn Hà Tuấn Văn: “Ba! Không phải ba sẽ tin loại chuyện này đó chứ!”

Trường Tuế cực kì bình tĩnh: “Tối nay, tôi sẽ thực hiện chiêu hồn để cho hồn phách của ông cụ Hà hiện thân lại đây, nếu như cô Hà không tin thì có thể đến tranh luận thật giả vào tối nay.” Cô nói xong liền quay sang Hà Tuấn Văn: “Chẳng qua nhiều thêm một người thì tôi muốn thu thêm hai trăm ngàn nhân dân tệ.”

“Lời nói hoang đường như vậy mà ba cũng tin sao?” Hà Na Na nói với Hà Tuấn Văn, rồi lại nhìn về phía Trường Tuế: “Đây là lừa đảo! Cô không sợ bị bắt sao?”

Hà Na Na hoàn toàn không thể hiểu được tại sao Hà Tuấn Văn lại bị lừa bởi một trò bịp bợm quá mức rõ ràng như vậy, càng không thể hiểu được tại sao Khương Trường Tuế lại đi lừa bịp người khác, uổng công trước đó cô còn đánh giá cao cô ấy và muốn làm bạn với cô ấy.

“Cô Hà, tôi đã nói với ông Hà rồi, nếu như chiêu hồn thất bại thì sẽ không thu tiền. Nếu như cô không tin thì chỉ có thể tận mắt chứng kiến. Cô Hà hẳn là cũng biết, tôi không phải là một người không tên không họ.” Trường Tuế nói đến đây cũng thấy hơi phiền, sắc mặt trở nên lạnh lùng, cô nói thẳng với Hà Tuấn Văn: “Nếu như ông Hà tin tôi thì bây giờ liền bảo tài xế đến khách sạn lấy đồ của tôi, tránh lãng phí thời gian. Nếu như ông không tin thì hãy bảo tài xế đưa tôi về khách sạn.”

Hà Tuấn Văn nhìn ra được Trường Tuế đã mất kiên nhẫn, ông ấy lập tức tỏ vẻ xin lỗi: “Thật xin lỗi, Na Na giống với mẹ của nó, tính tình hơi nóng nảy, bây giờ tôi sẽ bảo tài xế xuất phát ngay.”

Hà Na Na nhất thời không nghĩ ra cách nào phản bác lại lời nói của Trường Tuế, cô ấy chỉ cau mày nhìn chằm chằm vào Trường Tuế với ý đồ tìm ra sơ hở. Nhưng mà đôi mắt đen nhánh tĩnh mịch của Trường Tuế dường như không có tận cùng, nhìn hồi lâu gần như bị hút mất linh hồn. Hà Na Na giật mình, cô ấy lấy lại bình tĩnh rồi nói với giọng điệu lạnh lùng và châm chọc: “Được, tôi ngược lại muốn nhìn xem tối hôm nay cô sẽ diễn tiếp vở kịch này như thế nào?”

…

Tài xế đến khách sạn và tìm được Bàn Tử, cũng lấy được chiếc ba lô màu đen của Trường Tuế.

Sau khi con trai trưởng của nhà họ Hà là Hà Văn Hiểu nhận được điện thoại của Hà Na Na liền vội vàng trở về nhà, cùng với tài xế một trước một sau vào cổng.

Hà Văn Hiểu năm nay hai mươi lăm tuổi, vẻ ngoài khôi ngô tuấn tú, khí chất lịch sự nho nhã.

Sau khi anh ta gặp Trường Tuế, mặc dù hơi ngạc nhiên vì hình tượng của Trường Tuế hoàn toàn trái ngược với những gì mình tưởng tượng, nhưng anh ta không hề biểu hiện trên mặt, cấp bậc lễ nghĩa chu đáo giới thiệu bản thân với Trường Tuế: “Xin chào cô Khương, tôi là Hà Văn Hiểu, là anh trai của Na Na.”

