Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 23
Chương 23: Thay đổi phong cách
Thuốc mỡ mà Khương Tô đưa có hiệu quả chữa lành rất nhanh, đến sáng hôm sau, đầu gối của Trường Tuế đã hoàn toàn không còn dấu vết nào của việc té ngã bị thương, đến cả vết bầm tím cũng biến mất, thậm chí làn da còn mịn màng hơn trước rất nhiều.
“Ngày hôm qua không phải vẫn còn khập khiễng không đi được sao? Sao mà nhanh lành vậy?” Tần Nhất Xuyên thấy hơi kinh ngạc.
Anh ta thường bị chấn thương khi chơi bóng rổ nên rất có kinh nghiệm, loại té ngã này thường là ngày thứ hai sẽ đau hơn so với ngày thứ nhất.
Hôm qua, anh ta thấy đầu gối của Trường Tuế bị sưng lên, hôm nay chắc chắn đi lại sẽ rất khó khăn. Vì vậy sau khi tập thể dục xong anh ta liền mua đồ ăn sáng đưa lên phòng cô, kết quả cô đã đứng trước mặt anh với đôi chân lành lặn, nhìn không giống một người từng bị thương chút nào.
“Cho tôi sao?” Trường Tuế cầm lấy túi đồ ăn sáng to đùng từ tay anh ta.
Ngay lúc này, cánh cửa của phòng bên cạnh mở ra.
Hạ Luật bước ra và nhìn thấy họ.
||||| Truyện đề cử: |||||
Tần Nhất Xuyên hỏi: “Hạ Luật, tay của anh không sao chứ?”
Trường Tuế cũng nhìn về phía anh.
Hạ Luật lạnh nhạt ừ một tiếng.
Tần Nhất Xuyên thắc mắc: “Hai người thật kỳ lạ, hôm qua ngã nặng như vậy, sao hôm nay cả hai đều trông như không có chuyện gì vậy?”
Hạ Luật nhìn thoáng qua Trường Tuế, sau đó quay đi: “Tôi đến trường quay trước đây.”
Tần Nhất Xuyên nói: “Được, tạm biệt. Một lát nữa chúng tôi sẽ đến sau.”
“Đợi một chút.” Trường Tuế gọi Hạ Luật lại, sau đó bước về phía anh.
Hạ Luật sửng sốt, trong tay anh nhiều hơn một túi đồ nóng hổi, anh cúi đầu nhìn xuống, là xôi gà bọc lá sen, sau đó ngước mắt nhìn cô.
Trường Tuế cười híp mắt: “Bữa sáng cho anh đó, không ăn sáng thì không tốt cho sức khỏe.”
Cô nghe nói từ trước đến giờ Hạ Luật không ăn bữa sáng.
Ngón tay của Hạ Luật vô thức cuộn lại, anh nhìn cô, không nói gì mà quay người rời đi.
Tần Nhất Xuyên đột nhiên hỏi: “Cô rất thân với Hạ Luật sao? Hôm qua còn thấy hai người cùng nhau ăn cơm trưa.”
Trường Tuế quay đầu lại và nói thật: “Không thân.”
Tần Nhất Xuyên không ngờ cô sẽ trả lời như vậy nên hơi sửng sốt.
“Có muốn cùng nhau ăn không?” Trường Tuế hỏi.
“Được.” Tần Nhất Xuyên vui vẻ trở lại.
…
Hôm nay phải quay bù cảnh quay của ngày hôm qua vì sự kiện chấn thương làm trì hoãn.
Diễn xuất của Hạ Luật vẫn giữ vững được đẳng cấp của một ảnh đế như mọi khi, điều này không có gì đáng kinh ngạc, bởi vì tất cả mọi người đều biết kỹ năng diễn xuất của anh vốn vượt trội.
Khiến mọi người phải ngạc nhiên là một người khác – Khương Trường Tuế.
Là một người chưa từng học qua bất cứ trường lớp diễn xuất nào, cũng chưa từng tiếp xúc với vai diễn nào trước đó, nhưng khi đối diễn với Hạ Luật cô lại không hề luống cuống, hơn nữa còn có thể nắm bắt được vai diễn, kỹ năng diễn xuất không hề ngây ngô và đơ cứng. Xuyên suốt cảnh quay, cô không có khoảnh khắc nào được gọi là bùng nổ diễn xuất nhưng mà mỗi một phân cảnh đều diễn rất tròn vai, mỗi một ánh mắt, mỗi một hành động, mỗi một phản ứng đều vừa vặn, nắm bắt quá chuẩn xác, chuẩn xác như đã hòa làm một với nhân vật.
Và tất cả những đánh giá này cũng có thể dùng cho Hạ Luật, nhưng đó là Hạ Luật.
Mười ba tuổi xuất đạo, là thiên tài diễn xuất lấy được danh hiệu ảnh đế ngay từ bộ phim đầu tiên.
Năm ấy khi mới mười chín tuổi, anh đã sở hữu tất cả các giải thưởng mà một diễn viên có thể đạt được.
Toàn bộ giới giải trí chỉ có một Hạ Luật như vậy.
Và bây giờ, lại có thêm một Khương Trường Tuế.
Khi cảnh quay được cắt ghép biên tập vào bộ phim có lẽ chỉ chiếm mấy phút, nhưng phân cảnh này đã được chuẩn bị trong hai ngày, mà trên thực tế, Hạ Luật và Trường Tuế chỉ diễn trong sáu giờ đồng hồ, thời gian còn lại đều dùng vào việc điều chỉnh vị trí, ánh sáng và đạo cụ, kỹ năng diễn xuất của hai người không có chỗ nào bất ổn.
Hạ Luật đã quay phim gần nửa tháng nên có thể nắm bắt tất cả trạng thái của nhân vật, nhưng Khương Trường Tuế chỉ mới tiến vào cảnh quay mấy phút đã có thể nhập vai nhanh như vậy, ngay cả cảnh quay đầu tiên cũng diễn tốt.
Lúc Tần Diệu Văn xem cảnh quay được phát lại, ông thậm chí có cảm giác uất ức thay cho Trường Tuế vì đã giao cho cô một vai diễn nhỏ như vậy.
Đồng thời có một loại cảm giác Từ Nghiêu đã nhặt được món hời lớn rồi.