Trường Tuế luôn có cảm tình với mấy anh chàng trẻ tuổi đẹp trai lại vô cùng lịch sự này, cô khẽ gật đầu với anh ta.

Hà Tuấn Văn có chút không hài lòng với việc Hà Na Na gọi Hà Văn Hiểu trở về.

Hà Văn Hiểu chậm rãi nói: “Ba à, chuyện này không nên trách em con.” Anh ta nói, ánh mắt dừng lại trên mặt Trường Tuế: “Nếu như thật sự có thể gặp được ông nội, con cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này.”

Hà Na Na lập tức sốt ruột: “Anh!”

Hà Văn Hiểu dùng ánh mắt ra hiệu cô ấy im lặng.

Hà Na Na rõ ràng rất nghe lời anh ta, Hà Tuấn Văn răn dạy cô ấy nhiều lần đều không có tác dụng, Hà Văn Hiểu chỉ cần dùng một ánh mắt đã khiến cô ấy yên tĩnh lại.

Có vẻ như so với Hà Tuấn Văn thì người con trai trưởng của nhà họ Hà này càng có tiếng nói trong nhà hơn.

Lúc này, Trường Tuế khẽ mỉm cười nói: “Anh Hà, tôi đã thương lượng với ông Hà rồi, khi chỉ có một mình ông Hà thì phí chiêu hồn là năm trăm ngàn nhân dân tệ, nhưng nếu như cô Hà và anh đều muốn có mặt chứng kiến thì phải đưa ra một cái giá khác.”

Hà Văn Hiểu nhìn cô và cười nhẹ: “Nếu như có thể gặp được người ông đã mất của mình thì có trả nhiều tiền hơn cũng xứng đáng. Cô Khương cứ yên tâm.”

Trường Tuế khẽ cong mắt nhìn anh: “Anh nói vậy thì tôi yên tâm rồi.” Sau đó quay sang Hà Tuấn Văn: “Ông Hà, mời ông dẫn tôi đến phòng của ông cụ Hà.”

Một nhóm bốn người cùng đi lên tầng hai.

Phòng của ông cụ Hà ở phía cuối hành lang, đồ đạc bên trong đều làm bằng gỗ, thoạt nhìn rất có không khí cổ xưa.

Hà Tuấn Văn nói: “Ba tôi thích yên tĩnh, nơi này gần với sau núi nên rất yên tĩnh.”

Trong phòng còn có một ban công lớn hướng ra phía sau núi, trên đó trồng rất nhiều bồn cây xanh.

Hà Tuấn Văn có chút thương cảm nói: “Khi còn sống, ba tôi thích đùa nghịch hoa cỏ, uống trà và chơi cờ trên ban công này.”

Hà Văn Hiểu và Hà Na Na cũng để lộ cảm xúc tương tự.

Trường Tuế dạo một vòng quanh phòng và phát hiện căn phòng này quá nhiều dương khí, trước tiên cần phải sắp xếp bố trí lại một chút.

Cô chờ cảm xúc của ba người kia bình ổn lại mới nói: “Mọi người ra ngoài trước đi, tôi muốn bố trí lại một chút.”

“Có cần giúp đỡ gì không?” Hà Văn Hiểu hỏi.

Trường Tuế nhìn anh ta và nói: “Cũng được.”

Hà Văn Hiểu ở lại, Hà Tuấn Văn và Hà Na Na ra ngoài.

Trường Tuế quỳ trên mặt đất và mở khóa kéo chiếc ba lô màu đen, sau đó rất tự nhiên sai bảo anh ta: “Đi đóng cửa sổ lại.”

Hà Văn Hiểu liếc mắt nhìn cô rồi đi qua đóng cửa sổ lại.

Trường Tuế lôi ra một xấp giấy bùa từ trong ba lô và đưa cho Hà Văn Hiểu: “Anh dán mấy lá bùa này lên cửa sổ và lên tường.”