Ông đã nghe chuyện Trường Tuế đi thử vai ở đoàn phim của Từ Nghiêu, đất diễn trong bộ phim đó khá nhiều.
Vai diễn của Trường Tuế đã đến lúc đóng máy.
Bàn Tử đặc biệt đến đây để đón cô, anh ta đã nhận cho cô một công việc mới ở thành phố Tây, tối nay phải qua đó trước.
Lưu Doanh rất luyến tiếc Trường Tuế, lần thứ ba nhấn mạnh khi nào cô có thời gian rảnh phải đến đoàn làm phim thăm cô ấy.
Trường Tuế cong môi cười: “Đó là chuyện chắc chắn rồi.”
Cô cũng không yên tâm về chiếc bùa hộ mệnh mà Lưu Doanh đang đeo trên cổ.
“Nhớ kỹ, nếu như có chuyện gì thì phải lập tức gọi điện thoại cho tôi.” Trường Tuế lại dặn dò cô ấy lần nữa.
Lưu Doanh biết Trường Tuế đang nói đến chuyện gì, vẻ mặt nhất thời hơi mất tự nhiên, trong lòng thì cảm động, dù sao cô cũng biết rằng Trường Tuế là muốn tốt cho cô, cô cười nói: “Tôi nhớ rồi.”
Trường Tuế bắt đầu nhìn xung quanh.
Lưu Doanh nhịn không được nói: “Đừng tìm nữa, trong giới giải trí có rất nhiều anh chàng đẹp trai, cô mới vào giới này đã bao lâu đâu, hãy ra ngoài và nhìn ngắm nhiều hơn, đừng có treo cổ mãi trên một thân cây như thế.”
Cô ấy nói xong liền nhìn Tần Nhất Xuyên đang chạy về phía này, nửa đùa nửa thật nói: “Tần Nhất Xuyên thật tốt, vừa cao ráo vừa đẹp trai lại vừa có tiền, vui vẻ sáng sủa, lại đối với cô rất tốt, giống như một chú chó lông vàng lớn vẫy đuôi với cô mỗi ngày. Nếu như cô trở thành con dâu của đạo diễn Tần thì sau này không cần lo chuyện không có phim để đóng nữa rồi.”
Cô ấy đang nói thì Tần Nhất Xuyên đã chạy đến trước mặt, anh ta chào hỏi với Lưu Doanh trước.
Lưu Doanh nháy mắt với Trường Tuế rồi mỉm cười đi khỏi đó.
Tần Nhất Xuyên nhìn Trường Tuế, trên mặt là vẻ thất vọng không che dấu được: “Hôm nay cô phải đi rồi sao?”
Trường Tuế gật đầu: “Ngày mai còn có việc, anh Bàn Tử nói lát nữa sẽ đến đón tôi.”
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, Trường Tuế còn chưa nói xong thì Bàn Tử đã đến rồi. Anh ta thấy hai người bọn họ thì vẫy tay về phía này hét lên: “Này! Nhất Xuyên!”
Trường Tuế: “…”
Sau đó liền thấy Bàn Tử đi đến trước mặt, vỗ nhẹ vào lưng Tần Nhất Xuyên và thân thiết nói: “Nhất Xuyên, lâu rồi không gặp! Cậu đang theo đoàn phim để học hỏi sao?” Đối với Tần Nhất Xuyên còn thân thiết hơn so với cô.
Tần Nhất Xuyên cười nói: “Đúng vậy, mỗi lần ba tôi quay phim đều gọi tôi đến để làm chân sai vặt.”
Bàn Tử cười ha ha hỏi: “Trường Tuế của chúng tôi ở trong đoàn phim biểu hiện như thế nào? Vẫn ổn chứ?”
Tần Nhất Xuyên liền nói: “Biểu hiện của Trường Tuế rất tốt, ba tôi đã khen cô ấy mấy lần.”
Bàn Tử cũng không xem Tần Nhất Xuyên là người ngoài nên lập tức nói: “Đúng vậy, tôi đã được mở mang kiến thức về kỹ năng diễn xuất của Trường Tuế rồi, chuyện giành giải thưởng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, đúng không Trường Tuế?”
Trường Tuế: “Hừ.”
Bàn Tử cười ha hả: “Đi, chúng ta đến chào hỏi đạo diễn Tần một tiếng rồi đi, còn phải bắt kịp chuyến bay nữa.”
Bàn Tử đặc biệt dẫn Trường Tuế đến để cảm ơn đạo diễn Tần đã quan tâm chăm sóc cô trong thời gian qua.
Tần Diệu Văn nghiêm túc nói với Trường Tuế: “Tiểu Khương, diễn cho tốt, không cần lo lắng, đoạt giải chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.”
Trường Tuế chân thành nói: “Cảm ơn đạo diễn Tần.”
Tần Diệu Văn mỉm cười dặn dò: “Có thời gian thì quay lại thăm đoàn phim nhé.”
Trường Tuế cũng cười nói: “Nhất định.”
Cô trở về phòng ở khách sạn, Trương Nhã Đình đã thu xếp xong hành lý cho cô.
Lần trước, sau khi Trường Tuế nói chuyện với Bàn Tử, Bàn Tử liền gọi điện thoại cho Trương Nhã Đình, có lẽ đã cho cô ta một trận ở trong điện thoại nên từ ngày đó trở đi cô ta liền trở nên quy củ hơn nhiều.
Bàn Tử nói hiện tại muốn tìm một trợ lý thích hợp thì hơi khó, muốn cô chấp nhận dùng tạm.
Trường Tuế không gặp được Hạ Luật trước khi rời đi, giống như anh đang cố ý trốn tránh cô vậy.
*
Trường Tuế lên máy bay mới biết công việc chụp ảnh tạp chí lần này không có thù lao.
Bàn Tử nói: “Có thể chụp hình cho tạp chí này thì cô nên trộm mừng đi, đây là tài nguyên tuyến một đấy, mặc dù là trang bên trong nhưng đã rất khó có rồi. Ngoài ra, ba diễn viên nữ chụp chung với cô đều có tác phẩm, cô là một người mới chưa có tác phẩm nào, người ta nhìn trúng khả năng phát triển trong tương lai của cô nên mới chọn cô đó.”
Anh ta thấp giọng nói: “Tôi biết bây giờ cô vội vã kiếm tiền, nhưng dù sao cũng phải có cái làm nền tảng đúng không? Tài nguyên hiện tại của cô đã rất ghê gớm rồi, vừa mới quay xong phim của Tần Diệu Văn, đảo mắt lại muốn tiến vào đoàn làm phim của Từ Nghiêu, cô có biết trong giới có bao nhiêu nữ minh tinh chen đến vỡ đầu cũng muốn tham gia vào đoàn phim của hai người bọn họ không? Tài nguyên của cô đã thuộc vào cấp bậc nghịch thiên rồi đó, chúng ta muốn kiếm tiền cũng nên từ từ thôi.”
“Còn nữa, bây giờ cô tốt xấu gì cũng là nữ minh tinh rồi, ăn mặc trang điểm có thể không “đơn điệu” như thế này được không? Việc ăn mặc của nữ minh tinh sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tài nguyên thời trang sau này của cô đấy. Đến ngay cả Trương Nhã Đình ăn mặc trông còn giống minh tinh hơn cả cô. Đợi lát nữa xuống máy bay, chúng ta đi chọn một vài bộ trang phục có thể mặc ra ngoài trước, công ty biết cô đã lấy được vai diễn trong phim của Từ Nghiêu nên vừa chuyển cho tôi một khoản chi phí.”
“Còn có chiếc ba lô vừa đen thùi lùi vừa nặng nề của cô nữa, cũng không cần phải mang nó đi khắp nơi, đúng không?”
Trường Tuế lười nghe anh ta cằn nhằn, cô quay đầu nhìn tầng mây bên ngoài cửa sổ.
Đây là lần đầu tiên cô ngồi máy bay, trước đó vì cô không thể rời khỏi chùa Thanh Sơn quá lâu nên chưa từng đi xa bao giờ.
Khi xuống máy bay, cô chẳng hiểu gì hết, chỉ biết đi theo Bàn Tử.
Bàn Tử vẫn đang lảm nhảm không ngừng.
Giọng nói lo lắng của cô gái tiếp viên hàng không đột nhiên truyền đến từ hai hàng ghế ngồi phía trước: “Thưa ngài? Thưa ngài? Ngài không sao chứ ạ?”
Bàn Tử là một người thích xem náo nhiệt, anh ta lập tức vươn cổ ra nhìn.
Bên cạnh cũng có rất nhiều hành khách đang nhìn về hướng đó.
Người đàn ông trung niên bị tiếp viên hàng không gọi tỉnh trong dáng vẻ đầu đầy mồ hôi lạnh, phải mấy giây sau mới có thể lấy lại tinh thần, ánh mắt rời rạc từ từ tập trung lại: “Không sao, tôi không sao.”
Tiếp viên hàng không cẩn thận thăm hỏi: “Xin hỏi ngài có thấy khó chịu ở đâu không?”
Người đàn ông trung niên có chút xấu hổ nói: “Không có, tôi vừa gặp ác mộng. Thật ngại quá, cảm ơn cô nhé.”
Tiếp viên hàng không mỉm cười nói: “Không có gì.” Sau đó rót một ly nước lọc để nguội từ trên xe đẩy và đặt xuống bàn nhỏ trước mặt ông ta: “Ngài uống chút nước nhé.”
Người đàn ông trung niên mỉm cười cảm kích: “Cảm ơn.”
“Không có gì, nếu ngài có cần gì thì cứ gọi cho chúng tôi.” Tiếp viên hàng không nói xong liền mỉm cười gật đầu và đi về phía cabin phía sau.
Bàn Tử rụt cổ trở lại và thở dài: “Phục vụ của khoang hạng nhất thật tốt.” Nói xong liền gọi tiếp viên hàng không, nhờ cô ấy rót hai ly nước cam ép cho mình và Trường Tuế mỗi người một ly.
Trường Tuế uống hai ngụm liền muốn đến phòng vệ sinh.
Trong phòng vệ sinh có người, cô liền đợi ở bên ngoài.
Đợi một lúc lâu thì cửa phòng vệ sinh mới mở ra.
Là người đàn ông trung niên vừa nãy gặp ác mộng và được tiếp viên đánh thức, biểu tượng GUCCI bằng kim loại đính trên thắt lưng đặc biệt dễ thấy vì chiếc bụng bia đang phình ra của ông ta. Ông ta đang rửa mặt ở bên trong, tóc trước trán đã ướt đẫm, nhưng sắc mặt vẫn không khá hơn lúc nãy là bao, hai bọng mắt lớn khiến ông ta trông vô cùng phờ phạc và mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu như thể thiếu ngủ đã lâu, khuôn mặt bị phủ kín bởi đau thương.
Phép lịch sự của người đàn ông này cũng rất tốt, khi nhìn thấy Trường Tuế thì khẽ gật đầu rồi mới chuẩn bị rời đi.
Trường Tuế gọi ông ta lại: “Gần đây trong nhà ông có người thân qua đời phải không?”
Người đàn ông dừng bước và đột nhiên quay đầu nhìn về phía Trường Tuế, ông ta kinh ngạc hỏi: “Làm sao cô biết?”
Trường Tuế không trả lời câu hỏi của ông ta mà nói: “Gần đây có phải ông thường mơ thấy người đó?”
Tròng mắt của người đàn ông khẽ run lên, ánh mắt nhìn cô như gặp quỷ: “Cô, làm sao cô biết?”
Điều này còn khiến ông ta sốc hơn so với việc cô biết một người nào đó trong gia đình của ông ta vừa qua đời.
Ngón tay của Trường Tuế kẹp một tấm danh thiếp đưa qua: “Nếu như tối hôm nay vẫn còn mơ thấy người đó thì sáng mai gọi điện thoại cho tôi.”
Người đàn ông trung niên vô thức nhận lấy danh thiếp của cô, nhìn thoáng qua, sau đó biểu cảm trên khuôn mặt khẽ thay đổi.
… Cô đồng?
Chờ ông ta lấy lại tinh thần, cửa phòng vệ sinh đã đóng lại.
…
Khi Trường Tuế đi ra khỏi phòng vệ sinh, người đàn ông trung niên đã về lại chỗ ngồi của mình, thấy cô đi tới thì nhất thời do dự muốn nói lại thôi, Trường Tuế khẽ gật đầu với ông ta rồi đi lướt qua hàng ghế của ông ta và quay về chỗ ngồi của mình.