Hà Văn Hiểu cầm lấy xấp giấy bùa và vô thức hỏi: “Dùng cái gì để dán? Hồ dán giấy sao?”

Trường Tuế nói mà không thèm ngẩng đầu lên: “Dính chút nước miếng là có thể dán được.”

Hà Văn Hiểu: “…”

Anh ta nhìn mấy lá bùa vẽ đầy phù chú trong tay mình, lại nhìn Trường Tuế đang không ngừng lục tung chiếc ba lô màu đen, nhất thời không biết nên làm thế nào.

Trường Tuế đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hà Văn Hiểu đang đứng ở đó nhăn mặt nhíu mày với vẻ rối rắm, cô bật cười thành tiếng: “Lừa anh đó.” Cô nói xong liền duỗi tay qua ý bảo anh ta trả lại giấy bùa cho mình.

Hà Văn Hiểu: “…”

Anh ta vẫn luôn muốn nhìn xem cô làm thế nào để thực hiện vụ lừa đảo này.

Nhưng làm thế nào cũng không ngờ được mình lại bị lừa trước.

Trường Tuế nhận lấy giấy bùa, nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Hà Văn Hiểu lại nhịn không được muốn cười, đôi mắt đen láy và lạnh lùng lúc này tràn đầy ý cười, cực kỳ sinh động.

Hà Văn Hiểu ngoảnh mặt đi: “Mong cô đừng đùa kiểu này.”

Trường Tuế thu lại ý cười trên mặt: “Phiền anh tắt đèn giúp tôi.”

Hà Văn Hiểu đi tắt đèn.

Căn phòng đột nhiên tối đen như mực.

Chỉ nghe thấy âm thanh của ngọn lửa, cả căn phòng được chiếu sáng bởi ánh nến.

Trường Tuế đặt ngọn nến đã thắp lên bàn.

Ánh mắt của Hà Văn Hiểu hơi thay đổi, hình như vừa nãy anh ta không hề nghe thấy tiếng bật lửa hay là tiếng quẹt diêm.

Sau khi Trường Tuế đặt nến xong, cô đặt xấp giấy bùa xuống đất, chỉ thấy bàn tay cô khẽ phất qua, giấy bùa lập tức được sắp xếp ngay ngắn.

Ánh mắt cô dán chặt vào hàng giấy bùa, hai tay bấm pháp quyết, trong miệng lẩm bẩm niệm chú.

Hà Văn Hiểu ở bên cạnh quan sát với ánh mắt lạnh lùng, anh ta cảm thấy cô diễn rất bài bản.

Đột nhiên, Trường Tuế khẽ quát nhẹ: “Đi!”

Sau đó, Hà Văn Hiểu liền thấy một màn không thể tưởng tượng được.

Mấy lá bùa trước mặt Trường Tuế bỗng nhiên bay lên!

Chỉ nghe thấy tiếng phần phật của lá bùa bay ra bốn phía.

Tròng mắt của Hà Văn Hiểu khẽ co lại, sắc mặt đều thay đổi.

Một lá bùa gần như bay sát qua má anh ta, sau đó dính chặt lên cánh cửa phía sau.

Anh ta ngoái đầu nhìn lại và thấy có ba lá bùa dán lên cánh cửa, mà những lá bùa khác, ngoài cửa chính ra, đều dán lên tường và cửa sổ thủy tinh.

Tận mắt chứng kiến một màn kì dị như thế này, anh ta nhất thời không nói nên lời.

Trường Tuế đang quay lưng về phía anh ta bỗng nghiêng đầu nhìn lại, trong mắt lóe lên ánh nhìn xảo quyệt: “Anh Hà, không dọa đến anh chứ?”

Rõ ràng là cô cố ý.

Trong lòng Hà Văn Hiểu nghĩ vậy, nhưng trên mặt lại tỏ ra bình tĩnh mà gật đầu với cô.