Lúc xuống máy bay đã là bảy giờ tối.
Bàn Tử để Trương Nhã Đình đi lấy hành lý, sau đó tự mình xách ba lô cho Trường Tuế, dù sao cũng không để Trường Tuế động tay làm gì hết.
Ngay khi họ chuẩn bị rời đi, người đàn ông trung niên đã gặp trên máy bay bỗng ngăn họ lại.
“Đây là danh thiếp của tôi.” Ông ta đưa cho Trường Tuế một tấm danh thiếp.
Trường Tuế nhìn thoáng qua.
Danh tính trên đó thật dọa người.
Chủ tịch tập đoàn Thụy Kim – Hà Tuấn Văn.
Sau khi đưa danh thiếp cho Trường Tuế, ông ta xách hành lý của mình và rời khỏi đó.
Vẻ mặt của Bàn Tử và Trương Nhã Đình vô cùng kỳ quái, rõ ràng đã coi Hà Tuấn Văn là một lão già nhiều tiền muốn theo đuổi Trường Tuế.
Trường Tuế thuận tay đưa tấm danh thiếp đó cho Bàn Tử.
Bàn Tử vừa nhìn liền trợn mắt líu lưỡi: “Người vừa rồi chính là chủ tịch của tập đoàn Thụy Kim – Hà Tuấn Văn?”
Trương Nhã Đình lập tức nhìn qua đây, cô ta tò mò hỏi: “Ông ta rất nổi tiếng sao?”
Bàn Tử nói: “Đùa gì vậy! Cô không biết tập đoàn Thụy Kim sao? Giá trị con người của Hà Tuấn Văn đã vượt qua con số trăm triệu rồi! Cô có biết Hà Na Na không? Ông ấy chính là ba của cô ta.” Anh ta đột nhiên nhớ ra và nói với Trường Tuế: “Một trong ba người sẽ tham gia chụp hình tạp chí vào ngày mai với cô là Hà Na Na đấy.”
Trường Tuế nhìn theo bóng lưng đã đi về phía xa của Hà Tuấn Văn, không ngờ còn có duyên phận như vậy.
Ánh mắt của Trương Nhã Đình chợt lóe lên, sau đó cô ta nhìn về phía Trường Tuế: “Tại sao ông ta lại đưa danh thiếp cho Trường Tuế?”
Bàn Tử nắm chặt tấm danh thiếp trong tay, cũng thấy rối rắm, anh ta nhìn Trường Tuế đánh giá trên dưới: “Không đến mức đó chứ? Mặc dù Hà Tuấn Văn đã ly hôn với vợ rồi nhưng mà người đẹp trong giới giải trí nhiều như vậy mà ông ta lại có thể nhìn trúng cô ư?”
Đôi mắt đen sâu thẳm của Trường Tuế liếc về phía anh ta.
Bàn Tử đột nhiên cảm thấy sau gáy ớn lạnh, lập tức cười làm lành: “Đùa thôi mà, đùa thôi mà.”
Trương Nhã Đình nhìn bọn họ, trong lòng thấy hơi kỳ lạ, tại sao người đại diện Bàn Tử lại có vẻ khá sợ Khương Trường Tuế nhỉ? Hiện tại, Khương Trường Tuế cũng không phải là đại bài tuyến một, chỉ là một người mới xuất đạo mà thôi, tiền đồ đều nằm trong tay người đại diện, theo lý mà nói, cô ấy nên sợ người đại diện của mình mới đúng chứ.
Đồng thời trong lòng cô ta cũng có chút khinh thường, ngoại hình của Khương Trường Tuế không phải quá xinh đẹp, khi không nói chuyện thì trông rất u ám, ăn mặc cũng đặc biệt quê mùa, tại sao Hà Tuấn Văn có thể nhìn trúng cô ấy chứ?
Nếu như Khương Trường Tuế có thể làm được, thì cô ta cũng có thể…
“Tôi đói rồi.” Trường Tuế nói.
Bàn Tử lập tức nói: “Vậy chúng ta nhanh trở về khách sạn thôi.”
…
Hạ Luật trở về khách sạn sau khi kết thúc cảnh quay.
Anh mở cửa vào phòng với khuôn mặt không cảm xúc, trở tay đóng cửa lại, sau đó nhìn thấy một tờ giấy vàng bị mình dẫm một chân lên.
Anh nhíu mày, khom lưng nhặt lên, mặt trên viết mấy chữ bằng bút lông rất đẹp.
[ Ngoan ngoãn ăn cơm nhé. ]
Đôi mắt đen láy ẩn sau tóc mái khẽ khựng lại.
…
Trương Nhã Đình rất ghen tị với thể chất ăn nhiều nhưng không béo của Trường Tuế, cô ta vì giảm béo mà cắt bỏ carbohydrate và đường ra khỏi khẩu phần ăn trong suốt hai tháng nay, đến cả kỳ sinh lý cũng không còn chuẩn nữa rồi.
Bàn Tử đưa Trường Tuế và Trương Nhã Đình đi ăn xong liền thẳng hướng trung tâm thương mại.
Lý do chính của việc dẫn theo Trương Nhã Đình là vì Bàn Tử thấy cô ta rất biết cách ăn mặc, cô ta đi với Trường Tuế, chỉ riêng về cách ăn mặc thì trông Trường Tuế càng giống một trợ lý hơn.
*
Trong phương diện ăn mặc trang điểm, Trường Tuế không có yêu cầu quá cao, với cô thì áo quần mặc vào thoải mái là quan trọng nhất.
Quan điểm về cách ăn mặc của cô và Khương Tô là hai thái cực hoàn toàn trái ngược, Khương Tô yêu thích toàn thân đều là hàng xa xỉ, từ đầu đến chân đều là nhãn hiệu nổi tiếng, ngay cả dép lê cũng phải là hàng hiệu, vô cùng xa hoa lãng phí.
Trường Tuế cũng không biết rốt cuộc Khương Tô có bao nhiêu tiền, chỉ biết bà ấy vĩnh viễn không bao giờ thiếu tiền, hơn nữa còn có một Địch Cận Duật rất giỏi kiếm tiền, hai người bọn họ khiến cho Trường Tuế không có khái niệm gì về tiền bạc.