Sau đó đột nhiên anh ta cảm thấy nhiệt độ trong phòng hạ xuống.

Tốc độ giảm xuống rất nhanh, cánh tay để trần của anh ta lập tức nổi lên một tầng da gà.

Hà Văn Hiểu nhìn Trường Tuế đang quay lưng về phía mình và lấy thứ gì đó trong ba lô ra, khuôn mặt tuấn tú không ngừng thay đổi.

Trường Tuế bước đến bên bàn: “Anh có biết ngày tháng năm sinh của ông cụ Hà không?”

Hà Văn Hiểu nói cho cô biết.

Trường Tuế viết sinh thần bát tự của ông cụ Hà lên lá bùa vàng còn trống, sau đó lại móc ra mấy đồ vật này nọ từ trong chiếc ba lô đen, đây là mấy thứ mà cô quen dùng, lư hương, giấy vàng và hương.

Đổ tro hương vào trong lư hương, lại bốc một nắm tro hương rắc thành một vòng tròn đường kính một mét.

Số tro hương này được cô mang đến từ chùa Thanh Sơn.

Cô lấy ra một nén hương và một lá bùa rồi thuận tay vung một cái, lá bùa không cần lửa mà tự cháy.

Hà Văn Hiểu nhìn mà sửng sốt.

*

Trường Tuế thắp hương và ném lá bùa vào lư hương, sau khi lửa tắt thì cắm cây hương vào lư hương.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện đó, cô đứng dậy và bảo Hà Văn Hiểu gọi Hà Tuấn Văn cùng với Hà Na Na vào phòng.

Hà Văn Hiểu mở cửa bước ra ngoài, lập tức cảm thấy nhiệt độ quanh người tăng lên.

Hà Tuấn Văn và Hà Na Na vừa bước vào phòng liền cảm thấy một luồng khí lạnh xộc thẳng vào mặt.

“Sao lại để nhiệt độ điều hòa thấp như vậy chứ?” Hà Na Na vừa vào cửa liền phàn nàn.

“Không bật điều hòa.” Giọng của Hà Văn Hiểu trầm xuống.

Hà Na Na và Hà Tuấn Văn đồng thời nhìn về phía máy điều hòa và phát hiện nó không hề được bật lên.

Hà Na Na lập tức không nói nữa.

Trường Tuế bước đến, trong tay cầm một chiếc bình nhỏ màu đen, cô nói với Hà Na Na: “Nhắm mắt lại.”

Hà Na Na nhìn Hà Văn Hiểu một chút, thấy anh ta gật đầu thì mới nhắm mắt lại.

Trường Tuế bôi một lớp mỏng chất lỏng lên mí mắt của cô ấy.

“Đây là thứ gì?” Hà Na Na đang nhắm mắt bỗng hỏi.

Trường Tuế nói: “Thứ có thể giúp mọi người nhìn thấy những gì mà mắt thường không thể thấy được.” Sau đó lại bôi lên mí mắt của Hà Tuấn Văn, cuối cùng dừng lại trước mặt Hà Văn Hiểu.

Hà Văn Hiểu tự giác nhắm mắt lại, còn rất săn sóc mà cúi thấp đầu xuống.

Anh ta nhắm mắt nên chỉ cảm nhận được ngón tay của Trường Tuế đang bôi một lớp chất lỏng mát lạnh lên mí mắt của mình.

Đợi mấy giây sau, Trường Tuế bảo bọn họ mở mắt ra.

Hà Na Na nóng lòng mở mắt ra, kết quả không thấy gì khác thường: “Tại sao không có gì hết?”

“Đừng nóng vội.” Trường Tuế trả lời, sau đó nói tiếp: “Đưa cho tôi một vật mà lúc còn sống ông cụ Hà hay mang theo bên người.”

Hà Văn Hiểu nghe vậy thì tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay xuống và hỏi dò ý kiến của Trường Tuế: “Đây là chiếc đồng hồ đeo tay mà lúc còn sống ông tôi yêu thích nhất. Dùng nó được không?”

Trường Tuế nhìn chiếc đồng hồ một lúc rồi lắc đầu: “Nó quá đắt, đem thiêu thì đáng tiếc lắm.”

Hà Văn Hiểu: “…”

Trường Tuế quay sang hỏi Hà Tuấn Văn: “Quần áo và đồ dùng hàng ngày có còn không?”

Hà Tuấn Văn mở hộc tủ ra: “Vẫn còn, tôi vốn muốn sắp xếp lại, nhưng mãi không có thời gian.” Ông ấy nói xong liền lấy ra một chiếc áo sơ mi từ trong tủ: “Đây là chiếc áo mà lúc còn sống ba tôi thích nhất, là chiếc áo mà ông mặc lúc kết hôn với mẹ tôi, mặc nó từ lúc còn trẻ cho đến khi về già, vẫn luôn hết mực nâng niu.”

Trường Tuế gật đầu và nhờ ông ấy cầm một cây kéo đến, cắt xuống một mảnh ở góc áo.

Sau đó cô nói với Hà Văn Hiểu: “Đưa tay cho tôi.”

Hà Văn Hiểu sửng sốt một chút, anh ta duỗi tay ra, tay anh bị Trường Tuế nắm lấy và lật lòng bàn tay hướng lên trên, Trường Tuế dùng kim châm vào đầu ngón tay của anh ta.

Động tác của cô rất nhanh, Hà Văn Hiểu thậm chí còn không kịp nhìn rõ cô đã dùng thứ gì để châm vào tay mình, chỉ cảm thấy đầu ngón tay đau nhói, anh khẽ nhíu mày và thấy Trường Tuế dùng mảnh áo vừa nãy thấm máu trên đầu ngón tay của mình.

Trường Tuế lại rút ra một lá bùa, nhẹ nhàng vung lên, lá bùa bắt lửa và bốc cháy.

Trường Tuế lại cầm lá bùa viết sinh thần bát tự của ông cụ Hà ra và nhẹ nhàng vung lên, lá bùa bốc cháy trong nháy mắt.

Hà Tuấn Văn và Hà Na Na đều thấy kinh ngạc.

Hà Na Na giật mình nhìn vào lá bùa tự bốc cháy đó, sau đó vô thức nhìn về phía anh trai của mình.

Hà Văn Hiểu rất bình tĩnh, dù sao thì lúc nãy anh ta đã chứng kiến chuyện này rồi.

Trường Tuế ném lá bùa vào trong chiếc lư hương nhỏ màu đen ở trong vòng tròn vẽ bằng tro hương, sau đó lẩm bẩm niệm chú.

Hà Na Na rất muốn nghe rõ cô đang niệm cái gì nhưng tốc độ niệm chú của Trường Tuế quá nhanh, cô ấy chỉ có thể miễn cưỡng nghe được mấy chữ.

Trường Tuế đột nhiên quay đầu nhìn về phía bọn họ: “Chuẩn bị xong hết chưa?”

Hà Na Na giật mình, sau đó vô thức nắm chặt cánh tay của Hà Văn Hiểu ở bên cạnh.

Hà Văn Hiểu nhìn Trường Tuế và nghiêm túc gật đầu.

Trường Tuế ném chéo áo dính máu đầu ngón tay của Hà Văn Hiểu vào trong ngọn lửa.

Chéo áo màu trắng nhanh chóng bị ngọn lửa cắn nuốt, bốc lên một mùi gay mũi.

Hai tay của Trường Tuế bấm pháp quyết, hai mắt khẽ nhắm, trong miệng niệm chú, sau khi chéo áo màu trắng bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn, cô mở mắt ra và khẽ quát: “Triệu!”

Chỉ thấy sương khói thẳng tắp bốc lên từ cây hương bỗng nhiên không gió mà bay, đong đưa mấy lần.