Bây giờ đến lượt bản thân ra ngoài kiếm tiền thì cô mới biết kiếm tiền không hề dễ dàng như cô đã nghĩ.
Công việc hiện tại yêu cầu Trường Tuế phải thay đổi phong cách ăn mặc, Trường Tuế cũng không quá bài xích chuyện này, tất cả đều là vì kiếm tiền.
Trường Tuế trắng và gầy, ngày thường lại hay mặc quần áo kín đáo nên mọi người không nhìn ra được, thật ra cô ấy không phải dạng gầy đét mà là người có khung xương nhỏ, có da có thịt, đổi sang một thân váy ngắn thì dáng người và đường cong cũng lộ ra ngoài.
Bàn Tử chọn đồ muốn hoa mắt, chỉ cảm thấy bộ nào cũng đẹp.
Nhân viên trong cửa hàng lại đề cử thêm bộ khác để Trường Tuế vào thử.
“Đúng là người đẹp vì lụa, thay quần áo xong liền như biến thành một người khác.”
Bàn Tử ngồi ở sô pha bên ngoài phòng thử đồ vừa thở dài vừa nói.
Trương Nhã Đình không tiếp chuyện mà chỉ cúi đầu chơi điện thoại di động.
Bức màn bị vén lên.
Trường Tuế bước ra từ bên trong, cô mặc một chiếc váy lông vũ màu trắng có dây đeo, cả người dường như toát ra một thứ ánh sáng thánh thiện, thuần khiết và hoàn mỹ, nếu sau lưng có thêm một đôi cánh thì cô sẽ giống như một thiên sứ.
Tuy cách hình dung này hơi thô nhưng lại là suy nghĩ chân thật nhất của Bàn Tử vào lúc này.
Khoảnh khắc anh ta mới nhìn thấy Trường Tuế vừa rồi, thiếu chút nữa đã nhịn không được mà nói tục.
Này, thế này cũng quá xinh đẹp rồi!
Bàn Tử thấy Trường Tuế của bây giờ thì đột nhiên cảm thấy Hà Tuấn Văn nhìn trúng Trường Tuế cũng không phải là chuyện gì quá kì lạ nữa.
Trường Tuế ăn mặc như thế này thì già trẻ gì cũng đều thích.
Trương Nhã Đình cũng ngây người tại chỗ, trong lòng đột nhiên mất tự tin.
Trường Tuế nhìn bản thân mình trong gương, cô bỗng nhiên hiểu được tại sao Khương Tô lại yêu thích chưng diện như vậy.
Đúng lúc này, một giọng nữ ngọt ngấy đột nhiên truyền đến từ phía cửa ra vào: “Anh yêu, một lát nữa chúng ta đi xem túi xách nhé, đã lâu người ta không mua túi mới rồi. Có được không?”
Giọng nam trẻ tuổi trả lời: “Một lát nữa anh còn có chuyện phải đi trước, em tự mình xem đi, nếu thích thì cứ mua, sau đó tìm anh thanh toán là được.”
“Ôi~ chồng là tốt nhất! Yêu anh lắm lắm ~”
Giọng nói này thực sự khiến người khác khó có thể xem nhẹ.
Mọi người trong cửa hàng đều nhìn về phía đó.
Trường Tuế cũng không ngoại lệ, cô quay đầu nhìn theo, và bắt gặp ánh mắt thản nhiên nhìn lại đây của người đàn ông trẻ tuổi.
Khoảnh khắc giao nhau với đôi mắt đen nhánh và thờ ơ của Trường Tuế, ánh mắt của người đàn ông đột nhiên đọng lại.
Ngoại hình của người đàn ông đó khá ổn, chỉ là Trường Tuế và Khương Tô giống hệt nhau, đối với đàn ông đã có chủ thì từ trước đến giờ cô chưa từng để vào mắt, vì vậy chỉ nhìn thoáng qua rồi nhìn về phía cô gái đang dùng ngón tay chọn quần áo.
Mái tóc xoăn màu đỏ, chân tóc chưa kịp phủ màu lên nên để lộ một mảng tóc đen mới nhú, đường nét góc nghiêng thâm thúy, trên là áo ngắn màu hồng nude làm lộ vòng eo trắng như tuyết, dưới là chiếc váy ngắn bó sát, phối thêm đôi giày xăng-đan cao gót màu nude, đôi chân dài thẳng tắp lại trắng nõn.
Khuôn mặt của cô gái hơi nghiêng về phía này, nhìn chính diện rất xinh đẹp, nhưng Trường Tuế vừa nhìn liền thấy được dấu vết nhân tạo, không phải là vì dấu hiệu phẫu thuật thẩm mỹ quá rõ ràng mà vì Trường Tuế có thể nhận ra khuôn mặt xinh đẹp của cô gái có sự thay đổi về đường nét.
Thời buổi bây giờ, mấy thầy bói bình thường muốn xem tướng mặt cho khách hàng càng ngày càng khó rồi.
Trường Tuế khẽ cảm thán một câu trong lòng rồi thu hồi ánh mắt.
Đúng lúc này, cô gái đang lục tung quần áo đột nhiên thu tay lại, nắm lấy cánh tay của người đàn ông trẻ tuổi và nở nụ cười ngọt ngào: “Chồng à, chúng ta sang cửa hàng bên cạnh xem đi.”
Người đàn ông lạnh nhạt ừ một tiếng, ánh mắt chậm rãi thôi nhìn Trường Tuế và bị cô gái kéo ra ngoài.
Bàn Tử nói: “Người vừa rồi hình như là Diêu Việt – con trai của ông chủ công ty điện ảnh Diệu Bác phải không?”
Trương Nhã Đình nói: “Hình như là vậy, cô gái vừa rồi là hot girl nổi tiếng trên mạng, tên là Tiểu Hồ thì phải. Trước đó, trên mạng còn lan truyền thông tin cô ta đã leo lên được Diêu Việt.”
Trường Tuế hỏi: “Hai người đều biết cô ta sao?”
Trương Nhã Đình hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cô không biết?”
Trong lời nói của cô ta có chút mỉa mai, cô ta nghi ngờ Trường Tuế đang giả vờ, người trong giới giải trí có ai mà không biết kẻ thích rêu rao như Diêu Việt chứ?