Sương khói màu xám dần ngưng tụ lại, chậm rãi hiện hình…

Trong vòng tròn do tàn hương tạo thành bỗng xuất hiện một bóng đen còng lưng…

“A a a!” Hà Na Na sợ tới mức thét chói tai, cả người suýt nữa đã nhảy dựng lên, trực tiếp vùi mặt vào cánh tay của Hà Văn Hiểu.

Hà Tuấn Văn cũng bị dọa một trận.

Tim của Hà Văn Hiểu lệch một nhịp, anh ta nhẹ nhàng ôm lấy Hà Na Na, vẻ mặt coi như vẫn bình tĩnh, nhìn vào bóng đen đó và chậm rãi mở miệng gọi: “Ông nội?”

Bóng đen lưng còng dần dần hiện ra diện mạo từ trong ánh sáng của ngọn nến, rõ ràng chính là ông cụ Hà vừa được hạ táng hôm trước.

“Ba…đúng là ba rồi.” Hà Tuấn Văn run giọng, không dám tin mà nhìn ông cụ Hà đang đứng trong vòng tròn tàn hương, ông ấy vừa nói vừa muốn đi qua.

“Đứng yên!” Trường Tuế quát bảo ngừng lại: “Chỉ có thể nói chuyện, không thể tiếp xúc cơ thể.”

Hà Tuấn Văn vội vàng dừng lại, hốc mắt đỏ bừng nhìn ông cụ Hà: “Ba.”

Ông cụ Hà vẫn chưa kịp phản ứng tại sao bản thân lại xuất hiện ở đây, ông cụ hơi mờ mịt: “Tuấn Văn? Tại sao ba lại ở đây?”

Hà Na Na nghe thấy giọng nói của ông nội thì mới dám ngẩng đầu lên, không dám tin trừng to hai mắt, vừa mừng vừa sợ, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Ông nội?! Đúng là ông rồi!”

Ông cụ Hà mặc bộ quần áo đã mặc lúc mất, dáng vẻ giống y chang lúc còn sống, chỉ có sắc mặt là hơi trắng bệch.

Hà Văn Hiểu nhìn Trường Tuế thật sâu.

Ông cụ Hà nhìn Hà Na Na rồi lại nhìn Hà Văn Hiểu: “Na Na, Văn Hiểu, các cháu đều ở đây sao? Các cháu có thể nhìn thấy ông ư?”

Hà Na Na vội vàng gật đầu, cả khuôn mặt tràn đầy kinh hoàng.

Hà Tuấn Văn nói: “Ba, sau khi ba mất, mỗi tối con đều mơ thấy ba, có phải ba muốn nói gì đó với con không?”

Ông cụ Hà đột nhiên nhìn thấy Trường Tuế đang đứng ở một bên: “Đây là ai?”

“Ba, cô ấy là Tiểu Khương, nhờ cô ấy mà ba có thể trở về gặp chúng con một lần.” Hà Tuấn Văn nói.

Trường Tuế nói: “Mọi người có gì muốn nói thì nói nhanh lên, chờ hương cháy hết thì ông ấy phải đi rồi. Tôi ra ngoài trước đây.” Cô nói xong liền mở cửa và đi ra ngoài, nhường lại không gian cho người nhà bọn họ. Cô lấy một lá bùa ra và dán lên cửa, sau đó đi xuống lầu.

Dì Trịnh bưng hoa quả và một ít đồ ăn vặt đến cho cô.

Trường Tuế vừa ăn vừa mở tin nhắn thoại do sư điệt trong chùa Thanh Sơn gửi đến.

Tin nhắn được gửi vào một giờ trước.

Giọng nói của thiếu niên trong veo dễ nghe.

“Bao giờ sư thúc mới quay lại ạ? Con, chúng con đều rất nhớ người.”

“Tết trung thu sẽ về.” Trường Tuế nói, đến lúc đó thì số tro hương mà cô mang theo hẳn cũng sắp hết rồi.

Đầu dây bên kia trả lời với giọng điệu thất vọng rõ ràng: “Nhưng tết trung thu còn lâu lắm…”

Trường Tuế trò chuyện với cậu bé.

Khoảng mười lăm phút sau, xem chừng thời gian không sai biệt lắm, cô đứng dậy và lên lầu.

Cô vừa bước đến cửa liền nghe thấy tiếng khóc của Hà Na Na ở bên trong, còn có cả tiếng an ủi của Hà Tuấn Văn.

Cô không vào phòng, cũng không gõ cửa mà dựa vào tường chờ.

Lại qua thêm mấy phút, cửa được mở ra từ bên trong.

Hà Văn Hiểu nhìn thấy cô thì hơi sửng sốt, sau đó nhẹ giọng nói: “Ông nội đã đi rồi.”

Trường Tuế đi vào phòng.

“Cảm ơn.” Hà Văn Hiểu khẽ nói.

Trường Tuế ngẩng đầu nhìn anh ta và thấy đôi mắt ửng đỏ của anh ta, cô khẽ gật đầu, sau đó đi vào phòng.

Ông cụ Hà đã đi rồi.

Hương cũng đã cháy hết.

Trường Tuế mở đèn, trong phòng lập tức sáng lên.

Trên mặt Hà Na Na đều là nước mắt, cô ấy nhìn qua với đôi mắt đỏ bừng, thấy người đến là Trường Tuế thì sắc mặt nhất thời trở nên phức tạp.

Hà Tuấn Văn coi như vẫn giữ được bình tĩnh, chỉ là đôi mắt cũng ửng đỏ.

“Đã nói xong lời cần nói chưa?” Trường Tuế hỏi.

Hà Tuấn Văn gật đầu, ông ấy nhìn cô đầy cảm kích và nói: “Tiểu Khương, cảm ơn cô nhiều lắm.”

Điều tiếc nuối nhất của ông ấy là lúc ba ông mất không kịp để lại lời trăn trối nào, không thể nói lời từ biệt đàng hoàng.

Trong cuộc gặp vừa nãy, ông cụ có thể nói ra hết tâm nguyện của mình, hơn nữa ông còn biết rằng mặc dù ông cụ đã rời xa nhân thế, nhưng là đi đến một thế giới khác, âu cũng là một an ủi cực lớn.

Đối với Hà Văn Hiểu và Hà Na Na, hai người có tình cảm sâu nặng với ông cụ mà nói thì cũng giống vậy.

Trường Tuế nói: “Không cần cảm ơn, đây đều là chuyện mà tôi nên làm.”

…

Trường Tuế thu dọn đồ đạc vào ba lô màu đen, đang chuẩn bị đeo lên vai.

Hà Văn Hiểu vừa mới đi rửa mặt quay lại đã bước đến cầm lấy ba lô: “Để tôi.”

Trường Tuế nhìn anh và nói: “Cảm ơn.”

Dì Trịnh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy cả ba cha con đều đỏ mắt và khách sáo tiễn Trường Tuế ra tận cửa.

Hà Tuấn Văn nói: “Tiểu Khương, cô đợi một lát, tôi gọi điện thoại bảo tài xế đưa cô về.”

Trường Tuế gật đầu đồng ý.

Hà Văn Hiểu nói: “Không cần đâu. Con lái xe đưa cô ấy.” Sau đó nói với Trường Tuế: “Đi thôi.”

Xe của anh ta đậu sẵn ở ngoài sân.

Trường Tuế theo anh ta đi ra ngoài.

Hà Văn Hiểu đặt chiếc ba lô đen của Trường Tuế ra hàng ghế sau trước, sau đó giúp Trường Tuế mở cửa vị trí ghế lái phụ.