Bàn Tử lại biết Trường Tuế chưa bao giờ quan tâm đến mấy chuyện như thế này nên giải thích: “Công ty điện ảnh Diệu Bác rất có thực lực, ≪ Chuộc tội ≫ chính là bộ phim mà bọn họ đầu tư chế tác, đồng thời cũng là bên phát hành, Diêu Việt vừa nãy chính là con trai thứ hai của ông chủ điện ảnh Diệu Bác, đời sống cá nhân rất rêu rao, thường xuyên lên hot search với sao nữ hoặc hot girl mạng, cũng được xem là nửa người của giới giải trí rồi.”
Trường Tuế ồ một tiếng, cô không thấy hứng thú lắm liền đi vào trong thay quần áo.
Cô lại thay về chiếc áo hoodie màu đen của mình.
Quả nhiên vẫn là áo quần bọc kín toàn thân khiến cô thoải mái hơn.
Bàn Tử cảm thấy hơi bất lực, nhưng nghĩ đến bây giờ cô vẫn chưa nổi tiếng nên tạm thời không quản, chỉ yêu cầu ngày mai lúc đi quay chụp cô phải mặc bộ đồ mới mua hôm nay.
Trường Tuế đã đồng ý.
Sau khi mua áo quần xong, khi bọn họ chuẩn bị quay về khách sạn thì Trương Nhã Đình đột nhiên nói muốn đi vào nhà vệ sinh.
Vì vậy Trường Tuế và Bàn Tử tìm một chiếc ghế dài để ngồi đợi cô ta.
…
Diêu Việt vừa đi ra từ phòng vệ sinh liền đụng phải một cô gái.
“A! Xin lỗi!” Trương Nhã Đình vội vàng xin lỗi.
Diêu Việt nhíu mày và chuẩn bị rời đi.
Trương Nhã Đình bỗng nhiên đuổi theo: “Xin chào, cái kia…xin hỏi tôi có thể thêm WeChat của anh không?”
Trương Nhã Đình luôn cảm thấy mình chỉ thiếu một cơ hội. Ngoại hình của cô ta không tệ, lại biết cách ăn mặc trang điểm, hơn nữa rất biết cách giao lưu với người khác giới, lúc còn học đại học, nhân duyên của cô ta với phái nam luôn rất tốt, vẫn luôn có người theo đuổi cô ta, chỉ là cô ta không xem trọng mấy người đó mà thôi… Không ngờ hôm nay lại có thể gặp được Diêu Việt, nếu như có thể làm bạn gái của anh ta, cho dù có chia tay sớm thì cô ta cũng có thể khiến nhiều người biết…
Diêu Việt vốn không kiên nhẫn bỗng nhiên nhớ ra gì đó khi nhìn vào mặt cô ta, ánh mắt của anh ta khẽ thay đổi: “Cô là người ở trong cửa hàng vừa nãy…”
Trương Nhã Đình không ngờ rằng anh ta vẫn còn nhớ đến mình! Trong lòng cô ta trào dâng sung sướng khôn nguôi, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngỡ ngàng: “A?” Cô ta giả vờ như mình không nhớ đến chuyện lúc nãy đã gặp anh ta ở trong cửa hàng.
Thành thật mà nói, ở trước mặt Diêu Việt, loại thủ đoạn nhỏ nhặt này của Trương Nhã Đình thật sự không đủ dùng.
Anh ta lười xem cô ta diễn kịch, càng lười phải vòng vo: “Cô gái mặc váy trắng trong cửa hàng vừa rồi là đi chung với cô sao?”
Trương Nhã Đình sửng sốt, trong lòng nhất thời lạnh đi một nửa: “Trường Tuế sao?”
“Trường Tuế?” Diêu Việt nhướn mày: “Cái tên kỳ quái như vậy? Tên trên mạng sao?”
Hứng thú của Diêu Việt đối với Trường Tuế là kiểu không nói cũng hiểu.
Trương Nhã Đình nghiến răng nghiến lợi, tuy rằng ghen tị với vận may của Trường Tuế nhưng cô ta vẫn không muốn bỏ qua cơ hội này, chẳng sợ không thể làm bạn gái của Diêu Việt, nếu như có thể mượn cơ hội này để bước vào vòng tròn xã giao của anh ta thì âu cũng là chuyện tốt. Cô ta không chút để ý mà rộng rãi nói: “Không phải tên trên mạng, là tên thật của cô ấy, tên đầy đủ là Khương Trường Tuế, là diễn viên mới xuất đạo, tôi là trợ lý của cô ấy, cô ấy vừa mới quay xong phim của Tần Diệu Văn.”
Diêu Việt nhướn mày cười: “Cảm ơn. Nhưng mà WeChat thì thôi đi, tôi không thích phụ nữ chủ động tìm tôi thêm WeChat.”
Nếu như đã biết tên, hơn nữa còn là người trong giới, vậy thì muốn tìm cô cũng không khó, không cần phải thông qua một trợ lý, như vậy thì quá phiền phức.
Diêu Việt nói xong liền đi ra ngoài.
Trương Nhã Đình cắn môi, cả khuôn mặt tràn đầy vẻ không cam lòng.
Diêu Việt vừa mới bước ra ngoài liền nhìn thấy Trường Tuế đang ngồi ở bên kia.
Cô đã thay sang quần áo khác, mặc một bộ quần áo màu đen tay dài, trong tay cầm một cây kẹo bông gòn đang ăn dở, hoàn toàn không còn dáng vẻ một thoáng kinh hồng như đã thấy trong cửa hàng vừa nãy.
Nhưng Diêu Việt không dời mắt đi chỗ khác mà nhìn cô ăn kẹo bông gòn, cắn từng miếng từng miếng, ăn rất nghiêm túc, chỉ một lúc đã ăn hết hơn nửa, kẹo bông gòn nhất thời mất đi hình thù đáng yêu ban đầu. Cô xoay que kẹo lại và bắt đầu ăn một bên khác, chỉ thấy miệng cô cắn kẹo bông gòn, từng chút từng chút cuốn vào miệng, giống như một con thỏ đang gặm cỏ. Rất nhanh, cây kẹo bông gòn to như trái bóng đã bị cô ăn hết, ăn xong còn thuận tiện liếm cả que kẹo.
Sau khi ăn xong, cô ngẩng đầu lên nhìn chỗ này, rồi lại nhìn chỗ kia, và cuối cùng cũng nhìn về phía anh ta.
Trái tim của Diêu Việt tràn ngập sự mong đợi không thể giải thích được, chờ mong cô sẽ lộ ra vẻ mặt như thế nào.
Nhưng ánh mắt của Trường Tuế lại lướt qua mà không hề dừng lại trên người anh ta, như thể anh ta chỉ là một người qua đường bình thường, không đáng để cô nhìn lâu hơn.
Ý cười ở đuôi mắt của Diêu Việt từ từ ngưng đọng lại.
“Chồng ơi! Anh ở đây làm gì vậy, không phải là đến phòng vệ sinh sao? Hại em đứng ở đó chờ anh lâu như vậy.” Cô gái chạy đến kéo cánh tay anh ta làm nũng.
Diêu Việt thu hồi ánh mắt và rời đi cùng với cô ta.
Sau đó, anh ta không có tâm trạng để đi tiếp với bạn gái của mình nữa, và anh ta hoàn toàn không nghe thấy cô ta nói gì.
Đôi mắt đen và sáng ấy luôn hiện lên trong tâm trí anh ta từ lúc nào không hay.
Đến cả trợ lý của cô đều biết anh ta, anh ta không tin là cô không biết.
Cô thật sự không có hứng thú với anh ta hay chỉ đang chơi trò lạt mềm buộc chặt?
Nếu như là vế sau, vậy thì cô thành công rồi.
Bởi vì bây giờ anh ta vô cùng để ý.
*
“Chồng ơi, anh thấy đôi giày này có đẹp không?” Cô gái thử đôi giày xăng-đan mới và thăm dò ý kiến của Diêu Việt.
Diêu Việt nhìn lướt qua, đến cả tâm trạng thưởng thức đôi chân dài mà ngày thường bản thân thích nhất cũng không còn, anh ta bỗng nhiên cảm thấy thật nhàm chán: “Thích thì mua, anh còn có việc phải làm nên đi trước đây, mua được cái gì thì cứ tìm anh thanh toán.”
Nhân viên trong cửa hàng nhìn cô gái với ánh mắt tràn đầy hâm mộ.
Cô gái cũng rất vui: “Cảm ơn chồng nhé! Vậy anh nhanh đi làm việc đi.”
Cô ta nói xong liền muốn sáp đến tặng anh ta một nụ hôn.
Diêu Việt tránh đi: “Đi đây.”
Cô gái nhất thời sửng sốt.
Diêu Việt rời đi mà không thèm ngoảnh đầu lại.
“Bạn trai của cô đối với cô thật tốt.” Nhân viên bán hàng ở bên cạnh hâm mộ nói.
Bấy giờ cô gái mới lấy lại tinh thần, mỉm cười nói: “Đúng vậy.”
…
Trường Tuế nhận được cuộc gọi từ Hà Tuấn Văn vào sáng sớm hôm sau.
Cách nói chuyện của Hà Tuấn Văn vẫn điềm đạm và lịch sự trước sau như một, chỉ là trong giọng nói không giấu được lo âu: “Cô Khương, thật ngại quá, sáng sớm đã quấy rầy cô rồi.”
Trường Tuế đang chuẩn bị ra ngoài, Hà Tuấn Văn nói chuyện rất văn nhã lịch sự, khiến người nghe cảm thấy dễ chịu, cô cũng nhẹ nhàng nói: “Không sao, tôi đã dậy rồi.”
Hà Tuấn Văn nói tiếp: “Là như thế này, như cô đã nói, tối qua tôi lại mơ thấy người cha vừa qua đời của mình… tôi muốn mời cô đến đây một chuyến để nói chuyện rõ ràng hơn, không biết có tiện hay không?”
Trường Tuế nói: “Hôm nay tôi còn có việc khác, có lẽ buổi tối mới có thời gian rảnh, đến lúc đó tôi lại liên lạc với ông được không?”
Hà Tuấn Văn nói: “Đương nhiên có thể, vậy thì hãy liên lạc với tôi khi cô làm xong việc của mình. Vậy tôi không làm phiền cô nữa, chúc cô công tác thuận lợi. Tạm biệt.”
Trường Tuế rất hiếm gặp được người khéo léo như vậy, cô rất có cảm tình với ông ấy.
Cô sửa soạn cho bản thân xong liền đi tìm Bàn Tử, lúc này Bàn Tử vẫn đang hối thúc Trương Nhã Đình trang điểm nhanh một chút.
Trương Nhã Đình vẫn đang đeo kính áp tròng.
Bàn Tử thấy Trường Tuế đã đến mà Trương Nhã Đình vẫn còn chậm rì rì ngồi ở đó trang điểm thì nổi giận, anh ta nói Trương Nhã Đình cứ ở lại khách sạn không cần đi theo nữa, sau đó cùng với Trường Tuế rời đi.
…
Hôm nay có bốn nữ diễn viên mới tham gia chụp ảnh tạp chí, thật ra Trường Tuế là trường hợp được thêm vào cho đủ số.
Ban đầu, bên phía tạp chí vốn chọn một nữ diễn viên tân binh khác, nhưng không biết cô diễn viên đó vì lí do gì mà xung đột với Hà Na Na, sau đó còn buông xuống một câu có Hà Na Na thì không có cô ta, và bên phía tạp chí đã chọn Hà Na Na, vì tạm thời thiếu người nên mới tìm đến Trường Tuế, xem như là điền vào chỗ trống.
“Nghe nói tính khí của Hà Na Na rất lớn, cô đừng có đắc tội cô ta, sau lưng cô ta là tập đoàn Thụy Kim, người ta là một cô công chúa thực thụ đấy, coi chừng bị cô ta ngáng chân.”
Trước khi xuống xe, Bàn Tử đã đặc biệt dặn dò cô như vậy.
Trường Tuế bình tĩnh nói: “Người không phạm ta thì ta không phạm người.”
Bàn Tử không còn gì để nói, cầu nguyện hai người này ngàn vạn lần đừng xung đột với nhau, nếu không thì ai sẽ chịu thiệt còn chưa chắc.
Khi Trường Tuế đến nơi.