Trường Tuế đang muốn ngồi vào thì Hà Na Na đi ra.

“Chuyện lúc trước… tôi xin lỗi cô, thật xin lỗi, tôi không nên xem cô là kẻ lừa gạt.” Có lẽ là rất ít khi nói xin lỗi với người khác nên biểu cảm của Hà Na Na hơi thiếu tự nhiên, đôi môi hồng nhuận khẽ mím, dừng một lát lại nhìn Trường Tuế và nói: “Còn có, cảm ơn cô đã giúp tôi có thể gặp mặt ông nội một lần, giúp chúng tôi có thể nghe được những lời mà ông nội không kịp nói, và đàng hoàng nói lời từ biệt với ông…” Cô ấy nói xong lại đỏ mắt.

Hà Văn Hiểu xoa lên đầu cô ấy, ánh mắt anh ta rất ấm áp.

Trường Tuế bỗng nhiên có chút hâm mộ.

Đúng lúc Hà Văn Hiểu nhìn về phía này liền thấy ánh nhìn hâm mộ trong mắt cô, anh ta hơi sửng sốt, ánh mắt khẽ nhúc nhích, quay sang nói với Hà Na Na: “Được rồi, anh tiễn cô ấy về trước đã.”

Hà Na Na hít hít mũi, đột nhiên nói với Trường Tuế: “Tôi có thể thêm WeChat của cô không?”

Trường Tuế lấy điện thoại di động ra thêm WeChat với cô ấy, nói không chừng sau này còn có thể làm ăn.

“Tạm biệt, anh lái xe cẩn thận nhé.” Hà Na Na ở bên ngoài là một con khổng tước kiêu ngạo, nhưng ở trước mặt Hà Văn Hiểu lại là một cô gái nhỏ mềm mại.

Hà Văn Hiểu khẽ gật đầu, sau đó lái re rời đi.

Hôm nay Trường Tuế có hơi mệt nên vừa lên xe đã nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hà Văn Hiểu cũng không nói chuyện.

Xe dừng lại trước cửa vào khách sạn.

Hà Văn Hiểu lấy điện thoại di động ra, nhấn mấy cái rồi đưa nó đến trước mặt Trường Tuế: “Chúng ta cũng thêm WeChat đi, cô gửi tài khoản của mình cho tôi. Tổng cộng là bao nhiêu tiền vậy?”

Trường Tuế lấy di động ra thêm WeChat với anh ta, sau đó nói: “Giá gốc là một triệu, nhưng nể tình anh có hỗ trợ nên tôi sẽ giảm giá cho anh, chốt giá là tám trăm ngàn.”

Hà Văn Hiểu gật đầu: “Tôi sẽ nhanh chóng chuyển tiền cho cô.”

Khóe miệng của Trường Tuế khẽ cong lên: “Cảm ơn nhé.” Cô nói xong liền tháo dây an toàn ra và xuống xe.

Hà Văn Hiểu cũng theo cô xuống xe, mở cửa sau của xe và lấy chiếc ba lô ra, sau đó nói với giọng nhàn nhạt: “Ba lô quá nặng, để tôi tiễn cô lên trên.”

Trường Tuế đang định nói mình có thể tự mang được.

Hà Văn Hiểu đã khóa cửa xe và xách theo ba lô của cô đi lên trước.

Trường Tuế chỉ có thể đi theo sau.

Hai người không hề nhận ra mình đã bị chụp lén.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 24"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

than-duoc-cua-anh
Thần Dược Của Anh
8 Tháng 9, 2024
cham-rai-me-hoac.jpg
Chậm Rãi Mê Hoặc
18 Tháng 10, 2024
bon-cung-khong-the.jpg
Bổn Cung Không Thể
30 Tháng 3, 2025
sau-khi-bien-thanh-husky-cua-tinh-dich-lanh-lung.jpg
Sau Khi Biến Thành Husky Của Tình Địch Lạnh Lùng
4 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online