Chỉ mới có Hà Na Na đến đó.
Bốn nữ diễn viên mới cùng dùng chung một căn phòng hóa trang.
Lông mày và ánh mắt của cô ta quả thực có phần giống với Hà Tuấn Văn, vừa nhìn liền biết là người được nuông chiều mà lớn lên, ngũ quan tinh tế, nhưng không phải là vẻ đẹp được mọi người yêu thích.
Hà Na Na là một người có tài nguyên mạnh, đứng sau cô ta là tập đoàn Thụy Kim, đương nhiên là không thiếu tài nguyên. Năm ngoái, cô ta vừa mới xuất đạo đã có thể tham gia hai bộ phim điện ảnh, năm bộ phim truyền hình, hơn nữa đất diễn còn không ít, tài nguyên mảng thời trang cũng không kém.
Tuy nhiên, vì kỹ năng diễn xuất không tốt nên gần đây bị mắng rất nhiều.
Bởi vì ông nội vừa mới qua đời nên sắc mặt của cô ta không được tốt lắm.
Bàn Tử tiến đến chào hỏi nhưng cô ấy chỉ lạnh nhạt gật đầu.
“Xin nén bi thương.” Trường Tuế ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
Hà Na Na nhìn cô thêm lần nữa, sau đó nói: “Cảm ơn.”
Cả hai không tiếp tục nói chuyện mà tự trang điểm phần mình.
Ngay sau đó, hai nữ diễn viên tân binh khác là Tiêu Mộng Kiều và Trình Giai cũng bước vào phòng, đơn giản chào hỏi lẫn nhau rồi ngồi xuống vị trí hóa trang của chính mình, nước sông không phạm nước giếng.
Trường Tuế là người trẻ tuổi nhất trong số các cô gái.
“Da của cô đẹp quá đi, có thể tiết kiệm được phấn nền rồi.” Chuyên viên trang điểm thuận miệng ca ngợi liền thu hút ánh nhìn của ba người khác: “Cô dùng sản phẩm dưỡng tóc gì vậy? Tóc đã nhiều mà chất tóc lại tốt nữa.”
Trường Tuế khẽ cười: “Trời sinh đó.”
Tóc cô mọc nhanh gấp mấy lần người thường, trước kia cô từng kiếm bộn tiền dựa vào việc bán tóc, sau đó bí mật mua đồ ăn vặt cho các đệ tử nhỏ tuổi trong chùa Thanh Sơn.
Tiêu Mộng Kiều và Trình Giai ngồi ở một bên khác nghe được câu trả lời của Trường Tuế thì bí mật giao lưu ánh mắt với nhau.
Hà Na Na thì không có phản ứng gì quá lớn.
Trang phục đều đã được định sẵn trước đó.
Trang phục của Trường Tuế là một chiếc váy xếp li không tay màu đen, là trang phục không hút mắt nhất trong bộ ảnh lần này. Cũng may là da của cô trắng nên dù mặc màu đen cũng không kém thu hút, ngược lại còn nổi bật hơn.
Từ vị trí đứng có thể nhìn ra được Hà Na Na là trung tâm.
Nhưng Tiêu Mộng Kiều và Trình Giai đương nhiên không quá vui với sự sắp xếp này.
Toàn bộ studio chỉ nghe thấy tiếng nhiếp ảnh gia không ngừng hét lớn:
“Mộng Kiều, tay của cô chắn Trường Tuế rồi, thu lại một chút.”
“Trình Giai, vị trí đứng của cô quá sát về phía trước rồi, lùi về sau một chút, thêm chút nữa.”
“Trường Tuế, cô tiến lên phía trước một chút, đúng, được rồi, biểu hiện của ánh mắt rất tốt, cố gắng giữ vững.”
“Mộng Kiều, chân của cô đã đủ dài rồi, không cần duỗi ra như vậy đâu, bốn người các cô là một chỉnh thể, chụp như vậy thì bức ảnh mới đẹp được, OK chưa?”
“Trình Giai, ánh mắt của cô dùng sức quá, thả lỏng một chút.”
“Tay của Na Na nâng cao lên một chút, ngón tay chạm nhẹ vào mặt, đúng…”
“Trình Giai, ánh mắt của cô quá kiêu, có thể thả lỏng một chút… cô học theo cách khống chế biểu cảm Trường Tuế đi, thả lỏng nào, không cần kiêu như vậy.”
“Mộng Kiều, cô lại chắn Trường Tuế rồi.”
Sau khi nhiếp ảnh gia điều chỉnh vị trí đứng của Trình Giai và Tiêu Mộng Kiều một lần nữa.
Hà Na Na, người luôn hợp tác với nhiếp ảnh gia bày ra các kiểu tư thế đột nhiên dừng lại và lạnh lùng nói: “Phiền toái nghiêm túc hơn một chút được không? Hãy giữ ham muốn thể hiện bản thân lại cho phần chụp ảnh đơn. Cảm ơn.”
Tuy rằng lời này của cô ấy không chỉ đích danh ai, nhưng rõ ràng đang nói Tiêu Mộng Kiều và Trình Giai.
Sắc mặt của hai người đó nhất thời trở nên khó nhìn, nhưng lại không dám xung đột chính diện với Hà Na Na, dù sao thì phía sau cô ấy cũng là một tập đoàn, gần đây cũng đang tiếp cận ngành nghề điện ảnh và truyền hình.
Trình Giai đột nhiên cúi đầu với nhiếp ảnh gia, vẻ mặt cô ta áy náy nói: “Xin lỗi anh, kinh nghiệm chụp ảnh của tôi còn ít nên đã làm lãng phí thời gian của mọi người.”
Hà Na Na lạnh lùng đứng ở bên cạnh và không nói gì.
Trình Giai đột ngột xin lỗi liền đặt Tiêu Mộng Kiều vào thế khó, xin lỗi cũng không được mà không xin lỗi cũng không xong, trong nhất thời, vẻ mặt của cô ta ngừng biến đổi.
Trường Tuế đứng một bên quan sát, từ chuyện này thì cô đã biết tin đồn về chuyện tính khí của Hà Na Na không tốt từ đâu mà có rồi.
Chẳng qua, nếu như thế này được cho là tính khí không tốt, thì cô lại rất thưởng thức tính cách của Hà Na Na.